Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 90: CHƯƠNG 90: ỨNG CHIẾN

Tuy Long Hạo Thần lương thiện nhưng không phải kẻ ngốc, người ta đã bắt nạt đến tận cửa, lẽ nào lại bỏ qua?

“Tôi không nắm chắc tuyệt đối, bởi vì có khả năng sẽ xuất hiện biến số. Đối phương là cấp năm, tu vi hẳn cũng là đỉnh cấp năm, hơn nữa kinh nghiệm chiến đấu chắc chắn không ít hơn tôi.” Long Hạo Thần bình thản nói.

Vương Nguyên Nguyên hỏi: “Đoàn trưởng, vậy cậu có mấy phần chắc thắng?”

Long Hạo Thần mỉm cười, nụ cười rạng rỡ khiến Vương Nguyên Nguyên nhìn đến ngẩn người.

“Chín phần.”

“Chín phần?” Lục Hi trợn tròn mắt nhìn Long Hạo Thần. “Hạo Thần, tôi hỏi một câu được không, hiện tại cậu là cấp năm bậc mấy?” Lục Hi tin tưởng Long Hạo Thần chủ yếu là vì hắn có tọa kỵ Hạo Nguyệt hùng mạnh và Quang nguyên tố tinh linh Nhã Đình.

Long Hạo Thần nhìn về phía Lão Ngũ đang đứng ở cửa trung tâm giao dịch.

“Chắc là tương đương với hắn.”

“Đỉnh cấp năm?” Lục Hi hít một ngụm khí lạnh.

Đừng nói là gã, ngay cả thành viên của Săn Ma Đoàn số hai mươi mốt cấp hiệu cũng nhìn Long Hạo Thần với ánh mắt kỳ quái. Hồi mới bắt đầu làm nhiệm vụ ở Động Gào Thét Sợ Hãi, nội linh lực của Long Hạo Thần chỉ mới hơn ba ngàn, còn cách xa đỉnh cấp năm. Vậy mà chỉ trong thời gian ngắn ngủi, hắn… hắn lại đạt tới cảnh giới đỉnh cấp năm? Đây là loại ảo thuật gì vậy?

Tư Mã Tiên xoa tay, cái đầu trọc lóc kề sát vào Long Hạo Thần.

“Đại ca, còn chờ gì nữa? Có người dâng quà tận miệng, phải hốt một mớ chứ. Trăm vạn công huân thì không thể, nhưng đã là Săn Ma Đoàn cấp hiệu kỳ cựu, tôi đoán giới hạn của họ cũng phải mười vạn công huân. Chúng ta chỉ cần cược một vạn là đủ, lỡ thua cũng chẳng sao.”

“Thua cái đầu nhà ông, đại ca sao mà thua được? Dám lừa đến chỗ chúng ta, ngược chết hắn cho tôi!” Lâm Hâm hung hăng nói.

Lúc này y đang trong trạng thái phấn khích, nên bản tính tự cao lại càng thêm phách lối.

Long Hạo Thần chớp mắt.

“Công huân gấp mười, đúng là có hơi cao, như vậy không tốt lắm. Lâm Hâm, tôi sẽ chuyển hết công huân cho cậu trước, tôi chỉ giữ lại một vạn là được.”

Là người phụ trách tài chính của cả đội, công huân đương nhiên do Lâm Hâm quản lý. Tên này không chỉ tham tiền mà còn là thần giữ của, tài mặc cả cũng không tệ, rất thích hợp làm thần tài trong đội.

Trần Anh Nhi bật cười khúc khích.

“Đoàn trưởng, anh cũng học thói xấu rồi đấy.”

Long Hạo Thần đã nói giữ lại một vạn công huân, dĩ nhiên là sẽ nhận trận cá cược này.

Lâm Hâm đảo tròn mắt, thầm tính toán, nghĩ đến việc sắp thu về hơn mười vạn công huân, vẻ mặt kích động còn pha lẫn vài phần gian xảo.

Long Hạo Thần bước nhanh đến cửa trung tâm giao dịch, đi thẳng tới trước mặt Lão Ngũ.

Hắn căn bản không cần giả vờ gì cả, khuôn mặt non nớt đã đủ sức thuyết phục. Vì vậy, Lão Tam có chút lo lắng và Lão Lục đưa ra đề nghị xấu xa đều thầm yên tâm. Một thằng nhóc như vậy thì tu vi được bao nhiêu? Cho dù hắn có xuất sắc đến đâu, cùng lắm cũng chỉ vừa đột phá cấp năm. Mà Lão Ngũ đã làm săn ma giả năm năm, không biết bao nhiêu lần tìm đường sống trong chỗ chết.

“Lão Ngũ tiền bối, tôi đồng ý hoàn thành nhiệm vụ của tháp nhiệm vụ. Ngài xem, tôi đặt bao nhiêu tiền cược thì thích hợp?” Long Hạo Thần nói với vẻ rất cung kính.

Lão Ngũ mỉm cười nói: “Tùy cậu thôi, xem các người có bao nhiêu công huân.”

Long Hạo Thần có chút do dự nói: “Đội tôi vừa mới hoàn thành nhiệm vụ, cộng thêm công huân kiếm được lúc trước, chắc khoảng một vạn, tôi có thể đặt cược hết không?” Nói xong, hắn hơi ngượng ngùng cúi đầu.

May mà thành viên của Săn Ma Đoàn số hai mươi mốt cấp hiệu và Săn Ma Đoàn số bốn cấp sĩ không đi theo. Nếu không, ấn tượng của họ về Long Hạo Thần sẽ thay đổi rất nhiều. Lương thiện không có nghĩa là ngây thơ, và rõ ràng, lúc này hắn đang rất không thành thật.

Lão Ngũ mắt sáng lên, nhưng có chút cảnh giác, bản năng liếc về phía Lão Lục đứng bên cạnh.

Cô gái Lão Lục khẽ gật đầu với Lão Ngũ, ra hiệu đồng ý.

Lão Ngũ trong lòng yên tâm hẳn, hào hứng nói: “Tốt, một vạn thì một vạn. Nếu cậu thắng, chúng tôi sẽ trả mười vạn công huân. Cậu cứ đến sân đấu lớn chờ trước, chúng ta sẽ tỷ thí ở sân chiến sĩ.”

Long Hạo Thần lắc đầu: “Sân chiến sĩ không được, tôi quen dùng sân kỵ sĩ hơn.”

Lão Ngũ ngẩn ra, rồi bật cười: “Sao nào? Còn sợ tôi lừa cậu à? Tốt, sân kỵ sĩ cũng được.”

“Cảm ơn tiền bối.” Long Hạo Thần lại hành lễ một lần nữa rồi xoay người rời đi. Khoảnh khắc quay người, khóe miệng hắn khẽ nhếch lên.

Nhìn bóng lưng hắn rời đi, Lão Tam không nhịn được nói: “Lão Ngũ, thằng nhóc đó e là không đơn giản. Một vạn công huân, đối với một Săn Ma Đoàn mới thành lập là cả gia tài. Năm đó chúng ta chỉ thua năm ngàn công huân đã khiến cả đội suýt tan rã. Hắn dám lấy ra từng đó công huân, chắc chắn phải có chỗ dựa, chúng ta có nên hỏi thăm xem hắn thuộc đội nào không?”

Lão Ngũ ngạo nghễ nói: “Tam ca, anh càng lăn lộn lâu thì lá gan càng nhỏ lại. Chẳng lẽ tuổi tác của hắn có thể giả được sao? Lục muội, lấy ra đây.” Nói xong, gã chìa tay về phía Lão Lục.

Cô gái lật tay, một bức tượng điêu khắc tinh xảo tỏa ra dao động ma lực nồng đậm bay vào lòng bàn tay gã.

Lão Ngũ huơ huơ trước mặt Lão Tam: “Có thứ này rồi, chẳng lẽ tôi còn thua được sao? Đi thôi Tam ca, chúng ta đi mượn công huân, gom đủ mười vạn rồi tính tiếp.”

Long Hạo Thần nói cho đồng đội biết địa điểm ước chiến.

“Đi thôi, chúng ta qua đó chờ họ trước.”

Lâm Hâm cười gian xảo: “Đại ca, mọi người đi trước đi, tôi và Lục Hi đoàn trưởng dạo một vòng trung tâm giao dịch đã.”

Long Hạo Thần chỉ nghĩ y muốn mua quà cho Lý Hinh, nên thuận miệng đồng ý, dẫn những người khác đến sân kỵ sĩ.

Lâm Hâm và Lục Hi liếc nhau một cái, hai người liền phóng vào trong trung tâm giao dịch. Chẳng mấy chốc, tầng một và tầng hai của trung tâm giao dịch lan truyền một tin đồn: Có một Săn Ma Đoàn mới muốn khiêu chiến Lão Ngũ của Săn Ma Đoàn số tám cấp hiệu.

Tin tức này ban đầu còn khá mơ hồ, nhưng nhanh chóng khiến tất cả săn ma giả đang bày hàng ở tầng một và hai đều biết. Hơn nữa, nghe nói còn có người mở kèo cá cược.

Long Hạo Thần đến sân kỵ sĩ trình bày ý định, nhân viên công tác nhìn hắn bằng ánh mắt quái dị rồi dẫn vào trong. Đương nhiên, nhân viên sẽ không nói gì, đây là chuyện giữa các săn ma giả, không phải việc họ có thể can thiệp.

Hàn Vũ khẽ nói: “Chủ nhân, mọi việc phải cẩn thận. Dù sao đối phương cũng là săn ma giả đã trải qua không ít nhiệm vụ, kinh nghiệm chiến đấu không hề yếu.”

Long Hạo Thần gật đầu: “Tôi hiểu.”

Tư Mã Tiên ung dung nói: “Hì hì, lão Vũ, đừng căng thẳng, chúng ta cứ chờ thu công huân thôi. Lần này kiếm đủ rồi, chúng ta tạm thời không nhận nhiệm vụ nữa, đợi phó đoàn trưởng hồi phục rồi tính tiếp.”

Tư Mã Tiên và Hàn Vũ giống nhau, hiện tại đều thành tâm tín phục Long Hạo Thần, xem hắn như đại ca. Không nói đâu xa, chỉ riêng việc được tăng nội linh lực bẩm sinh, khiến tốc độ tu luyện của bản thân tăng vọt, đã làm Tư Mã Tiên tràn ngập kính nể Long Hạo Thần. Phải biết, gã là Phụ Trợ kỵ sĩ thứ ba của Long Hạo Thần, hắn đã phải mạo hiểm không nhỏ.

Đám người Long Hạo Thần ngồi ở khu nghỉ ngơi chờ đợi. Nhưng một lát sau, Lão Ngũ chưa tới thì đã có không ít người từ bên ngoài tiến vào. Những người này tuổi không lớn, nhiều nhất cũng chỉ trạc trung niên. Họ vào sân và trực tiếp tìm chỗ ngồi. Trong đám người, Long Hạo Thần thậm chí còn thấy vài khuôn mặt quen thuộc, ví dụ như Dương Văn Chiêu, đội trưởng Săn Ma Đoàn số hai cấp sĩ, và Đoạn Ức, đội trưởng Săn Ma Đoàn số ba cấp sĩ, cũng dẫn theo các đội viên của mình đến.

Hai vị đoàn trưởng đi thẳng tới bên cạnh Long Hạo Thần và ngồi xuống.

“Long huynh đệ, nghe nói lần này các người gây ra chuyện không nhỏ!” Dương Văn Chiêu liếc Trần Anh Nhi đang ngồi không xa, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ, nhỏ giọng nói.

Long Hạo Thần đương nhiên biết gã đang nói gì, nhún vai nói: “Tháp nhiệm vụ xảy ra sai sót lớn như vậy, ảnh hưởng đâu chỉ riêng đội chúng tôi.”

Dương Văn Chiêu đồng tình gật đầu: “Liên minh xử lý sự việc cũng coi như kịp thời, nếu không sẽ khiến tất cả Săn Ma Đoàn bất mãn. Mà này, làm sao cậu lại dính vào Săn Ma Đoàn số tám cấp hiệu vậy? Đây là chiêu trò cũ rồi, đám lão làng chuyên đi lừa công huân của các Săn Ma Đoàn mới như chúng ta. Lúc trước chúng tôi cũng gặp phải, nhưng tôi đã từ chối. Cậu có chắc thắng không?”

Long Hạo Thần mỉm cười: “Tuyệt đối chắc thắng thì không, nhưng người của chúng tôi không thể cứ để kẻ khác bắt nạt. Dù không thắng cũng chẳng sao, chúng tôi chỉ đặt một phần nhỏ công huân thôi mà.”

Dương Văn Chiêu kinh ngạc: “Vậy cũng tốt, xem như rèn luyện thực chiến. Thôi không nói nữa, chúng ta là đồng đội cùng đợt, tôi ủng hộ các người. Bàn cược bên kia tôi đã đặt một trăm công huân cho các người rồi.”

“Cá cược?” Long Hạo Thần tỏ vẻ đầy nghi hoặc.

Dương Văn Chiêu ngạc nhiên nói: “Bàn cược đó không phải người của cậu mở sao? Lâm Hâm đó! Còn có cả Lục Hi của Săn Ma Đoàn số bốn cấp sĩ. Mà sao Lâm Hâm và Lục Hi lại đi chung với nhau nhỉ? Tuy hắn mở kèo lớn, nhưng nếu cậu thua thì cũng phải đền không ít công huân đâu.”

Long Hạo Thần dở khóc dở cười: “Cái tên hám tiền này, thảo nào hắn lại chạy vào trung tâm giao dịch. Các người cũng là do hắn thông báo à?”

Dương Văn Chiêu cười hì hì: “Không chỉ nghe hắn thông báo mà còn phụ trách tung tin giúp nữa. Đám gà già cấp hiệu luôn muốn bắt nạt chúng ta, có chuyện lần này, dù chúng ta không kháng nghị với liên minh, các đoàn đội cùng đợt cũng biết tin, đỡ sau này bị lừa. Cậu yên tâm, Lâm Hâm gian trá lắm, hắn mở kèo một ăn ba mươi. Tức là nếu cậu thua, người đặt ba mươi công huân mới thắng được một. Cho nên các người cũng sẽ không lỗ quá nhiều đâu.”

Long Hạo Thần bình tĩnh hỏi: “Có bao nhiêu người đặt cược?”

Dương Văn Chiêu nói: “Không ít đâu. Những người chưa gặp cậu thì đa số đặt cược cho Lão Ngũ của Săn Ma Đoàn số tám cấp hiệu. Lão Ngũ đang đi mượn công huân, chắc lát nữa sẽ qua. Mà rốt cuộc cậu đặt bao nhiêu công huân thế? Sao hắn ta phải đi mượn?”

Long Hạo Thần mỉm cười, để lộ hàm răng trắng bóng.

“Một vạn.”

“Cái gì?” Không chỉ Dương Văn Chiêu, mà cả Đoạn Ức vốn trầm ổn cũng không nhịn được mà kêu lên.

“Cậu điên rồi! Một vạn công huân chúng ta phải mất bao nhiêu công sức mới kiếm được. Cậu không nghĩ cho mình cũng nên nghĩ cho đồng đội chứ!” Dương Văn Chiêu trong lời nói có vài phần trách cứ.

“Đoàn trưởng chúng tôi đặt bao nhiêu thì liên quan gì đến anh? Chúng tôi tình nguyện, thua cũng không sao.” Giọng nói mỉa mai của Trần Anh Nhi vang lên.

Dương Văn Chiêu nhìn cô, trầm giọng nói: “Anh Nhi, đừng bướng bỉnh, tôi đang nói chuyện chính sự với Long huynh đệ.”

Trần Anh Nhi làm mặt quỷ: “Chính sự cái gì? Nhìn anh nghèo kiết xác, đặt có một trăm công huân, không thấy ngượng à?”

Long Hạo Thần thấy sắc mặt Dương Văn Chiêu khó coi, liền nháy mắt ra hiệu cho Trần Anh Nhi.

“Dương huynh yên tâm, tôi dám cược nhiều như vậy, đương nhiên là có chút tự tin.”

Bên kia, Đoạn Ức đột nhiên đứng dậy, quay đầu đi ra ngoài.

Dương Văn Chiêu nghi hoặc hỏi: “Đoạn huynh, đi đâu thế? Lão Ngũ sắp tới rồi, chúng ta nên cổ vũ cho Hạo Thần chứ.”

Đoạn Ức liếc gã, nói: “Tôi đi đặt cược cho Hạo Thần.” Nói xong, gã xoay người bước đi.

Dương Văn Chiêu ngạc nhiên một lúc rồi lập tức phản ứng lại, nhìn chằm chằm Long Hạo Thần một lát cũng bật người dậy, chạy ra ngoài. Tốc độ còn nhanh hơn Đoạn Ức vài phần.

Bọn họ đều là người thông minh. Việc mà Đoạn Ức hiểu, sao gã lại không hiểu được? Long Hạo Thần là ai? Là người đã áp đảo họ trong cuộc thi tuyển chọn Săn Ma Đoàn, là người đã bày mưu tính kế trong thi đấu đoàn đội, cuối cùng dẫn dắt Săn Ma Đoàn số một cấp sĩ giành chức quán quân. Hắn sẽ làm việc không chắc chắn sao? Dám đặt cược một vạn công huân, điều này có ý nghĩa gì?

Tỷ lệ một ăn ba mươi! Nếu Long Hạo Thần thắng…

Người trong sân kỵ sĩ ngày càng đông, chỉ một lát đã có hơn năm mươi người, và con số vẫn đang tăng lên. Tất cả bọn họ, không ngoại lệ, đều là săn ma giả.

Săn Ma Đoàn số tám cấp hiệu gồm Lão Tam, Lão Ngũ, Lão Lục cùng nhau đến. Bọn họ cũng biết có người mở kèo cá cược, nhưng không thèm để ý. Kiếm công huân mà, để mọi người chia chút lợi lộc cũng tốt.

Lâm Hâm và Lục Hi gần như theo sát sau họ, đi thẳng đến bên cạnh Long Hạo Thần. Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức đi sau lưng, sắc mặt có chút khó coi.

“Cậu mở kèo cá cược?” Long Hạo Thần nhìn Lâm Hâm với ánh mắt sáng rực.

Lâm Hâm cười hì hì: “Mọi người yên tâm, tôi biết chừng mực, không thu quá nhiều công huân đâu. Mỗi người chỉ được đặt cược tối đa một vạn.”

Long Hạo Thần sa sầm mặt. Nếu lần này họ khiến đa số Săn Ma Đoàn cấp sĩ và cấp hiệu tán gia bại sản, chẳng phải sẽ trở thành đối tượng bị truy đuổi sao? Phe yếu thế ban đầu cũng sẽ bị người ta thù hận.

“Hạo Thần, cậu nói Lâm Hâm đi, thật không có đạo đức. Chúng tôi muốn đặt thêm mà hắn không chịu nhận này.” Giọng nói bực bội của Dương Văn Chiêu truyền đến.

Bởi vì Lâm Hâm và Lục Hi đều ngồi cạnh Long Hạo Thần, Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức chỉ có thể ngồi xa hơn một chút.

Lâm Hâm vẻ mặt oan uổng nói: “Không phải tôi không nhận! Là do các người đến chậm. Bàn cược của chúng tôi đóng rồi các người mới tới, tôi cũng hết cách. Đúng không Lão Lục?”

Lục Hi dường như đã thân thiết với Lâm Hâm chỉ trong chốc lát, liên tục gật đầu: “Đúng đúng, chúng tôi cũng hết cách. Còn phải nhờ nhân viên công tác của trung tâm giao dịch làm công chứng cho vụ cá cược này, thời gian có hạn, mong hai vị lần sau đến sớm hơn.”

Long Hạo Thần và Lâm Hâm nhìn nhau, lộ vẻ nghi hoặc.

Lâm Hâm khinh thường khẽ nói: “Hai tên này đặt một trăm công huân cho chúng ta là thật, nhưng cũng tự đặt một vạn công huân cho phe bên kia. Bây giờ muốn đổi ý à? Sớm biết vậy thì ban đầu đừng làm thế.”

Long Hạo Thần không nói nên lời. Công huân của một số người thật không đáng để tiếc!

Vừa nghĩ, hắn vừa vỗ nhẹ tay Thải Nhi. Thải Nhi gật đầu. Hắn đứng dậy, đi về phía sân đấu. Không cần hắn làm gì, nhân viên sân kỵ sĩ đã mời một thánh kỵ sĩ cấp bảy của Kỵ Sĩ Thánh Điện đến làm trọng tài cho trận đấu. Đương nhiên không phải mời không, năm trăm công huân làm thù lao cho vị thánh kỵ sĩ này, cũng là một săn ma giả, sẽ do người thắng trả.

Lão Ngũ cũng bước vào sân, vẻ mặt bình thản. Long Hạo Thần đã mặc Thánh Linh giáp, nhưng ít nhiều vẫn lộ vẻ non nớt.

Gã mỉm cười nói: “Tiểu huynh đệ, đã nghĩ kỹ chưa? Bây giờ giảm bớt một ít công huân vẫn còn kịp đấy.”

Long Hạo Thần lắc đầu: “Không cần, đã đến đây rồi, vậy thì tôi xin cược một phen.”

Vị Kỵ Sĩ Thánh Điện cấp bảy nhìn Long Hạo Thần, sắc mặt đột nhiên trở nên kỳ quái, nhưng sau đó lại trở lại bình thường, gật đầu với hai người, nói: “Tốt lắm, chuyển giá trị công huân hai người đặt cược cho tôi.”

Hai người lần lượt chuyển công huân.

Kỵ Sĩ Thánh Điện nói: “Đây là một trận so tài. Một bên nhận thua hoặc mất năng lực chiến đấu thì sẽ bị xử thua, không được làm đối thủ tàn tật, không được giết người. Một khi tôi phát hiện một bên không thể chịu được công kích của đối phương, tôi sẽ dừng trận đấu. Trận này có rất nhiều săn ma giả đang theo dõi, họ chính là những trọng tài công bằng nhất.”

Tay Long Hạo Thần chợt lóe sáng, Thánh Linh kiếm đã xuất hiện, mũi kiếm đặt ở vai trái, hướng về Kỵ Sĩ Thánh Điện hành lễ kỵ sĩ tiêu chuẩn.

Lão Ngũ cũng hành lễ với Kỵ Sĩ Thánh Điện. Kỵ Sĩ Thánh Điện ra hiệu, hai bên chậm rãi kéo dãn khoảng cách.

“Bắt đầu!” Kỵ Sĩ Thánh Điện hét lớn một tiếng.

Long Hạo Thần không triệu hồi thêm vũ khí nào khác, chỉ cầm Thánh Linh kiếm trong tay, làm động tác kỵ sĩ tiêu chuẩn, rồi dậm mạnh chân, xông về phía Lão Ngũ.

Lúc này, Lão Ngũ cũng đã mặc một thân áo giáp. Giáp của gã rõ ràng nặng hơn Thánh Linh giáp của Long Hạo Thần rất nhiều, tuy chỉ là trang bị ma pháp, nhưng lực phòng ngự được tăng cường đáng kể.

Vũ khí của gã là một đôi búa, thì ra là một Phủ chiến sĩ.

Búa của Lão Ngũ khá to, lưỡi búa tựa như bánh xe, tỏa ra ánh sáng lạnh buốt và dao động ma pháp nồng đậm. Trên mặt búa còn khảm một viên bảo thạch xanh hình thoi.

Đối mặt với cú xung phong của Long Hạo Thần, Lão Ngũ cười lớn, sải bước nghênh đón. Dáng người gã cao to cường tráng, lại thêm bộ giáp nặng nề, quả thật tựa như một bức tường đồng vách sắt. Trước mặt gã, Long Hạo Thần trông có vẻ gầy yếu.

Mắt thấy hai bên sắp va chạm, chiếc búa to bên trái của Lão Ngũ từ trên đỉnh đầu chậm rãi chém xuống Long Hạo Thần, còn chiếc búa bên tay phải thì không xuất kích, đặt ở bên người.

Đối diện với chiếc búa to đầy lực lượng hùng hồn và dao động linh lực, Long Hạo Thần đột nhiên dừng bước. Thánh Linh kiếm trong tay làm ra tư thế phòng ngự tiêu chuẩn.

*Keng!* Một tiếng vang lớn, ánh sáng vàng lấp lánh. Long Hạo Thần không hề di chuyển, trong khi chiếc búa lớn của Lão Ngũ lại bị chấn văng ra. Ngay khoảnh khắc đó, Thánh Linh kiếm trong tay phải Long Hạo Thần nhanh như chớp đâm ra, huyễn hóa thành vô số bóng kiếm, chính là Thiểm Điện Thứ.

Long Hạo Thần hiện tại chỉ dùng một kiếm, Lão Ngũ không thể nhận ra hắn là Thủ Hộ kỵ sĩ hay Trừng Giới kỵ sĩ. Thần Ngự Thuẫn là kỹ năng của Thủ Hộ kỵ sĩ, nhưng Thiểm Điện Thứ lại là kỹ năng của Trừng Giới kỵ sĩ.

Thần Ngự Thuẫn? Trong lòng Lão Ngũ chợt dâng lên bốn chữ này, lập tức càng thêm cẩn thận. Chiếc búa to bên phải vội vàng huy động để ngăn cản đòn tấn công của Thiểm Điện Thứ.

Nhưng Thiểm Điện Thứ của Long Hạo Thần thật sự quá mạnh, gã không cách nào hoàn toàn ngăn chặn. Ít nhất có năm, sáu nhát kiếm đâm trúng bộ giáp dày, phát ra tiếng kim loại va chạm. Năm, sáu vết hằn sâu để lại trên giáp của gã.

Một kiếm này của Long Hạo Thần tuy không dùng kỹ năng khác, nhưng lại mang theo Quang Báo Thù, uy lực dĩ nhiên không tầm thường.

Lão Ngũ vội lùi lại hai bước, hai lưỡi búa giơ ngang. Linh lực nồng đậm dao động cùng với hai luồng sáng xanh bỗng bùng lên, ngăn cản Long Hạo Thần truy kích.

Lúc này, đánh giá của gã về Long Hạo Thần đã tăng cao, theo đó thu lại vẻ khinh thường.

Một Thủ Hộ kỵ sĩ có thể dùng cả Thần Ngự Thuẫn và Thiểm Điện Thứ, hơn nữa từ lực công kích của hắn có thể thấy, Long Hạo Thần đích thực là một kỵ sĩ cấp năm. Hắn bao nhiêu tuổi rồi? Xem ra trận chiến hôm nay, mình phải dốc toàn lực mới được.

Hai thanh kiếm, hai Quang Trảm Kiếm tỏa ánh sáng vàng chém ra, ngăn chặn búa của Lão Ngũ. Long Hạo Thần lần nữa xông lên, Đột Kích!

Lão Ngũ gầm lên một tiếng, thân hình xoay nửa vòng, một đôi búa to nhanh chóng chém về phía Long Hạo Thần. Trải qua màn thăm dò trước đó, lần này gã không còn giữ lại thực lực. Linh lực xanh nồng đậm từ trong cơ thể bộc phát. Đôi búa bùng nổ ánh sáng chói mắt, lưỡi búa dường như theo đó biến thành màu đỏ rực. Dao động linh lực mạnh mẽ mang theo gió lốc, tựa như một cơn bão tố hung mãnh ập về phía Long Hạo Thần.

Phủ chiến sĩ được xếp vào hàng Cuồng chiến sĩ, hoàn toàn thiên về công kích, có chút giống Trừng Giới kỵ sĩ, chỉ là họ không có tọa kỵ. Thuộc tính của kỵ sĩ dĩ nhiên lấy quang thuộc tính làm chủ, nhưng chiến sĩ thì không như vậy, các loại thuộc tính biến hóa khác nhau.

Long Hạo Thần đang trong thế Đột Kích bỗng nhảy vọt lên không trung ba mét. Động tác này của hắn vô cùng bất ngờ, khiến hai lưỡi búa của Lão Ngũ chém hụt mục tiêu. Dưới chân hư ảo đạp bước, Long Hạo Thần đã di chuyển ra sau lưng Lão Ngũ. Hắn không chỉ né được đòn chém của Lão Ngũ mà còn tạo cho mình cơ hội tấn công.

Thiểm Điện Thứ, vẫn là Thiểm Điện Thứ. Nhưng lần này hắn lại gặp phải sự ngăn cản.

Linh lực xanh nồng đậm tạo thành một lớp kháng cự, một chuỗi linh lực bắn ra. Thiểm Điện Thứ của hắn không cách nào xâm nhập dù chỉ một li, mà Lão Ngũ sau khi chém ra hai búa đột nhiên gập eo, cả người hóa thành một luồng gió xanh đâm về phía Long Hạo Thần. Toàn Phong Trảm!

Lần này tốc độ biến chiêu cực nhanh, hơn nữa Lão Ngũ còn mượn lực từ cú chém búa, có thể trở thành săn ma giả, thực lực của gã sao có thể tầm thường?

Thần Ngự Thuẫn!

Trong tiếng va chạm kịch liệt, cho dù Long Hạo Thần dùng Thần Ngự Thuẫn cũng bị đánh bay ra mấy mét, luồng sáng xanh của Lão Ngũ như hình với bóng đuổi theo. Ánh sáng xanh sắc bén đột nhiên bùng nổ, hoàn toàn không thấy rõ bóng dáng gã.

Ánh sáng vàng của Quang Báo Thù lấp lánh, Long Hạo Thần chuyển kiếm sang tay trái, tay phải nâng lên, Lam Vũ, Quang Phù Dung đã xuất hiện trong lòng bàn tay.

Ánh sáng vàng rực rỡ, lấy ngực hắn làm trung tâm bỗng nở rộ. Dịch Thái Linh Lực hóa thành thực chất lan tràn toàn thân, nhuộm hắn và Thánh Linh giáp thành một màu vàng thần thánh.

Không lùi lại nữa, cũng không dùng Thần Ngự Thuẫn để ngăn cản, một tiếng kêu vù vù kỳ dị chỉ mình Long Hạo Thần nghe được vang lên. Song kiếm đồng thời nâng lên, trăm ngàn mũi Thiểm Điện Thứ tựa như thác lũ đánh về phía luồng sáng xanh của Lão Ngũ.

Hắn điên rồi sao? Khi thấy Long Hạo Thần dùng hai kiếm thi triển Thiểm Điện Thứ, mọi người đều bật ra ý nghĩ này.

Dùng Thiểm Điện Thứ để ngăn cản Toàn Phong Trảm cường đại của chiến sĩ? Đây là chuyện hoang đường. Toàn Phong Trảm là kỹ năng công kích mạnh mẽ nhất của chiến sĩ dưới cấp sáu. Tuy thích hợp cho quần chiến nhưng uy lực khi va chạm chính diện cũng cực kỳ kinh khủng.

Toàn Phong Trảm và Đấu Suất Toàn Viên Kiếm của Long Hạo Thần khác nhau. Đấu Suất Toàn Viên Kiếm tiêu hao ít hơn Toàn Phong Trảm, vì nó có xảo kình, cần mượn lực của kẻ địch để tăng uy lực. Nếu không, Long Hạo Thần không thể nào dùng tu vi cấp năm để sử dụng một kỹ năng cường đại như vậy.

Mà Toàn Phong Trảm hoàn toàn dựa vào lực lượng của bản thân chiến sĩ. Lấy hai tay kéo đến hông, kết hợp với sức mạnh cánh tay và linh lực, cấp tốc xoay tròn để tạo thành một đòn bộc phát. Thời gian công kích không dài bằng Đấu Suất Toàn Viên Kiếm, nhưng sức bật trong nháy mắt là không thể xem thường.

Khi một kỵ sĩ đối mặt với Toàn Phong Trảm của chiến sĩ, lựa chọn tốt nhất là né ra ngoài phạm vi công kích. Toàn Phong Trảm không thể kéo dài quá lâu và tiêu hao linh lực rất lớn.

Nhưng Lão Ngũ thuộc tính phong, tuy dáng người cao to nhưng tốc độ lại nhanh hơn người ta tưởng. Khi Long Hạo Thần bị đánh bay, gã cũng lập tức đuổi theo. Đối mặt với lực công kích cường đại và lực kéo mãnh liệt của Toàn Phong Trảm, Cửu Long Bộ cũng không thể giúp hắn hoàn toàn né tránh.

So với Toàn Phong Trảm, Thiểm Điện Thứ chẳng qua chỉ là một kỹ năng cấp hai của Trừng Giới kỵ sĩ. Một kỹ năng nhập môn cấp hai sao có thể so sánh với kỹ năng đỉnh cấp năm? Cho dù dùng cả hai tay thì sao chứ? Kiếm gãy người vong à?

Nhưng với tư cách là trọng tài, vị Kỵ Sĩ Thánh Điện không có ý định ra tay, ánh mắt nhìn Long Hạo Thần có vài phần kinh ngạc.

Cơn mưa ánh sáng ngập trời nghênh đón luồng sáng xanh. Tựa như mưa rơi trên lá chuối, âm thanh không ngừng vang lên, ánh sáng xanh và vàng điên cuồng va chạm. Đám săn ma giả đứng xem đa số có tu vi từ cấp bốn đến sáu, số người thực sự có thể nhìn rõ tình hình rất ít. Nhưng số ít người thấy rõ lại há hốc mồm, trong mắt tràn ngập vẻ rung động.

Thiểm Điện Thứ với lực công kích nhẹ, trong tình huống bình thường khi gặp phải Toàn Phong Trảm, chắc chắn sẽ bị đánh bật ra, thậm chí cả kiếm cũng văng mất.

Nhưng khi Thiểm Điện Thứ của Long Hạo Thần va chạm với Toàn Phong Trảm của Lão Ngũ, lại phát ra một chuỗi âm thanh quái dị. Hắn lại có thể từng chút một đâm sâu vào luồng sáng xanh, tựa như một cây gậy thô chọc vào chiếc quạt đang quay tròn.

Tốc độ xoay tròn của Toàn Phong Trảm bị cơn mưa ánh sáng khống chế và dần chậm lại. Khi bóng dáng gã lần nữa xuất hiện trong sân, mặt đất dưới chân đã nứt ra, trên mũ giáp và đôi búa không biết đã có bao nhiêu dấu vết xuyên thủng. May mắn là lực công kích của Toàn Phong Trảm khá mạnh, nên những vết này chưa xuyên vào người gã. Nhưng ma pháp trận trên khôi giáp đã bị phá hỏng.

Long Hạo Thần thi triển thật sự là Thiểm Điện Thứ sao? Đương nhiên không phải, đó là kỹ năng tự sáng tạo mà hắn đặt tên là Diệt Ma Thiểm.

Đó là kỹ năng được lĩnh ngộ từ Thiểm Điện Thứ và sự biến hóa ảo diệu của Lam Vũ, Quang Phù Dung, lại kết hợp với Quang Chi Đãng Dạng do Long Hạo Thần tự nghĩ ra. Gần một tháng trên đường trở về, Long Hạo Thần đã hoàn thiện kỹ năng này. Uy lực của nó đương nhiên không thể so sánh với Thiểm Điện Thứ thông thường, và dĩ nhiên tiêu hao linh lực cũng ngang bằng một kỹ năng cấp năm.

Quan trọng là kỹ năng này được xây dựng trên nền tảng của một kỹ năng cơ bản, khi kết hợp với các kỹ năng khác có thể tạo ra nhiều biến hóa. Ví dụ như nó rất hợp với thánh kiếm. Long Tinh Vũ từng nói với hắn, nếu tự sáng tạo kỹ năng, lựa chọn tốt nhất là cường hóa các kỹ năng cơ bản. Bởi vì tất cả các kỹ năng phức tạp và mạnh mẽ đều biến hóa từ kỹ năng cơ bản. Cường hóa kỹ năng cơ bản gần như tương đương với việc cường hóa tất cả các kỹ năng liên quan.

Hôm nay, trận chiến với Lão Ngũ là lần đầu tiên hắn thử nghiệm phiên bản hoàn chỉnh của Diệt Ma Thiểm. Một đòn thành công, dưới ánh mắt rung động của mọi người, đã phá hỏng Toàn Phong Trảm của Lão Ngũ.

Người kinh ngạc nhất đương nhiên chính là Lão Ngũ. Tuy Diệt Ma Thiểm không thể đâm trúng cơ thể gã, nhưng toàn thân gã như bị gió lốc quét qua, Toàn Phong Trảm của mình đã bị phá rồi sao?

Ban đầu, Lão Ngũ muốn dựa vào tu vi để áp chế Long Hạo Thần. Thần Ngự Thuẫn trước đó của hắn chưa khiến gã để tâm. Dù sao đó cũng là kỹ năng trứ danh của Thủ Hộ kỵ sĩ, lực phòng ngự của Thần Ngự Thuẫn cực mạnh. Nhưng đồng thời, Thần Ngự Thuẫn cần thời gian tích tụ, không phải lúc nào cũng dùng được. Nếu không có đồng đội hỗ trợ, đối chiến một lần là đủ đạt đến cực hạn. Nhưng vừa rồi, hai người hoàn toàn là đối đầu trực diện. Bất kể là vũ khí hay linh lực, người bị áp chế không ngờ lại là gã.

Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng Lão Ngũ. Trước đây gã chưa từng thua trận đấu nào, nhưng lúc này, gã không thể không tưởng tượng, không thể không nghĩ tới, sau lưng từng đợt lạnh lẽo.

Không thể giữ thực lực được nữa, kỵ sĩ trẻ tuổi này tuyệt không đơn giản.

Từ miệng Lão Ngũ phát ra một tiếng gầm lớn. Ngay sau đó, thân thể hùng tráng của gã bỗng bành trướng, mang lại cảm giác uy áp tựa núi non, cuồng hóa!

Cùng lúc đó, cánh tay trái gã vung lên, một luồng sáng bạc chợt lóe bên người. Ngay sau đó, một thân hình chợt phóng đại. Đó lại là một chiến sĩ cao to toàn thân bao bọc trong áo giáp. Nhưng chiến sĩ này không có hơi thở sinh mệnh.

Đây chính là pho tượng nhỏ mà Lão Lục đưa cho gã, một con rối thép được chế tạo bằng luyện kim bí thuật. Lực lớn vô cùng, sức mạnh có thể so với một chiến sĩ đỉnh cấp năm, hai tay cầm trọng kiếm.

Không thể thua, tuyệt đối không thể thua! Mang theo quyết tâm đó, Lão Ngũ đột nhiên tiến lên một bước, ánh sáng xanh đậm bỗng trở nên đặc quánh. Tốc độ và lực lượng của gã đột nhiên tăng vọt, chợt lóe lên đã đến trước mặt Long Hạo Thần, toàn lực phát động công kích. Con rối thép thì vòng qua bên cạnh, tấn công từ phía sau lưng Long Hạo Thần, đôi trọng kiếm liên tục chém ra.

Mọi chuyện xảy ra trong nháy mắt, Toàn Phong Trảm bị phá, Lão Ngũ lập tức có phản ứng.

Long Hạo Thần không cùng gã đối đầu trực diện, đối mặt với đòn tấn công từ hai phía, hắn lần nữa phát động Đột Kích. Tốc độ tăng lên, hắn xuyên qua giữa con rối thép và Lão Ngũ, thoát khỏi phạm vi công kích của họ. Cùng lúc đó, một luồng sáng vàng từ ngực hắn bắn ra. Quang nguyên tố tinh linh Nhã Đình đập bốn cánh bay lên cao, nó ngâm xướng chú ngữ vừa nhanh vừa êm tai, vang vọng toàn trường.

Khoảnh khắc Nhã Đình xuất hiện, quanh người Long Hạo Thần được bao bọc bởi một tầng Quang Minh Hỏa. Tiếp theo là lúc Nhã Đình biểu diễn. Quang nguyên tố tinh linh trải qua hai lần tiến hóa, đã thể hiện năng lực hỗ trợ cường đại của mình.

Tín Niệm quang hoàn, Thủ Hộ Ân Tứ, Cường Kích quang hoàn, Tụ Linh quang hoàn, bốn kỹ năng lớn gần như cứ hai giây một lần nối tiếp nhau rơi xuống người Long Hạo Thần. Dưới chân Long Hạo Thần, bốn vòng sáng chồng lên nhau cao tới nửa mét, biến thành một ma văn mỹ lệ.

Nguyên tố linh lô ai mà không biết? Đây là linh lô hỗ trợ tốt nhất, huống chi ở đây đều là những tinh anh trẻ tuổi của liên minh, đương nhiên họ nhận ra sinh vật cao khoảng hai thước, có bốn cánh sau lưng Long Hạo Thần, tuyệt không phải là nguyên tố tinh linh cấp thấp.

Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức nhìn đến ngây người. Diệt Ma Thiểm trước đó của Long Hạo Thần đã khiến họ vô cùng chấn kinh. Lúc này, nhìn thấy Nhã Đình sau khi tiến hóa, họ đột nhiên ý thức được rằng, mấy tháng qua dù mình đã nỗ lực, dường như vẫn còn cách Long Hạo Thần rất xa.

Con rối thép không có trí tuệ, chỉ có bản năng chiến đấu. Khi Long Hạo Thần dùng Đột Kích thoát ra, nó đã đuổi theo. Trong tiếng leng keng, hai chân giẫm đất, nó đột nhiên nhảy lên, chém về phía Long Hạo Thần.

Lão Ngũ lúc thấy Quang nguyên tố tinh linh thì hơi ngẩn ra, chậm một nhịp, lòng gã càng thêm nặng trĩu.

Chiến sĩ đối đầu với kỵ sĩ vốn chiếm ưu thế, nhưng đến nay, vị kỵ sĩ trẻ tuổi này thậm chí còn chưa triệu hồi tọa kỵ. Hơn nữa, tại sao linh lực của hắn không bị mình áp chế? Chẳng lẽ hắn cũng là một kỵ sĩ đỉnh cấp năm? Không, không thể nào, hắn mới bao lớn chứ, một kỵ sĩ đỉnh cấp năm chưa tới hai mươi tuổi, điều này là không thể.

Mang theo chấp niệm quyết thắng, Lão Ngũ theo sát con rối thép xông về phía Long Hạo Thần.

Tiếng rồng ngâm vang vọng toàn trường. Mọi người đều thấy một con rồng vàng bỗng từ dưới đất bay lên. Đối mặt với con rối thép lực lớn vô cùng, Long Hạo Thần lần nữa chọn đối đầu trực diện, khi phát động Thăng Long Kích, Quang Minh Hỏa quanh người hắn đã được Nhã Đình chuyển hóa thành Thái Dương Hỏa. Quang nguyên tố nồng đậm như muốn phun trào từ ngực Long Hạo Thần bắn ra. Thánh Dẫn Linh Lô dựa vào Giai Điệu Vĩnh Hằng sắp tiến hóa, Long Hạo Thần gần như đã có được năng lực linh khiếu của một Huy Diệu kỵ sĩ cấp sáu.

*Ong ong--*

Thanh âm quái dị vang lên trên không trung. Toàn bộ sân kỵ sĩ bị ánh sáng vàng chiếu rọi, tựa như trên bầu trời xuất hiện một mặt trời.

Con rối thép cao to không ngờ lại tan rã trong ánh sáng vàng có tiếng rồng ngâm. Khi nó bị ánh hào quang tựa như thần thánh bao phủ, thì không còn xuất hiện nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!