Ngay khoảnh khắc Cao Anh Kiệt phóng ra Quang Diệu Thể, người cảm nhận rõ ràng nhất chính là Long Hạo Thần. Hắn cảm nhận được quang nguyên tố trong không khí tựa như trăm sông đổ về một biển, điên cuồng hội tụ về phía Cao Anh Kiệt, thậm chí có thể mơ hồ thấy được những điểm sáng nhàn nhạt.
Đây là lần thứ hai Long Hạo Thần biết đến Quang Diệu Thể, nhưng khác với lần đầu, lần này là chứng kiến trong khi chiến đấu. Sau khi kỹ năng cường đại này được phóng thích, người thi triển sẽ có cảm giác bản chất biến đổi, tựa như bản thân đã hóa thành một khối bảo thạch quang hệ khổng lồ, đang điên cuồng hấp thu quang nguyên tố bên ngoài rồi phóng thích ra.
Vương Nguyên Nguyên tuy bị đánh bay nhưng không bị thương nặng, đó là nhờ có Thải Nhi. Khi Cao Anh Kiệt phải ngăn cản Cự Linh Thần Thuẫn của cô thì không còn cách nào dốc toàn lực ứng phó. Khi vũ khí huyết mạch truyền thừa gần đạt tới cảnh giới truyền kỳ bộc phát sức mạnh, không những khiến thân hình Cao Anh Kiệt lung lay, mà còn đồng thời bảo vệ Vương Nguyên Nguyên.
Cao Anh Kiệt lộ vẻ kinh ngạc, dĩ nhiên gã cũng cảm nhận được trọng kiếm bị đâm xuyên qua. Tuy Quang Diệu Thể và linh lực từ đôi cánh sau lưng đã hóa giải đòn tấn công của Thải Nhi, nhưng một luồng hơi thở lạnh lẽo sắc bén đã xâm nhập vào cơ thể gã.
Điều càng khiến Cao Anh Kiệt chấn kinh hơn là cảm giác nguy hiểm chết người ập đến từ sau lưng.
Hàng trăm ngàn tia sáng trắng gần như phóng ra từ ngực Thải Nhi trong chớp mắt, đích thị là Thiên Kích Linh Lô. Tất cả tia sáng đều tập trung vào người Cao Anh Kiệt, không hề khuếch tán ra ngoài. Với đòn công kích tập trung cao độ như vậy, lại thêm dao găm trong tay Thải Nhi lần nữa đâm tới, mạnh như tu vi của Cao Anh Kiệt mà cũng không cách nào xoay người.
Sức mạnh cường đại của Quang Diệu Thể lúc này đã hiển hiện. Ánh mắt Cao Anh Kiệt biến đổi, ánh sáng vàng óng như thực thể phóng ra, cứ thế ngưng tụ thành một bộ giáp vàng. Bất kể là Thiên Kích Linh Lô hay dao găm kim sắc của Thải Nhi, khi chém vào đều vang lên tiếng kim loại va chạm chói tai, nhưng không thể tiến thêm được một phân nào. Lực phản chấn cường đại đẩy bật thân thể Thải Nhi ra sau. Giáp vàng, cánh vàng, lúc này Cao Anh Kiệt trông như một vị thiên sứ. Tuy rằng thiên sứ này không lung linh nhưng lại tràn ngập uy nghiêm.
“Có thể ép ta sử dụng Quang Diệu Thể, các ngươi không tệ lắm. Long Hạo Thần, đỡ một chiêu của ta.” Dưới tác dụng của Thánh Dẫn Linh Lô, dù những người khác tấn công gã, gã cũng không thể đánh trả họ trước khi giải quyết xong Long Hạo Thần. Thánh Dẫn Linh Lô đã thể hiện tác dụng to lớn của nó trong đoàn chiến.
Tiến lên một bước, gã thậm chí không thèm ngoái đầu nhìn Thải Nhi đang đánh lén mình. Quang Diệu Thể ngưng kết thành Quang Diệu Thánh Giáp, căn bản không phải thứ mà mấy đứa nhóc cấp năm có thể chống đỡ được.
Ngọn lửa vàng trong suốt, thậm chí có chút hư ảo, bùng lên. Nó không hề nóng cháy mà lại khiến người ta cảm thấy nặng nề vô cùng.
Đây không phải là Thái Dương Hỏa mà Dương Văn Chiêu từng sử dụng, đây là kỹ năng cấp bảy của Kỵ Sĩ Thánh Điện, Quang Minh Thánh Hỏa. Lấy quang minh làm hỏa diễm, mỗi giây cần thiêu đốt ba trăm điểm nội linh lực, là một kỹ năng khủng bố. Nếu không có tu vi Huy Diệu Kỵ Sĩ cấp sáu tu luyện ra linh khiếu làm cơ sở để hồi phục lượng tiêu hao khổng lồ, thì không cách nào sử dụng được nó. Nói đơn giản, một đòn công kích có kèm Quang Minh Thánh Hỏa thì dù chỉ là một kiếm sơ cấp cũng có thể thi triển ra uy lực của thánh kiếm. Quang Minh Thánh Hỏa và Quang Diệu Thể đều là kỹ năng đặc trưng của Kỵ Sĩ Thánh Điện cấp bảy, sự dung hợp của cả hai chính là thực lực chân chính của một Kỵ Sĩ Thánh Điện.
Lúc này Cao Anh Kiệt cách Long Hạo Thần khoảng mười mét, trọng kiếm chỉ thẳng về phía Long Hạo Thần. Một đạo Quang Minh Thánh Hỏa tựa như dây xích lao thẳng tới chỗ hắn. Cùng lúc đó, một tầng ánh sáng vàng chói mắt từ thân thể Cao Anh Kiệt bắn ra. Thải Nhi đứng sau lưng gã và Hàn Vũ còn đang Tụ Thế, chỉ cảm thấy toàn thân nóng lên, cả người bị bắn văng ra ngoài. Quá trình Tụ Thế của Hàn Vũ cứ như vậy bị cắt đứt.
Linh cảm của một cường giả cấp bảy như Cao Anh Kiệt, sao đám người trẻ tuổi này có thể so bì được? Gã cảm nhận rõ ràng mọi chuyện xảy ra xung quanh. Gã đương nhiên biết Hàn Vũ đang tích tụ lực lượng, sở dĩ không ra tay là vì muốn tiêu hao linh lực của y. Lúc này, khi Tụ Thế sắp hoàn thành, tiêu hao hơn phân nửa linh lực, dưới sự trùng kích của vầng sáng vàng, y gần như mất đi sức chiến đấu. Bản thân ánh sáng vàng không hề có tính công kích, nhưng trừ Long Hạo Thần ra thì những người khác đều bị hất văng ra xa. Điều càng khiến tất cả kinh hãi là, khi thấy gã muốn công kích, Long Hạo Thần, Hạo Nguyệt và Lâm Hâm đều cố gắng phóng ra kỹ năng phòng ngự. Nhưng dưới tác dụng của ánh sáng vàng, những tấm lá chắn nguyên tố mà họ tạo ra lại lặng lẽ biến mất.
Lâm Hâm thất thanh la lên:
“Là Nguyên Tố Mẫn Diệt Quang!”
Nguyên Tố Mẫn Diệt Quang có thể trong nháy mắt hóa giải tất cả ma pháp thấp hơn cấp bảy, biến chúng trở lại thành ma pháp nguyên tố thuần túy trong tự nhiên. Nó cực kỳ hữu hiệu khi đối phó với cường giả ma tộc thuộc loại triệu hoán.
Nguyên Tố Mẫn Diệt Quang mà Cao Anh Kiệt thi triển lại còn kèm theo một lực đẩy cường đại khó thể kháng cự. Điều kỳ diệu hơn là nó có thể lựa chọn mục tiêu, chỉ chừa lại một mình Long Hạo Thần để đón nhận đợt tấn công của gã.
Giờ khắc này, những người trẻ tuổi của Săn Ma Đoàn cấp sĩ số một mới thực sự biết thế nào là cường giả.
Không còn đồng đội hỗ trợ, Long Hạo Thần chỉ còn lại một mình. Nhưng hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh. Thánh Quang Thuẫn cũng là ma pháp nên đã cùng các nguyên tố khác biến mất, hiện tại điều duy nhất hắn có thể làm là cứng rắn chống đỡ.
Hít sâu một hơi, Thánh Dẫn Linh Lô trong ngực Long Hạo Thần điên cuồng chấn động giữa vòng hào quang vàng ở dạng thể lỏng. Hai cánh tay dưới lớp áo biến thành màu vàng chói lọi, chất lỏng vàng óng trong nháy mắt đã tràn ngập cả cánh tay hắn.
Cung bộ, Thần Ngự Thuẫn.
Không có khả năng né tránh, hắn chỉ có thể cắn răng chống đỡ.
*Keng!*
Quang Minh Thánh Hỏa va chạm với Thánh Linh Thuẫn. Gần như trong nháy mắt, nó đã nhuộm Thánh Linh Thuẫn thành một màu vàng đậm đặc. Nếu đây là một trận chiến sinh tử, Cao Anh Kiệt chỉ cần khiến Quang Minh Thánh Hỏa bùng nổ là có thể thiêu đối phương thành tro bụi. Nhưng lúc này gã chỉ muốn khảo nghiệm thực lực của đám thanh niên này mà thôi, đương nhiên sẽ không xuống tay quá nặng. Người gã hứng thú nhất chính là Long Hạo Thần, đội trưởng của cả nhóm. Đứng đầu cuộc thi tuyển chọn Săn Ma Đoàn đợt này, giới hạn của hắn rốt cuộc là ở đâu?
Gã khéo léo khống chế Quang Minh Thánh Hỏa, chỉ cần Long Hạo Thần lộ ra dấu hiệu không thể chống cự, Cao Anh Kiệt sẽ lập tức kết thúc đòn tấn công.
Lực phòng ngự của Thánh Linh Thuẫn không tệ, hoàn toàn vượt qua Quang Diệu Thuẫn trước kia của Long Hạo Thần. Nhưng Quang Minh Thánh Hỏa dường như không bị nó ngăn cản, trong nháy mắt đã lan tràn đến đôi tay Long Hạo Thần.
Lần này, không có lực xung kích mãnh liệt. Nhưng quang nguyên tố tinh thuần lại nhanh chóng đốt cháy. Chỉ khi thực sự tiếp xúc mới cảm nhận được nhiệt độ của nó. Đó là một sức nóng mênh mông, khi Dịch Thái Linh Lực của Long Hạo Thần gặp phải Quang Minh Thánh Hỏa, nó lại trở thành nhiên liệu cho ngọn lửa. Tuy Quang Minh Thánh Hỏa chỉ tràn đến tay hắn, nhưng Long Hạo Thần cảm giác như toàn thân mình đang bốc cháy.
Thánh Dẫn Linh Lô rõ ràng đã ảm đạm đi, Dịch Thái Linh Lực cũng dao động bất an. Nhưng Long Hạo Thần kinh ngạc phát hiện, bản thân lại không cảm thấy có chút nguy hiểm nào.
Long Hạo Thần không cảm nhận được nguy hiểm, nhưng ngay khoảnh khắc này, Cao Anh Kiệt lại cảm thấy hơi thở của tử thần.
Khi gã dùng Nguyên Tố Mẫn Diệt Quang xua tan tất cả ma pháp và các thành viên của Săn Ma Đoàn số một, rồi dùng Quang Minh Thánh Hỏa công kích Thánh Linh Thuẫn của Long Hạo Thần, một luồng sát khí ngút trời đã bộc phát ngay sau lưng gã.
Mái tóc dài màu tím nhạt của Thải Nhi không gió tự bay sau đầu. Đôi mắt vô hồn của nàng hoàn toàn biến thành màu xám tro. Một vầng sáng xanh đen từ trong cơ thể nàng lan ra, con dao găm ám kim sắc biến mất, hai cánh tay trắng nõn thậm chí có chút tái nhợt được nâng lên, giang ra hai bên.
Bên ngoài vầng sáng xanh đen, không khí trong phạm vi bán kính năm mét nháy mắt hoàn toàn biến thành màu xám.
Có lẽ người khác không biết màu xám này là gì, nhưng Cao Anh Kiệt kinh hãi phát hiện sát khí thực chất đang truyền đến từ sau lưng.
Dù hiện tại gã đang mặc Quang Diệu Giáp được ngưng tụ từ Quang Diệu Thể, lại thêm Quang Minh Thánh Hỏa thiêu đốt, nhưng gã vẫn cảm thấy sau lưng lạnh buốt. Luồng sát khí kia khiến một người tràn ngập hơi thở quang minh như gã cũng phải sởn tóc gáy.
Đây, đây là chuyện gì?
Trong chớp mắt đưa ra quyết định, Cao Anh Kiệt vội vàng xoay người, vừa vặn thấy được bộ dạng kỳ dị của Thải Nhi.
Một cô gái mù vì sao có thể phát ra hơi thở khủng bố như vậy, điều này hoàn toàn vượt xa tu vi cấp năm của nàng!
May mắn là vừa rồi Thánh Dẫn Linh Lô của Long Hạo Thần đã bị Quang Minh Thánh Hỏa công kích và tự động gián đoạn. Nếu không, Cao Anh Kiệt lúc này sẽ đối mặt với phiền toái cực lớn.
Cảm giác lạnh như băng khiến Cao Anh Kiệt như rơi vào địa ngục. Nếu đối diện là kẻ địch, gã sẽ không hề do dự mà lựa chọn tấn công. Nhưng người đứng đối diện không phải kẻ địch. Sát khí khủng bố đang bành trướng ra với tốc độ kinh người, phạm vi màu xám quanh thân nàng không ngừng mở rộng.
Cùng lúc đó, tất cả thành viên của Săn Ma Đoàn cấp sĩ số một đều bị áp lực đè nén.
Vương Nguyên Nguyên thở dốc một hồi rồi lại lao người lên, Cự Linh Thần Thuẫn bộc phát ánh sáng trắng lạnh lẽo không gì sánh bằng. Linh lực dao động khổng lồ hòa cùng khí thế hoang dã nhanh chóng dâng lên. Ngay cả đôi mắt to của cô cũng hiện ra màu bạc.
Sinh Linh Môn khổng lồ rốt cuộc đã mở ra vào khoảnh khắc này. Lần này không còn là cừu, dẫn đầu xuất hiện là hơn ba mươi xúc tu đen như mực. Xúc tu vung vẩy, không khí bị xé rách dữ dội. Một sinh vật có thân thể tròn vo từ Sinh Linh Môn bò ra.
Tà Nhãn trên đỉnh đầu Hàn Vũ vốn định tấn công Cao Anh Kiệt. Nhưng khi sinh vật khổng lồ kia chui ra khỏi Sinh Linh Môn, nó kịch liệt run rẩy rồi trốn ra sau lưng Hàn Vũ.
Trần Anh Nhi ngã ngồi trên mặt đất, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt đến đáng sợ, thở hổn hển, hiển nhiên là đã cạn kiệt linh lực.
Lâm Hâm không biết công kích nhưng trong sân không chỉ mình y thuộc hỏa hệ! Hỏa Diệu Thiên Địa, một luồng sáng đỏ từ đỉnh trượng Hỏa Vân Tinh phóng ra, vừa lúc rơi vào Tiểu Hỏa. Y dốc hết toàn bộ linh lực truyền cho Tiểu Hỏa.
Khoảnh khắc Nguyên Tố Mẫn Diệt Quang xua tan Nguyên Tố Hộ Thuẫn, chỉ có Lâm Hâm để ý thấy trong mắt ba cái đầu của Hạo Nguyệt – Tiểu Quang, Tiểu Hỏa, Tiểu Thanh – đã biến đổi nghiêm túc. Cái sừng nhô lên sau lưng dường như tỏa ra tia sáng tím. Ba cái đầu nhanh chóng phát ra những âm thanh ngâm xướng.
Mới nghe thì dường như chúng đang tự ngâm những loại chú ngữ khác nhau. Nhưng nếu cẩn thận lắng nghe sẽ phát hiện, ba tiếng ngâm xướng có một loại tiết tấu hòa hợp. Ba đôi mắt vốn có màu khác nhau dần dần tràn ra ánh sáng tím nhạt.
Nhưng, người phát động đầu tiên không phải họ.
Một cái chùy khổng lồ màu bạc từ trên trời giáng xuống. Cái chùy này dài hơn năm mét, đầu chùy có đường kính hơn hai mét. Ánh sáng trắng thần thánh nhu hòa tản ra từ sáu góc cạnh. Khi nó đột ngột giáng xuống, dường như có một khúc thánh ca văng vẳng bên tai.
Đặc biệt là xung quanh quang chùy bạc lại tràn ngập một tầng huyết quang nhàn nhạt. Sau khi phát động một kích kia, gã đầu trọc nào đó ngồi phịch trên đất. Sắc mặt gã cũng chẳng khá hơn Trần Anh Nhi là bao.
Cao Anh Kiệt giơ tấm thuẫn trong tay trái lên đỉnh đầu để chắn.
*Keng!*
Một tiếng vang thật lớn. Cả người gã được bao bọc bởi vầng sáng vàng lóa mắt, đích thị là Thần Ngự Thuẫn.
Quang chùy bạc khổng lồ tan rã nhưng hai chân Cao Anh Kiệt cũng lún xuống mặt đất nửa tấc.
Lúc này, sinh vật khổng lồ chui ra từ Sinh Linh Môn dần hiện rõ hình dáng. Nó lại là một Tà Nhãn phiên bản phóng đại.
Thân thể nó có bán kính hơn một mét, khó trách nó phải vất vả lắm mới chui ra khỏi Sinh Linh Môn. Trên thân nó có hơn ba mươi xúc tu dài khoảng hai mươi mét, đang từ bốn phương tám hướng bao phủ lấy Cao Anh Kiệt. Cùng lúc đó, con mắt khổng lồ dâng lên từng tầng ánh sáng trắng đậm đặc. Tựa như từng tầng ánh sáng trắng đang thu hẹp lại, một uy áp khủng bố nháy mắt bộc phát.
Tà Nhãn Lĩnh Chủ, ma thú cấp tám. Thể tiến hóa của Tà Nhãn.
Ai cũng không ngờ, Trần Anh Nhi vốn không được kỳ vọng lại bộc phát vận may, triệu hoán ra một ma thú cấp tám.
Ma thú cấp tám bản thân nó đã tương đương với cường giả nhân loại cấp bảy. Huống chi Tà Nhãn Lĩnh Chủ lại là một loại ma thú cấp tám đặc thù, lấy tấn công tinh thần làm chủ.
Đương nhiên Cao Anh Kiệt cũng cảm nhận được khí thế của ma thú cấp tám. Nhưng lúc này gã không dám quay lại, bởi vì cảm giác mà Thải Nhi đem đến còn nguy hiểm hơn cả ma thú cấp tám.
“Liệt! Không! Pháo!” Vương Nguyên Nguyên hét lớn một tiếng. Một cột sáng bạc đột ngột xuất hiện giữa không trung, cô lao thẳng về phía Cao Anh Kiệt. Đây là chiêu Liệt Không Pháo hoàn chỉnh mà cô có khả năng phát động, uy lực hơn xa gấp đôi so với lúc đối phó với Long Hạo Thần.
Khi cô phát động Liệt Không Pháo, đồng thời xúc tu của Tà Nhãn cũng vươn tới.
Cao Anh Kiệt thầm than, trong khoảnh khắc này, gã làm một hành động khiến mọi người khó hiểu. Cả người gã lùi ra sau, rồi ngồi xuống.
Một luồng ánh sáng bạc phóng lên cao. Trong ánh sáng không có quang nguyên tố mãnh liệt, nhưng lại cho người ta cảm giác mênh mông vô bờ. Không khí xung quanh thân thể Cao Anh Kiệt bỗng trở nên dính đặc, đó là dấu hiệu các loại ma pháp nguyên tố chúc phúc sắp ngưng kết.
Dưới thân gã, một luồng sáng bạc vặn vẹo xuất hiện. Đó là một cái hòm bạc hình vuông, bên trên có rất nhiều họa tiết hoa mỹ và huyễn lệ. Cao Anh Kiệt lùi ra sau vừa lúc ngồi trên cái hòm đó.
Ánh sáng bạc dâng lên hóa thành một cột sáng khổng lồ. Xúc tu của Tà Nhãn Lĩnh Chủ vừa chạm phải ánh sáng này thì liền như bị điện giật mà rụt lại, không dám đụng vào nó nữa.
Một luồng sáng vàng từ tay Cao Anh Kiệt phóng ra, tấm thiết thuẫn mang theo âm thanh rung động va chạm với Liệt Không Pháo.
Thiết thuẫn so với Cự Linh Thần Thuẫn, quả thật như trời với đất. Nhưng dưới tình huống tu vi chênh lệch, nó lại bộc phát ra uy lực mạnh mẽ.
*Oành!* một tiếng, tấm thiết thuẫn trên không trung phát ra đầy trời quang vũ. Quang Minh Thánh Hỏa đã cứng rắn chống lại phần lớn uy lực của Liệt Không Pháo, chỉ có một số ít chạm vào thân thể Cao Anh Kiệt. Tất cả đều bị lớp ánh sáng bạc dính đặc quanh thân gã hòa tan.
Cùng lúc đó, những âm thanh lách cách êm tai vang lên. Mọi người chỉ nhìn thấy ánh sáng bạc tắt đi, từ cái hòm bạc đầu tiên vươn ra một luồng sáng quấn lấy tay Cao Anh Kiệt. Ánh sáng bạc bắn ra từ phía dưới cũng giam cầm hai chân gã. Vị trí ngồi, eo, nửa phần thân dưới, ánh sáng bao phủ toàn bộ các vị trí đó.
Khi Cao Anh Kiệt đứng lên, ánh sáng bạc từ dưới dâng lên, những âm thanh êm tai tiếp tục vang vọng. Tất cả chỉ mất vài giây, một bộ giáp bạc bao gồm cả mũ giáp đã bao phủ toàn thân Cao Anh Kiệt.
Dù chưa ăn qua thịt heo, thậm chí chưa từng nhìn thấy heo chạy, nhưng ít ra cũng đã nghe nhắc tới heo.
Trừ Thải Nhi ra, các thành viên khác của Săn Ma Đoàn cấp sĩ số một gần như đồng thanh kinh hô:
“Bí Ngân Cơ Tọa Chiến Khải!”
Bộ giáp bạc lấp lánh ánh sáng nhạt, tựa như thủy ngân chảy xuôi chỉ khuếch tán trong phạm vi một mét quanh thân giáp. Nhưng nó lại mang đến cho người ta một cảm giác áp bức cường đại.
Bộ giáp bạc không có nhiều hoa văn mỹ lệ, nhưng lại có những đường cong tuyệt mỹ. Mỗi một chỗ nhô ra, mỗi một đường nét đều hoàn mỹ vô cùng. Những đường nét phía trên có thẳng, có cong, góc cạnh rõ ràng, lại vô cùng tự nhiên. Đó là một vẻ đẹp không thể nói thành lời.
Huống chi bên ngoài bộ giáp bạc còn đang thiêu đốt ngọn lửa Quang Minh Thánh Hỏa nóng rực. Khi bộ giáp bao bọc cơ thể Cao Anh Kiệt, Quang Minh Thánh Hỏa cũng đồng thời bùng cháy dâng cao ba mét. Ngọn lửa vàng cao ba mét thì mạnh đến cỡ nào. Lực áp bức kinh khủng khiến mỗi người đều sinh ra cảm giác yếu ớt.
Trong tay gã không còn tấm chắn, nhưng vẫn nắm thanh thiết kiếm. Nhưng giờ khắc này, cảm giác mà Cao Anh Kiệt mang lại cho Long Hạo Thần là như đang ngước nhìn một ngọn núi cao.
*Két!* một âm thanh sắc nhọn chợt vang lên, một tia sáng trắng dài một mét trùng kích về phía Cao Anh Kiệt.
Rốt cuộc Tà Nhãn Lĩnh Chủ đã phát động công kích. Giây phút tia sáng trắng xuất hiện, mọi người đều có cảm giác tinh thần hỗn loạn. Bởi vì hào quang này vụt qua bên cạnh Hạo Nguyệt, nên chú ngữ gần hoàn thành của ba cái đầu Hạo Nguyệt cứ như vậy bị cắt đứt. Ba loại ma pháp nguyên tố với ba màu khác nhau từ người nó tán loạn ra. Thân thể Hạo Nguyệt lung lay, đột nhiên ba cái đầu quay lại, sáu con mắt tím lấp lánh sự phẫn nộ nhìn chằm chằm Tà Nhãn Lĩnh Chủ.
Cao Anh Kiệt từ đầu tới cuối không hề ngoái đầu lại, nhưng sau lưng gã tựa như có mắt. Quang Minh Thánh Hỏa đột nhiên vòng ra phía sau, ngưng kết thành một tấm thuẫn khổng lồ vàng chói mắt.
Không có tiếng va chạm kịch liệt, chỉ có tiếng két kéo dài khiến người ta đau buốt răng. Ánh sáng trắng đụng phải Quang Minh Thánh Hỏa thì ảm đạm đi rất nhiều, ánh sáng bạc dính đặc quanh người Cao Anh Kiệt chợt lóe lên rồi hồi phục bình thường.
Bí Ngân Cơ Tọa Chiến Khải hoàn toàn được chế tạo từ loại bí ngân quý hiếm. Bí ngân hiện là một trong những kim loại quý hiếm nhất, có lực tương tác với ma pháp nguyên tố mạnh nhất. Dù chỉ một khối bí ngân nhỏ cỡ nắm tay cũng có giá trị vạn kim. Bất cứ vũ khí nào được gia nhập một chút bí ngân, sẽ có khí thế của ma khí, nếu cho vào nhiều hơn, lập tức trở thành trang bị linh ma cấp. Mà bộ áo giáp này toàn bộ dùng bí ngân chế tạo, ít nhất được phụ ma bảy trận pháp khác nhau.
Bí ngân có mật độ lớn nên trọng lượng cũng kinh người. Nhìn qua bộ giáp bạc hoàn toàn dán sát thân thể Cao Anh Kiệt, nhưng trọng lượng của nó hơn ngàn cân! Bí Ngân Cơ Tọa Chiến Khải chính là trụ cột của Kỵ Sĩ Thánh Điện, một trang bị cường lực. Chỉ có Kỵ Sĩ Thánh Điện cấp bảy ưu tú mới có tư cách mặc nó, mà còn cần cả vận khí nữa.
Kỵ Sĩ Thánh Điện tổng cộng có ba trăm sáu mươi lăm bộ Bí Ngân Cơ Tọa Chiến Khải. Họ đã hao phí gần ba ngàn năm mới rèn thành. Ở một vài phương diện, nó mô phỏng theo uy lực của Thần Ấn Vương Tọa. Mỗi một bộ Bí Ngân Cơ Tọa đều là trang bị truyền kỳ thực thụ. Hơn nữa còn là trang bị truyền kỳ phủ kín toàn thân! Toàn bộ ba trăm sáu mươi lăm bộ Bí Ngân Cơ Tọa Chiến Khải đều đã có chủ nhân. Kỵ sĩ của Kỵ Sĩ Thánh Điện lên tới cấp bảy nếu muốn mặc nó, không chỉ phải đánh bại các kỵ sĩ đồng cấp, mà còn phải chờ cơ hội. Hoặc là Bí Ngân Cơ Tọa Kỵ Sĩ khiêu chiến thành công lên Kim Cơ Tọa Kỵ Sĩ, bộ Bí Ngân Cơ Tọa nguyên bản sẽ được trả về Kỵ Sĩ Thánh Điện. Hoặc là Bí Ngân Cơ Tọa Kỵ Sĩ chết trận, hoặc là người đó tự động từ bỏ. Chỉ dưới vài tình huống này, Kỵ Sĩ Thánh Điện mới có được trang bị truyền kỳ này.
Đương nhiên còn có một phương pháp khác, đó là dựa vào đủ giá trị công huân để trao đổi. Tình huống đó phải ưu tiên xếp hàng. Nhưng muốn đổi được Bí Ngân Cơ Tọa Chiến Khải, giá trị công huân cần có tuyệt đối là một con số thiên văn.
Từ sau khi ba trăm sáu mươi lăm bộ Bí Ngân Cơ Tọa Chiến Khải được rèn thành, chúng đã trở thành lực lượng giúp Kỵ Sĩ Thánh Điện đứng vững, và chưa từng đánh rơi một bộ nào.
Một khi Bí Ngân Cơ Tọa Kỵ Sĩ chết trận, bộ Bí Ngân Cơ Tọa sẽ tự động kích hoạt hệ thống truyền tống, tự trở về Kỵ Sĩ Thánh Điện. Hơn nữa, Bí Ngân Cơ Tọa có năng lực tự sửa chữa, muốn triệt để phá hủy nó là rất khó khăn.
Giờ khắc này, đám người Long Hạo Thần lần đầu tiên biết đến sự tồn tại của trang bị này. Chiến ý hừng hực ban đầu bỗng chốc như bị dội một gáo nước lạnh.
Ánh sáng vàng lóa mắt, ánh sáng trắng bắn ra. Thánh Dẫn Linh Lô lần nữa rơi trên người Cao Anh Kiệt.
Cho dù có lá chắn bạc do Bí Ngân Cơ Tọa Chiến Khải hình thành cũng không ngăn được sức lôi kéo của Thánh Dẫn Linh Lô. Gương mặt Cao Anh Kiệt giấu sau mũ giáp trở nên kinh ngạc. Theo gã thấy thì Long Hạo Thần bị Quang Minh Thánh Hỏa chính diện trùng kích, hẳn là đã mất đi sức chiến đấu, làm sao còn có thể phát động Thánh Dẫn Linh Lô?
Long Hạo Thần thật sự đã mất đi sức chiến đấu ư? Không! Khi đồng đội liên tục công kích, trên người Long Hạo Thần cũng phát sinh biến hóa. Cả người hắn trở nên trong suốt, một màu vàng trong suốt. Ngọn lửa vàng chói mắt từ người hắn dâng lên. Đôi con ngươi vàng kim lóe sáng.
Nếu phải đánh giá trạng thái hiện tại của hắn, thì trong mắt người khác, hắn trông giống hệt như Cao Anh Kiệt khi thi triển Quang Diệu Thể và thiêu đốt Quang Minh Thánh Hỏa.
Linh lực quang thuộc tính mênh mông bành trướng, vượt xa trạng thái bình thường. Một thanh trọng kiếm lấp lánh ánh sáng vàng mộng ảo thay thế vị trí của Thánh Linh Thuẫn. Khi kích phát Thánh Dẫn Linh Lô, Long Hạo Thần đồng thời quát lớn một tiếng, lao về phía Cao Anh Kiệt đang mặc Bí Ngân Cơ Tọa Chiến Khải.
Long Hạo Thần đương nhiên biết mình không thể nào là đối thủ của Cao Anh Kiệt. Hắn không rõ trên người mình đã xảy ra chuyện gì, vì sao thực lực đột nhiên tăng cao. Nhưng hắn có thể cảm nhận được trạng thái khác thường của Thải Nhi. Thải Nhi là tình yêu hắn phải bảo vệ cả đời, sao có thể để nàng trực diện đối đầu với một Cao Anh Kiệt cường đại như vậy? Đối mặt với cường địch, người đứng chắn phía trước, phải là hắn, với tư cách là một kỵ sĩ và là một người đàn ông.
Bởi vậy, dù biết rõ là châu chấu đá xe, hắn vẫn lần nữa phát động Thánh Dẫn Linh Lô, hơn nữa kêu gọi Lam Vũ, Quang Phù Dung xông về phía đối thủ.
Mọi người có thể bị Bí Ngân Cơ Tọa Chiến Khải làm chấn động, nhưng hắn là đoàn trưởng, là trụ cột của cả đội thì không thể. Hắn phải dùng hành động để kích phát dũng khí của đồng đội.
Lam Vũ, Quang Phù Dung mang theo ánh sáng âm u dập dờn tựa sóng nước, một chùm hào quang mông lung màu lam kim tản ra. Trọng kiếm trong tay Long Hạo Thần cứ thế biến mất, hai luồng sáng vàng và xanh lam nháy mắt bộc phát, quấn lấy nhau trên không trung rồi lao thẳng về phía Cao Anh Kiệt. Cũng trong chớp mắt này, Quang Minh Thánh Hỏa biến mất, cảm giác trong suốt cũng theo đó mất đi. Cả người hắn suy sụp, phải nhờ Thánh Linh Kiếm chống đỡ mới đứng vững được.
Cùng lúc đó, Thải Nhi đang đứng yên bỗng động. Một luồng sáng đen dường như từ đỉnh đầu nàng bắn ra. Luồng khí lưu màu xám quanh thân nàng bỗng chốc biến thành màu đen. Sát khí như biến thành thực chất, phát sinh thay đổi kinh khủng. Cao Anh Kiệt đang mặc Bí Ngân Cơ Tọa Chiến Khải, lớp ánh sáng bạc dính đặc trước người lại có dấu hiệu tan rã. Gã chỉ thấy một luồng đao phong khiến gã nghẹt thở đang tiếp cận mình. Ngay cả Bí Ngân Cơ Tọa Chiến Khải dường như cũng khó chống cự nổi sát khí khủng bố kia.
Đây không phải là tấn công thực chất mà là sát khí! Cô gái này làm sao có thể có sát khí kinh khủng như vậy?
Cao Anh Kiệt rên lên một tiếng rồi lùi lại nửa bước. Trong lúc này gã rơi vào tình trạng bị động. Sự tồn tại của Thánh Dẫn Linh Lô khiến gã không cách nào công kích Thải Nhi. Nhất định phải giải quyết Long Hạo Thần trước. Nhưng Thánh Dẫn Linh Lô không thể mê hoặc tâm trí gã. Cảm giác uy hiếp mà Thải Nhi mang lại quá kinh khủng, cho nên gã không dám quay đầu đối phó với đòn tấn công kỳ dị Lam Vũ, Quang Phù Dung của Long Hạo Thần.
“Thải Nhi, dừng tay!” Một giọng hét lạnh băng vang lên.
Luồng sáng đen vừa dâng lên từ đỉnh đầu Thải Nhi, không để mọi người thấy rõ đã lại ẩn vào trong đầu nàng. Cao Anh Kiệt chợt cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, sau lưng toát mồ hôi lạnh. Gã không biết Thải Nhi đã dùng năng lực gì, nhưng có thể khẳng định là nếu một kích này được phóng ra, chỉ sợ gã không dễ dàng chống đỡ.
Nhưng lúc này, đòn công kích của Long Hạo Thần đã tiếp cận sau lưng Cao Anh Kiệt.
Hai luồng sáng xanh và vàng quấn quanh nhau, cấp tốc xoay tròn thành hình mũi nhọn, cứ như vậy xuyên qua lớp ánh sáng bạc dính đặc của Bí Ngân Cơ Tọa Chiến Khải, mạnh mẽ đụng vào lưng Cao Anh Kiệt.
*Bộp* một tiếng, cả người Cao Anh Kiệt bị bắn thẳng về phía trước, lực phá hoại khủng bố nháy mắt ập tới.
Một tay chống trên đất, hai cánh giương ra, Cao Anh Kiệt lộn một vòng mới miễn cưỡng ổn định được thân thể. Nhưng thân hình gã lung lay, phun ra một ngụm máu tươi. Có thể thấy rõ sau lưng bộ Bí Ngân Cơ Tọa xuất hiện một vết lõm cực sâu, hiển nhiên đã tổn thương đến cơ thể gã. Xung quanh vết lõm còn có đầy những lỗ nhỏ như kim châm.
Nước không nơi nào không tới, quang cuồn cuộn xuyên thấu, đây chính là kỹ năng kèm theo của Lam Vũ, Quang Phù Dung: Quang Vũ Phù Dung Thứ.
Ban đầu, Long Hạo Thần định dùng kỹ năng này để đối phó với Dương Văn Chiêu trong trận tranh đoạt quán quân. Nhưng khi đó Dương Văn Chiêu không chống nổi chiến ý cường đại của hắn, không cần hắn sử dụng đòn này đã thua rồi.
Đối với Quang Vũ Phù Dung Thứ, chính bản thân Long Hạo Thần cũng chưa nghiên cứu rõ ràng. Lấy tu vi của hắn để xuất ra đòn đó có chút khó khăn. Mà tu vi mạnh yếu, linh lực phát ra nhiều ít, sẽ quyết định uy lực của chiêu đó. Vừa nãy nội linh lực của Long Hạo Thần đột nhiên tăng vọt, tuy hắn không rõ đã có chuyện gì xảy ra, nhưng những ngoại linh lực đó đều được rót vào Lam Vũ, Quang Phù Dung để phát động kỹ năng này. Đây là kỹ năng công kích mạnh nhất mà hắn có hiện tại.
Ngay cả Long Hạo Thần cũng không nghĩ tới Lam Vũ, Quang Phù Dung lại có uy lực mạnh như vậy, khiến Cao Anh Kiệt mặc Bí Ngân Cơ Tọa Chiến Khải cũng phải bị thương.
Hai luồng sáng vàng xanh vòng trở lại, nhập vào trong tay Long Hạo Thần và chuyển hóa thành Lam Vũ, Quang Phù Dung.
Nhìn thanh kiếm trong tay, Long Hạo Thần không chút nào che giấu sự yêu thích từ tận đáy lòng. Thanh kiếm này có linh tính, cảm giác tâm linh tương thông, sự dung nhập cảm thụ có thể so sánh với mối quan hệ giữa hắn và Hạo Nguyệt.
Giữa hư không, một vết rách xuất hiện cạnh Thải Nhi. Một ông lão gầy gò toàn thân mặc đồ đen bước ra. Người đến không phải ai khác, chính là điện chủ Thích Khách Thánh Điện, Hiệp Giả cấp chín, phó minh chủ của Liên Minh Thánh Điện, Thánh Nguyệt.
Thánh Nguyệt không thèm để ý đến người khác, chỉ nhìn chằm chằm Thải Nhi, nói:
“Hồ đồ, chỉ là luận bàn mà thôi, sao con có thể dùng lực lượng đó? Chẳng lẽ đã quên sử dụng nó sẽ phải trả cái giá lớn gì sao?”
Màu xám trong mắt Thải Nhi dần biến mất, nàng nhàn nhạt nói:
“Ông cố, đây là lần đầu con và anh ấy cùng nhau chiến đấu, con không muốn thua.”
Mặt Thánh Nguyệt đen lại.
“Con bé này. Nó tốt đến vậy sao? Đáng để con trả giá đến thế?”
Dường như Thải Nhi trở nên bướng bỉnh, nàng cứng rắn nói:
“Chỉ có anh ấy cho con cảm nhận được tình thân và sự ấm áp.”
Thánh Nguyệt khựng lại, ánh mắt lạnh băng nguyên bản trở nên nhu hòa. Hít thở nặng nề, ánh mắt ông chuyển sang Cao Anh Kiệt đang thu hồi Bí Ngân Cơ Tọa.
“Ngươi cũng hồ đồ, chẳng lẽ không nhìn ra con bé đang dẫn xuất một lực lượng không thuộc về mình? Vì sao không lên tiếng ngăn cản?”
Cao Anh Kiệt cung kính hướng Thánh Nguyệt hành lễ kỵ sĩ.
“Hiệp Giả đại nhân, tôi muốn thử cực hạn của đám thanh niên này. Tôi là lĩnh đội đợt này, cần phải nắm giữ thực lực chân chính của họ.”
Thánh Nguyệt cau mày nói:
“Vậy kết quả thử thế nào?”
Mắt Cao Anh Kiệt sáng ngời.
“Tốt hơn nhiều so với trong tưởng tượng. Tuy họ phối hợp chưa ăn ý, năng lực của nhiều người không ổn định. Nhưng dưới một số tình huống, họ có thể bộc phát sức chiến đấu vượt xa bình thường. Qua một thời gian chỉnh đốn, tin tưởng họ sẽ có thực lực tổng thể, không uổng là Săn Ma Đoàn số một của kỳ thi này.”
Thánh Nguyệt gật đầu, ánh mắt quét qua từng người, rồi dừng lại trên thân Tà Nhãn Lĩnh Chủ.
“Cô bé, Tà Nhãn Lĩnh Chủ này không tệ, ngươi có thể suy nghĩ biến nó thành bản mệnh thú. Tuy đẳng cấp của nó cao hơn một chút, nhưng nếu ngươi nguyện ý, lão phu có thể giúp ngươi áp chế nó. Tà Nhãn Lĩnh Chủ có khả năng sẽ thăng cấp lên đỉnh cấp chín ma thú Tà Nhãn Bạo Quân.”
Trần Anh Nhi lúc này đã đứng dậy, không hề do dự lắc đầu nói:
“Không cần đâu ạ, nó xấu muốn chết, đuổi về đi.”
Cô vừa nói vừa hướng Tà Nhãn Lĩnh Chủ phất tay. Mọi người buồn bực nhìn nó chui vào Sinh Linh Môn.
Thánh Nguyệt hơi tiếc nuối nói:
“Tà Nhãn đúng là không hợp với con gái, nhưng nếu thuần phục được nó, có khả năng sẽ trở thành ma thú đỉnh cấp chín làm bản mệnh triệu hoán thú. Cơ hội như vậy không phải dễ dàng có được.”
Trần Anh Nhi thè lưỡi nói:
“Không thèm đâu. Bà nội có nói bản mệnh triệu hoán thú phải được bồi dưỡng từ lúc nhỏ, mới có thể hoàn mỹ phù hợp với mình. Nó lớn cỡ đó rồi, sau này phản phệ thì biết làm sao?”
Thánh Nguyệt nhàn nhạt nói:
“Tùy ngươi.”
Dù sao ông cũng không phải cường giả của Linh Hồn Thánh Điện.
Ông nào biết trong lòng cô bé kia đang nghĩ là, Dương Văn Chiêu cái tên xấu xa kia có Tinh Diệu Độc Giác Thú xinh đẹp như vậy, mình mà lấy một con xấu xí làm bản mệnh triệu hoán thú, chẳng phải là mất mặt lắm sao?
Thánh Nguyệt trầm giọng nói:
“Đám nhóc các ngươi thật là không biết trời cao đất rộng. Chẳng lẽ còn vọng tưởng đánh bại một vị Kỵ Sĩ Thánh Điện? Các ngươi nghĩ chênh lệch cấp bậc là cái gì?”
Vương Nguyên Nguyên tính tình ngay thẳng, không thèm để ý trước mặt mình là ai, nhịn không được nói:
“Mới nãy chúng tôi suýt nữa thắng rồi, lĩnh đội đã bị thương.”
Thánh Nguyệt cười lạnh một tiếng.
“Suýt? Sai lầm. Nếu hắn thật sự muốn giết các ngươi, không cần quá ba giây. Có được Bí Ngân Cơ Tọa Chiến Khải, tu vi của hắn ít nhất là Kỵ Sĩ Thánh Điện cấp bảy. Kỵ Sĩ Thánh Điện cấp bảy có ý nghĩa như thế nào? Ý nghĩa là nội linh lực của hắn vượt qua 20.000. Các ngươi cộng lại cũng không cao bằng nội linh lực của một mình hắn. Sở dĩ hắn bị thương, đương nhiên là đòn tấn công của Long Hạo Thần không sai, nhưng quan trọng là hắn sợ làm tổn thương các ngươi, nên luôn ở trong trạng thái phòng ngự. Nếu không, Long Hạo Thần có thể dùng Thánh Dẫn Linh Lô kiềm chế hắn sao? Đối với bất cứ chức nghiệp nào, chênh lệch cấp bậc càng về sau càng hiện rõ. Một cường giả cấp bảy toàn lực công kích, ngay cả tu vi của ta cũng phải thận trọng. Các ngươi? Hừ!”