Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 279: CHƯƠNG 279: THỬ THÁCH? HAY LÀ TRUYỀN THỤ?

Quang linh vụ trong phạm vi Kỵ Sĩ Thánh Sơn bắt đầu dâng lên kịch liệt, chúng trở nên nồng đậm khiến các trưởng lão trong Thánh Sơn chấn kinh.

Càng khiến họ giật mình là quang linh vụ từ từ cuồn cuộn lên cao, bắt đầu xoay tròn theo chiều kim đồng hồ. Chỉ chốc lát sau đã hình thành một vòng xoáy vàng khổng lồ.

Phạm vi Kỵ Sĩ Thánh Sơn khá rộng lớn, vòng xoáy vàng trên trời dường như có đường kính tương đương, có thể tưởng tượng thể tích của nó lớn tới đâu. Dù là từ Ngự Long Quan của Kỵ Sĩ Thánh Điện nhìn sang cũng có thể thấy rõ hình ảnh kỳ diệu đó.

Một cột sáng màu trắng ngà từ vị trí trung tâm Kỵ Sĩ Thánh Sơn phóng vút lên cao. Ngay sau đó, trong hơi thở thần thánh uy nghiêm, Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa khổng lồ hiện ra. Có lốc xoáy vàng phụ trợ, siêu thần khí của nó càng nở rộ ánh sáng chói lòa.

Thần Ấn vương tọa khổng lồ xuất hiện giữa không trung, bản thân vương tọa trắng trong suốt tỏa ra ánh sáng chín sắc mỹ lệ. Trên lưng ghế có những phù điêu tinh tế mang lại cảm giác xinh đẹp khó tả. Đỉnh ghế là trời trăng sao, chính giữa là chim muông, nơi tiếp giáp với lưng ghế thì là cảnh tượng thiên nhiên.

Tay vịn của ghế là Thần Thánh Cự Long và thiên sứ mười hai cánh. Bản thể tỏa ra từng vòng hào quang chín sắc huyễn lệ chói mắt. Quang linh vụ màu vàng bị khí thế của nó ảnh hưởng cũng biến thành tinh thuần, trong suốt.

Mắt Long Hạo Thần lấp lánh ánh sáng vàng, đôi tay hướng lên hư không làm động tác lôi kéo.

*Keng!* Một tiếng vang giòn giã du dương truyền khắp ngàn mét.

Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa ở trên không trung tách ra, hóa thành mười ba khối sáng trắng tinh khiết đáp xuống, chui vào Kỵ Sĩ Thánh Sơn.

Trước mặt Anh Hùng Vĩnh Hằng cương thi, một cảnh tượng khiến Hỏa Hồn của nó rung động hiện ra. Mười ba khối sáng trắng lần lượt rơi vào người Long Hạo Thần, đó chính là mười ba viên Vĩnh Hằng Tinh Thần.

Bảo thạch khổng lồ trong suốt trước ngực, trên đỉnh đầu là hoàng quan chín sắc mỹ lệ, mặt nạ có con mắt bằng bảo thạch vàng trắng trong suốt, vai trái là đầu rồng, vai phải là thiên sứ mười hai cánh. Toàn bộ bộ giáp lấp lánh tỏa ra hơi thở chí cao vô thượng.

Khi tất cả chúng phủ lên người Long Hạo Thần, khí thế của hắn biến hóa khác hẳn. Trong hang động, hơi thở âm trầm biến mất sạch, chỉ còn lại sự ấm áp nhẹ nhàng tràn ngập.

Từng luồng linh lực cường đại cũng vào lúc này tỉnh lại trong hang động. Từng đôi mắt lấp lóe Hỏa Hồn khác nhau từ từ mở ra.

Hơi thở của Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa đã đánh thức chúng, đánh thức đám Anh Hùng Vĩnh Hằng từng vì nhân loại mà trả giá bằng cả sinh mệnh.

Cương thi lúc trước nói chuyện với Long Hạo Thần giờ đây đã không thể thốt nên lời. Thân thể nó không kiềm chế được mà run bần bật, nhìn Long Hạo Thần. Hỏa Hồn của nó bị kích động tột độ.

“Mười ba khối, mười ba khối. Đúng vậy, là Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa, thật sự là nó! Lão thiên ơi, Ngài cuối cùng cũng đã ban ân cho nhân loại chúng ta! Cuối cùng cũng đợi được đến ngày này, ta cuối cùng cũng đợi được đến ngày Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa nhận chủ!”

Từng bóng người xuất hiện sau lưng nó, từng Hỏa Hồn từ mờ mịt biến thành nóng rực. Hiển nhiên chúng đã nghe thấy lời của Anh Hùng Vĩnh Hằng thứ nhất, và cũng chính mắt thấy Vĩnh Hằng giáp trên người Long Hạo Thần. Tổng cộng sáu mươi ba Hỏa Hồn đều chìm đắm trong rực cháy và hưng phấn.

Xanh biếc, bảy sắc, trong suốt, ba khối sáng từ từ xoay tròn bên người Long Hạo Thần. Long Hạo Thần đem Vĩnh Hằng kiếm cất sau lưng, khảm vào giữa đôi cánh cửa to lớn.

Bởi vì Vĩnh Hằng giáp mà đường hầm trông rất hẹp, dáng người hắn cũng biến thành cao to hơn nhiều. Đặc biệt là đôi cánh chim trực tiếp kề sát vách đá hai bên đường.

“Vào đi. Con trai, mau vào đi!” Anh Hùng Vĩnh Hằng cương thi lúc trước trao đổi với Long Hạo Thần liên tục xua tay kêu gọi.

Long Hạo Thần lúc này mới nhoáng người lên, tiến vào hang động.

Không khí lạnh lẽo trong hang đã bị hơi thở của Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa bao trùm. Khi hắn tiến vào trong hang, nơi đây liền được chiếu sáng ngời, giống như thế giới hắc ám có thêm một vầng mặt trời.

Long Hạo Thần thấy rõ tình hình trong hang động, hắn chỉ cảm thấy trái tim đau nhói từng cơn.

Trong hang động mà sáu mươi ba Anh Hùng Vĩnh Hằng của nhân loại ngủ say, có chăng chỉ là sáu mươi ba chiếc quan tài đá, ngoài ra không còn gì khác. Hang động trống rỗng, không khí ẩm ướt bốc lên từ dưới đất, tuy đã bị hơi thở của Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa ức chế nhưng Long Hạo Thần vẫn cảm nhận được.

Các anh hùng từng trả giá tất cả cho nhân loại, thế mà lại phải ngủ say ở một nơi như vậy, trong lòng Long Hạo Thần dâng lên sự phẫn nộ lạ thường.

Hắn không nói lời nào, đôi môi dưới mặt nạ mím chặt, nhìn từng cương thi, đôi cánh sau lưng hắn chậm rãi mở ra.

“Các vị tiền bối, ta tên là Long Hạo Thần, ta đại diện cho Liên Bang Thánh Điện sám hối với các vị.”

Nói rồi, hắn, người đang mặc Vĩnh Hằng giáp siêu thần khí do Sáng Thế Thần để lại, thế mà hai đầu gối lại quỳ xuống, lạy sáu mươi ba vong linh trước mặt mình.

Vĩnh Hằng giáp thánh khiết như thế, hoàng quan vĩnh hằng trên đỉnh đầu hắn mỹ lệ như vậy, nhưng giờ phút này, hắn đang bái lạy sáu mươi ba vị tổ tiên.

Cái cúi đầu này không phải vì chính hắn, mà vì tất cả nhân loại trong toàn Liên Bang.

Cúi đầu của Long Hạo Thần làm rung động tất cả Anh Hùng Vĩnh Hằng. Họ nhìn nhau, sự nóng rực trong Hỏa Hồn dần bình tĩnh lại, thay vào đó là sự khó hiểu và cảm động. Khiến chủ nhân được Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa thừa nhận phải lạy họ, hắn thật là…

“Con trai, ngươi đang làm gì vậy? Mau đứng dậy!” Anh Hùng Vĩnh Hằng cương thi đầu tiên bước ra vội vàng nói. Nó muốn tiến lên nâng hắn, nhưng cảm nhận được sự uy nghiêm thần thánh từ Vĩnh Hằng giáp nên chỉ có thể làm động tác đỡ hư.

Long Hạo Thần từ từ ngẩng đầu nhưng vẫn quỳ tại đó, hắn kéo mặt nạ lên, hốc mắt đã đong đầy nước mắt.

“Các vị tổ tiên, các vị tiền bối! Các vị nên nhận cái lạy này của ta, nên nhận cái lạy của toàn thể nhân loại còn sống trong Liên Bang! Sáu ngàn năm trước, các vị đã trả giá bằng sinh mạng để đuổi đi ma tộc. Vì bảo vệ Liên Bang, các vị không tiếc trở thành vong linh, ngủ say trong cái hầm lạnh lẽo tĩnh lặng này suốt sáu ngàn năm. Tuy ta không biết năm đó là ai đã làm điều này, nhưng với tư cách là chủ tịch Liên Bang đời thứ nhất, ta tuyệt đối không thể để tình huống này tiếp diễn. Nhân loại thật có lỗi với các vị!”

Nói rồi hắn lại lạy, dùng sức dập đầu trên mặt đất ba cái.

Đám sáu mươi ba Anh Hùng Vĩnh Hằng lúc này mới hiểu ý của Long Hạo Thần, thoáng chốc đều bình tĩnh lại.

Một giọng nữ vang lên.

“Đứa trẻ này chất phác đến đáng yêu. Không lẽ người đưa chìa khóa cho ngươi vào đây không nói cho ngươi biết, là chúng ta tự nguyện dùng cách này ở lại đây sao? Hơn nữa, cách bài trí nơi này cũng là do chúng ta yêu cầu.”

“A?” Long Hạo Thần ngây ra, ngẩng đầu lên, hắn cảm nhận được nụ cười thân thiện từ Hỏa Hồn của sáu mươi ba vị Anh Hùng Vĩnh Hằng.

“Đứa ngốc, mau đứng dậy đi.” Anh Hùng Vĩnh Hằng đầu tiên nói chuyện với Long Hạo Thần bật cười. Tuy cơ bắp trên mặt sẽ không vì thế mà nhúc nhích, nhưng thiện ý phát ra từ các Anh Hùng Vĩnh Hằng thì Long Hạo Thần có thể cảm nhận rõ ràng.

Dù Long Hạo Thần đã hiểu lầm, nhưng hắn đã dùng chân tình của mình để cảm động các vị tiền bối.

Long Hạo Thần đứng dậy, có chút lúng túng nói:

“Ta còn tưởng rằng…”

“Ngươi tưởng rằng cái gì? Tưởng rằng chúng ta hoàn toàn bị vứt bỏ?” Giọng nữ trước đó lại vang lên, một vị Anh Hùng Vĩnh Hằng bước ra.

Lúc nó đi ra, những người khác rõ ràng đều tránh ra một con đường. Nó chắc chắn có địa vị không thấp trong đám Anh Hùng Vĩnh Hằng.

Tuy đã hóa thân thành cương thi nhưng vẫn có thể thấy được vị nữ giới này khi còn sống là một tuyệt sắc giai nhân. Khuôn mặt của nó không giống đa số Anh Hùng Vĩnh Hằng có màu xám mà là màu trắng, trắng bệch, nhưng làn da vẫn còn độ co giãn. Chỉ là đôi mắt đỏ như máu trông cực kỳ khủng bố.

“Nơi này không chỉ là địa huyệt của Kỵ Sĩ Thánh Sơn, mà còn nằm ngay trên mắt băng tuyền. Chúng ta phải nhờ vào sự lạnh giá nơi đây mới khiến thân thể từng được linh lực tẩm nhập không bị hủy hoại. Trong mỗi quan tài đều có một ít lỗ nhỏ thông đến nguồn suối, dẫn khí lạnh vào. Nếu không thì ngươi thấy chúng ta không phải là một đám cương thi mà là những bộ xương khô. Bề ngoài đối với đám người chết chúng ta có ích gì đâu? Nhưng sau này chúng ta phát hiện, khí lạnh của băng tuyền còn trợ giúp cho lực lượng của chúng ta, ổn định Hỏa Hồn không dễ bị dập tắt, mới khiến chúng ta sống được đến ngày nay. Tuy chúng ta sắp đi tới tận cùng nhưng coi như vẫn còn chống đỡ được một lúc.”

Thì ra là thế. Long Hạo Thần lúc này mới hiểu được ẩn ý bên trong.

“Ta tên Thúc Vịnh Tiêu, coi như là thủ lĩnh của sáu mươi ba tên này. Lần trước có người đến là ba mươi năm trước. Khi đó có một thằng nhóc tên Dương Hạo Hàm thay thế nguyên điện chủ đến đây. Kể cho chúng ta nghe ba mươi năm qua bên ngoài đã xảy ra chuyện gì đi.”

Các Anh Hùng Vĩnh Hằng đều vây quanh Long Hạo Thần. Đối với thanh niên kế thừa Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa, bọn họ đa số đều có hảo cảm. Lúc trước, chân tình của Long Hạo Thần tuy là hiểu lầm, nhưng lại được chấp nhận mà không bị bài xích, khiến tâm trạng của các vị tiền bối nhân loại vừa tỉnh lại cũng không tệ.

Long Hạo Thần gật đầu, đem các việc xảy ra tại Liên Minh Thánh Điện trong hai mươi mấy năm nay mà mình biết kể lại tỉ mỉ một lần. Hắn đặc biệt chú ý kể về đợt thánh chiến trước đó và việc thành lập tân Liên Bang Thánh Điện cách đây không lâu.

Thúc Vịnh Tiêu hỏi mấy vấn đề, Long Hạo Thần đều lần lượt giải đáp. Qua đó hắn mới biết, những tiền bối này dù ngủ say tại đây nhưng đối với những việc lớn xảy ra trên đại lục trong sáu ngàn năm qua thì đều biết một ít. Bởi vì cứ cách vài chục năm, điện chủ Kỵ Sĩ Thánh Điện cai quản Thánh Sơn lệnh bài đều sẽ tới đây, mang theo tin tức bên ngoài cho bọn họ.

“Tốt, Liên Bang Thánh Điện tốt lắm, coi như đã thành công. Đáng tiếc chúng ta không thể dễ dàng rời khỏi đây, nếu không thì ta đã sớm đi tìm đám nhóc con đó cho biết tay. Vì sự ích kỷ của bản thân mà không thèm để ý đến việc tăng cường thực lực cho Liên Minh, may là chúng tỉnh ngộ không muộn.” Thúc Vịnh Tiêu rất ủng hộ việc thành lập tân Liên Bang. Hơn nữa nghe ẩn ý thì hình như ba mươi năm trước lúc Dương Hạo Hàm tới đã nói với nó về ý kiến này.

Đúng lúc đó, một ông lão đi tới bên cạnh Thúc Vịnh Tiêu, nói với Long Hạo Thần:

“Con trai, mới rồi ngươi nói bây giờ Kỵ Sĩ Thánh Điện đã có đủ sáu vị Thần Ấn kỵ sĩ?”

Long Hạo Thần gật đầu, nói:

“Đúng vậy, bây giờ Kỵ Sĩ Thánh Điện nhân tài đông đúc, chắc là thời kỳ cường thịnh nhất. Bao gồm cả ta, sáu Thần Ấn vương tọa đều đã có người khống chế.”

“Tốt, quá tốt rồi.” Cảm xúc của ông lão hơi kích động. “Năm đó khi ta quyết định tập trung tất cả lực lượng của toàn nhân loại để chế tạo ra năm Thần Ấn vương tọa thì đã từng thề rằng, một ngày nào đó khi nhân loại có thể khống chế hết sáu Thần Ấn vương tọa, chính là lúc chúng ta phản công ma tộc. Ông trời đối xử với chúng ta không tệ! Khi Hỏa Hồn của chúng ta sắp tiêu tan thì lại đem đến tin tức tốt này, khiến chúng ta có thể trong giây phút cuối cùng chứng kiến cảnh tượng nhân loại phản công, không uổng công chúng ta ngủ say dưới lòng đất sáu ngàn năm, chờ đợi sáu ngàn năm!”

Thúc Vịnh Tiêu giới thiệu cho Long Hạo Thần:

“Vị này là Tiêu lão, Tiêu Hoắc. Lúc Liên Minh Thánh Điện mới thành lập, lão là điện chủ đời đầu của Kỵ Sĩ Thánh Điện, cũng chính lão đã bỏ qua ý kiến của mọi người, quyết định chế tạo năm Thần Ấn vương tọa. Có thể nói lão là tổ tiên chân chính của Kỵ Sĩ Thánh Điện các ngươi. Tiêu lão nhìn xa trông rộng, năm đó rất nhiều quyết định của lão về sau đều đã ứng nghiệm.”

Long Hạo Thần vội cung kính hành lễ.

“Long Hạo Thần xin kính chào tổ tiên!”

Tiêu Hoắc trầm giọng nói:

“Con trai, ta muốn nghe về kinh nghiệm trưởng thành của ngươi. Năm đó ta đã chính mắt thấy Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa phát huy uy lực, chính mắt thấy nó giáng xuống nhân gian. Lúc đó ta đã từng nói, có siêu thần khí này tồn tại nghĩa là ông trời không vứt bỏ nhân loại chúng ta. Nhưng ta vẫn không thể tưởng tượng được cường giả nào có thể được nó chấp nhận. Ta thậm chí luôn cho rằng, sự tồn tại của nó có ý nghĩa tượng trưng lớn hơn là thực tế. Không ngờ thật sự có một ngày, có một kỵ sĩ có thể trở thành chủ nhân của nó. Ta rất tò mò về quá trình ngươi trưởng thành, cũng tò mò về quá trình Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa nhận ngươi làm chủ.”

Mãi đến bây giờ Long Hạo Thần vẫn chưa nêu ra một câu nào mời các Anh Hùng Vĩnh Hằng xuống núi. Trước mắt, những vị này là anh hùng chân chính của nhân loại, còn là tổ tiên của Lục Đại Thánh Điện. Trước khi đến đây, Dương Hạo Hàm đã nói với hắn, nhất định phải được các Anh Hùng Vĩnh Hằng thừa nhận trước rồi mới nói đến việc mời họ xuống núi. Họ đã ngủ say tại đây sáu ngàn năm, không ai biết họ có cái nhìn thế nào về việc xuống núi. Cùng lúc đó, cảm xúc của họ có thể dao động cực kỳ mãnh liệt, thậm chí là không nể mặt ai.

Từ lời của Dương Hạo Hàm, Long Hạo Thần nghe ra các đời điện chủ Kỵ Sĩ Thánh Điện chắc chắn từng có người chịu thiệt trong tay các Anh Hùng Vĩnh Hằng. Tình hình cụ thể Dương Hạo Hàm không nói, nhưng hắn vẫn dùng thái độ thận trọng để đối xử với những tiền bối này. Mãi đến bây giờ, hắn chưa cảm giác được các Anh Hùng Vĩnh Hằng có gì không ổn.

Kỳ thực hắn không biết rằng, thái độ của hắn đã mang đến tác dụng rất lớn. Hắn khác với các điện chủ Kỵ Sĩ Thánh Điện từng tới đây. Có thể trở thành Thần Ấn kỵ sĩ, còn là Thần Ấn kỵ sĩ số một của Kỵ Sĩ Thánh Điện, người cai quản Thánh Sơn lệnh bài ít nhất cũng là lão già trên năm, sáu chục tuổi. Hơn nữa trong quá trình trưởng thành, quyền uy lớn dần thì tất nhiên sẽ sinh ra khí chất và tâm thế của người đứng trên. Tới đây nghe các Anh Hùng Vĩnh Hằng cứ kêu "con trai", có khi thậm chí không chút khách sáo mà răn dạy, trong lòng họ ít nhiều có chút bài xích. Dù thái độ có cung kính hơn nữa cũng chưa từng hạ mình như Long Hạo Thần.

Long Hạo Thần thì không giống. Hắn vốn có tuổi đời rất trẻ, mới hai mươi mấy tuổi, dù đang chấp chưởng Liên Bang Thánh Điện nhưng hắn đối với quyền lực không có khát khao gì lớn, cũng chưa từng ra lệnh cho ai. Thêm vào đó, hắn từ tận đáy lòng khâm phục đám Anh Hùng Vĩnh Hằng. Vậy nên thái độ chân thành của hắn có thể nói là vượt qua tất cả các điện chủ Kỵ Sĩ Thánh Điện từng tới đây. Tất nhiên là sẽ khiến các Anh Hùng Vĩnh Hằng có hảo cảm với hắn nhiều hơn rồi.

Cung kính vâng dạ, Long Hạo Thần bắt đầu kể về quá trình trưởng thành của mình. Hắn kể rất tỉ mỉ, từ việc phụ thân bắt đầu dạy mình ra sao, từng bước một tăng cường thực lực, trở thành một Săn Ma giả, dẫn dắt Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi từng bước, từng bước lập nên công huân, lại làm sao có được kỳ ngộ, thực lực không ngừng đột phá. Thậm chí bí mật về tháp Vĩnh Hằng hắn cũng không che giấu, kể ra hết.

Khi hắn nói đến việc mình chết trận, Thải Nhi mang theo hắn ở trong tháp Vĩnh Hằng để sống lại, mấy vị Anh Hùng Vĩnh Hằng sống hơn sáu ngàn năm đều rung động. Đặc biệt khi họ nghe câu chuyện của Y Lai Khắc Tư, sự cảm thán còn lớn hơn nhiều so với dân chúng tại Liên Bang Thánh Điện khi nhìn thấy hình ảnh đó. Dù sao họ cũng từng sinh hoạt ở thời đại rất gần với Y Lai Khắc Tư. Chính tai nghe được quá trình và nguyên do Y Lai Khắc Tư trở thành Vong Linh Thiên Tai, sao có thể không khiến mấy vị tiền bối này cảm thán cho được?

Nói đến quá trình Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa nhận hắn làm chủ, Long Hạo Thần cũng không che giấu gì, nói thật hết ra. Đặc biệt là đoạn cuối cùng, hắn làm sao chuyển bại thành thắng, đột phá thành Vĩnh Hằng Thiên Sứ, càng kể kỹ càng hơn.

“Con trai của quang minh, hay cho một con trai của quang minh! Bộ xương già ta đây đã lâu không hoạt động. Chàng trai, có muốn cùng ta so tài một chút không?”

Khiến Long Hạo Thần bất ngờ là sau khi hắn kể hết quá trình, Tiêu Hoắc lại yêu cầu muốn so tài cùng hắn.

Long Hạo Thần theo bản năng cho rằng đây là thử thách của các tiền bối dành cho mình, tất nhiên sẽ không lùi bước. Hắn cung kính hành lễ với Tiêu Hoắc rồi nói:

“Xin tổ tiên dạy bảo!”

Các Anh Hùng Vĩnh Hằng khác chậm rãi lùi ra bốn phía, chừa đủ không gian cho Long Hạo Thần và Tiêu Hoắc.

Trong hang động dù bài trí đơn giản nhưng diện tích không nhỏ, ít nhất cũng lớn bằng một phần ba sân đấu luyện của Thánh Minh. Đương nhiên diện tích như vậy không đủ để cường giả cỡ như Long Hạo Thần và Tiêu Hoắc thi triển. Nhưng nếu đã là so tài thì họ sẽ khống chế lực lượng của mình, không hủy hoại nơi đây.

Long Hạo Thần không rút Vĩnh Hằng kiếm sau lưng ra, đôi tay để hai bên người, ngưng kết ra một thanh kiếm to màu vàng, có kích thước giống hệt Vĩnh Hằng kiếm.

Thấy hành động của người thanh niên, các Anh Hùng Vĩnh Hằng gật gù.

Tiêu Hoắc vóc dáng cực kỳ cao to nhưng tỏ vẻ rất cứng ngắc. Khi nó đối diện với Long Hạo Thần, hắn cảm thấy trái tim như bị đè ép.

Đây là áp lực đến từ linh hồn? Long Hạo Thần chấn kinh. Phải biết rằng tinh thần lực của hắn sau khi được Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa cùng Thần Tinh Linh của Dạ Tiểu Lệ dung hợp thì đã tăng đến trình độ cực kỳ cường đại. Cho dù không thể đối kháng với Ma Thần Hoàng nhưng tuyệt đối là số một trong nhân loại. Thế mà ở trước mặt Tiêu Hoắc, tinh thần lực của hắn không chiếm chút ưu thế nào, ngược lại còn ở trong trạng thái bị áp chế.

Nhưng Long Hạo Thần dù sao cũng là Long Hạo Thần, sau cơn kinh ngạc ngắn ngủi, hắn liền hiểu ra.

Lực lượng linh hồn của Tiêu Hoắc chưa chắc đã mạnh bằng hắn, nhưng Hỏa Hồn tinh thuần khiến linh hồn không chút tạp chất. Hơn nữa, lực lượng linh hồn chính là sức mạnh chủ yếu của vong linh, thế nên về mặt cảm quan nó mới không yếu thế. Nhưng nếu Tiêu Hoắc chỉ dựa vào lực lượng linh hồn thì không thể gây ra tổn thương gì cho hắn.

Ngay lúc đó, đôi mắt ảm đạm không ánh sáng của Tiêu Hoắc bỗng sáng ngời. Giống như đột nhiên xuất hiện hai ngôi sao, màu vàng tinh khiết mà rực rỡ. Long Hạo Thần chấn kinh phát hiện, về mặt độ tinh thuần của quang thuộc tính, vị tiền bối Kỵ Sĩ Thánh Điện này không hề kém hơn hắn chút nào.

Càng khiến hắn rung động là khi đôi mắt Tiêu Hoắc sáng lên, ngực nó cũng dâng lên một khối sáng vàng. Màu sắc của khối sáng càng lúc càng rực rỡ. Ngay sau đó, có chất lỏng màu vàng từ ngực nó chảy ra, nhanh chóng phủ khắp người.

Đây là…

Chất lỏng vàng đậm đặc mà rực rỡ. Ánh vàng đi qua đâu, tất cả hơi thở vong linh đều bị che giấu không còn một mảnh. Hơi thở quang thuộc tính tinh thuần mà mạnh mẽ như suối phun bùng phát từ người nó. Dưới tác dụng của chất lỏng vàng, thân thể Tiêu Hoắc tỏa ra sương mù vàng nhạt.

Dịch Thể Linh Lực phóng ra ngoài?

Long Hạo Thần không biết phải tới tu vi cỡ nào mới làm được điều này, nhưng hắn tự hỏi với tu vi cấp chín bậc năm trước mắt của mình thì không thể. Hắn có thể khiến linh lực chớp mắt thành hình bên ngoài cơ thể, ngưng kết thành giáp, ngưng kết thành song kiếm trong tay. Nhưng hình thể lỏng chảy xuôi thế này thì hắn không làm được. Dù có mô phỏng thì tuyệt đối không có cảm giác chân thực đến thế.

Chất lỏng vàng nhanh chóng chảy khắp người Tiêu Hoắc, trong chớp mắt nó đã biến thành một người vàng. Ngay sau đó, chất lỏng bắt đầu hiện ra hiệu quả. Một bộ giáp vàng giản dị không hoa lệ bao phủ lấy Tiêu Hoắc.

Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp!

Long Hạo Thần đột nhiên hiểu vì sao khi nhìn thấy bộ giáp này, mình lại có cảm giác cực kỳ quen thuộc. Bởi vì bộ áo giáp mà Tiêu Hoắc dùng Dịch Thể Linh Lực phóng ra ngoài để ngưng kết chẳng phải có nhiều chỗ giống với Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp lắm sao?

Không cần nghi ngờ, sự tồn tại của Kim Tinh Cơ Tòa chiến giáp chỉ sợ có liên quan rất lớn đến vị tổ tiên này.

Chất lỏng di chuyển, hai thanh kiếm to màu vàng cũng xuất hiện trong tay Tiêu Hoắc. So với song kiếm mà Long Hạo Thần dùng linh lực ngưng kết thành, song kiếm của Tiêu Hoắc có màu vàng sẫm, khí thế hoàn toàn nội liễm. Khi song kiếm thành hình thì hơi thở quang minh tỏa ra từ người nó cũng thu lại không thấy nữa. Dường như đó chỉ là một bộ giáp sắt thép, không có liên quan gì đến linh lực.

Nhưng khi hơi thở quang hệ thu lại, Long Hạo Thần rõ ràng cảm giác được Tiêu Hoắc biến thành càng đáng sợ hơn, thậm chí có chút giống với khi đối mặt Ma Thần Hoàng. Lực lượng của vị tổ tiên này dường như còn trên cả Vong Linh Thẩm Phán kỵ sĩ!

“Ngươi phải dốc hết sức ứng phó!” Giọng Tiêu Hoắc vang lên bên tai Long Hạo Thần. Ngay sau đó, nó động.

Tuy là tổ tiên nhưng nó không có ý định nhường nhịn. Ánh sáng vàng chợt lóe, song kiếm trong tay đơn giản giao nhau chém ra. Một luồng sáng thập tự màu vàng sẫm chớp mắt đã tới trước mặt Long Hạo Thần.

Long Hạo Thần có kinh nghiệm chiến đấu cực kỳ phong phú, lúc người Tiêu Hoắc động thì hắn lập tức phản xạ ngay. Chân trái lùi nửa bước, kiếm trong tay phải đã chém tới trước. Thập tự trảm mà Tiêu Hoắc phát ra tựa như đưa đến trước mặt hắn. Một kiếm này chính là chém vào vị trí chính giữa thập tự trảm của Tiêu Hoắc.

Ánh sáng vàng như ánh mặt trời rực rỡ tỏa ra trên kiếm tay phải của Long Hạo Thần. Diệu Nhật Trảm, kỹ năng cấp bốn của kỵ sĩ.

Không trung ánh vàng giao nhau. Long Hạo Thần không lùi lại, khi thập tự trảm bị phá thì tay trái đâm kiếm ra ngoài, vừa ra tay chính là tuyệt chiêu tự sáng chế, Diệt Ma Thiểm.

Hàng vạn bóng kiếm có tần suất chấn động đặc biệt tựa như sương mù vàng phủ lên Tiêu Hoắc. Không phát ra bất cứ âm thanh chói tai nào, mỗi một kiếm chỉ đơn thuần giống như một luồng sáng.

Trong đám Anh Hùng Vĩnh Hằng đứng xem, không ít người gật gù. Từ động tác như mây trôi nước chảy, cùng với kỹ năng tự sáng chế của Long Hạo Thần, họ có thể cảm giác được người thanh niên này xuất sắc, thành tựu của hắn đúng là có thực lực.

Động tác của Tiêu Hoắc bỗng biến thành chậm chạp. Đối mặt với Diệt Ma Thiểm bao trùm, dường như nó không cách nào trốn thoát. Song kiếm vừa mới phát động xong thập tự trảm liền bày ra một tư thế kỳ lạ trước người. Nó chỉ vừa hoàn thành tư thế này thì Diệt Ma Thiểm đã tới rồi.

Dù trong tay Long Hạo Thần không có vũ khí cường đại, nhưng Diệt Ma Thiểm này chính là hắn dùng Thiểm Điện Thứ phối hợp với Quang Chi Đãng Dạng tạo thành, dưới sự thúc đẩy của tu vi cấp chín thì lực công kích mạnh mẽ đến cỡ nào?

Nhưng tất cả ánh sáng vàng khi tới gần Tiêu Hoắc trong phạm vi một mét đều lặng lẽ biến mất, thậm chí không thể dấy lên chút gợn sóng nào, hoàn toàn vô hiệu. Khiến Long Hạo Thần kinh ngạc nhất là hắn phát hiện trong công kích của mình không có cảm giác chạm tới đối thủ.

Đây là lực lượng gì thế này? Lĩnh vực ư?

Khi nghĩ tới hai chữ lĩnh vực, Quang Thần Lĩnh Vực của Long Hạo Thần theo bản năng phóng ra. Ánh sáng vàng nhu hòa bỗng chốc bao phủ chiến trường của hắn và Tiêu Hoắc.

Cùng với một chuỗi trận đấu cường độ cao, khả năng khống chế Quang Thần Lĩnh Vực của Long Hạo Thần đã ngày càng mạnh. Uy thế Quang Thần Lĩnh Vực của hắn không giảm chút nào, nhưng vẫn không hề ảnh hưởng đến các Anh Hùng Vĩnh Hằng xung quanh.

Quang Thần Lĩnh Vực có thể nói là khắc tinh của tất cả lĩnh vực quang thuộc tính. Theo Long Hạo Thần thấy, mình thi triển ra lĩnh vực, thêm vào sự tăng phúc của Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa, làm sao cũng nên chiếm ưu thế. Ít nhất có thể buộc Tiêu Hoắc dùng một số năng lực mạnh hơn, mới có thể xoay chuyển tình thế.

Nhưng mà, hắn phát hiện mình đã sai. Khi Quang Thần Lĩnh Vực chạm vào thân thể Tiêu Hoắc, một cảnh tượng khiến Long Hạo Thần suýt hét lên đã xảy ra, lĩnh vực của hắn mất đi hiệu lực.

Đúng thế. Quang Thần Lĩnh Vực ở trước mặt Tiêu Hoắc hoàn toàn mất hiệu quả. Chỉ thấy ánh sáng vàng di chuyển, Tiêu Hoắc tựa như tảng đá vững vàng trong dòng nước xiết, không hề động đậy. Lực lượng Quang Thần Lĩnh Vực của Long Hạo Thần tựa như sóng nước thuận theo thân thể nó mà rẽ sang hai bên.

Cùng lúc đó, Tiêu Hoắc, người đang bày ra tư thế kỳ lạ, lần thứ hai phát động công kích.

Long Hạo Thần thấy đó là một con mắt vàng to lớn. Giây phút Tiêu Hoắc tấn công, nó hoàn toàn biến mất. Sau đó một lực lượng không thể kháng cự xuất hiện trước mặt hắn.

Phút chốc, Long Hạo Thần chỉ cảm thấy thân thể không bị khống chế mà run bần bật. Vĩnh Hằng giáp lăn tăn vô số ánh sáng vàng. Mỗi một điểm sáng đều đem đến cảm giác đau nhói nhè nhẹ. Hàng ngàn vạn điểm sáng gần như phủ lên mỗi tấc cơ thể hắn, mà hắn không có cách nào chống cự. Hắn vung song kiếm, linh lực bùng phát, nhưng lại không có chút tác dụng gì với con mắt vàng kia. Giống như là linh lực và năng lực của bản thân hắn trong khoảnh khắc này đã hoàn toàn mất đi hiệu lực.

*Oành!*

Thân thể Long Hạo Thần bắn ngược ra xa, tựa như bị ánh mắt của con mắt vàng đánh bay, đập mạnh vào vách đá phía xa, rồi từ từ trượt xuống đất.

Mắt vàng biến mất, Tiêu Hoắc lại xuất hiện tại đó, vẫn là bộ dáng mặc giáp vàng, song kiếm trong tay tỏa ra sương vàng nhạt.

“Chỉ có chút bản lĩnh đó thôi sao? Chỉ bằng như vậy mà muốn đấu với Ma Thần Hoàng à?” Giọng Tiêu Hoắc nhạt nhẽo, không có nhiều cảm xúc dao động, nhưng nghe vào tai Long Hạo Thần lại khiến mặt hắn nóng ran.

Một chiêu kia dù không tạo thành tổn thương gì cho hắn, bởi vì hàng ngàn vạn ánh sáng vàng rơi vào người hắn sinh ra lực xung kích không mạnh, thêm vào lực phòng ngự cường đại của Vĩnh Hằng giáp, cho nên hắn chỉ bị đánh bay mà thôi.

Nhưng mà, thân thể Long Hạo Thần tuy không bị thương, trái tim lại như bị đâm xuyên.

Từ khi có được Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa, Hạo Nguyệt tiến hóa, hắn cảm thấy mình đã có năng lực đấu một trận với Ma Thần Hoàng rồi. Đây cũng là lý do vì sao hắn đầy tự tin chủ trì hội nghị Liên Bang, muốn cùng Ma Thần Hoàng liều chết một phen.

Nhưng tình hình trước mắt giống như một cái tát vào mặt hắn, khiến hắn từ trạng thái tràn trề tự tin bị đánh cho tỉnh lại. Hắn hoàn toàn không biết tại sao mình thua, càng không hiểu tại sao song kiếm trong tay, linh lực, và cả Quang Thần Lĩnh Vực đều toàn bộ mất đi hiệu quả. Chẳng lẽ vị tổ tiên đối diện miễn dịch với năng lực quang hệ ư?

Long Hạo Thần chậm rãi bò dậy, nhìn Tiêu Hoắc đang đứng đó, hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định cảm xúc, sau đó chậm rãi nâng song kiếm lên, cung kính nói:

“Xin tổ tiên chỉ dạy!”

Ngã từ đâu thì phải đứng dậy ở đó. Chỉ có trong chiến đấu mới có thể cảm nhận ra lý do thất bại. Trong tính cách của hắn, sự cứng cỏi chiếm một phần rất lớn. Dù bị Tiêu Hoắc dễ như trở bàn tay đánh bại, nhưng trong lòng hắn nảy ra cảm xúc không phải là chán nản mà là sự cảnh tỉnh.

Không cần nghi ngờ, Ma Thần Hoàng chắc chắn còn mạnh hơn vị tổ tiên trước mặt. Nếu mình không thể chặn được công kích của tổ tiên, vậy khi đối diện Ma Thần Hoàng thì có bao nhiêu cơ hội thắng đây? Vấn đề nằm ở đâu? Chỉ có thể tìm từ chính bản thân mình.

Hắn thậm chí chưa từng nghĩ tới việc sử dụng lực lượng của Hạo Nguyệt ở đây. Tuy Hạo Nguyệt cường đại, nhưng nếu bản thân hắn không thể chống chọi được, thì nói gì đến việc phối hợp cùng Hạo Nguyệt để đối kháng Ma Thần Hoàng?

Tiêu Hoắc không lên tiếng, chỉ chậm rãi nâng song kiếm lên, bày ra tư thế vừa nãy. Trên người nó vẫn không hề phát ra bất cứ hơi thở quang thuộc tính nào.

Lần này Long Hạo Thần trực tiếp phát động Quang Thần Lĩnh Vực. Quang nguyên tố nồng đậm dần hiện ra ánh vàng chín sắc quanh người hắn, đây là hiệu quả sinh ra khi Vĩnh Hằng Lĩnh Vực kết hợp với Quang Thần Lĩnh Vực. Vĩnh Hằng Lĩnh Vực trắng lóng lánh và Quang Thần Lĩnh Vực vàng trong suốt kết hợp lại, chín sắc biến ảo, trong sắc vàng hỗn hợp với sắc trắng vĩnh hằng, dường như hơi thở đã thu lại, không còn mạnh mẽ như trước. Nhưng các Anh Hùng Vĩnh Hằng đứng xem đều cảm nhận được áp lực to lớn phát ra từ người Long Hạo Thần. Những Anh Hùng Vĩnh Hằng có tu vi kém hơn đều lùi ra xa một chút. Thúc Vịnh Tiêu thì trong con ngươi đỏ máu lóe lên tia sáng kỳ lạ, hiển nhiên rất có hứng thú với sự biến hóa trong lĩnh vực của Long Hạo Thần.

Ánh vàng chín sắc quay quanh người Long Hạo Thần, nhanh chóng xoay tròn. Hắn trực tiếp sử dụng kỹ năng lĩnh vực của mình, Thần Quang Viên Vũ Khúc.

Sau một hồi suy nghĩ ngắn ngủi, Long Hạo Thần hiểu rằng lý do mình thất bại là vì lĩnh vực đã mất đi hiệu lực. Tại sao lĩnh vực lại mất hiệu lực thì bây giờ hắn chưa biết, nhưng nhất định phải tìm ra nguyên nhân từ lĩnh vực. Nếu không thì hắn vẫn không cách nào cản được đòn tấn công của Tiêu Hoắc.

Cho nên lần này hắn đã tăng lực lượng lĩnh vực đến cực độ, còn dẫn động lực lượng của Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa dung hòa vào, chính là muốn thông qua lĩnh vực càng mạnh hơn nữa để dò xét sự huyền bí từ lĩnh vực của đối phương.

Long Hạo Thần hành động rất chậm, hắn thúc đẩy Thần Quang Viên Vũ Khúc chậm rãi tiến tới gần Tiêu Hoắc. Tốc độ rất chậm là để càng dễ thấy rõ hành động của đối thủ, cũng là để cho Tiêu Hoắc có thời gian phản ứng. Hắn không hề muốn làm tổn thương vị tổ tiên này!

Nhưng Tiêu Hoắc đứng đó vẫn không hề động đậy, vẫn giữ nguyên tư thế kỳ lạ kia.

Tư thế của nó nhìn thì rất đơn giản, chân trái đứng bất động, đùi phải hướng xéo về phía trước bước ra nửa bước, mũi chân chạm đất, đầu gối gập lại. Kiếm tay trái đặt ở bụng, tay phải giơ ngang ngực, hai thanh trọng kiếm đều có mũi kiếm chĩa ra ngoài.

Thần Quang Viên Vũ Khúc ngày càng gần, uy lực của kỹ năng lĩnh vực không phải là việc đơn thuần phóng ra lĩnh vực có thể so sánh, huống chi lần này lĩnh vực của Long Hạo Thần đã được tăng cường gấp mấy lần.

Long Hạo Thần đã mở rộng cảm giác của mình đến mức độ lớn nhất, dù là biến đổi mỏng manh nhất của linh lực thì hắn vẫn có thể cảm nhận rõ ràng.

Mắt thấy Thần Quang Viên Vũ Khúc đã tới trước mặt Tiêu Hoắc.

Khoảnh khắc hai bên va chạm, Long Hạo Thần đã bắt giữ được sự biến đổi kỳ lạ.

Tiêu Hoắc bỗng nhiên biến thành hư ảo, giống như bản thân nó chính là một Quang Chi Đãng Dạng đang dao động theo một tần suất kỳ lạ. Ngay sau đó, Thần Quang Viên Vũ Khúc ở cách nó một mét chậm rãi tản ra hai bên. Nhưng lần này không hoàn toàn xẹt qua mà bám chặt vào thân thể Tiêu Hoắc.

Chưa đợi Long Hạo Thần nảy ra cảm xúc hân hoan thì Tiêu Hoắc đã lần nữa hành động. Nó bỗng biến mất, con mắt vàng lại xuất hiện, chẳng qua lần này con mắt vàng xuất hiện ở bên trên Thần Quang Viên Vũ Khúc.

Một lực lượng khó thể hình dung đè xuống vị trí chính giữa của Thần Quang Viên Vũ Khúc, chẳng ngờ lại trực tiếp áp chế uy lực của kỹ năng lĩnh vực này. Ngay sau đó, con mắt vàng khổng lồ mở ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!