Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 304: CHƯƠNG 304: BÍ ẨN THÂN THẾ CỦA LONG HẠO THẦN

Khuôn mặt bi thương của Bạch Nguyệt dần bình tĩnh lại. Bà bỗng xoay người, ôm chặt lấy Long Hạo Thần.

“Xin lỗi, Hạo Thần, xin lỗi con, là mẹ đã hại con. Mẹ không nên che giấu mọi chuyện, để rồi tạo thành hiểu lầm suýt nữa gây ra họa lớn. Là mẹ có lỗi với con, đã khiến con phải chịu khổ nhiều như vậy suốt những năm qua.”

Đúng vậy! Kể từ năm đó Long Hạo Thần theo Long Tinh Vũ tu luyện hai năm, Long Tinh Vũ đã mang Bạch Nguyệt đi, để hắn mất đi sự quan tâm chăm sóc của cha mẹ. Mười mấy năm sau đó, trên con đường trưởng thành, hắn chỉ có thể dựa vào chính mình. Không biết bao nhiêu lần hắn đã trải qua đau khổ sinh tử, nếu không phải vận may luôn mỉm cười với hắn, e rằng Long Hạo Thần đã sớm bỏ mạng giữa đường.

Trong suốt mười mấy năm ấy, dù là Long Tinh Vũ hay Bạch Nguyệt đều chưa từng thật sự giúp đỡ hắn điều gì.

Thân thể Long Hạo Thần khẽ run lên, sau mười mấy năm rèn luyện, tâm trí hắn sớm đã vững vàng như sắt thép. Nhưng giờ phút này, lòng hắn lại quặn đau. Mãi đến bây giờ hắn mới biết, hóa ra phụ thân chưa từng xem mình là con ruột của y. Vậy y bồi dưỡng hắn là vì cái gì? Chẳng lẽ là để có một ngày hắn đánh chết Ma Thần Hoàng, trình diễn một màn mà y cho là phụ tử tương tàn hay sao?

Lòng Long Hạo Thần tràn ngập cay đắng. Trong sự hiểu lầm này, Long Tinh Vũ bị tổn thương, Bạch Nguyệt cũng bị tổn thương, nhưng người bị tổn thương sâu sắc nhất và vô tội nhất lại chính là hắn! Một đứa trẻ rõ ràng có cả cha lẫn mẹ, vậy mà suốt mười mấy năm qua chưa từng nhận được tình thương yêu, thậm chí còn bị chính cha ruột của mình nghi ngờ. Hoàn cảnh này còn tệ hơn cả trẻ mồ côi, ít nhất trong lòng những đứa trẻ mồ côi còn có hy vọng về tình thân cha mẹ, còn hắn, hy vọng rõ ràng ở ngay trước mắt lại bị nhẫn tâm chà đạp.

Hít một hơi thật sâu, Long Hạo Thần ngẩng đầu nhìn trời, cố gắng nén lại dòng nước mắt chực trào. Hắn ôm lấy mẫu thân, giọng khô khốc.

“Mẹ, con không trách hai người. Hai người mang con đến thế giới này đã là ân tình lớn nhất. Con không có tư cách trách hai người. Bây giờ con chỉ muốn biết sự thật rốt cuộc là gì, tại sao mẹ lại là con gái của Ma Thần Hoàng? Trước khi con ra đời, rốt cuộc đã xảy ra những chuyện gì?”

Bạch Nguyệt nhẹ gật đầu. Long Hạo Thần không trách bà ngược lại càng khiến bà thêm day dứt.

“Được, được, mẹ sẽ nói cho con, mẹ sẽ cho con biết tất cả.”

“Mẫu thân của mẹ, cũng chính là bà ngoại của con, từng là một vị mục sư. Bà có một cái tên rất hay, gọi là Bạch Linh Hiên. Bà là một mục sư, đồng thời cũng là thành viên của một Săn Ma Đoàn. Từ khi còn rất nhỏ, bà đã thể hiện thiên phú mục sư vô cùng mạnh mẽ, được xem là tinh anh thiên tài của Mục Sư Thánh Điện. Sau khi trở thành Săn Ma Giả, bà cùng Săn Ma Đoàn của mình tung hoành ngang dọc trong lãnh địa ma tộc, tu vi ngày càng cao. Cường giả ma tộc chết dưới tay đoàn đội của họ nhiều không đếm xuể.”

“Có một lần, trong lúc họ làm nhiệm vụ đã gặp phải kẻ địch cường đại, các thành viên trong đoàn đội gần như tử trận hết. Nhờ có chiến sĩ trong đội liều mình bảo vệ, bà ngoại con mới sống sót trốn thoát. Nhưng vị chiến sĩ đó sau khi cứu được bà ngoại con cũng đã hy sinh. Lúc đó, họ vẫn còn đang ở trong lãnh địa ma tộc.”

“Tuy thực lực của bà ngoại con rất mạnh, nhưng dù sao bà cũng chỉ là một mục sư! Lúc ấy, bà chẳng những linh lực gần như cạn kiệt mà còn bị thương rất nặng. Bà chạy không được bao xa thì ngất đi trong một khu rừng.”

Bạch Nguyệt nói tới đây thì giọng của Ma Thần Hoàng vang lên.

“Là ta đã cứu nàng. Lúc đó ta đang tuần tra các tộc, vừa lúc đi ngang qua cảm nhận được hơi thở của nhân loại nên đã gặp được Linh Hiên. Khi ấy nàng bị thương rất nặng, mặt trắng như tờ giấy. Nhưng ngay lần đầu tiên gặp nàng, ta đã bị khí chất yếu đuối và khuôn mặt tuyệt mỹ kia hấp dẫn. Đó là một vẻ đẹp hoàn toàn khác với tộc của ta. Thế nên ma xui quỷ khiến thế nào, ta lại không giết nàng, ngược lại còn cho lui tất cả thuộc hạ để một mình cứu nàng.”

“Sau khi Linh Hiên tỉnh lại, nàng thấy ta trong bộ dạng đã được cố ý ngụy trang. Với tu vi của ta, dĩ nhiên nàng không thể nhìn ra ta là ma tộc. Ta nói với nàng rằng ta cũng là thành viên Săn Ma Đoàn, giống như nàng, đồng đội của ta đều đã bỏ mình trên chiến trường, ta vừa lúc đi ngang qua đây phát hiện ra nàng nên đã cứu nàng.”

Đối với Ma Thần Hoàng, đây được xem là một bí mật. Khi y nói ra những lời này trước mặt đám cường giả ma tộc, ngoài ẩn ý riêng ra cũng là để Long Hạo Thần cảm nhận được tình cảm của y dành cho bà ngoại hắn.

“Tuy Linh Hiên là một Săn Ma Giả nhưng tâm tính lại cực kỳ ngây thơ, hoàn toàn không hề nghi ngờ lời ta nói. Có ta giúp đỡ, vết thương của nàng dần hồi phục, chúng ta cũng ngày càng thân thiết. Nàng xinh đẹp và dịu dàng như vậy. Để khiến nàng tin tưởng, để có thể ở bên nàng, ta không tiếc giúp nàng hoàn thành nhiệm vụ, thậm chí còn giết chết những tộc nhân đã sát hại đồng đội của nàng. Khi đó, nàng rất cảm kích ta, cũng càng tin tưởng ta hơn. Cứ thế, chúng ta bất giác rơi vào lưới tình.”

Nói tới đây, trong mắt Ma Thần Hoàng Phong Tú tràn đầy vẻ buồn bã.

“Có lẽ đây là một mối tình không nên tồn tại. Nhưng Nguyệt nhi, cho dù là bây giờ, ta vẫn có thể khẳng định với ngươi rằng, mẫu thân ngươi chính là người phụ nữ ta yêu nhất trong cuộc đời này, là người duy nhất.”

Nghe những lời của Ma Thần Hoàng, Bạch Nguyệt không kìm được lại bật khóc. Long Tinh Vũ đứng không vững, cả người lảo đảo suýt ngã. Y rốt cuộc đã hoàn toàn tin tưởng lời của Bạch Nguyệt. Bấy lâu nay, điều mâu thuẫn nhất trong lòng y, cũng là điều khiến y thống khổ nhất, chính là đứa con trai Long Hạo Thần! Giờ phút này, khi biết được Long Hạo Thần là con ruột của mình, nỗi thống khổ trong lòng y lại càng mãnh liệt hơn trước. So với Bạch Nguyệt, y càng cảm thấy có lỗi với con trai mình hơn, hơn nữa y đã từng…

Giọng của Ma Thần Hoàng cực kỳ dịu dàng, đây là điều mà tất cả các ma thần chưa từng được biết. Dù là Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư, vào lúc này cũng có thể cảm nhận được tình cảm chân thành chưa từng có chứa đựng trong thanh âm của Ma Thần Hoàng. Bây giờ y mới biết, thì ra người yêu con gái nhân loại không chỉ có mình y. Vị Ma Thần Hoàng đã thống trị ma tộc mấy trăm năm này cũng từng có tình cảm với một cô gái nhân loại, thậm chí còn yêu sâu đậm hơn y chứ không hề kém cạnh.

“Ta và Linh Hiên đã ở trong lãnh địa của tộc ta tròn một năm. Trong thời gian đó, ta đã giúp nàng hoàn thành tất cả nhiệm vụ. Nàng rốt cuộc đã yêu ta. Cô nam quả nữ ở cùng một chỗ, thêm vào tình cảm ngày càng thăng hoa, cuối cùng nàng đã trở thành người phụ nữ của ta.”

“Linh Hiên nói với ta rằng nàng nhớ nhà, muốn trở về thăm người thân và bạn bè. Nàng cũng muốn kể chuyện của chúng ta cho mọi người biết, rồi sau đó sẽ gả cho ta làm vợ.”

“Khi ấy, ta đã không biết bao nhiêu lần muốn nói cho nàng biết thân phận thực sự của mình, nhưng cuối cùng vẫn không có can đảm thốt ra. Bởi vì ta cảm nhận được sự căm hận của nàng đối với tộc ta, càng biết rằng cha mẹ nàng đã chết trong cuộc chiến với tộc ta. Ta không thể nói, ta quá sợ hãi sẽ mất đi nàng. Lúc đó, ta thậm chí còn muốn vì nàng mà từ bỏ địa vị Ma Hoàng, cứ như thế giả làm một con người mãi mãi. Những tháng ngày ở bên nàng là một năm hạnh phúc nhất trong cuộc đời ta.”

“Ta đã nhiều lần dùng lời lẽ để dập tắt ý định muốn quay về Liên Minh Thánh Điện của nàng, nhưng sau này không biết vì lý do gì, nàng lại nhất quyết phải trở về. Bất đắc dĩ, ta chỉ đành đưa nàng đến biên cảnh của Liên Minh Thánh Điện. Khi ấy, trong mắt nàng, ta là một chiến sĩ nhân loại. Để không bị vạch trần, ta nói với nàng hãy quay về Mục Sư Thánh Điện chờ ta trước, ta sẽ đến Chiến Sĩ Thánh Điện bẩm báo với cha mẹ rồi sẽ đến tìm nàng.”

“Linh Hiên lưu luyến không rời mà ra đi. Ta không bao giờ ngờ rằng, lần chia tay này lại là vĩnh biệt.” Nói đến đây, đôi mắt Ma Thần Hoàng Phong Tú đã ươn ướt, hai hàng nước mắt lăn dài trên gò má.

Bạch Nguyệt khóc không thành tiếng, nói.

“Lý do mẹ nhất định phải quay về Liên Minh là vì lúc đó bà đã có mang tôi! Bà không chịu nói cho người biết là vì xấu hổ. Khi đó người đã đồng ý rằng sau khi quay về Liên Minh sẽ cưới bà. Bà về Mục Sư Thánh Điện rồi cứ mãi chờ đợi, đợi người đến đón bà. Nhưng mà, người đã không đến, từ đầu đến cuối người đều không đến.”

Thân thể Ma Thần Hoàng Phong Tú khẽ run lên, nói.

“Đúng vậy! Ta đã không đến. Khi đó ta chỉ đang suy nghĩ xem rốt cuộc phải dùng cách gì để có thể vĩnh viễn ở bên Linh Hiên. Ngay lúc đó, ở biên cảnh nhân loại, không biết tại sao thân phận của ta lại bị bại lộ. Không đợi ta gỡ bỏ lớp ngụy trang cùng với phong ấn che giấu hơi thở hắc ám trong người, ta đã bị hai Săn Ma Đoàn cấp danh hiệu bao vây. Với tu vi của ta, vốn dĩ không sợ bọn chúng. Nhưng vì để che giấu hoàn hảo hơi thở của bản thân, ta đã bày ra một phong ấn quá vững chắc, không có đủ thời gian thì căn bản không thể phá vỡ. Vì vậy, ta đã rơi vào một trận khổ chiến, dù cuối cùng dựa vào Nghịch Thiên Ma Long Trụ trốn thoát được nhưng ta đã bị trọng thương.”

“Đó là lần trọng thương duy nhất trong đời ta, và ta đã không thể kiềm chế được mà nghi ngờ Linh Hiên. Bởi vì chỉ có nàng là người luôn ở bên cạnh ta. Nếu không phải nàng phát hiện ra ta là ai, hơn nữa còn cảm nhận được phong ấn trong người ta, vậy tại sao lại trùng hợp như vậy? Ngay khi nàng nhất quyết quay về Liên Minh Thánh Điện thì ta lại gặp phải hai Săn Ma Đoàn cấp danh hiệu bao vây?”

“Lúc đó ta rất thống khổ, nỗi đau xé nát tâm can cùng với thân thể trọng thương khiến ta hôn mê rất lâu. Nhờ vào năng lực tự chữa lành cường đại, ta mới dần hồi phục. Nhưng chờ đến khi ta tỉnh lại sau cơn hôn mê thì đã một năm trôi qua.”

“Lúc đó, trong lòng ta vẫn luôn nhớ thương Linh Hiên. Ta không tin đó là cái bẫy do nàng bày ra, ta phải đi tìm nàng, mặc kệ thế nào ta cũng phải tìm nàng hỏi cho rõ. Vì vậy, ta vừa lành vết thương đã lập tức hóa trang, đi đến Liên Minh Thánh Điện, đến Mục Sư Thánh Điện tìm Linh Hiên.”

“Nhưng khi ta đến Mục Sư Thánh Điện, thứ ta tìm thấy lại là mộ bia của Linh Hiên! Hóa ra đó thật sự chỉ là trùng hợp, chỉ là trùng hợp ta mới đụng phải hai Săn Ma Đoàn cấp danh hiệu.” Nói tới đây, Ma Thần Hoàng Phong Tú đã khóc không thành tiếng.

Bạch Nguyệt ánh mắt ngây dại, nói.

“Mẹ trở về Mục Sư Thánh Điện luôn chờ người đến, nhưng tôi thì không thể chờ. Khi đó mẹ đã có tôi, cái bụng từng ngày một lớn dần, đợi hơn năm tháng thì dáng người vốn gầy gò của mẹ rốt cuộc không thể che giấu được nữa, bà đành nói chuyện của bà và người cho người thân biết. Khi đó, tên của người là Phong Lăng, một chiến sĩ của Chiến Sĩ Thánh Điện. Mẹ chờ người mấy tháng mà không thấy đến, trong khi bà còn mang trong mình đứa con của người. Tuy ông bà ngoại sớm đã qua đời, nhưng mẹ vẫn còn những người thân, trưởng bối khác. Rất nhanh chóng, họ đã đưa ra chất vấn với Chiến Sĩ Thánh Điện và tháp nhiệm vụ Săn Ma Đoàn. Câu trả lời nhận được lại là: không tìm thấy người này.”

“Khi đó, cảm xúc của mẹ gần như sụp đổ, bà bất lực đến nhường nào, không một ai có thể giúp được bà. Mãi cho đến ngày qua đời, bà vẫn không hề biết rằng, người đàn ông mình từng yêu sâu đậm lại chính là kẻ thống trị ma tộc, xếp hạng thứ nhất trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần, Nghịch Thiên Ma Long Hoàng.”

“Không tìm thấy người, rất nhiều người đều cho rằng mẹ đã bị lừa. Họ khuyên mẹ đừng sinh tôi ra, vì điều đó sẽ hủy hoại cả cuộc đời bà. Nhưng mẹ không chịu, mẹ thật sự quá lương thiện. Dù thế nào đi nữa, bà cũng không chịu bỏ tôi. Bà nói rằng cho dù phải trả giá bằng cả mạng sống, bà cũng phải sinh tôi ra.”

“Hoài thai mười tháng, một sớm sinh nở, tôi đã ra đời. Nhưng chính vì sự ra đời của tôi đã mang đến nỗi thống khổ và tai nạn chưa từng có cho mẹ. Thuộc tính của tôi là hắc ám. Tôi đã kế thừa một nửa huyết mạch Nghịch Thiên Ma Long tộc của người, kế thừa hơi thở hắc ám của người. Lúc đó mẹ mới biết, người đàn ông mẹ yêu sâu đậm lại là một ma tộc. Người có thể tưởng tượng được cú đả kích đó đối với bà lớn đến mức nào không? Hơn nữa, cũng bởi vì tôi có thuộc tính hắc ám mà bị Mục Sư Thánh Điện kịch liệt chất vấn, họ không chấp nhận để tôi sống sót, bởi vì tôi là hậu duệ của ma tộc, trong người tôi chảy dòng máu của ma tộc.”

“Mẹ lại nhất quyết không để họ mang tôi đi, bà bảo vệ tôi một cách chặt chẽ. Để tôi có thể sống, bà đã dùng máu của mình để đổi máu cho tôi, dùng thuộc tính của mình để chuyển hóa cho tôi, dùng tình yêu của bà để bảo vệ sinh mạng nhỏ bé của tôi. Cuối cùng, tôi đã sống, trong tình yêu của mẹ, tôi đã kiên cường sống sót. Nhưng cơ năng thân thể của tôi đã bị phá hủy một phần, chẳng những từ nhỏ đã yếu ớt bệnh tật, mà còn mất đi khả năng tu luyện. Sau khi sinh tôi ra, mẹ đã thiếu khí huyết, lại vì cứu tôi mà trả giá bằng những giọt tinh hoa cuối cùng trong người. Khi thấy tôi vượt qua được thời khắc nguy hiểm nhất, bà rốt cuộc không thể chống đỡ được nữa. Bà đã dùng máu của mình viết xuống một bức huyết thư ngắn gọn, nhét vào một chiếc túi gấm, rồi treo lên cổ tôi.”

“Khi tôi trưởng thành, tôi đã nhiều lần nhìn bức huyết thư đó, lúc ấy tôi hoàn toàn không hiểu lời của mẹ có ý nghĩa gì. Mãi đến sau này, mãi đến sau này khi người tìm đến tôi, đưa tôi về ma tộc, kể cho tôi nghe chuyện của người và mẹ, tôi mới hiểu được ý của mẹ. Nhưng tôi đã không đưa bức huyết thư cho người xem, tôi không muốn cho người biết, tôi muốn người phải bị lương tâm dằn vặt và áy náy. Là người, chính người đã hại mẹ phải chết khi tuổi còn xanh! Tôi hận người, tôi hận người…”

Nói tới đây, Bạch Nguyệt vì quá kích động mà suýt nữa ngất đi trong lòng Long Hạo Thần. Long Hạo Thần phải không ngừng dùng hơi thở sự sống nhu hòa chống đỡ mới giúp bà miễn cưỡng đứng vững.

Ma Thần Hoàng ngây người nói.

“Huyết thư? Huyết thư? Linh Hiên đã để lại di ngôn cho ta? Là gì vậy? Nguyệt Nhi, ngươi mau cho ta biết, trước khi chết nàng đã nói gì?”

Bạch Nguyệt run rẩy đưa tay từ trong cổ áo lôi ra một chiếc túi gấm đã rất cũ kỹ, thì thào.

“Tôi sẽ nói cho người biết, hôm nay tôi sẽ nói cho người biết.”

Bà cẩn thận lấy ra một mảnh vải trắng từ trong túi gấm. Rất rõ ràng, mảnh vải này được xé ra một cách không đều từ một chiếc áo lót. Vết máu trên mảnh vải trắng sớm đã biến thành màu nâu sậm, cho thấy sự tồn tại xa xưa của nó.

Bạch Nguyệt nhẹ giọng đọc.

“Nguyệt nhi là con của em và chàng. Tuy em sắp phải đi rồi nhưng cuối cùng cũng giữ được con bé. Mặc kệ chàng là ai, chàng vẫn chỉ là Phong Lăng của em, là Phong Lăng trong ‘phong lăng thiên hạ’. Tuy chàng đã lừa dối em, nhưng đã yêu rồi, em không hối hận.”

*Bùm!*

Ma Thần Hoàng nghe câu này, sắc mặt bỗng trở nên trắng bệch, cả người lảo đảo. Thanh Nghịch Thiên Ma Thần kiếm trong tay y phải cắm mạnh xuống đất mới chống đỡ được thân thể không ngã xuống. Đôi mắt y trở nên ngơ ngác, tràn ngập nỗi bi thương vô tận. Khoảnh khắc này, ngay cả các cường giả nhân loại ở phe đối địch sau khi nghe xong câu chuyện cũng không khỏi nảy sinh lòng đồng cảm.

Đọc xong nội dung huyết thư, Bạch Nguyệt cảm giác như trút được gánh nặng, vẻ mặt nhẹ nhõm đi nhiều. Bà chuyển ánh mắt về phía con trai mình, cẩn thận cất huyết thư vào túi gấm rồi đeo lại lên cổ, dịu giọng nói.

“Từ nhỏ tôi đã ăn cơm trăm họ mà lớn lên. Việc mẹ chết vì tôi đã cảm động rất nhiều trưởng bối của Mục Sư Thánh Điện. Họ đã lặng lẽ gánh vác trách nhiệm nuôi nấng tôi. Dù tôi không thể tu luyện, họ vẫn chăm sóc tôi một cách tỉ mỉ, chu đáo. Nhìn tôi lớn lên từng ngày, họ chưa bao giờ kể cho tôi biết bi kịch đã xảy ra trên người mẫu thân. Đó là vì họ hy vọng tôi có thể vui vẻ sống sót, nếu có thể thì vĩnh viễn không để tôi biết mới là tốt nhất. Dù sao tôi cũng không phải là chức nghiệp giả, sẽ không tham gia vào cuộc chiến chống lại ma tộc.”

“Năm mười tám tuổi, tôi gặp Tinh Vũ. Dù tuổi của anh ấy lớn hơn tôi rất nhiều, nhưng thiếu nữ nào cũng mang trong mình tâm tình sùng bái anh hùng. Anh ấy yêu tôi, và tôi cũng yêu anh ấy sâu đậm. Được các trưởng bối của Mục Sư Thánh Điện chúc phúc, chúng tôi đã kết duyên tại Kỵ Sĩ Thánh Điện, ngay trong Ngự Long quan này. Nếu mọi chuyện đều thuận lợi, chúng tôi nhất định sẽ là một đôi vợ chồng trẻ hạnh phúc. Tôi không có nhiều yêu cầu với cuộc sống của mình, chỉ hy vọng người tôi yêu và người yêu tôi được vui vẻ là đủ rồi. Nhưng ngay khi tôi hạnh phúc nhất, người đã xuất hiện.”

Nói đến đây, Bạch Nguyệt nhìn Ma Thần Hoàng cách đó không xa, trong giọng nói tràn ngập hận thù.

“Là người, chính người đã phá hủy cuộc sống của tôi. Người cảm nhận được hơi thở của người trong cơ thể tôi, đã bắt tôi đi trong một trận đại chiến giữa ma tộc và Liên Minh, bắt tôi về Ma Hoàng cung của người.”

“Lúc đó tôi đã nghĩ mình xong rồi, nghĩ rằng sẽ vĩnh viễn không thể gặp lại Tinh Vũ nữa. Rơi vào ma chưởng của người, tôi đã không nghĩ rằng mình có thể sống sót trở về. Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng, nếu ma tộc các ngươi dám cưỡng ép tôi, vậy thì dù có chết tôi cũng phải giữ trọn tiết hạnh với Tinh Vũ. Tay tôi luôn nắm chặt cây trâm cài tóc, chuẩn bị kết thúc sinh mệnh của mình bất cứ lúc nào!”

Nói đến đây, Bạch Nguyệt nâng tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Long Hạo Thần.

“Nếu không phải vì con, có lẽ ngay giây phút mẹ bị ma tộc bắt đi thì đã chấm dứt sinh mạng của mình. Nhưng khi đó, mẹ vừa mới biết mình có con, còn chưa kịp báo cho cha con biết, cho nên mẹ không nỡ chết. Con trẻ là vô tội, dù chỉ có một chút khả năng, mẹ cũng phải kiên cường sống sót để sinh con ra. Giống như lúc trước bà ngoại con vì mẹ mà không tiếc hy sinh mạng sống. Mẹ cũng nguyện dùng mạng của mình để bảo vệ con.”

“Mẹ!” Long Hạo Thần vịn lấy mẫu thân, cũng khóc không thành tiếng.

“Sau này, y nói cho mẹ biết y là phụ thân của mẹ. Y cảm nhận được hơi thở huyết mạch thuộc về y trên người mẹ, còn thấy khuôn mặt mẹ giống hệt như mẫu thân năm đó. Chính lúc đó, y đã giữ mẹ ở lại ma tộc lâu đến hơn nửa năm. Y đối xử với mẹ rất tốt, thường kể cho mẹ nghe những chuyện đã xảy ra giữa y và mẫu thân. Nhưng chính vì sự lừa gạt và dối trá của y mới khiến mẹ từ nhỏ đã không có mẫu thân, cũng không có cha! Mẹ làm sao có thể tha thứ cho y được? Mẹ, là con dâu của một Thần Ấn Kỵ Sĩ thuộc Kỵ Sĩ Thánh Điện, lại là con gái của Ma Thần Hoàng. Lúc đó tâm trạng của mẹ cực kỳ phức tạp, căn bản không biết nên làm sao để đối diện với cha của con. Mãi đến khi bụng mẹ dần lớn lên, mẹ đột nhiên bừng tỉnh, dù thế nào cũng không thể sinh con tại ma tộc. Vì vậy, mẹ đã dùng tính mạng để uy hiếp, bắt y phải đưa mẹ về Liên Minh. Mẹ đã trở về, khi tiến vào biên cảnh Liên Minh thì cũng là lúc sắp sinh. Mẹ không biết phải làm sao để đối mặt với cha con. Một bên là người phụ thân mẹ không muốn thừa nhận nhưng lại không cách nào phủ nhận. Bên kia là người chồng mà mẹ yêu thương. Mối thù hận giữa nhân loại và ma tộc đã không cách nào hóa giải. Mẹ phải đối mặt thế nào đây? Mẹ không có cách nào đối mặt cả. Mẹ không dám tưởng tượng, nếu có một ngày phụ thân giết chết chồng, hoặc là chồng giết chết phụ thân, thì mẹ sẽ phải làm sao. Cho nên, mẹ chỉ có thể trốn tránh. Chỉ có thể lựa chọn trốn tránh mà thôi.”

“Mẹ đã sinh con ra ở Odin trấn rồi quyết định ở lại đó. Dù cuộc sống có gian khổ đến đâu, mẹ cũng không muốn đối mặt với thế giới bên ngoài. Mẹ nhớ Tinh Vũ, nhưng không có dũng khí đứng trước mặt y, nói cho y biết mẹ là con gái của Ma Thần Hoàng. Chính vì yêu sâu đậm nên mẹ càng không muốn y phải chịu đựng nỗi thống khổ đó. Vì vậy, mẹ chỉ có thể trốn tránh y, không gặp mặt y. Cứ thế trốn tránh gần mười năm!”

“Mãi đến khi y tìm đến, y cũng đã trở thành một Thần Ấn Kỵ Sĩ. Khi mẹ gặp lại y, mẹ đã không thể kìm nén được tình cảm trong lòng, cuối cùng đồng ý trở về cùng y, và cũng nói ra sự tồn tại của con.”

Long Tinh Vũ chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt mờ mịt nhìn Bạch Nguyệt và Long Hạo Thần.

“Nhưng sau khi gặp lại nàng, ta đã không còn tin tưởng nàng nữa. Ta có thể cảm nhận được sự trốn tránh của nàng, nhưng ta lại cho rằng đó là vì Hạo Thần, bởi vì nàng và Ma Thần Hoàng có nó nên mới trốn tránh ta nhiều năm như vậy. Nàng có thể tưởng tượng được lúc ấy lòng ta thống khổ đến nhường nào, chịu đựng dằn vặt đến mức nào không? Nhưng mặc kệ nỗi đau trong lòng sâu đến đâu, nó vẫn không thể so sánh được với tình yêu của ta dành cho nàng. Ta thật sự quá yêu nàng, cho nên ta thà rằng chôn chặt nỗi đau giằng xé này dưới đáy lòng chứ không muốn phải chia xa nàng.”

“Lúc đó, trái tim ta dần rơi vào hắc ám, mỗi khi ta nhìn thấy Hạo Thần thì nỗi đau đớn đó lại càng mãnh liệt hơn. Vì vậy, ta đã đưa ra một quyết định khốn nạn. Ta cùng nàng trùng phùng, cũng nhận Hạo Thần. Nhưng ta muốn bồi dưỡng nó để đối kháng với ma tộc. Ta vẫn luôn cho rằng nó là con trai của Ma Thần Hoàng, dù sự kiên cường và lương thiện của nó khiến ta rất thích, nhưng nỗi thống khổ trong lòng khiến ta không cách nào bình tĩnh suy nghĩ. Vậy nên ta đã cố gắng huấn luyện Hạo Thần, để nó lớn mạnh. Khi ta thấy nó có thể chất ‘con trai của quang minh’, ta đã từng một thoáng nghi ngờ liệu nó có phải là con ruột của ta không. Nhưng chúng ta đã thất lạc nhiều năm như vậy, ta không thể nghĩ ra được, nếu nó là con ta, tại sao nàng lại không mang nó về tìm ta? Vậy nên ta lại tiếp tục sa đọa trong nỗi đau.”

“Ta huấn luyện Hạo Thần hai năm, rốt cuộc không thể chịu đựng thêm được nữa, ta thậm chí không dám đối diện với đôi mắt trong veo của nó. Vì vậy, ta đã mang nàng trở lại Ngự Long quan. Ta vốn tưởng rằng không có Hạo Thần bên cạnh thì lòng ta sẽ dễ chịu hơn một chút, nhưng ta rất nhanh đã phát hiện ra, nỗi đau vẫn còn đó, thậm chí ngày càng trầm trọng hơn. Vậy nên ta đã lựa chọn trốn tránh, có rất nhiều lúc ta không ở Ngự Long quan, một lần đi là mấy năm. Ta yêu nàng sâu đậm nhưng ta lại không thể không so đo tất cả những điều ta suy đoán.”

“Sau này, Hạo Thần dần thể hiện thiên phú của mình, tỏa sáng trong cuộc thi tuyển chọn Săn Ma Đoàn và trở thành một Săn Ma Giả, ta đã dần chú ý đến tình hình của nó, thậm chí là theo dõi, nhìn nó thực hiện nhiệm vụ. Có đôi lúc ta còn âm thầm giúp đỡ nó. Khi ấy, nỗi thống khổ trong lòng ta đã chuyển hóa thành sự tàn nhẫn. Ta nghĩ rằng với thể chất ‘con trai của quang minh’ của Hạo Thần, một ngày nào đó nó tất nhiên sẽ trở nên đặc biệt cường đại, mạnh đến mức đủ để uy hiếp Ma Thần Hoàng. Khi ấy, bọn họ phụ tử tương tàn, dù ai giết ai thì ta cũng xem như đã báo được thù.”

Nói đến đây, Long Tinh Vũ thống khổ nhắm mắt lại.

“Hạo Thần, con có biết không? Lúc trước khi con dẫn Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi đến Ma Đô Tâm thành chuẩn bị tiến vào Tinh Ma cung, ta biết đấy. Khi đó ta cũng đang ở trong Ma Đô. Oán hận đã khiến ta không ngăn cản các con mạo hiểm. Khi cảm nhận được các con rơi vào bẫy, ta cũng đã không ra tay cứu giúp. Lúc đó ta nghĩ, kết thúc rồi, tất cả đều kết thúc, Ma Thần Hoàng đã giết chết con ruột của mình. Ha, ta lại không ngờ rằng, chính mình lại trơ mắt nhìn con trai mình dê vào miệng cọp. Thật mỉa mai làm sao! Ta không xứng làm phụ thân của con, ta không xứng!”

“Con đã chết. Khi ấy, trong lòng ta đúng là có cảm giác như trút được gánh nặng, chỉ thấy thứ đè nặng trong lòng ta bấy lâu nay đều đã biến mất. Vì vậy, ta đã lập tức trở về Ngự Long quan. Ta nghĩ, ta rốt cuộc có thể chân thành ở bên Nguyệt nhi. Nhưng khi ta thật sự đối diện với nàng, ta phát hiện ra bóng hình của con không ngừng hiện lên trong đầu ta. Ta không dám nói với nàng rằng con đã chết trong tay Ma Thần Hoàng, ta không muốn nàng phải chịu bất kỳ kích động nào. Ta nghĩ, tất cả đều đã qua, con là một Săn Ma Giả, vĩnh viễn ở lại đất ma tộc cũng là chuyện rất bình thường. Nhưng nỗi thống khổ trong lòng ta ngày càng sâu sắc. Mỗi đêm khuya tỉnh mộng, trong đầu ta luôn hiện lên hình ảnh con với vẻ mặt tươi cười gọi ta là cha. Ta thường bừng tỉnh khỏi giấc mộng, bắt đầu sám hối về bản thân, sám hối về sự oán hận từng có. Nỗi hận biến mất, còn lại là sự hối hận vô tận. Mặc kệ Ma Thần Hoàng sai đến đâu, nhưng con là vô tội! Ta lại đẩy một đứa trẻ luôn gọi ta là cha, tin tưởng ta nhất vào miệng kẻ địch, để rồi cuối cùng phải chết đi. Ta không thể tha thứ cho hành động này của mình, ta thậm chí đã từ bỏ cơ hội tham gia Thánh Điện đại tái. Mấy năm đó ta vô cùng sa sút, tu vi không chút tiến bộ, cứ mãi luẩn quẩn ở bình cảnh. Nhưng dù ta biết mình sai thì có thể làm sao? Sai lầm đã phạm phải, con cũng đã chết rồi.”

“Mãi đến ngày hôm đó, ta đột nhiên biết được con đã dẫn theo Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi xuất hiện tại Thánh thành, còn tham gia Thánh Điện đại tái. Lúc ấy tâm trạng của ta rất phức tạp. Ta không biết mình nên vui mừng hay là thống khổ. Nhưng ta phát hiện lần này mình đã thật sự trút được gánh nặng. Lúc ấy ta đã quyết định, mặc kệ con là con của ai, con đã luôn gọi ta là cha, vậy thì con chính là con trai của Long Tinh Vũ ta. Ta phải cố gắng quên đi tất cả chuyện trước kia, dùng tương lai để chuộc tội, đối xử tốt với con, bồi dưỡng con. Nhưng rất nhanh sau đó ta nhận được tin tức, không ngờ con đã dẫn theo Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi giành được chức quán quân Thánh Điện đại tái. Lúc đó ta mới biết, con đã vượt qua ta. Sau đó, phụ tử chúng ta trùng phùng, ta thật sự rất vui, rất vui vẻ. Khi gặp lại con, ta thật sự cảm thấy mình đã quên đi tất cả những khó chịu trước đây. Ta ngu ngốc quá! Mấy chục năm nay ta luôn cho rằng con mình là con của người khác, còn từng muốn giết con. Con biết không? Khi ta thấy những hình ảnh mà con và Thải Nhi ghi lại, ta đã khóc rất nhiều lần, nỗi hối hận trong lòng càng lên đến tột đỉnh. Ta hối hận, rất hối hận vì sao năm đó đã không hành động, để các con phải chịu nhiều khổ cực như vậy. Nếu khi đó ta ngăn cản các con mạo hiểm thì đã có thể tránh được mọi chuyện rồi. Nếu lúc con bị Ma Thần Hoàng công kích, rơi vào cạm bẫy mà ta xuất hiện bên cạnh con, ít nhất có thể cùng con sống chết có nhau. Nhưng ta đã không làm, ta không hề làm gì cả! Ta không xứng làm phụ thân của con. Khi con chết trong tay Ma Thần Hoàng, ta đã mất đi tư cách đó.”

Nói đến đây, Long Tinh Vũ ngửa đầu thở dài một tiếng, nước mắt rơi lã chã. Y nhìn Long Hạo Thần và Bạch Nguyệt thật sâu, rồi bỗng nhiên, không một lời báo trước, y đột ngột tăng tốc, lao thẳng về phía Ma Thần Hoàng.

Ngọn lửa màu đỏ vàng đậm đặc bùng lên từ người y, đó chính là ngọn lửa sinh mệnh của một Thần Ấn Kỵ Sĩ Phán Xét và Thẩm Phán!

Khi Long Tinh Vũ biết Long Hạo Thần là máu mủ ruột thịt của mình, lòng y đã tan nát vì đau đớn. Y không biết phải làm sao để đối mặt với vợ mình, càng không biết làm sao để đối mặt với con trai mình. Giây phút đó, y chỉ muốn chết. Bây giờ y không tiếc dốc hết sức mình xông về phía Ma Thần Hoàng, không phải hy vọng có thể giết chết Ma Thần Hoàng, mà là muốn để lại mạng mình tại đây. Y đã không biết phải làm sao để chuộc tội, chỉ có thể lấy cái chết mà thôi.

“Không, cha!” Long Hạo Thần lệ rơi đầy mặt, hét lớn.

Nhưng dù với tu vi như hắn cũng không kịp ngăn cản Long Tinh Vũ. Giây phút Long Tinh Vũ phát động, y đã đặt trọn quyết tâm, đó là tốc độ nhanh nhất trong cuộc đời y.

Ma Thần Hoàng vẫn còn đang chìm đắm trong thống khổ, thậm chí không thèm ngẩng đầu liếc nhìn Long Tinh Vũ. Cho dù là vậy, tu vi của y cũng không phải là người như Long Tinh Vũ có thể làm tổn thương.

Một bóng người màu tím chắn trước mặt Ma Thần Hoàng. Ánh tím chợt lóe lên, thân thể Long Tinh Vũ bị bắn ngược lại với tốc độ còn nhanh hơn, tựa như đụng phải một tấm đệm không khí.

Long Hạo Thần vội vàng lao tới đón lấy phụ thân. Kẻ chặn Long Tinh Vũ chính là Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư.

Long Hạo Thần ôm chặt lấy Long Tinh Vũ, dùng sức áp chế ngọn lửa sinh mệnh đang thiêu đốt của y, bi thương nói.

“Cha, cha không thể chết! Cha không thể làm vậy! Cha chết rồi thì con và mẹ phải làm sao? Tất cả đều là hiểu lầm, nếu cha muốn chuộc tội thì nhất định phải sống mới được!”

Long Tinh Vũ mạnh mẽ giãy ra khỏi lòng Long Hạo Thần, một Thần Ấn Kỵ Sĩ Phán Xét và Thẩm Phán cường đại là thế mà lại ngồi bệt trên mặt đất khóc rống lên. Tình cảnh này khiến tất cả các cường giả của Liên Bang Thánh Điện đều cảm thấy lòng nặng trĩu.

Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư ánh mắt bình tĩnh nhìn Long Hạo Thần.

“Bây giờ không phải là lúc để khóc. Long Hạo Thần, bây giờ ngươi nhất định phải lựa chọn. Ngươi có biết tại sao ta đột nhiên đổi ý, cùng bệ hạ và Ngõa Sa Khắc đối phó ngươi không?”

Lúc này, tinh thần Long Hạo Thần đã rối bời, hắn bản năng lắc đầu.

Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư nói.

“Bởi vì Austin Griffin không chết. Nó không chết thì chính là kẻ địch chung của chúng ta. Ta hợp tác với các ngươi là hy vọng tương lai tộc nhân của ta có thể đồng hóa thành nhân loại chứ không phải bị hủy diệt. Chỉ cần Austin Griffin không chết, vậy thì không chỉ tộc nhân của ta không thể sống tiếp, mà ngay cả mọi sinh vật trên thế giới này cũng không có khả năng tiếp tục sinh tồn! Long Hạo Thần, bây giờ ngươi là lãnh đạo của nhân loại, ngươi nhất định phải đưa ra quyết định, nếu không thì tất cả sẽ không còn kịp nữa, sẽ bị hủy diệt hết, ngươi có biết không?”

Thân thể Long Hạo Thần lảo đảo. Câu “lãnh đạo của nhân loại” của Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư đã đánh thức hắn. Hắn cắn mạnh vào đầu lưỡi, cảm giác đau đớn khiến hắn tỉnh táo lại khỏi nỗi bi thương.

Đúng vậy! Bây giờ hắn là lãnh đạo của nhân loại, dù phải đối mặt với tình huống gì, dù bản thân gặp phải chuyện gì, hắn đều nhất định phải nghĩ cho nhân loại. Bây giờ hắn đã đánh bại Ma Thần Hoàng, Nguyệt Ma Thần và Tinh Ma Thần, đây chính là cơ hội tốt nhất để nhân loại phá tan bóng tối bao phủ. Cho dù Ma Thần Hoàng là ông ngoại của hắn, nhưng trước đại nghĩa của nhân loại, hắn nhất định phải lựa chọn.

Có biết bao nhiêu cường giả nhân loại đã chết trong tay Ma Thần Hoàng! Gần đây nhất là hai Săn Ma Đoàn cấp danh hiệu. Săn Ma Đoàn Ma Thần Chi Vẫn đã toàn bộ bị hủy diệt trong tay Ma Thần Hoàng. Quan trọng hơn, không giết chết Ma Thần Hoàng thì thời đại hắc ám sẽ không bị phá vỡ. Có lẽ lần sau, hắn sẽ không còn cơ hội như thế này nữa.

Nghĩ đến đây, tinh thần Long Hạo Thần tỉnh táo trở lại, ánh mắt sáng ngời nhìn Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư, trầm giọng nói.

“A Gia Lôi Tư tiền bối, ta tôn trọng người, bởi vì lúc trước người đã đưa ra lựa chọn chính xác và giúp đỡ chúng ta rất nhiều. Có thể nói nếu không có sự giúp đỡ của người, chúng ta không thể nào thuận lợi chiếm được tiên cơ trong thánh chiến này, cũng không thể nào có được chiến tích như hiện nay. Nhưng người vì Hạo Nguyệt mà đổi ý, ta không dám gật bừa. Hạo Nguyệt là đồng bạn của ta, là huynh đệ của ta. Ta không tin nó sẽ làm ra bất kỳ việc gì bất lợi cho ta. Người nói nó sẽ hủy diệt thế giới, chẳng qua chỉ là lời nói suông mà thôi!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!