Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 30: CHƯƠNG 30: THÁNH DẪN LINH LÔ TIẾN HÓA! (THƯỢNG)

Thích Khách Thánh Điện ám sát Kỵ Sĩ Thánh Điện, những tài năng trẻ tham gia tuyển chọn Liệp Ma Đoàn, là chuyện không thể nào che giấu được, tính chất lại vô cùng tồi tệ, nếu xử lý không tốt sẽ động đến nền tảng của Liên minh Lục Đại Thánh Điện.

Thế nhưng, ngoài dự liệu của mọi người, Kỵ Sĩ Thánh Điện lại tỏ ra im lặng trước sự việc lần này, cũng không hề đệ trình tố tụng lên Liên minh Thánh Điện. Phía Thích Khách Thánh Điện thì lại càng tĩnh lặng hơn, hai bên dường như coi như chuyện này chưa từng xảy ra. Cho dù các ủy viên của những Thánh Điện khác trong ủy ban liên minh đến hỏi, Kỵ Sĩ Thánh Điện và Thích Khách Thánh Điện cũng đã thống nhất, chỉ nói là hiểu lầm.

Hai đại Thánh Điện đã giữ vững sự ăn ý, các Thánh Điện khác tự nhiên cũng sẽ không nói gì nhiều, dù sao người chịu thiệt cũng không phải là họ. Về phần hai bên giải quyết như thế nào, họ cũng không thể nào nghe ngóng được.

Vòng loại của cuộc thi tuyển chọn Liệp Ma Đoàn đến đây, phần lớn các trận đấu đã kết thúc, chỉ còn lại vòng xếp hạng cuối cùng mà thôi. Long Hạo Thần thua, Dương Văn Chiêu trọng thương, cả hai người đều mất khả năng tiếp tục tham gia vòng loại. Bởi vì Long Hạo Thần có biểu hiện đặc biệt xuất sắc trong trận đấu với Dương Văn Chiêu, vì vậy, cậu được xếp thứ sáu trong vòng loại của Kỵ Sĩ Thánh Điện. Dương Văn Chiêu tuy vào được Top 5 nhưng không thể tiếp tục thi đấu nên cũng chỉ có thể dừng lại ở vị trí thứ năm.

Vươn vai một chút, Long Hạo Thần từ trong giấc mộng dần dần tỉnh lại. Cảm giác đau đớn của đêm qua vẫn còn sót lại, nhưng so với lúc đó thì đã tốt hơn nhiều.

Dụi dụi mắt, Long Hạo Thần bật người ngồi dậy, đã lâu lắm rồi cậu không ngủ say như thế.

Thải Nhi. Sau khi ý thức hồi phục, điều đầu tiên cậu nghĩ đến chính là dung nhan thanh lệ tuyệt tục kia. Mặc dù tối qua trạng thái tinh thần của cậu cực kỳ kém, nhưng chính khoảnh khắc ngắn ngủi đó đã khắc sâu dung mạo của nàng vào trong tâm trí mình.

Tối qua mình đang mơ sao? Long Hạo Thần thậm chí có chút không dám chắc chắn chuyện tối qua có thật sự xảy ra hay không. Dù sao lúc đó cậu thật sự quá hư nhược.

"Hửm?" Cảm giác lồi lõm dưới ngón tay thu hút sự chú ý của cậu, cậu cẩn thận sờ sờ, dường như có dấu vết của chữ viết.

Vội vàng ngồi dậy, nhìn về phía những dòng chữ kia, quả nhiên, một hàng chữ nhỏ xinh đẹp được khắc trên ván giường.

"Ngươi hãy dưỡng thương cho tốt, đừng nhớ mong ta, chờ ngươi vào trận chung kết, chúng ta sẽ gặp nhau. Thải Nhi."

Không phải là mơ, ha ha, không phải là mơ. Long Hạo Thần thấy được dòng tin nhắn này nhất thời vui mừng khôn xiết, cậu nhớ rõ ràng, tối qua Thải Nhi đã nói không trách cậu.

Lúc vào trận chung kết có thể gặp nhau? Đây là ý gì? Tối qua, hình như tối qua Thải Nhi đã dùng linh lực giúp mình chữa thương. Chẳng lẽ nàng cũng là chức nghiệp giả của Lục Đại Thánh Điện? Nhưng mà, nàng không nhìn thấy mà! Nàng thuộc về Thánh Điện nào đây?

Vô số nghi vấn không ngừng hiện lên trong đầu cậu, nhưng làm sao cậu có thể tìm được câu trả lời đây?

Dạ Hoa và Lý Hinh đã tới. Hai chị em họ cũng đều thua trận, năm ngày kế tiếp có thể nghỉ ngơi, chờ đợi trận chung kết bắt đầu.

Dạ Hoa một lần nữa kiểm tra thân thể cho Long Hạo Thần, nhất là kinh mạch và nội phủ, phát hiện không có di chứng gì do kỹ năng Hy Sinh để lại mới thở phào nhẹ nhõm.

"Tên ngốc nhà ngươi." Kiểm tra xong, Dạ Hoa lập tức tức giận mắng, sắc mặt âm trầm như muốn chảy ra nước. Lý Hinh ở bên cạnh bị dọa đến le lưỡi, cũng không dám nói gì.

Long Hạo Thần cúi đầu, nói: "Lão sư, con chỉ hy vọng thông qua thực chiến để kiểm nghiệm năng lực của mình, kích thích tiềm năng bản thân. Dùng được kỹ năng Hy Sinh là do con đột nhiên lĩnh ngộ. Ngài đừng tức giận, sau này con sẽ không vọng động như vậy nữa."

Dạ Hoa giận dữ nói: "Nói bậy! Ngươi cho rằng ta tức giận vì ngươi khiêu chiến Dương Văn Chiêu sao? Ngươi sai rồi. Ta tức giận vì sự ngu xuẩn của ngươi. Ta hỏi ngươi, thực lực của ngươi và Dương Văn Chiêu ai mạnh hơn?"

Long Hạo Thần ngẩn ra, có chút không hiểu nhìn lão sư, "Tự nhiên là hắn mạnh hơn rất nhiều."

Dạ Hoa hừ lạnh một tiếng, "Ngươi còn biết là hắn mạnh à? Vậy tại sao ngươi còn lựa chọn liều mạng? Hơn hai năm qua những kỹ xảo chiến đấu học được từ ta đều cho chó ăn hết rồi sao? Liều mạng rất sung sướng phải không? Nhưng ngươi có nghĩ tới không, nếu như đây là chiến trường đối kháng với Ma tộc? Nếu đối thủ của ngươi là Ma tộc? Bên cạnh ngươi còn có đồng đội chờ ngươi cứu viện? Ngươi cũng chiến đấu như thế sao?"

Một loạt câu hỏi dồn dập khiến Long Hạo Thần á khẩu không trả lời được.

Dạ Hoa lạnh lùng nói: "Ta đã dạy ngươi bao nhiêu kỹ xảo chiến đấu? Không sai, liều mạng quả thật dễ kích thích tiềm năng, nhất là khi liều mạng với đối thủ mạnh hơn mình. Nhưng nếu ngươi thật sự muốn nâng cao kinh nghiệm thực chiến, kích thích tiềm năng, thì không thể xem đây là một cuộc thi, mà phải là một cuộc chiến sinh tử. Một cuộc chiến sinh tử thì phải làm thế nào? Chẳng lẽ ta chưa từng dạy ngươi sao?"

Long Hạo Thần lại cúi đầu, "Cố gắng hết sức dùng kỹ xảo để đối phó với kẻ địch, bảo toàn bản thân mình."

Dạ Hoa siết chặt nắm đấm, "Ngươi còn nhớ rõ. Bây giờ ngươi nói cho ta biết, rốt cuộc ngươi là một Thủ Hộ Kỵ Sĩ hay là một Trừng Giới Kỵ Sĩ?"

Long Hạo Thần im lặng, cậu cũng không biết trả lời câu hỏi này của Dạ Hoa như thế nào.

Dạ Hoa thản nhiên nói: "Bàn về thiên phú, cho dù là mười lão sư như ta cũng không bằng ngươi, nhưng bàn về kinh nghiệm, mười ngươi cũng không bằng ta. Ta sẽ giúp ngươi trả lời câu hỏi này. Khi cần Trừng Giới thì phải Trừng Giới, khi cần thủ hộ thì phải thủ hộ. Nhưng, ngươi phải chú ý một điểm, khi ngươi sử dụng năng lực của Trừng Giới Kỵ Sĩ, đừng quên một thân phận khác của mình. Thiên phú của ngươi cho phép ngươi song tu Trừng Giới và Thủ Hộ, đã như vậy, trong thực chiến phải thể hiện ra ưu thế khi chúng dung hợp lại với nhau. Đừng để ta thấy ngươi ngu xuẩn khinh suất nữa, nếu không, ngươi không xứng là đồ đệ của Dạ Hoa ta."

"Dạ." Long Hạo Thần vội cung kính đáp một tiếng. Những lời này của Dạ Hoa tuy là đang mắng cậu, nhưng chứa đựng sự quan tâm còn nhiều hơn, cậu biết, lão sư sợ mình đi sai đường.

Sau khi rửa mặt và ăn một chút, Long Hạo Thần lại bắt đầu tu luyện. Mặc dù sáng sớm thân thể cậu đã khá hơn, nhưng thứ hồi phục chỉ là ngoại linh lực và vết thương thể xác, nội linh lực của cậu vẫn hoàn toàn không có tiến triển gì, chỉ có Thánh Dẫn Linh Lô dường như đã khôi phục lại quang huy vốn có.

Đan dược tu luyện mà Lâm Hâm đưa cho cậu đã không còn lại mấy viên, lần này Long Hạo Thần không dùng đến, mà lẳng lặng ngồi đó, tiến vào trạng thái minh tưởng, cẩn thận quan sát sự biến động linh lực bên trong Thánh Dẫn Linh Lô.

Dịu dàng, hùng hậu, mênh mông, khi ý thức của cậu tiến vào Thánh Dẫn Linh Lô, lập tức cảm nhận được ba loại khí tức này.

Lúc trước sở dĩ cậu cảm thấy nội linh lực trong Thánh Dẫn Linh Lô dường như không tồn tại, là vì cậu chỉ thấy được một chút quang mang màu vàng kim.

Một điểm kim quang rất nhỏ, nhưng trong Thánh Dẫn Linh Lô màu trắng sữa lại tương đối bắt mắt. Điểm màu vàng kim chỉ lớn bằng hạt gạo, nhưng điều khiến Long Hạo Thần vui mừng khôn xiết chính là, điểm màu vàng kim này lại hoàn toàn ở trạng thái dịch lỏng.

Linh lực trạng thái dịch?

Chẳng lẽ sau khi sử dụng kỹ năng Hy Sinh, mình đã đánh bậy đánh bạ mà tu luyện ra linh lực trạng thái dịch?

Theo bản năng, Long Hạo Thần bắt đầu tu luyện theo phương pháp thường ngày.

Bởi vì trong cơ thể cậu lúc này không có nội linh lực, tốc độ hấp thu quang nguyên tố từ ngoại giới sẽ chậm hơn bình thường. Nhưng đừng bao giờ quên, cậu có thể chất Quang Minh Chi Tử, lực tương tác với quang nguyên tố không ai có thể bì được.

Từng tia quang nguyên tố dịu dàng chậm rãi tiến vào cơ thể Long Hạo Thần, cậu lập tức phát hiện, hoàn toàn không cần cậu thúc giục, những quang nguyên tố này lập tức như tìm được nguồn cội, trực tiếp dung nhập vào Thánh Dẫn Linh Lô.

Phản ứng của Thánh Dẫn Linh Lô rất bình tĩnh, chỉ là trên nền màu trắng sữa vốn có lại tỏa ra một chút kim quang nhàn nhạt mà thôi.

Nội thị tình hình linh lô một lần nữa, quả nhiên như Long Hạo Thần dự đoán, những quang nguyên tố hấp thu qua tu luyện trực tiếp rót vào giọt màu vàng kim kia, trở thành một bộ phận của nó.

Bởi vì quang nguyên tố hấp thu từ ngoại giới cực kỳ mỏng manh, thua xa so với giọt nội linh lực kia, vì vậy, khi những quang nguyên tố này dung nhập vào, viên linh lực trạng thái dịch kia căn bản không có phản ứng gì.

Nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến sự hưng phấn của Long Hạo Thần, không nghi ngờ gì nữa, mình thật sự đã tu luyện ra linh lực trạng thái dịch, và vấn đề bây giờ là làm thế nào để nó lớn mạnh lên, làm thế nào để nó thoát ra khỏi Thánh Dẫn Linh Lô.

Nghĩ đến đây, Long Hạo Thần lấy ra một viên tụ linh đan để dùng, cái tên tụ linh đan này là do chính cậu đặt.

Tụ linh đan vào bụng, nhất thời, khí huyết trong cơ thể Long Hạo Thần được điều động, cảm ứng của cơ thể đối với quang nguyên tố trong không khí chợt tăng cường.

Tụ linh đan này là đan dược tứ giai, nhất định phải là cường giả tứ giai mới có thể dùng, Long Hạo Thần mặc dù mất đi nội linh lực, nhưng trạng thái cơ thể của cậu vẫn là Đại Kỵ Sĩ tứ giai, kinh mạch đủ để chịu đựng dược lực, vì vậy cũng không có gì không ổn.

Quả nhiên, sau khi dùng tụ linh đan, tốc độ hấp thu quang nguyên tố của cậu chợt gia tăng, quang nguyên tố trong không khí từ bốn phương tám hướng tràn tới, thông qua lỗ chân lông, hô hấp tiến vào cơ thể cậu, sau đó lập tức như biển lớn dung nạp trăm sông bị Thánh Dẫn Linh Lô nuốt chửng.

Lúc này Thánh Dẫn Linh Lô tựa như một vực sâu không đáy, bất luận Long Hạo Thần hấp thu bao nhiêu quang nguyên tố, tất cả đều sẽ bị nó nuốt sạch. Biến hóa duy nhất chính là màu vàng kim mà bản thân Thánh Dẫn Linh Lô phát ra từ từ tăng cường, giọt linh lực trạng thái dịch bên trong Thánh Dẫn Linh Lô cũng bắt đầu dần dần có dấu hiệu lớn lên.

Cứ như vậy, Long Hạo Thần hoàn toàn đắm chìm trong trạng thái tu luyện của mình, tu luyện tuy khô khan, nhưng cảm nhận được từng chút tiến bộ mang đến cảm giác thỏa mãn cực kỳ mãnh liệt. Đây cũng là bệnh nghề nghiệp của các tu luyện giả.

Trong nháy mắt, ba ngày đã trôi qua. Ba ngày nay, trừ việc ăn cơm ra, Long Hạo Thần hoàn toàn đắm chìm trong trạng thái tu luyện của mình. Cậu cũng đã nói cho Dạ Hoa biết tình huống của mình. Nhưng Dạ Hoa cũng không rõ đây là tình huống gì.

Điều Dạ Hoa có thể làm bây giờ là yên lặng chờ đợi, không nghi ngờ gì đây là chuyện tốt, mặc dù không biết Thánh Dẫn Linh Lô có ảo diệu gì, nhưng trạng thái của Long Hạo Thần cũng là điều Dạ Hoa mong muốn nhìn thấy. Chỉ sợ cậu ấy không thể nắm trong tay tất cả. Đúng vậy! Sự trưởng thành của một Quang Minh Chi Tử, ai có thể đủ sức nắm trong tay đây?

Tuy nhiên, Dạ Hoa dù sao cũng có kinh nghiệm tu luyện phong phú, ông có thể dựa vào thiên phú thấp kém mà tu luyện thành Đại Địa Kỵ Sĩ, đối với các loại phương pháp tu luyện không biết đã nghiên cứu bao nhiêu. Vì vậy, sau khi cẩn thận suy tư, ông nói cho Long Hạo Thần biết một khả năng, đó chính là Thánh Dẫn Linh Lô đang giúp cậu thai nghén linh lực. Thai nghén nội linh lực trạng thái dịch.

Tu vi của Long Hạo Thần rõ ràng còn chưa đạt tới ngũ giai, trong tình huống như vậy vốn không thể nào xuất hiện linh lực trạng thái dịch, mặc dù sự xuất hiện của giọt linh lực trạng thái dịch này vô cùng trùng hợp, nhưng Dạ Hoa hoàn toàn có thể khẳng định, đổi lại là người khác, cho dù sử dụng kỹ năng Hy Sinh, cũng quyết không thể nào có được cơ duyên này.

Giải thích duy nhất chính là tác dụng của Thánh Dẫn Linh Lô. Thánh Dẫn Linh Lô đã tạo ra một không gian đặc thù, giúp Long Hạo Thần hoàn thành việc áp súc nội linh lực, từ đó tạo thành linh lực trạng thái dịch. Lúc đó Long Hạo Thần dựa vào kỹ năng Hy Sinh để đối chiến với Dương Văn Chiêu, đã tiêu hao hết linh lực của mình đồng thời thiêu đốt cả khí huyết.

Linh lô là vật cực kỳ thần kỳ, bản thân nó có tác dụng bảo vệ nhất định, rất có thể Thánh Dẫn Linh Lô đã bảo vệ một mầm mống nội linh lực cuối cùng của Long Hạo Thần, sau đó từ từ sinh ra hiệu quả áp súc. Bản thân Long Hạo Thần đối với linh lực trạng thái dịch đã có lĩnh ngộ, đặc tính lớn nhất của ngưỡng cửa ngũ giai chính là hai chữ "áp súc", cậu cũng thông qua việc tu luyện kỹ năng tụ thế, dần dần tìm được cảm giác áp súc. Chỉ là còn chưa thể trực tiếp tiến hành áp súc mà thôi, chỉ có thể dựa vào kỹ năng để tìm kiếm cảm giác.

Nhưng bây giờ đã khác, sự tồn tại của Thánh Dẫn Linh Lô đã trực tiếp giúp cậu giải quyết vấn đề áp súc này, thai nghén ra linh lực trạng thái dịch chân chính, chỉ cần cậu có thể lấy những linh lực dịch thể này ra khỏi Thánh Dẫn Linh Lô, lại đem nội linh lực của mình tu luyện tới 2.000 trở lên, như vậy, bình cảnh ngũ giai đối với cậu không còn là vấn đề.

Có được phán đoán như vậy, Dạ Hoa tự nhiên cũng vui mừng khôn xiết, dặn dò Long Hạo Thần cứ ở trong phòng tu luyện, cho dù có làm trễ trận chung kết của cuộc thi tuyển chọn Liệp Ma Đoàn lần này cũng không được dừng lại. Cậu còn rất trẻ, sau này còn có nhiều cơ hội lớn để tham gia các cuộc thi khác. So sánh ra, có thể mượn cơ hội lần này đột phá đến Đại Địa Kỵ Sĩ hiển nhiên là quan trọng hơn.

Thánh Dẫn Linh Lô cũng không lớn, toàn bộ thể tích ước chừng chỉ bằng ba chén rượu nhỏ, một cái linh lô nhỏ như vậy có thể chứa được bao nhiêu nội linh lực trạng thái dịch có thể tưởng tượng được.

Trải qua ba ngày khổ tu, Long Hạo Thần đã tiêu hao hết số tụ linh đan còn lại, nhưng hiện tại Thánh Dẫn Linh Lô đã đến trạng thái gần như tràn đầy, bên trong chứa đầy linh lực dịch thể nồng đậm.

Ba ngày tu luyện này thật ra là vô cùng thống khổ, bởi vì trong cơ thể không có nội linh lực tồn tại, tốc độ hấp thu quang nguyên tố ngoại giới của Long Hạo Thần phải duy trì rất chậm. Nếu không phải có tụ linh đan phụ trợ, chỉ sợ cậu dù có tốn mười ngày, nửa tháng công phu cũng không thể làm Thánh Dẫn Linh Lô tràn đầy. Nếu vậy, cậu chỉ sợ thật sự không có cách nào tham gia trận chung kết.

Long Hạo Thần không biết rằng, lúc ban đầu Long Tinh Vũ đưa cho cậu Thánh Dẫn Linh Lô, đã biết Thánh Dẫn Linh Lô ngoài tác dụng phụ trợ trong chiến đấu còn có cách dùng khác, chỉ là, ông không trực tiếp nói cho con trai mình mà thôi.

Long Tinh Vũ chính là Thần Ấn Kỵ Sĩ, đã trải qua toàn bộ quá trình tu luyện từ nhất giai đến cửu giai, vì vậy, ông càng hiểu rõ tầm quan trọng của việc tự mình lĩnh ngộ trong quá trình tu luyện. Với tu vi của ông, thậm chí có thể làm cho Long Hạo Thần sớm đột phá ngũ giai, không tốn nhiều sức liền trở thành một cường giả tương đối khá, nhưng nếu ông làm như vậy, cho dù Long Hạo Thần là thể chất Quang Minh Chi Tử, cả đời này chỉ sợ cũng không cách nào chạm tới ngưỡng cửa cửu giai. Vì vậy, ông lựa chọn để Long Hạo Thần tự mình tìm hiểu, trong quá trình không ngừng cường hóa bản thân, tự mình hiểu được các loại vấn đề khó khăn trong tu luyện.

Đối với Long Hạo Thần, Long Tinh Vũ có lòng tin tuyệt đối, nếu như người có thể chất Quang Minh Chi Tử mà cũng không đủ ngộ tính, thì còn ai có thể có được đây?

Năng lực đặc thù chứa trong Thánh Dẫn Linh Lô tên là "dựng dục", vì vậy, nó không chỉ là một linh lô phụ trợ chiến đấu, mà đồng thời cũng là một linh lô phụ trợ tu luyện. Bí mật này ở trong Kỵ Sĩ Thánh Điện được liệt vào hàng cơ mật cao nhất.

Bởi vì tác dụng phụ trợ chiến đấu của Thánh Dẫn Linh Lô đối với Kỵ Sĩ và Chiến Sĩ tương đối hữu dụng, các nghề nghiệp khác đối với cái linh lô này tự nhiên không quá hứng thú. Mà năng lực hồi phục của Chiến Sĩ lại thua xa Thủ Hộ Kỵ Sĩ. Về sau, Thánh Dẫn Linh Lô này cũng liền trở thành linh lô chuyên thuộc của Kỵ Sĩ Thánh Điện.

Thánh Dẫn Linh Lô vô cùng hiếm có, các đại Thánh Điện khác khi phát hiện Thánh Dẫn Linh Lô mới, cũng sẽ lựa chọn trao đổi cho Kỵ Sĩ Thánh Điện.

Chỉ có nội bộ Kỵ Sĩ Thánh Điện, trải qua vô số lần thử nghiệm mới đưa ra một kết luận. Đó chính là, chỉ cần linh lô đầu tiên của một người là Thánh Dẫn Linh Lô, đồng thời tu vi lúc đó không thể vượt qua tứ giai, trong tình huống như vậy công hiệu "dựng dục" của Thánh Dẫn Linh Lô sẽ được kích thích.

Công hiệu "dựng dục" cần người sở hữu tự mình phát hiện, bởi vì bình thường nó biểu hiện không rõ ràng, đối với việc tu luyện nội linh lực chỉ có tác dụng phụ trợ rất yếu ớt.

Nhưng một khi đến những thời điểm quan trọng, sự "dựng dục" của Thánh Dẫn Linh Lô sẽ phát huy tác dụng cực lớn, ví dụ như việc linh lực hóa lỏng mà Long Hạo Thần đang gặp phải, còn có sau này khi trở thành Huy Diệu Kỵ Sĩ muốn ngưng tụ linh khiếu, có sự trợ giúp của Thánh Dẫn Linh Lô, gần như có thể nói là chắc chắn đột phá.

Rốt cục, Thánh Dẫn Linh Lô bên trong cũng không chứa nổi linh lực trạng thái dịch nữa, một giọt chất lỏng màu vàng kim rất nhỏ, theo thành Thánh Dẫn Linh Lô chậm rãi chảy xuống.

Bất kỳ ai cũng phải tự tư, Thánh Điện cũng không ngoại lệ. Nếu bị các Thánh Điện khác phát hiện Thánh Dẫn Linh Lô có hiệu quả phụ trợ tu luyện, e rằng sẽ không có ai đem bán cho Kỵ Sĩ Thánh Điện nữa. Vì vậy, bí mật này vẫn luôn được giữ kín, ít nhất đến bây giờ vẫn chưa bị các Thánh Điện khác phát hiện.

Long Hạo Thần thật ra cho dù không sử dụng kỹ năng Hy Sinh, cậu cũng sẽ rất nhanh phát hiện ra tác dụng này của Thánh Dẫn Linh Lô. Bởi vì chỉ cần cậu hoàn thành việc tiến hóa Thánh Dẫn Linh Lô, hiệu quả "dựng dục" sẽ trực tiếp giúp cậu đột phá đến ngũ giai. Nếu Long Hạo Thần đột phá ngũ giai trước khi Thánh Dẫn Linh Lô tiến hóa thì cơ hội sẽ ít hơn.

Rốt cục đầy rồi sao? Lão sư đã nói, đầy thì sẽ tràn, nội linh lực đã đầy, như vậy, hẳn là sẽ tràn ra chứ.

Bất luận bình thường Long Hạo Thần trầm ổn đến đâu, đối mặt với thời điểm mình có thể đột phá ngũ giai hay không, trong lòng cậu làm sao lại không khẩn trương cho được?

Tu luyện vẫn tiếp tục, linh lực trạng thái dịch bên trong Thánh Dẫn Linh Lô cũng trở nên ngày càng nồng đậm, từng chút một dâng lên, mắt thấy sắp tràn ra.

Rốt cục, Thánh Dẫn Linh Lô bên trong cũng không chứa nổi linh lực trạng thái dịch nữa, một giọt chất lỏng màu vàng kim rất nhỏ, theo thành Thánh Dẫn Linh Lô chậm rãi chảy xuống.

Oanh!

Trong phút chốc, Long Hạo Thần chỉ cảm thấy thân thể mình chấn động kịch liệt, một luồng khí tức quang minh nồng đậm từ trong cơ thể cậu khuếch tán ra, kim quang từ trên đỉnh đầu cậu dâng lên, mơ hồ ngưng tụ thành một đoàn quang vân màu vàng nhạt. Đây chính là đại biểu cho Linh Vân thăng cấp, chỉ có ở thời điểm đột phá đại giai vị, mới xuất hiện Linh Vân thăng cấp.

Một giọt linh lực dịch thể rất ít, nhưng đã chiếu sáng kinh mạch trong cơ thể Long Hạo Thần. Kim quang quen thuộc nhanh chóng khuếch tán trong cơ thể cậu, rất nhanh lan tràn đến mọi ngóc ngách.

So với nội linh lực màu vàng nhạt trước kia, lúc này màu sắc rõ ràng đã đậm hơn vài phần, đã tiếp cận với quang huy màu vàng kim.

Mặc dù chỉ là một giọt linh lực trạng thái dịch chảy xuôi trong cơ thể Long Hạo Thần, nhưng tốc độ hấp thu quang nguyên tố của cậu cũng trong phút chốc tăng vọt. Cảm giác với ngoại giới cũng chợt tăng cường. Cảm giác mạnh mẽ từ trong ra ngoài rốt cục xuất hiện lần nữa.

Cùng lúc đó, Thánh Dẫn Linh Lô cũng tản ra vạn đạo hào quang, có thể thấy rõ ràng, chỗ ngực Long Hạo Thần sáng lên một đóa quang mang màu trắng nồng đậm, vầng sáng khuếch tán, bao phủ thân thể cậu bên trong. Thánh Dẫn Linh Lô trong ngực chậm rãi xoay tròn, từng giọt nội linh lực trạng thái dịch từ trong đó bị văng ra. Vốn bị những nội linh lực dịch thể này nhuộm thành màu vàng kim, Thánh Dẫn Linh Lô lại khôi phục màu trắng sữa vốn có, từng tia hoa văn kỳ dị bắt đầu xuất hiện trên bề mặt Thánh Dẫn Linh Lô. Đó là từng đạo vân văn lượn lờ. Màu trắng sữa vốn có trở nên trong suốt hơn vài phần, thể tích không lớn lên, nhưng bên trong lại ẩn chứa một loại thiên địa chí lý khiến Long Hạo Thần cảm nhận được rõ ràng.

Tiến hóa, Thánh Dẫn Linh Lô đã tiến hóa. Long Hạo Thần lập tức ý thức được chuyện gì đã xảy ra. Không chỉ là Thánh Dẫn Linh Lô tiến hóa, cậu còn thông qua nội thị thấy rõ ràng, một luồng chất lỏng màu vàng kim dịu dàng, đang lặng lẽ lượn lờ quanh Thánh Dẫn Linh Lô. Rõ ràng chính là linh lực trạng thái dịch.

Trước kia khi dùng tụ thế để tu luyện cũng từng xuất hiện linh lực trạng thái dịch, nhưng lúc đó chỉ cần cậu giải trừ tụ thế, linh lực sẽ lập tức khôi phục.

Nhưng bây giờ đã khác, trong cơ thể cậu, xung quanh Thánh Dẫn Linh Lô, đã chân chính xuất hiện một luồng linh lực trạng thái dịch. Mặc dù tổng số linh lực trạng thái dịch này nhiều nhất chỉ tương đương với một trăm điểm mà thôi, nhưng có được một trăm điểm linh lực trạng thái dịch này, khoảng cách khôi phục đến đỉnh phong còn xa sao?

Hai nghìn, linh lực của mình nhất định đã đột phá hai nghìn. Ngũ giai, mình bây giờ đã là Đại Địa Kỵ Sĩ.

Nụ cười hiện ra trên khuôn mặt Long Hạo Thần, cậu làm sao có thể không hưng phấn cho được? Mười bốn tuổi ngũ giai! Thật là không thể tin được. Điều cậu cần làm bây giờ, chính là khôi phục toàn bộ linh lực, gần hai nghìn điểm linh lực dịch thể sẽ làm cậu hoàn toàn tiến vào một tầng thứ khác.

Dương Văn Chiêu, lần sau gặp lại, có lẽ ta có thể khiêu chiến thực lực của ngươi rồi.

Mấy ngày kế tiếp, Long Hạo Thần hoàn toàn đắm chìm trong tu luyện, giống như một con nhộng lột xác, trong thời gian ngắn ngủi mấy ngày đã hoàn thành quá trình biến chất.

Liên minh chấp chính phủ.

Giống như Thánh Thành, liên minh chấp chính phủ cũng là một ngọn núi có sáu mặt, bên ngoài là nơi Lục Đại Thánh Điện xử lý công việc riêng, khu vực trọng yếu thì là nơi họ cùng nhau thương nghị những chuyện quan trọng.

Cuộc thi tuyển chọn Liệp Ma Đoàn đối với Liên minh Thánh Điện là chuyện quan trọng nhất, vòng loại đã kết thúc thuận lợi ba ngày trước. Sáu mươi thanh niên ưu tú nhất đã được chọn ra, điều này có nghĩa là, Liên minh Thánh Điện sẽ xuất hiện mười hai Liệp Ma Đoàn mới, rót vào những luồng sinh khí mới cho lực lượng này.

Hôm nay là giai đoạn trận chung kết, toàn bộ sáu mươi người tham gia qua phương thức rút thăm sẽ được phân đến sáu tổ, tiến hành thi đấu vòng tròn tại Thánh Minh đại thí luyện trường.

Nói cách khác, trong mỗi tổ, mỗi người tham gia đều phải trải qua chín trận đấu, như vậy, không những có thể giảm bớt tính ngẫu nhiên, mà còn có thể khiến những thanh niên này không ngừng thông qua chiến đấu để gia tăng kinh nghiệm thực chiến. Hai người đứng đầu mỗi tổ cùng với những người có biểu hiện tốt nhất sẽ tiến vào vòng mười sáu người.

Giai đoạn chung kết thậm chí còn dài hơn cả vòng loại, nhưng đừng quên, phần thưởng của vòng loại gần như không có, còn phần thưởng của giai đoạn chung kết lại là ba cái linh lô! Đối với bất kỳ chức nghiệp nào mà nói, linh lô đều đại biểu cho sự cường đại.

Vòng loại, vì đều là cạnh tranh nội bộ trong các Thánh Điện, có lẽ còn có thể hạ thủ lưu tình, nhưng đến giai đoạn chung kết, người tham gia nhất định sẽ toàn lực ứng phó. Vì tranh đoạt ba suất linh lô, họ sẽ không có nửa phần giữ lại.

Trước cửa Liên minh chấp chính phủ có hơn mười nhân viên công tác đang chờ đợi, kiểm tra thân phận của mỗi người tham gia, sau đó đưa họ vào trong.

Tiến vào giai đoạn chung kết, các sư trưởng không được phép xem lễ nữa. Bí mật của Liệp Ma Đoàn trong liên minh có cấp bậc cực kỳ cao. Vì muốn giữ bí mật, cho dù là người mới cũng như thế.

Thời gian chỉ có nửa canh giờ, bỏ lỡ sẽ không có tư cách tham gia trận chung kết. Liên minh đối với việc nắm bắt thời gian cực kỳ nghiêm khắc, một cường giả nếu không có quan niệm về thời gian, tương lai rất dễ phạm phải sai lầm lớn.

"Ha ha, tham gia trận chung kết. Thật sự mong đợi." Tiếng cười sang sảng vang lên, hai người đồng thời đi về phía chấp chính phủ. Một nam một nữ.

Nữ tử mặc một bộ áo giáp màu hồng phấn, vóc người cao ráo, thân thể mềm mại hoàn toàn được bao bọc trong lớp áo giáp, trông vô cùng anh tư hiên ngang. Mái tóc hồng xõa sau gáy, không đội mũ trụ, để lộ ra một dung nhan động lòng người, thần thái trong mắt sung túc, đây là biểu hiện khi nội linh lực tu luyện đến một trình độ nhất định.

Thiếu niên bên cạnh nàng trông càng thêm bắt mắt, cậu thấp hơn nàng một chút, một thân áo giáp màu vàng kim nhạt, tóc đen xõa sau gáy, trong đôi mắt trong suốt màu vàng kim nhạt mơ hồ có vầng sáng lưu chuyển. Dung mạo anh tuấn mà tinh xảo thậm chí làm cho thiếu nữ bên cạnh bị lu mờ đi, ánh mắt dịu dàng bình thản, trên mặt luôn mang theo nụ cười nhàn nhạt. Nhìn thế nào cũng giống một người vô hại.

Hai người đến cửa chấp chính phủ, lập tức có nhân viên phục vụ đón lên. Để không lãng phí sức chiến đấu của sáu đại Thánh Điện, những nhân viên phục vụ bên ngoài này đều là người thường được thuê, không phải là chức nghiệp giả.

"Hai vị là tới tham gia trận chung kết sao? Mời hai vị đưa ra hào bài vòng loại để kiểm tra." Thanh niên phục vụ này thái độ cực kỳ cung kính. Bởi vì hắn biết, những người có thể tham gia trận chung kết Liệp Ma Đoàn đều là những kẻ kiệt xuất trong thế hệ trẻ của Liên minh Thánh Điện, cũng đều là những đại nhân vật trong tương lai.

Một nam một nữ kia giao ra hào bài của mình, rất nhanh, nhân viên phục vụ đã hoàn thành đăng ký.

"Kỵ Sĩ Thánh Điện, Long Hạo Thần, Lý Hinh. Hai vị xin theo tôi."

Một nam một nữ này chính là hai chị em Lý Hinh và Long Hạo Thần cùng nhau đến.

Đúng lúc này, đột nhiên, một giọng nói kinh hỉ từ sau lưng họ vang lên, "Chờ một chút, chờ một chút, đợi tôi với." Cùng với giọng nói, một người rất nhanh chạy về phía họ.

Long Hạo Thần và Lý Hinh quay đầu nhìn lại, nhất thời nhìn thấy một khuôn mặt anh tuấn. Mái tóc dài màu xanh sẫm đung đưa theo nhịp chạy của hắn. Nếu hắn vặn vẹo eo một chút, nhất định sẽ bị nhận lầm giới tính.

Ma pháp bào màu trắng mặc trên người hắn, được dung mạo xuất sắc tôn lên thêm vài phần, đáng tiếc, hắn đối mặt lại là Long Hạo Thần có dung mạo còn đẹp hơn.

"Lâm Hâm?" Long Hạo Thần kinh ngạc nhìn hắn.

Lâm Hâm ha ha cười: "Xem ra tôi thành công rồi! Vận khí thật không tệ, không ngờ các cậu cũng đều vào được trận chung kết. Oa, Lý Hinh tỷ, chị hấp dẫn quá, mặc áo giáp vào quả nhiên là anh tư bừng bừng. Nếu chị vào được Top 3 cũng chọn tôi nhé? Đơn giản thôi, vẫn là cung cấp đan dược đầy đủ."

Lý Hinh phì cười, nói: "Cậu nghĩ tôi có thể vào Top 3 sao? Nhanh báo danh đi, rồi vào trong."

Đối với Lâm Hâm, Long Hạo Thần rõ ràng có nhiều hảo cảm hơn so với lần đầu gặp, nếu không gặp được hắn, Hạo Nguyệt cũng không thể có được viên thạch cầu vô cùng quan trọng đối với nó. Hơn nữa, đan dược hắn cho quả thật là hàng thật giá thật, không có bình tụ linh đan đó, Long Hạo Thần quyết không thể nào trong thời gian ngắn như vậy đột phá đến ngũ giai.

Lâm Hâm nghe Lý Hinh nói vội vàng đáp ứng, lấy hào bài đưa cho nhân viên công tác. Không ngờ nhân viên công tác nhìn thấy hào bài của hắn rõ ràng kinh ngạc, thần sắc so với khi đối với Long Hạo Thần và Lý Hinh càng thêm cung kính vài phần.

"Ma Pháp Thánh Điện, Lâm Hâm. Ba vị xin theo tôi đến đây."

Ba người đi theo nhân viên công tác vào bên trong, Long Hạo Thần mỉm cười nói: "Lâm huynh quả nhiên rất mạnh, vòng loại của huynh hẳn là rất thuận lợi đi?"

Lâm Hâm dương dương đắc ý nói: "Còn phải nói sao? Chẳng qua là may mắn giành được hạng nhất vòng loại thôi mà."

Hạng nhất vòng loại? Long Hạo Thần và Lý Hinh đưa mắt nhìn nhau, trong lòng đều chấn động. Họ cũng đã trải qua vòng loại, tự nhiên biết cạnh tranh kịch liệt đến mức nào. Số người tham gia của Ma Pháp Thánh Điện mặc dù không nhiều như Kỵ Sĩ Thánh Điện, nhưng tính tàn khốc của cuộc cạnh tranh cũng không hề giảm.

Lâm Hâm lại có thể giành được hạng nhất vòng loại của Ma Pháp Thánh Điện. Vậy phải nói là cực mạnh? Tối thiểu hắn cũng phải là ngũ giai. Xem ra, lão sư đoán không chính xác lắm.

Thoáng có chút không hiểu, Long Hạo Thần nghi hoặc nói: "Lâm huynh thực lực cường đại như thế, trận chung kết chỉ sợ huynh có khả năng vào Top 3 cao hơn tôi đi."

Lâm Hâm lắc đầu, nói: "Không thể nói vậy, không thể nói vậy. Trận chung kết không giống vòng loại, thật ra vận khí rất quan trọng." Nghe Long Hạo Thần nói, trong lòng hắn cũng không khỏi nghĩ, nếu giai đoạn chung kết có thể giống vòng loại, mình cuối cùng giành được Top 3, chẳng phải là có thể theo ý mình lựa chọn một người mạnh nhất đi theo mình sao? Tổ chức một đội ngũ của riêng mình cũng không thành vấn đề.

Họ vừa nói chuyện đã tiến vào bên trong liên minh chấp chính phủ, trước một cổng vòm rộng rãi, nhân viên phục vụ dừng bước, làm một động tác mời.

Cổng vòm đang mở, bên trong có hai hàng chiến sĩ đứng hai bên. Ba người đi vào cổng vòm, tiến vào một đại sảnh rộng rãi.

Cả đại sảnh là hình tròn, trung tâm có một bục cao khoảng nửa trượng, xung quanh là ghế ngồi, ước chừng có thể chứa được năm trăm người.

Đèn thủy tinh thật lớn từ trên trần thả xuống, chiếu sáng rõ ràng cả đại sảnh.

Lâm Hâm thấp giọng nói: "Đây là phòng nghị sự nhỏ của liên minh chấp chính phủ. Hôm nay chắc là rút thăm ở đây."

Lý Hinh nghi hoặc nhìn hắn một cái, nói: "Cậu rất quen thuộc nơi này sao?"

Lâm Hâm cười hắc hắc nói: "Trước kia đã tới vài lần."

Long Hạo Thần và Lý Hinh liếc nhau, đều thấy Lâm Hâm có chút thần bí.

Lúc này, trong phòng nghị sự đã có không ít người, Long Hạo Thần theo bản năng nhìn quanh, rất nhanh, cậu thấy được Dương Văn Chiêu, Dương Văn Chiêu cũng đồng thời thấy được cậu.

So với vòng loại, sắc mặt Dương Văn Chiêu có vẻ hơi tái nhợt, khi nhìn thấy Long Hạo Thần, sắc mặt hắn rõ ràng thay đổi, trong ánh mắt liền toát ra địch ý rõ ràng.

Hửm? Hắn bị sao vậy? Trông khí sắc không tốt lắm. Long Hạo Thần thầm nghĩ, tuy nhiên, chiến ý trong lòng cậu cũng theo đó dâng lên, nếu có cơ hội đụng phải Dương Văn Chiêu, cậu nhất định phải khiêu chiến hắn lần nữa. Có kinh nghiệm trận đó, Long Hạo Thần nhận ra mình còn chưa đủ trình độ, lão sư nói rất đúng, tại sao mình phải liều mạng với hắn? Chẳng lẽ so kỹ xảo mình còn kém sao?

Rất nhanh, cậu lại thấy một người quen, cách họ không xa, một cái đầu trọc lóc bị ánh đèn chiếu sáng bóng loáng. Không phải là Tư Mã Tiên sao?

Hắn cũng vào được trận chung kết. Hồi tưởng lại phương thức chiến đấu cổ quái của hắn, trên mặt Long Hạo Thần không nhịn được toát ra một tia mỉm cười. Thật là một mục sư trị liệu bạo lực.

"Cốc, cốc, cốc." Âm thanh quen thuộc làm cậu phản xạ đứng dậy, nhìn về phía sau.

Không chỉ có cậu, trong phòng nghị sự, ít nhất có hơn mười ánh mắt cũng nhìn về phía sau. Trong đó đại đa số đều thuộc về Thích Khách Thánh Điện. Họ che mặt bằng lụa đen, nhưng sự kính sợ trong ánh mắt không thể che giấu được.

Người cũng quay lại vì nghe thấy âm thanh chính là Dương Văn Chiêu, cả người đã sững sờ. Là nàng, là nàng, chính là nàng!

Dương Văn Chiêu không biết tại sao Kỵ Sĩ Thánh Điện lại lựa chọn dàn xếp ổn thỏa, hắn cũng không cầu cứu gia gia, thua, là sỉ nhục của hắn, hắn muốn dựa vào năng lực của chính mình để tìm lại. Chỉ là, ở đây lần nữa nhìn thấy Thải Nhi, trong lòng hắn rung động vô cùng lạ thường.

Nàng có thể xuất hiện ở đây, có nghĩa là nàng cũng tham gia cuộc thi tuyển chọn Liệp Ma Đoàn lần này, điều này chứng minh, tuổi của nàng nhất định không tới hai mươi lăm.

Hồi tưởng lại trận chiến ngày đó, sau lưng Dương Văn Chiêu không nén nổi toát ra một tầng mồ hôi lạnh, vết thương trên người đã hoàn toàn khép lại cũng mơ hồ đau nhói. Công kích mạnh mẽ của Thải Nhi, đã để lại ấn tượng sâu sắc không thể xóa nhòa trong lòng hắn.

Đúng lúc này, hắn nhìn thấy Long Hạo Thần đi về phía cô gái mù đang dùng Thanh Trúc trượng chống xuống đất.

"Thải Nhi, ngươi thật sự tới rồi." Long Hạo Thần bước nhanh tới, mấy ngày không gặp, lại nghe được âm thanh quen thuộc của cây trượng trúc chống xuống đất, cậu chỉ cảm thấy trong lòng mình có thứ gì đó được giải phóng ra. Gần như là không chút do dự đưa tay ra nắm lấy tay nàng.

Thanh Trúc trượng chống xuống đất, thân hình Thải Nhi lùi về sau nửa bước, né tránh tay Long Hạo Thần, giọng nói mang theo chút ngượng ngùng vang lên bên tai cậu, "Ở đây nhiều người lắm."

Long Hạo Thần có chút xấu hổ, "Xin lỗi, ta, chúng ta qua bên kia ngồi đi." Vừa nói, lần này cậu không nắm tay Thải Nhi, mà cầm lấy Thanh Trúc trượng, dẫn nàng đi về phía chỗ mình đang ngồi.

Dương Văn Chiêu nhìn thấy cảnh này, trong lòng tràn đầy bi phẫn, quả nhiên là vì tên tiểu tử thối này. Thật đúng là tai bay vạ gió!

Đám thích khách của Thích Khách Thánh Điện lại không nghĩ như vậy, một đám ánh mắt cổ quái. Đây hình như là một kỵ sĩ! Hắn và Đại tỷ số một có quan hệ gì vậy? Mặc dù Thải Nhi chỉ xếp hạng thứ mười trong vòng loại của Thích Khách Thánh Điện, nhưng trong lòng những thích khách đã thăng cấp này, địa vị của nàng gần như là một sự sùng bái.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!