Đám người đứng phía sau chuẩn bị trợ giúp, thấy đám thanh niên của Săn Ma Đoàn cấp sĩ số một cuồng mãnh như vậy, cả đám đều trợn mắt há hốc mồm, không biết phải làm sao.
“Nhìn cái gì? Còn không mau đi hỗ trợ người khác?” Trương Hải Vinh mắng một câu, trong lòng cũng thầm kinh ngạc. Không hổ là tinh anh của Săn Ma Đoàn, nhóm tinh anh này hẳn là lần đầu tiên ra chiến trường mà lại chẳng chút luống cuống, lập tức tiến vào trạng thái chiến đấu. Tên đầu trọc mà mình để ý lại mặc áo choàng mục sư! Gã như vậy mà là mục sư sao? Còn có nữ Thuẫn chiến sĩ kia, chiếc khiên của nàng có hơi lớn quá không, hơn nữa nhìn nàng vung lên như vậy, quả thật chẳng khác nào một cây búa siêu khổng lồ.
Đoạn tường thành dài hơn hai mươi mét có Long Hạo Thần, Tư Mã Tiên và Vương Nguyên Nguyên ba người đã đủ. Cây gậy trúc trong tay Thải Nhi chống xuống đất, yên tĩnh đứng sau lưng Long Hạo Thần. Nhưng ngũ giác của nàng đã hoàn toàn mở ra, cảm nhận mọi thứ xung quanh.
Hàn Vũ không hề nhàn rỗi, y đã hoàn thành triệu hoán Tà Nhãn. Một luồng sáng đỏ từ mắt Tà Nhãn phóng ra, không ngừng quét dọc đầu tường, chính là Chân Ác Nhãn.
Trong đoàn đội không có mục sư thực thụ, chỉ có thể dựa vào Tà Nhãn sử dụng Chân Ác Nhãn, đây là việc bất đắc dĩ.
Nhưng phạm vi quét hình của Chân Ác Nhãn vẫn không hề nhỏ. Bán kính khoảng một trăm mét, quét từ trái sang phải, hai bên trong vòng trăm mét đều bị Chân Ác Nhãn chiếu rọi. Chủ yếu là để đề phòng có Ẩn Hình Giả của Địa Miễn Tộc, một chủng tộc cường đại của ma tộc, đột nhiên tập kích.
Hàn Vũ và Lâm Hâm lúc này cũng tham gia chiến đấu, chỉ là họ không trực tiếp giết địch mà thôi. Từng luồng quang mang vàng không ngừng phát ra từ thanh trọng kiếm trong tay Hàn Vũ, chính xác rơi vào các chiến sĩ bị thương ở hai bên.
Y sử dụng Trị Liệu Quang, kỹ năng trị liệu cơ bản của Thủ Hộ Kỵ Sĩ, tiêu hao linh lực rất ít. Dưới tác dụng Tụ Linh Quang Hoàn của Long Hạo Thần, hầu như có thể duy trì linh lực không suy giảm.
Trị Liệu Quang tuy không thể chữa khỏi trọng thương, nhưng có thể giảm bớt đau đớn, làm chậm vết thương và tiêu trừ độc tố thông thường. Hơn nữa Quang Chúc Phúc vốn khắc chế ma tộc, có Trị Liệu Quang trợ giúp, sức chiến đấu của các chiến sĩ Doanh Nhất bỗng chốc tăng mạnh.
Bên này Hàn Vũ phụ trách chăm sóc, Lâm Hâm cũng phát huy tác dụng của mình, hơn nữa còn khiến các đồng bạn kinh ngạc vô cùng.
Pháp trượng Hỏa Vân Tinh vung lên, từng đám hào quang đỏ rực bay ra. Mỗi một hỏa quang đều chính xác rơi vào trên người các chiến sĩ. Quang mang đỏ ngưng tụ thành Hỏa Diễm Giáp. Khi Song Đao Ma của Trạch Lâm Tộc công kích các chiến sĩ, chỉ cần tiếp cận họ trong vòng một mét sẽ xuất hiện hiệu quả bỏng rát.
Kỹ năng này tên là Hỏa Diễm Giáp, năng lực phòng ngự về cơ bản không khác Linh Quang Tráo của kỵ sĩ, nhưng lại có thêm hiệu ứng công kích thuộc tính hỏa, kẻ địch tới gần đều sẽ chịu ảnh hưởng. Đây là ma pháp bậc hai.
Hỏa Diễm Giáp tuy tiêu hao linh lực không nhiều, thời gian duy trì chỉ có ba mươi giây, nhưng nó là kỹ năng đơn thể. Thế mà từ tay Lâm Hâm lại có hiệu quả như một kỹ năng quần thể.
Chỉ thấy từng đoàn từng đoàn quang mang đỏ tựa như liên châu pháo bắn ra từ Hỏa Vân Tinh, bay đến người các chiến sĩ rồi bùng cháy. Chẳng những tăng cơ hội sống sót cho họ mà còn tăng cường lực phá hoại. Chỉ chốc lát sau, đã có hơn năm mươi chiến sĩ được Lâm Hâm chiếu cố.
Trần Anh Nhi đương nhiên giống như lần trước, ở sau lưng Vương Nguyên Nguyên dùng thanh âm thánh thót ngâm xướng chú ngữ. Thủy tinh cầu trong tay nàng tản ra quang mang nhu hòa. Các chiến sĩ Doanh Nhất không thể đoán được, cô gái trông có vẻ vô hại này từng triệu hoán ra Tà Nhãn Lĩnh Chủ, Địa Ngục Tam Đầu Khuyển, những ma thú cường đại bậc tám.
Lúc này chủ lực công thành chẳng qua chỉ là Song Đao Ma. Ưu điểm của Song Đao Ma là ở số lượng. Tuy rằng năng lực leo trèo khá tốt nhưng đối diện với đám cường giả bậc bốn, bậc năm như Long Hạo Thần, chúng tựa như dưa chuột bị thái rau. Bảy người Long Hạo Thần liên tiếp công kích kèm theo hiệu ứng phụ, phụ trách một đoạn tường thành rộng chừng trăm mét. Mà phạm vi phòng ngự của Doanh Nhất tổng cộng chỉ hai trăm mét. Các chiến sĩ Doanh Nhất cảm thấy hôm nay trên chiến trường nhẹ nhàng chưa từng có. Đặc biệt là những chiến sĩ được Lâm Hâm phụ trợ Hỏa Diễm Giáp, giết địch cực kỳ sướng tay.
Nhưng Trương Hải Vinh lại buồn bực. Nhóm Long Hạo Thần mạnh mẽ đã ảnh hưởng đến hiệu suất chiến đấu của gã. Hơn nữa với tư cách là thân binh, Long Hạo Thần còn cố ý chăm sóc bên phía gã, thỉnh thoảng chém ra Quang Trảm Kiếm, quét sạch một đám Song Đao Ma, khiến Trương Hải Vinh giảm mạnh cơ hội vung búa to.
“Doanh trưởng, ma tộc chỉ dùng Song Đao Ma công thành thôi sao?” Long Hạo Thần vừa chiến đấu vừa hỏi Trương Hải Vinh cách mình không xa.
Trương Hải Vinh nói:
“Đây chỉ là mồi nhử, nhằm bào mòn sức lực của chúng ta. Ma tộc sinh sản loại Song Đao Ma này với số lượng cực lớn, nên lượng lương thực tiêu hao cũng rất lớn. Rất ít chủng tộc biết trồng trọt, chỉ có thể nô dịch nhân loại chúng ta. Nhưng lương thực vẫn có hạn, mà bản tính của ma tộc thì ai cũng rõ. Bởi vậy khi số lượng quá nhiều, chúng sẽ phát động chiến tranh. Một là lợi dụng chiến tranh để cướp đoạt, hai là để giảm bớt gánh nặng nhân khẩu. Việc như vậy chỉ có chủng tộc máu lạnh như ma tộc mới có thể làm được.”
“Những Song Đao Ma này vốn dĩ được cử đi chịu chết, nhưng cũng có tác dụng lớn. Song Đao Ma có thể tiến hóa trong quá trình chiến đấu không ngừng. Chỉ cần tiến hóa một lần, thực lực của Song Đao Ma sẽ khác biệt một trời một vực. Đồng thời chúng ta không biết binh chủng cường đại của ma tộc sẽ ồ ạt tấn công lúc nào, bởi vậy cường giả phe ta luôn phải căng thẳng tinh thần chờ đợi. Tổng thể thực lực của chúng ta thua xa ma tộc, không có cách nào chủ động tấn công. Khi đối phương dùng chiến thuật kéo dài, rất dễ khiến các cường giả phe ta mệt mỏi về tinh thần. Đến lúc đó, ma tộc phát động tổng tiến công thì khó mà chống đỡ.”
Long Hạo Thần kinh ngạc nói:
“Những ma tộc này thông minh như vậy sao?”
Trương Hải Vinh một búa chém nát một con Song Đao Ma.
“Phần lớn ma tộc đều do nhân loại chúng ta biến dị mà thành. Giống như Luke Tộc Tiềm Phục Giả, Địa Miễn Tộc Ẩn Hình Giả.”
Long Hạo Thần gật đầu nói:
“Địa Miễn Tộc Ẩn Hình Giả đúng là rất âm hiểm. Nếu không có Chân Thực Nhãn hỗ trợ, coi như là cường giả cũng có thể bị chúng tập kích thành công.”
Trương Hải Vinh cười nói:
“Cậu không hiểu rồi, trên chiến trường tác dụng của Địa Miễn Tộc thua xa Luke Tộc. Khi phần lớn Luke Tộc xuất hiện, chúng ta phải xuất động đủ ma pháp sư. Nếu không, một khi bọn họ từ dưới đất tập thể công kích binh sĩ, trong chớp mắt sẽ thương vong thảm trọng. Đối với bộ binh chúng ta, Luke Tộc chính là ác mộng.”
Song Đao Ma không hổ là đại tộc đệ nhất của ma tộc. Tuy rằng không có địa vị nhưng số lượng không hề nhỏ, dưới thành thi thể chồng chất như núi. Mắt quét quanh chỉ thấy ngoài thành Song Đao Ma vẫn hằng hà sa số vọt tới.
Tuy rằng đã là đêm tối nhưng trên đầu tường Khu Ma Quan đèn đuốc sáng ngời. Thông qua khoảng thời gian chiến đấu này, Long Hạo Thần cẩn thận quan sát. Khu Ma Quan có chiều rộng khoảng hơn ngàn mét, đối với một tường thành mà nói, dường như là độ rộng không nhỏ. Nhưng đối với Ngự Ma sơn mạch khổng lồ thì chỉ là muối bỏ biển. Chính Khu Ma Quan muối bỏ biển này đã cản trở ma tộc mấy ngàn năm!
Khu Ma Quan tổng thể dựa núi mà xây, hai bên đều là vách đá, bóng loáng như gương. Những vách đá này đều có trọng binh canh giữ. Chính vì nhờ cậy địa thế, từ bên trong xem ra đầu tường Khu Ma Quan cao khoảng trăm mét, nhưng bên ngoài lại cao gần ba trăm mét.
Độ dày tường thành tuyệt đối vượt qua trăm mét, bên trên khắc các loại trận pháp dùng để kháng lại các đòn công kích ma pháp.
Một tòa hùng quan như vậy có tám vạn cường giả của Lục Đại Thánh Điện trú đóng, còn có hậu phương không ngừng bổ sung vận chuyển. Từ chính diện rất khó công phá, coi như là trăm vạn đại quân cũng không dễ dàng.
Đúng lúc này, một tiếng rống vang lên sau lưng mọi người. Long Hạo Thần liếc mắt nhìn ra sau, kinh ngạc phát hiện Trần Anh Nhi đã hoàn thành triệu hoán Sinh Linh Môn.
Tuy triệu hoán của Trần Anh Nhi không đáng tin, nhưng xác suất triệu hoán ra con cừu nhỏ như lần đó là rất ít. Tóm lại, khả năng triệu hoán ra ma thú có đẳng cấp gần bằng nàng vẫn lớn hơn.
Một con Ma Hùng cao hơn ba thước, toàn thân màu xám sắt ngang nhiên đi ra từ Sinh Linh Môn. Đây là ma thú bậc năm. Tuy không có kỹ năng thiên phú gì, nhưng ưu điểm ở chỗ vừa có thể chịu đòn vừa có thể tấn công, ngược lại rất thích hợp với tình hình thủ thành.
Trần Anh Nhi chỉ huy, Thiết Tí Ma Hùng lắc lư đi đến một bên, vung bàn tay gấu to như quạt mo đánh bay một con Song Đao Ma xông tới.
Đến lúc này, các thành viên của Săn Ma Đoàn cấp sĩ số một đều đã thi triển hết năng lực, phụ trợ các tướng sĩ Doanh Nhất hoàn toàn ổn định khu vực phòng thủ.
Tư Mã Tiên đột nhiên quay đầu hướng Long Hạo Thần hô:
“Đoàn trưởng, để Hạo Nguyệt ra đi. Đây là lúc tốt để kiếm công huân!”
Lúc trước bọn họ tạm trú tại phủ chấp chính nên đã để Hạo Nguyệt ở lại, Long Hạo Thần không kịp triệu hoán nó đến bên người. Nghe Tư Mã Tiên nói vậy, trong lòng Long Hạo Thần khẽ động. Đúng vậy! Có tường thành Khu Ma Quan phòng ngự chắc chắn, hậu phương không lo, cho dù linh lực tiêu hao hết thì họ vẫn có thể thong thả lui ra sau. Bên dưới Song Đao Ma nhiều vô tận, lúc này chẳng phải là thời cơ tốt nhất để bộc phát sức tấn công sao?
“Bọn họ còn có chiêu khác?” Trương Hải Vinh giật mình liếc Long Hạo Thần, vừa lúc thấy người hắn lóe lên quang mang tím. Ngay sau đó một thân hình khổng lồ hiện ra sau lưng hắn.
Hình tượng của Hạo Nguyệt tuyệt đối gây rung động. Thân dài bốn mét, tứ chi to khỏe, thêm vào ba cái đầu độc đáo. Vừa ra mắt liền chấn động toàn trường.
Không cần Long Hạo Thần mở miệng, một người một thú tâm linh tương thông. Ba cái đầu của Hạo Nguyệt phóng lên tường thành, quang tiễn, đao phong, hỏa cầu, hoàn toàn ở trạng thái tung chiêu tức thời, hơn nữa cực kỳ chính xác, không trượt một phát nào. Mỗi một ma pháp đều chính xác bắn trúng một Song Đao Ma. Một loạt oanh kích, đám Song Đao Ma không ngừng leo lên cứ thế rơi lả tả xuống.
Đây là tác dụng cực mạnh của ma pháp trên chiến trường. Nếu phải so sánh thì trong bất cứ Săn Ma Đoàn nào, sức tấn công chủ yếu đều đến từ ma pháp sư. Đương nhiên ngoại trừ Săn Ma Đoàn cấp sĩ số một quái dị này.
Triệu hoán sư triệu hoán ra ma thú hoặc tọa kỵ của kỵ sĩ, trong lúc giết chết ma tộc cũng sẽ được tính giá trị công huân. Lệnh bài công huân tương đương với trang bị cấp linh ma, không chỉ buộc định huyết mạch mà còn buộc định tất cả khế ước. Nếu không nó sẽ không cao cấp như vậy, bên trong có pháp trận kiểm tra cực kỳ tỉ mỉ.
Vốn Long Hạo Thần không giết được nhiều địch, nhưng khi có Hạo Nguyệt gia nhập thì không ai có thể sánh bằng hắn. Ba cái đầu của Hạo Nguyệt phóng ra toàn là ma pháp cấp một, cấp hai, đối phó Song Đao Ma đã quá đủ rồi. Bởi vì phạm vi ma pháp bao trùm quá rộng, khiến cho cả Tư Mã Tiên và Vương Nguyên Nguyên cũng phải dạt sang một bên, nếu không bọn họ sẽ thành kẻ ăn không ngồi rồi.
Tụ Linh Quang Hoàn của Long Hạo Thần phát huy tác dụng tuyệt diệu, mọi người đối phó Song Đao Ma đương nhiên sẽ không dùng kỹ năng mạnh, có Tụ Linh Quang Hoàn phụ trợ, luôn duy trì trạng thái đỉnh cao. Đối với cường giả cấp bốn, cấp năm như bọn họ, chỉ cần có đủ linh lực, thể lực tiêu hao có thể thông qua linh lực bù đắp.
Bước lên chiến trường dĩ nhiên sẽ không chỉ có Săn Ma Đoàn của nhóm Long Hạo Thần. Theo thời gian trôi qua, trên đầu tường cách đó không xa cũng thỉnh thoảng xuất hiện vài hình ảnh quen mắt với đám Long Hạo Thần.
Ví dụ như chiêu bài công kích thực vật của Bạch Hiểu Mạc, ngẫu nhiên thoáng hiện dao động linh lực của Quang Chúc Phúc, thổ hệ ma pháp của Hoàng Nghị, vân vân và vân vân.
Thủ thành đều là bộ binh, tuy không phải cả mười doanh bộ binh đều leo lên đầu tường, nhưng ít nhất cũng có hơn năm. Năm doanh, năm ngàn bộ binh. Coi như là lúc trước cũng dư dả đối phó bọn Song Đao Ma, huống gì nay lại có năm Săn Ma Đoàn gia nhập. Thỉnh thoảng lóe lên ánh sáng ma pháp, ngẫu nhiên xuất hiện hào quang trị liệu, đã giảm bớt không ít áp lực cho bộ binh. Các Săn Ma Đoàn mới lần đầu tiên hiển lộ thực lực của mình. Khác với lúc thi đấu tại Thánh Thành, hiện tại bọn họ đối mặt với kẻ địch, không cần lo lắng nương tay. Loại binh chủng ma tộc thấp kém như Song Đao Ma trở thành hòn đá mài dao của họ.
Trong chớp mắt đã qua một tiếng đồng hồ. Bởi vì biểu hiện siêu đẳng của nhóm Long Hạo Thần, Trương Hải Vinh rảnh rỗi chỉ có thể lùi lại, dồn sức lực vào việc chỉ huy binh sĩ, thỉnh thoảng quay đầu nhìn về hướng Long Hạo Thần.
Mỗi người trong Săn Ma Đoàn cấp sĩ số một đều biểu hiện rất mạnh, nhưng người hấp dẫn Trương Hải Vinh chỉ có Long Hạo Thần. Chưa nói đến ma thú cường đại mà hắn đã triệu hoán, riêng bản thân hắn trong mắt Trương Hải Vinh đã như một truyền kỳ.
Thiếu niên mười mấy tuổi xinh đẹp tựa như một cô bé này thật sự quá mạnh. Tụ Linh Quang Hoàn của hắn từ lúc phát động đến bây giờ đã duy trì được một tiếng đồng hồ!
Tuy Trương Hải Vinh không biết kỹ năng này cấp mấy, nhưng gã cảm nhận được tác dụng của Tụ Linh Quang Hoàn, đương nhiên hiểu rõ nó tiêu hao nhiều cỡ nào. Nhưng Long Hạo Thần vừa phát động Tụ Linh Quang Hoàn vừa trực tiếp chiến đấu, không hề nghỉ ngơi hồi phục, mà trông hắn không hề có biểu hiện kiệt sức.
Long Hạo Thần cho gã cảm giác chính là trầm ổn. Tuổi không lớn nhưng khí chất toát ra từ người Long Hạo Thần khiến người ta kính nể. Thực lực của hắn rõ ràng khá mạnh, nhưng lúc đối phó Song Đao Ma thì không hề phóng thích một kỹ năng cường đại nào. Dùng nhiều nhất chỉ là Quang Trảm Kiếm mà thôi. Mắt hắn không ngừng quét qua các đồng bạn, hiển nhiên luôn chú ý đến tình hình xung quanh. Quả là tinh anh! Chính mình ở tuổi như hắn thì còn đang giãy dụa ở cấp hai.
Đang lúc trong lòng Trương Hải Vinh thỉnh thoảng xuất hiện ý nghĩ thán phục, đột nhiên trong bóng đêm xuất hiện một thanh âm quái dị.
“Grà... u... ô...”
Ba tiếng kêu trầm thấp kéo dài. Từ đầu tường nhìn ra xa xăm, chỉ thấy ba luồng ánh sáng ám kim bỗng phóng lên cao.
Ba luồng ánh sáng này mang theo hơi thở tàn ác nháy mắt lan tràn.
Nghe ba tiếng rên rỉ trầm thấp kia, Song Đao Ma dưới thành như thể uống phải thuốc kích thích, mắt của mỗi con đều lóe lên tia điên cuồng, càng phát điên xông về phía đầu tường.
Cùng lúc đó, mười viên cầu màu vàng rực rỡ lóa mắt từ đầu tường Khu Ma Quan bắn về phương xa.
Long Hạo Thần theo bản năng nhìn lại, chỉ thấy trên đầu tường còn có một tầng thành lâu. Quả cầu vàng chính là từ thành lâu bắn ra ngoài. Mười viên cầu vàng bay đi trong khoảng mười giây ngắn ngủi, quang cầu chợt bùng nổ, trên không trung phát ra hàng ngàn tia hào quang. Ánh sáng bắn ra, đại quân Song Đao Ma phía dưới chợt chậm lại, hiển nhiên hơi sợ hãi ánh sáng vàng này. Mà nhờ có ánh sáng chiếu rọi, Long Hạo Thần hít một ngụm khí lạnh. Bởi vì, hắn thấy rõ ràng, phương xa, không biết quân số nhiều đến đâu, đại quân ma tộc đang tràn tới đây.
Lần này không chỉ là Song Đao Ma, chẳng những binh chủng trên đất liền biến hóa, mà còn có không quân ma tộc khổng lồ tựa như mây đen bay trên trời.
Trương Hải Vinh sắc mặt kịch biến.
“Mọi người cẩn thận, ma tộc sắp tổng tấn công!”
Long Hạo Thần nâng cao Thánh Linh Thuẫn lên đỉnh đầu, hơi lung lay một chút. Các đồng bạn chợt hiểu ý, vội tụ tập cạnh hắn, đội hình thoi gần như được bố trí xong trong nháy mắt.
Long Hạo Thần tạm thời ngừng Tụ Linh Quang Hoàn, không hề do dự nuốt một viên Tụ Linh Đan do Lâm Hâm cung cấp, lui ra sau nửa bước, khép hai mắt, nhanh chóng hồi phục linh lực đã tiêu hao.
Sở dĩ hắn có thể duy trì Tụ Linh Quang Hoàn trong thời gian dài như vậy là nhờ vào thể chất Quang Minh Chi Tử. Tốc độ tiêu hao Linh Lực Dạng Lỏng vốn rất chậm, có thể duy trì lâu nhưng linh lực tự thân cũng đã hao gần một nửa. Tuy nhiên, hắn làm như vậy cũng có ích lợi, ít ra các đồng bạn đều bảo trì trạng thái đỉnh cao.
Hàn Vũ đứng phía sau không hề do dự phát ra một ma pháp quang minh, Quang Diệu Thiên Địa, đem nội linh lực của mình truyền cho Long Hạo Thần. Mặc kệ với thân phận Phụ Trợ Kỵ Sĩ hay là kỵ sĩ dự khuyết trong đội, đây là việc y nên làm.
Có Hàn Vũ ủng hộ thêm tác dụng của Tụ Linh Đan, linh lực của Long Hạo Thần mau chóng khôi phục.
“Mọi người cẩn thận, không thể liều lĩnh. Lâm Hâm, chú ý phòng ngự phía trên.” Long Hạo Thần đơn giản nhắc nhở một câu, bộ Thánh Linh sáo trang trong tay lần nữa phát ra hào quang Thánh Linh Thủ Hộ.
Ma tộc tổng tấn công, thế công của Song Đao Ma có tăng không giảm. Không trung pháo sáng duy trì trong thời gian rất dài, từ đầu tường có thể thấy rõ vài thân hình khổng lồ.
Lúc này Long Hạo Thần vốn không có thời gian nhận rõ chủng loại ma tộc, giờ khắc này, hắn mới hiểu được vì sao lão sư nói, trên chiến trường, sức mạnh cá nhân vĩnh viễn chỉ là hạt cát.
Nhìn đại quân ma tộc ùn ùn kéo tới, Săn Ma Đoàn bọn họ chỉ có bảy người còn thấy nhỏ bé, nói gì đến chỉ một mình.
Cũng trong lúc đó, những luồng dao động ma pháp kịch liệt từ tầng hai thành lâu truyền đến, mơ hồ có thể nghe được những thanh âm ngâm xướng trầm thấp.
Không cần nói, các chức nghiệp giả cao cấp thủ vệ Khu Ma Quan chắc là đều ở trên thành lâu. Ma tộc phát động tổng công kích, cũng là lúc bọn họ nên phát huy sức mạnh.
Trong mấy phút ngắn ngủi, ma tộc xông về phía đầu tường dần biến đổi.
Long Hạo Thần một kiếm chém bay một con Song Đao Ma, ngay sau đó nhìn thấy màu xanh quen thuộc.
“Mọi người cẩn thận!”
Long Hạo Thần hét lớn một tiếng. Một luồng ánh sáng trắng từ ngực hắn bắn ra, chính là Thánh Dẫn Linh Lô.
Một thân hình màu xanh ở lỗ châu mai dùng sức giẫm một cái, kèm theo tiếng gầm gừ hung tợn, nhảy lên nhào vào người Long Hạo Thần.
Thân hình cao khoảng hai mét, dài khoảng ba mét, sau lưng nó có một đôi cánh giáp xác không rộng lắm. Đôi cánh này không giúp nó bay được nhưng có thể giữ thăng bằng lúc nó xông tới trước. Cái đầu dữ tợn hơi giống thằn lằn, nhưng rộng hơn và dày đặc răng nhọn. Ghê nhất là nó có một đôi chân trước dài tới một mét rưỡi tựa như trọng đao. Đó chẳng phải là vương giả trong Trạch Lâm Tộc Song Đao Ma, kẻ đã từng cho Long Hạo Thần hũ vàng đầu tiên, Bích Lục Song Đao Ma ư?
Khi đó đối mặt Bích Lục Song Đao Ma thì Long Hạo Thần tu vi mới ở cấp bốn. Lúc này hắn chẳng những là Đại Địa Kỵ Sĩ, hơn nữa bên người còn có đồng bạn, mạnh hơn xa lúc trước.
Tay trái Thánh Linh Thuẫn lấp lánh ánh sáng trắng, chính là Thánh Quang Thấm Thuẫn, nghênh chiến Bích Lục Song Đao Ma, Thần Ngự Thuẫn.
*Keng!*
Một tiếng vang thật lớn. Một cánh tay của Bích Lục Song Đao Ma oanh kích trên Thánh Linh Thuẫn, bộc phát ra ánh sáng trắng lóa mắt. Trên thân Long Hạo Thần lấp lánh kim quang, nửa bước không lùi. Tay phải Thánh Linh Kiếm vung lên đỡ đợt tấn công thứ hai của Bích Lục Song Đao Ma.
*Keng!*
Vẫn là Thần Ngự Thuẫn.
Long Hạo Thần suýt nữa gặp nguy nhưng vẫn liên tục sử dụng hai lần Thần Ngự Thuẫn, hoàn toàn ngăn cản vòng tấn công thứ nhất của Bích Lục Song Đao Ma.
Trì Tục Ngự, đây là một bí kỹ khác mà Long Hạo Thần đã chọn trong tàng bảo các của Thánh Minh. Nghe thì đây là một kỹ năng bình thường, nhưng khi Trì Tục Ngự kết hợp với Thần Ngự Thuẫn, nó chính là kỹ năng nghịch thiên của Thủ Hộ Kỵ Sĩ! Hầu như tất cả Huy Diệu Kỵ Sĩ đều chọn nó.
Số lần Trì Tục Ngự liên tục dựa vào tu vi của người phát động. Lấy thực lực hiện giờ của Long Hạo Thần, có thể liên tục thi triển hai lần Thần Ngự Thuẫn. Mà lần thứ hai thi triển tiêu hao linh lực gấp đôi lần đầu. Nhưng trên chiến trường đối diện cường địch, liên tục hai lần Thần Ngự Thuẫn, so với việc cộng thêm Quang Báo Thù thì càng có khả năng tung ra đòn đánh chí mạng về phía kẻ địch.
Thuẫn Ngự Phản Xung.
Long Hạo Thần không trông cậy vào Quang Báo Thù phát động công kích cường đại. Hắn là trụ cột trong đội, đối mặt với công kích của ma tộc, hắn phải giữ gìn sức chiến đấu của toàn đội, sao có thể lãng phí linh lực?
Trong tiếng ầm đùng, so với Bích Lục Song Đao Ma thì Long Hạo Thần nhỏ bé hơn nhiều nhưng lại ngang nhiên va chạm vào thân thể khổng lồ của nó. Điều khiến người ta chấn động là Bích Lục Song Đao Ma bị bắn ngược ra sau, mạnh mẽ đập vào lỗ châu mai.
“Để ta.”
Thanh âm lạnh lùng vang lên bên tai mỗi thành viên Săn Ma Đoàn cấp sĩ số một, khiến Vương Nguyên Nguyên và Tư Mã Tiên đang định trợ giúp Long Hạo Thần phải từ bỏ ý nghĩ đó.
Một luồng ánh sáng ám kim vụt qua, ngay khoảnh khắc thân thể Bích Lục Song Đao Ma đụng vào lỗ châu mai, nó đã đâm vào xương sọ cứng rắn của con ma thú.
Ánh sáng chợt lóe rồi mất, con Bích Lục Song Đao Ma vốn đang định nhảy lên tiếp tục công kích đột nhiên thân thể cứng đờ, rồi nháy mắt ngã xuống.
Chết rồi?
Trương Hải Vinh đứng ở không xa nhìn thấy cảnh này, tròng mắt suýt nữa thì rớt ra ngoài.
Đây là Bích Lục Song Đao Ma! Năng lực cực mạnh, tương đương với cường giả cấp năm của nhân loại! Cứ như vậy mà chết sao?
Chỗ cứng nhất của Bích Lục Song Đao Ma là cẳng tay như trường đao và xương sọ. Nhưng dưới xương sọ lại ẩn giấu trung khu thần kinh của nó. Trung khu thần kinh bị phá nát, sao nó có thể không chết được? Không những chết mà thi thể còn nguyên vẹn không một vết xước.
Đừng nói Trương Hải Vinh kinh ngạc, ngay cả đương sự Long Hạo Thần trong lòng cũng tràn ngập rung động. Hắn từng đối đầu với Bích Lục Song Đao Ma, đương nhiên biết nó mạnh mẽ đến mức nào. Nhưng lần này chỉ vài giây đã bị giết. Hiển nhiên không phải Bích Lục Song Đao Ma biến yếu mà là chính hắn và bạn bè đã trở nên cường đại.
Không cần đoán, người cho Bích Lục Song Đao Ma một kích trí mạng chính là Thải Nhi. Từ đầu trận chiến đến giờ nàng không hề ra tay, tựa như một cái bóng ở sau lưng Long Hạo Thần. Cho tới giờ khắc này mới tung ra một kích, khiến giá trị công huân của nàng nháy mắt tăng mười điểm.
Giá trị công huân không dễ kiếm. Trên đường đến Khu Ma Quan, Cao Anh Kiệt từng tường tận giải thích biểu đồ đạt được giá trị công huân.
Trong đó, khi săn bắt ma tộc, giết một con Song Đao Ma thông thường sẽ được một điểm giá trị công huân. Nhưng chỉ có thể liên tục mười con. Vượt qua mười con rồi, cố định là cứ giết mười Song Đao Ma mới được cộng thêm một điểm công huân.
Dù sao đối với thành viên Săn Ma Đoàn thì Song Đao Ma thật sự rất dễ giết. Mười con đầu tiên chỉ là phần thưởng mà thôi.
Bích Lục Song Đao Ma thì cố định mười điểm giá trị công huân. Cũng chính là nói, mặc kệ sau này họ mạnh cỡ nào, giết một con Bích Lục Song Đao Ma sẽ được mười điểm công huân. Đây chính là sự khác biệt về cấp bậc.
Đương nhiên lúc này đám Long Hạo Thần không có thời gian tính toán giá trị công huân. Long Hạo Thần bước lên một bước, tay phải dùng Thánh Linh Kiếm hất Bích Lục Song Đao Ma lên, sau đó hắn mạnh lùi ra sau, thân thể khổng lồ của Bích Lục Song Đao Ma bị quăng bay ra ngoài.
“Lâm Hâm!”
Một luồng sáng đỏ từ tay Lâm Hâm phát ra. Con Bích Lục Song Đao Ma khổng lồ trong chớp mắt dưới sự chiếu rọi của ánh sáng đỏ đã biến mất không dấu vết.
“Đoàn trưởng, thu vào rồi.”
So về giàu có thì không ai sánh bằng Lâm Hâm. Trên tay y có đeo một chiếc nhẫn hồng ngọc, là một không gian trữ vật rất kinh khủng. Thi thể Bích Lục Song Đao Ma có giá trị như vậy, đương nhiên phải tính toán tốt. Y phụ trách tài vật trong đội, rốt cuộc cũng có món thu nhập đầu tiên.
Để dung nhập vào Săn Ma Đoàn, Lâm Hâm đã bỏ ra không ít. Tổng giá trị đan dược y bỏ ra chỉ sợ gần mười vạn kim tệ. Cho dù y có nhiều tiền thì cũng không thể cứ chi ra mà không có thu vào được!
Bích Lục Song Đao Ma xuất hiện nghĩa là chiến đấu đã tiến vào tình trạng gay cấn. Không còn đơn giản là đối mặt với Song Đao Ma của Trạch Lâm Tộc nữa.
Đúng lúc này, hơi thở ma pháp khổng lồ từ thành lâu bộc phát. Vô số ánh sáng huyễn hoặc tựa như pháo hoa bắn ra, thẳng đến đại quân ma tộc đông đúc phía dưới.
Trên chiến trường như vậy, căn bản không cần khóa mục tiêu. Bất kỳ ma pháp nào bắn ra cũng có thể đoạt mạng.
Long Hạo Thần lần đầu tiên thấy hàng trăm ma pháp được tung ra cùng lúc. Ánh sáng huyễn lệ bỗng chốc chiếu sáng đầu tường Khu Ma Quan, cũng chiếu sáng cả màn đêm tăm tối.
Dĩ nhiên ma tộc sẽ không bó tay chịu chết. Từng đoàn quang cầu màu tím đen chói mắt từ đại quân ma tộc dâng lên cao, ngang nhiên nghênh đón ma pháp từ trên trời giáng xuống.
Nếu cẩn thận quan sát sẽ phát hiện, những quang cầu màu tím đen này là do một loại ma tộc cao hơn hai mét, có ba chân chống trên đất, không có cánh tay, đầu đặc biệt to phóng ra. Ba cái chân to để chạy nhảy, cái đầu to lớn có sáu con mắt. Quang cầu tím đen chính là do sáu con mắt ngưng tụ mà thành.
Đây là một binh chủng ma pháp của ma tộc, Ma Nhãn Thuật Sĩ am hiểu hắc ám ma pháp, trong ma tộc là một chủng tộc khổng lồ.
So sánh với ma pháp sư nhân loại thì Ma Nhãn Thuật Sĩ thua xa. Chúng nó chỉ có một ít hắc ám ma pháp cố định tùy theo sự tiến hóa của cơ thể, nhưng ưu thế ở chỗ số lượng nhiều.
Ma pháp công kích của Ma Nhãn Thuật Sĩ cấp thấp tương đương với ma pháp sư cấp hai. Chúng nó cao cấp hơn Bích Lục Song Đao Ma, tổng cộng chia làm năm cấp bậc. Lĩnh chủ cấp Ma Nhãn Thuật Sĩ cường đại chính là cường giả cấp bảy.
Hàng trăm ma pháp giáng xuống từ thành lâu đa số bị ma quang đạn do Ma Nhãn Thuật Sĩ phát ra chặn lại, chỉ có một số ít rơi vào đại quân ma tộc, bộc phát từng luồng ánh sáng huyễn lệ, đồ sát vô số ma tộc hạ đẳng.
Nhưng Khu Ma Quan có thể ngàn năm không bị phá, hiển nhiên không đơn giản như vậy. Khi nhóm ma pháp đầu tiên oanh kích xong, đồng thời nhóm thứ hai lại giáng xuống hàng trăm ma pháp.
Lúc trước khi đối mặt Bích Lục Song Đao Ma, các ma pháp sư đều đang dưỡng sức, hiện tại là lúc họ phát huy sức mạnh.
Hầu như một đợt ma pháp kết thúc thì đợt ma pháp thứ hai tiếp nối, hoàn toàn không chừa kẽ hở. Nếu tính toán thận trọng thì sợ là số ma pháp sư trên thành lâu ít nhất cũng hơn ngàn người, hơn nữa tu vi không thấp hơn cấp bốn.
Có ma pháp sư chống đỡ, áp lực trên đầu tường giảm mạnh. Cùng lúc đó, rất nhiều chiến sĩ đến tiếp viện.
Khác với bộ binh, những chiến sĩ này toàn thân mặc giáp, tu vi khoảng cấp ba trở lên, là những chiến sĩ cường lực. Bộ binh dưới sự tiếp sức của họ, mau chóng lui ra sau, hoàn thành việc trao đổi phòng ngự.
Những chiến sĩ tinh nhuệ này phân phối rất ăn ý, mỗi tổ ba người. Một Thuẫn chiến sĩ, một Phủ chiến sĩ thêm vào một Cuồng chiến sĩ tay cầm trọng kiếm. Ba người một tổ, mỗi người tự chiến đấu. Mỗi một tổ sau lưng có ít nhất hai tổ dự phòng. Tuy ma tộc phát động tổng công kích đã kêu gọi rất nhiều chủng tộc cường đại, nhưng dưới sự duy trì của chiến sĩ và ma pháp sư, mục sư trên thành lâu, họ đã cứng rắn chống cự đợt công kích.
Cùng lúc đó, hướng thành lâu thỉnh thoảng vang lên tiếng gầm. Có thể thấy rõ ràng, trên vách tường nối liền thành lâu và đầu tường, từng khẩu đại pháo to lớn xuất hiện, không ngừng ngưng tụ ánh sáng ma pháp nồng đậm, sau đó bộc phát ra những quang cầu khổng lồ.
Ma Đạo Đại Pháo. Mỗi một phát đều có thể sánh bằng đòn công kích quang hệ cấp sáu của Ma Đạo Sĩ, là vũ khí cường đại để thủ thành. Khu Ma Quan lại có hơn trăm khẩu.
So sánh với trận đại chiến này, lúc trước đám Long Hạo Thần đối phó Song Đao Ma chỉ có thể xem như trò con nít. Đây mới là chiến tranh chân chính giữa nhân loại và ma tộc.
Trương Hải Vinh hướng đám Long Hạo Thần quát to:
“Rút lui, đổi phòng!”
Lúc này Săn Ma Đoàn cấp sĩ số một mọi người còn giữ sức chiến đấu sung túc, cho dù là Trần Anh Nhi linh lực cũng đã khôi phục một phần. Đối diện đại quân ma tộc, bọn họ có chút không cam lòng. Nhưng Long Hạo Thần đã hứa sẽ phục tùng mệnh lệnh của Trương Hải Vinh. Dốc sức liên tiếp đánh ra hơn mười đạo Quang Trảm Kiếm, hắn chẳng chút do dự ra lệnh cho đồng bạn rút lui.
“Còn chưa đã ghiền!” Tư Mã Tiên vung cây pháp trượng dính đầy chất lỏng đặc, cảm xúc lại rất hưng phấn. Vương Nguyên Nguyên cũng giống vậy. Cùng Long Hạo Thần đồng thời lui lại, trên mặt lộ rõ vài phần bất mãn.
Long Hạo Thần nhìn họ, trầm giọng nói:
“Hiện tại chúng ta là quân nhân. Còn thời gian ba tháng, sẽ có lúc cho chúng ta phát huy năng lực. Đi theo doanh trưởng rút lui.”
Ngay khi họ lùi ra sau, cùng lúc đó trên bầu trời đầy ắp không quân ma tộc đã cách đầu tường không xa. Ma pháp và Ma Đạo Đại Pháo trên thành lâu có một nửa bắn trúng chúng, nhưng vẫn có một ít cá lọt lưới.
Một con ma tộc thân dài hơn bốn mét, toàn thân phủ đôi cánh đen dài hơn sáu mét đột nhiên từ trên trời giáng xuống. Một luồng đao quang mang song thuộc tính phong và hắc ám bay thẳng về hướng Trương Hải Vinh đang chỉ huy rút lui.
“Doanh trưởng cẩn thận!”
Lúc này Long Hạo Thần đang mang mọi người lùi lại, hắn có linh cảm nhạy bén, tuy con ma tộc phi hành này che giấu trong đêm tối nhưng vẫn bị hắn phát hiện trước.
Đây là chủng tộc không quân cường đại và khét tiếng của ma tộc, mang song hệ phong và hắc ám, Mã Khả Tây Á Tư Tộc, Bối Tháp Phi Ma.
Bối Tháp Phi Ma là binh chủng cao cấp chân chính của ma tộc, có huyết mạch truyền thừa. Về truyền thừa, chính là nói tộc trưởng của tộc này là một trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần.
Trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần, có một ít ma thần có đại quân trực thuộc riêng mình. Tuy đại quân có hỗn hợp các chủng tộc trên Thánh Ma đại lục, nhưng bọn họ có huyết mạch ma thần. Bối Tháp Phi Ma là bộ phận trực thuộc của Trụ Ma Thần thứ ba mươi lăm, Mã Khả Tây Á Tư. Bất cứ Bối Tháp Phi Ma nào đều có thực lực cấp năm. Đội thân vệ của Mã Khả Tây Á Tư là những cường giả cấp bảy được gọi là Thị Huyết Bối Tháp Phi Ma.
Ma thần có quân đội trực thuộc ít nhất có vị trí từ ba mươi sáu trở lên. Nhưng không phải tất cả ma thần cường đại đều có quân đội trực thuộc. Ví dụ Trụ Ma Thần thứ bảy A Nan đã từng khiêu chiến với Phán Xét và Thẩm Phán Thần Ấn Kỵ Sĩ Long Tinh Vũ, chính là một cường giả đơn độc.
Đột Kích.
Chân trái mạnh giẫm xuống mặt đất, Long Hạo Thần nháy mắt bay lên, Hạo Nguyệt cùng hắn tâm ý tương thông. Tiểu Thanh phun ra một luồng cuồng phong từ trong miệng, thổi vào sau lưng Long Hạo Thần, khiến hắn tăng tốc.
Ánh sáng trắng của Thánh Dẫn Linh Lô bắn ra trên không trung. Nhờ Đột Kích và sự trợ giúp của Tiểu Thanh, Long Hạo Thần đã tiếp cận con Bối Tháp Phi Ma đang lao xuống từ không trung trong phạm vi năm mươi mét.