Ngay khi Kỵ sĩ Thẩm phán Vong linh bắt đầu tuyệt vọng trước Lĩnh vực Tịnh Hóa, Long Hạo Thần không công kích y mà thân hình lóe lên, quay về bên cạnh Thải Nhi.
Trong ba quả cầu ánh sáng quay quanh hắn, quả cầu màu xanh lục lại một lần nữa thể hiện uy lực, rơi xuống sau lưng Thải Nhi, luồng sức sống dịu nhẹ từ từ rót vào người nàng. Cùng lúc đó, quả cầu ánh sáng trắng cũng bay đến trước ngực Long Hạo Thần. Ánh sáng trắng đậm đặc rót vào viên bảo thạch hộ tâm, đó chính là sức mạnh hỗn độn. Chỉ trong chốc lát, không gian quanh người Long Hạo Thần xuất hiện những vết rạn li ti. Ngay sau đó, một tiếng *keng* vang lên, ký hiệu màu tím đen lơ lửng sau lưng hắn vỡ tan thành từng mảnh vụn, tan biến vào không trung.
Khi chiến đấu, Long Hạo Thần không có cách nào giải trừ phong ấn của Kỵ sĩ Thẩm phán Vong linh, nhưng ở trạng thái không chiến đấu, muốn khống chế hắn trong lúc đang mặc Vĩnh Hằng giáp thì vô cùng khó. Huống chi bây giờ Kỵ sĩ Thẩm phán Vong linh đang tập trung toàn bộ tinh thần để đối kháng Lĩnh vực Tịnh Hóa, lấy đâu ra sức lực để ngăn cản Long Hạo Thần?
Lĩnh vực Tịnh Hóa đột nhiên ngừng khuếch trương, vầng sáng trắng không lan ra xa nữa mà từ từ dâng lên không trung. Tuy sức mạnh tịnh hóa khiến đám sinh vật vong linh thống khổ đến không muốn sống, nhưng nó đi đến đâu thì không khí nơi đó lại trở nên tinh khiết chưa từng có, thanh tẩy mọi dơ bẩn trong thế giới này.
Đối đầu với sinh vật vong linh, nhóm Long Hạo Thần không có gánh nặng tâm lý gì, huống chi những sinh vật này còn không tiếc giá nào để công kích Hạo Nguyệt. Nhưng Thải Nhi ngừng tấn công là vì hắn muốn vậy. Hắn không suy nghĩ cho đám sinh vật vong linh, mà là vì chính Thải Nhi.
Thông qua liên kết của Xiềng Xích Linh Hồn, Long Hạo Thần cảm nhận được trạng thái bất ổn của Thải Nhi, thế nên mới lập tức chạy tới bên cạnh nàng.
Chạm vào người Thải Nhi, hắn mới giật mình phát hiện, nàng đã gần đến mức mất kiểm soát và tan vỡ. Hắn vội vàng dùng Thần Ấn vương tọa Vĩnh Hằng và Sáng Tạo kèm theo ánh sáng sinh mệnh để rót vào người nàng một luồng sức sống khổng lồ, nhanh chóng thúc đẩy tu vi. Sau khi giải trừ phong ấn, Vĩnh Hằng Quang dung nhập vào Lĩnh vực Tịnh Hóa của Thải Nhi, giúp nàng ổn định lĩnh vực, không để nó tiếp tục khuếch trương, đồng thời tản phần lớn sức mạnh tịnh hóa ra không trung.
Thật ra không thể trách Thải Nhi mất kiểm soát, chủ yếu là vì đây cũng là lần đầu tiên nàng gặp phải tình huống như vậy. Nàng không ngờ rằng thông qua sự khuếch đại của Tháp Vĩnh Hằng, Lĩnh vực Tịnh Hóa lại có sức sát thương khủng bố đến thế đối với sinh vật vong linh.
Trong thời gian ngắn, việc tịnh hóa một lượng lớn sinh vật vong linh cao cấp đã sinh ra một nguồn sức mạnh tịnh hóa quá đáng sợ. Thân thể Thải Nhi gần như bị căng đầy chỉ trong chớp mắt. Là người thừa kế của Tử Thần, có được nguồn sức mạnh tịnh hóa lớn như thế vốn là chuyện tốt, nó giúp tu vi của nàng tăng lên nhanh chóng, các linh khiếu liên tiếp được mở ra. Nhưng sức chịu đựng của cơ thể nàng có hạn! Khi nguồn sức mạnh tịnh hóa từ bên ngoài ồ ạt tràn vào vượt qua giới hạn nàng có thể khống chế, vấn đề bắt đầu xuất hiện.
Bởi vì mọi chuyện xảy ra quá nhanh, khi Thải Nhi phát hiện tình hình không ổn thì sức mạnh tịnh hóa đã mất kiểm soát. Nàng không thể cầu cứu, nếu không có Tháp Vĩnh Hằng trấn áp, chỉ sợ nàng sẽ bị nguồn sức mạnh tịnh hóa dâng trào làm trọng thương. May mắn là Long Hạo Thần đã kịp thời phát hiện tình huống của nàng.
Cấp bậc của Lĩnh vực Vĩnh Hằng Quang, dù là ở thế giới này hay tại Thánh Ma đại lục, đều là lĩnh vực đỉnh cao nhất. Thải Nhi lại không hề có chút bài xích nào với Long Hạo Thần. Hai lĩnh vực hòa hợp, Long Hạo Thần thông qua sự gia trì của Thần Ấn vương tọa Vĩnh Hằng và Sáng Tạo, sức mạnh nhanh chóng bị khống chế. Đầu tiên là khiến Lĩnh vực Tịnh Hóa ngừng khuếch trương, không để nó tiếp tục tịnh hóa sinh vật vong linh. Chỉ có làm vậy mới ngăn được việc có thêm sức mạnh tịnh hóa rót vào.
Có Long Hạo Thần hỗ trợ, Thải Nhi nhanh chóng ổn định lại, đôi mắt đẹp lóe lên tia sáng nhìn về phía hắn. Hắn có chút trách cứ gật đầu với nàng, ý bảo nàng cứ tiếp tục giữ trạng thái như cũ.
Nguy hiểm cũng là kỳ ngộ, tình huống như vậy tuyệt đối là cơ duyên hiếm gặp. Với nguồn sức mạnh tịnh hóa khổng lồ đến thế, hấp thu được thêm một phần nào thì tu vi của Thải Nhi sẽ tăng thêm một phần đó, nhanh hơn gấp nhiều lần so với tự mình tu luyện.
Long Hạo Thần biết Thải Nhi gặp nguy hiểm nhưng đám Vong Linh Vương thì không! Kỵ sĩ Thẩm phán Vong linh thấy Lĩnh vực Tịnh Hóa bị Long Hạo Thần khống chế ngừng khuếch trương, Hỏa Hồn trong mắt y có chút biến đổi.
Cùng lúc đó, giọng nói của Long Hạo Thần vang vọng khắp thế giới vong linh.
“Ta vốn không muốn chiến đấu với các ngươi, cũng không muốn đuổi tận giết tuyệt. Nhưng nếu các ngươi tiếp tục công kích, đừng trách chúng ta vô tình, sẽ triệt để xóa sổ các ngươi khỏi thế giới này!”
Giọng Long Hạo Thần không cao, thậm chí không có nhiều cảm xúc nhưng lại khiến mỗi một Vong Linh Vương nghe rõ mồn một.
Lúc này, Lĩnh vực Tịnh Hóa càng mang lại cho chúng cảm giác kinh hoàng hơn. Ánh sáng trắng tinh khiết vốn có nay lại thêm một tầng vàng nhạt tỏa ra uy nghiêm vô thượng. Những sinh vật vong linh cao cấp bị ánh sáng trắng bao phủ, khi vầng sáng vàng xuất hiện, Hỏa Hồn của chúng đều tắt lịm trong khoảnh khắc. Lĩnh vực sau khi dung hợp còn mạnh hơn trước.
Đừng nói là sinh vật vong linh bình thường, ngay cả chín Vong Linh Vương còn lại khi nhìn thấy Vĩnh Hằng Tịnh Hóa Quang cũng phải chùn bước, không dám tiến lên.
Đây không phải là chênh lệch về tu vi, mà là sự khắc chế thuần túy.
Giọng nói sắc nhọn của Vu Yêu Vương vang lên.
“Nói gì mà không đuổi tận giết tuyệt? Chẳng lẽ Austin Griffin thức tỉnh rồi sẽ tha cho chúng ta sao?”
Long Hạo Thần nhàn nhạt đáp.
“Tuy ta không biết kiếp trước Hạo Nguyệt đã làm gì các ngươi, ta chỉ biết kiếp này nó vừa xuất thế đã luôn bị các ngươi tấn công. Nếu không phải cơ duyên trùng hợp, chỉ sợ nó đã chết trong tay các ngươi.”
Giọng Vu Yêu Vương càng trở nên cao vút.
“Đó là vì ngươi không biết nó từng làm gì, cũng không biết sau khi thức tỉnh nó sẽ khủng khiếp đến mức nào!”
Long Hạo Thần cười nhạt.
“Ta chỉ biết nó là đồng bạn, là bằng hữu của ta. Các ngươi nên nhìn ra được, nếu tiếp tục công kích chúng ta thì cũng không thể chiến thắng, chỉ có nước bị chúng ta giết chết. Dù sau khi Hạo Nguyệt thức tỉnh muốn giết các ngươi thì vẫn tốt hơn là chết ngay bây giờ. Bên nào nặng bên nào nhẹ, các ngươi có thể tự phán đoán.”
Giọng nói kỳ lạ của Kỵ sĩ Thẩm phán Vong linh vang lên, trong thanh âm có chút khàn nhưng cũng rất hùng hậu.
“Austin Griffin là đồng bạn của ngươi? Chẳng lẽ ngươi không sợ sau khi nó thức tỉnh sẽ phản phệ? Đừng thấy thực lực của ngươi không yếu, nhưng so với Austin Griffin thật sự thức tỉnh thì chẳng là gì cả.”
Long Hạo Thần lạnh lùng nói.
“Đó là vấn đề của ta, không phiền các ngươi bận tâm. Nhưng ta nói cho các ngươi biết, Hạo Nguyệt quay về thế giới này chỉ vì cần phải tiến hóa mà thôi. Sau này ta sẽ luôn mang nó theo bên mình, để nó ở thế giới kia của ta. Nếu thật như các ngươi nói, đây là lần tiến hóa cuối cùng của nó, vậy thì có lẽ nó sẽ vĩnh viễn không quay về thế giới này nữa.”
Kỵ sĩ Thẩm phán Vong linh có chút khó tin hỏi.
“Ngươi nói sau này nó sẽ không trở lại nữa?”
Long Hạo Thần đáp.
“Ta không thể bảo đảm nó sẽ không trở về, nhưng ta có thể nói, nếu bây giờ các ngươi rời khỏi đây, sau này không đối đầu với Hạo Nguyệt nữa, vậy tương lai nó cũng sẽ không đối phó các ngươi.”
Thải Nhi đã dần tiến vào trạng thái lĩnh ngộ, cộng thêm việc mất kiểm soát lúc trước, thực tế ngoài việc duy trì lĩnh vực, nàng đã mất đi năng lực chiến đấu. Dù Long Hạo Thần có tuyệt chiêu, nhưng hắn không muốn cùng đám sinh vật vong linh này đồng quy vu tận. Quang Chi Thần Hi thương vong dù chỉ một người cũng là điều hắn không thể chịu nổi.
“Sao có thể? Ngươi có tư cách gì bảo đảm thay cho Austin Griffin?” Vu Yêu Vương tràn đầy nghi ngờ hỏi.
Mặt nạ trên mặt Long Hạo Thần từ từ nâng lên, trên đỉnh vương miện, chín viên ngọc lấp lánh ánh sáng mỹ lệ, trông hắn tựa như một vị vua thống trị tất cả.
“Ta bảo đảm bằng thứ này.” Hắn chỉ vào trán mình.
Ngay sau đó, chín vầng sáng tím vàng được ý niệm của hắn khống chế từ từ hiện ra. Một vệt sáng tím như ẩn như hiện xuất hiện giữa không trung, kết nối hắn và Hạo Nguyệt.
“Đây là?” Các Vong Linh Vương kinh ngạc.
Những Vong Linh Vương khác bỗng trở nên tĩnh lặng, ngay cả Cốt Long Vương cũng nhanh chóng giải trừ trạng thái áo giáp, xuất hiện bên cạnh Kỵ sĩ Thẩm phán Vong linh. Trong Hỏa Hồn của chúng cùng dâng lên một cảm xúc giống nhau.
“Huyết… huyết khế? Sao có thể? Austin Griffin vậy mà lại ký kết huyết khế với một nhân loại ư?” Vu Yêu Vương vì quá chấn kinh mà nói năng lắp bắp.
Các Vong Linh Vương khác cũng kinh ngạc không kém gì ả. Thoáng chốc, thế giới đỏ và đen trở nên hoàn toàn tĩnh lặng.
Long Hạo Thần trầm giọng hỏi.
“Bây giờ ta đã đủ tư cách chưa?”
Kỵ sĩ Thẩm phán Vong linh không trả lời Long Hạo Thần ngay mà nhanh chóng tụ tập với mấy vị Vong Linh Vương khác. Trên người chúng bị một tầng sáng xám tro bao phủ, dường như đang thảo luận điều gì đó.
Long Hạo Thần không chút gấp gáp. Đối với hắn, kéo dài thời gian là lựa chọn tốt nhất. Dù là Hạo Nguyệt đang tiến hóa, hay Thải Nhi đang lĩnh ngộ, thứ cần nhất chính là thời gian.
Các thành viên Quang Chi Thần Hi nhìn ra tình hình có chuyển biến tốt, trừ Dương Văn Chiêu, Đoạn Ức và mười hai Thánh Vệ ra, những người khác đều tụ tập bên cạnh Long Hạo Thần. Tư Mã Tiên có Quang Chi Thủ Hộ Linh Lô của Hàn Vũ hỗ trợ, tu vi đã hồi phục được bảy, tám phần. Trạng thái của Trần Anh Nhi và Vương Nguyên Nguyên kém hơn một chút nhưng vẫn còn sức chiến đấu. Được Vĩnh Hằng Quang chiếu rọi, họ không bị thế giới này hạn chế, linh lực tiêu hao trước đó đang chậm rãi hồi phục.
Qua chừng mười phút, vầng sáng xám bao phủ các Vong Linh Vương mới dần tan đi.
Khi Kỵ sĩ Thẩm phán Vong linh một lần nữa đối diện với Long Hạo Thần, khí thế trước kia đã biến mất.
“Vị vua nhân loại đáng kính, ngài đã dùng huyết khế để chứng minh năng lực và thành ý của mình. Nếu ngài có thể cùng Austin Griffin ký kết khế ước như vậy, chúng ta quyết định tin tưởng vào sự bảo đảm của ngài. Hy vọng ngài giữ lời hứa, ước thúc Griffin.” Kỵ sĩ Thẩm phán Vong linh thay đổi cách xưng hô với Long Hạo Thần, điều đó cũng có nghĩa là y đã thỏa hiệp và thừa nhận thực lực của hắn.
Long Hạo Thần mặt không biểu cảm gật đầu, nói.
“Ta không lặp lại lời đã nói.”
Tuy Kỵ sĩ Thẩm phán Vong linh không nhận được lời bảo đảm lần nữa từ Long Hạo Thần, nhưng y không truy hỏi thêm, ánh mắt đầy kinh sợ nhìn Hạo Nguyệt ở phía xa, rồi mới dẫn theo đám Vong Linh Vương và đại quân vong linh chậm rãi rút lui.
Nhìn đám Vong Linh Vương dần biến mất, Long Hạo Thần thở phào một hơi. Từng tầng sáng trắng trong suốt khuếch tán từ tay chân hắn, cuối cùng hóa thành sắc trắng tinh khiết hướng về viên bảo thạch trước ngực. Khi tất cả ánh sáng đều tắt, bao gồm cả viên bảo thạch, Thần Ấn vương tọa Vĩnh Hằng và Sáng Tạo biến mất không thấy bóng dáng.
Thân thể Long Hạo Thần lảo đảo, mặt trắng bệch, phải có Hàn Vũ đỡ mới ổn định lại được.
Hắn suy yếu không chỉ vì linh lực tiêu hao quá độ, mà còn đến từ cảm giác có được sức mạnh vô tận mà Thần Ấn vương tọa Vĩnh Hằng và Sáng Tạo mang lại. Nhưng muốn khống chế được sức mạnh khủng bố này cần một tinh thần lực cũng cực kỳ khủng khiếp. Dù đã hoàn toàn dung hợp với vương tọa, trận chiến lúc trước gần như đã rút cạn tinh thần lực của Long Hạo Thần, linh hồn yếu ớt cũng là chuyện bình thường. Đây cũng là một trong những lý do hắn không muốn chiến đấu tiếp. Cứ tiếp tục, hắn sợ rằng mình sẽ cạn kiệt cả sức mạnh linh hồn.
Điều tức trong thời gian ngắn, Long Hạo Thần ổn định lại trạng thái của mình rồi nói với đồng bạn.
“Hàn Vũ, Trương huynh, làm phiền hai người giám sát xung quanh. Những người khác thì tách ra ngoài phạm vi Lĩnh vực Tịnh Hóa, chúng ta chờ Hạo Nguyệt tiến hóa xong.”
“Vâng!”
Mọi người nhanh chóng hành động, tự chiếm giữ những vị trí có lợi. Lĩnh vực Tịnh Hóa của Thải Nhi vẫn còn đó, sinh vật vong linh không thể nào thông qua năng lực ẩn hình để xâm nhập vào lĩnh vực mà không bị phát hiện.
Long Hạo Thần canh giữ bên cạnh Thải Nhi, nhắm mắt lại, tiếp tục hồi phục tinh thần lực của mình. Lúc này hắn kinh ngạc phát hiện, vòng cổ Độc Giác Thú bắt đầu tỏa ra một luồng tinh thần lực nhu hòa, liên kết với tinh thần lực của hắn.
Sức mạnh của Độc Giác Thú không thể trực tiếp giúp hắn hồi phục tinh thần lực, nhưng có thể tiêu trừ sự mệt mỏi về mặt tinh thần. Cứ thế, tốc độ hồi phục tinh thần lực của Long Hạo Thần giống như khi tu luyện bình thường, thậm chí còn nhanh hơn rất nhiều.
Thải Nhi không ngừng hấp thu Lĩnh vực Tịnh Hóa, sức mạnh tịnh hóa ngày càng mỏng đi. Nhưng khí thế tỏa ra từ người nàng lại ngày càng hùng mạnh. Ngay cả Tháp Vĩnh Hằng dưới chân nàng cũng biến thành màu trắng như sức mạnh tịnh hóa.
Đại quân vong linh quả thật đã rút lui, không có dấu hiệu quay trở lại. Long Hạo Thần đoán được suy nghĩ trong lòng Kỵ sĩ Thẩm phán Vong linh và đám Vong Linh Vương.
Suy nghĩ của chúng rất đơn giản, chúng không có chút cơ may thắng lợi nào, cũng không thể ngăn cản Austin Griffin thức tỉnh. Tối đa chỉ có thể khiến nhóm Long Hạo Thần bị tổn thất đôi chút, nhưng như vậy là kết thành tử thù. Một khi Austin Griffin thành công thức tỉnh, liệu có tha cho chúng không?
Long Hạo Thần dùng huyết khế để chứng minh mối quan hệ thân thiết giữa mình và Hạo Nguyệt, Kỵ sĩ Thẩm phán Vong linh không thể không đánh cược. Cược rằng Long Hạo Thần sẽ tuân theo lời hứa, không đối đầu với chúng nữa. Suy tính thiệt hơn, thực ra các Vong Linh Vương không có lựa chọn nào khác.
Trong thế giới đỏ đen này không cách nào phân biệt được thời gian. Tu vi của Thải Nhi đang tăng lên, Hạo Nguyệt vẫn đang thức tỉnh, những người khác thì giữ cảnh giác, yên lặng chờ đợi. Trong một thế giới khác, một trận đại chiến đang diễn ra.
………….
*Oành!*
Chín luồng thần quang đủ màu sắc bắn ngược trở lại, một thân hình lộng lẫy từ xa rơi thẳng xuống, rớt vào một khu rừng rộng cả ngàn mét vuông.
Thân hình lộng lẫy đó là một sinh vật đặc biệt. Hình dạng của nó rất đẹp, thân thể màu xanh biếc, hơi ngả xanh lam. Đầu khá giống tộc rồng, thân dài chừng mười lăm mét, cái đuôi dài có từng vòng hoa văn màu tím sậm.
Đẹp nhất là đôi cánh của nó. Phần cánh gần lưng nhất có màu xanh biếc giống thân mình, dọc theo lưng kéo dài xuống thì chuyển thành màu hồng, sau đó là màu hồng ngọc. Đôi cánh rất lớn, từ lưng kéo dài ra ngoài cũng dần biến sắc, chuyển thành màu tím.
Mép cánh lộ ra từng mũi nhọn dài, mũi nhọn ở phía trước nhất là cái dài nhất. Trên cánh có từng hoa văn vàng vẽ ra những đồ án, trong đó có hình thái của vầng trăng.
Mắt nó màu xanh biếc, nhưng lúc này tràn ngập sự tức giận. Hơi thở tự nhiên cường đại trên người nó đang suy yếu dần. Bên phải dưới bụng có một vết thương cháy đen.
Một thanh âm lạnh lẽo vang vọng trong không khí.
“Vô dụng thôi, ngươi không ngăn cản được ta. Tu vi của ngươi tuy không yếu nhưng so với ta thì kém xa. Huống chi ngươi chỉ là một Tinh Linh Long mà thôi.”
Phía xa, một thân hình yên tĩnh đứng giữa không trung. Mái tóc đen tựa thác nước rũ xuống lưng như một vòng xoáy đen. Áo choàng dài màu đen hoa lệ rũ xuống, trên đó có những quang văn màu tím nhạt lấp lánh. Làn da y hơi tái, đôi mắt xanh thẳm như có thể phản chiếu ánh sao trong vũ trụ. Khuôn mặt tuấn tú còn mang một nụ cười khẽ. Đó chẳng phải chính là Ma Thần Hoàng Phong Tú sao?
Đây là thế giới nhân loại, cách Trấn Nam quan có Mục Sư Thánh Điện rất gần. Nhưng Liên Bang Thánh Điện không hề nhận được chút tin tức nào. Đừng nói là nhân loại, ngay cả cao tầng ma tộc, dù là Nguyệt Ma Thần hay Tinh Ma Thần cũng không biết Ma Thần Hoàng vốn nên bế quan trong Ma Hoàng cung lại xuất hiện ở đây.
Tinh Linh Long chậm rãi bò dậy, mở đôi cánh ra rồi lại bay lên không trung. Thân thể nó không ổn định, lạnh lùng nhìn chằm chằm Phong Tú.
“Ma Thần Hoàng, muốn tiến vào Mộng Huyễn Thần Điện thì phải đạp qua xác ta. Có lẽ ngươi chiến thắng được ta, nhưng trong tình huống không có Trụ Ma Thần, ta có khả năng cùng ngươi đồng quy vu tận.”
Ma Thần Hoàng nhẹ lắc đầu, nói.
“Không, ngươi sai rồi. Nếu không có nắm chắc tuyệt đối thì sao ta lại đến đây? Tuy vì che giấu tai mắt người khác, cũng vì không để những nhân loại đáng ghét phát hiện, ta không mang theo Trụ Ma Thần. Nhưng ta vẫn có năng lực triệt để giết chết ngươi.”
Nói rồi, tay phải Ma Thần Hoàng từ từ chỉ về phía trước, một vệt đen kỳ lạ xuất hiện trước mặt y.
Vệt đen trông rất yếu ớt, nhưng ngay giây phút nó xuất hiện, tất cả ánh sáng xung quanh dường như đều bị nó hấp thu hết. Nơi vốn quang minh hoàn toàn chìm vào hắc ám.
Tinh Linh Long hú dài, chín sắc ánh sáng trên người bùng phát, linh lực cường đại khuếch tán, xét về uy thế thì không kém hơn Ma Thần Hoàng bao nhiêu.
Thế nhưng, ngay sau đó, tất cả ánh sáng bỗng nhiên tịch diệt. Nếu nhìn từ xa, Tinh Linh Long tựa như một ngọn đèn màu, bỗng dưng tắt ngấm.
Ánh sáng dần trở lại, Ma Thần Hoàng vẫn đứng đó, Tinh Linh Long vẫn lơ lửng trên trời. Bây giờ mặt Phong Tú càng trở nên tái nhợt, y đứng giữa không trung, thân thể lảo đảo. Ma Thần Hoàng vậy mà đã suy yếu đến thế ư?
Bên kia, trên ngực Tinh Linh Long có một điểm đen nhỏ. Điểm đen này tựa như ôn dịch, từ từ lan ra ngoài. Dù tốc độ lan không nhanh nhưng luồng sinh mệnh khổng lồ của Tinh Linh Long đang từ từ suy giảm.
“Khụ khụ.” Phong Tú ho khan hai tiếng, không thể tiếp tục đứng trên trời mà rơi xuống đất, nhưng trên khuôn mặt tuấn tú vẫn nở một nụ cười khẽ.
“Tổng linh lực của ngươi đại khái khoảng 97 đến 98 vạn. Linh lực của ta thì đã thành công đột phá 100 vạn. Ta vốn không thuộc về thế giới này, linh lực đột phá rồi sẽ không trở thành thần. Nhưng mỗi ngày ta phải chịu đựng sự dày vò của linh lực phản phệ, đây là sự trừng phạt của thần. Cho nên ta cần thần vị, để triệt để giải quyết vấn đề này. Có thần vị trong người, ta có thể xuyên qua không gian, thế giới, sẽ không bị quy tắc của thế giới này hạn chế nữa, không cần buồn rầu về vấn đề trường thọ. Ngươi nên cảm thấy vinh hạnh, có thể chết bởi Tịch Diệt Nhất của ta, ngươi là người đầu tiên, đương nhiên cũng có thể là người cuối cùng. Trên Thánh Ma đại lục này, kẻ đáng để ta ra tay như vậy, e rằng không có người thứ hai.”
Ánh mắt Tinh Linh Long có chút ngơ ngác nhìn Phong Tú. Vệt đen nơi ngực nó đã lan ra một phần ba cơ thể, vị trí trung tâm vết đen bắt đầu bay ra những đốm sáng, đó là thân thể nó đang tan vỡ!
“Tịch Diệt Nhất… không ngờ ngươi đã đạt đến bước này, ngươi lại có thể chịu đựng thống khổ của thần linh phản phệ. Trong các đời Ma Thần Hoàng, ngươi là cường giả mạnh nhất. Tự Nhiên Nữ Thần bệ hạ, thật xin lỗi, ta đã cố hết sức, ta không thể bảo hộ Mộng Huyễn Thần Điện của người được nữa.”
Khi nó đang nói chuyện, tốc độ lan tràn của vệt đen bỗng tăng nhanh. Tinh Linh Long biến thành vô số điểm sáng từ từ tan biến trong không khí. Cùng với sự tan biến của nó, mọi thứ xung quanh dường như trở nên ảm đạm, hơi thở thiên nhiên mau chóng suy giảm.
Phong Tú ngồi xếp bằng trên mặt đất, dường như không có cảm giác gì đối với mọi việc đã xảy ra. Mặt y tái nhợt nhưng toát ra vẻ bình tĩnh. Từng vầng sáng đen xuất hiện quanh người y. Chỉ chốc lát sau, một áp lực vô hình lần nữa khuếch tán từ người y. Tất cả thực vật xung quanh nhanh chóng héo tàn, đó là dấu hiệu của sự sống bị cướp đoạt.
*Phụt, phụt, phụt*
Ba đoàn sáng trắng dâng lên, ngưng kết thành ba đóa sen trắng thuần khiết trên bầu trời.
Thải Nhi thở ra một hơi dài, chậm rãi mở mắt, trong mắt tràn đầy sự sợ hãi lẫn vui mừng.
Cấp chín bậc bốn!
Dựa vào Lĩnh vực Tịnh Hóa để tịnh hóa đại quân vong linh, cùng với quá trình lĩnh ngộ sau đó, không ngờ nàng đã liên tiếp phá tan các rào cản, tiến tới cấp chín bậc bốn. Về tu vi linh lực, nàng thậm chí còn một phen vượt qua Long Hạo Thần. Không thể không nói, đây là kỳ ngộ tuyệt vời nhất của nàng.
Hơn nữa, Tháp Vĩnh Hằng vì lần tiến hóa này mà biến thành màu trắng trong suốt, xem như đã triệt để hòa làm một với nàng, hoàn toàn thoát khỏi cái bóng của Vong Linh Thiên Tai Y Lai Khắc Tư.
“Chúc mừng em, Thải Nhi.” Long Hạo Thần mỉm cười nhìn người yêu của mình, trên mặt đầy nụ cười.
Từ lúc lĩnh ngộ đến bây giờ, theo tính toán của Long Hạo Thần thì đã qua khoảng mười ngày ở Thánh Ma đại lục. Mười ngày nay không chỉ có Thải Nhi tăng mạnh tu vi, mà sau khi trải qua trận chiến với đám Vong Linh Vương, các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đều thu được kinh nghiệm thực chiến phong phú. Kết hợp với trang bị mới, họ đều có những lĩnh ngộ và tiến bộ riêng.
Trận chiến trước đó tuy nguy hiểm nhưng có thể nói là một sân đấu luyện cho Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi sau khi đã tăng cường thực lực.
Thải Nhi duyên dáng cười, nói.
“Chắc linh lực của em gần bằng anh rồi, có lẽ cảnh giới còn cao hơn một chút.”
Sau khi Long Hạo Thần dung hợp với Thần Ấn vương tọa Vĩnh Hằng và Sáng Tạo, tu vi của hắn giữ ở đỉnh cấp chín bậc ba, cũng chính là trạng thái bình cảnh. Thêm vào sự hỗ trợ của Trái Tim Vĩnh Hằng, thực tế linh lực của hắn đã hơn 40 vạn. Thải Nhi đột phá đến bậc bốn nhưng tổng linh lực cũng không kém hơn Long Hạo Thần là bao.
Long Hạo Thần mỉm cười nói.
“Thế thì sau này do em bảo vệ anh rồi?”
Thải Nhi kéo tay hắn, cười khẽ nói.
“Không thèm đâu, dù là khi nào thì cũng nên là anh bảo vệ em mới đúng. Ai bảo anh là đàn ông chứ? Đúng rồi, Hạo Nguyệt tiến hóa thế nào rồi anh?”
Tu vi tăng mạnh, đối với nàng coi như là một bất ngờ ngoài ý muốn. Tất nhiên quá trình như vậy rất khó lặp lại. Nhưng Tháp Vĩnh Hằng đã hấp thu một phần sức mạnh tịnh hóa, thuộc tính tăng mạnh, có lợi rất lớn cho việc thăng cấp của nàng sau này.
Long Hạo Thần nói.
“Chắc Hạo Nguyệt cũng sắp tiến hóa xong rồi, em xem.”
Thải Nhi nhìn theo hướng tay Long Hạo Thần chỉ. Quả nhiên, Hạo Nguyệt đang nằm sấp ở đó không còn yên tĩnh nữa, thân thể đã phình to ra rất nhiều, thân hình tráng kiện còn khổng lồ hơn cả tộc nhân Nghịch Thiên Ma Long của Ma Thần Hoàng. Không ngờ nó đã dài hơn bốn mươi mét, mỗi cái cổ đều trở nên thô to hơn, lớp vảy tím tỏa ra ánh sáng chói lòa. Một khí thế kinh hoàng ẩn hiện. Mười hai Thánh Vệ bây giờ không dám đứng quá gần nó.
Hai cục u ở hai bên ngoài cùng liên tục run lên, phần đỉnh đã có chất lỏng màu tím nhạt chảy ra. Rõ ràng đó là hai cái đầu, khi nào chúng mọc ra thì Hạo Nguyệt sẽ hoàn thành tiến hóa.
Long Hạo Thần nói.
“Trong quá trình tiến hóa, Hạo Nguyệt dường như luôn hấp thu một loại sức mạnh đặc biệt ở thế giới này. Ngay cả với liên hệ giữa anh và nó, anh cũng không cách nào cảm nhận rõ ràng đó là sức mạnh gì. Nhưng anh dám chắc, tuyệt đối không phải là nguyên tố hắc ám hay nguyên tố hỏa ô nhiễm trong thế giới này, chắc là một loại sức mạnh khác, hơn nữa hình như là sức mạnh vốn có của nó.”
Thải Nhi hơi cau mày, nhỏ giọng nói.
“Hạo Thần. Dù là Ma Thần Hoàng hay các sinh vật vong linh ở thế giới này đều muốn hại Hạo Nguyệt, dường như sự trưởng thành của Hạo Nguyệt sẽ gây ra uy hiếp rất lớn đối với chúng. Nếu Hạo Nguyệt thật sự lợi hại như vậy, có thể nào…”
Long Hạo Thần khẽ thở dài, ôm vòng eo nhỏ của Thải Nhi, nói.
“Hạo Nguyệt là anh em tốt của anh, anh chỉ có thể lựa chọn tin tưởng nó. Chẳng lẽ bởi vì nghi ngờ sức mạnh tương lai của nó mà vứt bỏ nó? Anh không làm được, thế nên anh không còn cách nào khác. Hơn nữa, anh tin rằng dù kiếp trước Hạo Nguyệt chính là Austin Griffin mà chúng đã nói, nhưng kiếp này nó chỉ là Hạo Nguyệt, là anh em tốt của anh. Huyết khế không chỉ mang lại liên hệ giữa anh và nó, mà cùng lúc đó anh đã từng thay đổi thuộc tính của nó. Trừ huyết mạch cao quý và cường đại ra, trong người nó còn có một phần huyết mạch của anh.”
Thải Nhi nhẹ gật đầu.
“Ừm. Dù anh quyết định thế nào thì chúng em cũng sẽ vô điều kiện ủng hộ anh.”
Tuy mãi đến bây giờ Long Hạo Thần vẫn không rõ lai lịch thật sự của Hạo Nguyệt là gì, hắn thậm chí không muốn truy tìm kỹ càng. Nhưng tựa như hắn đã nói, mặc kệ Hạo Nguyệt có lai lịch gì, trước kia mạnh mẽ cỡ nào, có tính phá hoại đến đâu, nó đều là anh em của hắn. Chẳng lẽ bởi vì e sợ sức mạnh tương lai của Hạo Nguyệt mà hại nó sao?
“Sắp thành công rồi.” Long Hạo Thần đột nhiên nói.
Cùng lúc đó, chín hoa văn tím vàng trên trán hắn hiện ra. Ánh sáng tím vàng chói lòa chiếu sáng một phạm vi mấy chục mét.
Thải Nhi giật nảy mình, từ người Long Hạo Thần bỗng phát ra một luồng khí thế kinh hoàng giống hệt Hạo Nguyệt. Đó là loại khí thế khiến cả Lĩnh vực Tịnh Hóa của nàng cũng phải run rẩy.
Ánh sáng tím chợt lóe, trong chớp mắt Long Hạo Thần đã xuất hiện phía trên thân thể Hạo Nguyệt. Người hắn bắt đầu khuếch tán ánh sáng vàng, chốc lát đã từ phần đầu truyền khắp người, toàn thân biến thành cùng một màu sắc.
Biến đổi đột ngột đánh thức các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đang tu luyện. Mọi người tỉnh táo lại, nhanh chóng tách ra, càng cẩn thận quan sát xung quanh. Hạo Nguyệt đã tiến hóa đến thời khắc mấu chốt, Long Hạo Thần dường như cũng bị ảnh hưởng, đây là lúc nguy hiểm nhất.
Nhưng Thải Nhi đúng lúc tỉnh lại đã trở thành nòng cốt của Quang Chi Thần Hi, nàng có sức mạnh tịnh hóa cường đại đủ để trấn nhiếp.
Tay phải Thải Nhi cầm Lưỡi Hái Tử Thần chỉ lên không trung. Ba đóa sen trắng ngưng tụ lúc trước bay ra ngoài, bay về ba hướng khác nhau, tạo thành thế ba góc bảo vệ Hạo Nguyệt đang tiến hóa ở chính giữa.
Đó chẳng phải là Thịnh Thế Liên Hoa sao? Nếu thật sự có cường giả vong linh đến công kích, dù là từ hướng nào thì cũng đều phải lo lắng đến hậu quả khi Thịnh Thế Liên Hoa bùng nổ.
Các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi cực kỳ ăn ý, cận chiến ở vòng ngoài, ma pháp sư ở vòng trong. Trần Anh Nhi không chút chần chờ, lần nữa phóng ra Sinh Linh Môn của mình.
Trải qua trận chiến với Vu Yêu Vương, Trần Anh Nhi đã rút ra rất nhiều bài học. Lúc này, về mặt triệu hoán, cô đã có bước tiến dài, Sinh Linh Môn chỉ mở ra một cái, nhưng đi ra khỏi đó là một ma thú cực kỳ đặc biệt.
Đó là một con ngựa trắng, toàn thân tinh khiết trong suốt, lấp lánh ánh sáng. Trừ màu sắc và vẻ lộng lẫy ra, nó không khác gì một con ngựa bình thường. Nhưng rất nhanh, mọi người liền biết sự cường đại của nó.
Thân hình chợt lóe, tựa như một tia chớp trắng, con bạch mã đã ra bên ngoài, đi tới dưới một đóa hoa sen tịnh hóa, dùng đầu nhẹ nhàng chạm vào đóa hoa. Một hình ảnh kỳ lạ xuất hiện, ánh sáng trắng từ đóa sen không hề bài xích nó. Trên người và dưới chân con bạch mã xuất hiện một vầng hào quang trắng. Hào quang đi tới đâu, màu trắng nhu hòa từ từ khuếch tán đến đó, không ngờ lại giống hệt như sức mạnh tịnh hóa của Thải Nhi.
“Đây là Tịnh Hóa Thú A Nhĩ Đa, là tọa kỵ của Tử Thần trong truyền thuyết đó nha!” Trần Anh Nhi cười hì hì, tay phải chỉ về phía Thải Nhi.
Tịnh Hóa Thú A Nhĩ Đa quay đầu, liếc nhìn Thải Nhi, nó bỗng nảy sinh ý muốn thân cận. Lần nữa bùng phát tốc độ kinh khủng, nó đi thẳng tới cạnh Thải Nhi, dùng cái đầu to dụi vào người nàng.
Thải Nhi có thể cảm nhận được hơi thở tịnh hóa đậm đặc từ người nó, trong lòng dâng lên niềm vui. Có Tịnh Hóa Thú hỗ trợ, sức mạnh tịnh hóa của nàng sẽ tăng mạnh, việc đối kháng với sinh vật vong linh ở thế giới này sẽ càng thêm dễ dàng.
Bọn họ chú ý cẩn thận hộ pháp cho Hạo Nguyệt, quá trình tiến hóa của nó đã đến giây phút mấu chốt.
Từng tầng ánh sáng tím không ngừng dâng lên từ người Hạo Nguyệt, hội tụ trên thân thể khổng lồ của nó. Long Hạo Thần tựa như vị trí trung tâm của luồng ánh sáng tím này.
Ánh sáng tím chính là ý niệm hủy diệt, nhưng vì quan hệ huyết mạch nên nó không xung đột với sức mạnh vốn có trong người Long Hạo Thần. Sức mạnh hủy diệt còn bá đạo hơn sức mạnh Quang Thần rất nhiều. Khi những ý niệm hủy diệt điên cuồng ùa vào người hắn, bình cảnh cấp chín bậc ba của Long Hạo Thần vỡ nát. Linh lực trong người lần nữa điên cuồng tăng lên. Lần này có sự gia trì liên tục của Thần Ấn vương tọa Vĩnh Hằng và Sáng Tạo sau khi dung hợp, cũng có sức mạnh mà Hạo Nguyệt mang đến cho hắn.
Lớp vảy trên người Hạo Nguyệt dần nứt ra. Lớp vảy vốn đã rất to vì thân thể nó phình lớn nay lại tách thành từng khối vảy nhỏ hơn, mỗi khối có thể tích ước chừng bằng hai bàn tay chụm lại. Các cạnh lăng giác trên đó chồng chéo lên nhau, chín luồng sáng tím biến thành các sắc màu khác nhau. Điều đó có nghĩa là các sắc màu không ngừng biến đổi, lớp vảy của Hạo Nguyệt tỏa ra một màu tím huyền ảo, nhìn từ các góc độ khác nhau thì màu tím lại biến thành đậm nhạt khác biệt, càng làm tăng thêm đặc chất bí ẩn, càng thêm lộng lẫy. Khi màu tím huyền ảo trở nên đậm nhất, Hạo Nguyệt dường như biến mất trong thế giới đỏ và tím này.
Hai cục u to run rẩy dữ dội hơn, càng nhiều chất lỏng tím chảy ra từ chỗ u lên, thậm chí có thể thấy cả những khe nứt.
Khí thế của Hạo Nguyệt tựa như suối phun tăng vọt, chớp mắt đã phá tan cấp chín, rồi tiếp tục tăng lên. Trong nháy mắt, nó đã vượt qua Long Hạo Thần, và vẫn còn đang tiếp tục dâng lên.
Rốt cuộc, cục u bên trái *phụt xoẹt* một tiếng, một cái đầu to chui ra, ngửa lên trời phát ra tiếng gầm. Lớp vảy màu tím huyền ảo tỏa ra ánh sáng rực rỡ, cũng khiến khí thế của Hạo Nguyệt lần nữa tăng vọt. Tiếp theo là bên phải, một cái đầu to nữa đột phá ra ngoài, khí thế mạnh mẽ lại một lần nữa thăng hoa.