“Có thể ép ta dùng đến Tịch Diệt Nhất, ngươi cũng đủ để tự hào rồi. Năm đó, Tinh Linh Long mà Tự Nhiên Nữ Thần để lại trong Mộng Huyễn Thần Điện để bảo vệ Mộng Huyễn Thiên Đường cũng đã bỏ mạng dưới Tịch Diệt Nhất của ta. Tuy ngươi chưa trọng thương, nhưng một tia khí tức Sáng Thế Thần cuối cùng của ngươi đã cạn kiệt, ngươi còn lấy gì để chống lại ta?”
“Không sai, Bức Tranh Sáng Thế của ngươi rất mạnh. Nếu ngươi cũng sở hữu lực lượng thần cấp, vậy rất có thể sẽ đánh bại được ta. Đáng tiếc, dù Thần Ấn Vương Tọa Vĩnh Hằng và Sáng Tạo có kỳ diệu đến đâu cũng không thể nào đưa ngươi lên đến cảnh giới của thần được.”
Giọng của Ma Thần Hoàng vô cùng bình tĩnh. Dường như sau trận chiến vừa rồi, mọi cảm xúc trong lòng y đều đã tan biến hết.
Long Hạo Thần có chút khó khăn nâng thanh kiếm Vĩnh Hằng và Sáng Tạo trong tay lên.
“Ma Thần Hoàng, ngươi còn chưa thắng, đừng dùng giọng điệu đó nói chuyện với ta!”
Ma Thần Hoàng cười khẽ.
“Bức Tranh Sáng Thế của ngươi đã dùng hết tia khí tức linh hồn cuối cùng của Sáng Thế Thần, chẳng lẽ ngươi còn kỹ năng nào cường đại hơn sao? Đúng vậy, sau khi sử dụng Tịch Diệt Nhất, ta quả thực đã tiêu hao rất lớn, nhưng ta là thần. Tốc độ hồi phục của thần, há là nhân loại các ngươi có thể so bì?”
“Ma Thần Dương!”
Đầu rồng khổng lồ bỗng ngẩng lên trời, một vầng sáng tím xé toạc không gian bỗng xuất hiện phía trên thân thể vĩ đại của Ma Thần Hoàng. Nó tựa như một mặt trời, một mặt trời màu tím sẫm.
Ánh sáng tím chiếu rọi lên người Ma Thần Hoàng, khiến khí thế của y nhanh chóng hồi phục.
Nơi lồng ngực Long Hạo Thần, Trái Tim Vĩnh Hằng đang đập rộn rã, giúp hắn nhanh chóng hồi phục linh lực. Nhưng hắn cảm nhận rõ ràng tốc độ hồi phục của Ma Thần Hoàng nhanh hơn mình rất, rất nhiều.
Cú va chạm hủy thiên diệt địa ấy cuối cùng đã tan thành hư vô. Một chiêu kia gần như rút cạn toàn bộ lực lượng của cả Long Hạo Thần và Ma Thần Hoàng. Khác biệt ở chỗ, Ma Thần Hoàng chỉ tiêu hao linh lực, còn Long Hạo Thần lại tiêu hao tia khí tức cuối cùng của Sáng Thế Thần ẩn chứa trong Thần Ấn Vương Tọa Vĩnh Hằng và Sáng Tạo.
Không còn tia khí tức này, Long Hạo Thần đã mất đi sức mạnh Sáng Thế Thần mà ngay cả Ma Thần Hoàng cũng phải kiêng dè, càng không thể nào sử dụng Bức Tranh Sáng Thế một lần nữa. Đây cũng là lý do vì sao lời nói của Ma Thần Hoàng lại tràn đầy tự tin đến vậy.
Lực lượng thần cấp cuối cùng vẫn chiến thắng siêu thần khí do con người điều khiển. Theo Ma Thần Hoàng thấy, cuộc chiến này đã kết thúc. Long Hạo Thần so đấu tốc độ hồi phục với y, kết quả đã quá rõ ràng. Tối đa mười phút nữa y có thể hồi phục trạng thái đỉnh cao, còn Long Hạo Thần bị rút cạn linh lực, dù hắn có nhiều trang bị kỳ diệu hỗ trợ thì cũng phải mất ít nhất một tiếng đồng hồ mới hoàn toàn bình phục.
Nguyệt Ma Thần và Tinh Ma Thần liếc nhìn nhau, đều thấy rõ vẻ sốt ruột trong mắt đối phương.
Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư bất giác nói:
“Có lẽ vì bệ hạ quý trọng tài năng của hắn, lại thêm việc trên người hắn chảy dòng huyết mạch của bệ hạ nên mới không giết hắn chăng?”
Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc vẻ mặt mờ mịt đáp:
“Ta không biết, ta đã không thể nhìn thấu mọi chuyện nữa rồi. Nhưng bệ hạ đã từng giết hắn một lần. Long Hạo Thần đại diện cho toàn thể nhân loại, sao có thể chấp nhận huyết mạch đó được? Giống như chúng ta không dám thừa nhận trong người mình cũng chảy dòng máu của nhân loại vậy.”
Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư trầm giọng nói:
“Sự thật sẽ cho chúng ta câu trả lời, bây giờ chỉ có thể chờ đợi thôi.”
So với sự bình tĩnh của ma tộc, phía nhân loại đã hoàn toàn mất kiên nhẫn. Giọng nói của Ma Thần Hoàng từ trên cao vọng xuống, mỗi người đều nghe rõ mồn một. Long Hạo Thần không hề phản bác, điều này không còn nghi ngờ gì nữa, hắn đã rơi vào thế yếu.
Dù Long Hạo Thần có thể chống đỡ đến lúc này đã đủ khiến tất cả cường giả của Liên Minh Thánh Điện tự hào và kiêu hãnh vì hắn. Nhưng cuối cùng, hắn vẫn không thể chiến thắng Ma Thần Hoàng! Một khi trận chiến giữa họ kết thúc, chẳng phải chứng tỏ nhân loại sắp chiến bại rồi sao?
Tiêu Hoắc và Thúc Vịnh Tiêu liếc nhau, đều thấy được sự quyết tuyệt trong mắt đối phương. Nếu Ma Thần Hoàng quay trở lại, chỉ sợ họ sẽ không còn bất cứ cơ hội nào để tiêu diệt ma tộc. Lúc này, sao có thể chờ đợi được nữa?
“Giết!!!”
Điện chủ đời thứ nhất của Kỵ Sĩ Thánh Điện, Tiêu Hoắc, người luôn trầm tĩnh bỗng phát ra một tiếng gầm rung trời. Linh lực hóa thành đôi song kiếm vàng rực bỗng bùng lên ánh sáng chói lòa không gì sánh được, ông không còn giữ lại chút sức lực nào mà dốc toàn lực tàn sát ma tộc.
Dưới sự dẫn dắt của ông, các cường giả nhân loại một lần nữa dốc hết sức mình. Những khẩu Ma Đạo đại pháo còn sót lại vì tạm dừng mà đã nguội đi phần nào cũng lại một lần nữa bừng lên ánh sáng mãnh liệt.
Một trận chiến càng thêm thảm khốc đã bắt đầu.
Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư và Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc vẫn giữ nguyên kế sách cũ, không dốc toàn lực. Nhưng dù Tiêu Hoắc và Thúc Vịnh Tiêu có bùng nổ sức mạnh thế nào cũng vẫn bị chúng chặn lại.
Bên này giằng co, nhưng những mặt trận khác thì không như vậy! Mỗi một cường giả của Liên Minh Thánh Điện đều cảm nhận được nguy hiểm cận kề.
Trận chiến này, nhân loại không thể thua. Một khi thua, cái thua chính là tương lai của hàng trăm triệu con người. Vì vận mệnh của gia đình, vì sự tồn vong của chủng tộc, trong trận thánh chiến này, họ nhất định phải chiến đấu đến giọt máu cuối cùng.
Lúc này, Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đã tập trung lại một chỗ. Đứng đầu là Lâm Hâm, sau lưng y là Thải Nhi, Vương Nguyên Nguyên, Trần Anh Nhi, Hàn Vũ, Tư Mã Tiên và Trương Phóng Phóng.
Mười hai Thánh Vệ bảo vệ xung quanh họ, tạo thành một lực lượng đoàn đội mạnh nhất của phe nhân loại.
Trên đỉnh đầu Lâm Hâm, Thánh Dương đang treo lơ lửng. Thân thể y biến thành màu xanh biếc. Khí thế khủng khiếp tỏa ra khiến ngay cả Tiêu Hoắc, Thúc Vịnh Tiêu, Nguyệt Ma Thần và Tinh Ma Thần đang giao chiến cũng phải kinh động khi phát hiện.
Liên Thể Tăng Linh đan lại một lần nữa xuất hiện trên chiến trường.
Dựa vào loại đan dược kỳ diệu do Lâm Hâm nghiên cứu ra này, Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đã nhiều lần thoát khỏi lằn ranh sinh tử. Lần này, nguyên liệu chính để Lâm Hâm chế tạo Liên Thể Tăng Linh đan là Vương Miện Ma Thần và máu thịt của Nghịch Thiên Ma Long, cộng thêm vô số dược liệu quý giá khác. Nó không chỉ có tác dụng với cường giả cấp chín mà thời gian hiệu lực còn kéo dài đến một tiếng đồng hồ. Đây chính là át chủ bài cuối cùng của Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi.
Trên bầu trời, trận chiến giữa Long Hạo Thần và Ma Thần Hoàng dường như đã ngã ngũ. Long Hạo Thần rơi vào thế yếu, nhưng chỉ có các thành viên của Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi vẫn một lòng tin tưởng vào đoàn trưởng của mình.
Biểu hiện của Long Hạo Thần đã hoàn toàn vượt xa sức tưởng tượng của họ, thậm chí trong quá trình chiến đấu còn đột phá lên trình độ khủng bố là cấp chín bậc chín. Nhưng họ biết rõ, cho đến tận giờ phút này, Long Hạo Thần vẫn còn nắm giữ một lá bài chưa lật, một lá bài đủ sức chấn kinh toàn bộ ma tộc.
Vì vậy, nhiệm vụ của họ là phải thay Long Hạo Thần giải quyết những vấn đề khác ngoài trận chiến với Ma Thần Hoàng, cố gắng hết sức để bảo vệ các cường giả nhân loại.
Liên Thể Tăng Linh đan phiên bản siêu cấp cũng được sử dụng ngay lúc này.
Lấy Lâm Hâm làm trung tâm, sau lưng y, trên người mỗi thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đều tỏa ra ánh sáng bảy màu kỳ lạ. Giờ đây, thân thể họ dường như đã biến thành thần khí.
Đoạn Ức và Dương Văn Chiêu không tham gia lần Liên Thể Tăng Linh này. Ngoài việc cơ thể họ có thể không chịu nổi phản phệ của đan dược, quan trọng hơn là bảy người Lâm Hâm đã đạt đến giới hạn, thêm người nữa sẽ không thể chịu đựng nổi.
Bảy cường giả của Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đều đã đạt đến cấp bậc lĩnh vực. Tổng linh lực của bảy người cộng lại đã vượt quá một trăm năm mươi vạn. Nhưng khi tập trung vào người Lâm Hâm, con số cao nhất có thể đạt được là chín mươi chín vạn. Lĩnh vực của thần, cảnh giới của thần không thể nào bị phá vỡ trong tình huống như vậy.
Nhưng tuyệt đối đừng cho rằng chín mươi chín vạn so với một trăm năm mươi vạn là ít hơn rất nhiều. Bởi vì một trăm năm mươi vạn kia là chia thành bảy phần, còn lúc này, Lâm Hâm một mình sở hữu chín mươi chín vạn linh lực, thực lực đỉnh cấp chín bậc chín! Huống chi, với sự trợ giúp từ linh lực khổng lồ của đồng đội, thời gian duy trì của Liên Thể Tăng Linh đan thậm chí còn vượt qua một tiếng đồng hồ. Lâm Hâm có thể chịu đựng được luồng linh lực khổng lồ như vậy là nhờ trước đó họ đã tiêu diệt hai mươi con Nghịch Thiên Ma Long, lấy nội đan của chúng để Lâm Hâm luyện chế ra loại Hộ Thể đan dược mới nhất, đảm bảo cơ thể chịu được sự xung kích của linh lực đỉnh cấp chín bậc chín.
Bất Hủ Long Hỏa được giơ lên, cả người Lâm Hâm tựa như một ngọn đuốc màu xanh biếc đang rực cháy. Ánh mắt y thậm chí vì rực cháy mà xuất hiện một tầng sương mù xanh. Ngay khi trận chiến bắt đầu, y đã thể hiện mặt mạnh mẽ nhất của mình.
Từng vòng hào quang xanh mang theo những đốm sáng tựa thể rắn bung tỏa từ pháp trượng của y, bao phủ phạm vi vài trăm mét. Khi vòng sáng xanh đạt bán kính năm mươi mét thì bỗng dừng lại. Ngay sau đó, trong không khí vang lên tiếng nổ điếc tai.
Ngọn lửa xanh đậm đặc hóa thành một cột lửa khổng lồ phóng lên trời. Trong tiếng nổ, ít nhất tám ma tộc đang ẩn thân bị chấn văng ra, hóa thành tro bụi. Chỉ có một ma tộc may mắn thoát chết, đó chính là Trụ Ma Thần thứ bốn mươi lăm, kẻ giỏi nhất về ám sát, tộc trưởng Địa Miễn Tộc, Ẩn Ma Thần Bái Ân.
Vừa rồi chính là Bái Ân đã dẫn theo các cường giả trong tộc mình ẩn thân, chuẩn bị đánh lén Lâm Hâm. Nhưng làm sao gã có thể thoát khỏi cảm giác nguyên tố khủng bố của Lâm Hâm lúc này? Chỉ cần nơi nào có hỏa nguyên tố, bất cứ biến đổi nào cũng không thể thoát khỏi phạm vi cảm nhận của y.
Ma pháp Lâm Hâm vừa thi triển chẳng qua chỉ là Phòng Ngự Hỏa Hoàn và Hỏa Diễm Bạo Chấn, đều là ma pháp dưới cấp bốn. Nhưng chính những ma pháp như vậy lại dễ dàng giết chết các cường giả đỉnh cao của Địa Miễn tộc!
Lý do Lâm Hâm thực hiện Liên Thể Tăng Linh mà không phải Thải Nhi, là vì y là người sở trường nhất về công kích tầm xa trong Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, lại còn sở hữu Tâm Diễm Hỏa Diễm cường đại.
Bái Ân bị chấn văng ra khỏi trạng thái ẩn thân, lập tức quay đầu bỏ chạy. Đánh lén đã thất bại. Hỏa nguyên tố gần như hóa thành thể rắn quanh người Lâm Hâm khiến gã vô cùng hoảng sợ.
“Muốn chạy?” Lâm Hâm hừ lạnh một tiếng, Bất Hủ Long Hỏa chỉ thẳng về phía Bái Ân.
Từ viên long tinh khổng lồ của Bất Hủ Long Hỏa bắn ra một tia sáng đen. Bái Ân cảm thấy không ổn, muốn ngăn cản thì thân thể đã bị đâm xuyên, ma đao trong tay vỡ nát. Chỗ ngực bụng xuất hiện một lỗ thủng to tướng, kỳ lạ là không có một giọt máu nào chảy ra.
Trong chớp mắt, thân thể Bái Ân hóa thành hơi nước bốc hơi giữa không trung. Ánh sáng xanh chợt lóe, một bàn tay lửa chuẩn xác chộp lấy Vương Miện Ma Thần của Bái Ân, mang về trước mặt Lâm Hâm.
Hỏa Thần Nhất Chỉ. Đó không phải màu đen, mà là ngọn lửa xanh được ngưng kết và áp súc đến cực hạn mà biến sắc.
Trụ Ma Thần thứ bốn mươi lăm của ma tộc, Ẩn Ma Thần Bái Ân, chết trận, lại còn bị tiêu diệt một cách gọn ghẽ.
Lâm Hâm chỉ mới thể hiện một chút sức mạnh của mình. Có mười hai Thánh Vệ bảo vệ, y chậm rãi bay về phía trước, Bất Hủ Long Hỏa lại được giơ lên.
Thánh Dương trên đỉnh đầu y không hề tăng kích thước, nhưng nhanh chóng biến thành màu lam sẫm, tiếp theo là màu đen kịt giống như Hỏa Thần Nhất Chỉ. Xung quanh màu đen là từng vòng sương mù lửa màu lam ngọc, trông khá giống với màu sắc tỏa ra khi Nghịch Thiên Ma Long Hoàng hiện ra bản thể.
Bộ dạng lúc này của Lâm Hâm, cộng thêm vầng hắc dương trên đầu, thật sự còn giống ma tộc hơn cả ma tộc. Nhưng trong khoảng thời gian tiếp theo, y đã trở thành cơn ác mộng của chúng.
Một quả cầu lửa to lớn đen như mực từ trong Thánh Dương bay ra, đường kính năm mét. Quanh quả cầu lửa đen có một tầng sương mù màu lam sẫm. Tốc độ của nó không nhanh, chậm rãi bay về phía trước. Nơi nó lướt qua để lại một cảm giác ẩm ướt kỳ dị. Càng khủng bố hơn, trong không khí ẩm ướt này, quả cầu lửa đen to lớn tạo ra một cảm giác mơ hồ, khiến người ta không thể nào xác định được vị trí chính xác của nó.
Nó lững lờ bay tới, dường như đang tìm kiếm mục tiêu, khác hẳn với những ma pháp phát động tức thời thông thường.
Ngay sau đó, quả cầu lửa đen thứ hai bay ra, giống hệt quả thứ nhất, cũng chậm rì rì bay đi, mang theo không gian vặn vẹo như mặt nước gợn sóng.
Hình ảnh Lâm Hâm vừa miểu sát Ẩn Ma Thần Bái Ân đã khắc sâu vào tâm trí mỗi cường giả ma tộc. Mắt thấy những quả cầu lửa đen chưa rõ là gì nhưng chắc chắn còn khủng bố hơn cả Hỏa Thần Nhất Chỉ đang bay ra, ai dám đứng ra chống đỡ? Trời mới biết uy lực của thứ này đạt tới mức nào.
Khóe miệng Lâm Hâm nhếch lên một nụ cười. Nụ cười của y trông thật hiền hòa, nhưng lại có chút gian xảo. Những người quen biết y đều hiểu, Dược ca nhà ta lại sắp bày trò rồi.
Những quả cầu lửa đen dường như không cần tiêu hao ma lực, liên tiếp bay ra ngoài. Mãi đến khi quả thứ chín xuất hiện, Lâm Hâm mới dừng tay.
Khoảnh khắc quả cầu lửa đen thứ chín bay ra, tám quả cầu lửa còn lại dường như đã tìm thấy mục tiêu, chúng đột ngột tăng tốc trên không trung, lao về phía nơi ma tộc tập trung đông nhất. Mục tiêu chính là khu vực của Ma Long chiến đội và các ma thần khác.
Bởi vì bị những quả cầu lửa đen uy hiếp, không ít ma tộc đã tránh xa khỏi Lâm Hâm, bất giác tụ tập lại một hướng. Người đông sức mạnh lớn, ma tộc cũng có suy nghĩ như vậy. Bây giờ đối mặt với những quả cầu lửa đen đột ngột tăng tốc, rất nhiều cường giả ma tộc vội vàng tản ra, tìm cách né tránh.