Men theo dấu vết của Ác Ma, Long Hạo Thần và nhóm bạn cuối cùng cũng tìm thấy mục tiêu: Sợ Hãi Bi Khiếu Động.
Nói là động, chi bằng nói là một khe núi.
Khe hở rộng chừng ba mét, cao sáu, bảy mét, bên trong tối om không biết sâu đến đâu. Xung quanh cửa vào có vô số vết nứt, rõ ràng là bị sóng âm kinh hoàng chấn động mà thành.
Vận dụng linh lực dò xét, có thể cảm nhận được nham thạch ở đây cực kỳ cứng rắn, vượt xa cả đá hoa cương.
Sau khi quan sát tình hình, ánh mắt mọi người đều tập trung vào Long Hạo Thần.
Lâm Hâm bực bội nói:
“Nhiệm vụ mà liên minh giao đúng là củ chuối thật, không nói rõ tiếng kêu ở đây lại kinh khủng đến thế. Chúng ta chẳng có chút chuẩn bị nào cả.”
Long Hạo Thần ngẫm nghĩ rồi nói:
“Ta đoán trong vòng ba ngày ma tộc sẽ không phái viện quân tới. Thế này đi, các cậu hãy đào một hang đá ở sườn núi để nghỉ ngơi. Ngoài cửa chất một ít đá vụn là có thể giảm bớt nguy hiểm từ tiếng kêu. Ta sẽ đứng trước cửa động để thử cường độ âm thanh bên trong, xem chúng ta có thể chống đỡ được bao lâu.”
Lục Hi nói:
“Đoàn trưởng, cậu là lãnh đạo của cả đội, sao có thể tự mình mạo hiểm được? Để ta đi cho. Ta là ma pháp sư, nếu ta chịu đựng được thì chắc mọi người không sao.”
Long Hạo Thần lắc đầu, nói:
“Không được, không ai biết trong động có thứ gì. Cậu không có năng lực phòng ngự, lỡ một con Đại Ác Ma lao ra thì phải làm sao? Mọi người đừng nói nữa, ta chỉ đứng ở cửa động thôi, sẽ không vào sâu. Một khi thấy không chịu nổi, ta sẽ lập tức ra ngoài. Lâm Hâm, cậu chuẩn bị một ít đồ có thể nhét vào tai, chúng ta cố gắng ngăn cách thính giác, có lẽ sẽ giảm bớt tổn thương.”
“Được.”
Thế nào là một lãnh đạo chân chính? Lãnh đạo thực sự là người phải gánh vác những nhiệm vụ nguy hiểm nhất. Đây cũng là nguyên nhân quan trọng giúp Long Hạo Thần được mọi người công nhận.
Long Hạo Thần siết nhẹ tay Thải Nhi, ra hiệu mình sẽ không sao, rồi bước vào trong động.
Hang động rất tối, nhưng đương nhiên điều này không thành vấn đề với Long Hạo Thần. Quang nguyên tố tinh linh Nhã Đình bay phía trước, ánh sáng vàng kim từ cơ thể có tỷ lệ hoàn mỹ của nó tỏa ra, quang nguyên tố dịu nhẹ chiếu sáng xung quanh.
Đi vào động chỉ hơn mười mét, hai thi thể Tiểu Ác Ma đập vào mắt Long Hạo Thần. Không đến xem xét chúng, hắn tiếp tục đi sâu vào trong.
Hắn đương nhiên không thể chỉ đứng ở cửa động để hứng chịu âm thanh. Phải vào sâu hơn một chút mới có thể cảm nhận được cường độ thực sự của nó.
Luồng khí lạnh lẽo quanh quẩn trong động, lạnh hơn bên ngoài rất nhiều, không khí có chút hỗn tạp. Long Hạo Thần tiến tới không nhanh, vừa đi vừa cẩn thận quan sát vách đá xung quanh.
Hắn phát hiện, vách đá không có dấu vết nhân tạo, hoàn toàn là do ngọn núi tự nứt ra. Chỉ là vách đá, giống như ở cửa động, khắp nơi đều có những vết rạn do chấn động.
Dưới chân không có đường đi, toàn là đá lởm chởm nên rất khó đi. Trong động không có ánh sáng, hơn nữa khe núi tự nhiên lại cực kỳ bất quy tắc, ngoằn ngoèo khắp nơi khiến ánh sáng từ Nhã Đình chỉ giúp Long Hạo Thần nhìn được khoảng cách chưa tới mười mét.
Long Hạo Thần vừa đi vừa đếm thầm khoảng cách mình đã tiến vào.
Khi hắn đi được khoảng hai trăm mét thì phía trước là đường cùng. Một khe nứt cực lớn xuất hiện trước mặt hắn. Khe nứt này chạy dọc xuống dưới, và bên dưới là một vực sâu không thấy đáy.
Thánh Linh Kiếm vung lên, một đạo Quang Trảm Kiếm chém vào trong khe nứt. Quang Trảm Kiếm mang theo ánh sáng rọi đường, Long Hạo Thần nhìn thấy được khoảng mấy chục mét bên dưới.
Hít một ngụm khí lạnh, trên khuôn mặt tuấn tú của Long Hạo Thần tràn ngập vẻ kinh hãi.
Trong khe nứt đâu đâu cũng là những mỏm đá lởm chởm, có chỗ để mượn lực, nhưng không cách nào phán đoán được khe nứt này rốt cuộc sâu bao nhiêu. Hơn nữa hắn rõ ràng cảm nhận được, những dao động linh lực nhàn nhạt mang theo luồng gió từ khe nứt bay ra.
Linh lực tuy rất nhạt nhưng lại mang theo hơi thở hung ác, tựa như một con quái vật ăn thịt người. Trừ hai con Tiểu Ác Ma ở cửa động, Long Hạo Thần không nhìn thấy thi thể ma tộc nào khác. Có lẽ ma tộc đã vào sâu bên trong nhưng không leo xuống. Rốt cuộc trong cái khe này có thứ gì?
Tuy khe nứt khá rộng nhưng bên trong chỗ nào cũng sắc nhọn, nham thạch bén ngót. Trong địa hình này, một khi gặp phải cường địch thì không thể phát huy hết năng lực. Hắn bất giác nhíu chặt mày.
Con đường phía trước không có lối rẽ, nghĩa là khe nứt trước mắt chính là mục tiêu cần tìm. Đồng thời, âm thanh kia chỉ sợ cũng từ khe nứt này mà ra.
Không lỗ mãng tiến vào, Long Hạo Thần lùi lại mấy bước, tìm một nơi bằng phẳng có thể dựa vào vách đá, ngồi xuống điều tức, lặng lẽ chờ đợi.
Nếu Sợ Hãi Bi Khiếu Động tràn ngập nguy hiểm không xác định, vậy phải dùng cách chắc chắn nhất, ép mọi nguy hiểm xuống mức có thể khống chế.
Không phải chờ đợi quá lâu, tiếng gió rít lần thứ ba lại xuất hiện. Phản ứng đầu tiên của Long Hạo Thần lại là thở phào nhẹ nhõm. Nguyên nhân khiến hắn thở phào không phải vì uy lực tiếng kêu yếu đi, mà là vì thời gian.
Khoảng cách giữa ba lần xuất hiện gần như giống hệt nhau. Trong tình huống này, ít nhất họ có thể dự đoán và chuẩn bị. Nếu tiếng kêu xuất hiện không theo quy luật, phiền phức sẽ lớn hơn rất nhiều.
Nhưng sự thả lỏng của Long Hạo Thần chỉ duy trì trong khoảnh khắc, bởi vì như hắn đã đoán, uy lực của âm thanh trong động lớn hơn rất nhiều.
Tiếng gió rít chói tai khiến cả hang động rung chuyển dữ dội. Nhã Đình đã sớm chui vào người Long Hạo Thần.
Thánh Quang Tráo. Long Hạo Thần phóng thích kỹ năng, cố gắng ngăn cách âm thanh thê lương, đồng thời ngưng thần vận chuyển Dịch Thái Linh Lực lan ra toàn thân, dốc sức ngăn cản sự xâm nhập của tiếng kêu.
Ở bên ngoài nghe âm thanh này chỉ thấy thê lương, nhưng ở trong động, Long Hạo Thần cảm nhận được sự biến hóa rõ ràng.
Âm thanh thê lương có tăng không giảm, vì ở trong động nên càng thêm ngưng tụ, uy lực cực kỳ lớn. Chấn động kịch liệt dường như muốn xé nát thân thể Long Hạo Thần. Thánh Quang Tráo dưới sóng âm kinh khủng này, không ngờ nhanh chóng xuất hiện vết nứt rồi vỡ tan.
Tốc độ chấn động của sóng âm thật sự quá nhanh. Tinh thần của Long Hạo Thần tương thông với Thánh Quang Tráo. Khoảnh khắc Thánh Quang Tráo vỡ tan, hắn cũng rên lên một tiếng, nhưng cùng lúc đó, một tia sáng lóe lên trong đầu hắn.
Long Hạo Thần giữ nguyên tư thế, không động đậy, ngay cả việc vận chuyển linh lực cũng cố gắng giữ trạng thái như ban đầu, Thánh Quang Tráo thứ hai lại được phóng ra.
Linh cảm rất nhiều lúc chỉ xuất hiện trong thoáng chốc. Long Hạo Thần cố gắng giữ nguyên tư thế, chính là để không làm mất đi phần linh cảm này.
Chốc lát sau, Thánh Quang Tráo thứ hai cũng vỡ tan.
Tiếng kêu trong động tuy mạnh, nhưng Long Hạo Thần dù gì cũng là cường giả ngũ giai. Ngay cả Đại Ác Ma còn có thể miễn cưỡng chống đỡ, sao hắn lại không làm được? Dưới tác dụng của linh cảm kỳ dị kia, Long Hạo Thần hoàn toàn không vì tiếng kêu mà sinh ra cảm xúc nóng nảy. Ngược lại, trong con ngươi vàng kim của hắn ngày càng sáng ngời.
Thánh Quang Tráo chẳng qua là kỹ năng tam giai của Thủ Hộ Kỵ Sĩ, với tu vi linh lực hiện tại của Long Hạo Thần, phóng ra cả trăm cái cũng không thành vấn đề. Huống chi còn có Quang nguyên tố tinh linh Nhã Đình hỗ trợ.
Thánh Quang Tráo vỡ tan hết cái này đến cái khác, Long Hạo Thần không hề di chuyển, cũng không thử làm gì khác, chỉ chặt chẽ nắm bắt phần linh cảm kia, không để nó chạy mất, trầm tĩnh cảm nhận.
Trong lòng hắn dần dâng lên cảm giác hưng phấn mãnh liệt, cùng với linh cảm ngày càng rõ ràng, sự hưng phấn không ngừng tăng lên.
Nội linh lực bẩm sinh của Long Hạo Thần cao tới chín mươi chín, có thể nói là một trong những kỵ sĩ có ngộ tính mạnh nhất trên đại lục hiện nay. Lại thêm tinh thần lực bẩm sinh đã khác thường, cảm giác của hắn vượt xa người thường. Trừ Thải Nhi ra, ở hai phương diện cảm giác và lĩnh ngộ, không ai có thể sánh bằng hắn.
Kỳ ngộ vĩnh viễn chỉ dành cho người có chuẩn bị. Khi đã hiểu ra, trên mặt Long Hạo Thần dần hiện lên ý cười.
Khi tiếng kêu biến mất, Long Hạo Thần ngược lại có cảm giác tiếc nuối, nhưng linh cảm kia thì vĩnh viễn không chạy thoát được nữa. Bởi vì nó đã hoàn toàn biến thành lĩnh ngộ của Long Hạo Thần.
Ánh sáng tím nhạt xuất hiện trên trán Long Hạo Thần, giây tiếp theo hắn đã biến mất khỏi hang động.
Quang mang tím chợt lóe, Long Hạo Thần xuất hiện bên cạnh Hạo Nguyệt. Lúc này, dưới sự đồng lòng của hai Liệp Ma Đoàn, một hang động đơn sơ đã được đào xong.
Long Hạo Thần đột nhiên xuất hiện khiến mọi người giật mình, suýt nữa đã gây ra tình huống căng thẳng.
“Là ta đây.” Long Hạo Thần vội vàng nói.
Mọi người thấy hắn đều trợn tròn mắt, ngay cả Thải Nhi cũng không ngoại lệ. Bởi vì cách hắn xuất hiện quá kỳ quái, hắn là kỵ sĩ cơ mà! Chứ đâu phải thích khách am hiểu ẩn nấp.
Long Hạo Thần mỉm cười nói:
“Mọi người đều là người một nhà, ta cũng không giấu giếm. Ta và Hạo Nguyệt có huyết khế, bởi vậy huyết mạch tương liên, chúng ta có thể dịch chuyển tức thời đến bên nhau. Cho nên dù đối mặt với bất cứ nguy hiểm gì, chỉ cần Hạo Nguyệt ở bên ngoài, ta đều nắm chắc có thể thoát thân.”
Thành viên của Liệp Ma Đoàn số hai mươi mốt cấp hiệu còn đỡ, sáu người của Liệp Ma Đoàn số bốn cấp sĩ thì trừ Lý Hinh ra, năm người kia có cảm giác như đang gặp ma.
Bọn họ thậm chí còn thấy cay cú, tại sao mình không được chung đội với một đội trưởng pro như Long Hạo Thần chứ?
Long Hạo Thần nói:
“Giống như chúng ta dự đoán, tiếng kêu trong động càng mạnh hơn, còn có sóng âm chấn động mãnh liệt, gây ra xung kích rất lớn đối với linh lực. Nhưng qua thử nghiệm, ta có thể chống đỡ được một đợt tiếng kêu, ước chừng tiêu hao hai phần linh lực. Mọi người thực lực khác nhau, ta đoán sẽ cần tiêu hao khoảng bốn phần linh lực.”
“Nếu chúng ta phối hợp với nhau, lại nhờ vào kỹ năng phòng ngự quần thể, mức tiêu hao chắc có thể khống chế trong vòng một phần. Vào động không thành vấn đề, nhưng sâu trong động, ta phát hiện một khe nứt hướng xuống dưới, sâu không thấy đáy. Tiếng kêu chính là từ đó truyền ra. Chúng ta không ai biết bên trong có gì, nhưng ta có thể cảm nhận được dao động linh lực tràn ngập ác ý. Có khả năng là ma thú hoặc một thứ gì đó nguy hiểm chưa biết. Mọi người cũng thấy năng lực tự bảo vệ của ta rồi, cho nên ta định một mình vào trong tìm kiếm, lần này sẽ dùng bảo thạch truy tầm để ghi lại.”
“Ta đi cùng ngươi nhé?” Thải Nhi nói với Long Hạo Thần.
Long Hạo Thần lắc đầu.
“Một mình ta đi sẽ tốt hơn. Có Hạo Nguyệt ở đây, ta có thể dịch chuyển ra ngoài bất cứ lúc nào.”
Thải Nhi thuận theo gật đầu, quả thật với thực lực hiện giờ của Long Hạo Thần, chỉ cần không bị kẻ địch đột nhiên xuất hiện giết ngay lập tức, thì không cần phải lo lắng cho hắn.
Nhưng muốn giết chết hắn ngay tức khắc nói dễ hơn làm. Đừng quên trên người hắn có Linh Hồn Xiềng Xích, cùng chia sẻ sinh mệnh với sáu đồng bạn. Coi như là cường giả bát giai cũng khó có thể một kích giết chết hắn.
Ngay cả Thải Nhi cũng đồng ý, những người khác đương nhiên không có lý do phản đối. Long Hạo Thần vừa nói sẽ dùng bảo thạch truy tầm ghi lại toàn bộ quá trình, chứng minh với mọi người hắn không có tư tâm. Dù có phát hiện thứ gì tốt cũng sẽ bị bảo thạch ghi lại. Không thể không nói, năng lực dịch chuyển của huyết khế dùng trong nhiệm vụ tìm kiếm quả thật là hoàn mỹ. Đây cũng là lý do dù biết nhiệm vụ có độ khó cao, Long Hạo Thần vẫn quyết định nhận.
Nghỉ ngơi hồi phục một lát, Long Hạo Thần lần thứ hai chui vào Sợ Hãi Bi Khiếu Động.
Bởi vì có kinh nghiệm từ lần trước, hắn quen đường đi tới khe nứt sâu. Nhưng hắn không vội tiến vào, mà dừng lại ở chỗ mình từng ngồi.
Khi tiếng kêu lần thứ tư vang lên, trên mặt Long Hạo Thần lại xuất hiện nụ cười thỏa mãn. Khi hắn một lần nữa mở ra Thánh Quang Tráo, một cảnh tượng kỳ dị xuất hiện.
Bề ngoài xem ra Thánh Quang Tráo không có gì thay đổi, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện, Thánh Quang Tráo vốn có màu vàng nhạt nay lại có thêm một cảm giác mông lung.
Chấn động, đúng vậy, Thánh Quang Tráo đang chấn động, hơn nữa tần suất của nó đồng bộ với sóng âm. Đây chính là lĩnh ngộ của Long Hạo Thần, hắn gọi nó là Quang Chi Đãng Dạng.
Linh cảm hắn vừa bắt được, chính là quy tắc và quỹ đạo dao động của sóng âm, cùng với năng lượng ẩn chứa bên trong. Bây giờ, hắn dùng linh lực để bắt chước loại vận hành và quỹ đạo này.
Mặc dù còn trúc trắc, nhưng thời gian Thánh Quang Tráo chống đỡ đã tăng gấp đôi, mới bị sóng âm oanh kích vỡ nát.
Gương mặt tuấn tú không hề che giấu vẻ hưng phấn, Long Hạo Thần lần thứ hai sử dụng Thánh Quang Tráo. Lần trước tới là để lĩnh ngộ, lần này là để thực nghiệm và tu luyện.
Dựa vào cảm giác và ngộ tính vượt xa người thường, khi hắn lần thứ năm sử dụng Thánh Quang Tráo, rốt cuộc đã có thể cộng hưởng một cách hoàn hảo với sóng âm, tựa như trở thành một bộ phận của nó. Chẳng những ngăn cách được tiếng kêu, mà còn ngăn cả chấn động của sóng âm.
Thánh Linh Kiếm xuất hiện trong tay phải Long Hạo Thần, linh lực nháy mắt dâng trào. Thánh Linh Kiếm được phủ một tầng sáng vàng, vầng sáng này cũng chấn động theo Quang Chi Đãng Dạng. Long Hạo Thần rõ ràng cảm giác được, cùng là thúc đẩy linh lực, khi sử dụng Quang Chi Đãng Dạng thì tiêu hao gấp đôi bình thường. Nhưng lực phòng ngự của Thánh Quang Tráo tăng lên không chỉ gấp đôi, thậm chí gần như đạt đến trình độ của nguyên tố hộ thuẫn.
Dùng Quang Chi Đãng Dạng để phóng thích Thánh Quang Tráo, quan trọng nhất là ở tính mê hoặc và bền bỉ. Tuy linh lực tiêu hao gấp đôi, nhưng uy lực có thể sánh bằng ma pháp ngũ giai. Quan trọng là, thời gian phóng thích còn ngắn hơn so với dùng Thánh Quang Tráo thông thường.
Nhẹ nhàng vung Thánh Linh Kiếm trong tay, Long Hạo Thần chợt cảm giác trên thân kiếm phát ra một chuỗi tiếng *ong ong*. Âm thanh không lớn, nhưng kỳ lạ là nó cùng tần suất với tiếng kêu bên ngoài.
Có Thánh Quang Tráo bảo vệ, tiếng kêu đối với Long Hạo Thần không tạo ra ảnh hưởng gì. Hắn lướt ngang một bước, đi tới bên cạnh vách đá, Thánh Linh Kiếm đâm thẳng vào vách đá.
Bỗng chốc, một hình ảnh khiến Long Hạo Thần rung động xuất hiện.
Thánh Linh Kiếm chẳng qua là ma khí, lại tựa như dao nóng đâm vào bơ, dễ dàng cắm sâu vào vách đá, thậm chí không phát ra âm thanh ma sát mãnh liệt.
Đối với thực lực của mình và tình trạng của Thánh Linh Kiếm, Long Hạo Thần rất hiểu rõ, cũng chính vì vậy hắn mới càng chấn động. Hắn rõ ràng cảm nhận được, trên thân Thánh Linh Kiếm kèm theo tầng linh lực chấn động, khi vách đá bị nó đâm vào thì tựa như bị hòa tan. Cảm giác này thật kỳ diệu. Có thể nói, bởi vì có Quang Chi Đãng Dạng, uy lực của Thánh Linh Kiếm so với bình thường mạnh hơn gấp mười lần. Đây là còn chưa tính đến việc sử dụng kỹ năng nào.
Mức độ tăng phúc này không thể so sánh với tỷ lệ linh lực tiêu hao. Mặc dù Long Hạo Thần cũng biết khi sử dụng kỹ năng, Quang Chi Đãng Dạng sẽ không tăng phúc lớn như vậy. Nhưng chỉ sợ tăng uy lực của kỹ năng công kích lên một cấp tuyệt không thành vấn đề!
Thử nghĩ xem, cùng là kỹ năng thánh kiếm, thánh kiếm ngũ giai và lục giai có giống nhau không? Dưới tình huống bình thường, kỹ năng lục giai tiêu hao linh lực ít nhất gấp ba đến năm lần kỹ năng ngũ giai. Mà Quang Chi Đãng Dạng chỉ cần Long Hạo Thần hao phí linh lực gấp đôi. Hơn nữa, kỹ năng ngũ giai phát huy ra uy lực lục giai, còn có tính ẩn nấp cực mạnh, thời gian phóng thích chỉ bằng kỹ năng ngũ giai mà thôi.
Đây là kỹ năng đầu tiên Long Hạo Thần tự sáng tạo ra, nhưng không cần phải nói, kỹ năng này sẽ trợ giúp Long Hạo Thần rất nhiều.
Quang nguyên tố tinh linh Nhã Đình từ trong ngực Long Hạo Thần bay ra, vẻ mặt vui mừng nhìn hắn, cái miệng nhỏ phát ra vài âm tiết kỳ quái. Nó là khế ước tinh linh của Long Hạo Thần, tất cả kỹ năng quang nguyên tố mà hắn có thể sử dụng thì nó cũng học được. Rõ ràng, nó đã cảm nhận được tác dụng cực lớn của kỹ năng Quang Chi Đãng Dạng.
Phóng thích Tụ Linh Quang Hoàn, giúp Long Hạo Thần hồi phục linh lực tiêu hao, Nhã Đình vô cùng hưng phấn bay quanh hắn. Có được một chủ nhân như vậy, nó cảm thấy vô cùng may mắn. Đối với nguyên tố tinh linh mà nói, khát vọng lớn nhất chính là không ngừng tiến hóa, không ngừng nâng cao sức mạnh bản thân. Mà khi có được chủ nhân là con người, sự tiến hóa của chúng liên quan đến việc thực lực của chủ nhân tăng lên. Nếu có ngày tu vi của Nhã Đình tăng lên trình độ cao, do đó tiến hóa thành Tinh Linh Vương, nó thậm chí có thể tu luyện ra thân thể thực chất. Đến lúc đó, Tinh Linh tộc cao đẳng đã tuyệt diệt gần vạn năm sẽ lại xuất hiện và kéo dài.
Nên biết, trên Thánh Ma đại lục tuy số lượng nguyên tố tinh linh thưa thớt nhưng vẫn tồn tại. Chỉ là gần vạn năm nay, không một cá thể nào có thể tiến hóa đến cao đẳng tinh linh. Mà lúc này, Nhã Đình từ trên người Long Hạo Thần cảm nhận được phần hy vọng này.
Tiếng kêu to trong quá trình Long Hạo Thần tu luyện dần nhỏ lại, sau đó biến mất. Đã lĩnh ngộ được Quang Chi Đãng Dạng, khiến Long Hạo Thần càng thêm tự tin. Hắn lùi tới cửa động, mở bảo thạch truy tầm, rồi lại bước vào trong, lần này không hề dừng lại, trực tiếp nhảy vào khe nứt, đồng thời phóng ra Lam Vũ, Quang Phù Dung đang nằm trong cơ thể.
Vị trí Long Hạo Thần chọn để nhảy xuống đã được tính toán từ lâu. Hắn men sát vách đá nhảy xuống, khoảng mười mét thì điểm dừng chân đầu tiên đã ở trước mắt. Tụ linh lực, hắn cố gắng khiến thân thể nhẹ hơn, từ từ bay xuống, nhún chân, mượn lực, một đạo Quang Trảm Kiếm bổ xuống phía dưới, vừa để chiếu sáng, người và kiếm lại tiếp tục hạ xuống.
Nhã Đình bay bên cạnh Long Hạo Thần, vừa giúp hắn chiếu sáng tình hình xung quanh vừa liên tục ngâm xướng chú ngữ Tụ Linh Quang Hoàn, giúp Long Hạo Thần hồi phục linh lực.
Điều khiến Long Hạo Thần có chút kinh ngạc là, trong Sợ Hãi Bi Khiếu Động này, quang nguyên tố thiếu thốn đến đáng thương. Với thể chất quang minh của hắn, cộng thêm Quang nguyên tố tinh linh Nhã Đình đã hai lần tiến hóa, vậy mà ngưng tụ ra quang nguyên tố rất ít, ngay cả một phần ba bình thường cũng không bằng. May mắn là hiện tại hắn không tiêu hao nhiều, hơn nữa có tác dụng dựng dục của Thánh Dẫn Linh Lô, có thể từ linh lực của bản thân hắn dựng dục ra quang nguyên tố.
Trong quá trình rơi xuống, Long Hạo Thần cẩn thận dùng mắt quan sát xung quanh, cẩn thận cảm thụ mọi thứ.
Càng xuống dưới, hơi thở linh lực tà ác càng mạnh. Trong tà ác còn có vài phần tĩnh mịch. Khác với sát khí của Thải Nhi, tử khí này dường như phát ra từ hơi thở tử vong chân chính. Hơi thở linh lực tà ác kia Long Hạo Thần chưa từng cảm nhận qua.
Không biết khe hở này sâu bao nhiêu, tốc độ của Long Hạo Thần không chậm, đợi hắn rơi xuống một tiếng đồng hồ, khi tiếng kêu lại vang lên thì vẫn chưa nhìn thấy đáy vực.
Xung quanh tối đen, hơi thở tử vong nồng đậm khiến Long Hạo Thần thuộc tính quang minh vô cùng khó chịu. Nếu không có Quang nguyên tố tinh linh Nhã Đình chiếu rọi, lại thêm hắn thỉnh thoảng thi triển Quang Trảm Kiếm, chắc đã là cảnh tượng giơ tay không thấy năm ngón.
Trong quá trình rơi xuống, Long Hạo Thần có nhìn thấy mấy thi thể Đại Ác Ma vắt trên tảng đá. Rõ ràng đám Đại Ác Ma cũng trong lúc rơi xuống điều tra đã bị tiếng kêu ảnh hưởng mà chết.
Ngay cả Long Hạo Thần ngũ giai, lại còn lĩnh ngộ Quang Chi Đãng Dạng mà rơi xuống còn thấy hơi mệt, huống chi là đám Đại Ác Ma tứ giai. Cho dù đội kỵ binh Đại Ác Ma không chết, chỉ sợ tới đây cũng không làm được gì.
Tốc độ hồi phục linh lực xa không bằng tiêu hao, trong tiếng kêu, Long Hạo Thần không thể không tìm một chỗ bằng phẳng ngồi xuống, nghỉ ngơi hồi phục.
Đồng thời hắn cũng cảm nhận được liên hệ giữa mình và Hạo Nguyệt. Việc này rất quan trọng. Chỉ cần huyết khế không bị nơi này quấy nhiễu, hắn mới có thể không lo lắng mà tiếp tục dò xét.
Theo nhận định của Long Hạo Thần, một tiếng đồng hồ rơi xuống trước đó ít nhất đã vào sâu khoảng hai ngàn mét, trừ đi độ cao của sườn núi bên ngoài, hiện tại xem như mình đang ở dưới lòng đất. Hơn nữa hắn phát hiện, càng rơi xuống thì vết nứt nham thạch càng lớn. Hang động u thâm này tựa như một vực sâu không có cuối.
Tiếng kêu ở đây càng thêm mạnh mẽ. Tần suất dao động của âm thanh so với bên ngoài mạnh hơn rất nhiều.
Bởi vì đã lĩnh ngộ sự ảo diệu của Quang Chi Đãng Dạng, Long Hạo Thần cẩn thận cảm thụ và phát hiện, uy thế của tiếng kêu tăng lên thì tần suất chấn động cũng tăng theo. Hắn thử tăng tần suất chấn động linh lực để phóng ra Thánh Quang Tráo. Lập tức cảm giác được việc gia tăng tốc độ chấn động linh lực chẳng những tiêu hao nhiều linh lực hơn, mà còn khó khăn hơn trong việc tăng tần suất. Đây hiển nhiên là do tu vi chưa tới.
Long Hạo Thần dù không thí nghiệm cũng có thể khẳng định, tần suất càng cao thì lực công kích của Quang Chi Đãng Dạng càng mạnh. Chính là nói, kỹ năng này sẽ mạnh lên theo tu vi.
Hiện tại tâm trạng hắn rất tốt. Lần này vào lãnh địa ma tộc, bọn họ đã có thu hoạch không nhỏ. Cho dù nhiệm vụ trinh sát không thể hoàn thành, cũng không có gì tổn thất. Một khi phát hiện phía dưới có nguy hiểm mà hắn và hai Liệp Ma Đoàn không thể ứng phó, vậy thì chạy, an toàn là trên hết. Hơn nữa có bảo thạch ghi nhớ hình ảnh, cũng đủ để nói cho đồng bạn biết sự nguy hiểm.
Vừa thử nghiệm để lĩnh ngộ sâu hơn về Quang Chi Đãng Dạng, Long Hạo Thần vừa chống đỡ uy hiếp từ tiếng kêu. Hiện tại linh lực của hắn đã tiêu hao gần một nửa, hắn có thể chắc chắn khẳng định, không có tu vi trên ngũ giai, căn bản không có khả năng đi tới vị trí hiện tại của mình, còn về việc tiếp tục rơi xuống nữa hay không thì khó nói. Nếu tới tu vi lục giai thì có thể dựa vào linh lực để bay lượn, như vậy tốc độ hạ xuống sẽ tăng nhiều. Lại thêm lục giai có thể mở ra linh khiếu, phụ trợ hồi phục và ứng biến càng tiện lợi.
Tiếng kêu lại một lần nữa biến mất, Long Hạo Thần truyền tin tức đầu tiên cho Hạo Nguyệt là mình bình an. Xong, hắn không hành động thiếu suy nghĩ, vẫn nỗ lực ở nơi quang nguyên tố cực ít này để hồi phục linh lực.
Trong cái động sâu nguy hiểm như vậy, đương nhiên càng cẩn thận càng tốt, tùy thời giữ trạng thái tốt nhất là quan trọng nhất. Hơn nữa Long Hạo Thần phát hiện, bởi vì quang nguyên tố rất ít, Thánh Dẫn Linh Lô bị hắn không ngừng thúc đẩy, có thể tự giác chậm rãi xoay tròn, dường như có năng lực gì đó sắp được khai phá.
Long Hạo Thần là thể chất quang minh, ở bên ngoài bất cứ nơi nào có quang nguyên tố, mặc kệ hắn tu luyện ra sao, quang nguyên tố sẽ không bao giờ cạn kiệt. Đây là lần đầu tiên hắn ở nơi ít quang nguyên tố nhất để tiến hành tu luyện. Trong cơ thể, nội linh lực không ngừng xoay tròn, trung tâm của linh lực chính là Thánh Dẫn Linh Lô. Nếu tu vi của Long Hạo Thần đủ mạnh, vậy thì trong quá trình vận chuyển này có thể dần lĩnh ngộ ra sự ảo diệu của linh khiếu. Nhưng hiện tại tu vi của hắn còn chưa đủ, chỉ là việc Thánh Dẫn Linh Lô mơ hồ tự xoay tròn đã khiến hắn cực kỳ kinh ngạc. Năng lực dựng dục của Thánh Dẫn Linh Lô gần đây mới được khám phá ra mà thôi.
Linh lực xuyên qua Thánh Dẫn Linh Lô, tựa như nhập vào một thân thể khác, khi chúng nó lại tràn ra, bản thân sẽ lớn hơn vài phần. Đây cũng là cách duy nhất hiện tại Long Hạo Thần có thể hồi phục linh lực.
Bên ngoài không có quang nguyên tố để hấp thu, hiện giờ tác dụng của Nhã Đình chính là trợ giúp Long Hạo Thần khống chế chính xác sự vận chuyển của quang nguyên tố trong người. Có nó, Long Hạo Thần căn bản không cần lo lắng tẩu hỏa nhập ma, chỉ cần đem ý niệm hoàn toàn tập trung vào việc thúc đẩy linh lực là đủ rồi. Dần dần, Long Hạo Thần tiến vào một trạng thái tu luyện kỳ quái, cứ thế ở nơi sâu tối này nhập định. Hoàn cảnh như vậy mà còn có thể tâm không vướng bận, xem ra nội tâm hắn thuần khiết đến nhường nào.
Vốn Thánh Dẫn Linh Lô chỉ tựa như một khí cụ dung hợp, lặng yên ở đó trợ giúp Long Hạo Thần dựng dục Dịch Thái Linh Lực, mà hiện tại nó không ngừng xoay tròn, từ một khí cụ dung hợp trở thành trung tâm. Chiếc tiểu đỉnh ba chân lúc trước có tác dụng ôn dưỡng linh lực, hiện tại đã trở thành trụ cột thực sự.
Dịch Thái Linh Lực tản ra bên ngoài cùng với nó tự xoay tròn, dần dần co rút vào trong linh lực. Dịch Thái Linh Lực bị áp súc cao độ thậm chí cho Long Hạo Thần cảm giác tim đập nhanh.
Việc Long Hạo Thần phải làm bây giờ, chính là cố gắng khiến tâm tình bình thản, đồng thời đem ý niệm tập trung vào Thánh Dẫn Linh Lô, cảm thụ sự biến ảo của nó trong trạng thái minh tưởng đặc thù mà mình không hấp thu quang nguyên tố.
Hắn làm như vậy hiển nhiên là rất thông minh, đã thấy được quá trình Thánh Dẫn Linh Lô sinh ra Dịch Thái Linh Lực.
Tinh thần lực cường đại khiến hắn có thể sâu sắc cảm nhận được đại bộ phận biến hóa của Thánh Dẫn Linh Lô. Hắn phát hiện, Dịch Thái Linh Lực tiến vào trong linh lô lại tiến hành phân liệt và áp súc?
Nói một cách đơn giản, một giọt Dịch Thái Linh Lực trong linh lô sẽ phân thành hai giọt, sau đó chậm rãi hình thành. Linh lực nhiều lên đương nhiên phải hấp thu năng lượng ngoại giới mới làm được. Tuy chỉ là hồi phục linh lực của bản thân Long Hạo Thần, nhưng dưới tình huống bình thường cũng cần hấp thu quang nguyên tố bên ngoài. Mà hiện tại, năng lượng mà Thánh Dẫn Linh Lô hấp thu từ đâu ra? Nó dựa vào cái gì để dựng dục ra quang nguyên tố?
Cơ hội luôn dành cho người có chuẩn bị, Long Hạo Thần lập tức phát hiện ra sự ảo diệu trong đó. Năng lượng ở trạng thái linh lực thì ra chính là loại thuộc tính khác trong động sâu này.
Đây, đây là…
Long Hạo Thần tâm rung động, trong đầu nháy mắt hiện ra lời phụ thân từng nói.
“Đối với bất cứ chức nghiệp giả nào, từ ngũ giai bắt đầu, mỗi một giai đoạn đều là một ranh giới cực lớn. Tứ giai đến ngũ giai phân biệt ở chỗ Dịch Thái Linh Lực. Mà ngũ giai đến lục giai phân biệt ở linh khiếu. Khi một chức nghiệp giả có được linh khiếu, mới có thể thực sự được gọi là cường giả. Bởi vì linh khiếu có thể trợ giúp hắn sinh tồn và chiến đấu dưới bất kỳ tình huống nào.”
Đối với Long Hạo Thần mà nói, từ khi hắn bắt đầu tu luyện đến nay, hai người ảnh hưởng đến hắn nhiều nhất dĩ nhiên là Long Tinh Vũ và Dạ Hoa. Trước ngũ giai, không tính đến Thánh Dẫn Linh Lô, thì sự trợ giúp của Dạ Hoa đối với Long Hạo Thần còn lớn hơn cả phụ thân Long Tinh Vũ.
Bởi vì nguyên nhân thiên phú, Dạ Hoa toàn tâm toàn ý tập trung vào nghiên cứu tu luyện cấp thấp. Có thể nói, y đã truyền cho Long Hạo Thần một con đường không chút quanh co. Cho nên Long Hạo Thần mới có thể trưởng thành như vậy, lĩnh ngộ đối với kỹ năng cấp thấp và định vị trên chiến trường cùng việc tu luyện bản thân vượt xa người thường. Nhưng dù sao Dạ Hoa cũng có giới hạn, bản thân y rốt cuộc chỉ là một Đại Địa Kỵ Sĩ, sau khi nâng cao thiên phú, không lâu sau mới đột phá đến Huy Diệu Kỵ Sĩ. Tầm nhìn có thế nào cũng không thể so sánh được với Long Tinh Vũ là một Thần Ấn Kỵ Sĩ.
Những gì Long Tinh Vũ truyền thụ cho Long Hạo Thần đều là những cảm thụ mà ông từng trải qua. Không tường tận như Dạ Hoa, nhưng lại cho Long Hạo Thần một bộ khung hoàn chỉnh để tu luyện từ cấp thấp đến cấp cao.
Linh khiếu có hai tác dụng lớn, một là nó có thể tăng cường cực lớn tốc độ hồi phục của linh lực. Chỉ cần có linh khiếu, căn bản không cần cố ý minh tưởng, cho dù đang hít thở, linh lực cũng sẽ dần hồi phục. Điều này tăng cường cực lớn khả năng chiến đấu bền bỉ của chức nghiệp giả, đây cũng là tác dụng quan trọng của linh khiếu. Nhưng không thể bỏ qua một tác dụng khác, đó là chuyển hóa, khiến chức nghiệp giả có thể ở bất cứ hoàn cảnh nào chuyển hóa năng lượng khác trở thành thuộc tính của mình. Có tác dụng thứ hai này, chức nghiệp giả có thể ở bất cứ nơi đâu duy trì sức chiến đấu, gia tăng rất lớn năng lực sinh tồn trên chiến trường.
Long Hạo Thần ghi nhớ lời của Long Tinh Vũ, không sai một chữ.
Mà tình huống trước mắt hiển nhiên đang cho hắn biết, hiện tại Thánh Dẫn Linh Lô đang cho hắn, trong hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy, tạm thời có được năng lực thứ hai của linh khiếu. Mặc dù so với năng lực thứ nhất, thì thứ hai này yếu hơn một chút, nhưng trong tình huống hiện tại lại càng thêm quan trọng đối với Long Hạo Thần.
Linh lực đang dần hồi phục, Long Hạo Thần hết sức chăm chú. Cơ hội như vậy thật sự quá khó có được. Hắn rất rõ ràng, ngưng tụ linh khiếu khó khăn hơn xa việc tu luyện Dịch Thái Linh Lực. Thánh Dẫn Linh Lô đã cho hắn một cơ hội quá tốt, bây giờ có thể lĩnh ngộ được chút nào hay chút đó, đợi không lâu sau khi hắn thực sự ngưng tụ linh khiếu, thì thời gian bình cảnh cũng sẽ rút ngắn đi rất nhiều. Hơn nữa, sự biến hóa của Thánh Dẫn Linh Lô lúc này dường như có liên quan đến lần tiến hóa thứ hai của nó.
Biến chất thường dẫn đến phản ứng dây chuyền. Điều khiến Long Hạo Thần hết sức chăm chú còn có một nguyên nhân khác, đó là Lam Vũ, Quang Phù Dung và Quang nguyên tố tinh linh Nhã Đình cũng đang nhận được lợi ích trong Thánh Dẫn Linh Lô.
Đối với việc tu luyện thì cơ hội này thật sự quá khó có được. Cho nên Long Hạo Thần đã ngồi ở đây tĩnh tọa tròn bốn tiếng đồng hồ.
Sau khi trải qua mấy đợt tiêu hao từ tiếng kêu và quá trình hồi phục linh lực, khi việc duy trì Thánh Quang Tráo không cần hắn cố ý minh tưởng nữa, mà Thánh Dẫn Linh Lô đã có thể tự vận chuyển để chuyển hóa năng lượng, hắn mới từ trạng thái nhập định tỉnh lại.
Có một chút tiếc nuối, Long Hạo Thần đứng dậy, trước tiên truyền tin bình an cho Hạo Nguyệt. Nếu chỉ có một mình hắn, hắn thậm chí sẽ ngồi yên ở đây. Cách để tiêu hao linh lực có rất nhiều, cơ hội tu luyện khó có được, đổi lại là người khác chỉ sợ rất khó có dũng khí buông bỏ. Nhưng Long Hạo Thần không thể. Bên ngoài còn có đồng bạn đang chờ, trong lãnh địa ma tộc cũng không an toàn, hắn không thể ở lại đây quá lâu.
Ngày đầu tiên Dạ Hoa truyền thụ kỹ năng Thủ Hộ Kỵ Sĩ đã nói với hắn một câu:
“Trách nhiệm, là chuẩn tắc thứ nhất của Thủ Hộ Kỵ Sĩ.”