Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 56: CHƯƠNG 56: MŨI NHỌN THIÊN SỨ

Thánh Linh Tâm xoay người, lần đầu tiên trực diện đối mặt với Long Hạo Thần.

“Các dũng sĩ của Quang Diệu Thiên Sứ đều là Đại Địa Kỵ Sĩ cấp năm. Ta biết cậu cũng là cấp năm, có dám cùng bổn soái xung phong ra trận, diệt ma giết địch không?”

Long Hạo Thần dậm chân phải xuống đất, hướng về phía Thánh Linh Tâm hành một quân lễ.

“Kính cẩn tuân mệnh!” Nói xong, hắn nhanh chóng lấy Thánh Linh Sáo Trang từ trong nhẫn Mạc Vong Ngã ra mặc vào người.

Nhẫn Mạc Vong Ngã lấp lánh ánh sáng xanh, hoa văn vàng nhạt uốn lượn quanh thân nhẫn càng thêm nổi bật trong đêm tối. Thánh Linh Tâm thoáng thấy, con ngươi y co rụt lại, ánh mắt nhìn Long Hạo Thần ngoài vẻ lạnh lùng còn pha thêm vài phần kỳ quái.

Áo giáp một lần nữa khoác lên người, thậm chí còn lưu lại hơi ấm từ trận chiến trước. Long Hạo Thần ngưng thần tĩnh tâm, ít nhất sau một thời gian nghỉ ngơi, nội linh lực của hắn đã hồi phục không ít.

Đối với mệnh lệnh của Thánh Linh Tâm, Long Hạo Thần thực sự rất khó hiểu. Hắn không rõ vì sao vị Tổng chỉ huy quân sự của Khu Ma Quan lại tìm mình. Thật sự không có lý do! Nếu nói là gia nhập quân tiên phong của Kỵ Sĩ Đoàn Quang Diệu Thiên Sứ, thì trong đám Tân Săn Ma Đoàn, rõ ràng Đoạn Ức với Kim Giác Mãnh Mã là người thích hợp nhất. Kim Giác Mãnh Mã bất kể là công hay thủ đều phù hợp với tiền tuyến.

Hơn nữa, nơi này là Khu Ma Quan, Thánh Linh Tâm lại là Tổng chỉ huy quân sự, muốn tìm một kỵ sĩ mạnh hơn e rằng không hề khó. Vậy mà y lại chọn chính mình, một Đại Địa Kỵ Sĩ cấp năm nhỏ bé. Rốt cuộc y muốn gì?

Mặc kệ trong lòng nghĩ thế nào, Long Hạo Thần không thể cãi lại quân lệnh.

“Cậu sợ sao?” Giọng nói lãnh đạm của Thánh Linh Tâm vang lên bên tai Long Hạo Thần.

Long Hạo Thần lắc đầu.

“Báo cáo tổng trưởng, tôi không sợ.”

Sắc mặt Thánh Linh Tâm càng thêm lạnh lẽo.

“Nếu đã không sợ, còn chờ gì mà không triệu hoán tọa kỵ? Cậu gánh nổi trách nhiệm làm lỡ thời cơ chiến trận không?”

“Vâng!”

Ánh sáng tím lóe lên, hoa văn màu tím trên trán Long Hạo Thần chợt hiện. Ngay sau đó, một vầng hào quang tỏa sáng, Hạo Nguyệt xuất hiện trước mặt hắn.

Ánh mắt Thánh Linh Tâm dừng trên người Hạo Nguyệt trong giây lát, trong mắt hiện lên một tia nghi hoặc. Với kiến thức uyên bác của y, đây cũng là lần đầu tiên y thấy một ma thú như vậy.

Long Hạo Thần nhảy một cái đã ngồi vững trên lưng Hạo Nguyệt, đồng thời đưa mắt nhìn Thánh Linh Tâm.

Thánh Linh Tâm nhún mũi chân, cả người tựa như một bóng ma đáp xuống sau lưng Long Hạo Thần. Trong phút chốc, dường như thân hình y thu nhỏ lại mấy phần, thậm chí Long Hạo Thần còn không cảm nhận được sự tồn tại của y.

Thật là một thích khách đáng sợ! Long Hạo Thần âm thầm kinh hãi. Đây là thực lực của thích khách cấp bảy sao? Hắn vốn rất tin vào trực giác của mình, nhưng khi đối mặt với một thích khách cấp bảy, cảm giác bất lực không khỏi dâng lên.

Giọng nói lạnh lùng tràn ngập chiến ý của Thánh Linh Tâm vang lên, nhiếp hồn đoạt phách.

“Mở thành, xung phong!”

Từ phía trước truyền đến tiếng ầm ầm, cánh cổng thành dày rộng tựa như một con đập khổng lồ đang chậm rãi mở ra. Không khí nồng nặc mùi máu tanh lập tức ùa vào mặt. Sau lưng Long Hạo Thần vang lên một chuỗi tiếng kim khí va chạm, sát khí lạnh lẽo tựa như một thanh cự kiếm vừa tuốt ra khỏi vỏ.

Trong lúc này, Long Hạo Thần căn bản không có lựa chọn nào khác. Mà Hạo Nguyệt dưới thân hắn lại thể hiện một phong thái chưa từng có.

Sau lưng là sát khí huyết tinh được tôi luyện qua vô số chiến trường của ba ngàn Đại Địa Kỵ Sĩ thuộc Kỵ Sĩ Đoàn Quang Diệu Thiên Sứ. Nhưng Hạo Nguyệt dường như không hề hay biết. Thân hình dài bốn mét đứng thẳng, ba cái đầu to kiêu hãnh ngẩng cao. Dường như bị không khí máu tanh kích thích, một tầng ánh sáng tím nhạt tỏa ra từ người nó.

Một luồng hơi thở kỳ dị từ người nó lan ra, khiến đám chiến mã to lớn hơn nó rất nhiều cũng không dám bước lên nửa bước. Ngay sau đó, bốn chiếc chân to khỏe của Hạo Nguyệt đột nhiên đạp mạnh xuống đất, cứ thế mang theo Long Hạo Thần và Thánh Linh Tâm lao ra ngoài thành như một mũi tên.

Cơ thể dường như bùng cháy, Long Hạo Thần cảm giác huyết mạch toàn thân đang sôi trào. Cảm giác này không chỉ đến từ ảnh hưởng của chiến trường khốc liệt, mà còn từ chiến ý điên cuồng truyền đến từ Hạo Nguyệt.

Đối diện với biển máu bên ngoài, đối diện với hơn mười vạn đại quân ma tộc, Hạo Nguyệt dường như đã lột xác. Sáu con mắt trên ba cái đầu đều tỏa ra ánh sáng tím nhạt, sát khí lạnh lẽo chưa từng có bộc phát, đồng thời cũng kích phát chiến ý của Long Hạo Thần.

Lúc này không có đồng đội. Khoảnh khắc lao ra khỏi Khu Ma Quan, Long Hạo Thần hiểu rõ, điều mình cần làm chính là chiến đấu vì bản thân, sống sót trở về là mục tiêu duy nhất.

Lao ra khỏi cổng thành, phía trước là một màn hào quang khổng lồ. Đó chính là một lớp phòng ngự cường đại, không biết được hình thành thế nào, bao phủ và bảo vệ toàn bộ Khu Ma Quan, khiến ma tộc không cách nào xông lên tường thành. Nhưng trước đó cần có bộ binh doanh trấn thủ tường thành, hiển nhiên để có được màn hào quang này phải trả một cái giá không nhỏ, không đến lúc bất đắc dĩ sẽ không dễ dàng kích hoạt. Phần lớn công kích của ma tộc đều rơi vào màn hào quang này.

Ngay giây phút nhóm Long Hạo Thần lao ra khỏi Khu Ma Quan, trên tường thành bỗng xuất hiện một cảnh tượng vô cùng huyền ảo.

Những đợt công kích ma pháp vừa mới ngưng lại bỗng toàn diện bùng nổ. Gần một ngàn đạo ánh sáng ma pháp cuồn cuộn bay khỏi thành lâu, cùng với tiếng gầm rú của Ma Đạo Đại Pháo, vô số ma tộc bên ngoài màn hào quang bị nổ thành mảnh vụn. Nhìn lướt qua, bên ngoài đã là một mảnh gió tanh mưa máu.

Cùng lúc đó, Hạo Nguyệt đã lao ra khỏi màn hào quang. Mùi máu tanh nồng nặc ập vào mặt, Long Hạo Thần thậm chí có thể thấy vô số tay chân cụt từ trên trời rơi xuống.

Thu hồi Thánh Linh Thuẫn ở tay trái, ánh sáng vàng xanh thay thế, trong tay Long Hạo Thần đã khởi động song kiếm.

Không có màn hào quang che chắn hoàn toàn nhưng tốc độ song kiếm trong tay hắn cực nhanh. Hắn không thèm nhìn lên không trung, nhưng mỗi lần ra tay đều có thể hất bay những mảnh thi thể, không để cái nào rơi trúng người mình.

Lúc này Thánh Linh Tâm đang nửa ngồi xổm sau lưng hắn, mọi hành động của Long Hạo Thần đều thu hết vào mắt y. Trong lòng y thầm kinh ngạc, y nhận ra Long Hạo Thần không hề sử dụng linh lực, nhưng mỗi một kiếm đều vô cùng chính xác, không một chút lãng phí hay dư thừa. Kiếm pháp chặt chẽ kín kẽ, đã có mấy phần phong thái của một bậc thầy. Điều càng làm y tò mò là, người trẻ tuổi này lúc trước trên tường thành rõ ràng là một Thủ Hộ Kỵ Sĩ, trụ cột vững vàng của cả đội. Nhưng bây giờ cầm song kiếm lại ra dáng ra hình, biến thành một Trừng Giới Kỵ Sĩ, màn ảo thuật này từ đâu mà ra?

Sở dĩ Thánh Linh Tâm ra lệnh cho người đưa Long Hạo Thần vừa kết thúc nhiệm vụ thủ thành ra ngoài là có nguyên nhân. Bởi vì y là chồng của Lam Nghiên Vũ, và là cha của Thải Nhi.

Là một người cha, khi biết con gái mới mười bốn tuổi của mình lại ngủ chung giường với một thiếu niên cùng tuổi, suy nghĩ duy nhất trong đầu Thánh Linh Tâm chính là một chưởng đập chết tên khốn đó. Lúc trước trên tường thành kết thúc chiến đấu, sau khi họ trở về doanh trại, sẽ lại nằm trên một chiếc giường, làm sao Thánh Linh Tâm chịu nổi. Thế nên y mới vội vàng chỉ huy thuộc hạ gọi thằng nhóc này lên.

Chẳng qua, tuy trong lòng y rất giận, nhưng dù sao cũng đang đối diện với đại quân ma tộc, y không có thời gian để thẩm vấn hay xử lý Long Hạo Thần. Huống chi Long Hạo Thần là đoàn trưởng của một Tân Săn Ma Đoàn, cho dù y có là Thánh Linh Tâm cũng không dám tùy tiện đụng vào hắn.

Ngoài tức giận ra, y còn có chút tò mò. Từ khi con gái trở thành truyền nhân của Luân Hồi, nó đối với ai cũng lạnh như băng. Tại sao đột nhiên lại tốt với một thanh niên như vậy, hơn nữa còn tốt đến mức đó…

Cho nên Thánh Linh Tâm muốn nhân trận chiến ngoài thành này để xem thử người thanh niên tên Long Hạo Thần rốt cuộc có tài cán gì.

Nếu thằng nhóc này là kẻ nhát gan khiếp sợ, trở thành một tên vô dụng trên chiến trường, Thánh Linh Tâm cũng không ngại vứt bỏ hắn lại nơi huyết tinh ngập trời này.

Nhưng bây giờ nhìn Long Hạo Thần hóa thân thành Trừng Giới Kỵ Sĩ, sự tức giận trong lòng Thánh Linh Tâm đã bị tò mò thay thế. Quan trọng hơn là, đối mặt với chiến trường khủng bố như vậy, người thanh niên mang theo mình xung phong đi đầu vẫn giữ được vẻ trầm ổn. Y không hề cảm nhận được một chút dao động kịch liệt nào từ hắn. Đây không phải là điều một thanh niên bình thường có thể làm được. Có thể trở thành đoàn trưởng của một Tân Săn Ma Đoàn, người thanh niên trông không lớn hơn con gái mình bao nhiêu này, dường như cũng có vài phần bản lĩnh.

Đại quân ma tộc đột nhiên bị một đòn công kích cường đại đánh cho ngây người. Cùng lúc đó, Kỵ Sĩ Đoàn Quang Diệu Thiên Sứ lấy Long Hạo Thần làm mũi nhọn đã xông ra.

Những bộ giáp đen thui nguyên bản khi lao ra khỏi Khu Ma Quan đều lóe lên ánh sáng vàng chói mắt. Ba ngàn kỵ sĩ của Kỵ Sĩ Đoàn Quang Diệu Thiên Sứ tựa như một thanh cự kiếm khổng lồ bắn ra từ Khu Ma Quan, thẳng hướng đại quân ma tộc.

Những con chiến mã cao to xung phong với tốc độ cực nhanh. Nhanh như điện chớp, tựa như một dòng lũ cuồn cuộn lao ra.

So với đám chiến mã, hình thể của Hạo Nguyệt có vẻ nhỏ hơn. Nó không cao bằng một nửa con ngựa, bởi vậy mặc dù Long Hạo Thần cưỡi Hạo Nguyệt xông lên trước nhất nhưng không hề bắt mắt.

Một luồng ánh sáng xanh nhạt quấn quanh thân Long Hạo Thần và Hạo Nguyệt, chính là Phiêu Phù Thuật của Tiểu Thanh. Trọng lượng giảm bớt, tốc độ của Hạo Nguyệt càng tăng lên, không hề thua kém đám chiến mã sau lưng.

Lao ra khỏi màn hào quang khoảng ba trăm mét mới thực sự đụng độ kẻ địch. Có thể thấy một kích vừa nãy mạnh đến mức nào.

Khu Ma Quan không ngừng tấn công, Ma Đạo Đại Pháo bắn đì đùng cùng các ma pháp sư dốc sức thi triển pháp thuật, trở thành sự yểm trợ tốt nhất cho nhóm Long Hạo Thần.

Công kích của ma pháp sư chủ yếu tập trung vào hai bên sườn, còn mục tiêu của Ma Đạo Đại Pháo là trên không và phía xa. Cứ như vậy, nhóm Long Hạo Thần chỉ cần đối mặt với kẻ địch trước mặt là được.

Đợt sóng đầu tiên là vài con Song Đao Ma may mắn sống sót sau đợt oanh kích kia. Căn bản không cần Long Hạo Thần ra tay, hỏa quang từ miệng Tiểu Hỏa tựa như đạn pháo, những quả cầu lửa nổ tan xác lũ Song Đao Ma.

Long Hạo Thần giơ cao Thánh Linh Kiếm, Quang Hoàn Tín Niệm, Ân Tứ Thủ Hộ, Quang Hoàn Cường Kích, ba kỹ năng phụ trợ lớn đồng thời được phóng ra. Phạm vi không lớn nhưng đủ để bao bọc cả Hạo Nguyệt và Thánh Linh Tâm sau lưng hắn.

Ngày thường Long Hạo Thần là một thiếu niên lương thiện, ôn hòa. Nhưng có lẽ do từ nhỏ đã bị Long Tinh Vũ ném vào trong huyệt động để tiến hành huấn luyện tàn khốc, nên một khi tiến vào trạng thái chiến đấu, hắn dường như biến thành một con người khác. Lãnh tĩnh, trầm ổn, thậm chí có chút tàn khốc. Tay nắm song kiếm, toàn thân hắn tỏa ra chiến ý mãnh liệt.

Cùng lúc đó, đại quân ma tộc đã vòng lại, xông về phía Kỵ Sĩ Đoàn Quang Diệu Thiên Sứ.

Mấy trăm quả cầu ánh sáng tím đen bắn ra, bao phủ cả một vùng không gian, chính là Ma Quang Đạn của Ma Nhãn Thuật Sĩ. Tùy vào thực lực của Ma Nhãn Thuật Sĩ mà Ma Quang Đạn sẽ có sự khác biệt về kích thước, trong đó có ít nhất ba viên bay về phía Long Hạo Thần.

Không cần Long Hạo Thần làm gì, mắt Tiểu Quang sáng lên, chú ngữ đã hoàn thành. Một luồng ánh sáng vàng lấp lánh, Quang Nguyên Tố Hộ Thuẫn đã chắn ngay trước mặt.

Tiếng nổ kịch liệt vang lên, ánh sáng tím đen bay tán loạn. Dưới sự bảo hộ của Quang Nguyên Tố Hộ Thuẫn, tốc độ của Hạo Nguyệt không những không chậm lại mà còn nhanh hơn, ngang nhiên lao ra.

Liên Châu Hỏa Cầu không ngừng bắn ra từ miệng Tiểu Hỏa. Tiểu Quang thì phụ trách phòng ngự, Tiểu Thanh phụ trách kiểm soát tốc độ và điều khiển cơ thể phối hợp. Ba cái đầu phân công rõ ràng, hơn nữa không dốc toàn lực phát động công kích mà che giấu đi một ít thực lực.

Đối diện với đại quân ma tộc khổng lồ, Long Hạo Thần phải đảm bảo Hạo Nguyệt có thể lực sung túc mới có thể đưa mình sống sót trở về.

*Oành!*

Phía trước đột nhiên truyền đến một tiếng động kịch liệt, một thân thể khổng lồ lao về phía Long Hạo Thần.

Song Đao Ma?

Nhìn thấy nó, Long Hạo Thần căng thẳng hẳn lên. Đúng vậy, là một con Song Đao Ma. Nhưng tuyệt đối không phải Song Đao Ma bình thường, thậm chí không phải Bích Lục Song Đao Ma.

Khoảnh khắc nó xuất hiện, đại quân ma tộc xung quanh dường như tự động tản ra, nhường không gian cho nó.

Con Song Đao Ma này thân dài hơn năm mét, chiều cao cũng hơn ba mét rưỡi. Một đôi chân trước to lớn dài ít nhất hai mét rưỡi. Bích Lục Song Đao Ma so với nó chỉ như một đứa trẻ. Trên lớp giáp xác ở trán nó có ba đường kim văn, toàn thân tỏa ra ánh sáng ám kim.

Mơ hồ có thể thấy dưới chân nó có một vòng sáng màu xanh đậm quỷ dị đang lấp lánh.

Lĩnh chủ, đây là lĩnh chủ của loài Song Đao Ma.

Trong ma tộc, bất cứ tộc đàn nào cũng có sự tồn tại của lĩnh chủ. Trong đó, lĩnh chủ mạnh nhất chính là tộc trưởng của tộc đàn đó. Song Đao Ma tuy rằng trong ma tộc chỉ có địa vị như vật hy sinh, là binh chủng có số lượng đông đảo nhất. Nhưng lĩnh chủ Kim Văn Song Đao Ma trước mắt này hiển nhiên cũng vô cùng khủng bố.

Bích Lục Song Đao Ma đều là cấp năm, vậy lĩnh chủ Kim Văn Song Đao Ma này sẽ là cấp mấy? Ít nhất chắc cũng tương đương với cường giả cấp sáu của nhân loại?

“Không được dừng lại, xông lên.” Tiếng của Thánh Linh Tâm truyền đến từ sau lưng.

Đúng vậy! Không thể dừng lại. Sau lưng còn có mấy ngàn kỵ sĩ của Quang Diệu Thiên Sứ đang xung phong. Một khi hắn dừng lại, chỉ sợ quân đội sau lưng sẽ va chạm vào nhau.

Hít sâu một hơi, thân hình Long Hạo Thần chợt lóe lên, đã đứng trên lưng Hạo Nguyệt. Hạo Nguyệt đột nhiên cong lưng, đẩy hắn bắn lên, thẳng hướng Kim Văn Song Đao Ma.

Ánh sáng vàng nồng đậm bùng nổ. Cả người Long Hạo Thần xoay tròn kịch liệt trên không trung. Tay trái cầm Lam Vũ, Quang Phù Dung chém ngang, va chạm với chân trước của Kim Văn Song Đao Ma đang chém tới.

Keng! Cả người Long Hạo Thần lại tăng tốc xoay tròn. Có thể thấy rõ một lớp sương mù bắn ra từ người hắn, toàn thân tựa như một chiếc cối xay gió, hiên ngang đối đầu với Kim Văn Song Đao Ma.

“Đấu Suất Toàn Viên Kiếm?” Phía sau truyền đến tiếng kinh hô của Thánh Linh Tâm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!