Hiển nhiên, Hàn Đạo đã nói ra tiếng lòng của các chức nghiệp cận chiến. Nhìn những ánh mắt nóng bỏng đang đổ dồn về phía mình, Long Hạo Thần mỉm cười gật đầu.
“Tốt, bây giờ tôi sẽ hướng dẫn mọi người tu luyện. Sau khi nghỉ ngơi hồi phục thêm một thời gian nữa, chúng ta sẽ trở về liên minh.”
Ngay lập tức, tất cả mọi người đều tập trung tinh thần để học kỹ năng Quang Chi Đãng Dạng. Sự cảm kích đối với Long Hạo Thần cũng được mỗi người chôn sâu trong lòng.
Việc cả một tập thể cùng nhau học một bí kỹ, lại còn là bí kỹ do cá nhân tự lĩnh ngộ, e rằng trong lịch sử của Liên Minh Thánh Điện chưa từng xảy ra.
Vào lúc này, ngộ tính của mỗi cá nhân đã hoàn toàn được thể hiện rõ.
Sau một ngày, Hàn Vũ là người đầu tiên lĩnh ngộ được ảo diệu của Quang Chi Đãng Dạng, người thứ hai là Tư Mã Tiên. Tuy Tư Mã Tiên là mục sư, nhưng gã lại là một mục sư bạo lực. Gã gần như lĩnh ngộ được sự ảo diệu của Quang Chi Đãng Dạng cùng lúc với Hàn Vũ. Phải biết rằng, với thân phận mục sư, việc lĩnh ngộ một kỹ năng tự sáng tạo của kỵ sĩ đối với gã khó hơn Hàn Vũ rất nhiều, vậy mà gã chỉ chậm hơn một chút.
Long Hạo Thần thấy vậy không khỏi bật cười. Khi một người mất đi thứ gì đó, họ cũng sẽ nhận lại được thứ khác. Tư Mã Tiên không học được ma pháp trị liệu, nhưng thiên phú của gã trong phương diện tấn công quả thật không tầm thường.
Ngược lại, bên Săn Ma Đoàn số bốn Sĩ cấp, ba người chức nghiệp cận chiến vẫn chưa tìm ra manh mối, Lý Hinh cũng vậy.
Long Hạo Thần ngoài miệng không nói gì, nhưng trong lòng lại hiểu rõ. Ngộ tính của một người có quan hệ rất lớn đến nội linh lực bẩm sinh và thuộc tính. Tư Mã Tiên và Hàn Vũ có thể lĩnh ngộ nhanh như vậy, chủ yếu là vì nội linh lực bẩm sinh của họ được thiên phú áp chế cộng hưởng lên đến mức tám mươi, hơn nữa cả hai đều mang quang thuộc tính. Sự lĩnh ngộ của cậu vốn được xây dựng trên nền tảng quang thuộc tính, nên khi họ học sẽ dễ dàng hơn người khác rất nhiều.
Ba ngày liên tiếp trôi qua, Điển Yên và Hàn Đạo lần lượt chán nản từ bỏ việc lĩnh ngộ Quang Chi Đãng Dạng. Lý Hinh và Vương Nguyên Nguyên tuy vẫn chưa thể hiểu thấu, nhưng hai cô gái này lại rất hiếu thắng, quyết không từ bỏ, ngày nào cũng miệt mài rèn luyện.
Thứ họ theo đuổi chính là hiệu quả tấn công cực lớn của kỹ năng Quang Chi Đãng Dạng. Hơn nữa, Long Hạo Thần đã dốc lòng truyền dạy, họ đều quyết tâm, dù thế nào cũng không bỏ cuộc.
Đương nhiên, sự kiên trì không thể hoàn toàn bù đắp được chênh lệch về ngộ tính. Cuối cùng họ có thể học được kỹ năng này hay không vẫn rất khó nói. Nhưng chỉ cần nỗ lực thì vẫn còn hy vọng.
Lục Hi lạnh lùng đứng nhìn, trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, gã thầm cảm thán. Xem ra Săn Ma Đoàn số bốn Sĩ cấp của mình làm sao cũng không thể theo kịp đám người Long Hạo Thần.
Trừ phi sau này có được kỳ ngộ nào đó, may ra mới có chút cơ hội.
Đến đây nghỉ ngơi đã được bảy ngày. Hàn Đạo từng lặng lẽ đi dò xét phía trước, khu vực Sợ Hãi Bi Khiếu Động đã bị đại quân Ác Ma tộc hoàn toàn khống chế. Gã không dám tiếp cận quá sâu, nhưng tin tức truyền về cho mọi người biết rằng, ở Sợ Hãi Bi Khiếu Động có ít nhất ba vị Ác Ma lĩnh chủ, hơn nữa còn có khả năng xuất hiện những tồn tại mạnh hơn cả Ác Ma lĩnh chủ. Rõ ràng, việc tổn thất gần trăm kỵ binh Đại Ác Ma đã khiến Ác Ma Tộc nổi giận thật sự. Hơn nữa, chúng cũng quyết tâm chiếm được Sợ Hãi Bi Khiếu Động.
Lục Hi một mình tìm đến Long Hạo Thần.
“Long đoàn trưởng, hiện tại bên ngoài có đại quân Ác Ma tộc, nhưng chắc sẽ không ảnh hưởng đến chúng ta. Điển Yên và Dịch Quân đã hồi phục gần như hoàn toàn rồi. Trừ tổn thất về trang bị, hai đoàn đội chúng ta hiện tại cơ bản đã duy trì được trạng thái sung sức, có phải chúng ta nên trở về rồi không?”
Long Hạo Thần gật đầu, nói:
“Đúng vậy, nơi này không nên ở lâu. Nhưng tỷ tỷ và Nguyên Nguyên vẫn đang lĩnh ngộ Quang Chi Đãng Dạng. Nếu bây giờ làm gián đoạn, e rằng sau này họ sẽ không còn cơ hội lĩnh ngộ nữa. Chúng ta muốn bình an trở về liên minh, tốt nhất là đi theo tuyến đường của Nguyệt Ma tộc giống như lúc đến.”
Lục Hi ngẩn ra.
“Ý cậu là đi tìm hội trưởng thương đoàn Nguyệt Dạ?”
Long Hạo Thần gật đầu.
“Đúng vậy, cô ta đã bị Thải Nhi hạ cấm chế, không sợ giở trò gì. Nếu có cô ta yểm hộ, chúng ta có thể tiết kiệm rất nhiều sức lực để trở về liên minh.”
Lục Hi nói:
“Nhưng như vậy vẫn có nguy hiểm. Lỡ như Nguyệt Dạ không thèm để ý mà quyết định bại lộ chúng ta, chẳng phải là…”
Long Hạo Thần đáp:
“Điểm này tôi cũng đã nghĩ đến, tuy khả năng đó cực nhỏ nhưng không thể không đề phòng. Tôi định sẽ một mình đến lãnh địa Nguyệt Ma tộc. Nguyệt Dạ từng cho tôi địa chỉ, Nguyệt Ma cung nằm bên cạnh Ma Thần cung trong hành tỉnh trung ương. Tôi sẽ đi tìm cô ta để thám thính thử, nếu mọi chuyện bình thường thì sẽ quay lại đón mọi người, như vậy cũng an toàn hơn. Hơn nữa, Hạo Nguyệt và tôi có huyết khế dịch chuyển, dù gặp phải nguy hiểm, tôi chạy thoát cũng không thành vấn đề.”
Lục Hi sâu sắc nhìn Long Hạo Thần, cười khổ nói:
“So với một đoàn trưởng như cậu, tôi đúng là đồ vô dụng.”
Long Hạo Thần vỗ vai gã, nói:
“Lục đoàn trưởng, đừng nói như vậy. Nếu không có anh, chúng tôi cũng không thể đi đến ngày hôm nay. Chúng ta là thành viên của một đội, lần này ở trong lãnh địa ma tộc có thể thu hoạch được chút ít đều là công lao của mỗi người. Chúng ta là một tập thể đoàn kết, mọi người cần anh trị liệu. Cứ quyết định như vậy đi, tối nay tôi sẽ lên đường. Bên này giao cho anh. Hiện tại Thải Nhi đã mất tứ cảm, nàng lại không thể cùng Hạo Nguyệt dịch chuyển, cho nên tôi sẽ để nàng lại đây. Nếu bên này có nguy hiểm, Hạo Nguyệt sẽ báo cho tôi biết trước tiên, rồi dịch chuyển tôi trở về.”
Lục Hi gật đầu.
“Cậu yên tâm đi, tôi sẽ che giấu thật kỹ.”
Hai vị đoàn trưởng chỉ đơn giản trao đổi vài câu đã xác định được hướng đi tiếp theo của cả đội.
Long Hạo Thần trở lại bên cạnh Thải Nhi, nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, viết quyết định của mình vào lòng bàn tay nàng.
Thải Nhi tựa vào người hắn, dùng ngón tay thanh mảnh nhẹ nhàng khều vào lòng bàn tay hắn.
‘Sớm trở về.’
Không níu kéo, không khăng khăng đòi đi cùng, đây chính là Thải Nhi, người luôn nghĩ cho Long Hạo Thần.
Nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, cảm nhận thân thể mềm mại, sắc mặt căng thẳng mấy ngày nay của Long Hạo Thần mới hơi thả lỏng. Hắn đã quyết định, lần này trở về, trước khi Thải Nhi hồi phục lại tứ cảm, hắn sẽ không dẫn đội đi làm nhiệm vụ nữa, mà sẽ ở lại Thánh thành cùng nàng vượt qua những ngày tháng gian khổ này.
“Lâm Hâm, anh lại đây một lát.” Long Hạo Thần gọi Lâm Hâm đang miệt mài luyện chế đan dược ở không xa.
Lâm Hâm gần như lúc nào cũng mang theo dụng cụ luyện dược bên mình. Để y có thể yên tâm luyện chế, Long Hạo Thần đã đặc biệt dành cho y một khoảng không gian yên tĩnh.
Nghe Long Hạo Thần gọi, Lâm Hâm vội vàng chạy tới.
“Đoàn trưởng, mấy ngày nay hiệu quả rất tốt. Tuy lần này chúng ta gặp không ít nguy hiểm, nhưng những tài liệu tốt thu được còn nhiều hơn cả lần trước tôi mang về. Chỉ là nơi này quá đơn sơ, tôi chưa có tâm tư nghiên cứu dược liệu mới. Nhưng ít ra có thể luyện chế một ít đan dược cũ. Tôi chủ yếu tập trung chế tạo Đại Hồi Linh Đan, hôm nay chắc là có thể ra một lô. Tôi nghĩ bảy, tám viên không thành vấn đề.”
Giống như Long Hạo Thần đã nói, trong quá trình thực hiện nhiệm vụ, mỗi người đều có tác dụng không thể thiếu. Đan dược của Lâm Hâm luôn phát huy tác dụng quan trọng vào những thời điểm mấu chốt, mọi người đều thấy rõ điều đó.
Đương nhiên Bạo Linh Đan và Thị Huyết Đan cũng có tác dụng, chỉ là hiện giờ đoàn đội cần nhất lại là Đại Hồi Linh Đan. Dù sao hai loại đan dược kia vẫn còn mấy viên. Chế tạo nhiều Đại Hồi Linh Đan có thể chia cho Săn Ma Đoàn số bốn Sĩ cấp, đương nhiên thứ này cần họ dùng công huân để đổi. Một viên là một trăm công huân, đây là mức giá Lâm Hâm đưa ra. Nghe y nói thì đây đã là giá thấp nhất rồi.
Lâm Hâm tuyệt đối có bản chất của một gian thương. Cuối cùng, y không lấy công huân của Săn Ma Đoàn số bốn Sĩ cấp, điều kiện để đổi lấy ba viên Đại Hồi Linh Đan cho mỗi người là Săn Ma Đoàn số bốn Sĩ cấp phải từ bỏ tư cách thu hoạch thi thể của tất cả ma thú. Trong đó cũng bao gồm cả những thi thể ma thú đã thu hồi. Thi thể ma thú trong nhẫn trữ vật của nhóm Lục Hi, trừ ma tinh ra, tất cả đều bị Lâm Hâm dùng cách này để đổi lấy.
Có lời thì đúng là được lợi, nhưng lời nhiều hay ít thì chỉ có mình Lâm Hâm biết.
Long Hạo Thần gật đầu nói:
“Tôi gọi anh lại không phải để hỏi tình hình luyện chế đan dược, phương diện này chúng tôi không ai biết, tự anh quyết định đi.”
Lâm Hâm ngẩn ra, nghi hoặc hỏi:
“Đoàn trưởng, vậy còn có chuyện gì?”
Long Hạo Thần nhìn những người khác ở cách đó không xa, thấp giọng nói:
“Tôi muốn hỏi anh và tỷ tỷ tôi có chuyện gì? Mấy ngày nay hai người cứ là lạ.”
“A?” Lâm Hâm giật nảy mình, suýt nữa nhảy dựng lên, mặt chợt đỏ bừng như tôm luộc.
“Thật sự có chuyện à?” Long Hạo Thần kinh ngạc.
“Không, không có.” Lâm Hâm cuống quýt giải thích. “Tôi và Lý Hinh tỷ thì có chuyện gì được chứ? Tuyệt đối không có, thật sự không có.”
Long Hạo Thần bực bội nói:
“Anh nói dối chẳng giỏi chút nào. Nên lấy gương soi lại đi, mặt anh còn đỏ hơn cả con gái nữa. Không nói chứ gì, tốt, tôi cũng không miễn cưỡng. Anh đi đi, lát nữa tôi sẽ hỏi tỷ tỷ, nếu để tôi biết anh bắt nạt tỷ tôi, hừ hừ.”
Lâm Hâm cười khổ nói:
“Đoàn trưởng, đoàn trưởng vĩ đại của tôi ơi, tha cho tôi đi. Mất mặt chết đi được, tôi không muốn nói đâu.”
Long Hạo Thần sắc mặt trầm xuống.
“Lâm Hâm, tỷ tỷ trách mắng anh, là tỷ ấy không đúng. Nhưng hai đội chúng ta dù sao bây giờ cũng đang cùng nhau thực hiện nhiệm vụ, giữa hai bên cần phải tương trợ và tin tưởng lẫn nhau, tôi không hy vọng trong lòng anh có khúc mắc gì. Nếu không, khi chúng ta lại gặp nguy hiểm, rất có khả năng sẽ dẫn đến hậu quả toàn đội bị diệt. Anh hiểu chưa?”
Lâm Hâm thật sự không nhịn nổi nữa.
“Đại ca, không nghiêm trọng đến vậy đâu. Tôi không có ghi hận Lý Hinh tỷ! Tôi, tôi…”
Long Hạo Thần nhìn thẳng vào y, chờ y nói tiếp.
Lâm Hâm liếc nhìn những người khác, cuối cùng vẫn dậm chân nói:
“Được rồi, tôi nói cho cậu biết. Tôi bị tỷ cậu chiếm tiện nghi, nàng ấy cưỡng hôn tôi.”
“A?” Long Hạo Thần đoán thế nào cũng không ngờ tới kết quả này. Tiếng kinh hô hơi lớn, khiến những người khác đều nhìn về phía này.
“Đại ca, nhỏ giọng chút, nếu không tôi không thể kể rõ được.” Lâm Hâm lúng túng, mặt đỏ bừng.
Long Hạo Thần sắc mặt trở nên khó coi.
“Lâm Hâm, chúng ta không để ý việc ngươi tự luyến, nhưng cũng không đến mức này chứ? Sao tỷ ta có thể cưỡng hôn ngươi được? Người ta là con gái đó, ngươi đang vu khống trong sạch của người ta.”
“Tôi, tôi, tôi…” Lâm Hâm dở khóc dở cười nói. “Đại ca, chẳng lẽ tôi còn có thể lừa cậu sao? Nếu không phải vì cậu, tôi có thể gia nhập Săn Ma Đoàn sao? Cậu nghe tôi nói rõ ràng đã.”
Y thật sự không có cách nào giấu diếm được nữa, liền ghé sát vào tai Long Hạo Thần, kể lại sự hiểu lầm xảy ra giữa mình và Lý Hinh, rồi chuyện Lý Hinh tìm đến y, và những gì xảy ra sau đó.
Nghe y nói xong, ánh mắt Long Hạo Thần cũng trở nên mông lung, nhìn Lý Hinh đang miệt mài luyện tập ở không xa, nhất thời không nói nên lời.
“Chuyện này là sao chứ? Tỷ tỷ… cũng quá bá đạo rồi.”
Lâm Hâm sợ Long Hạo Thần không tin mình, còn bắt chước động tác của Lý Hinh, lật tay nắm lấy sau gáy mình, nói:
“Đại ca, cậu xem, lúc đó Lý Hinh tỷ làm như vậy, một tay ôm sau đầu tôi, nàng ấy là kỵ sĩ! Tôi chỉ là một ma pháp sư, cho dù muốn giãy dụa cũng không được! Sau đó thì…”
Nhìn vẻ mặt bi phẫn của y, Long Hạo Thần bực bội nói:
“Là ngươi chiếm được hời rồi còn gì? Tỷ ta là con gái, đó vẫn là nụ hôn đầu, ngươi được lợi rồi còn có gì không vừa lòng?”
Lâm Hâm nhỏ giọng:
“Đại ca, tôi không phải không hài lòng. Nhưng mà, nhưng mà kỳ thật tôi cũng đâu có lợi! Đó cũng là nụ hôn đầu của tôi!”
“A?” Long Hạo Thần vẻ mặt không tin nhìn y. “Anh mà còn nụ hôn đầu? Còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không? Cô bé trong phòng đấu giá hận không thể nuốt chửng ngươi. Nếu nói ngươi là lãng tử đa tình ta còn tin, chứ cái gì mà nụ hôn đầu? Ta thấy một vạn nụ hôn cũng không còn.”
Lâm Hâm bi thương nhìn trời.
“Đại ca, tôi nói thật đó. Tôi chỉ hơi tự luyến một chút nhưng vẫn giữ mình trong sạch. Nếu tôi thật sự cùng cô gái nào gây ra tai tiếng, người nhà cũng sẽ không tha cho tôi. Hơn nữa, tuy tôi lớn tuổi hơn cậu, nhưng hiện tại vẫn chưa tới hai mươi tuổi, tôi không có trưởng thành sớm như vậy! Nếu tôi ngày nào cũng gái gú thì làm sao có thể trở thành một Ma Dược Sư ưu tú được?”
Long Hạo Thần sắc mặt quái dị nhìn y, một lúc sau mới dò hỏi:
“Vậy ngươi định làm sao đây? Coi như chưa từng xảy ra chuyện gì?”
Lâm Hâm bực bội nói:
“Đây là nụ hôn đầu của ta, là lần đầu tiên, sao có thể coi như không xảy ra được? Hơn nữa còn là bị cưỡng đoạt. Tôi, tôi…”
Long Hạo Thần vò đầu, nói:
“Được rồi, ngươi cứ tiếp tục chế thuốc đi. Việc này ta cũng không có cách nào, tự ngươi giải quyết đi. Ta chỉ có một yêu cầu, không được làm tổn thương tỷ ta, nếu không ta tuyệt đối không tha cho ngươi.”
Lâm Hâm nhẹ gật đầu, đột nhiên nhỏ giọng nói:
“Kỳ thật ta cũng thích những cô gái lớn tuổi hơn mình. Hinh tỷ cũng khá xinh. Đại ca, nếu ta theo đuổi Hinh tỷ thì có cơ hội không?”
“Đừng hỏi ta, ta cũng không biết đâu. Nhưng nếu ngươi thử thì có năm mươi phần trăm cơ hội, không thử thì một phần trăm cũng không có. Nếu ngươi thật lòng, vậy hãy cứ thử xem. Tối nay ta sẽ đi điều tra Nguyệt Ma tộc để tìm đường lui cho chúng ta, ngươi có thể tĩnh tâm suy nghĩ kỹ.”
Lâm Hâm nói:
“Mấy ngày nay ta luôn nghĩ về điều này. Không biết vì sao, từ sau khi bị Hinh tỷ cưỡng hôn, ta đột nhiên phát hiện nàng ấy ngày càng đẹp. Ta cũng muốn chủ động theo đuổi, nhưng không biết nên nói thế nào. Ta không có kinh nghiệm, đại ca, chỉ ta được không?”
Long Hạo Thần bực mình nói:
“Ta sao dạy ngươi được? Ngươi không có kinh nghiệm, chẳng lẽ ta có?”
Lâm Hâm chẳng chút do dự đáp:
“Đương nhiên là cậu có kinh nghiệm, Thải Nhi mạnh mẽ cỡ nào! Thế mà đều bị cậu lừa vào tay, sao lại không có kinh nghiệm được?”
“Cút…” Long Hạo Thần một cước đạp bay Lâm Hâm đang mang vẻ mặt cười xấu xa, rồi quay sang ôm Thải Nhi, không thèm để ý đến y nữa.
Theo thời gian tiếp xúc ngày càng nhiều, Long Hạo Thần càng hiểu rõ Lâm Hâm hơn. Bất kể là ngoại hình, tính cách, năng lực hay gia thế, y đều rất xứng với Lý Hinh. Nếu y thật lòng thật dạ, đó cũng không phải là chuyện xấu. Mọi thứ vẫn nên xem duyên phận, hắn không muốn dính vào. Hắn tin tưởng tỷ tỷ của mình sẽ biết cách nắm chắc.
Mặt trời ngả về tây, màn đêm dần buông xuống bao trùm mặt đất, Long Hạo Thần lặng lẽ rời khỏi sơn cốc, đi về phương xa.
Sợ Hãi Bi Khiếu Động nằm trong phạm vi hành tỉnh trung ương của ma tộc, hắn đã đọc bản đồ và ghi nhớ rõ phương hướng. Từ rìa sơn mạch vòng qua, sau đó chạy thẳng đến trung tâm của hành tỉnh trung ương.
Cùng với tu vi tăng cao, năng lực tổng thể của Long Hạo Thần đều được tăng cường đáng kể. Dù không cưỡi Hạo Nguyệt, nhưng tốc độ của chính hắn khi chạy hết sức trên hoang dã cũng tựa như ngựa phi.
Lúc này, hắn đã đeo ma đồng của Nguyệt Ma tộc, mặc bộ quần áo mà Nguyệt Dạ đưa lúc đầu, hòa mình vào bóng đêm bay về phía mục tiêu.
Đêm nay rất đẹp, bầu trời đêm trong vắt, những vì sao lấp lánh, một vầng trăng vàng tỏa ra ánh sáng mông lung, dưới thứ ánh sáng mờ ảo đó, vạn vật khoác lên mình một màu sắc dịu dàng mà tuyệt mỹ.
Tuy thân xác Long Hạo Thần đã rời đi, nhưng tâm trí hắn vẫn ở lại bên cạnh Thải Nhi. Lần này, hắn đã hạ mệnh lệnh cho Hạo Nguyệt, dù thế nào nó cũng không được rời khỏi Thải Nhi nửa bước. Một khi có bất kỳ tình huống nào, hắn có thể lập tức trở về bên cạnh nàng. Hắn quyết không cho phép bất cứ ai làm tổn thương đến Thải Nhi của hắn nữa.
Long Hạo Thần một đường chạy đi, nhưng lòng không hề cô đơn. Trong đầu hắn nhớ lại toàn bộ quá trình thực hiện nhiệm vụ, sơ bộ tổng kết lại.
Không cần phải nói, nhiệm vụ này ngay từ đầu đã vượt ra khỏi tầm kiểm soát của hắn. Vốn muốn mượn nhờ thương nhân du hành lại gặp phải phiền phức lớn. Tiếp theo đó là những trận chiến liên miên. Nhìn chung, bọn họ vẫn còn may mắn, ít nhất đến bây giờ chưa có ai phải bỏ mạng.
Chiến đấu gian khổ có thể rèn luyện ý chí và năng lực của con người. Long Hạo Thần tin tưởng, chỉ cần lần này họ có thể sống sót trở về, bất kể là Săn Ma Đoàn số hai mươi mốt Hiệu cấp hay Săn Ma Đoàn số bốn Sĩ cấp, cả hai đội Săn Ma Đoàn đều sẽ có tiến bộ vượt bậc.
Hơn nữa, lần này thu hoạch cũng khá lớn, săn giết được rất nhiều cường giả ma tộc. Hắn chỉ đơn giản tính toán đã ra được, chỉ riêng Săn Ma Đoàn số hai mươi mốt Hiệu cấp của họ thông qua việc tiêu diệt ma tộc, tổng số công huân đã vượt qua một vạn, con số cụ thể thì hiện giờ hắn chưa tính ra. Nhưng một vạn là con số ước tính khiêm tốn.
Thực lực càng mạnh, cái giá phải trả cũng càng nhiều. Long Hạo Thần và Thải Nhi chính là điển hình. Thải Nhi không cần phải nói, nàng trong tình huống một chọi một, dùng thực lực ngũ giai đã tiêu diệt Ác Ma lĩnh chủ thất giai, một lần nữa khiến Long Hạo Thần nhìn thấy sự khủng bố của Luân Hồi Linh Lô. Long Hạo Thần cũng thể hiện ra sức mạnh mà một người lãnh đạo nên có. Bất kể là thống soái hay trụ cột của toàn đội, hắn gần như đã làm một cách hoàn mỹ. Lần nhiệm vụ này, người có thu hoạch lớn nhất chính là hắn.
Mấy ngày nghỉ ngơi, Long Hạo Thần đã dùng bảo thạch thử nghiệm để kiểm tra nội linh lực của mình. Hiện tại, hắn đã là Đại Địa kỵ sĩ bậc chín, nội linh lực đã cao tới ba ngàn bảy trăm. Hơn nữa, Thánh Dẫn Linh Lô có xu thế tiến hóa, thêm vào Quang nguyên tố tinh linh Nhã Đình và vòng cổ Giai Điệu Vĩnh Hằng không rõ cấp bậc, Long Hạo Thần có đủ tự tin, chỉ cần ở trong một môi trường yên ổn và tập trung tu luyện, không quá hai tháng hắn có thể đột phá bình cảnh Huy Diệu kỵ sĩ.
Nên biết rằng từ khi hắn đột phá ngũ giai đến bây giờ, tính ra chưa tới nửa năm, tốc độ tu luyện này ngay cả hắn cũng cảm thấy kinh khủng.
Những thứ này vẫn chưa phải là thu hoạch lớn nhất, lợi ích lớn nhất chính là Trường Miên Vĩnh Hằng. Mặc dù hiện tại hắn không biết tòa tháp Vĩnh Hằng kia sẽ mang đến cho hắn những gì, nhưng nó là do một Tử Linh pháp sư thần cấp để lại, tòa tháp cao kỳ dị đó e rằng có thể sánh ngang với thần khí.
Nhất định phải sống sót trở về, Long Hạo Thần bất giác siết chặt nắm tay. Chỉ cần còn sống, lần tiếp theo nhận nhiệm vụ xâm nhập lãnh địa ma tộc, chính mình sẽ có năng lực phi hành.
Từ Sợ Hãi Bi Khiếu Động đến mục tiêu của hắn khoảng bốn trăm dặm. Với tốc độ hiện tại, hắn có thể đến nơi trước khi trời sáng.
Hành tỉnh trung ương của ma tộc có diện tích bao la, chủ yếu là đồng bằng, tổng diện tích gần như chiếm một phần mười khu vực ma tộc thống trị, cũng là hành tỉnh lớn nhất trong số hai mươi bốn hành tỉnh.
Đô thành của ma tộc tọa lạc ở trung tâm hành tỉnh trung ương, nhưng nó không được gọi là ma đô mà là Tâm Thành, ý nghĩa là trái tim của ma thần.
Ma đô Tâm Thành nguyên bản là một đại đế quốc của nhân loại, sau đó bị ma tộc chiếm lĩnh và cải tạo, qua mấy ngàn năm đã biến thành bộ dạng như ngày nay.
Tâm Thành cực kỳ rộng lớn, bất cứ tòa thành thị nào của Liên Minh Thánh Điện cũng không thể so sánh bằng. Nó lớn tương đương với hai mươi Khu Ma Quan cộng lại. Tâm Thành có hình vuông, trong đó Ma Hoàng cung tọa lạc ở chính giữa, bản thân nó là một tòa thành trong thành. Ma Thần Hoàng Phong Tú đứng đầu bảy mươi hai Trụ Ma Thần cũng ở trong Ma Hoàng cung.
Trừ Ma Hoàng cung ra, bốn góc của Tâm Thành còn có bốn cung điện lớn. Đó là nơi ở của các ma thần hạng hai, ba, bốn và năm. Trụ Ma Thần của họ cũng đều ở trong những cung điện này. Năm cây Trụ Ma Thần cường đại nhất đều ở đây, có thể thấy tầm quan trọng của Tâm Thành đối với toàn bộ ma tộc.
Khi Long Hạo Thần nhìn thấy tòa thành thị khổng lồ đến kinh người đó thì trời đã sáng, nhưng cả tòa thành lại tối đen như mực, không thấy một tia nắng mặt trời.
Bầu trời phía trên tòa thành bao phủ bởi những đám mây đen lững lờ trôi, một cảnh tượng hoàn toàn khác biệt với bên ngoài. Không một tia nắng nào có thể xuyên qua để chiếu rọi vào bên trong.
Từ xa nhìn lại, Long Hạo Thần chỉ có thể phân biệt được một ít khí đen mờ ảo dường như không ngừng bốc lên từ trong thành.
Chỉ nhìn thôi hắn đã cảm thấy một áp lực nặng nề, linh lực quang thuộc tính trong cơ thể dường như bị đè nén gay gắt. Nồng độ hắc ám nguyên tố ở nơi này ít nhất cũng gấp ba lần bên ngoài.
Thả chậm tốc độ, Long Hạo Thần đơn giản sửa sang lại trang phục, nắm chặt khối lệnh bài mà Nguyệt Dạ đã đưa, xoa xoa gò má để cơ mặt thả lỏng một chút, sau đó ngẩng đầu đi về phía ma đô Tâm Thành.
Một đêm chạy như điên đã mang đến sự mệt mỏi, cần phải hồi phục lại. Hơn nữa, hắn không thể triệu hoán Quang nguyên tố tinh linh Nhã Đình ra giúp mình, bởi vì nó sẽ giống như một mặt trời nhỏ trong lãnh địa ma tộc này. Hiện tại, hắn đi chậm rãi chính là để hồi phục sức lực.
Từ lúc nhìn thấy Tâm Thành cho đến khi đi đến cửa thành, Long Hạo Thần đã mất một tiếng đồng hồ.
Tâm Thành thật sự quá lớn, mỗi mặt tường thành đều có hơn mười cánh cổng. Điều này có lẽ là độc nhất vô nhị trong lịch sử Thánh Ma đại lục.
Long Hạo Thần chọn cửa Đông, nơi đây do Nguyệt Ma tộc phụ trách trấn thủ.
Bốn cổng thành của Tâm Thành lần lượt do tộc nhân của các ma thần hạng hai, ba, bốn và năm trấn thủ. Cửa Đông chính là lãnh địa của Nguyệt Ma tộc.
Long Hạo Thần hiện tại trông giống như một quý tộc Nguyệt Ma tộc, chẳng qua trên người có thêm vài phần phong trần mà thôi. Khi hắn đưa ra lệnh bài Nguyệt Ma Tước, lập tức được các binh sĩ Nguyệt Ma tộc cung kính đưa vào trong thành.
Nhưng sau lưng Long Hạo Thần đã thấm đẫm mồ hôi lạnh. Bởi vì những binh sĩ cấp thấp của Nguyệt Ma tộc dường như đều là tứ giai, tuyệt không kém hơn Đại Ác Ma của Ác Ma tộc. Hắn không khỏi nghĩ thầm, nếu không phải công chúa Nguyệt Dạ có huyết thống nhân loại, có lẽ khi mình gặp cô, thực lực của nàng không đơn giản chỉ là ngũ giai.
Thong thả đi vào Tâm Thành, Long Hạo Thần đứng ở một góc khuất, quan sát thành thị trung tâm của ma tộc.
Đường phố trong ma đô Tâm Thành rất rộng, đủ cho mười chiếc xe ngựa của Nguyệt Dạ chạy song song mà không hề chật chội. Hai bên đường là những cửa hàng san sát, rất nhiều tòa nhà cao tầng, mang dáng vẻ cổ kính, thậm chí còn có thể thấy một vài nét kiến trúc đặc sắc của niên đại Huy Hoàng.
Sáu ngàn năm trôi qua, ma tộc đã mang đến cho nhân loại tai nạn lớn, đồng thời cũng dần dung hợp các loại tri thức của con người. Nếu chỉ liếc mắt nhìn, tòa thành thị này dường như không khác gì thành thị của nhân loại, thậm chí còn phồn hoa hơn bất cứ tòa thành nào của nhân loại.
Nhưng nếu cẩn thận quan sát sẽ thấy sự khác biệt. Kiến trúc ở đây đa số là màu đen, cho dù không phải màu đen thì cũng là những gam màu lạnh. Trên đường tuy thỉnh thoảng xuất hiện con người, nhưng đa số vẫn là ma tộc. Đương nhiên, những loại ma tộc cấp thấp như Trạch Lâm tộc hay Song Đao Ma thì không thể có mặt ở đây, phần lớn đều là cường giả. Hiển nhiên, việc có thể vào ở Tâm Thành là một biểu tượng vinh quang đối với bất kỳ ma tộc nào.
Đây chính là nội bộ của ma tộc sao? Long Hạo Thần thầm cảm thán, bởi vì những ma tộc hắn đi ngang qua có ít nhất bốn cường giả lục giai, thậm chí còn có một thất giai. Mà chúng đi trên đường tựa như người bình thường, không có cảnh tượng kết bè kéo lũ.
Sau một hồi quan sát ngắn ngủi, Long Hạo Thần không dừng lại lâu, hướng thẳng đến mục tiêu. Hắn có bản đồ, sau khi vào cửa Đông, không thể nào lạc đường trong một thành thị gần như hình vuông này.
Ma đô Tâm Thành thật sự quá lớn. Long Hạo Thần cẩn thận đi, đến khi tới trước Nguyệt Ma cung đã qua hai tiếng đồng hồ.
Mặc dù trước đó đã có hiểu biết sơ bộ về Tâm Thành, nhưng khi thực sự đứng trước Nguyệt Ma cung, Long Hạo Thần vẫn không khỏi tràn ngập rung động.
Đây căn bản là một tòa thành nhỏ khác!
Tường thành màu tím sẫm cao hơn mười mét, cung tường rộng lớn hợp nhất với tường thành tạo thành một hình vuông không biết lớn đến mức nào. Đi tới đây, Long Hạo Thần có thể cảm nhận rõ ràng hắc ám nguyên tố trong không khí lại một lần nữa tăng cường. Dao động hắc ám nguyên tố ở nơi này mạnh gấp đôi so với trong nội thành.
Sân đấu của Thánh Minh e rằng cũng không lớn bằng Nguyệt Ma cung này. Mà ở Tâm Thành, ngoài Ma Hoàng cung ra, còn có ba nơi như thế này nữa. Long Hạo Thần đột nhiên cảm thấy có chút bất lực. Một ma đô cường đại như vậy, cần loại lực lượng nào mới có thể công phá! Nhân loại thật sự có ngày triệt để đánh bại được ma tộc sao?
Ý nghĩ này chỉ thoáng qua trong đầu hắn, tín ngưỡng vẫn kiên định như cũ.
Đi tới trước cửa Nguyệt Ma cung, Long Hạo Thần chỉ lấy ra khối lệnh bài Nguyệt Ma Tước khẽ lắc vài cái, rồi ngẩng đầu bước vào.
Nguyệt Ma Tước, tước vị này không chỉ có hiệu lực với Nguyệt Ma tộc mà là với toàn bộ ma tộc. Là một quý tộc của Nguyệt Ma tộc, địa vị của hắn rất cao quý, chỉ có tộc trưởng Nguyệt Ma tộc, Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư, mới có tư cách ra lệnh cho hắn.
Nhóm thủ vệ thấy một Nguyệt Ma Tước trẻ tuổi, lập tức khom người hành lễ, không hề nghi ngờ thân phận của Long Hạo Thần.
Ngoài lệnh bài ra, vẻ ngoài có thể nói là tuyệt sắc của Long Hạo Thần đã đủ để chứng minh thân phận. Trong Nguyệt Ma tộc, tộc nhân có địa vị càng cao, thực lực càng mạnh thì dung mạo càng tuấn mỹ. Mà khuôn mặt của Long Hạo Thần, e rằng ngay cả Nguyệt Ma Thần A Gia Lôi Tư cũng chưa chắc sánh bằng. Đám thủ vệ vừa thấy mặt hắn và đôi mắt tím, lập tức không chút do dự lui sang một bên, thậm chí không dám nhìn kỹ lệnh bài hắn vừa giơ lên.
Nguyệt Ma cung rất lớn, Long Hạo Thần dựa theo bản đồ Nguyệt Dạ cung cấp để tiến lên, đồng thời hoàn toàn thu liễm hơi thở của mình.
Hắn rất rõ nơi này nguy hiểm đến mức nào. Nguyệt Ma Thần chính là ma thần đứng hàng thứ hai trong bảy mươi hai Trụ Ma Thần, trong tòa Nguyệt Ma cung này, e rằng cường giả cửu giai không dưới mười người. Ở nơi này mà bị bại lộ, lựa chọn duy nhất của hắn là dựa vào huyết khế với Hạo Nguyệt, lập tức dịch chuyển rời đi, một giây cũng không thể chần chừ.
Dung mạo đã trở thành một tấm giấy thông hành tuyệt vời. Long Hạo Thần một đường đi tới mà thầm kinh ngạc. Những người Nguyệt Ma tộc hắn gặp, bất kể là nam nữ già trẻ, thực lực mạnh hay yếu, đều bất giác lộ ra vẻ cung kính, thậm chí chủ động nhường đường và hành lễ với hắn, mời hắn đi trước.
Tuy Nguyệt Dạ từng nói cho hắn biết tác dụng của sắc đẹp trong Nguyệt Ma tộc, nhưng Long Hạo Thần không ngờ nó lại có tác dụng lớn đến vậy. Nhưng dù sao đây cũng là chuyện tốt, giúp hắn đỡ được không ít phiền toái.
Trong Nguyệt Ma cung được chia thành nội cung và ngoại cung. Ngoại cung là nơi ở của các cường giả Nguyệt Ma tộc, còn nội cung thì chỉ có huyết thống trực hệ của Nguyệt Ma Thần mới có thể vào. So với ngoại cung rộng lớn, nội cung trông giống một tòa cung điện hơn.
Khi Long Hạo Thần tiến vào cửa nội cung, hắn đã bị kiểm tra một chút. Nhưng lệnh bài Nguyệt Ma Tước của hắn đã phát huy tác dụng. Trên lệnh bài có ký hiệu biểu thị huyết thống trực hệ, khiến hắn dễ dàng được thông qua.
Một bước qua cửa, Long Hạo Thần đột nhiên cảm thấy hô hấp có chút khó khăn.
Hắc ám nguyên tố ở nơi này thật sự quá nồng đậm, nồng đến mức sền sệt. Mỗi một lần hít thở, dường như đều có hắc ám nguyên tố xông vào cơ thể, kịch liệt giao đấu với quang nguyên tố.
Cảm giác này không hề dễ chịu chút nào. Long Hạo Thần hiểu rõ, nếu mình ở nơi này lâu, e rằng tu vi sẽ không ngừng bị suy yếu.
Xem ra Trụ Ma Thần của Nguyệt Ma Tộc đang ở đâu đó trong Nguyệt Ma cung này.
Những cung điện nguy nga màu tím liên miên không dứt, toát lên vẻ cao quý, thanh nhã và uy nghiêm. Chỉ riêng tòa nội cung này, quy mô đã đủ so sánh với phủ chấp chính ở Thánh thành của Liên Minh Thánh Điện.
Sau khi Long Hạo Thần vào cửa, hắn không dám nhìn nhiều, nhanh chóng rẽ sang một bên, vòng qua cung điện chính diện, liên tục quanh co mấy vòng, tìm đến một nơi khá yên tĩnh trong cung, đi đến một tòa tẩm cung không quá lớn.
Xung quanh là những lùm cây rậm rạp, tòa tẩm cung này so với các cung điện khác có thêm vài phần tao nhã.
“Đứng lại, không biết đây là tẩm cung của công chúa sao? Dám xông vào?” Hai nữ tử cao ráo thuộc tộc nhân Nguyệt Ma tộc cản đường Long Hạo Thần.
Liếc mắt nhìn qua, Long Hạo Thần hít một ngụm khí lạnh. Hai nữ tử Nguyệt Ma Tộc này trông chưa đến hai mươi tuổi mà tu vi đã ở lục giai.
Đây chính là thiên phú sao? Long Hạo Thần trong lòng cười khổ. Mặc dù hắn biết đây là năng lực bẩm sinh, về sau tu luyện thì ma tộc không bằng nhân loại, nhưng vẫn không nhịn được mà dâng lên một chút đố kỵ.
“Xin hãy đem lệnh bài này giao cho công chúa.” Long Hạo Thần đưa tới lệnh bài Nguyệt Ma Tước của mình, sau đó lùi lại hai bước, ngạo nghễ đứng yên.
Nhìn thấy lệnh bài, sắc mặt hai nữ tử Nguyệt Ma tộc trở nên hòa nhã hơn.
“Xin Tước đại nhân chờ một chút.”
Vừa nói xong, một người chợt biến mất. Long Hạo Thần chỉ thấy tầm mắt mình lóe lên một vầng tử sắc nguyệt quang, trong chớp mắt nữ tử kia đã biến mất.
Thời gian không lâu lắm, khi ánh trăng lại lóe lên, nữ tử kia đã xuất hiện tại vị trí cũ.
“Tước đại nhân, công chúa điện hạ cho mời.”
“Ừm.” Long Hạo Thần nhẹ gật đầu, bước nhanh đi vào.
Hai nữ tử thủ vệ Nguyệt Ma tộc nhìn nhau, một người trong đó khẽ nói:
“Wow, đẹp trai quá! Lần đầu tiên ta gặp một Tước đại nhân tuấn mỹ như thế. Chẳng lẽ ngài ấy là vị hôn phu tương lai của công chúa chúng ta?”
Một nữ tử khác hâm mộ nói:
“Có lẽ vậy. Chỉ có tộc nhân cường đại và tuấn mỹ như vậy mới có thể xứng đôi với công chúa điện hạ. Ngươi nhìn khuôn mặt ngài ấy xem, gần như hoàn mỹ không tì vết. Theo ta thấy, ngài ấy ít nhất là cường giả bát giai. Hơn nữa, không bao lâu nữa chắc sẽ đạt tới cấp chín. Chắc chắn ngài ấy chưa quá năm mươi tuổi.”
Tuổi thọ trung bình của Nguyệt Ma tộc là năm trăm năm, năm mươi tuổi đối với họ đã là rất trẻ. Chỉ là Nguyệt Ma tộc giống như Nghịch Thiên Ma Long tộc, năng lực sinh sản hậu đại rất yếu.
Kiểm tra nội linh lực trong cơ thể, Long Hạo Thần xác định liên hệ giữa mình và Hạo Nguyệt vẫn bình thường, lúc này mới đi vào cung điện trước mặt.