Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 52: CHƯƠNG 52: TÊN NGỐC CỦA EM

Giọng nói của Cao Anh Kiệt trầm thấp mà mạnh mẽ, từng câu từng chữ như những chiếc đinh đóng sâu vào lòng Long Hạo Thần.

“Đối với một kỵ sĩ, trong từ điển vĩnh viễn không có hai chữ ‘mạo hiểm’. Bởi vì các cậu không chiến đấu một mình. Vững vàng là tố chất mà cậu bắt buộc phải có.”

“Hiện tại, điều cậu cần tăng cường chính là khả năng phán đoán đại cục và năng lực chỉ huy. Để trở thành một người lãnh đạo khiến đồng đội tin tưởng, cậu còn phải làm rất nhiều, rất nhiều việc. Áp lực này cũng chính là động lực. Trong ba tháng tới, tôi sẽ không chỉ điểm bất kỳ ai khác, đối tượng duy nhất tôi góp ý chỉ có mình cậu. Đồng đội làm sai ở đâu, cậu phải tự mình sửa chữa. Đồng đội nên làm thế nào, cậu phải là người lựa chọn. Trong ba tháng, cậu nhất định phải trở thành một thủ lĩnh, một đoàn trưởng hợp cách. Từ giây phút cậu trở thành đoàn trưởng Săn Ma Đoàn, sinh mệnh của cậu đã không còn thuộc về bản thân mà là của cả đội. Cùng lúc đó, mỗi thành viên trong đội đều giao phó sinh mệnh vào tay cậu. Phần trách nhiệm nặng nề này, cậu phải không ngừng nỗ lực để gánh vác.”

Lời nói của Cao Anh Kiệt có phần nặng nề, không khí trong thùng xe cũng theo đó mà trĩu xuống. Tất cả ánh mắt đều tập trung vào Long Hạo Thần.

Long Hạo Thần hít sâu một hơi, chậm rãi vươn tay phải ra, trầm giọng nói:

“Không từ bỏ, không bỏ cuộc. Tôi, Long Hạo Thần, xin thề tại đây. Vĩnh viễn không từ bỏ bất kỳ đội viên nào. Tôi sẽ dùng cả sinh mệnh để bảo vệ vinh quang của toàn đội, dùng tính mạng của mình để bảo vệ sự an toàn của mỗi người. Kiếm của tôi sẽ chỉ về phía trước các người, thuẫn của tôi sẽ vì các người mà chống đỡ cường địch.”

“Hay!” Tư Mã Tiên hét lớn, “bộp” một tiếng đập mạnh tay mình lên tay Long Hạo Thần. Lâm Hâm và Hàn Vũ gần như cùng lúc vươn tay đặt lên trên.

Vương Nguyên Nguyên cũng vỗ mạnh tay mình lên tay Lâm Hâm, một cái vỗ khiến y phải nhe răng nhếch miệng.

Trần Anh Nhi nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay Vương Nguyên Nguyên, ưỡn bộ ngực nhỏ nhắn của mình.

“Tôi cũng sẽ không cản trở mọi người đâu.”

Tay Thải Nhi sớm đã đặt sát vào lòng bàn tay Long Hạo Thần.

Cùng lúc này, một cái móng vuốt cực lớn vươn ra, đặt lên tay Trần Anh Nhi giữa tiếng hét của cô.

Thì ra là Hạo Nguyệt.

Trần Anh Nhi trừng mắt nhìn nó. Nhưng Hạo Nguyệt ba cái đầu đồng loạt quay đi, mắt nhìn lên nóc xe, ra vẻ ta đây vô cùng có nhân tính, chọc cho Trần Anh Nhi tức đến mức chỉ muốn đánh nó một trận.

Long Hạo Thần quát lớn:

“Chúng ta là một tập thể, có thể giao tấm lưng của mình cho đồng đội!”

Mọi người đồng thanh hô vang:

“Không từ bỏ, không bỏ cuộc!”

“U ư!” Đây là âm thanh của Hạo Nguyệt.

Nhìn cảnh tượng này, Cao Anh Kiệt mím chặt môi. Dường như gã đã trở lại hai mươi năm trước, vào cái ngày Săn Ma Đoàn của gã mới thành lập, nhưng mà… những người đồng đội của gã đã…

Ngay cả Cao Anh Kiệt cũng không ngờ tới, nhóm thanh niên do mình dẫn dắt lại có thể nhanh chóng đoàn kết đến vậy. Không cần phải nói, đây sẽ là một khởi đầu tốt đẹp.

“Chú, Săn Ma Đoàn này thú vị thật đấy! Người ta cũng muốn gia nhập Săn Ma Đoàn.” Sử Hiểu Tuyết có chút hâm mộ nhìn mọi người, ghé vào tai Cao Anh Kiệt nói nhỏ.

Ngọn lửa nhiệt huyết đang sôi trào trong lòng Cao Anh Kiệt lập tức bị một cảm giác khác thường và xấu hổ dập tắt, gã đẩy Sử Hiểu Tuyết ra xa một chút.

“Ngồi cho đàng hoàng. Nếu muốn trở thành đội viên Săn Ma Đoàn, con phải cố gắng tu luyện, năm năm sau vẫn còn cơ hội.”

Mắt Sử Hiểu Tuyết sáng lên.

“Chú, vậy là chú đồng ý rồi sao?”

Cao Anh Kiệt nhìn lên nóc xe.

“Năm năm sau hẵng bàn.”

Tuy xe ngựa chở nhiều người như vậy, lại còn có một con Hạo Nguyệt to xác nhưng tốc độ vẫn rất nhanh. Tám con ngựa to lớn dốc sức phi nước đại, cứ mỗi hai tiếng đồng hồ lại nghỉ ngơi một lần. Mãi đến khi trời chiều nhá nhem, họ mới dừng chân tại một tòa thành thị bậc trung. Một ngày này, họ đã đi được gần năm trăm dặm.

Trên đường đi, nhóm Long Hạo Thần đều tự mình tu luyện linh lực. Bên trong xe ngựa bằng phẳng, lại có cường giả cấp cao như Cao Anh Kiệt canh chừng, đương nhiên họ sẽ không lãng phí thời gian. Mỗi một điểm linh lực tăng lên là thêm một phần cơ hội sống sót trên chiến trường.

Tòa thành thị này hiển nhiên là trạm nghỉ chân đầu tiên cho lần hành động này. Trước cửa nhà trọ, nhóm Long Hạo Thần nhìn thấy chín chiếc xe ngựa tương tự. Rõ ràng các Săn Ma Đoàn tân binh xuất phát trước họ cũng đã dừng lại ở đây nghỉ ngơi.

Làm thành viên Săn Ma Đoàn, chỗ tốt ngay lập tức được thể hiện. Dựa vào lệnh bài công huân trên cánh tay trái, họ có thể được ăn ở miễn phí tại bất kỳ nhà trọ nào trong biên cảnh Liên Minh Thánh Điện. Cao Anh Kiệt còn cho họ biết, với cấp bậc Săn Ma Đoàn cấp Sĩ của họ, họ còn được ưu đãi giảm giá 10% trong các phòng đấu giá. Ưu đãi này sẽ tăng dần theo cấp bậc của Săn Ma Đoàn.

Săn Ma Đoàn là những tinh anh chân chính của Liên Minh Thánh Điện, có được đãi ngộ như vậy cũng là hợp lý. Dù sao họ cũng phải đối mặt với những kẻ địch cường đại, sao có thể không có một hậu phương vững chắc bảo đảm chứ?

Mỗi người được chia một phòng đơn, sau khi qua loa ăn xong bữa tối, Cao Anh Kiệt dặn họ tự về phòng nghỉ ngơi.

Long Hạo Thần nắm tay Thải Nhi đưa nàng về phòng.

“Thải Nhi, đi đường cả ngày chắc em cũng mệt rồi, nghỉ ngơi sớm đi.” Nói xong, hắn xoay người định rời đi.

Thải Nhi lật tay lại nắm lấy tay Long Hạo Thần, cây gậy trúc gõ nhẹ, cửa phòng khép lại.

Nhìn động tác của nàng, Long Hạo Thần bỗng cảm thấy tim đập nhanh hơn, khuôn mặt tuấn tú cũng ửng hồng. Cô nam quả nữ chung một phòng, bầu không khí bỗng trở nên mờ ám.

“Ở lại với em một lát rồi hẵng đi, được không?” Thải Nhi nhỏ giọng nói.

Yêu cầu này sao Long Hạo Thần có thể từ chối, hắn nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng, nói:

“Được.”

Hắn dắt Thải Nhi ngồi xuống ghế. Hai cơ thể trẻ tuổi kề sát vào nhau. Cảm nhận được mùi hương hoa lan thanh nhã tỏa ra từ người Thải Nhi, tim Long Hạo Thần lại đập loạn thêm vài nhịp.

Trong xe ngựa tuy họ ngồi cùng nhau, nhưng dù sao bên cạnh vẫn còn nhiều người khác. Hiện tại, nơi này chỉ có hai người họ.

Long Hạo Thần không nhịn được vươn tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của Thải Nhi. Nàng không kháng cự, ngược lại còn thuận theo tựa vào vai hắn.

Cả hai đều rất trân trọng cảm giác ấm áp ngọt ngào này. Tuy tim Long Hạo Thần đập rất nhanh, mặt nóng ran, nhưng hắn cảm thấy điều này thật quá tuyệt vời. Hắn không có hành động được voi đòi tiên nào, chỉ nhẹ nhàng ôm eo Thải Nhi. Nói cho chính xác thì hắn chỉ mới mười bốn tuổi, căn bản không biết nên làm thế nào.

Thải Nhi là báu vật của hắn, hắn sẽ không làm điều gì lỗ mãng.

Một lúc lâu sau, Thải Nhi khẽ động, ngồi thẳng người dậy.

“Hạo Thần, hôm nay ông cố đã nói gì với anh vậy?”

“Ừm?” Long Hạo Thần tỉnh lại từ cảm giác ngọt ngào ấm áp. “Ông nói tôi phải chăm sóc em thật tốt, bảo vệ em.”

Thải Nhi ngẩn người.

“Chỉ có vậy thôi sao?”

Long Hạo Thần nói:

“Ông còn bảo sau này tôi cứ giống như em, gọi ông là ông cố, nói rằng mấy năm nay em đã chịu không ít khổ cực.”

Thải Nhi toàn thân chấn động, xoay người về phía Long Hạo Thần, trong giọng nói có chút nóng nảy.

“Ông chỉ nói vậy thôi sao?”

“Đúng vậy, sao thế?” Long Hạo Thần nghi hoặc nhìn nàng.

Ngay sau đó, hắn thấy mắt Thải Nhi ngấn nước, thân thể mảnh mai khẽ run. Nhìn bộ dạng sắp khóc của nàng, Long Hạo Thần đau lòng vội vàng ôm nàng vào lòng.

“Thải Nhi, đừng khóc, em sao vậy?”

Dựa vào vòng tay ấm áp, thân thể Thải Nhi dần bớt run, nàng nhẹ nhàng kéo khăn che mặt xuống, áp khuôn mặt mình vào ngực hắn, hai tay ôm lấy eo hắn.

“Hạo Thần, anh có muốn nghe về quá khứ của em không?” Thải Nhi nói.

Long Hạo Thần dịu dàng đáp:

“Chỉ cần em muốn, anh sẽ nghe.”

Giọng Thải Nhi rất nhẹ, có chút hư ảo.

“Em là một người không có tuổi thơ. Trong mắt người của Thích Khách Thánh Điện, em tựa như một nàng công chúa. Nhưng nếu có thể lựa chọn, em thà làm một cô gái bình thường.”

“Truyền thừa của Thích Khách Thánh Điện chúng em không đơn giản như kỵ sĩ hay chiến sĩ các anh, bất cứ ai cũng có thể học tập. Muốn trở thành một triệu hoán sư, nhất định phải có cảm giác nhạy bén và thiên phú cực cao. Bồi dưỡng một thích khách khó khăn hơn xa so với bồi dưỡng kỵ sĩ và chiến sĩ, cần phải bỏ ra rất nhiều tâm huyết. Bởi vậy, Thích Khách Thánh Điện đã dần nghiên cứu ra một mật pháp, có thể kiểm tra xem một đứa bé hai ba tuổi có thiên phú tu luyện hay không. Chỉ những đứa trẻ có thiên phú không tồi, ít nhất vượt qua bảy mươi, mới trở thành một đứa trẻ thích khách hợp cách, mới được Thích Khách Thánh Điện bồi dưỡng.”

Đây là lần đầu tiên Long Hạo Thần nghe Thải Nhi nói nhiều như vậy. Ngay lúc này, hắn là một người lắng nghe, nhẹ nhàng ôm lấy Thải Nhi, nghe nàng kể.

“Khi em ba tuổi, em được kiểm tra ra có nội linh lực bẩm sinh thức tỉnh vượt qua chín mươi, trở thành người có thể chất Luân Hồi Thánh Nữ.”

Nghe câu này, Long Hạo Thần chợt kinh hãi, nhưng hắn không cắt ngang, chờ nghe Thải Nhi nói tiếp.

“Cũng chính từ giây phút đó, ác mộng của em bắt đầu.” Trên khuôn mặt tuyệt đẹp của Thải Nhi lộ ra vẻ bi thương khiến người ta tan nát cõi lòng.

“Một đứa trẻ ba tuổi, đáng lẽ phải được vui đùa vô tư dưới sự che chở của cha mẹ. Nhưng em không giống những bạn cùng lứa. Ba tuổi, khi ấy em chỉ mới ba tuổi, lại bị ông cố đưa vào một cái huyệt mộ âm lãnh, tối tăm. Không người thân, thậm chí không có thức ăn, trọn vẹn bảy ngày bảy đêm. Bầu bạn với em chỉ có một thanh kiếm đen lơ lửng trên không trung.”

“Em khóc, em gào thét, em gọi cha mẹ. Nhưng cho đến khi cổ họng khản đặc, nước mắt cạn khô, vẫn không một ai đáp lời.”

“Em rất lạnh, rất sợ. Dù chỉ mới ba tuổi, nhưng em có thể nhớ rõ tất cả. Không ai đến cứu em, không một ai. Chỉ có mình em một mình chịu đựng nỗi sợ hãi và lạnh lẽo tràn ngập…”

“Ý thức của em dần mơ hồ, đối với mọi chuyện xung quanh dần trở nên chai sạn. Chỉ mới ba tuổi, em thậm chí không biết cái gì gọi là tuyệt vọng. Chỉ là khi đó, cơ thể em tựa như thế giới bên ngoài, lạnh như băng. Em hận họ, hận ông cố, hận cha, hận mẹ. Hận tất cả mọi người, vì sao họ lại vứt bỏ em ở một nơi như vậy.”

Nói đến đây, Thải Nhi khóc không thành tiếng. Long Hạo Thần không ngờ nàng đã trải qua chuyện như vậy, đối với một đứa bé mới ba tuổi thì đây là nỗi thống khổ và bi thảm đến nhường nào. Khó trách, khó trách Thải Nhi bây giờ lại lạnh như băng, thì ra tất cả đều bắt nguồn từ lúc đó.

Long Hạo Thần chỉ cảm thấy lòng mình rất đau, thật sự rất đau. Hắn dùng sức ôm chặt Thải Nhi, bế nàng ngồi lên đùi mình, siết chặt lấy cơ thể nàng. Hắn muốn dùng sự ấm áp của mình để truyền sang nàng, để hòa tan khối băng trong lòng nàng.

Thải Nhi cũng ôm chặt hắn, nỗi sợ hãi bùng nổ trong lòng khiến nàng như trở lại nơi âm lãnh ẩm ướt, tràn ngập lạnh lẽo và u tối. Móng tay nàng thậm chí bấm sâu vào da thịt sau lưng Long Hạo Thần, cơ thể nàng run lên bần bật, thật lâu không ngừng lại.

“Bắt đầu từ khoảnh khắc đó. Cha, mẹ, ông nội, bà nội, ông cố, trong lòng em cũng chỉ là những danh xưng. Em hận họ, không cách nào xem họ là người thân được nữa. Em hận họ, vì sao họ lại ích kỷ như vậy, dù cho điều họ làm là vì toàn bộ Liên Minh Thánh Điện. Nhưng họ có từng nghĩ đến em không? Từ giây phút đó, em không còn là người thân của họ, chỉ là một vũ khí lạnh băng, một vũ khí mà họ dùng mọi cách để chế tạo ngày càng sắc bén hơn.”

Thải Nhi lần nữa mở miệng, có lẽ sự ấm áp trên người Long Hạo Thần đã hòa tan đi mấy phần băng giá, cơ thể nàng dần ngừng run, nhưng giọng nói nàng như oán như than. Nàng tràn ngập phẫn nộ nói.

Những lời này đã đè nén trong lòng nàng hơn mười năm nay. Lúc này rốt cuộc trút ra hết, nàng chỉ thấy nhẹ cả lòng.

“Bảy ngày, đủ bảy ngày. Khi em sắp hôn mê thì thấy một bóng đen, nó dường như là một luồng khói. Nó chui vào cơ thể em. Trong cơn tuyệt vọng, em hoàn toàn rơi vào lạnh lẽo. Sau đó em không biết gì nữa.”

“Khi em tỉnh lại từ trong băng giá, người nhà em đang ở bên cạnh, em trông thấy trên mặt họ sự vui mừng. Em nghe họ nói cái tên Luân Hồi Linh Lô và Luân Hồi Kiếm. Từ giây phút đó, trong cơ thể em có thêm một luồng khói đen và một thanh kiếm. Từ ngày đó, em mất đi khứu giác. Sau này em mới biết mình đã hôn mê suốt hai năm, khi em tỉnh lại đã là năm tuổi.”

Long Hạo Thần hít một ngụm khí lạnh.

“Đó chính là sức mạnh mà em đã dùng hôm ấy sao?”

Thải Nhi nhẹ gật đầu.

“Luân Hồi Linh Lô, trong tất cả các linh lô từng được biết đến, nó đứng hàng đầu, thuộc loại công kích. Trước em, chỉ có một người sở hữu nó, là một tiền bối của Thích Khách Thánh Điện chúng em, người được gọi là Con Trai Luân Hồi. Luân Hồi Kiếm là vũ khí của ông ấy. Dựa vào linh lô và thanh kiếm này, ông ấy đã từng ám sát đệ nhất ma thần được xưng là Ma Thần Hoàng. Cuối cùng, Con Trai Luân Hồi chết trong tay Ma Thần Hoàng. Không lâu sau, Ma Thần Hoàng cũng băng hà, truyền ngôi cho Ma Thần Hoàng kế tiếp. Trong thời khắc liên minh nguy nan, ông ấy đã tranh thủ kéo dài thêm một chút thời gian.”

Lúc này, cảm xúc của Thải Nhi dường như đã dần ổn định, nhưng nàng vẫn nắm chặt lấy Long Hạo Thần. Cái mông tròn trịa ngồi trên đùi Long Hạo Thần, cảm giác đàn hồi đó lại bị Long Hạo Thần, người đang cùng nàng chìm đắm trong bi thương, bỏ qua.

“Luân Hồi Linh Lô cực kỳ cường đại, đặc biệt khi phối hợp với thần khí Luân Hồi Kiếm, có thể phát ra sức sát thương khó có thể tưởng tượng. Năm đó, Con Trai Luân Hồi mới tiến vào cấp chín không lâu, nội linh lực còn chưa tới hai mươi vạn, mà Ma Thần Hoàng có nội linh lực gần trăm vạn, là một siêu cấp cường giả. Ông ấy chỉ dựa vào Luân Hồi Linh Lô và Luân Hồi Kiếm mà có thể cùng Ma Thần Hoàng lưỡng bại câu thương, trở thành một huyền thoại trong Thích Khách Thánh Điện chúng em.”

“Thế nhưng, tu luyện Luân Hồi Linh Lô phải trả một cái giá rất lớn.” Thải Nhi nói tới đây, cảm xúc dường như lại chùng xuống.

“Muốn được Luân Hồi Linh Lô và Luân Hồi Kiếm thừa nhận, đầu tiên phải có được thể chất luân hồi, cũng chính là thích khách có nội linh lực bẩm sinh vượt qua chín mươi. Dưới tác dụng của Luân Hồi Linh Lô, nội linh lực bẩm sinh của em thậm chí đã lên tới đỉnh một trăm điểm. Muốn chân chính sử dụng sức mạnh của Luân Hồi Linh Lô, ngoài việc không ngừng tu luyện, cơ thể còn phải chịu đựng những khảo nghiệm không ngừng, thậm chí là hành hạ. Lục giác của em cũng bắt đầu từ khi đó lần lượt mất đi.”

“Đầu tiên là khứu giác, sau đó là thính giác, rồi đến vị giác. Đáng sợ nhất là khoảng thời gian mất đi cảm giác và xúc giác. Khi em không cách nào cảm nhận được bất cứ điều gì, em thậm chí không thể khống chế cơ thể mình, cứ yên tĩnh nằm trong nơi âm lãnh đó suốt hai năm mới dần hồi phục lại. Cái thứ sáu em mất đi, chính là thị giác. Cho nên hiện tại, em không nhìn thấy anh.”

Bàn tay Thải Nhi từ sau lưng Long Hạo Thần rút lại, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt hắn.

Tim Long Hạo Thần đang run rẩy. Hắn vẫn luôn biết, con đường tu luyện của mình không chỉ có thiên phú, mà còn là sự cố gắng không ngừng. Nhưng so với những gì Thải Nhi đã trải qua, sự cố gắng của hắn có là gì? Thải Nhi đã phải chịu đựng bao nhiêu khổ cực mới có được thành tựu như hôm nay!

“Đã có vài lần, em thật sự không thể kiên trì nổi. Đặc biệt là hai năm nằm trong đó không thể cử động. Em thật sự sắp phát điên. Khi đó em chỉ thấy đời mình không còn gì đáng lưu luyến, nếu phải chịu nhiều đau khổ như thế, không bằng chết đi cho xong. Nhưng mỗi khi nghĩ như vậy, trong lòng em lại hiện lên hình bóng của một tên ngốc. Là một tên ngốc không có năng lực gì, lại vì bảo vệ em mà che chắn trước mặt em. Đối mặt với cường địch, vì em mà xông lên phía trước, nguyện ý vì một người lạ mới quen như em mà chống đỡ tất cả, là một tên ngốc.”

“Cũng chính tên ngốc đó đã gieo một mầm ấm áp vào lòng em. Nhờ vào cảm giác ấm áp tỏa ra từ hạt mầm này, em mới cảm thấy cuộc đời này vẫn còn điều đáng lưu luyến, mới mong đợi có một ngày báo đáp hắn. Chính sự chống đỡ này đã cho em kiên trì sống tiếp. Mỗi khi em bị Luân Hồi Linh Lô hành hạ đến không thể chịu đựng được nữa, em lại tưởng tượng ra tên ngốc vì em mà mất đi vị giác và giọng nói, nhưng vẫn nói rằng sẽ bảo vệ em.”

“Anh, chính là tên ngốc đó. Một tên ngốc thiện lương. Là tên ngốc của em.”

Nói đến đây, nước mắt lần nữa trào ra từ khóe mắt Thải Nhi. Chỉ khác là, giọt lệ này không phải là thống khổ hay bi thương, mà là giọt nước mắt khi bắt lấy được một tia hạnh phúc ấm áp.

Long Hạo Thần ngây người nói:

“Em, em là cô bé năm đó?”

Thải Nhi đột nhiên nín khóc mỉm cười.

“Anh đúng thật là đồ ngốc. Nếu không phải đã biết anh, sao em có thể ở lần đầu gặp mặt đã để anh đưa em về?”

Long Hạo Thần ngô nghê nói:

“Nhưng, chúng ta đều đã lớn rồi, anh không nhận ra em! Sao em lại nhận ra anh được?”

Thải Nhi nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn Mạc Vong Ngã trên tay hắn.

“Hôm đó hình như anh đã thu vũ khí vào trong chiếc nhẫn này. Vốn dĩ em sắp đi rồi, nhưng lại đột nhiên cảm nhận được sự dao động năng lượng của Mạc Vong Ngã. Từ nhỏ em đã đeo nó, nên rất quen thuộc. Sau đó em bắt anh kéo tay em, xác nhận đúng là nó. Rồi em hỏi tên anh, thì làm sao không biết tên ngốc như anh chứ? Anh vẫn ngốc như vậy, nhìn thấy một cô gái mù xa lạ liền muốn giúp đỡ.”

“Thì ra là thế. Anh còn đang thắc mắc sao hôm đó thái độ của em lại đột nhiên thay đổi.” Long Hạo Thần lúc này mới vỡ lẽ.

Thải Nhi nhỏ nhẹ nói:

“Em thật không ngờ có thể gặp lại anh nhanh như vậy. Ban đầu em muốn chờ luyện thành cửa cuối cùng của Luân Hồi Linh Lô mới đi tìm anh. Em cũng không biết anh sẽ biến thành bộ dạng gì. Nhưng sự ấm áp anh cho em lúc đầu, em muốn báo đáp anh. Nhưng rồi anh cứ như vậy xuất hiện trước mặt em, có lẽ đây chính là duyên phận.”

“Anh biết không? Đó là khoảng thời gian em vui vẻ nhất. Mỗi ngày chờ anh đưa em về, đi trên con đường không dài, được anh nắm tay. Hạt mầm ấm áp trong lòng em dường như đã bén rễ nảy mầm. Khi anh nói sẽ bảo vệ em cả đời, em liền biết, mình rốt cuộc đã có người nhà, không còn cô đơn nữa. Chỉ khi ở bên cạnh anh, em mới cảm giác được mình là một con người, chứ không phải một vũ khí giết người.”

“Đương nhiên em không phải vũ khí, em là người, là Thải Nhi của anh.” Long Hạo Thần ôm chặt nàng, dường như sợ sẽ mất đi nàng.

Thải Nhi nhắm mắt lại, rúc vào vòng tay Long Hạo Thần. Hơi ấm truyền đến từ người hắn, tiếng hô hấp của nàng dần đều đều, nàng cứ như vậy ngủ thiếp đi trong lòng Long Hạo Thần.

Cuộn mình trong lòng Long Hạo Thần, nàng trông thật an tường. Hàng mi dài còn đọng lại những giọt nước mắt lấp lánh. Khuôn mặt hơi tái nhợt hiện lên một chút sắc hồng. Khóe miệng nhếch lên một nụ cười mãn nguyện.

Nàng ngủ rất say, ngay cả khi Long Hạo Thần nhẹ nhàng đặt nàng lên giường cũng không tỉnh lại. Long Hạo Thần muốn rời đi, nhưng tay nàng vẫn ôm chặt lấy hắn, thật chặt. Cuối cùng, hắn vẫn không nỡ cứ thế rời đi. Nhìn khuôn mặt bình yên trong giấc ngủ của nàng, lòng Long Hạo Thần mềm nhũn.

Hắn cẩn thận nắm lấy tay Thải Nhi, dùng chăn đắp lên người nàng, sau đó bản thân cũng nằm xuống, ôm lấy Thải Nhi qua lớp chăn mền, để đầu nàng gối lên ngực mình. Hai người không dán sát vào nhau, hắn không muốn Thải Nhi phải chịu một tia tổn thương nào, dù chỉ là một chút bối rối khi tỉnh lại.

Sự khao khát ấm áp của Thải Nhi trong lòng Long Hạo Thần đã vượt qua cả sự cố chấp tu luyện của hắn.

Hắn muốn cho nàng phần ấm áp này.

Khẽ hôn lên trán nàng, hắn nói:

“Anh vĩnh viễn là tên ngốc của em.”

------------

Sáng sớm, bữa sáng.

Khi Long Hạo Thần và Thải Nhi cùng nhau xuất hiện trước mặt đồng đội, bao gồm cả Cao Anh Kiệt, ánh mắt mỗi người nhìn họ đều có chút kỳ lạ.

Thải Nhi không nhìn thấy nhưng cũng cảm nhận được không khí có chút thay đổi. Khăn che mặt đã che khuất đi biểu cảm của nàng.

Chín Săn Ma Đoàn tân binh khác cũng đang ngồi trong đại sảnh ăn sáng, đợi lát nữa sẽ tiếp tục lên đường.

Lâm Hâm xáp lại gần, nói nhỏ vào tai Long Hạo Thần:

“Ghê nha, đoàn trưởng, quả nhiên không hổ danh thiếu niên anh hùng.”

Long Hạo Thần có chút khó hiểu hỏi:

“Gì chứ?”

Lâm Hâm cười tà, nói:

“Tối hôm qua lĩnh đội đến phòng tìm cậu có việc, nhưng không thấy người. Ai dè cậu cả đêm đều không về phòng. Phải có chừng mực, chừng mực nha.”

Long Hạo Thần lúc này mới hiểu vì sao sắc mặt đồng bạn lại kỳ quái như vậy, bỗng có chút xấu hổ.

“Ăn cơm, mau ăn cơm đi.” Hắn vừa nói vừa múc cho Thải Nhi một chén cháo, gắp thêm một ít thức ăn, rồi chính mình cũng bắt đầu ăn.

Tuy ánh mắt Tư Mã Tiên không xấu xa như Lâm Hâm nhưng nhìn Long Hạo Thần cũng là lạ, còn lặng lẽ giơ ngón cái về phía hắn.

Long Hạo Thần chỉ biết vùi đầu ăn cơm, giả vờ không nhìn thấy.

Khi họ ăn xong bữa sáng và lại leo lên xe ngựa, Cao Anh Kiệt lúc đi ngang qua Long Hạo Thần dường như vô ý nói một câu:

“Tiến triển có chút nhanh!”

Khóe miệng Long Hạo Thần co giật, cuối cùng không giải thích gì. Hắn đâu thể nói rằng thật ra mình chẳng làm gì cả? Sự thật là sáng sớm hôm nay, khi Thải Nhi mắt mông lung tỉnh lại, cảm thấy hắn không đắp gì, đã lặng lẽ kéo chăn trùm lên người hắn. Sáng sớm, Long Hạo Thần không giống tối hôm qua vì cảm động mà tăng cường vô hạn sức kiềm chế. Ôm thân hình ấm áp mềm mại của Thải Nhi trong chăn, thực sự là một khảo nghiệm ý chí kiên cường của hắn.

Trong lòng vốn có tật giật mình, bị đồng bạn trêu chọc, hắn cũng chỉ có thể thừa nhận.

Ngược lại, Thải Nhi không có gì xấu hổ. Nàng thẹn thùng, nàng nội tâm, đều chỉ dành cho tên ngốc kia mà bày ra. Trong mắt người khác, nàng vẫn là nữ thích khách trẻ tuổi số một lạnh như băng.

Sau đó mười ngày, mười tổ Săn Ma Đoàn tân binh gần như đều ở trên xe ngựa. Mỗi ngày đi, đêm nghỉ, thẳng tiến đến biên cương phía đông của liên minh.

Cao Anh Kiệt hành động như đã từng nói, mỗi ngày đều dành thời gian nhất định để truyền thụ kinh nghiệm cho Long Hạo Thần. Tuy gã nói với Long Hạo Thần, nhưng những người khác dĩ nhiên cũng có thể nghe. Mười ngày qua, mỗi người đều cảm thấy thu được lợi ích không nhỏ.

Đồng thời, dưới sự trợ giúp của Tụ Linh Đan của Lâm Hâm, nội linh lực của Tư Mã Tiên và Trần Anh Nhi tăng tiến rất nhanh. Đương nhiên, Sử Hiểu Tuyết không có đặc quyền như vậy. Dù sao nàng cũng không phải thành viên Săn Ma Đoàn, mà chế tạo đan dược không phải chuyện dễ dàng.

Trong khoảng thời gian này, mọi người trong đội đã xác định được vị trí của mình. Long Hạo Thần làm đoàn trưởng, sức chiến đấu mạnh nhất, Thải Nhi làm phó đoàn trưởng. Lâm Hâm phụ trách tất cả tài vụ trong đội. Tư Mã Tiên và Vương Nguyên Nguyên đầu óc đơn giản không lo việc gì, chỉ phụ trách chiến đấu. Trần Anh Nhi thì càng không làm gì cả.

Thành Khu Ma, trọng trấn biên cương của Liên Minh Thánh Điện. Đây là một tòa thành thị gần như bế tắc, tọa lạc giữa hai ngọn núi trung tâm của dãy Ngự Ma, địa thế hiểm yếu, dễ thủ khó công.

Thành Khu Ma, thường được gọi là Khu Ma Quan, có thể nói là cửa lớn của dãy Ngự Ma dài ngàn dặm, là quan ải trọng yếu phía đông của Liên Minh Thánh Điện để đối kháng ma tộc. Bên trong thành Khu Ma là một phần của dãy Ngự Ma, phía sau nữa là bình nguyên mênh mông. Nói cách khác, một khi Khu Ma Quan bị phá, đại quân ma tộc sẽ tràn vào như thế chẻ tre.

Bởi vậy, Liên Minh Thánh Điện đã đóng quân trọng binh ở đây, đồng thời tổng điện của Thích Khách Thánh Điện trong Lục Đại Thánh Điện cũng đặt tại nơi này. Đây cũng chính là nơi Thải Nhi lớn lên. Giữa trưa hôm nay, mười chiếc xe ngựa từ Thánh Thành đã tiến vào thành Khu Ma. Mười tổ Săn Ma Đoàn tân binh được Thích Khách Thánh Điện sắp xếp ở tại sảnh chấp chính phía đông thành Khu Ma.

Sau bữa tối, trải qua một buổi chiều nghỉ ngơi, toàn bộ mười tổ Săn Ma Đoàn dưới sự dẫn dắt của các lĩnh đội, tập trung tại sảnh hội nghị chấp chính. Đây là nơi họ sẽ nhận nhiệm vụ.

Mười Săn Ma Đoàn ngồi ở mười dãy ghế. Đoàn trưởng của mỗi tổ đều ngồi hàng đầu. Long Hạo Thần ngồi ở vị trí thứ nhất, bên cạnh hắn là Dương Văn Chiêu.

Dương Văn Chiêu thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn Trần Anh Nhi đang ở phía sau Săn Ma Đoàn số một cấp Sĩ. Trần Anh Nhi không thèm nhìn gã, thỉnh thoảng lại quét mắt nhìn bốn phía.

Long Hạo Thần đi về phía Lý Hinh cách đó hai hàng ghế để chào hỏi. Lý Hinh là phó đoàn trưởng của Săn Ma Đoàn số bốn cấp Sĩ, có địa vị rất cao trong đội.

Mười lĩnh đội Săn Ma Đoàn đều ngồi ở ghế chủ tọa, nhưng ở chính giữa có hai vị trí trống, hiển nhiên sẽ có người tới.

Tiếng bước chân vang lên, mọi người bản năng ngoái đầu nhìn ra ngoài cửa. Chỉ thấy một nam một nữ dưới sự hộ vệ của vài binh sĩ toàn thân mặc nhung trang đi vào sảnh hội nghị.

Hai người khoảng ba mươi tuổi. Người đàn ông mặc quân phục đen với quần ống túm, viền áo thêu chỉ vàng, uy nghiêm mang theo vài phần quý tộc. Dáng người cao ráo, tướng mạo anh tuấn. Mái tóc ngắn màu tím nhạt trông vô cùng nổi bật. Ánh mắt y sắc như dao, phảng phất sự cao ngạo. Từ khi y tiến vào sảnh hội nghị, đã mang đến một luồng khí chất lạnh lẽo. Người phụ nữ đi sóng vai cùng y thì mặc áo choàng pháp sư màu nước biển, quanh thân như có nồng đậm thủy nguyên tố dao động. Nhìn bà trẻ hơn người đàn ông một chút. Tóc lam nhạt, mày ngài mắt phượng, trời sinh tuyệt sắc. Đôi mắt biểu lộ vẻ ôn nhu mị hoặc nhìn lướt qua đám người, dường như đang tìm kiếm điều gì.

Nhìn đôi nam nữ này, Long Hạo Thần ngẩn ra. Không biết vì sao, hắn có cảm giác quen thuộc.

Rất nhanh, hai người đã đi tới ghế chủ tọa. Mười Kỵ Sĩ Thánh Điện lĩnh đội đã sớm đứng chờ, Cao Anh Kiệt chủ động tiến lên chào hỏi hai người.

“Cao đại ca.” Giọng người đàn ông có chút kích động, tiến lên ôm lấy Cao Anh Kiệt. Người phụ nữ thì mỉm cười với gã, sau đó đứng sang một bên.

Nghe giọng người đàn ông, Thải Nhi ngồi sau lưng Long Hạo Thần thân hình chấn động, nhưng rất nhanh đã khôi phục bình thường. Khuôn mặt xinh đẹp vẫn lạnh như băng.

Cao Anh Kiệt quay về phía các thanh niên Săn Ma Đoàn bên dưới.

“Ta xin giới thiệu với mọi người. Vị này là Tổng trưởng quân sự thành Khu Ma, Thánh Linh Tâm. Thánh tổng trưởng đồng thời cũng là Phó thống soái quân Ngự Ma, Thích khách cấp Vương trẻ tuổi nhất của Thánh Minh.”

Thích khách cấp Vương? Cũng chính là thích khách thất giai. Vị Thánh tổng trưởng này trông không quá ba mươi, chẳng lẽ lại có cường giả thất giai trẻ tuổi như vậy? Lập tức, đám thanh niên tinh anh được Lục Đại Thánh Điện tuyển chọn đều lộ ra vẻ khâm phục.

Thánh Linh Tâm mỉm cười nói:

“Cao đại ca quá khen rồi. Năm nay ta đã 37, không tính là trẻ nữa. Các vị mới là những thanh niên tài tuấn chân chính. Hy vọng lần này tại quân khu Ngự Ma, tại thành Khu Ma của ta, các vị có thể triển lộ tài năng.”

Cao Anh Kiệt quay sang người phụ nữ. Lúc này, ánh mắt bà đang rơi vào đám người, ánh mắt có chút biến đổi, có bi thương, có nhớ nhung, còn có điều gì đó khác biệt.

“Vị này là đoàn trưởng Ma Sư đoàn thành Khu Ma, Điện chủ phân điện của Thánh Điện Ma Pháp tại thành Khu Ma, Lam Nghiên Vũ, một Đại Ma Đạo Sĩ.”

Thánh Linh Tâm khẽ chạm vào Lam Nghiên Vũ đang có chút ngơ ngác, lúc này bà mới kịp phản ứng, gật đầu với mọi người bên dưới, nhưng không nói gì. Ánh mắt bà vẫn chăm chú nhìn một chỗ không rời.

Điểm kỳ lạ này Long Hạo Thần đã phát hiện, bởi vì ánh mắt của Lam Nghiên Vũ đang nhìn về phía hắn. Bà đang nhìn Thải Nhi sao?

Thánh Linh Tâm và Lam Nghiên Vũ ngồi xuống ghế chủ tọa. Thánh Linh Tâm trầm giọng nói:

“Hoan nghênh các vị đến với thành Khu Ma. Trước tiên, để ta giới thiệu tình hình hiện tại trong quân khu Ngự Ma và thành Khu Ma, sau đó sẽ sắp xếp nhiệm vụ cho các vị. Hy vọng khi các vị rời khỏi đây, có thể mang về đầy giá trị công huân.”

“Phạm vi quân khu Ngự Ma cai quản bao gồm toàn bộ dãy Ngự Ma. Dãy Ngự Ma từ bắc hướng nam, dài một ngàn sáu trăm năm mươi bốn dặm, núi non chập chùng. Đa số địa hình trong dãy núi đều dễ thủ khó công, là bình phong thiên nhiên của Liên Minh Thánh Điện chúng ta ở phía đông. Sáu ngàn năm trước, các tiền bối của chúng ta đã lấy dãy Ngự Ma hiểm yếu này làm nơi trú đóng, đánh lén ma tộc, từ đó ổn định liên minh, mới có chúng ta ngày hôm nay.”

“Hiện tại, quân khu Ngự Ma chủ yếu do Thích Khách Thánh Điện chúng ta quản lý và chỉ huy chiến đấu, Ngũ Đại Thánh Điện hỗ trợ. Trú quân hơn hai mươi vạn. Trong đó, quan trọng nhất là cửa ngõ của dãy Ngự Ma, cũng chính là thành Khu Ma nơi mọi người đang ở, trú quân tám vạn. Thích Khách Thánh Điện vì chứng minh quyết tâm sống chết kháng địch, đã cố ý xây dựng tổng bộ thánh điện tại đây. Trải qua sáu ngàn năm hắc ám, quân khu Ngự Ma và thành Khu Ma đã trải qua ngàn vạn đợt tấn công của ma tộc, nhưng vẫn sừng sững không ngã. Nơi đây đã lưu lại vô số máu và nước mắt của các tiền bối, nhưng cũng lưu lại vô số sinh mệnh ti tiện của bè lũ xâm lược ma tộc.”

Nghe Thánh Linh Tâm nói, mười thích khách trong các Săn Ma Đoàn tân binh, ngoại trừ Thải Nhi, đều lộ vẻ kích động và kiêu ngạo. Thành Khu Ma chính là thánh địa của thích khách, có thể đến đây tham chiến, đối với họ mà nói là một vinh quang cực lớn.

“Ma tộc đã triển khai thế công, các chiến sĩ của Lục Đại Thánh Điện thề sống chết ngăn cản. Các người sẽ được xếp vào mười doanh trại bộ binh, bắt đầu từ vị trí binh sĩ bộ binh bình thường nhất, cùng các chiến sĩ bình thường kề vai chiến đấu. Trong quân đội, các người không có bất kỳ đặc quyền nào. Dũng cảm giết địch không chỉ mang lại cho các người giá trị công huân, mà còn là con đường thăng tiến quân chức. Đội có công huân càng cao, có thể nhận được nhiệm vụ càng quan trọng từ chỗ ta. Trong ba tháng có thể đạt tới trình độ nào, đều cần các người tự mình nỗ lực. Nơi này sẽ rèn luyện các người ở mức độ rất cao, có thể đạt được đến đâu, phải xem vào nỗ lực của chính các người. Các người phải ghi nhớ, một khi có bất kỳ đội viên nào tử vong, Săn Ma Đoàn sẽ tự động giải tán, lệnh bài công huân sẽ bị thu hồi toàn bộ. Trên chiến trường, sức mạnh cá nhân vĩnh viễn là nhỏ bé, hợp tác đồng đội mới là con đường các người phải đi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!