Lâm Hâm đột ngột xuất hiện cùng ma pháp gần như thuấn phát khiến Xà Thương Ma Thần Ngải Lợi Qua cũng giật nảy mình. Nhưng là ma thần xếp hạng thứ mười lăm, gã rất tự tin vào thực lực của bản thân. Mặc dù đã thi triển Ma Thần Hóa, nhưng thực tế trong trận chiến trước đó gã vẫn chưa dùng hết sức.
Cột sáng xanh do rồng phượng xoay quanh mà Lâm Hâm phóng ra không hề tỏa ra chút năng lượng nào, cảm giác như chỉ là một cột lửa bình thường. Sức mạnh đúng là không nhỏ, nhưng Xà Thương Ma Thần Ngải Lợi Qua không hề cho rằng một cột lửa như vậy có thể lấy mạng mình. Hơn nữa, quan hệ của gã và Tình Ma Thần, Âm Luật Ma Thần rất tốt, hai ma thần này không giỏi cận chiến bằng gã, ba người phối hợp chiến đấu với Thải Nhi thì sẽ chắc ăn hơn. Một khi gã xảy ra chuyện, Tình Ma Thần Tây Địch và Âm Luật Ma Thần Bố Thụy Tư cũng sẽ không dễ chịu gì. Vì vậy, gã tin chắc hai ma thần kia sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Sau lưng gã, sáu cái đầu rắn cũng chui ra, cộng thêm xà thương trong tay, chớp mắt hóa thành bảy bóng đen trước người.
Nhưng cũng đúng lúc đó, Thịnh Thế Liên Hoa do Thải Nhi ném ra đã đến nơi. Đóa Thịnh Thế Liên Hoa này xuất hiện cực kỳ xảo diệu, vừa vặn bùng nổ ngay chính giữa vị trí của bảy cái đầu rắn.
Đây là kỹ năng lĩnh vực của Thải Nhi! Uy lực của Thịnh Thế Liên Hoa đã được chứng minh rõ ràng ngay từ lần đầu Thải Nhi sử dụng nó, sức mạnh khủng khiếp đến mức khiến đám cao tầng của Thích Khách Thánh Điện cũng phải kinh hãi biến sắc.
Lúc này, khi chỉ nhắm vào một đối thủ duy nhất, uy lực của nó càng được thể hiện rõ rệt.
Vô số cánh hoa trắng trong chớp mắt bùng nổ, quấn chặt lấy bảy cái đầu rắn. Xà Thương Ma Thần Ngải Lợi Qua cảm nhận một luồng sức nóng bỏng rát khó tả lan truyền khắp cơ thể. Giữa tiếng gào thê lương, bảy cái đầu rắn đồng loạt nổ tung. Một khối máu tím đỏ hóa thành vầng hào quang cùng màu giữa không trung, khuếch tán ra nhằm xua tan lực lượng tịnh hóa của Thịnh Thế Liên Hoa.
Nhưng ngay lúc đó, đòn tấn công của Lâm Hâm đã ập tới.
Tình Ma Thần Tây Địch và Âm Luật Ma Thần Bố Thụy Tư đúng là muốn cứu viện Ngải Lợi Qua, nhưng lúc này chúng không thể làm được.
Mười hai Thánh Vệ trong nháy mắt đã lập thành trận pháp, giúp Thải Nhi tịnh hóa tử vong khí tức trong không khí, chuyển hóa thành lực lượng tịnh hóa với tốc độ chóng mặt. Lưỡi Hái Tử Thần tức thì thi triển Tử Thần Thất Tuyệt, Tuyệt thứ sáu – Tử Vong Lộ.
Tử Vong Lộ là sự hợp nhất của năm Tuyệt trước đó, lại được Thải Nhi dốc toàn lực thi triển, tốc độ cực nhanh, lực công kích kinh hoàng, ngay cả Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp năm xưa cũng phải tránh né mũi nhọn.
Tây Địch và Bố Thụy Tư thậm chí còn không có thời gian để Ma Thần Hóa, chỉ có thể dốc hết sức ngăn cản. Mạng của mình vĩnh viễn quan trọng hơn người khác, bọn chúng làm gì còn tâm trí quan tâm đến Ngải Lợi Qua! Chúng cũng không ngờ rằng Thải Nhi khi bùng nổ toàn lực lại khủng bố đến vậy.
Việc Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư phong tỏa tin tức một lần nữa đã âm thầm ảnh hưởng đến cuộc chiến. Bọn chúng hoàn toàn không biết Tử Linh Ma Thần Tát Mễ Cơ Nạp đã chết trong tay Thải Nhi. Nếu không, sao chúng dám không dùng Ma Thần Hóa?
*Oành!*
Tiếng rồng ngâm phượng hót đồng thời vang lên. Khi Ngải Lợi Qua bị cột lửa xanh khổng lồ đánh trúng chính diện, gã mới biết mình đã sai lầm đến mức nào. Uy lực của một đòn này khủng bố đến mức vượt xa hiểu biết của gã về lửa.
Trong ngọn lửa có nhiệt độ cao kinh hoàng còn ẩn chứa lực lượng quang minh cường đại. Hơn nữa, sức công phá của chiêu này quá khủng khiếp, cho dù gã ở trạng thái hùng mạnh nhất cũng không thể ngăn cản, huống chi là vừa phải chịu đòn tấn công của Thịnh Thế Liên Hoa?
Cảm giác cháy bỏng nóng rát lan tỏa, sáu đầu rắn của Ngải Lợi Qua đồng loạt nổ tung. Khối máu tím đỏ định hóa thành một tấm lá chắn để bảo vệ tính mạng gã.
Đáng tiếc, gã đã tỉnh ngộ quá muộn. Nếu một giây trước gã không tiếc hy sinh mà thi triển Thiên Ma Giải Thể đại pháp, có lẽ còn có cơ hội liều mạng. Tiếc là khi gã trúng chiêu này, dù có muốn dựa vào lực lượng của Trụ Ma Thần để dịch chuyển cũng không thể làm được.
Sáu cái đầu rắn bị hủy diệt, máu rắn dơ bẩn bị Tâm Diễm Hỏa Diễm và Quang Huy Tán Dương tịnh hóa, biến mất trong nháy mắt. Thân thể Ngải Lợi Qua cũng bị ngọn lửa hoàn toàn nuốt chửng, tan thành tro bụi. Ngay cả Vương Miện Ma Thần cũng mất đi khả năng chạy trốn trong ngọn lửa xanh khủng bố, cùng với phượng hoàng quay trở về tay Lâm Hâm.
Lâm Hâm sau khi tung ra chiêu đó rõ ràng cũng không dễ chịu gì, sắc mặt y trắng bệch đáng sợ, thân thể lảo đảo giữa không trung, suýt nữa thì rơi xuống. Nhưng mục đích của y xem như đã hoàn thành. Trong cuộc chiến này, cuối cùng cũng đã tiêu diệt được một ma thần, lại còn là kẻ xếp hạng cao đến thứ mười lăm.
Bên kia, Thiên Sứ Ma Thần Bái Mông bị Lâm Hâm bỏ lại cuối cùng cũng kịp phản ứng, nhoáng người một cái liền lao về phía chiến trường bên này, muốn giết chết Lâm Hâm đang suy yếu.
Lâm Hâm nhanh chóng ném vài viên đan dược vào miệng, người lại bừng lên ánh lửa. Thánh Dương trên đỉnh đầu lại vang lên tiếng rồng ngâm, một cái đầu rồng to lớn nữa lại chui ra, ngực y cũng vang lên tiếng phượng hót.
Thiên Sứ Ma Thần Bái Mông là ma thần trong top mười, nhưng gã tự thấy tu vi của mình không mạnh hơn Ngải Lợi Qua bao nhiêu. Ngải Lợi Qua bị một kích kia giết ngay tại chỗ, gã đối đầu chính diện liệu có chiếm được ưu thế không?
Tốc độ bay của Bái Mông chớp mắt khựng lại, người ngừng giữa không trung. Ma pháp tấn công vừa chuẩn bị tung ra cũng biến thành ma pháp phòng ngự, sợ Lâm Hâm dốc sức tấn công tiêu diệt mình.
Lâm Hâm cất tiếng cười to, rồng vẫn ngâm, phượng vẫn hót nhưng y không hề ra tay.
Thực ra, y làm gì có năng lực để tung ra đòn tấn công cấp độ đó hai lần liên tiếp!
Rồng chính là kỹ năng lĩnh vực của y. Thánh Dương Long kết hợp với sự gia tăng sức mạnh từ quang thuộc tính của Quang Huy Tán Dương, uy lực mạnh mẽ có thể tưởng tượng được. Hơn nữa, Lâm Hâm thông minh tài trí, đã dung hợp kỹ năng lĩnh vực với lực lượng của Lam Hỏa Phượng Hoàng Linh Lô, tạo ra hiệu quả khuếch đại gấp mấy lần.
Nhưng đó cũng là nhờ Lâm Hâm có khả năng khống chế ma pháp cực mạnh, cộng thêm ý tưởng sáng tạo và sự hỗ trợ của hai trang bị cấp bất hủ, mới giúp y nghiên cứu thành công chiêu siêu cấp này, một chiêu gần như rút cạn toàn bộ sức mạnh của y.
Lâm Hâm đặt tên cho kỹ năng này là Long Phượng Hỏa Thần Trụ, là kỹ năng mạnh nhất mà y có thể thi triển hiện nay. Uy lực công kích khủng bố có thể sánh ngang với Tử Vong Lộ của Thải Nhi, ở một vài phương diện thậm chí còn vượt trội hơn, đã giết chết Xà Thương Ma Thần Ngải Lợi Qua xếp hạng thứ mười lăm.
Tất nhiên Bái Mông không thể bị Lâm Hâm dọa mãi, chỉ vài giây sau gã đã hiểu mình bị lừa. Nhưng lúc gã muốn chuyển thủ thành công thì đã không kịp. Bởi vì Tình Ma Thần Tây Địch và Âm Luật Ma Thần Bố Thụy Tư đã cùng nhau báo nguy.
Thải Nhi tấn công như vũ bão. Bố Thụy Tư bị nàng chém trúng một nhát, máu tươi văng khắp nơi, sức đề kháng giảm đi đáng kể.
Hiện tại trên chiến trường, tuy số lượng người chết không thể so với bên Đông Nam quan, nhưng đừng quên, nơi đây đều là những cường giả hàng đầu của nhân loại và ma tộc. Sau khi họ chết, linh hồn tỏa ra mạnh hơn rất nhiều so với người thường. Do đó, lực lượng tịnh hóa mà Thải Nhi hấp thu cũng cực kỳ khổng lồ. Nàng dốc sức tấn công, Bố Thụy Tư và Tây Địch chịu thiệt nhất là vì không kịp Ma Thần Hóa.
Bố Thụy Tư bị chém trúng cánh tay trái, lực lượng khủng bố từ Tịnh Hóa Lĩnh Vực đang xâm thực miệng vết thương với tốc độ mắt thường có thể thấy. Trong chớp mắt, nó đã ăn mòn đến xương cốt, còn lan nhanh lên trên.
Bố Thụy Tư không hổ là ma thần, đối mặt với nguy hiểm sinh tử, gã quyết định tráng sĩ đoạn chi. Vũ khí của gã là một cây đàn tranh, gã nhanh chóng kéo đứt một dây đàn, chặt phăng cánh tay của mình để ngăn chặn lực lượng tịnh hóa lan tràn. Tuy mất đi một cánh tay, sức chiến đấu của gã đã bị suy yếu nghiêm trọng, hậu quả khó lường.
Bố Thụy Tư và Tây Địch xếp hạng rất cao, một kẻ thứ mười hai, một kẻ thứ mười ba. Nếu chúng chết đi, để Thải Nhi rảnh tay thì sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ cục diện chiến đấu.
Môi hở răng lạnh, tuy Thiên Sứ Ma Thần Bái Mông rất muốn giết Lâm Hâm nhưng thời gian thật sự không cho phép. Bất đắc dĩ, gã chỉ có thể nhanh chóng Ma Thần Hóa, chuyển hướng tấn công về phía Thải Nhi.
Thải Nhi thấy được lợi liền thu tay, Tháp Vĩnh Hằng bay nhanh ra, phong ấn cả ba ma thần. Còn nàng thì được mười hai Thánh Vệ bảo vệ, nhanh chóng hấp thu lực lượng tịnh hóa để bổ sung tiêu hao trước đó.
Chiêu dùng Tháp Vĩnh Hằng để phong ấn, nàng sử dụng đã quen tay. Trong thời gian ngắn ngủi, nàng và Lâm Hâm đã phối hợp xử lý được một ma thần.
Thải Nhi giơ ngón cái về phía Lâm Hâm, y cũng giơ ngón tay cái bên trái đáp lại, sau đó nhanh chóng bay ra khỏi cuộc chiến, trở về đầu tường Ngự Long quan để điều tức. Có đan dược của y cộng thêm thực lực cấp lĩnh vực, không bao lâu sau tu vi của Lâm Hâm có thể hồi phục đến trạng thái đỉnh cao. Đợi đến khi y có thể lại giúp Thải Nhi chia sẻ gánh nặng, tình hình sẽ hoàn toàn khác.
Thải Nhi không vây khốn ba ma thần quá lâu. Tháp Vĩnh Hằng tỏa ra ánh sáng trắng chói lòa, một luồng sáng bạc lại xẹt qua, hóa thành một bóng sáng xuất hiện bên cạnh Thải Nhi, chính là Vương Nguyên Nguyên.
Đối thủ ban đầu của Vương Nguyên Nguyên là Nguyên Lực Ma Thần Ba Ba Thác Tư. Ba Ba Thác Tư thực lực mạnh mẽ, luôn du đấu với Vương Nguyên Nguyên. Trong quá trình đó, gã đã lần lượt giết chết một kỵ sĩ Tinh Cơ Tòa cấp hoàng kim và sáu kỵ sĩ Tinh Cơ Tòa cấp bí ngân. Tuy Vương Nguyên Nguyên tức đến nghiến răng nhưng không có cách nào. Mỗi khi cô sắp đuổi kịp đối thủ thì đòn tấn công của Ba Ba Thác Tư luôn buộc cô phải lùi lại. Ma thần xếp hạng thứ tám quả đúng là có thực lực kinh khủng.
Trong lúc Ba Ba Thác Tư cảm thấy khí thế của Vương Nguyên Nguyên rõ ràng suy giảm, đang chuẩn bị phản công thì ánh bạc chợt lóe, cô đã biến mất.
Lúc trước gã cũng chú ý đến việc Ngải Lợi Qua bị giết, nhưng gã ở cách chiến trường bên Thải Nhi khá xa, muốn cứu viện cũng không kịp. Lúc này Vương Nguyên Nguyên lại biến mất, gã không sửng sốt như Thiên Sứ Ma Thần Bái Mông mà ánh mắt trực tiếp nhìn về phía Thải Nhi, vừa lúc thấy Tháp Vĩnh Hằng nhanh chóng mở rộng. Sau đó, Vương Nguyên Nguyên xuất hiện bên cạnh Thải Nhi, rồi chớp mắt cùng nàng biến mất vào trong Tháp Vĩnh Hằng. Cùng biến mất còn có mười hai Thánh Vệ.
Tác dụng của Tháp Vĩnh Hằng không chỉ là tấn công và phong ấn, ở trong Tháp Vĩnh Hằng, ma thần sẽ không thể liên lạc với Trụ Ma Thần của mình! Năm đó Long Hạo Thần đã dùng cách này để giết chết Động Sát Ma Thần Khắc La Tắc Nhĩ. Lúc này Thải Nhi sử dụng thì càng thêm quen thuộc.
Ba Ba Thác Tư thấy Vương Nguyên Nguyên và Thải Nhi cùng biến mất lập tức nhận ra điều không hay. Bố Thụy Tư bị thương, gã và Tình Ma Thần Tây Địch chưa tiến hành Ma Thần Hóa, thực lực bị ảnh hưởng rất lớn. Dù Thiên Sứ Ma Thần Bái Mông có tu vi rất mạnh, xếp thứ chín, nhưng gã cũng giống như Tình Ma Thần Tây Địch và Âm Luật Ma Thần Bố Thụy Tư, đều là ma thần am hiểu ma pháp, phương diện cận chiến rất yếu.
Ngược lại, Thải Nhi và Vương Nguyên Nguyên đều là cường giả cận chiến. Đặc biệt là Thải Nhi, tốc độ nhanh như chớp, lại còn ở trên địa bàn của nàng, cộng thêm mười hai Thánh Vệ cấp chín hỗ trợ. Có thể tưởng tượng ba ma thần bị vây khốn nguy hiểm đến mức nào.
Nếu để nhóm Thải Nhi thực hiện được, giết chết các ma thần xếp hạng thứ chín, mười hai và mười ba, có thể nói sẽ ảnh hưởng đến cả chiến cuộc! Tổng cộng mới có hai mươi vị ma thần đến đây, nếu họ giết được bốn kẻ xếp hạng đầu thì hậu quả khôn lường.
Ba Ba Thác Tư biết không thể giữ sức được nữa. Gã là người hầu trung thành của Ma Thần Hoàng, luôn đặt ý chí của Ma Thần Hoàng lên hàng đầu. Lúc này, gã không tấn công người khác mà vọt lên cao hơn trên không trung để tiến hành Ma Thần Hóa.
Một bóng sáng khổng lồ xuất hiện sau lưng Ba Ba Thác Tư, đó là một con sư tử khổng lồ. Nhưng con sư tử này có ba cái đầu, chính giữa là đầu sư tử, bên trái là đầu báo, bên phải là đầu hổ. Ba cái đầu cùng rống lên, Nguyên Lực Ma Thần Ba Ba Thác Tư cũng dung nhập vào bóng sáng to lớn đó.
Bóng sáng thu lại, hóa thành một bộ giáp hoa lệ bao trùm lên người gã. Bộ giáp tỏa ra ánh sáng ám kim, bắt mắt nhất là phù điêu ở ngực có hình đầu báo, đầu sư tử và đầu hổ.
Tay Ba Ba Thác Tư cầm trường cung chậm rãi kéo căng, một lực lượng khủng bố chớp mắt tăng vọt đến đỉnh điểm. Ba cái đầu trước ngực hóa thành ba mũi tên dài, đều tỏa ra ánh sáng ám kim nồng đậm. Mục tiêu chính là Tháp Vĩnh Hằng.
Cùng lúc đó, trong không khí bỗng vang lên tiếng hú chói tai. Tim Ba Ba Thác Tư đập thịch một cái, nhưng lúc này gã tuyệt đối không thể rút tay lại, nếu không sẽ là công dã tràng.
Miệng Ba Ba Thác Tư phát ra tiếng gầm, bóng ảnh lúc trước từng xuất hiện nay lại hiện ra. Cùng lúc đó, gã né sang mười mét, Nguyên Lực Trụ Ma Thần ở phía xa phát ra tiếng nổ dữ dội.
Một luồng sáng bảy sắc xẹt qua, bắn về phía Ba Ba Thác Tư, người ra tay chính là Diệp Tam Mê cũng cầm thần cung. Cùng lúc đó, Ba Ba Thác Tư buông ngón tay, ba mũi tên ám kim bay về phía Tháp Vĩnh Hằng.
Trong quá trình bay, ba mũi tên tự huyễn hóa ra đầu báo, đầu sư tử và đầu hổ. Khi chúng va chạm vào Tháp Vĩnh Hằng thì đường kính đã lên tới mười mét.
Ba tiếng nổ điếc tai vang lên, Tháp Vĩnh Hằng bị đánh bay khỏi mặt đất, ánh sáng trắng lấp lóe bốn phía. Không ngờ ở mép bên xuất hiện những vết nứt rậm rạp, dù những vết rạn này nhanh chóng được lấp đầy, hồi phục, trong khe hở vẫn có ánh sáng ám kim ngăn cản chúng khép lại.
Nguyên Lực Ma Thần Ba Ba Thác Tư lại giương cung.
Ánh sáng chợt lóe, Thải Nhi, Vương Nguyên Nguyên và ba ma thần lúc trước bị vây khốn xuất hiện bên ngoài. Ba Ba Thác Tư cứu viện quả đúng là kịp thời. Thải Nhi, Vương Nguyên Nguyên cộng thêm mười hai Thánh Vệ hợp tác đối mặt với Tây Địch, Bố Thụy Tư chưa kịp Ma Thần Hóa thì chiếm ưu thế tuyệt đối. Đáng tiếc, thời gian không cho phép họ giết chết ba ma thần thì Tháp Vĩnh Hằng đã báo nguy.
Tháp Vĩnh Hằng chính là di vật duy nhất mà Tử Linh Thánh Pháp Thần, Vong Linh Thiên Tai Y Lai Khắc Tư để lại cho Thải Nhi, tất nhiên nàng không thể để nó bị phá hủy. Huống chi Tháp Vĩnh Hằng còn chứa mười hai Thánh Vệ, nếu nó thật sự bị hủy thì mười hai Thánh Vệ cũng tiêu đời.
Bất đắc dĩ, Thải Nhi chỉ đành mang Vương Nguyên Nguyên và mọi người dịch chuyển ra ngoài.
Tình Ma Thần Tây Địch, Âm Luật Ma Thần Bố Thụy Tư không dám chậm trễ, chớp mắt hoàn thành Ma Thần Hóa, cũng cho mình thời gian thở dốc, lấy Thiên Sứ Ma Thần Bái Mông dẫn đầu cùng tấn công Thải Nhi.
Vương Nguyên Nguyên và Thải Nhi liếc nhau, cô nhoáng người lên, lại xông về phía Ba Ba Thác Tư. Trong mắt cô, tia máu đỏ càng dày đặc hơn.
Hai lần thay đổi chiến thuật, một lần thành công, một lần thất bại, nhưng xem như đã giết được một ma thần. Trải qua thời gian ngắn nghỉ ngơi, Lâm Hâm lại xuất hiện trên chiến trường. Y xuất hiện sau lưng Vương Nguyên Nguyên, hợp thành tổ hợp chiến sĩ và ma pháp sư tốt nhất, cùng chiến đấu với Nguyên Lực Ma Thần Ba Ba Thác Tư.
Khi Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi phát động tấn công, các Anh Hùng Vĩnh Hằng và cường giả Thánh Điện cũng dốc sức bùng nổ.
Nghịch Thiên Ma Long Trụ của Ma Thần Hoàng đột nhiên biến mất, ai cũng đoán ra Ma Thần Hoàng đã thi triển Ma Thần Hóa, lại còn dựa vào lực lượng của Trụ Ma Thần để đối kháng với Long Hạo Thần, tất nhiên niềm tin của phe nhân loại tăng mạnh. Trong khi đó, khí thế của ma tộc bị ảnh hưởng không nhỏ.
Tình hình vốn ổn định đã trở nên kịch liệt hơn khi các cường giả của Liên Bang Thánh Điện bùng nổ. Trong hai lần tấn công chiến thuật của nhóm Thải Nhi, bên ma tộc đã có năm Nghịch Thiên Ma Long, hai Nguyệt Ma và Tinh Ma chết đi. Bên nhân loại thì có bốn Anh Hùng Vĩnh Hằng tử trận.
Các Anh Hùng Vĩnh Hằng trong cuộc chiến này không chỉ đóng vai trò quyết định mà còn làm gương cho binh sĩ. Mỗi khi các cường giả Liên Bang Thánh Điện gặp nguy hiểm, các Anh Hùng Vĩnh Hằng luôn xông ra, thậm chí dùng cái giá Hỏa Hồn sẽ tắt lụi để ngăn cản thế công của kẻ địch.
Nhưng họ không chết uổng phí, mỗi khi một Anh Hùng Vĩnh Hằng ngã xuống, ít nhất cũng kéo theo một cường giả cấp chín của địch cùng chết trận.
Ngàn cường giả ma tộc cấp tám còn sót lại chưa tới một nửa, khoảng hơn bốn trăm người. Nhưng bên phía nhân loại, uy lực của Ma Đạo đại pháo cũng giảm đi nhiều. Dưới tình huống bắn pháo quá tải, hơn một phần ba số Ma Đạo đại pháo đã bị nổ tung. Các cường giả nhân loại điều khiển chúng dường như chưa từng nghĩ đến việc sử dụng Ma Đạo đại pháo quá mức chịu đựng sẽ mang đến nguy hiểm cho chính mình.
Có một kỵ sĩ cấp sáu điều khiển Ma Đạo đại pháo dốc sức oanh kích, làm nổ tung một ma tộc cấp tám. Ma Đạo đại pháo vì nhiệt độ quá cao, kỵ sĩ đó liền vận linh lực toàn thân, sau khi hô hào đồng đội tiếp tục bắn, liền tự mình lao lên ôm lấy nòng pháo, dùng chính linh lực của mình để hạ nhiệt cho nó.
Cuối cùng, thân thể gã bị đốt cháy đen trên Ma Đạo đại pháo, và khẩu pháo này lại bắn ra thêm một lần nữa. Không biết có phải vì bị sự hy sinh của đồng đội kích động, pháo thủ thay thế gã đã ngắm bắn rất chính xác, lại một lần nữa giết chết một cường giả ma tộc cấp tám. Lúc này, Ma Đạo đại pháo cuối cùng cũng không chịu nổi nhiệt độ cao, nổ tung.
Trên tường thành dày của Ngự Long quan bị tạc thành một cái hố lớn. Bao gồm pháo thủ và các nhân viên phía sau chuẩn bị thay thế, tổng cộng sáu vị kỵ sĩ đã anh dũng hy sinh.
Bọn họ đã dùng sinh mạng và tinh thần kỵ sĩ của mình để bảo vệ tôn nghiêm của Ngự Long quan, bảo vệ tương lai của nhân loại. Bọn họ là những anh hùng chân chính.
Tình huống tương tự gần như xảy ra ở mỗi một nòng Ma Đạo đại pháo. Sử dụng ma tinh càng mạnh thì khả năng Ma Đạo đại pháo tự nổ khi bắn liên tục càng lớn.
Đặc biệt là siêu cấp Ma Đạo đại pháo lấy Vương Miện Ma Thần của Tát Mễ Cơ Nạp làm nguồn năng lượng. Tuy vì vật liệu chế tạo nó rất quý giá mà không nổ tung, nhưng lúc bắn, xung quanh sẽ sinh ra nhiệt độ cao không gì sánh bằng. Sau mỗi lần bắn, nhất định phải có người vào chỉnh lý mới có thể phát huy tác dụng lớn nhất.
Siêu cấp Ma Đạo đại pháo này đã bắn ra bốn lần, mỗi lần chỉnh lý cần bốn cường giả nhân loại tiến hành, trong đó tối thiểu phải có một ma pháp sư.
Lần đầu tiên bắn, có thể nói khi đó các pháo thủ còn không biết vấn đề, vậy ba phát sau thì sao?
Pháo thủ phụ trách bắn đợt hai, trước khi đi về phía siêu cấp Ma Đạo đại pháo, đã bình tĩnh vuốt lại quần áo, cắn đầu ngón tay viết vài chữ, nhờ huynh đệ phía sau chuyển về cho người nhà.
Huyết thư của họ rất đơn giản.
Chủ pháo thủ viết: "Vợ ơi, hãy nói với con chúng ta rằng, cha nó đã chiến đấu vì nhân loại."
Ma pháp sư viết: "Đem toàn bộ tài sản của ta quyên tặng cho Ma Pháp Thánh Điện."
Hai phó pháo thủ viết: "Các con yêu quý, cha yêu các con. Ba ba của các con là một anh hùng."
Để lại huyết thư, bốn người thẳng tiến tới khoang bắn. Siêu cấp Ma Đạo đại pháo lại nổ vang, thật sự đã giết chết một Nghịch Thiên Ma Long, và bốn vị anh hùng cũng anh dũng hy sinh.
Cái chết của họ, so với ý nghĩa cái chết của các Anh Hùng Vĩnh Hằng và cường giả cấp chín đang chiến đấu ngoài tường thành đều giống nhau. Anh hùng, không phân biệt mạnh yếu.
Biết rõ trong núi có hổ vẫn đi, biết rõ là chết mà không quay đầu, mỗi một cường giả của Liên Bang Thánh Điện đều đang dùng máu và sức lực cuối cùng của mình để chiến đấu, bảo vệ sự sinh tồn cho nhân loại. Cái chết của họ, nặng tựa núi cao.
Sau trận đại chiến quyết định sự sống còn của nhân loại này, Ngự Long quan đã thật sự vượt qua Đông Nam quan và Vạn Thú quan, đổi tên thành Anh Hùng quan. Cùng lúc đó, cả ba quan ải đều dựng lên bia anh hùng, để ca tụng những anh hùng đã dâng hiến sinh mạng quý giá của mình cho tương lai nhân loại trong cuộc chiến tranh này.
*Két!!!*
Tiếng rít chói tai phát ra từ một góc chiến trường. Một bóng dáng cao to ở trên không trung bỗng xoay tròn nửa vòng, sau đó bị đập mạnh xuống mặt đất.
Một bóng dáng xanh ngọc tựa u hồn đuổi theo sau, vì tốc độ quá nhanh nên thân thể như ảo ảnh. Khi đáp xuống, sau lưng nó còn kéo theo một khe hở không gian bị xé rách.
Người từ không trung rơi xuống chẳng phải chính là Tư Mã Tiên sao? Còn kẻ đuổi theo sau lưng gã là ma thần xếp hạng thứ mười của ma tộc, Thiểm Điện Ma Thần Kiếm Nhĩ.
Từ vai trái kéo dài đến phần eo bên phải của Tư Mã Tiên có một vết thương kinh người, lớp giáp dày trên người gã gần như bị chém xuyên qua, máu tươi chảy ra, hơi thở của gã cực kỳ yếu ớt. Khí thế vô cùng mạnh mẽ đã không còn sót lại chút gì, chỉ có cái đầu trọc là vẫn lóe sáng.
Tuy thân thể bị Thiểm Điện Ma Thần Kiếm Nhĩ chém rơi, nhưng tay gã vẫn nắm chắc xiềng xích của Quang Chi Đại Lực Hoàn. Mắt thấy người gã sắp đập xuống đất.
Thiểm Điện Ma Thần Kiếm Nhĩ và Tư Mã Tiên đã đấu với nhau nửa ngày, Tư Mã Tiên dựa vào uy lực của Tử Huyễn Thần Lôi Linh Lô, dùng tia chớp bao phủ một vùng rộng lớn để miễn cưỡng chặn lại các đòn tấn công của Kiếm Nhĩ.
Nhưng Kiếm Nhĩ nổi danh trong ma tộc là kẻ có sức tấn công mạnh mẽ, thực lực quả thật ở trên Tư Mã Tiên. Trong đám ma thần, quan hệ giữa Thiểm Điện Ma Thần Kiếm Nhĩ và Xà Thương Ma Thần Ngải Lợi Qua là thân thiết nhất, có thể nói là bạn chí cốt.
Kiếm Nhĩ đã tận mắt thấy Ngải Lợi Qua chết dưới chiêu của Lâm Hâm, khi đó gã bị Tư Mã Tiên dùng lực lượng lôi điện quấn lấy nên không thể kịp thời cứu viện.
Cái chết của Ngải Lợi Qua khiến Kiếm Nhĩ đỏ mắt, gã không thèm giữ sức nữa, trực tiếp dùng Ma Thần Hóa, sức mạnh bỗng chốc hoàn toàn áp đảo Tư Mã Tiên. Gã dựa vào lực công kích và tốc độ khủng khiếp, cuối cùng đã phá tan phòng tuyến của Tư Mã Tiên, một lưỡi hái chém vào ngực gã. Nếu không có bộ giáp cấp sử thi phòng ngự, e rằng một nhát kia đã chém Tư Mã Tiên thành hai mảnh.
Chi trước của Kiếm Nhĩ giống như bọ ngựa, dưới thân có bốn chân, lưng có đôi cánh mỏng manh. Một khi giương ra, không những tốc độ bay rất nhanh mà còn đặc biệt giỏi chuyển hướng trên không. Cách tấn công của gã hơi giống Tu La Trảm mà Long Hạo Thần và các cường giả Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi thường dùng. Hơn nữa, mỗi một nhát chém đều sắc bén như Tu La Trảm. Một khi bị đánh trúng chính là trọng thương.
Ánh sáng xanh lấp lóe, nếu mắt thường có thể bắt kịp sẽ thấy, đôi cánh sau lưng Kiếm Nhĩ bắt đầu chuyển sang một màu xanh quái dị, nhanh chóng kéo dài lên trên. Không chỉ là cánh, từ bốn chân lan lên trên cũng cùng một màu sắc. Cuối cùng, ánh sáng xanh quái dị này tập trung ở đôi chi trước.
Đây là lĩnh vực của Kiếm Nhĩ, Phá Phong Lĩnh Vực. Nó dồn toàn bộ uy lực vào sức phá hoại, tăng cường sự sắc bén. Lĩnh vực của gã không những có thể tăng lực công kích lên cực độ mà thậm chí còn có khả năng chém đứt lĩnh vực của đối thủ, có thể nói là một loại lĩnh vực cực kỳ đặc biệt với uy lực vô cùng khủng khiếp. Có thể tiến vào top mười trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần, tu vi của gã sao có thể yếu được?
Cái chết của Ngải Lợi Qua đã hoàn toàn chọc giận Kiếm Nhĩ. Gã phải biến Tư Mã Tiên thành tế phẩm đầu tiên cho đòn tấn công của Phá Phong Lĩnh Vực, giết chết Tư Mã Tiên rồi mới đi báo thù cho Xà Thương Ma Thần Ngải Lợi Qua.
Bị Trụ Ma Thần thứ mười của ma tộc dốc toàn lực tung ra một đòn chí mạng, không chút nghi ngờ, bây giờ Tư Mã Tiên đã rơi vào tình thế cực kỳ nguy hiểm. Nhưng nếu Kiếm Nhĩ quen biết Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, vậy gã nên hiểu rằng sự phối hợp giữa các thành viên của họ cực kỳ ăn ý. Nhưng tại sao dưới tình huống Tư Mã Tiên đối mặt với nguy hiểm như vậy, Thải Nhi không phát động Thuấn Thiểm Vực? Hơn nữa, lúc gã bị tấn công, tại sao không xuất hiện hiệu quả san sẻ sinh mệnh của Linh Hồn Xiềng Xích?
Đáng tiếc, Kiếm Nhĩ không biết những điều đó. Đây là lần đầu tiên gã đối mặt với thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi trên chiến trường.
Trong mắt Tư Mã Tiên không có chút hoảng loạn, tay gã nắm chặt Quang Chi Đại Lực Hoàn. Từ không trung rơi xuống chỉ trong hai giây, gã đã bị đập mạnh xuống đất. Vì đòn tấn công trước đó của Kiếm Nhĩ đủ mạnh, cộng thêm trọng lượng của Quang Chi Đại Lực Hoàn và bản thân gã, điều này khiến gã lún sâu vào lòng đất. Kiếm Nhĩ vận dụng Phá Phong Lĩnh Vực, đôi đao bọ ngựa đã từ trên trời giáng xuống, mang theo ánh sáng xanh quái dị chém vào người Tư Mã Tiên, chuẩn bị xé gã thành tám mảnh.
Ngay khi Tư Mã Tiên sắp trúng chiêu của Kiếm Nhĩ thì một hình ảnh kỳ lạ bỗng nhiên xuất hiện.
Ngực Tư Mã Tiên đột ngột lóe lên một luồng sáng trắng, một đồ án thiên sứ trắng lặng lẽ xuất hiện trên vị trí ngực giáp của gã. Trên gương mặt tuyệt mỹ của thiên sứ có ngấn lệ, đôi mắt trong suốt như chứa đựng nỗi bi thương vô tận của thế gian.
Giây phút thiên sứ xuất hiện, một bóng người hiện ra trước mặt Tư Mã Tiên, tấm thuẫn to lớn vừa lúc chặn lại đòn tấn công từ trên trời giáng xuống của Thiểm Điện Ma Thần.
*Keng keng!!!*
Hai tiếng nổ vang chấn động điếc tai. Dưới tác dụng của Phá Phong Lĩnh Vực và Ma Thần Hóa, bóng người đột ngột xuất hiện đã bị Thiểm Điện Ma Thần Kiếm Nhĩ đánh bay.
Nhưng y cũng đã thành công cứu được Tư Mã Tiên. Kiếm Nhĩ sau khi đánh bay đối thủ, chính mình cũng bị văng ra, không thể tiếp tục chém Tư Mã Tiên đang ở dưới đất.
Hơn nữa, lúc chém trúng tấm thuẫn của đối thủ, Kiếm Nhĩ thấy hai đồ tượng kỳ lạ. Một là Bi Thương Thiên Sứ giống hệt trên ngực Tư Mã Tiên, một cái khác là Kinh Sợ Ác Ma.
Hai đồ tượng xuất hiện trên tấm thuẫn, mỗi bên chiếm một nửa diện tích, tạo thành cảnh tượng quái dị một tấm thuẫn nửa trắng nửa đen.
Đánh bay kỵ sĩ cầm tấm thuẫn, Kiếm Nhĩ lại thấy rõ ràng đồ tượng ác ma trên tấm thuẫn biến thành hư ảo. Một bóng ảo dường như từ tấm thuẫn chui ra, rơi vào người gã.
Vì gã đã dốc toàn lực cho một đòn này nên muốn thu tay né tránh cũng không được. Vậy nên dù cảm giác có chút không đúng, gã chỉ có thể vừa chém trúng đối phương, vừa chịu đựng ảo ảnh xâm nhập.
Có chuyện gì vậy? Kiếm Nhĩ thầm giật mình, vội thúc đẩy linh lực định xua tan lực lượng của kẻ địch xâm nhập vào người. Nhưng gã lập tức phát hiện làm vậy hoàn toàn vô ích, vì gã không hề cảm nhận được bất kỳ năng lượng nào xâm nhập vào cơ thể.
Cùng lúc đó, Tư Mã Tiên vốn đã ngã xuống đất liền bò dậy, bộ dạng hơi chật vật, mặt mày xám xịt. Nhưng khi gã nhìn Kiếm Nhĩ thì nhếch môi cười, nói một câu mà Kiếm Nhĩ nghe không hiểu.
“Đây là cuộc chiến giữa thiên sứ và ác ma.” Nói xong, thiên sứ trên ngực gã bỗng sáng rực lên.
Dường như Bi Thương Thiên Sứ đã sống lại. Cùng lúc đó, trên ngực Kiếm Nhĩ cũng xuất hiện một đồ án, chính là Kinh Sợ Ác Ma trên tấm thuẫn của kỵ sĩ kia.
Chớp mắt, người Kiếm Nhĩ và Tư Mã Tiên như hai cực nam châm, sinh ra một lực hấp dẫn cực lớn, lao về phía đối phương. Lực lượng đó mạnh mẽ đến mức hoàn toàn vượt qua tu vi của họ.
Nguy rồi. Kiếm Nhĩ đã đoán ra tình hình nguy cấp, nhưng dù trong trạng thái Ma Thần Hóa, gã cũng không thể chống lại lực hút khủng bố này. Gã chỉ có thể trơ mắt nhìn thân thể mình lao về phía Tư Mã Tiên. Thân hình Tư Mã Tiên trong khoảnh khắc điên cuồng phồng lên, chớp mắt toàn thân lấp lánh ánh sáng vàng đậm đặc, biến cao hơn trăm mét.
Không chút nghi ngờ, người giúp Tư Mã Tiên chặn đòn chí mạng chính là Hàn Vũ. Sau khi hoàn thành lần ngăn cản này, y, người sở hữu Kinh Sợ và Bi Thương Thần Ấn vương tọa, Hủy Diệt và Khoan Thứ Thần Ấn kỵ sĩ, không tiếp tục giúp Tư Mã Tiên chiến đấu mà nhanh như chớp quay về chiến trường ban đầu, tiếp tục chặn đối thủ trước đó của mình.
Tuy Thiểm Điện Ma Thần Kiếm Nhĩ không biết đã trúng kỹ năng gì của đối phương, nhưng lúc này trong lòng gã rối loạn. Tình huống không biết mới là đáng sợ nhất, nhưng là một ma thần, lại còn là cường giả hạng mười, giây phút mấu chốt tất nhiên Kiếm Nhĩ sẽ không tỏ ra yếu thế. Không thể né tránh vậy thì cứ đón nhận. Thiểm Điện Ma Thần không thể phát huy tốc độ nhanh nhất, nhưng gã vẫn còn lực công kích khủng bố.
Đôi lưỡi hái nâng lên, Phá Phong Lĩnh Vực lần nữa bùng phát, ánh sáng âm u chớp lóe, cắt về phía trái tim Tư Mã Tiên.
Kiếm Nhĩ đã hiểu, lúc trước Tư Mã Tiên vẫn chưa dùng hết sức, ít nhất là chưa sử dụng lĩnh vực này! Nhưng mặc kệ lĩnh vực của gã có mạnh cỡ nào, trước mặt Phá Phong Lĩnh Vực đều không có tác dụng. Không phải thân thể biến to là có thể triệt tiêu thương tổn. Cho dù gã có thể tính kế được Kiếm Nhĩ, khiến Kiếm Nhĩ mất đi ưu thế tốc độ, nhưng trước đòn tấn công mạnh mẽ, gã vẫn phải chết. Tối đa thì chỉ là một đòn phản công lúc hấp hối mà thôi. Nhưng dưới trạng thái Ma Thần Hóa, Kiếm Nhĩ tự tin có thể chặn được đòn tấn công của Tư Mã Tiên.
Một lớn một nhỏ, hai bóng người chớp mắt va chạm. Tư Mã Tiên đã cao tới trăm mét, về mặt nhanh nhẹn không thể nào so sánh với Kiếm Nhĩ. Đôi đao bọ ngựa của Kiếm Nhĩ quả nhiên đâm vào ngực gã trước.
Mắt Kiếm Nhĩ xẹt qua một tia lạnh lẽo khinh thường. Đừng nói là tên đầu trọc này, coi như là cỡ Nguyệt Ma Thần, Tinh Ma Thần bị song đao Phá Phong Lĩnh Vực của gã đâm trúng thì cũng chết chắc. Chỉ có Ma Thần Hoàng bệ hạ mới có thể ngăn chặn được.
Tư Mã Tiên có thể chặn được Phá Phong Lĩnh Vực của Kiếm Nhĩ không? Tất nhiên là không. Trụ Ma Thần thứ mười nổi danh về sức tấn công, sau khi Ma Thần Hóa và thi triển Phá Phong Lĩnh Vực, lực công kích trong khoảnh khắc này đủ để lọt vào top ba của ma tộc.
Nhưng có một điều kiện là gã phải phát huy được lực công kích đó, Phá Phong Lĩnh Vực phải sinh ra tác dụng mới được.
Phá Phong Lĩnh Vực mang theo đôi đao bọ ngựa còn cách ngực Tư Mã Tiên chưa tới một tấc thì lực lượng quang minh bên ngoài người Tư Mã Tiên đã bị xé rách, cơ ngực gã cảm nhận được cơn đau nhói.
Giây phút nguy hiểm này, một hình ảnh quái dị đối với Thiểm Điện Ma Thần Kiếm Nhĩ và kỳ diệu đối với Tư Mã Tiên đã hiện ra.
Kinh Sợ Ác Ma trên ngực Kiếm Nhĩ và Bi Thương Thiên Sứ trên ngực Tư Mã Tiên cùng lúc sáng lên. Khoảnh khắc tỏa sáng, Kinh Sợ Ác Ma ngửa đầu phát ra một tiếng hú dài không âm thanh. Trong mắt Bi Thương Thiên Sứ thì tràn ra hai giọt nước mắt. Hai giọt nước mắt trong suốt như ẩn chứa sự tinh khiết nhất của thế gian.