Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 36: CHƯƠNG 36: THẢI NHI LỢI HẠI THẬT!

“Đừng! Ta nhận thua…”

Khi Hoàng Nghị hô to như vậy, tất cả mọi người đều kinh ngạc.

Cảnh tượng này thật quá kịch tính. Ai mà ngờ được Hoàng Nghị vốn đang chiếm thế thượng phong tuyệt đối, lại bị Long Hạo Thần lật ngược tình thế chỉ trong chớp mắt.

Từ lúc Hạo Nguyệt xuất hiện đến khi trận đấu kết thúc chỉ vỏn vẹn vài phút, nhưng thực lực của nó đã được thể hiện rõ ràng. Tuy nó không sử dụng ma pháp cường đại nào, nhưng ba cái đầu với ba loại năng lực phụ trợ lại phối hợp cực kỳ ăn ý, chẳng khác nào có ba ma pháp sư đang trợ giúp Long Hạo Thần.

Thổ Lãng Thuật biến mất, sân đấu khôi phục lại vẻ yên tĩnh, nhưng Hạo Nguyệt lại có động thái mới.

Ba cái đầu với sáu con mắt đều nhìn chằm chằm vào Thổ nguyên tố tinh linh trên vai Hoàng Nghị. Tiểu Thanh há miệng, một luồng hấp lực mạnh mẽ tuôn ra. Thổ nguyên tố tinh linh chỉ kịp thét lên một tiếng chói tai rồi bị hút thẳng vào miệng nó.

“Không!!!” Hoàng Nghị hét lớn, nỗi sợ hãi Hạo Nguyệt ban nãy nháy mắt biến thành tuyệt vọng. Nguyên tố linh lô vô cùng quan trọng, mất đi Thổ nguyên tố tinh linh chẳng khác nào y bị suy giảm bốn phần sức mạnh!

“Tiểu Thanh, không được, mau nhả ra.” Long Hạo Thần khẽ quát.

Tiểu Thanh khó hiểu nhìn Long Hạo Thần. Tiểu Quang và Tiểu Hỏa thì nuốt nước bọt, trong mắt tràn đầy vẻ lưu luyến nhưng vẫn tiếc nuối cọ đầu vào Tiểu Thanh.

Tiểu Thanh không cam lòng mở miệng, phun Thổ nguyên tố tinh linh văng lên người Hoàng Nghị. Mặc dù vật nhỏ này bị dọa cho run lẩy bẩy, trên người dính đầy nước dãi, nhưng Hoàng Nghị lại vui mừng khôn xiết, chẳng hề do dự thu nó vào trong cơ thể, mặc cho nước bọt thấm ướt vạt áo.

Long Hạo Thần tức giận gõ vào đầu Tiểu Thanh.

“Các ngươi đúng là cái gì cũng muốn ăn! Hoàng huynh, xin lỗi.”

Hoàng Nghị lắc đầu nói:

“Là ta phải cảm ơn ngươi mới đúng. Ta thua.” Nói xong, y hướng Long Hạo Thần làm động tác hành lễ của ma pháp sư, rồi xoay người đi về khu nghỉ ngơi.

“Long Hạo Thần thắng.” Đừng nói các thí sinh khác, ngay cả trọng tài tuyên bố chiến thắng cũng không nhịn được mà tiến lại gần, tò mò đánh giá con ma thú quý hiếm đứng bên cạnh Long Hạo Thần.

Ma thú có ba loại năng lực phụ trợ không phải là không có, nhưng có ba cái đầu thì cực kỳ hiếm thấy. Hơn nữa, ma thú có ba loại năng lực phụ trợ ít nhất phải có tu vi bát giai. Vị trọng tài này là người tinh tường, đã nhìn ra được ma thú đồng bạn của Long Hạo Thần chỉ khoảng sơ giai bậc sáu, hơi thở không quá mạnh mẽ. Hơn nữa, trông nó vẫn chưa đến kỳ thành niên, nếu con thằn lằn ba đầu này còn có thể trưởng thành, với thiên phú ba loại ma pháp phụ trợ, nhất định có thể giúp Long Hạo Thần trở thành một kỵ sĩ cường đại.

Long Hạo Thần không dừng lại lâu, thông qua khế ước trực tiếp đưa Hạo Nguyệt về căn phòng trong nhà trọ. Truyền tống ma thú có thể định vị trước địa điểm, đặc biệt Long Hạo Thần và Hạo Nguyệt là huyết khế, nên có thể thêm nhiều địa điểm truyền tống hơn.

Hôm nay chắc không có chuyện gì nữa chứ? Mình đã kết thúc thi đấu nhanh chóng, nhất định phải đến trước đợi Thải Nhi.

Liên tục hai lần để Thải Nhi phải lo lắng chờ đợi, trong lòng Long Hạo Thần tràn ngập áy náy. Vì vậy, sau khi thắng trận, hắn vội vàng rời khỏi sân đấu. Mà trận chiến ngày hôm nay cũng đã định vị trí của hắn trong tổ thứ ba. Hoàng Nghị có khả năng là đối thủ mạnh nhất trong tổ, thắng được trận này rồi, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Bên kia, sân đấu của tổ thứ hai.

Lý Hinh ngồi ở khu nghỉ ngơi, lo lắng nhìn trận đấu sắp bắt đầu. Tâm trạng nàng khẩn trương còn hơn cả khi chính mình thi đấu.

Hai thí sinh đang tiến vào sân, một trong số đó chính là mục sư đầu trọc Tư Mã Tiên đã chiến thắng Lâm Hâm. Mà người còn lại là…

*Cộp, cộp, cộp.*

Thanh âm quen thuộc vang lên, Thải Nhi cầm gậy trúc chậm rãi đi vào sân.

Tư Mã Tiên thấy Thải Nhi đến gần, bất giác nhíu mày.

Hôm qua gã đã xem trận đấu giữa Thải Nhi và Lý Hinh. Khi Thải Nhi lựa chọn nhận thua, gã đã cảm thấy rất kỳ lạ. Một cô bé mù thế này cũng có thể vượt qua vòng loại sao? Mà hôm nay, Thải Nhi lại trở thành đối thủ của gã.

“Tư Mã Tiên đấu với Thải Nhi, trận đấu bắt đầu.” Trọng tài tuyên bố rồi lui ra sau. Bốn cột trụ phụ trợ cho thích khách từ từ dâng lên.

Tư Mã Tiên không ra tay ngay mà nghi hoặc hỏi Thải Nhi:

“Này cô nương, cô ổn không đấy? Hay là nhận thua đi. Ta vốn không thích đấu với phụ nữ, người như cô thì sao ta ra tay được!”

“Ta sắp tấn công.” Giọng Thải Nhi lạnh lùng vang lên.

Trong nháy mắt, Tư Mã Tiên bỗng cảm thấy toàn thân lông tơ dựng đứng, da đầu tê dại. Một luồng sát khí khiến người ta nín thở tức thì lan tràn.

Thải Nhi vẫn là Thải Nhi, cô bé mù cầm gậy trúc. Nhưng trong mắt Tư Mã Tiên lúc này, nàng đã biến thành một thanh kiếm sắc bén.

Thân hình chợt lóe, Thải Nhi tựa như một tia chớp đen đột ngột xuất hiện trên sân đấu. Tư Mã Tiên chỉ cảm thấy hoa mắt, Thải Nhi đã đến ngay trước mặt gã. Phần ngắn của cây gậy trúc tựa như dao găm, chỉ thẳng vào cổ họng gã.

Tư Mã Tiên phản ứng không chậm, ngay khi thấy hoa mắt gã đã cảm giác có chuyện chẳng lành. Thân thể nhanh chóng lùi lại một bước dài, đồng thời dựa vào cảm giác để giơ cây pháp trượng thô to chắn trước ngực.

*Keng!* một tiếng.

Tư Mã Tiên chỉ cảm thấy một lực đạo nặng nề đâm tới, kèm theo một luồng khí lạnh lẽo từ pháp trượng truyền vào tay mình. Lực xuyên thấu cường đại đến mức khiến toàn thân gã lạnh buốt.

Mà trong mắt người khác, chỉ thấy Thải Nhi tựa như u linh, nháy mắt xông lên, gậy trúc chạm vào pháp trượng của Tư Mã Tiên, khiến thân thể gã phải lùi lại phía sau.

Tư Mã Tiên, cường giả ngũ giai, trong lòng gào thét, không phải tu vi ngũ giai vì sao linh lực lại mạnh như vậy?

Không thể để nàng tiếp cận. Tư Mã Tiên lập tức đưa ra phản ứng chính xác, chân phải mạnh mẽ giẫm xuống đất, thi triển Thánh Quang Bạo Chấn. Ánh sáng trắng hóa thành một vòng sáng khuếch tán ra bốn phía. Quả nhiên phán đoán của gã là chính xác. Thải Nhi nhanh nhẹn linh hoạt cũng phải tạm dừng trước Thánh Quang Bạo Chấn.

Tư Mã Tiên vung pháp trượng, Chùy Thánh Quang xuất hiện chém thẳng xuống đầu Thải Nhi. Cùng lúc đó, một luồng ánh sáng vàng chói mắt từ người gã dâng lên, chính là hộ thể của mục sư, Quang Thần.

“Hú!!!” Tư Mã Tiên gầm lên, thân thể bỗng nhiên bành trướng, quần áo trên người rách toạc, nháy mắt tiến vào trạng thái cuồng hóa.

Nếu trận đấu giữa gã và Lâm Hâm là màn công thủ trái ngược khiến người ta rớt tròng mắt, thì lúc này việc gã dùng cuồng hóa càng khiến các thí sinh khác âm thầm run rẩy. Tên này, thật sự là mục sư sao…

Không thể nói Tư Mã Tiên ứng đối không tốt, đáng tiếc, đối thủ của gã là Thải Nhi.

Thân hình Thải Nhi khẽ lay động, gậy trúc chĩa thẳng về phía trước, Chùy Thánh Quang cứ thế tan biến, hoàn toàn không phát huy được chút lực công kích nào. Cùng lúc đó, cả người Thải Nhi bỗng trở nên hư ảo. Tư Mã Tiên không tài nào nắm bắt được bóng dáng của nàng.

Tư Mã Tiên trong trạng thái cuồng hóa, tần suất công kích và sức mạnh đều tăng lên kinh người, pháp trượng trong tay liên tục vung về phía Thải Nhi.

Nhưng cảnh tượng khiến người ta kinh hãi đã xuất hiện. Đối mặt với đòn tấn công mạnh mẽ như vậy, Thải Nhi chẳng những không lùi mà còn tiến lên, cứ thế xâm nhập vào phạm vi vung gậy của pháp trượng.

*Phốc, phốc, phốc, phốc!*

Bốn tiếng vang liên tiếp, bốn luồng sáng xanh đồng thời điểm vào bốn vị trí trên hộ thể Quang Thần. Quang Thần nháy mắt tan vỡ.

Tư Mã Tiên trong lòng lạnh toát, nàng thật sự là người chứ không phải u linh sao? Rõ ràng mắt thấy đã đập trúng nàng, nhưng lại không có cảm giác chạm vào thực thể.

Ngay lúc này, một tiếng rít chói tai vang lên sát bên tai khiến Tư Mã Tiên cảm thấy đau nhói, đầu óc đột nhiên hỗn loạn.

Cũng ngay tại lúc đó, Thải Nhi đã tiếp cận gã trong khoảng cách hai mét, gậy trúc lần nữa chỉ về phía trước, một vầng sáng xanh nhạt lấp lánh. Phốc một tiếng, điểm trúng pháp trượng.

Một lực lượng còn lớn hơn lúc trước đang dâng trào. Mặc dù Tư Mã Tiên đang trong trạng thái cuồng hóa, nhưng tinh thần rối loạn, cây trượng trong tay lại bị đẩy ngược về phía người gã.

Ngay sau đó, gậy trúc xẹt qua, phốc một tiếng, hất văng Tư Mã Tiên bay xa năm mét rồi ngã phịch xuống đất.

Bóng đen chợt lóe, đuôi gậy đã đặt trên cổ họng Tư Mã Tiên.

Quỷ Thứ, U Linh Thiểm, Ma Âm Xuyên Não, Bá Vương Thứ. Bốn kỹ năng lớn của thích khách được thi triển một cách trôi chảy. Mà Tư Mã Tiên trong trạng thái cuồng hóa lại không có nửa phần sức lực phản kháng.

Linh lực của Thải Nhi tràn ngập sức xuyên thấu, lúc này Tư Mã Tiên ngã trên mặt đất chỉ có thể dùng linh lực của bản thân để liều mạng hóa giải linh lực của Thải Nhi, lấy đâu ra sức mà phản kháng.

“Ngươi thua.” Thải Nhi nhàn nhạt nói một câu, thu lại gậy trúc, chậm rãi đi về khu nghỉ ngơi. Nàng không cần nghe trọng tài tuyên bố, đây là sự tự tin tuyệt đối.

Ngày hôm qua, vì Thải Nhi trực tiếp nhận thua Lý Hinh, các thí sinh khác đều coi thường nàng, nay cả đám đều có sắc mặt quái dị.

Tuy Tư Mã Tiên chưa đạt tu vi ngũ giai, nhưng ít nhất cũng là tứ giai bậc tám. Sau khi cuồng hóa, sức mạnh tương đương với cường giả ngũ giai. Nhưng trước mặt Thải Nhi, gã không có lấy một cơ hội.

Từ khi Thải Nhi tiến vào sân đến khi kết thúc trận đấu, thời gian trôi qua quá ngắn ngủi. Nhưng Thải Nhi tĩnh như xử nữ, động như sấm sét, công kích cường đại, đã làm rung động tất cả mọi người. Nên biết rằng, từ đầu đến cuối nàng không hề dựa vào các cột trụ, hơn nữa nàng còn là người mù! Thích khách số một quả nhiên danh bất hư truyền.

“Thải Nhi thắng.” Trọng tài tuyên bố, vừa lúc Tư Mã Tiên từ trên đất đứng dậy, tay gõ lên cái đầu trọc, ánh mắt nhìn Thải Nhi đã thay đổi, lẩm bẩm:

“Thì ra thích khách có thể mạnh như vậy!”

Trận chiến này ảnh hưởng rất lớn đến Tư Mã Tiên, bởi vì đây là lần đầu tiên gã đối mặt với một đối thủ cùng tuổi mà không có chút sức lực nào để đánh trả.

Kỳ thật, Tư Mã Tiên hiện tại hơi giống một cuồng chiến sĩ thuộc tính quang minh, kỹ năng công kích của ma pháp sư quá ít. Tuy gã rất mạnh nhưng sao có thể so sánh với siêu cấp thiên tài ngàn năm khó gặp của Thích Khách Thánh Điện – Luân Hồi Thánh Nữ?

Lâm Hâm mắt tròn xoe, ngây ngốc nhìn Thải Nhi đi về khu nghỉ ngơi. Bây giờ, câu gã muốn nói nhất với Thải Nhi chính là ‘ôm đùi…’, đương nhiên đây không phải ý nghĩa đen tối kia, mà hoàn toàn chỉ là sùng bái mà thôi. Y không thể nào tưởng tượng nổi cô bé bên cạnh Long Hạo Thần, nhìn qua mảnh mai lại còn bị mù, thế nhưng lại khủng bố đến vậy. Sức chiến đấu của Tư Mã Tiên chính gã ngày hôm qua đã trải nghiệm.

Quá mạnh, thật sự quá mạnh. Cường giả như vậy, trong cuộc thi tuyển chọn Liệp Ma Đoàn lần này còn ai có thể đối kháng với nàng?

Lý Hinh rung động không thua gì Lâm Hâm. Lâm Hâm nghĩ không ra thì nàng cũng không hiểu, hơn nữa hôm đấu với cô, Thải Nhi còn cố ý nhận thua. Cho dù mình có được Mân Côi, nhưng khi đối đầu với nàng liệu có phần thắng không? Đệ đệ à! Đệ kiếm đâu ra một cô nhóc cũng biến thái y như đệ vậy hả!

Trước đây, Lý Hinh luôn cảm thấy Long Hạo Thần là thiên tài nhất thế giới. Nhưng cô bé này có lẽ không lớn tuổi hơn Long Hạo Thần, tu vi cũng đã tới ngũ giai. Nhìn nàng đối phó Tư Mã Tiên một cách ưu nhã thong dong, rõ ràng là chưa dùng hết toàn lực. Nếu nàng có thể thành bạn gái của đệ đệ, tuyệt đối là chuyện tốt.

“Tỷ tỷ, muội đi trước.” Thải Nhi đi tới cạnh Lý Hinh, nhỏ giọng nói.

Lý Hinh mỉm cười:

“Là đi chờ Hạo Thần à?”

“Vâng.”

“Mau đi đi. Muội lợi hại như vậy, ta cũng không lo lắng cho sự an toàn của muội.” Lý Hinh cười nói.

*Cộp, cộp, cộp.*

Dưới ánh mắt dõi theo của mọi người, Thải Nhi lặng lẽ rời đi.

Mấy ngày sau, Long Hạo Thần trong tổ thứ ba có thể nói là thuận buồm xuôi gió, không gặp phải phiền toái gì. Thậm chí không cần Hạo Nguyệt xuất hiện, hắn đã liên tiếp thắng năm trận. Hai ma pháp sư khi đối mặt với hắn liền trực tiếp nhận thua. Họ đã thấy rõ cảnh Long Hạo Thần chém nát Thổ Cự Nhân, lực công kích lợi hại như thế làm sao họ có thể ngăn cản? Ba trận thắng còn lại đến từ sự cống hiến của mấy vị thích khách.

Trong tiểu tổ mỗi người có chín trận đấu, Long Hạo Thần đến nay đã thắng bảy trận, cơ bản đảm bảo được tư cách đứng đầu. Hai ngày cuối cùng, hắn sẽ đối đầu với Vương Nguyên Nguyên và Trần Anh Nhi, hai cô bé khá kỳ quái.

Trong tổ này, Long Hạo Thần và Hoàng Nghị đều thể hiện ra sức mạnh cường đại. Nhưng người khiến mọi người chú ý nhất lại không phải họ, mà là cô bé triệu hoán sư Trần Anh Nhi.

Sau khi liên tục thất bại ba trận, nàng lại thắng liên tiếp ba trận. Cách chiến đấu của nàng rất đơn giản, chính là triệu hoán Sinh Linh Môn. Tựa như Long Hạo Thần đã đoán, cô gái này căn bản không thể xác định được mình sẽ triệu hoán ra thứ gì. Khi đấu với Hoàng Nghị, trong Sinh Linh Môn chui ra một con lục long cao cấp bát giai, khiến Hoàng Nghị sợ hãi lập tức nhận thua. Cô gái này chính thức trở thành nhân tố khó đoán nhất trong tổ thứ ba. Thử hỏi, trong số những người trẻ tuổi bọn họ, ai có thể chống lại ma thú bát giai?

Vương Nguyên Nguyên biểu hiện cũng rất bắt mắt. Nàng giống như Long Hạo Thần, cũng đạt được bảy trận thắng. Nhưng đến nay, nàng chưa đụng phải hai người mạnh nhất là Long Hạo Thần và Hoàng Nghị. Hai trận cuối cùng của nàng sẽ gặp phải hai người này.

Bởi vậy, Long Hạo Thần coi như đã xác định một suất đứng đầu, suất còn lại thì đang giằng co giữa Vương Nguyên Nguyên và Hoàng Nghị. Xem biểu hiện trước mắt, Hoàng Nghị tuy đã thua hắn hai trận nhưng để bắt kịp Vương Nguyên Nguyên thắng bảy trận vẫn là khả năng rất lớn. Hơn nữa, chỉ cần y đánh bại Vương Nguyên Nguyên, dựa vào so sánh quan hệ thắng bại, y có thể vượt qua đối phương để cùng Long Hạo Thần đứng đầu.

Tổ thứ ba có triệu hoán sư may rủi quái dị. Tổ thứ hai cũng có một người còn quái dị hơn, chính là Lâm Hâm.

Đấu hết bảy trận, Lâm Hâm thua một, hòa sáu. Không sai, trừ lúc đối mặt với mục sư đầu trọc Tư Mã Tiên vì vấn đề thời gian mà thua cuộc, còn lại sáu trận y đều đánh ngang tay với đối thủ. Bởi vì tuy y không tấn công, nhưng không ai phá được phòng ngự của y. Ngay cả Lý Hinh có được Mân Côi Độc Giác Thú cũng không ngoại lệ. Đáng tiếc, ngày thi đấu thứ tám sắp bắt đầu, hôm nay đối thủ của y chính là Thải Nhi.

Thải Nhi ở tổ thứ hai là siêu quần xuất chúng, bảy thắng một thua. Lý Hinh cũng dựa vào Mân Côi Độc Giác Thú cường đại mà đạt được năm thắng, một hòa, một thua, một thành tích tốt. Trận thua duy nhất là trước triệu hoán sư của Linh Hồn Thánh Điện. Nhưng triệu hoán sư này ngày thứ hai đối đầu với Thải Nhi, đã bị nàng trọng thương dẫn đến các trận sau liên tục thua. Vì chuyện này, Linh Hồn Thánh Điện còn hướng Thích Khách Thánh Điện đưa ra kháng nghị. Nhưng mà, có tác dụng sao?

Mục sư đầu trọc Tư Mã Tiên nổi tiếng thứ ba, bảy trận thì năm thắng hai thua, trận thua còn lại là dưới tay Lý Hinh. Mân Côi Độc Giác Thú quả thật rất lợi hại, thêm vào đó Lý Hinh chính là Trừng Giới kỵ sĩ, cùng Mân Côi Độc Giác Thú trải qua nhiều trận thực chiến, phối hợp ngày càng ăn ý.

Trong tổ này, hai trận cuối Thải Nhi sẽ đối đầu với Lâm Hâm, ma pháp sư không biết công kích, và một chiến sĩ. Về cơ bản, kết cục đã định, nàng và Lý Hinh sẽ liên thủ đứng đầu.

Lý Hinh rất rõ ràng, nếu không có Thải Nhi, chính nàng làm gì có cơ may thành công đứng đầu tổ này. Đối với cô bé này, nàng càng lúc càng yêu mến.

Năm ngày trôi qua, Long Hạo Thần không làm ra chuyện gì khác thường, mỗi ngày đều cùng Thải Nhi kết bạn đồng hành. Dù sao hai người còn nhỏ, dắt tay đi bên nhau đã khiến họ thấy hạnh phúc lắm rồi. Giữa hai người không nói chuyện nhiều, nhưng đã quen thuộc với sự hiện diện của nhau.

Lý Hinh không nói cho Long Hạo Thần biết thực lực mạnh mẽ của Thải Nhi. Đây là chuyện của đôi tình nhân nhà người ta, cứ để hắn tự mình khám phá thì tốt hơn.

Long Hạo Thần cũng không hỏi. Bởi vì ngày đầu tiên Thải Nhi đã nhận thua Lý Hinh, Long Hạo Thần liền tự cho rằng vì Thải Nhi bị mù nên lúc chiến đấu không quá thuận lợi, càng thêm đau lòng cho nàng.

Cuộc chiến tiểu tổ tiến vào ngày thứ tám.

Sáng sớm.

Mới ăn xong điểm tâm, Lý Hinh trêu đùa nói với Long Hạo Thần:

“Đệ đệ, mỗi ngày đệ đều đưa Thải Nhi trở về, có mang cô bé đi chơi không?”

Dạ Hoa đang ăn cơm cũng liếc nhìn Long Hạo Thần. Chuyện Long Hạo Thần quen Thải Nhi đương nhiên Lý Hinh không giấu giếm y, hơn nữa cũng đã báo cáo thực lực của nàng cho y. Dạ Hoa dĩ nhiên không phản đối đệ tử bảo bối của mình quen biết ngôi sao của Thích Khách Thánh Điện. Một cô bé mù mà thực lực mạnh đến nhường này, bản thân nàng chính là một kỳ tích. Huống chi Dạ Hoa trời sinh thiếu sót nội linh lực, khiến y đối với Thải Nhi có chút đồng cảm của người cùng cảnh ngộ. Tuy y không cảm thấy Long Hạo Thần sớm tìm bạn gái là việc tốt, nhưng hôm qua đã xảy ra một việc khiến y thay đổi suy nghĩ.

“Chơi? Đệ đưa nàng ấy về mà.” Long Hạo Thần nói.

Lý Hinh trợn to mắt:

“Không phải chứ, đệ đệ. Đệ hẹn hò với con gái là như vậy sao? Thật quá không lãng mạn. Coi như trận đấu không có thời gian, đệ không thể đưa người ta đi đâu chơi, nhưng ít nhất cũng nên mời ăn một bữa cơm chứ. Phải giao lưu trao đổi nhiều hơn, tìm hiểu tình hình gia đình của cô bé.”

“Mời nàng ấy ăn cơm?” Long Hạo Thần sửng sốt. “Nhưng mà đệ không có tiền.”

Hắn đúng là không có tiền thật. Chút tiền còm đều chui vào hết trong bụng Hạo Nguyệt. Sau khi tiến hóa, sức ăn của Hạo Nguyệt càng lớn hơn. Hắn đúng là đang trong tình trạng một đồng kim tệ cũng phải bẻ đôi.

Lý Hinh vỗ trán, vẻ mặt hết nói nổi.

“Đệ đệ ngốc, không có tiền sao không nói với tỷ tỷ? Ngốc quá đi. Cầm lấy.” Nàng vừa nói vừa móc trong ngực ra một túi kim tệ ném cho Long Hạo Thần.

“Tỷ, đệ không thể lấy tiền của tỷ.” Long Hạo Thần vội vàng muốn trả lại túi tiền.

Lý Hinh trừng mắt nhìn hắn:

“Làm cái gì? Tiêu tiền của tỷ thì đau tay chắc? Mau cầm lấy, đệ đệ xài tiền của tỷ tỷ không phải là chuyện nên làm sao? Tỷ coi đệ như em trai ruột, chẳng lẽ đệ không xem tỷ là tỷ tỷ ruột à? Nếu đệ dám trả lại, tỷ sẽ giận đó, sau này không thèm để ý đến đệ luôn.”

“Đệ…” Long Hạo Thần nhất thời không biết nên nói thế nào.

Dạ Hoa nói:

“Cứ cầm lấy đi. Hinh nhi cũng là vì tốt cho ngươi. Cô bé Thải Nhi kia, ngươi phải đối xử tốt với người ta một chút. Nếu có thể thì đợi sau khi Liệp Ma Đoàn tuyển người kết thúc, cố gắng vào cùng một tổ với cô bé.”

Ngày hôm qua, có một lão giả thần bí tìm đến Dạ Hoa, cùng y bí mật nói chuyện mấy tiếng đồng hồ. Đợi lão giả đi rồi, một khoảng thời gian dài Dạ Hoa đều cảm thấy dở khóc dở cười. Ông ta lại bảo y cố gắng tác hợp cho Long Hạo Thần và Thải Nhi. Tuy ông ta không nói thẳng, nhưng đã biểu lộ rõ ý nghĩ đó. Chắc là Thải Nhi đối với Thích Khách Thánh Điện có ý nghĩa không tầm thường. Nếu Long Hạo Thần có thể ở bên nàng, sẽ giúp ích rất lớn cho tình hữu nghị giữa Thích Khách Thánh Điện và Kỵ Sĩ Thánh Điện. Hai bên đều có thể trợ giúp lẫn nhau. Nhưng với tính tình của Dạ Hoa, đương nhiên sẽ không thật sự làm mai cho đệ tử. Hôm nay nói ra câu này, chỉ là mơ hồ biểu thị rằng mình sẽ không phản đối Long Hạo Thần quen Thải Nhi.

Cất kỹ túi kim tệ, trong lòng Long Hạo Thần thêm vài phần xấu hổ. Đúng vậy! Quen Thải Nhi lâu rồi mà mình thậm chí còn chưa mời nàng ăn gì cả.

Sân ma pháp tổ thứ hai.

Dựa theo bốc thăm, hôm nay trận đầu tiên của tổ thứ hai là Thải Nhi xuất chiến. Đối thủ của nàng dĩ nhiên chính là Lâm Hâm.

“Thải Nhi đấu với Lâm Hâm, hai bên ra sân.” Trọng tài trên sân cao giọng hô.

Thải Nhi chậm rãi đứng dậy, khi nàng chuẩn bị đi ra thì Lâm Hâm đã đứng lên, lớn tiếng hét:

“Nhận thua, ta nhận thua!”

Đây là lần đầu tiên từ đầu giải đến giờ, ở tổ thứ hai có người chưa vào sân đã chịu thua.

Lâm Hâm hướng Thải Nhi nở một nụ cười, tuy y biết Thải Nhi không nhìn thấy, nhưng vẫn vẫy tay. Đối với y mà nói, dù sao cũng không có khả năng tiến vào top 16. Nếu đã như vậy, không bằng làm người tốt, tặng cho Thải Nhi một ân tình. Huống chi y cảm thấy mình chưa chắc đã đỡ nổi công kích của Thải Nhi.

Lâm Hâm tuy không biết ma pháp công kích, nhưng điều đó không có nghĩa là y ngu ngốc. Ngược lại, y là một người thông minh tuyệt đỉnh. Chức nghiệp của Thải Nhi là gì? Người ta là thích khách. Có thích khách nào dùng gậy trúc làm vũ khí không? Tuyệt đối không có. Từ lúc thi đấu đến giờ, vũ khí thật sự của Thải Nhi chưa từng xuất hiện. Nếu nàng thật sự ra tay, không chừng lực công kích còn mạnh đến cỡ nào. Y không muốn vì lực phòng ngự khá mạnh của mình mà trở thành vật thí nghiệm đầu tiên.

Tổ thứ ba, hôm nay Long Hạo Thần cũng là người đầu tiên xuất trận. Chỉ là hắn không nhẹ nhàng như Thải Nhi.

Vương Nguyên Nguyên đứng đối diện Long Hạo Thần, tay phải cầm tấm Thuẫn Bài nặng và lớn hơn cả thân thể nàng, ánh mắt nhìn Long Hạo Thần tràn ngập hưng phấn.

Nàng biết, chỉ cần mình có thể thắng trận này, vị trí đứng đầu tổ thứ ba sẽ thuộc về cô. Tuy vòng chung kết top 16 còn cần bốc thăm, nhưng người đứng đầu tiểu tổ sẽ gặp người đứng thứ hai tiểu tổ khác. Lấy thân phận đệ nhất xuất chiến sẽ có lợi hơn cho cô.

Nhưng nàng cũng biết người trước mặt rất khó đối phó. Ngày Long Hạo Thần chiến thắng Hoàng Nghị đã tung ra tọa kỵ. Tuy chỉ xuất hiện thoáng qua, nhưng nó đã để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc.

“Trận đấu bắt đầu.” Giọng trọng tài dần xa.

Vương Nguyên Nguyên giương Thuẫn Bài chắn trước người mình, hướng Long Hạo Thần hét:

“Triệu hoán đi! Gọi tọa kỵ của ngươi ra đây!”

Long Hạo Thần lắc đầu:

“Như vậy không công bằng, nếu nàng mạnh hơn ta thì ta sẽ suy nghĩ lại.”

Tuy hắn hy vọng thông qua thi đấu để nâng cao kinh nghiệm thực chiến của mình, nhưng tuyệt đối không cố chấp. Tu vi có thể đột phá tới ngũ giai trong lúc thi đấu là điều Long Hạo Thần không ngờ đến. Hiện tại hắn chẳng những đã đột phá, Hạo Nguyệt cũng hoàn thành lần tiến hóa thứ hai. Như vậy, hắn đã có thực lực để tranh đoạt ba thứ hạng đầu của vòng chung kết. Giải thưởng là linh lô! Hơn nữa hắn đã hứa với Lâm Hâm một việc, vẫn chưa hoàn thành. Nếu có thể làm xong trong đợt tuyển chọn Liệp Ma Đoàn thì quá tốt rồi. Long Hạo Thần không thích cảm giác nợ nần người khác.

Vương Nguyên Nguyên nghe hắn nói vậy thì ngẩn ra, tay trái vốn đang nắm một khối bảo thạch chậm rãi thu hồi, hướng Long Hạo Thần gật đầu:

“Đã như vậy, chúng ta hãy công bằng đấu một trận.”

Nói xong, nàng hét lớn một tiếng, nháy mắt xông về phía Long Hạo Thần. Tốc độ không bằng thích khách nhưng mỗi bước chân chạm đất đều phát ra tiếng vang, khí thế cũng tăng vọt. Linh lực màu bạc dâng lên khiến làn da nàng lấp lánh một tầng quang mang bạc.

Ngũ giai? Dịch Thái Linh Lực.

Long Hạo Thần trong lòng thầm giật mình. Bởi vì mấy trận trước, Vương Nguyên Nguyên chỉ biểu hiện ra tu vi khoảng tứ giai đỉnh phong. Đây là lần đầu tiên nàng lộ ra thực lực ngũ giai. Không biết là nàng ẩn giấu thực lực hay vừa mới đột phá.

Giống như một vị nào đó của Chiến Sĩ Thánh Điện từng đánh giá, Vương Nguyên Nguyên không phải là một chiến sĩ truyền thống. Cách nàng sử dụng Thuẫn Bài khổng lồ tựa như một cây búa tạ.

Cách Long Hạo Thần chưa tới mười mét, nàng mạnh mẽ giẫm chân trái, cả người phóng lên cao. Thuẫn Bài nặng nề bay lên, chém thẳng xuống đầu Long Hạo Thần. Bộ dáng hung ác nào có nửa điểm nữ tính, so với nam chiến sĩ còn dữ dằn hơn.

Long Hạo Thần tay trái nắm một chiếc Tinh Thiết Khiên, tay phải cầm hỏa kiếm. Tinh Thiết Khiên thật rẻ! Sau khi mất đi Quang Diệu Thuẫn Bài, hắn có đi phòng đấu giá Thánh Minh xem thử. Nhưng số kim tệ hắn có đều phải lo phần ăn của Hạo Nguyệt, mặt khác cũng vì vũ khí tốt thật sự quá đắt. Đắt đến mức khiến hắn xem xong phải chạy về.

Một tấm Thuẫn Bài ma pháp trang bị cấp bậc bình thường đã hơn một ngàn kim tệ, dù là hợp kim Thuẫn Bài cũng phải trên trăm kim tệ. Không còn cách nào khác, Long Hạo Thần chỉ có thể bỏ ra mười kim tệ mua chiếc Tinh Thiết Khiên trong tay này để dùng tạm. Hắn còn dùng hai mươi kim tệ mua một thanh trọng kiếm, cất trong nhẫn Mạc Vong Ngã để dự phòng.

Hiện tại hắn chỉ nghĩ, đợi kết thúc trận chung kết, mau chóng đi Kỵ Sĩ Thánh Điện lĩnh thưởng của vòng loại. Dường như mười người đứng đầu đều có một món linh ma cấp trang bị. Thứ này nếu bán đi, đủ cho mình mua một bộ ma pháp cấp trang bị. Đúng là một đồng tiền cũng làm khó anh hùng! Long Hạo Thần bên trong rất kiêu ngạo, hắn sẽ không đi xin tiền lão sư hay tỷ tỷ.

Đột Kích!

Đối diện với Vương Nguyên Nguyên đang bay lên không trung chém xuống, Long Hạo Thần sử dụng kỹ năng Đột Kích. Đương nhiên hắn sẽ không xông tới Vương Nguyên Nguyên mà là nghiêng sang một bên để phát động.

Tốc độ gia tăng vừa lúc giúp hắn tránh thoát một đòn của Vương Nguyên Nguyên.

*Oành!!!*

Thuẫn Bài khổng lồ mạnh mẽ chặt xuống mặt đất, linh lực màu bạc nháy mắt khuếch tán, sinh ra một vòng chấn động méo mó. Hơn phân nửa tấm Thuẫn Bài trong tay Vương Nguyên Nguyên đã cắm sâu vào đất. Uy lực của một kích kia đủ sánh bằng khi Long Hạo Thần dùng thánh kiếm phát ra Quang Trảm Kiếm. Long Hạo Thần tuy tránh được đòn tấn công của Vương Nguyên Nguyên, nhưng linh lực màu bạc khuếch tán vẫn có chút ảnh hưởng tới hắn, khiến hắn sau khi dùng Đột Kích không thể lập tức tấn công.

Vương Nguyên Nguyên một đòn không trúng, sắc mặt hung dữ không thay đổi, Thuẫn Bài đột nhiên vung ngang về phía Long Hạo Thần. Mặt đất tức thì tung bụi mù bao phủ lấy hắn. Vương Nguyên Nguyên rung động Thuẫn Bài, chém ngang về phía Long Hạo Thần. Tiếng gió rít ồ ồ xé rách không khí tựa như tiếng thở dài của tử thần, khiến người ta kinh sợ.

Cả người Long Hạo Thần ngã ngửa ra sau, thắt lưng như gập lại, Thuẫn Bài của Vương Nguyên Nguyên mang theo tiếng rít xẹt qua đỉnh đầu hắn.

Trong khoảnh khắc này, chân phải của Long Hạo Thần giẫm trên đất, phản công. Bây giờ Vương Nguyên Nguyên không có Thuẫn Bài trong tay, là thời cơ tốt nhất để tấn công cô.

Lá Chắn Trùng Kích, Tinh Thiết Khiên thẳng hướng đâm tới Vương Nguyên Nguyên. Lúc này, tấm Thuẫn Bài khổng lồ muốn quay lại phòng thủ cũng cần một ít thời gian.

“Hừ!” Vương Nguyên Nguyên hừ lạnh một tiếng, ánh sáng bạc chợt lóe, không ngờ nàng chẳng chút do dự xông tới gần Long Hạo Thần. Điều khiến Long Hạo Thần giật mình là, trong chớp mắt, tấm Thuẫn Bài bỗng nhiên xuất hiện trong tay cô. Cục diện biến thành hai người cùng lúc dùng Lá Chắn Trùng Kích va vào nhau.

*Rầm--*

Long Hạo Thần bay ra xa hơn năm mét, chấn động khiến Tinh Thiết Khiên trong tay hắn vỡ thành từng mảnh.

So về trang bị quả là không bằng, hơn nữa Long Hạo Thần giật mình phát hiện, ngoại linh lực của mình đã được huyết mạch của Hạo Nguyệt tăng phúc, nhưng khi đối đầu với Vương Nguyên Nguyên lại không chiếm được ưu thế, thậm chí còn thua thiệt. Sức mạnh của cô gái này thật lớn!

Bởi vì mỗi ngày đều hẹn hò với Thải Nhi, Long Hạo Thần không cẩn thận quan sát tình hình chiến đấu của Vương Nguyên Nguyên. Lúc này hắn mới hiểu rõ, cô gái này thắng bảy trận là dựa vào bản lĩnh thật sự.

Linh lực màu bạc chẳng lẽ là thuộc tính hiếm? Trong thoáng chốc, Long Hạo Thần đã hiểu ra. Nếu không phải là thuộc tính không gian, Thuẫn Bài sao có thể quay trở lại tay cô nhanh như vậy?

Đẩy lui Long Hạo Thần, Vương Nguyên Nguyên cũng ngây người, nội linh lực của hai người không khác biệt bao nhiêu. Cùng một kỹ năng va chạm nhau, so đấu chính là ngoại linh lực và trang bị. Không cần nói, Tinh Thiết Khiên của Long Hạo Thần tuyệt đối thua kém. Nhưng khoảnh khắc va chạm, Vương Nguyên Nguyên cảm giác Long Hạo Thần tựa như một con sư tử bùng nổ, sức bật cuồng mãnh, chính nàng cũng bị đẩy lui nửa bước, không thể tiếp tục tấn công. Nếu hắn có trang bị đồng cấp với cô, cho dù không thắng thì chắc cũng không đến nỗi bị đụng bay như vậy?

Tuy trong lòng nghĩ vậy nhưng trên tay nàng không ngừng, xông về phía Long Hạo Thần đang mất thăng bằng. Thuẫn Bài nhoáng lên một cái, huyễn hóa ra ba luồng sáng bao phủ thân thể Long Hạo Thần.

Tuy trong tay Long Hạo Thần chỉ còn một cây kiếm, nhưng tia sáng trong mắt hắn bỗng trở nên lạnh lẽo. Qua mấy lần thử, hắn coi như đã hơi hiểu về Vương Nguyên Nguyên, lúc này không cần nương tay nữa.

Đột nhiên trên thân hỏa kiếm lóe lên kiếm quang chói mắt, phốc một tiếng, đâm vào mé Thuẫn Bài của Vương Nguyên Nguyên. Đồng thời, miệng hắn thì thầm niệm chú ngữ, hai tay cầm kiếm, sau khi đâm trúng thì lập tức phát ra Diệu Nhật Trảm.

*Oành!*

Diệu Nhật Trảm chuẩn xác tìm ra ảnh thật của Thuẫn Bài trong ba bóng dáng, phát ra tiếng va chạm kịch liệt.

Lần này lại là Vương Nguyên Nguyên chịu thiệt.

Tu vi nội linh lực của hai người không khác biệt, nhưng vừa rồi đòn của nàng là phân tán lực lượng. Tuy phẩm chất Thuẫn Bài của nàng hơn hỏa kiếm một bậc, chỉ bị đẩy lùi một bước, nhưng một kích kia đã cho Long Hạo Thần cơ hội phản công.

Nâng tay trái lên, thanh trọng kiếm mà hắn đã mua xuất hiện trong lòng bàn tay, cùng lúc đó, hắn kết thúc việc ngâm xướng chú ngữ.

Một thiên sứ cao cỡ một thước, tỏa ra ánh sáng bay sau lưng hắn, giương đôi cánh, rõ ràng là quang minh thiên sứ. Một vầng sáng màu vàng từ thiên sứ chiếu rọi xuống thân thể Long Hạo Thần. Bỗng chốc cả người hắn được nhuộm một màu vàng kim.

Kỹ năng ngũ giai của Thủ Hộ kỵ sĩ, Thiên Sứ Chúc Phúc. Kỹ năng này là sau khi tu vi của Long Hạo Thần đột phá ngũ giai, mấy ngày nay Dạ Hoa mới dạy cho hắn.

Thiên Sứ Chúc Phúc không phải bí kỹ, tất cả Thủ Hộ kỵ sĩ đều phải học. Kỹ năng này có tác dụng rất lớn trong thực chiến, bởi vì nó là kỹ năng quần thể. Không chỉ tăng phúc cho bản thân mà còn cho cả đồng đội. Dưới tình huống tiêu hao linh lực, nó có thể thêm hiệu quả quang minh chúc phúc vào tất cả các đòn công kích và phòng ngự, hơn nữa không ảnh hưởng đến các loại chúc phúc vốn có.

Quang minh chúc phúc tuy không tăng phúc mạnh như thánh kiếm, nhưng ưu điểm ở chỗ kéo dài liên tục và có hiệu quả quần thể. Đây là một trong những kỹ năng không thể thiếu khi Thủ Hộ kỵ sĩ dẫn dắt đoàn đội đối phó ma tộc.

Hỏa kiếm và trọng kiếm trong tay Long Hạo Thần đều được nhuộm một vầng sáng vàng. Sử dụng Thiên Sứ Chúc Phúc ngoài việc tăng lực công kích của bản thân, quan trọng nhất là để bảo vệ vũ khí của mình. Nếu hỏa kiếm chịu thêm tổn hại gì, sau này thi đấu hắn lấy gì để tham gia! Trọng kiếm có Thiên Sứ Chúc Phúc tăng phúc, có thể miễn cưỡng xem như một thanh ma pháp vũ khí.

Thuần Bạch Nhận, Thiểm Điện Thứ.

Hai thanh trọng kiếm đồng thời bộc phát, mười đạo kiếm quang sắc bén vô cùng đâm về phía Vương Nguyên Nguyên.

Vương Nguyên Nguyên không ngờ sau khi Thuẫn Bài bị hỏng, Long Hạo Thần lại đổi thành song kiếm. Nàng còn chưa sẵn sàng, chỉ có thể lui lại một bước, dùng Thuẫn Bài chắn trước mặt, hoàn toàn che chở thân thể mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!