Vì cơn đau đớn tột cùng, thân thể khổng lồ vạn mét của Austin Griffin rung chuyển dữ dội. Cái đầu hủy diệt vẫn đang kiểm soát cơ thể kinh hoàng này. Lúc này, Thập Địa Cửu Thiên Diệt Thần đại trận rốt cuộc cũng không thể kìm hãm được nữa.
*Oành!*
Hàng vạn luồng sáng nổ tung trên không trung, từng cây Trụ Ma Thần lần lượt vỡ nát trước sức mạnh kinh hoàng của Austin Griffin. Thân thể to lớn của nó cũng thoát khỏi chiếc lồng giam được cấu thành bởi Thập Địa Cửu Thiên Diệt Thần đại trận.
Đây là một sức mạnh khủng bố đến nhường nào! Khủng bố đến mức hơn sáu mươi Trụ Ma Thần cũng không cách nào tiếp tục khống chế. Nhưng giờ đây, Austin Griffin lại phải đối mặt với nguy hiểm lớn chưa từng có. Dù là lúc bị phong ấn trong thế giới đỏ đen trước kia, y cũng chưa từng gặp phải vấn đề nghiêm trọng đến vậy.
Thần Thiên Tru hiện nay không còn là Thần Thiên Tru thuở ban đầu. Sự tồn tại của Tiểu Quang đã thay thế cho hắc ám. Bên trong Austin Griffin có một phần huyết mạch thuộc về Long Hạo Thần, huyết mạch của Quang Thần! Ý niệm hủy diệt cũng vì sức mạnh huyết mạch này mà nhạt dần. Tám cái đầu phụ thuộc của Austin Griffin không chỉ có trí tuệ và linh hồn riêng trước khi cái đầu hủy diệt thức tỉnh, mà còn có mối quan hệ vô cùng thân thiết với Long Hạo Thần! Dưới tình huống như vậy, làm sao chúng có thể trơ mắt nhìn Austin Griffin hủy diệt Long Hạo Thần, hủy diệt người chủ nhân, người ca ca đã cho chúng sinh mệnh và vô số lần trả giá vì chúng!
‘Ca ca, đừng chết! Chúng ta tới giúp huynh!’
Từng thanh âm liên tiếp vang lên trong lòng Long Hạo Thần. Giây phút này, hắn cảm thấy máu trong người mình hoàn toàn sôi trào. Thân thể hắn được bao bọc bởi một cảm giác thân tình đậm đặc chưa từng có.
Một người, được tình thân nồng cháy cứu vớt khỏi tuyệt cảnh tử vong, đó là một cảm giác xúc động đến nhường nào?
Long Hạo Thần đột nhiên hét lớn:
“Hạo Nguyệt, ta cùng ngươi chiến đấu!”
Nói rồi, Long Hạo Thần đột ngột bật người, lao thẳng về phía chiến trường trên không trung.
Cùng lúc đó, những cái đầu to khác ở hai bên Hạo Nguyệt, màu xám trong mắt lần lượt tan đi. Đại biểu cho gió, Tiểu Thanh là cái đầu thứ ba thức tỉnh. Theo sau là Tiểu Lam đại diện cho nước với chiếc sừng hình bươm bướm, rồi đến Tiểu Tử với chiếc sừng kịch độc hình hoa cúc. Đại diện cho thổ là Tiểu Hoàng với chiếc sừng hình quả trứng. Cuối cùng là hai cái đầu mới thức tỉnh lần trước, đại diện cho kim là Tiểu Kim, và đại diện cho lôi là Tiểu Lôi.
Trong con ngươi của tám cái đầu lấp lóe những ánh sáng khác nhau. Khoảnh khắc này, chúng chỉ có cùng một mục tiêu, đó là cái đầu hủy diệt ở chính giữa.
“Grao, grao!!!” Cái đầu hủy diệt điên cuồng gầm rống, từng luồng hơi thở màu xám không ngừng bắn ra.
Thân thể cao lớn liều mạng giãy giụa, phá hủy thêm nhiều Trụ Ma Thần hơn. Nhưng từng cái đầu đã khôi phục thần trí đều nhào tới, cắn chặt vào chiếc cổ to lớn của nó. Mặc cho cái đầu hủy diệt mạnh mẽ đến đâu, bị tám cái đầu liên hợp cắn xé, nó cũng không cách nào tránh thoát. Từng mảng, từng mảng máu thịt hòa lẫn với luồng khí xám đậm đặc bị xé toạc.
Long Hạo Thần vọt lên, nhưng còn chưa tới gần đã bị luồng sức mạnh kinh hoàng cuối cùng do Thập Địa Cửu Thiên Diệt Thần đại trận tan vỡ phát ra đánh bay trở về, đập mạnh xuống mặt đất.
Lần này trên người hắn không còn Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Giáp bảo vệ, thân thể va chạm mạnh xuống đất, máu tươi bắn tung tóe.
*Oành, oành!*
Hai thân hình khác cũng rơi xuống cách Long Hạo Thần không xa. Trên không trung, tất cả Trụ Ma Thần đã hóa thành bột phấn. Cơn bão nguyên tố kinh hoàng dường như muốn xé toạc cả không gian, khiến bầu trời tím thẫm chợt biến thành một màu đen kịt.
Nếu cứ mặc cho cơn bão nguyên tố kinh khủng này rơi xuống, thì đừng nói là Ngự Long Quan, e rằng cả Thánh Ma đại lục cũng sẽ bị tổn hại nặng nề không thể cứu vãn.
Ngay lúc này, ý niệm thức tỉnh của Hạo Nguyệt đã phát huy tác dụng cực kỳ quan trọng.
Trên bầu trời, chính luồng ánh sáng với những màu sắc khác nhau nở rộ từ thân hình khổng lồ dài vạn mét. Khi Thập Địa Cửu Thiên Diệt Thần đại trận hoàn toàn vỡ nát, dường như Hạo Nguyệt đã giành lại quyền chủ động cơ thể. Một tầng ánh sáng tím đậm đặc từ thân thể to lớn của nó phóng ra, hình thành một màn sáng tím khổng lồ, ngăn cách cơn bão nguyên tố, đồng thời cưỡng ép đẩy những cơn bão nguyên tố đó vào khe hở không gian vừa bị xé ra.
Hai bóng người rơi bên cạnh Long Hạo Thần chính là Ma Thần Hoàng Phong Tú và Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư. Sáu vị ma thần còn sống sót trước đó đều đã hóa thành tro bụi trong trận chiến phong ấn, biến mất cùng với Trụ Ma Thần của họ.
Long Hạo Thần có thể cảm nhận rõ ràng, tuy Ma Thần Hoàng Phong Tú và Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư còn sống nhưng khí thế trên người họ đang nhanh chóng suy giảm. Nghịch Thiên Ma Long Trụ và Nguyệt Trụ Ma Thần vỡ nát đã ảnh hưởng rất lớn đến họ. Tu vi của A Gia Lôi Tư yếu hơn, bị thương càng nặng, dường như chỉ còn lại một hơi thở, trên người không biết có bao nhiêu vết thương, chỉ miễn cưỡng kéo dài hơi tàn. Nhưng đối với cường giả cấp bậc như y, chỉ cần còn một hơi thở thì sẽ không chết hẳn. Tuy nhiên, Nguyệt Trụ Ma Thần đã vỡ, cho dù y có thể sống sót thì tu vi chắc chắn cũng sẽ suy yếu rất nhiều.
So với A Gia Lôi Tư, Ma Thần Hoàng thể hiện rõ ưu thế của cấp bán thần. Dù bị thương rất nặng, miệng mũi chảy máu nhưng y vẫn bò dậy khỏi hố sâu, gần như cùng lúc với Long Hạo Thần.
Lúc này, ánh mắt Ma Thần Hoàng tràn đầy vẻ khó tin nhìn Long Hạo Thần bên cạnh.
“Sao có thể như vậy? Austin Griffin, nó… tại sao nó lại như vậy?”
Long Hạo Thần ngẩng đầu nhìn chín cái đầu to đang tranh đấu quyết liệt trên bầu trời, thì thầm:
“Nó không phải là Austin Griffin, nó là Hạo Nguyệt của tôi! Hạo Nguyệt là huynh đệ của tôi, là đồng bạn của tôi. Việc tôi tự sát dường như đã thức tỉnh thần trí của chúng. Hạo Nguyệt đã trở về. Tôi phải giúp nó, tôi phải giúp nó!”
Nói rồi, Long Hạo Thần định một lần nữa bay lên, nhưng Ma Thần Hoàng nhoáng người một cái, đè vai hắn lại.
Long Hạo Thần quay đầu đối diện Ma Thần Hoàng. Hai ông cháu bốn mắt nhìn nhau, đây là lần đầu tiên họ nhìn nhau ở khoảng cách gần mà không hề chất chứa địch ý.
Ma Thần Hoàng Phong Tú vào lúc này, trong tình huống tất cả Trụ Ma Thần đều bị hủy, trên mặt lại nở một nụ cười. Nụ cười của y có phần giải thoát, thậm chí là thanh thản.
“Ta giúp ngươi.”
Nói xong, hơi thở hắc ám trên người Phong Tú nhanh chóng thu lại. Y nhoáng người một cái, hóa thành một luồng sáng đen vàng lơ lửng trước mặt Long Hạo Thần, chính là hình dạng của Nghịch Thiên Ma Thần Kiếm. Chẳng qua hiện tại, Nghịch Thiên Ma Thần Kiếm không còn đến từ Nghịch Thiên Ma Long Trụ mà là bản thể của Ma Thần Hoàng Phong Tú. Điều càng khiến Long Hạo Thần kinh ngạc là từ Nghịch Thiên Ma Thần Kiếm, hắn không cảm nhận được một chút hơi thở hắc ám nào. Vị trí chuôi kiếm dường như không tồn tại bất cứ thuộc tính nào.
Không có nhiều thời gian để chần chừ và suy nghĩ, hiện tại Long Hạo Thần không có vũ khí để dùng. Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn Vương Tọa đã bị Thần Thiên Tru Austin Griffin làm tổn hại nặng nề, không thể sử dụng được nữa. Dù nó có năng lực tự chữa trị cường đại cũng cần một thời gian dài mới có thể hồi phục uy lực của siêu thần khí.
Giơ tay lên, Long Hạo Thần nắm chặt chuôi Nghịch Thiên Ma Thần Kiếm, một lần nữa ngẩng đầu nhìn trời. Hơi thở quang minh đậm đặc hòa cùng sức mạnh huyết mạch của Hạo Nguyệt trong chớp mắt bùng lên thành ngọn lửa tím vàng trên người hắn. Sáu cánh sau lưng vỗ mạnh hết sức. Ngọn lửa tím vàng thiêu đốt, hắn nắm thanh Nghịch Thiên Ma Thần Kiếm do Ma Thần Hoàng Phong Tú hóa thành, phóng vút lên cao.
“Các ngươi làm vậy thì có ích gì chứ? Ta chết rồi thì các ngươi cũng phải chết theo!” Austin Griffin giận dữ gầm lên.
Giữa không trung, ánh sáng xám đậm đặc dâng trào. Trong tiếng xé rách chói tai, cái đầu hủy diệt của Austin Griffin đã bị tám cái đầu khác hợp sức cắn xé, xé toạc khỏi vị trí trung tâm.
Ánh sáng xám trong chớp mắt bay xa, cùng lúc đó, thân hình khổng lồ dài vạn mét nhanh chóng thu nhỏ lại.
Cái đầu hủy diệt bị xé xuống nhưng hiển nhiên nó không dễ chết như vậy. Nó là linh hồn của Thần Thiên Tru, Thiên Tru Thần, chín đầu Kỳ Mỹ Lạp, Austin Griffin!
Cái đầu xám to lớn lăn lộn trên không trung, hóa thành hình người, vẫn là bộ dạng của Long Hạo Thần. Chẳng qua lúc này, người y không còn màu tím, chỉ còn lại màu xám tràn ngập hơi thở hủy diệt.
Cắn đứt cái đầu xám, tám đầu của Hạo Nguyệt hiện ra vẻ mệt mỏi rã rời. Bị năng lượng hủy diệt toàn diện xung kích, miệng chúng tràn đầy máu tươi cùng màu với thuộc tính của mình. Nhưng ánh mắt chúng lại vô cùng dứt khoát và quyết tuyệt.
“Ca ca, không thể để nó chạy, giết chết nó!” Giọng Hạo Nguyệt vang lên trong đáy lòng Long Hạo Thần.
Ngay sau đó, thân thể khổng lồ hóa thành một luồng sáng tím lao về phía Long Hạo Thần. Cùng lúc đó, màn sáng tím vừa ngăn cản cơn bão nguyên tố mang tính hủy diệt chớp mắt thu lại, biến thành một bong bóng tím khổng lồ bao phủ cả Long Hạo Thần và Austin Griffin vào trong.
Hạo Nguyệt biến thành luồng ánh sáng tím đậm đặc bao trùm lấy Long Hạo Thần, nhuộm hắn thành màu tím. Dung hợp, đây là sự dung hợp giữa Hạo Nguyệt và Long Hạo Thần. Một luồng sức mạnh khổng lồ không thể hình dung tràn ngập từng lỗ chân lông trên người Long Hạo Thần. Một bộ giáp tím vàng vô cùng lộng lẫy phủ lên người hắn.
Bản thể của bộ giáp tím vàng này khá giống với Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Giáp mà Long Hạo Thần mặc trước đây. Nhưng màu sắc còn lộng lẫy, chói mắt hơn. Có rất nhiều điểm khác biệt so với Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Giáp.
Đầu tiên, trên Tử Kim Hạo Nguyệt Giáp không có điêu tượng thiên sứ và Thần Thánh Cự Long, mà là hình dạng sắt thép của Hạo Nguyệt tám đầu.
Hai bên vai là Tiểu Kim và Tiểu Lôi, ngực là Tiểu Quang, còn Tiểu Hỏa thì phủ lên hai bên cơ ngực của Long Hạo Thần.
Bốn cái đầu khác cũng xuất hiện ở phần bụng, eo và hai đầu gối. Tám cái đầu hóa thành bộ giáp đều biến thành màu tím, chỉ có thể phân biệt chúng qua chiếc sừng và màu mắt.
Dù là lúc mặc Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Giáp trước đây, Long Hạo Thần cũng không cảm giác mình đã đột phá tầng giới hạn đó. Mà giờ phút này, khi Tử Kim Hạo Nguyệt Giáp phủ lên toàn thân, hắn bỗng phát hiện mình như đã được nâng lên một tầm cao mới, hoàn toàn tiến vào một tầng cấp mới.
Cấp thần, đây rõ ràng là sức mạnh cấp thần! Là Hạo Nguyệt đã mang đến cho hắn sức mạnh cấp thần!
Một luồng sáng tím từ tay phải Long Hạo Thần vươn ra. Hắn vội vàng chuyển Nghịch Thiên Ma Thần Kiếm sang tay trái. Xuất hiện trong tay phải của hắn chẳng phải chính là Tử Kim Hạo Nguyệt Kiếm tám đầu sao?
Giờ phút này, trong lòng Long Hạo Thần ngổn ngang trăm mối. Hắn chưa từng nghĩ có một ngày sức mạnh của mình sẽ đột phá lên cấp thần. Cũng chưa từng nghĩ có lúc đôi tay mình sẽ nắm giữ những thanh kiếm do Hạo Nguyệt và Ma Thần Hoàng hóa thành!
*Ong!!!*
Trên Nghịch Thiên Ma Thần Kiếm lóe lên ngọn lửa đen vàng đậm đặc, vang lên giọng của Ma Thần Hoàng Phong Tú.
“Hạo Thần, đây là cơ hội duy nhất của ngươi, cũng là của chúng ta. Thân thể Austin Griffin đã tự động tách rời cái đầu hủy diệt của nó, đó cũng là sức mạnh hủy diệt trung tâm nhất của Thần Thiên Tru. Giết chết nó, vậy thì Austin Griffin hủy diệt sẽ vĩnh viễn không có khả năng chuyển sinh nữa. Bởi vì đây là sức mạnh của nó tự tịnh hóa chính mình. Ra tay đi!”
Cùng với ngọn lửa đen vàng đang cháy, Long Hạo Thần cảm nhận rõ ràng, giờ phút này Nghịch Thiên Ma Thần Kiếm do Ma Thần Hoàng hóa thành đã đạt tới cấp thần. Ngọn lửa đen vàng chính là ngọn lửa sinh mệnh của y. Càng đáng quý hơn là bản thân Long Hạo Thần không cảm nhận được bất cứ hơi thở hắc ám nào, sẽ không ảnh hưởng đến hắn chút nào.
“Long Hạo Thần, ngươi không thể ra tay với ta!” Austin Griffin tức đến ói máu nói. Mặc dù diện mạo của y giống hệt Long Hạo Thần, nhưng lúc này vẻ mặt dữ tợn và không cam lòng của y đối lập rõ ràng với hắn.
“Hạo Nguyệt của ngươi là một phần của ta, ta càng là Thần Thiên Tru, là hạch tâm bản thể của chín đầu Kỳ Mỹ Lạp. Nếu ta chết, Hạo Nguyệt của ngươi cũng sẽ chết. Nó vì ngươi trả giá nhiều như vậy, ngươi lại muốn giết chết nó, tại sao ngươi lại tàn nhẫn như vậy? Chỉ cần ngươi không giết ta, ta nguyện ý nghĩ cách để Hạo Nguyệt của ngươi và ta hoàn toàn tách ra. Sau này nó là nó, ta là ta, thành hai thể sinh mệnh hoàn toàn khác nhau. Ta còn có thể hứa với ngươi sẽ không hủy diệt thế giới của ngươi.”
Nghe đến mấy chữ ‘Hạo Nguyệt cũng sẽ chết’, người Long Hạo Thần run lên. Dù hắn đã đoán được, nhưng khi Austin Griffin chính miệng nói ra vẫn khiến hắn rối loạn tâm thần.
“Ca ca, huynh đừng nghe hắn. Hắn phải chết. Hắn không chết thì sự hủy diệt sẽ không biến mất. Chỉ cần hắn còn sống thì chúng ta sẽ không có tự do, đợi hắn hồi phục năng lực rồi sẽ nuốt chửng chúng ta. Nếu hắn chết, có lẽ chúng ta còn có cơ hội chuyển sinh.”
“Giết!!!” Ma Thần Hoàng Phong Tú gầm lên từ trong Nghịch Thiên Ma Thần Kiếm.
Long Hạo Thần rốt cuộc cũng quyết định. Ánh sáng tím kinh người, dao động linh lực nồng đậm tăng lên đến cực độ. Giờ phút này, thứ hắn khống chế chính là sức mạnh của thần.
Một con mắt tím vàng khổng lồ xuất hiện trên không trung. Quanh con mắt tím vàng đang bùng cháy ngọn lửa đen vàng.
Khoảnh khắc này, Thiên Tru Thần Austin Griffin có ánh mắt ngơ ngác. Bị Hạo Nguyệt xé ra khỏi bản thể, y đã đại thương nguyên khí, vốn không còn sức mạnh của Thần Thiên Tru. Khi y nhìn thấy con mắt tím vàng kia, y thì thào:
“Sáng Thế, là ngươi ư? Sáng Thế, ngươi còn sống, còn mở to mắt nhìn ta ư?”
Ngay sau đó, Phạm Thiên Nhãn tím vàng mang theo vô số luồng sáng phủ lên người y.
Phạm Thiên Tam Thức: Phạm Thiên Nhãn, Sát Na Phương Hoa, Thiên Địa Vô Cực.
Bầu trời một lần nữa biến thành màu tím. Trong màu tím cao quý lại xen lẫn mấy phần bi thương và quyết tuyệt. Tất cả màu xám trong khoảnh khắc này đều bị luồng ánh sáng tổ hợp tím vàng và đen vàng bao trùm.
Trên bầu trời quanh quẩn một thanh âm không cam lòng:
“Sáng Thế, ta hận ngươi!!!”
Ánh sáng tím trên không trung kéo dài chừng mười phút mới dần nhạt đi. Nhân loại và ma tộc trước Ngự Long Quan rốt cuộc không còn bị áp lực khủng bố ảnh hưởng nữa, dần dần hồi phục khả năng hành động.
Màu xám biến mất, tất cả hơi thở hủy diệt đều biến mất. Cùng biến mất còn có tất cả Trụ Ma Thần đã thống trị Thánh Ma đại lục suốt sáu ngàn năm.
Cùng với ánh sáng tím dần nhạt đi, bầu trời như bị xé rách, một vệt sắc vàng nhạt xuất hiện rồi từ từ lan rộng.
Mây đen và hắc ám bị sắc vàng xua tan, dần dần tan rã, biến mất. Một mặt trời vàng óng dần lộ ra khỏi ánh sáng.
Điện chủ Kỵ Sĩ Thánh Điện đời thứ nhất, Anh Hùng Vĩnh Hằng Tiêu Hoắc vào khoảnh khắc này người run bần bật. Nó là vong linh, tắm mình dưới ánh nắng sẽ mang đến nỗi thống khổ vô cùng, bất kể thực lực của nó mạnh đến đâu. Nhưng giờ phút này, đắm mình trong ánh nắng ngày càng ấm áp, nó lại phát ra thanh âm nghẹn ngào.
Mặc dù nó không có nước mắt, nhưng cảm xúc lúc này đã kích động đến không gì sánh kịp.
Không chỉ có nó, mỗi một Anh Hùng Vĩnh Hằng, mỗi một cường giả nhân loại có mặt đều ngơ ngác nhìn chằm chằm vào ánh nắng trên trời ngày càng chói mắt, không nỡ chớp mắt dù chỉ một lần.
Mặt trời như đang nói với họ rằng hắc ám đã kết thúc, bình minh đã đến.
Thời đại hắc ám bao phủ Thánh Ma đại lục suốt sáu ngàn năm, vào khoảnh khắc này, rốt cuộc đã chấm dứt, hoàn toàn chấm dứt.
Một luồng sáng tím vàng từ trên trời giáng xuống, tựa như lóe ra từ ánh nắng chói mắt rồi nhẹ nhàng rơi xuống đất.
Từ giờ phút này, hắn đã không chỉ là một truyền kỳ, mà còn là một anh hùng trong truyền thuyết và sử thi. Hắn rốt cuộc đã dẫn dắt nhân loại sáng tạo nên lịch sử, phá tan hắc ám, khiến sự hủy diệt tan biến vào hư vô.
Hắn là con trai của quang minh, Thần quang minh, chủ tịch Liên Bang Thánh Điện, người sở hữu Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn Vương Tọa, Huy Hoàng và Lãnh Tụ Thần Ấn Kỵ Sĩ, anh hùng truyền kỳ và sử thi, Long Hạo Thần.
“Phụt!” Long Hạo Thần đáp xuống đất. Hạo Nguyệt biến thành Tử Kim Hạo Nguyệt Giáp không có mũ giáp, nên mọi người đều thấy khuôn mặt tuấn tú của Long Hạo Thần lúc này tái nhợt. Triệt để đánh chết Austin Griffin, nhân loại rốt cuộc đã thoát khỏi sự trói buộc của thời đại hắc ám, nhưng lúc này trên mặt hắn không có chút hưng phấn nào, ngược lại tràn đầy bi thương.
“Hạo Nguyệt!!!” Long Hạo Thần nghẹn ngào hét to.
Tử Kim Hạo Nguyệt Kiếm tám đầu trong tay hắn khi rơi xuống đất đã biến mất. Tử Kim Hạo Nguyệt Giáp trên người đang hóa thành từng tia sáng tím bay lơ lửng trên không trung, dần tan biến.
Long Hạo Thần dùng đôi tay ấn vào người, liều mạng muốn níu giữ thứ gì đó. Nhưng hắn căn bản không cách nào bắt lấy được. Hơi thở của Hạo Nguyệt ngày càng yếu ớt, dần dần tan biến trong không khí.
Ánh sáng đen vàng chợt lóe, thân hình Ma Thần Hoàng xuất hiện cách Long Hạo Thần hơn năm mét. Các cường giả ma tộc còn sót lại vội vàng tiến lên, lấy Ma Thần Hoàng làm trung tâm để bảo vệ vị đế vương mạnh nhất của chúng.
Nhưng lúc này, trên người tất cả ma tộc đều có khói đen nhạt không ngừng tan biến vào không khí, hơi thở của chúng nhanh chóng yếu đi.
Bảy mươi hai Trụ Ma Thần đến đây đã bị tiêu diệt toàn bộ, căn cơ của ma tộc đã bị triệt để diệt tuyệt. Tất cả sức mạnh đến từ thế giới kia, khi Trụ Ma Thần bị phá hủy hết, bắt đầu tan biến trên người đám ma tộc. Tu vi của chúng theo hắc ám và sức mạnh của thế giới khác trôi đi mà giảm thấp. Không chỉ là ma tộc bình thường, ngay cả Ma Thần Hoàng Phong Tú, Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư, trên người cũng xuất hiện tình huống tương tự. Thậm chí sức mạnh trên người chúng còn trôi đi nhanh hơn.
Sắc mặt Phong Tú còn trắng hơn Long Hạo Thần nhiều, khóe miệng không ngừng chảy ra máu tím sậm. Lúc trước, y hóa thân thành Nghịch Thiên Ma Thần Kiếm phát ra sức mạnh cấp thần, kỳ thực là đã dùng toàn bộ sức lực để áp chế thuộc tính hắc ám của mình, tránh ảnh hưởng đến Long Hạo Thần. Huống chi khi Long Hạo Thần chiến đấu, y còn phải chịu đựng luồng linh lực khổng lồ của sức mạnh quang minh tinh thuần do Long Hạo Thần rót vào, rồi chuyển hóa nó. Đây là một tình huống khó khăn đến nhường nào? Nhưng Ma Thần Hoàng thật sự đã chống đỡ được, chống đỡ đến khi Austin Griffin bị hủy diệt hoàn toàn.
Lúc này, trên mặt vị chủ nhân của ma tộc tràn đầy vẻ thanh thản, dường như đã trút bỏ được gánh nặng lớn nhất trong lòng. Y giơ tay lên, ra hiệu cho ma tộc giữ bình tĩnh, cứ đứng đó yên lặng nhìn ánh sáng tím trên người Long Hạo Thần dần trôi đi, chìm trong nỗi bi thương tột cùng.
Hơi thở của Hạo Nguyệt ngày càng nhạt, mặt Long Hạo Thần đẫm nước mắt. Hắn thậm chí không cảm nhận được một chút dấu hiệu nào cho thấy Hạo Nguyệt còn sống.
Thiên Tru Thần, chín đầu Kỳ Mỹ Lạp, Austin Griffin nói không sai, cái đầu hủy diệt và tám cái đầu khác vốn là một thể. Giây phút tám cái đầu do Tiểu Quang và Tiểu Hỏa dẫn đầu cắn đứt nó, Hạo Nguyệt đã vì Long Hạo Thần mà hiến dâng sinh mạng mình. Khi đó, trừ phi nó chịu để Austin Griffin hồi phục lại tại miệng vết thương, nếu không thì mạng sống của Hạo Nguyệt sẽ theo thời gian mà trôi đi.
Cái đầu hủy diệt Austin Griffin là trung tâm, nếu không bị công kích thì có lẽ là bất tử. Nhưng Hạo Nguyệt mất đi trung tâm thì chắc chắn sẽ chết!
Tuy nhiên, giây phút cuối cùng, Hạo Nguyệt vẫn dùng hết sức mạnh của mình để giúp đỡ Long Hạo Thần đánh chết Austin Griffin. Điều này tất nhiên không phải vì nó yêu thích nhân loại đến mức nào, càng không phải vì thương tiếc thế giới này bao nhiêu. Tất cả chỉ vì một mình Long Hạo Thần mà thôi!
Nó sợ Long Hạo Thần bị tổn thương dù chỉ một chút, sợ chủ nhân của mình, ca ca của mình gặp nguy hiểm tính mạng. Cho nên nó đã dùng hết sức lực cuối cùng để giúp Long Hạo Thần hóa giải tất cả tai họa có khả năng xuất hiện.
Nhưng giờ phút này, khi toàn bộ vấn đề đã được giải quyết, thứ mà Hạo Nguyệt sắp phải đối mặt cũng là cái chết, là vĩnh viễn rời khỏi thế giới này, rời khỏi Long Hạo Thần.
Tim Long Hạo Thần đau nhói, nỗi thống khổ không thể tả khiến người hắn không kiềm được mà run lẩy bẩy. Dù là hắn chết đi, hắn cũng không muốn Hạo Nguyệt vĩnh viễn rời khỏi hắn!
Trong đầu hắn hiện về từng đoạn ký ức.
Từ lần đầu tiên gặp Hạo Nguyệt ở Kỵ Sĩ Thánh Sơn, khi hắn dùng máu của mình giúp Hạo Nguyệt biến đổi thuộc tính, giây phút đó vận mệnh của họ đã liên kết cùng nhau.
Tiểu Quang xuất hiện, Hạo Nguyệt có hai cái đầu, trở thành người bạn đồng hành tốt nhất của hắn.
Trong quá trình Long Hạo Thần trưởng thành, Hạo Nguyệt vẫn luôn ở bên cạnh, cùng hắn lớn lên. Dần dần, Hạo Nguyệt mọc ra cái đầu thứ ba là Tiểu Thanh, tiếp theo là Tiểu Lam với chiếc sừng hình bướm. Rồi đến Tiểu Tử, Tiểu Hoàng, Tiểu Kim, Tiểu Lôi. Mỗi lần Hạo Nguyệt trưởng thành đều gắn liền với sự trưởng thành của Long Hạo Thần.
Trước ngày hôm nay, Long Hạo Thần chưa từng nghi ngờ Hạo Nguyệt sẽ xảy ra vấn đề. Hạo Nguyệt luôn dùng sức mạnh của nó để bảo vệ Long Hạo Thần, giúp hắn không ngừng tiến bước.
Long Hạo Thần tin tưởng Hạo Nguyệt không hề sai, dù khi nó hoàn toàn thức tỉnh biến thành Thần Thiên Tru chín đầu Kỳ Mỹ Lạp, đó cũng không phải là Hạo Nguyệt phản bội Long Hạo Thần. Từ đầu đến cuối, đối với Hạo Nguyệt, Long Hạo Thần chính là người thân cận nhất cả đời nó! Đối với Long Hạo Thần cũng vậy. Hạo Nguyệt cùng hắn trưởng thành, trao cho hắn sức mạnh cường đại. Giờ phút này, Hạo Nguyệt lại vì hắn mà sắp chết, Long Hạo Thần làm sao có thể chấp nhận được?
Tử Kim Hạo Nguyệt Giáp dần biến mất trong không khí, còn lại là nỗi đau thương vô tận trong lòng Long Hạo Thần. Hắn liều mạng muốn bắt lấy một tia khí lưu màu tím. Nhưng ánh sáng tím kia lại trôi tuột qua kẽ tay hắn.
“Hạo Nguyệt, Hạo Nguyệt!!!” Long Hạo Thần lớn tiếng gào thét, nhưng bây giờ hắn không thể ngăn cản được gì.
Rốt cuộc, khi tia sắc tím cuối cùng rút khỏi người hắn, Long Hạo Thần lảo đảo, khuôn mặt tái nhợt ngã xuống đất. Hạo Nguyệt đi rồi, tựa như trái tim hắn cũng bị lấy mất.
Cùng lúc đó, một tiếng gọi khẽ đã đánh thức Long Hạo Thần khỏi nỗi bi thương. Hắn mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn lên trời.
Một bóng sáng ảo ảnh dần ngưng kết thành hình, đó chẳng phải là bộ dạng của Hạo Nguyệt sao?
Lúc này, Hạo Nguyệt chỉ có tám cái đầu, không có linh hồn của Austin Griffin. Tám cái đầu, tám đôi mắt với màu sắc hoàn toàn khác nhau, dịu dàng nhìn chăm chú Long Hạo Thần, dường như đang muốn nói gì đó với hắn.
“Hạo Nguyệt, đừng rời khỏi ta!” Long Hạo Thần hét to, muốn xông lên.
Khoảnh khắc này, bóng dáng Hạo Nguyệt trên không trung đột nhiên trở nên hư ảo, nhanh chóng hóa thành một lốc xoáy tím ngưng tụ ở chính giữa, cuối cùng hóa thành một phù văn tím nhỏ xíu lao về phía Long Hạo Thần, rơi vào giữa trán hắn.
Thân thể Long Hạo Thần run bần bật trên không trung. Khi hắn rơi xuống đất lần nữa thì đã rơi vào hôn mê. Trên trán hắn, văn lộ do chín đường tím vàng tổ thành cũng dần nhạt đi.
Cuối cùng, chín văn lộ tím vàng hóa thành một phù văn nhỏ xíu ngừng lại ở đó rồi từ từ ẩn vào làn da Long Hạo Thần.
Bóng dáng và hơi thở của Hạo Nguyệt trong khoảnh khắc tan biến, không để lại một chút dấu vết nào.
Thải Nhi đón lấy thân thể Long Hạo Thần rơi từ trên trời xuống, khuôn mặt nàng cũng đẫm nước mắt. Nàng biết rõ tình cảm giữa Long Hạo Thần và Hạo Nguyệt. Cái chết của Hạo Nguyệt đối với Long Hạo Thần thật sự là một vết thương rất sâu, rất nặng. May mắn là hắn còn sống, người đàn ông của mình còn sống. Tất cả cũng nên kết thúc rồi.
Nhìn Long Hạo Thần ngất đi, Ma Thần Hoàng giơ tay lên, vẫy về phía Bạch Nguyệt.
Long Tinh Vũ nhoáng người một cái, chắn trước mặt Bạch Nguyệt, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm Ma Thần Hoàng.
“Ngươi còn muốn làm gì?”
Ma Thần Hoàng Phong Tú mỉm cười.
“Long Tinh Vũ, tuy hành xử trước kia của ngươi khiến ta khinh thường, không quá muốn chấp nhận một người con rể như ngươi. Nhưng vừa rồi ngươi chịu chặn một kích cho Hạo Thần, coi như ngươi là một người đàn ông có đảm đương. Tất cả đều kết thúc rồi, ta chỉ muốn nói chuyện với con gái ta vài câu.”
Long Tinh Vũ ngẩn ra, trong mắt y, Ma Thần Hoàng luôn là một ngọn núi cao không thể trèo qua, bây giờ không còn vẻ uy nghi trước kia nữa. Còn lại chỉ là một phần bình tĩnh và hiền lành.
Bạch Nguyệt lảo đảo bước ra từ sau lưng Long Tinh Vũ, y vội đỡ lấy bà. Bạch Nguyệt không nhìn y, bà trước tiên quan tâm nhìn Long Hạo Thần đang ngã trong ngực Thải Nhi, rồi mới chuyển ánh mắt về phía Ma Thần Hoàng.
“Người còn có gì để nói?”
Trên khuôn mặt Ma Thần Hoàng Phong Tú lộ ra một nụ cười dịu dàng.
“Con à, ta biết con không chịu nhận ta. Con không sai, ta không phải một người cha hợp cách, càng không phải một người chồng hợp cách. Mặc kệ trước kia từng xảy ra chuyện gì, nhưng kết quả cuối cùng là bi kịch, ta không thể đùn đẩy trách nhiệm. Nhưng ta nhất định phải nói lại cho con biết, trong lòng ta, mẫu thân con là người phụ nữ duy nhất ta yêu. Cho đến chết, Linh Hiên vẫn nhớ đến ta. Khi ta nghe được di ngôn nàng để lại, con có biết lòng ta nghĩ gì không?”
Bạch Nguyệt không hé răng, chỉ là hốc mắt đỏ hoe nhìn Ma Thần Hoàng.
Ma Thần Hoàng Phong Tú thở dài một tiếng.
“Khi đó, ý nghĩ duy nhất trong lòng ta là cả đời này của ta không tính là quá thất bại. Lúc trước, ta luôn lấy việc đột phá tu vi làm mục tiêu, cũng từng đắc chí vì trở thành người mạnh nhất trong các đời Ma Thần Hoàng. Nhưng khi ta nghe di ngôn của Linh Hiên mới phát hiện, những điều này đối với ta kỳ thực không quan trọng. Quan trọng là cả đời này ta từng yêu, cũng từng có người yêu ta. Tựa như mẹ con đã nói, yêu một lần, ta không hối hận.”
Nghe Ma Thần Hoàng nói đến đây, Bạch Nguyệt không thể khống chế cảm xúc được nữa, khóc rống lên.
Ma Thần Hoàng hít sâu.
“Nguyệt Nhi, bảy mươi hai Trụ Ma Thần đã bị hủy, mặc kệ trước kia ma tộc chúng ta đã đối với nhân loại làm bao nhiêu điều sai, thù hận sâu bao nhiêu, đến đây nên đặt một dấu chấm hết. Không còn Trụ Ma Thần, không quá ba năm, tất cả sức mạnh đến từ Trụ Ma Thần đều sẽ tan biến. Chủng tộc ma tộc vốn không thuộc về thế giới này sẽ tự động hủy diệt, còn những chủng tộc khác bị ma tộc chuyển hóa sẽ dần hoàn nguyên. Nhân loại các ngươi không cần làm gì, chỉ cần chờ đợi, Thánh Ma đại lục sẽ trở về quyền sở hữu của các ngươi. Ta chỉ hy vọng các ngươi đừng giận cá chém thớt những tộc nhân mất đi ma lực của tộc ta. A Gia Lôi Tư còn sống, ta tin tưởng hắn sẽ ước thúc những tộc nhân này. Không quá một trăm năm, ma tộc sẽ trở thành lịch sử, mọi thứ sẽ được đồng hóa, trở thành một thế giới mới do nhân loại các ngươi làm chủ.”
“Được rồi, ta muốn nói chỉ có bấy nhiêu đó. Xin các ngươi chuyển lời của ta đến Long Hạo Thần, dù thế nào thì giây phút cuối cùng, ma tộc ta đã trả mọi giá để thế giới này không bị hủy diệt. Xin hãy nể tình điểm này. Ta tin tưởng, hắn sẽ đồng ý thỉnh cầu cuối cùng của ta.”
Nói tới đây, Phong Tú đột nhiên nở nụ cười, y cười rất vui vẻ. Dao động linh lực nồng đậm lan tràn trong không khí. Một Ma Thần Hoàng, y chậm rãi mở rộng đôi tay, ngửa đầu nhìn trời.
“Ta là Nghịch Thiên Ma Long Hoàng, đế vương vĩ đại nhất trong lịch sử ma tộc, nhưng ma tộc lại chung kết trong tay ta. Không ai có thể giết chết ta, dù là Austin Griffin cũng không thể làm được. Kẻ có thể kết thúc sinh mạng của ta chỉ có chính ta.”
Bạch Nguyệt đột nhiên nhận ra điều gì, hét to:
“Không được…!”
Nhưng bà vẫn nói chậm một bước. Trong tay phải Ma Thần Hoàng chẳng biết từ khi nào đã có một thanh dao găm, hoặc nên nói là y dùng sức mạnh của mình ngưng kết thành dao găm, đâm thẳng vào trái tim mình.
Tiếng cười của y vẫn tiếp tục, ánh mắt dời đến người Long Hạo Thần.
“Thằng nhóc, ta từng giết chết ngươi một lần, đánh vỡ trái tim ngươi, bây giờ ông ngoại đều trả lại hết. Ngươi biết không? Khi nghe ngươi gọi ta một tiếng ông ngoại, ta chợt cảm thấy rất vui. Từ khi Linh Hiên chết đi, đây là lần đầu tiên ta thấy vui như vậy.”
“Đừng mà…” Bạch Nguyệt khóc rống xông về phía Ma Thần Hoàng.
Lần này Long Tinh Vũ không ngăn bà lại. Từ việc Bạch Nguyệt vì Ma Thần Hoàng mà nhảy xuống Ngự Long Quan, y hiểu rằng trong lòng Bạch Nguyệt có người cha là Ma Thần Hoàng.
“Đừng tới đây!” Ma Thần Hoàng hét lớn, Bạch Nguyệt ngã nhào xuống.
Ngực Ma Thần Hoàng bắt đầu tỏa ra ánh sáng tím đen đậm đặc xen lẫn với những tia điện màu lam sẫm tứ tán. Rõ ràng y sợ làm tổn thương con gái mình!
Nhìn Bạch Nguyệt, ánh mắt Ma Thần Hoàng trở nên vô cùng dịu dàng, y dịu giọng nói:
“Nguyệt Nhi, con gái của ta, ta biết con không muốn chấp nhận người cha này, ta cũng không có tư cách làm cha của con. Nhưng khi sinh mạng của ta sắp đi đến hồi kết, ta có một thỉnh cầu, có thể đưa di thư mẹ con để lại cho ta không? Để ta ra đi không còn gì tiếc nuối, để ta mang theo mùi máu nàng lưu lại trong di thư đi tìm nàng, có được không?”
Dù trong lòng Bạch Nguyệt có căm hận Ma Thần Hoàng thế nào, nhưng dù sao y cũng là cha ruột của bà! Đặc biệt là khi thấy sinh mệnh của một cường giả cấp bán thần như Ma Thần Hoàng đang nhanh chóng trôi đi. Lúc này, trong lòng Bạch Nguyệt nào còn chút hận thù gì nữa.
“Cha!!!” Bạch Nguyệt bi thương kêu lên, bất chấp tất cả xông về phía Ma Thần Hoàng.
Long Tinh Vũ kịp thời xuất hiện sau lưng, ôm lấy bà. Nếu cứ để bà tiếp xúc với hơi thở hắc ám khủng bố bên cạnh Ma Thần Hoàng, thân thể Bạch Nguyệt chắc chắn không chịu đựng nổi.
Ma Thần Hoàng mỉm cười nói:
“Con bé ngốc, khóc cái gì? Đây là chuyện tốt! Ta không phải biến mất mà là đi tìm Linh Hiên. Con nên thấy vui mừng cho chúng ta mới đúng. Huống chi ta không đi thì con sẽ rơi vào thế khó xử. Cha không thể làm gì nhiều cho con, chỉ có bấy nhiêu đó. Nghe con gọi một tiếng cha, ta thật sự rất vui. Có hai tiếng gọi của con và Hạo Thần, ta vui lắm, đáng giá lắm. Thì ra tình thân của nhân loại tốt đẹp như vậy! Cho ta đi, mẹ con đang chờ ta đấy.”