Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 296: CHƯƠNG 296: THÂN THẾ CỦA LONG HẠO THẦN?

Hơn hai trăm cột sáng khổng lồ, đường kính ít nhất năm mét, va chạm dữ dội với hàng ngàn ma tộc đang lao tới với tốc độ kinh hoàng.

Giữa không trung, mười ba vầng sáng trắng trong suốt hoàn toàn dung nhập vào cơ thể hắn. Long Hạo Thần mỉm cười.

“Pháo hoa thật rực rỡ.”

Đúng vậy! Thật là một cảnh tượng pháo hoa mỹ lệ và rực rỡ.

Đợt oanh kích tập thể bất ngờ khiến đám ma tộc không kịp né tránh. Tốc độ của chúng dù nhanh đến đâu, sao có thể sánh bằng ánh sáng? Vì vậy, chúng chỉ có thể bản năng dốc toàn lực phòng ngự.

Trong quá trình xung phong, các cường giả cấp tám bay ở phía trước, còn tám mươi Ma Long chiến đội do cường giả đẳng cấp cao của ba đại chủng tộc tạo thành thì ở hậu phương.

Khi lớp phòng ngự của ma tộc va chạm với đòn oanh kích từ Ma Đạo Đại Pháo, đó là một sự bùng nổ chói lòa đến mức nào!

Vô số luồng sáng đủ màu sắc nở rộ trên không trung. Bầu trời thậm chí ngưng kết thành một quả cầu ánh sáng khổng lồ, bên trong là cơn bão nguyên tố kinh hoàng đang điên cuồng tàn phá.

Rất nhiều cường giả ma tộc bị vụ nổ hất văng đi. Đó đều là những kẻ có lực phòng ngự đủ mạnh để không bị đánh thành tro bụi. Những ma tộc có tu vi yếu hơn hoặc ở ngay trung tâm của hơn hai trăm phát Ma Đạo Đại Pháo thì không được may mắn như vậy.

Nếu nhìn toàn bộ Ngự Long quan từ một nơi thật xa, cảnh tượng ấy tựa như một khẩu pháo hoa khổng lồ đang thổi bay một bầy ruồi bọ.

“Grao!!!”

Lần này, Ma Thần Hoàng thật sự nổi giận. Một con cự long đen vàng dài ngàn mét bay ra từ Nghịch Thiên Ma Long Trụ, phun ra một luồng khí đen vàng về phía chiến trường. Khoảng cách hơn mười ngàn mét mà chỉ trong chớp mắt đã tới nơi. Luồng khí đen vàng mãnh liệt va chạm với cơn bão nguyên tố đang tàn phá, không ngờ lại nghiền nát được nó.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đợt công kích đầu tiên của Ma Đạo Đại Pháo là có uy lực lớn nhất. Thế xung phong hung hãn của ma tộc đã bị chặn đứng.

Trong số hàng ngàn ma tộc cấp tám xung phong đầu tiên, một phần tư đã bỏ mạng trong đợt oanh kích kinh hoàng này. Số người bị thương chiếm hơn một nửa.

Trong tất cả các phát bắn của Ma Đạo Đại Pháo, có vài cột sáng cuồng bạo nhất. Mạnh mẽ nhất là một cột sáng màu xám, nó không chỉ thổi bay bảy, tám ma tộc cấp tám mà cuối cùng còn rơi trúng một con Nghịch Thiên Ma Long. Dù cho lực phòng ngự kinh khủng của Nghịch Thiên Ma Long cộng thêm Nguyệt Ma và Tinh Ma trên lưng, chúng vẫn không thể cản nổi một đòn kia. Nghịch Thiên Ma Long bị trọng thương, còn Nguyệt Ma và Tinh Ma trên lưng thì bị tiêu diệt tại chỗ. Luồng khí xám đó không ngờ lại là lực lượng tử vong.

Ma Đạo Đại Pháo có thể bùng nổ uy lực như vậy, ma tinh dùng làm năng lượng tất nhiên không phải vật tầm thường. Chính xác hơn, đó là Vương Miện Ma Thần của Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp.

Bốn Ma Vương của Ác Ma tộc tranh giành quyền kế thừa Tử Linh Ma Thần chính là vì Vương Miện Ma Thần không được truyền thừa. Nhưng với tu vi và địa vị của chúng trong Ác Ma tộc, chỉ cần được phần đông chấp nhận là có thể miễn cưỡng kế thừa địa vị ma thần. Chúng tuyệt đối không ngờ rằng, Vương Miện Ma Thần của Tát Mễ Cơ Nạp lại bị Liên Minh Thánh Điện dùng làm nhiên liệu cho Ma Đạo Đại Pháo.

Những Ma Đạo Đại Pháo khác có uy lực cực mạnh cũng đều dùng Vương Miện Ma Thần của các ma tộc làm nhiên liệu, còn những đòn công kích thuộc tính hắc ám, ma tinh sử dụng tất nhiên đều đến từ ma tộc.

Dù là Long Hạo Thần hay các cao tầng trong hội nghị của Liên Minh Thánh Điện đều biết rõ, nếu đối đầu trực diện thì nhân loại tuyệt đối không phải là đối thủ của ma tộc. Họ tất nhiên phải dùng những cách đặc biệt để đối phó với Ma Thần Hoàng. Dưới tình huống tin tức hoàn toàn bị chặn, Ma Đạo Đại Pháo đồng loạt bùng nổ, ngay lập tức đã giáng một đòn phủ đầu lên các cường giả ma tộc đỉnh cao mà Ma Thần Hoàng mang đến.

Tuy điều này chưa đủ để lay động nền tảng của các cường giả ma tộc, nhưng ít nhất cũng mang đến uy hiếp lớn cho chúng, đồng thời đập tan sĩ khí của chúng.

Cơn bão nguyên tố tan biến, ma tộc lại tập hợp một chỗ, không tiếp tục xông lên nữa. Rất nhiều ma tộc lộ vẻ hoảng sợ trên mặt. Hai trăm Ma Đạo Đại Pháo, nhân loại đã chuẩn bị quá đầy đủ rồi.

Ma Thần Hoàng đã nổi giận đến cực điểm. Y liếc nhìn vầng trăng tím ở phía xa, thân hình lóe lên, thoát ra khỏi Nghịch Thiên Ma Long Trụ.

“A Gia Lôi Tư, sau khi trận chiến này kết thúc, ta muốn ngươi cho ta một lời giải thích.” Giọng của Phong Tú nổ vang bên tai Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư nhưng không một ai khác nghe thấy.

Trong trận chiến quan trọng này, lực lượng của Nguyệt Ma tộc chiếm một phần ba, bây giờ không phải là lúc trách tội A Gia Lôi Tư. Triệt để đập tan phòng ngự của Ngự Long quan mới là việc quan trọng nhất.

Hai trăm Ma Đạo Đại Pháo của Ngự Long quan đã bắt đầu đợt nạp năng lượng thứ hai. Có ma tinh cấp chín bổ sung, tất nhiên chúng sẽ không chỉ bùng nổ uy lực một lần. Có lẽ đợt sau tác dụng của chúng không lớn như lúc đầu, nhưng ít nhất vẫn có sức uy hiếp to lớn trên chiến trường.

Nhưng Phong Tú không cho chúng cơ hội bùng nổ. Giữa không trung, y chỉ bước ra một bước, ngay sau đó đã vượt qua tất cả cường giả ma tộc, đi tới hàng đầu. Con rồng vàng đen phía xa vẫn đang gầm rống. Giây phút này, trong đôi mắt Phong Tú cũng lóe lên tia sáng đen vàng chói mắt.

Mái tóc đen sau lưng xoay tròn, vầng sáng ám kim trong mắt Phong Tú lấp lánh, áo dài hoa lệ không gió tự bay. Khi y xuất hiện trước tất cả ma tộc, không khí dường như trở nên tĩnh lặng, ngay cả bầu trời cũng yên ắng lại.

Khoảnh khắc Ma Thần Hoàng Phong Tú hành động thì Long Hạo Thần cũng động.

Đôi cánh trắng muốt khổng lồ sau lưng Vĩnh Hằng Giáp giương rộng. Ngay sau đó, hắn lơ lửng giữa không trung, cách Phong Tú năm trăm mét.

Bốn mắt nhìn nhau, lãnh đạo của nhân loại và lãnh tụ của ma tộc đối mặt. Trong thoáng chốc, Long Hạo Thần đã bị khí thế của Phong Tú áp chế.

Chỉ khi thật sự đối mặt với Ma Thần Hoàng đang thịnh nộ, hắn mới cảm nhận được áp lực mà y mang lại khủng khiếp đến nhường nào. Phong Tú bây giờ cho Long Hạo Thần cảm giác như đang đối mặt với biển rộng, mênh mông vô bờ, sâu không lường được.

Nhưng hắn nào cam tâm bị áp chế. Nơi lồng ngực Long Hạo Thần, Vĩnh Hằng Thần Thạch tỏa ra ánh sáng xanh biếc, tiếng tim đập rõ ràng vang lên. Phút chốc, khí thế của Long Hạo Thần bùng nổ. Màu xanh tràn ngập hơi thở sự sống nhanh chóng khuếch tán, đối chọi với khí thế đen vàng của Ma Thần Hoàng.

“Ngươi không cản được ta.” Ma Thần Hoàng lạnh lùng nói, sau đó nâng tay phải về phía Long Hạo Thần, vươn ra ngón trỏ.

Nhìn động tác của y, Trái Tim Vĩnh Hằng của Long Hạo Thần bỗng co rút lại. Lúc trước, trong tháp Tinh Ma, Ma Thần Hoàng chính là dùng cách này để giết chết hắn! Hủy đi trái tim của hắn!

Nhưng sự hoảng hốt chỉ kéo dài trong khoảnh khắc, đôi tay Long Hạo Thần nắm chặt Vĩnh Hằng Kiếm giơ cao qua đầu, chỉ thẳng về phía Ma Thần Hoàng. Vĩnh Hằng Lĩnh Vực và Quang Thần Lĩnh Vực kết hợp, phát ra một vòng hào quang xanh biếc. Cùng lúc đó, thân thể hắn biến mất trong màu xanh kia.

Vĩnh Hằng Tam Kiếm, Vạn Vật Hồi Phục.

Đầu ngón tay phải của Ma Thần Hoàng sáng lên, là một vầng sáng đen vàng chỉ cỡ nắm tay. Nhưng trong vầng sáng đó lại vang lên tiếng rồng ngâm đinh tai nhức óc, giống như có một con rồng khổng lồ bị phong ấn trong quả cầu nhỏ bé ấy.

“Grao grao!!!”

Sóng âm kinh hoàng lập tức bùng nổ từ đầu ngón tay Ma Thần Hoàng. Con rồng ngàn mét ở phía xa đang trong tư thế gầm rống về phía chiến trường, nhưng âm thanh lại rõ ràng phát ra từ vầng sáng trên ngón tay y.

Trong sóng âm khủng bố, Vạn Vật Hồi Phục của Long Hạo Thần tựa như một quả bong bóng xanh bị thổi phồng. Khi quả bong bóng phồng đến cực hạn thì đột ngột nổ tung.

Sóng âm đánh về phía Ngự Long quan, Long Hạo Thần không hề tỏ ra yếu thế, chém một nhát kiếm về phía Ma Thần Hoàng. Nhát kiếm lấp lánh ánh sáng trắng trong suốt khẽ kêu ù ù. Chính tiếng vù vù kỳ lạ này đã giúp Long Hạo Thần không bị tiếng rồng ngâm quấy nhiễu.

Màu trắng trong suốt của Vĩnh Hằng Kiếm trông thật tinh khiết và óng ánh, nhưng lại không hề tỏa ra một chút kiếm quang nào. Thoạt nhìn, đó là một nhát kiếm cực kỳ đơn giản, dường như không khác gì một chiến sĩ cấp hai, cấp ba bình thường vung tay chém.

Nhưng, chính nhát kiếm vô cùng đơn giản, không một chút hoa lệ này lại khiến Ma Thần Hoàng rung động.

Y lập tức co ngón tay lại, đổi thành nắm đấm đánh về phía nhát kiếm của Long Hạo Thần.

*Keng!!!*

Quyền và kiếm va nhau nhưng lại phát ra tiếng kim loại va chạm. Thân thể Long Hạo Thần chấn động, một vầng sáng trắng lấy hắn làm trung tâm khuếch tán ra. Còn Ma Thần Hoàng thì đột ngột lùi lại trăm mét.

Ngoài ra, tại trung tâm va chạm của hai người không có bất cứ linh lực nào tràn ra.

Bên phía Ngự Long quan, các cường giả nhân loại đều nín thở. Họ biết rõ Long Hạo Thần có thể chặn được Ma Thần Hoàng hay không chính là điều quan trọng nhất trong cuộc chiến này. Nếu hắn thua, vậy nhân loại không còn lực lượng nào để đấu với Ma Thần Hoàng nữa. Mặc kệ họ chuẩn bị đầy đủ đến đâu, kết quả cuối cùng vẫn không thể thay đổi.

Không chỉ là bên nhân loại, ngay cả trong ma tộc cũng có kẻ vì cú va chạm này mà căng thẳng đến tim ngừng đập. Bởi vì đối với chúng, Long Hạo Thần có thể chặn được Ma Thần Hoàng hay không cũng vô cùng quan trọng.

Ma Thần Hoàng vén vạt áo dài của mình lên, bên dưới chiếc áo hoa lệ lại có một vết rách dài một mét. Nắm đấm của y không thể hoàn toàn chặn được một kiếm của Long Hạo Thần.

Hơn nữa, trên mu bàn tay phải của y có một vệt máu mỏng, vệt máu này đang chậm rãi khép lại.

Gật đầu với Long Hạo Thần, Ma Thần Hoàng mỉm cười nói:

“Tốc độ trưởng thành của ngươi quả là kinh người. Chân lý Lĩnh Vực Vi Ta kết hợp với nhát kiếm ẩn chứa kỹ năng lĩnh vực. Rất tốt, ta khen ngợi ngươi. Trong tộc ta, có thể đối mặt với nhát kiếm này của ngươi mà an toàn rút lui không quá năm người. Bảo sao ngươi có đủ tự tin và can đảm để khiêu chiến ta. Nhưng e rằng, Ma Đạo Đại Pháo của các ngươi đã hoàn toàn câm lặng rồi.”

Không sai, lúc trước tất cả Ma Đạo Đại Pháo đang tích tụ năng lượng đều trở nên ảm đạm. Long Hạo Thần không cần quay đầu lại, chỉ dựa vào tinh thần lực cường đại của mình, hắn có thể cảm nhận được chuyện gì đã xảy ra ở đó.

Tất cả những người điều khiển Ma Đạo Đại Pháo đều đã bỏ mình trong tiếng rồng ngâm vừa rồi. Hắn cuối cùng vẫn không thể hoàn toàn chặn lại một đòn của Ma Thần Hoàng. Trong cuộc va chạm, hắn vẫn là người thua. Nhưng nếu không có hắn ngăn cản, e rằng không chỉ có người chết, mà ngay cả những Ma Đạo Đại Pháo kiên cố cũng sẽ bị chấn vỡ trong tiếng rồng ngâm.

Long Hạo Thần biết rất rõ mình đã dốc toàn lực cho chiêu đó, một chiêu lấy Thần Quang Viên Vũ Khúc ẩn chứa trong Vĩnh Hằng Kiếm, nhưng vẫn thất bại. Dù thua không rõ ràng, nhưng thực lực của Ma Thần Hoàng vẫn cho hắn cảm giác phải ngước nhìn. Bởi vì y còn chưa sử dụng Ma Thần Hóa, uy lực của Nghịch Thiên Ma Long Trụ rõ ràng còn cách rất xa sức mạnh mà y dốc toàn lực đối phó với hắn.

Ma Thần Hoàng nhẹ nhàng nói:

“Việc ở đây cứ để thuộc hạ làm, chúng ta lên trên kia chơi một chút. Đã lâu lắm rồi không có ai khiến ta hứng thú như vậy, chỉ riêng điều này cũng đủ để ngươi tự hào.”

Nói xong, Ma Thần Hoàng hóa thành một luồng sáng đen vàng bay lên trời. Long Hạo Thần cũng không hề kém cạnh, đôi cánh sau lưng vỗ mạnh, kéo theo một vệt sáng trắng trong suốt.

Lãnh đạo hai bên cùng bay lên trời, mở ra chiến trường thuộc về riêng họ. Đối với ma tộc, đây là điều không thể tin nổi. Bởi vì chúng chưa từng nghĩ có ai có thể một chọi một đối kháng với Ma Thần Hoàng. Đối với nhân loại thì lại là một hơi thở phào nhẹ nhõm. Bởi vì Long Hạo Thần thật sự có thể ngăn chặn Ma Thần Hoàng, điều này mang đến niềm tin rất lớn cho họ.

Trong khi lãnh đạo hai bên bay lên trời, chiến tranh giữa nhân loại và ma tộc cũng toàn diện nổ ra. Không cần Ma Thần Hoàng ra lệnh, bao gồm Nguyệt Ma Thần, Tinh Ma Thần, toàn bộ mười chín ma thần đều tham gia vào chiến đấu, dẫn dắt đại quân ma tộc tiến về phía Ngự Long quan.

Ánh sáng của Nghịch Thiên Ma Long Trụ không vì Ma Thần Hoàng bay lên trời mà chuyển hướng. Ánh sáng đen vàng vẫn bảo vệ tất cả ma tộc. Có thể nói, nếu không có Nghịch Thiên Ma Long Trụ bảo vệ, đợt bắn của Ma Đạo Đại Pháo vừa rồi chắc chắn sẽ gây ra tổn thất lớn hơn cho ma tộc.

Các cường giả nhân loại cũng đồng loạt ra tay, hiên ngang nghênh đón đại quân ma tộc. Hai bên triển khai một cuộc va chạm toàn diện.

Không thể không nói, Long Hạo Thần đã mang lại tác dụng cực lớn cho trận chiến này. Chính vì hắn đã hữu hiệu ngăn cản Ma Thần Hoàng mới khiến Ma Đạo Đại Pháo không bị hủy diệt hoàn toàn. Người chết rồi có thể có người khác thay thế sử dụng Ma Đạo Đại Pháo. Mặc dù so với người cũ thì còn bỡ ngỡ, nhưng chỉ cần có hai trăm Ma Đạo Đại Pháo hỗ trợ, hai bên vừa mới bắt đầu va chạm đã giữ được thế cân bằng.

Trong sáu mươi ba vị Anh Hùng Vĩnh Hằng, trừ chín vị đã bỏ mình, những người còn lại đều tập trung tại đây. Chính vì có họ tồn tại, hơn năm mươi cường giả lĩnh vực, hơn mười vị có năng lực Lĩnh Vực Vi Ta, cộng thêm hai đỉnh cấp chín bậc bảy, mới khiến cường giả nhân loại có đủ năng lực đối đầu với ma tộc.

Cuộc chiến đấu kịch liệt chưa từng có.

Thúc Vịnh Tiêu đối đầu với Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư, còn Tiêu Hoắc thì nhắm vào Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc.

Vốn dĩ nên ngược lại mới đúng, nhưng Ngõa Sa Khắc là Đại Dự Ngôn Sư, thích khách đối với y không có bất cứ uy hiếp gì. Dù lực công kích của Thúc Vịnh Tiêu mạnh đến đâu, mỗi lần công kích đều bị đối thủ đoán trước vị trí thì có thể phát huy được bao nhiêu sức chiến đấu?

Bởi vậy, Thúc Vịnh Tiêu và Tiêu Hoắc mới trao đổi vị trí. Thúc Vịnh Tiêu giằng co với Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư, còn Tiêu Hoắc thì bám chặt Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc.

Cuộc chiến giữa hai bên ngay từ đầu đã bước vào trạng thái gay cấn.

Trong Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, tất cả cường giả cấp chín đều tự tìm đến các ma thần. Thải Nhi đã xuất hiện trên chiến trường từ sớm. Nàng cùng mười hai Thánh Vệ hợp tác, bám chặt ba ma thần.

Cuộc chiến kịch liệt nhất không phải ở những nơi này, mà là cuộc chiến giữa Phán Xét và Thẩm Phán Thần Ấn Kỵ Sĩ Long Tinh Vũ cùng với Trụ Ma Thần thứ bảy của ma tộc, Chiến Cuồng Ma Thần A Nan với mái tóc đỏ và dáng người vạm vỡ.

Hai người là đối thủ cũ, trước nay đều là Long Tinh Vũ thua A Nan một chút. Lần nữa gặp lại, cừu nhân đỏ mắt, vừa lên đã giết đến túi bụi.

Nghênh đón các ma thần khác đều là Anh Hùng Vĩnh Hằng cấp chín bậc năm. Tinh Không Thần Thánh Kỵ Sĩ Dương Hạo Vũ thì dẫn dắt các cường giả nhân loại chặn đứng Ma Long chiến đội. Trong phút chốc, bên ngoài Ngự Long quan đã triển khai một trận thánh chiến toàn diện.

Long Hạo Thần cùng Ma Thần Hoàng bay cao hơn ba ngàn mét thì Ma Thần Hoàng mới dừng lại. Long Hạo Thần dừng lại cách y vài trăm mét.

Lúc bay lên, tâm tình của Long Hạo Thần đã hoàn toàn lắng đọng. Mặc kệ kết quả thắng bại cuối cùng của cuộc chiến giữa Ngự Long quan và ma tộc ra sao, yếu tố quyết định thánh chiến vẫn là cuộc chiến giữa hắn và Ma Thần Hoàng. Nếu hắn thua, vậy không cần phải nói, nhân loại không còn ai có thể chặn được Ma Thần Hoàng. Ngược lại, nếu Ma Thần Hoàng thua, vậy cho dù bên Ngự Long quan thất bại, hắn vẫn có cơ hội xoay chuyển tình thế. Trước khi chiến tranh bắt đầu, Long Hạo Thần đã ra lệnh, nếu thật sự không thể chặn được cường giả ma tộc, có thể thực hiện di chuyển chiến lược, tạm thời từ bỏ Ngự Long quan.

Còn bên trong Ngự Long quan, thực chất số người để lại không nhiều. Trong cuộc chiến đỉnh cao này, kỵ sĩ và các chiến sĩ bình thường vốn không mang lại tác dụng quá lớn. Tất cả đã rút về Kỵ Sĩ Thánh Sơn, xây dựng phòng tuyến thứ hai. Một khi phía trước tiến hành di chuyển chiến lược, họ có thể dựa vào đại trận ma pháp quang hệ của Kỵ Sĩ Thánh Sơn để chống đỡ một thời gian. Hơn nữa, hắn hoàn toàn có lý do tin rằng, chỉ cần cuộc chiến giữa hắn và Ma Thần Hoàng kéo dài đủ lâu, dù cho kết cục cuối cùng là lưỡng bại câu thương, chiến thắng của cuộc thánh chiến vẫn sẽ nghiêng về phía hắn. Tổ chức Nguyệt Dạ vẫn chưa phát huy tác dụng mấu chốt nhất.

“Long Hạo Thần, mãi đến lúc này ngươi còn chấp mê bất ngộ sao?” Ma Thần Hoàng khoanh tay đứng, dường như y chẳng hề quan tâm đến cuộc chiến bên dưới.

“Ta chấp mê bất ngộ?” Long Hạo Thần buồn cười nhìn Ma Thần Hoàng. “Không biết tại sao lần này gặp lại bệ hạ, dường như tâm lý của ngài có chút kỳ lạ. Hay phải nói là do tu luyện quá độ nên đầu óc có vấn đề rồi?”

Ma Thần Hoàng đối mặt với lời châm chọc của Long Hạo Thần mà không hề tức giận.

“Đầu óc ta có vấn đề? Long Hạo Thần, chẳng lẽ ngươi cho rằng ta đối xử với ngươi như vậy chỉ vì ngươi có thiên phú và năng lực như hiện nay? Chẳng lẽ ngươi cho rằng với thực lực hiện tại của ngươi, thật sự có khả năng đối đầu với ta sao? Ta vẫn luôn nhẫn nhịn ngươi là có lý do.”

Long Hạo Thần ngẩn ra. Hắn không ngờ bay lên trời, Ma Thần Hoàng không ra tay ngay lập tức mà lại nói những lời ẩn ý sâu xa với hắn. Không biết tại sao, biểu cảm và giọng điệu của Ma Thần Hoàng khiến trong lòng hắn dấy lên một cảm giác bất an.

“Là nguyên nhân gì?” Long Hạo Thần lạnh lùng hỏi.

Ở đây, kéo dài thời gian là có lợi cho hắn, tất nhiên hắn sẽ không vội liều mạng với Ma Thần Hoàng.

Ma Thần Hoàng mỉm cười nói:

“Nhìn ra được ngươi rất tự tin vào trận chiến này. Biết rõ thực lực kém hơn ta mà vẫn có gan một mình đối mặt, chỉ riêng sự can đảm đó đã là đương thời không ai sánh kịp. Trước khi nói ra nguyên nhân, hãy để ta nói về sự tự tin của ngươi đi. Nếu ta không đoán sai, sự tự tin của ngươi chắc là đến từ A Gia Lôi Tư, thậm chí là cả Ngõa Sa Khắc?”

Ma Thần Hoàng vừa dứt lời, toàn thân Long Hạo Thần chấn động. Hắn thật sự không thể kiềm chế được sự biến đổi cảm xúc, càng tuyệt đối không ngờ Ma Thần Hoàng sẽ dùng giọng điệu nhẹ nhàng như vậy để nói ra những lời đó.

Mắt Ma Thần Hoàng lóe lên tia sáng lạnh lẽo.

“A Gia Lôi Tư, hay cho một A Gia Lôi Tư! Là huynh đệ mà ta tin tưởng nhất lại gài bẫy ta!”

“Đông Nam quan chiến bại, Vạn Thú quan chiến bại, Liên Minh Thánh Điện các ngươi chuẩn bị có chút quá đầy đủ, thậm chí tốc độ nhận được tin tức còn vượt xa ta rất nhiều. Nếu không phải trong ma tộc ta có nội gián, truyền nhiều tin tức cho ngươi, đồng thời khiến tin tức bên ta bế tắc, các ngươi sẽ có được thành quả như vậy sao? Trong tộc ta, có gan và năng lực làm như vậy chỉ có A Gia Lôi Tư, Ngõa Sa Khắc, Tát Mễ Cơ Nạp và Mã Nhĩ Ba Sĩ Đáo. Mà người luôn ở bên cạnh ta phụ trách quân tình chính là A Gia Lôi Tư. Quả là huynh đệ tốt của ta! Chỉ là ta không rõ, làm vậy có gì tốt cho hắn? Chẳng lẽ hắn còn muốn ngư ông đắc lợi ư?”

Long Hạo Thần sau một thoáng rung động ngắn ngủi thì cảm xúc đã bình ổn lại.

“Ma Thần Hoàng dù sao vẫn là Ma Thần Hoàng! Sau một chuỗi biến cố đã lập tức tìm ra căn nguyên vấn đề. Nhưng ta rất tò mò, ngài không hề sốt ruột sao?”

Trên mặt Ma Thần Hoàng lộ ra nụ cười nhẹ nhàng, trông bộ dạng đúng là không hề sốt ruột.

“Tại sao ta phải vội? A Gia Lôi Tư phản bội đúng là khiến ta rất đau lòng, thậm chí Ngõa Sa Khắc rất có thể vì hắn mà thay lòng. Nhưng ngươi cho rằng chỉ vậy đã lay động được gốc rễ của ta sao? Ngươi còn chưa hiểu thấu ma tộc. Ta nói cho ngươi biết, trước khi ngươi đánh bại được ta, ít nhất là trước khi ta lộ ra dấu hiệu thất bại, hai người kia tuyệt đối không dám công khai phản bội ta. Ngươi cho rằng ba chữ Ma Thần Hoàng là để gọi cho vui thôi sao? Chỉ cần ta vẫn là cường giả số một đại lục này, vậy không ai dám ngang nhiên phản bội ta. Còn về việc xử lý bọn chúng, đợi bên này kết thúc chiến tranh rồi giải quyết cũng không muộn. Ta tin tưởng cho dù A Gia Lôi Tư hợp tác với các ngươi thì cũng chỉ là có giới hạn. Nếu hắn dám chơi trò được ăn cả ngã về không thì đã chẳng đợi đến bây giờ.”

Trái tim Long Hạo Thần chìm xuống. Ma Thần Hoàng quá tự tin, sự tự tin của y đang ảnh hưởng đến tâm lý của hắn.

Không sai, Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư chính là lãnh đạo chân chính của tổ chức Nguyệt Dạ. Chính vì có A Gia Lôi Tư dẫn dắt mới có một tổ chức khổng lồ như vậy trong ma tộc. Nếu không thì sao tổ chức này có thể giấu diếm được Ma Thần Hoàng chứ?

Lúc trước, Nguyệt Dạ tiết lộ tin tức Ma Thần Hoàng muốn đối phó hắn chính là do A Gia Lôi Tư cố ý thả ra. A Gia Lôi Tư không hy vọng hắn chết, mà mong muốn hắn có thể dẫn dắt nhân loại, thật sự đối đầu với Ma Thần Hoàng.

Bản thân A Gia Lôi Tư cũng có huyết thống nhân loại, hơn nữa sau khi trưởng thành, y chịu ảnh hưởng sâu sắc từ văn hóa nhân loại, đồng thời ngày càng căm ghét thân phận ma tộc của mình. Cho nên mới xuất hiện tình huống phi tử y sủng ái nhất là người nhân loại. Nhưng dù là trong nội bộ Nguyệt Ma tộc, tâm phúc chân chính của A Gia Lôi Tư chỉ có một phần ba, kẻ biết đến bí mật này càng cực kỳ ít ỏi. Y không thể không cẩn thận! Y muốn lật đổ sự thống trị của Ma Thần Hoàng, nhưng lại vô cùng sợ hãi Ma Thần Hoàng. Chính vì ở gần Ma Thần Hoàng nhất nên y cũng hiểu rõ nhất sự khủng bố của y.

Chẳng qua lần đó, Ma Thần Hoàng và Tinh Ma Thần gài bẫy Long Hạo Thần thật quá cẩn thận, tình huống mấu chốt cuối cùng chính A Gia Lôi Tư cũng không biết. Khi y và Ma Thần Hoàng cùng trở về Ma Hoàng Cung thì mới biết có vấn đề. Nhưng khi đó y luôn ở cùng Ma Thần Hoàng, không thể truyền ra được tin tức gì, dẫn đến cái chết của Long Hạo Thần.

Trong mấy năm Long Hạo Thần ‘chết’, không chỉ Nguyệt Dạ mai danh ẩn tích, A Gia Lôi Tư cũng khống chế tổ chức của mình càng thêm bí ẩn. Y biết, chỉ sợ đã không còn cơ hội phát động.

Nhưng y không ngờ là Long Hạo Thần không chết mà còn trở thành chủ tịch Liên Minh Thánh Điện, điều này đã mang đến cơ hội mới cho y. Lúc đó, y lấy Nguyệt Dạ làm người liên lạc, bắt đầu dốc hết vốn liếng ủng hộ Long Hạo Thần. Nếu không phải có A Gia Lôi Tư từ bên trong sắp đặt, tin tức của Ma Thần Hoàng làm sao có thể bế tắc như vậy? Tất cả những vấn đề mấu chốt đều sẽ không bị hay biết gì?

Nhưng đúng như Ma Thần Hoàng Phong Tú đã nói, uy thế tích lũy nhiều năm khiến A Gia Lôi Tư không dám đặt cược tất cả, chân chính phản kháng Ma Thần Hoàng trên chiến trường. Y nhất định phải nghĩ cho tộc nhân của mình. Trừ phi Long Hạo Thần đánh bại Ma Thần Hoàng, đại cục đã định, nếu không thì y sẽ không dễ dàng lật bài.

Nhìn ánh mắt Long Hạo Thần dưới mặt nạ, Ma Thần Hoàng nói:

“Tâm kế của ngươi rất cẩn thận, có một điểm ngươi làm rất đúng. Đối với cuộc chiến tranh này, điểm mấu chốt nằm ở cuộc chiến giữa ngươi và ta. Ngươi có thể đánh bại ta, vậy thì nhân loại tất thắng, và sự thống trị đại lục sáu ngàn năm nay của tộc ta e rằng sẽ kết thúc. Ngược lại, nếu ngươi thua, vậy tất cả sẽ trở về quỹ đạo vốn có. Nhân loại sẽ bị ta hết sức đè ép, ta thậm chí sẽ không cho phép chức nghiệp giả nhân loại trên cấp sáu xuất hiện nữa.”

Long Hạo Thần bình thản nói:

“Bệ hạ đừng mất công nói những lời vô dụng, bây giờ nên nói nguyên nhân mà ngài đã nêu ra lúc trước đi.”

Nụ cười trên mặt Ma Thần Hoàng càng đậm.

“Đương nhiên phải nói rồi. Nếu không thì ta làm sao khiến ngươi thần phục ta đây?”

Long Hạo Thần lạnh lùng nói:

“Bây giờ là ban ngày, ngài không cần nằm mơ.”

Ma Thần Hoàng không thèm để ý đến lời châm chọc của Long Hạo Thần.

“Kỳ thực ngươi phế đi A Bảo cũng tốt, coi như là trải đường cho chính ngươi. Ngươi rất thông minh, trong cuộc thánh chiến này, nhân loại có thể toàn diện thắng lợi, có thể nói ngươi chiếm ít nhất ba mươi phần trăm công lao. Còn dùng sức mạnh của bản thân để ngăn chặn ta, cho nhân loại các ngươi tranh thủ đủ cơ hội, thật không tệ. Đáng tiếc, người thông minh thiên tính vạn tính đã tính sót một điều, chỗ ngươi thất bại cũng là điểm quan trọng nhất. Tại sao ta lại nhìn ngươi bằng con mắt khác? Tại sao lúc trước khi ta giết ngươi lại thống khổ và không cam lòng như vậy? Tất nhiên không phải vì ngươi có thiên phú, mà là…”

Nói đến đây, y tạm ngừng, sau đó đôi mắt luôn híp lại bỗng mở to.

“Mà là vì… trong người ngươi đang chảy dòng huyết mạch thuộc về ta!”

Ma Thần Hoàng vừa dứt lời, Long Hạo Thần chỉ thấy lồng ngực như bị búa tạ đập trúng, trong chớp mắt lùi lại trăm mét. Ánh sáng trắng của Vĩnh Hằng Giáp dao động cực kỳ không ổn định, trong mắt hắn tràn đầy kinh ngạc.

Long Hạo Thần không bao giờ ngờ được Ma Thần Hoàng sẽ nói ra những lời như vậy, hắn bản năng nâng Vĩnh Hằng Kiếm trong tay lên.

Nhưng Ma Thần Hoàng không nhân cơ hội hắn chấn động tinh thần mà công kích. Y vẫn giữ nguyên bộ dáng, ánh mắt nhìn hắn càng thêm dịu dàng.

Tóc đen tung bay, Ma Thần Hoàng mỉm cười nhìn hắn.

“Mặc kệ ngươi ưu tú đến đâu, cố gắng thế nào cho nhân loại, trong mắt ta đều là ngươi đang chứng minh năng lực của mình với ta. Bây giờ ngươi nên hiểu tại sao ta lại nói, khi lần đầu tiên gặp ngươi, ta đã xem ngươi là người thừa kế thứ hai rồi chứ? Bây giờ tất nhiên đã không phải, trong lòng ta, hiện tại ngươi là người thừa kế thứ nhất của tộc ta. Ngươi rất thông minh, có trí tuệ, có năng lực. Nhưng mặc kệ năng lực của ngươi mạnh cỡ nào thì trong người vẫn chảy dòng máu của ta. Chúng ta vốn là một nhà. Ngươi thử tưởng tượng xem, nếu hai ta liên thủ, trên đại lục này còn có thế lực nào chống lại nổi? Bất cứ thứ gì ngươi muốn, ta đều có thể giúp ngươi đạt được. Thánh Ma đại lục này, vốn dĩ là của chúng ta. Ngươi là Thánh, ta là Ma, chúng ta vốn là một thể.”

“Câm mồm!!!” Long Hạo Thần hét lớn. “Ngươi nói láo! Ta không tin!!!”

Ma Thần Hoàng khẽ cười nói:

“Tin hay không thì đây vẫn là sự thật. Ngươi hãy nhớ lại mỗi một lần chúng ta gặp nhau đi. Nếu không phải trên người ngươi chảy dòng máu của ta thì ngươi đã sớm chết rất nhiều lần. Tại khu Ma quan, lần đầu tiên ta gặp ngươi. Lần thứ hai ta thấy ngươi là ở Nguyệt Ma cung, lúc đó ngươi hóa trang thành thị nữ của Nguyệt Dạ. Khi đó ta liền biết quan hệ giữa ngươi và cô ta không bình thường. Nhưng ta vẫn chưa ra tay với ngươi, cũng không bắt ngươi về cung, là bởi vì ta đang chờ, chờ đợi ngươi lớn lên. Khi ngươi có đủ năng lực khiến ta chú ý, vậy thân phận người thừa kế thứ hai của ngươi cũng sẽ vững vàng. Chỉ là ta không ngờ tốc độ trưởng thành của ngươi nhanh đến vậy, lại còn có thiên phú kinh người. Xem ra huyết mạch của nhân loại và ma tộc kết hợp lại càng thêm ưu tú!”

“Không, không, ta không tin!” Trong lòng Long Hạo Thần dấy lên sóng cuộn biển gầm.

Từ lúc chưa đến mười tuổi, hắn đã quyết chí trở thành một kỵ sĩ. Hai mươi năm qua, hắn đã trải qua biết bao đau khổ, vô số lần ngã xuống, vô số lần đứng lên, qua lại ở ranh giới sinh tử, trưởng thành trong chiến tranh. Từng bước một đi tới hôm nay, rốt cuộc trở thành người đứng đầu, chủ tịch Liên Minh Thánh Điện, Huy Hoàng và Lãnh Tụ Thần Ấn Kỵ Sĩ. Có thể nói, cuộc đời hắn dựa vào sự cố gắng của chính mình, cộng thêm đủ may mắn mới đi được đến ngày hôm nay.

Giờ phút này, khi ma tộc và nhân loại đối đầu ở thời khắc cuối cùng, khi hắn tự cho rằng mình phải quyết chiến với vua của ma tộc, thì lại biết được trên người mình chảy dòng máu ma tộc, huyết mạch thuộc về Nghịch Thiên Ma Long tộc. Sự đả kích này đối với hắn thật sự quá nặng nề, quá nặng rồi.

Mặc kệ tâm chí của Long Hạo Thần có vững vàng bao nhiêu, giây phút này hắn cũng khó mà khống chế được cảm xúc. Nếu điều Ma Thần Hoàng nói là sự thật, vậy bao nhiêu năm nay hắn cố gắng coi như là gì? Kẻ trước mắt đã mang đến vô số tai nạn cho nhân loại, ác ma đã hai lần phát động thánh chiến, nhưng lại là người thân của mình…

Long Hạo Thần không dám nghĩ tiếp, hắn chỉ thấy đầu đau như muốn vỡ ra. Hắn nhìn Ma Thần Hoàng, chiến ý trong lòng đã biến thành những cảm xúc phập phồng. Thậm chí hơi thở của Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn Vương Tọa cũng không cách nào áp chế được sự biến đổi trong tâm tình của hắn.

Nhìn bộ dáng của hắn, Ma Thần Hoàng rất hài lòng nói:

“Ngươi đã làm rất nhiều việc, ta cũng đích thực có nhiều sai sót. Nhưng chỉ cần có một việc là đúng, vậy thì tất cả những gì nhân loại làm trước đây đều là uổng phí. Ta biết ngươi không muốn tin, nhưng mặc kệ ngươi tin hay không, đây là sự thật.”

“Ta đã cẩn thận điều tra lai lịch quá khứ của ngươi. Ngươi không phải lớn lên tại Thánh thành hay Ngự Long quan, đúng không? Ngươi đến từ trấn Odin, một trấn nhỏ của nhân loại gần Vạn Thú quan. Thuở nhỏ, ngươi cùng mẫu thân Bạch Nguyệt nương tựa vào nhau. Phụ thân của ngươi, Long Tinh Vũ, đã thất lạc với các ngươi mười năm, sau đó mới tìm đến. Ta nhớ thuộc hạ từng báo tin tức rằng Phán Xét và Thẩm Phán Thần Ấn Kỵ Sĩ Long Tinh Vũ từng xuất hiện gần trấn Odin, còn giết một đám cường giả của tộc ta. Chắc khi đó hắn đã tìm đến các ngươi, và bắt đầu truyền dạy kỹ năng kỵ sĩ cho ngươi. Vậy ngươi có nghĩ tới không, tại sao phụ mẫu của ngươi lại tách ra? Mẹ ngươi biết rõ Long Tinh Vũ là Thần Ấn Kỵ Sĩ, ở tại Ngự Long quan, tại sao nàng không mang ngươi đi tìm hắn?”

Nghe lời của Ma Thần Hoàng, sắc mặt Long Hạo Thần càng lúc càng tái nhợt.

“Khoảng ba mươi năm trước, một năm trước khi ngươi sinh ra, ta vô tình gặp mẫu thân ngươi, mang nàng về Ma Hoàng Cung sinh hoạt với ta một đoạn thời gian. Sau đó, nàng dùng cái chết để uy hiếp, nói sao cũng không chịu tiếp tục sống ở ma tộc. Bất đắc dĩ, ta mới đưa nàng về Liên Minh Thánh Điện. Mẫu thân ngươi là một trong vài người phụ nữ ta yêu nhất trong đời, thậm chí còn vượt qua tình cảm ta dành cho Lãnh Tiêu. Nếu ta không đoán sai, sau khi nàng quay về Liên Minh Thánh Điện, chắc không biết nên làm sao đối mặt với phụ thân ngươi, nên mới ở ẩn trong trấn Odin. Cho đến cái ngày Long Tinh Vũ đến tìm các ngươi. Bạch Nguyệt không thể đối mặt với Long Tinh Vũ chính là vì ta, cũng có một phần vì ngươi. Nếu ngươi còn chưa tin, vậy hãy để chúng ta nghiệm chứng huyết mạch máu mủ tình thâm đi. Không có gì gần gũi hơn quan hệ huyết mạch.”

Nói xong, Phong Tú nâng tay lên, một giọt máu tím sậm chậm rãi chảy ra từ miệng vết thương trên mu bàn tay. Y cố ý không để vết thương khép lại. Giọt máu chậm rãi bay ra, trong lúc bay, một tia khí đen và khí xanh từ bên trong tách ra. Khi giọt máu bay tới trước mặt Long Hạo Thần thì chỉ còn lại màu tím trong suốt.

Ma Thần Hoàng Phong Tú đã tách tất cả thuộc tính trong máu mình ra, chỉ còn lại lực lượng huyết mạch tinh khiết nhất.

Long Hạo Thần ngơ ngác đưa ngón trỏ lên môi cắn nát, một giọt máu đỏ thắm lấp lóe sắc vàng chảy ra. Giống hệt Ma Thần Hoàng, nó chậm rãi bay lên, tách ra thuộc tính quang minh.

Khi giọt máu đỏ thắm tiếp xúc với giọt máu tím trong suốt, cả hai cùng tỏa ra một vầng sáng kỳ lạ. Ngay sau đó, chúng lại từ từ hòa vào nhau.

Long Hạo Thần ngẩn người. Máu hòa vào nhau có ý nghĩa gì, hắn biết rất rõ, không lẽ là…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!