Trương Phóng Phóng không phải loại người mưu mô, thấy vẻ mặt do dự của Long Hạo Thần, y hào sảng nói:
“Chuyện lần này tuy tạo thành mâu thuẫn giữa hai Liệp Ma Đoàn chúng ta, nhưng cũng không hoàn toàn là chuyện xấu. Chẳng phải đã khiến ta quen biết một thanh niên tài tuấn như Long đoàn trưởng sao? Nhiệm vụ chiến tranh sắp bắt đầu, chúng ta đều là Liệp Ma Đoàn cấp hiệu, nói không chừng sẽ bị phân phối đến cùng một nhiệm vụ, khi ấy hy vọng Long đoàn trưởng vứt bỏ hiềm khích lúc trước, mọi người cùng nhau sát cánh đối phó ma tộc.”
Long Hạo Thần cười gật đầu:
“Nhất định rồi. Ma tộc là kẻ thù chung của chúng ta.”
Trương Phóng Phóng lần nữa gật đầu với Long Hạo Thần rồi mang theo hai đồng bạn rời đi.
Nhìn bóng lưng y rời đi, Long Hạo Thần thầm suy nghĩ. Tinh thần lực của hắn khác với người thường, khả năng quan sát và cảm giác nhạy bén hơn người khác. Hắn có thể cảm nhận được vị Trương đoàn trưởng này không hề cố ý làm ra vẻ, mà là thật lòng xin lỗi. Người này không đơn giản! Tấm lòng thật bao la. Nhưng qua năm năm vẫn dừng lại ở cấp hiệu, xem ra thật sự không may mắn lắm.
Nếu lần này trong nhiệm vụ chiến tranh có thể giúp y một phen, cũng xem như giúp đỡ lẫn nhau.
“Đại ca, sao chúng ta phải xin lỗi chứ! Cho dù chúng ta làm không đúng, nhưng thằng nhóc đó cũng thắng mười vạn công huân rồi, món nợ vừa mới trả xong.” Lão Ngũ không phục nói với Trương Phóng Phóng.
Sắc mặt Trương Phóng Phóng trầm xuống.
“Lão Ngũ, còn dám nói sao? Hai người các ngươi khiến ta phải nói sao đây? Mười vạn công huân, các huynh đệ đã vất vả lắm mới kiếm được! Vị Long đoàn trưởng đó không đơn giản đâu. Các ngươi nhớ kỹ, ân oán lúc trước phải quên hết đi. Sắp tới là nhiệm vụ chiến tranh, tuy loại nhiệm vụ khẩn cấp này rất nguy hiểm, nhưng cũng có lợi ích khá lớn.”
Lão Ngũ còn muốn nói gì đó thì đã bị Lão Lục kéo lại.
“Đại ca nói đúng, vị Long đoàn trưởng đó không đơn giản. Nhìn bề ngoài e rằng chưa tới hai mươi tuổi, lại có thể chính diện đánh bại huynh. Hơn nữa huynh đã dốc hết sức lực, hắn thắng cũng quang minh chính đại. Đây tuyệt đối là chênh lệch thực lực. Theo ta thấy, hắn ít nhất cũng là tu vi đỉnh ngũ giai. Cho dù chưa đột phá lục giai, nhưng dựa vào Quang Nguyên Tố Tinh Linh, trong lứa Liệp Ma Giả lần này họ cũng đứng đầu. Một kỵ sĩ như vậy, cho hắn đủ thời gian trưởng thành, sức mạnh nhất định sẽ tăng vùn vụt.”
Trương Phóng Phóng khẽ thở dài:
“Nếu các ngươi sớm có mắt nhìn, tìm hiểu lai lịch người ta, thì đã không đến mức thua thê thảm như vậy. Ta đã cố ý hỏi thăm tình hình của Long đoàn trưởng này. Hắn chính là quán quân cá nhân của đợt thi đấu tuyển chọn. Đội hắn dẫn dắt cũng đứng hàng đầu trong thi đấu đồng đội. Hơn nữa, họ chưa hoàn thành bất cứ nhiệm vụ chính thức nào của Liệp Ma Đoàn mà đã có thể thăng lên cấp hiệu. Chỉ riêng ba điều này, các ngươi đã không nên khiêu khích người ta. Chuyện gì nên buông thì phải buông. Dù sao chúng ta xui xẻo cũng không phải một, hai lần.”
Lão Ngũ và Lão Lục đều cúi đầu. Mắt Lão Ngũ có chút hoe đỏ.
“Đại ca, ta sai rồi. Là lỗi của ta mới khiến đoàn đội rơi vào tình cảnh khó khăn như vậy, ta thật có lỗi với mọi người. Ta…”
Trương Phóng Phóng tuổi thật nhỏ hơn Lão Ngũ một chút, nhưng y ra dáng đại ca vỗ vai Lão Ngũ.
“Sự việc đã xảy ra rồi, chẳng lẽ trách móc ngươi thì công huân của chúng ta sẽ trở về sao? Ta chỉ hy vọng sau này ngươi làm việc đừng lỗ mãng nữa, coi như mua một bài học đi. Chúng ta đi thôi.”
Thải Nhi rốt cuộc vẫn không thể thuyết phục được Long Hạo Thần. Hắn hiếm khi cố chấp như vậy, cuối cùng Thải Nhi vẫn mua bộ áo giáp kiên cố, tiêu tốn tám ngàn công huân. Tiếp đó, hắn lại mua cho Thải Nhi một trang bị cấp Huy Hoàng là chiếc vòng cổ ẩn thân.
Vòng cổ ẩn thân có thể che giấu hoàn hảo hơi thở của người đeo, hơn nữa còn bóp méo không gian, tạo ra hiệu quả tàng hình.
Bản thân Thải Nhi không thể thực sự ẩn thân, nàng thường phải dựa vào địa hình để che giấu thân thể. Ẩn Thân Thuật có thể thực sự ẩn mình trong không gian, thậm chí xuyên qua không gian, cần phải có tu vi thất giai mới học được. Chiếc vòng cổ ẩn thân này không cần phải nói, đã tăng cường đáng kể khả năng sinh tồn trên chiến trường cho nàng, phối hợp với năng lực của nàng, đúng là một sự ẩn giấu hoàn hảo.
Vòng cổ là trang bị trang sức, còn hiếm có hơn cả nội giáp, tiêu tốn khoảng một vạn hai ngàn công huân mới mua được. Đến đây, một mình Thải Nhi đã dùng hai vạn công huân để tăng cường thực lực.
Long Hạo Thần không mua nhiều đồ cho mình. Hắn là đoàn trưởng, nhất định phải biết nghĩ cho cả đội. Bởi vậy sau khi giúp Thải Nhi mua hai món trang bị, hắn chỉ mang nàng đi dạo quanh trung tâm giao dịch, tuyệt không có ý định mua thêm gì.
Đúng như Long Hạo Thần đã đoán, trong trung tâm giao dịch ngày càng có nhiều Liệp Ma Giả. Đồ của chính phủ không thay đổi giá, nhưng giá giao dịch giữa các Liệp Ma Giả lại tăng lên do số lượng người mua tăng vọt.
Lâm Hâm không biết đã mua những gì, lúc này lại trở thành người bán. Hơn nữa, gian hàng của y lại là nơi có nhiều người mua nhất trên tầng hai của trung tâm giao dịch.
Long Hạo Thần không định mua gì, bèn mang theo Thải Nhi đi qua xem thử.
Lâm Hâm vẫn làm nghề cũ, bán đan dược, hơn nữa bán không hề rẻ. Dược phẩm chủ lực có vài loại: Bích Ngọc Hộ Thể Hoàn, cũng chính là tên y tạm gọi là thuốc tăng lực, có thể tăng năm trăm ngoại linh lực. Ngoài ra còn có Bạo Linh Đan và Hồi Linh Đan.
Bởi vì đã có Đại Hồi Linh Đan và Đại Lực Đan, những đan dược khác đều bị nhóm Long Hạo Thần bỏ qua. Còn về Bạo Linh Đan, hai mươi viên đã đủ dùng. Lâm Hâm nhạy bén đến mức nào, liền lấy hàng tồn ra đây buôn bán.
Đan dược do Lâm Hâm luyện chế hiển nhiên không thể so sánh với hàng chính phủ. Nhưng chính phủ bán dược giá bao nhiêu? Thánh Linh Đan một viên một vạn công huân đã được tính là rẻ rồi.
Ma Dược Sư có số lượng cực kỳ hiếm hoi, nên đan dược được bán trong trung tâm giao dịch rất ít. Hơn nữa, nhiệm vụ chiến tranh khẩn cấp sắp diễn ra, một viên đan dược hữu dụng có thể gia tăng cơ hội sống sót!
Vì thế, giá đan dược của Lâm Hâm cũng nước lên thì thuyền lên. Trong kho hàng tồn của y, Bích Ngọc Hộ Thể Đan có khá nhiều, không ngờ đã lên tới bốn trăm công huân một viên.
Công huân không thể dùng tiền bạc để so sánh. Phải biết rằng, tiêu diệt một con Bích Lục Song Đao Ma cũng chỉ được mười công huân mà thôi. Bốn trăm công huân không phải là con số nhỏ.
Nhưng lần này các đội Liệp Ma Đoàn chấp hành nhiệm vụ đa số đều là cấp hiệu, người mua rất nhiều, tuy giá cao nhưng vẫn bán đắt như tôm tươi.
Còn về Bạo Linh Đan, trực tiếp bán tới một ngàn công huân một viên. Hồi Linh Đan thì sáu trăm công huân, đây còn là giá chưa ổn định.
Theo lời Lâm Hâm nói thì: “Ta đây không mở phiên đấu giá đã là nể mặt anh em cùng là Liệp Ma Giả rồi đấy.”
Long Hạo Thần dĩ nhiên sẽ không cản y. Tuy Lâm Hâm có hơi lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, nhưng đem đan dược không cần dùng bán cho đồng đội, có thể giúp mọi người trên chiến trường có thêm khả năng sống sót, cũng coi như là chuyện tốt. Dù sao công huân là vật chết, còn dược phẩm giúp tăng chiến lực và hồi phục lại có tác dụng cứu mạng.
Cả một buổi chiều bận rộn, mọi người đã chọn mua xong xuôi.
“Đoàn trưởng, giải quyết xong rồi. Chúng ta về thôi.”
Các đồng đội tụ tập bên cạnh Long Hạo Thần, ai nấy đều cười híp mắt nhìn hắn và Thải Nhi. Nhìn bộ dạng của họ, Long Hạo Thần cảm thấy có gì đó lạ, nhưng không nghĩ ra là lạ ở chỗ nào. Bên Lâm Hâm đã bán hết đan dược, mọi người cùng nhau trở về tòa nhà.
Về đến nhà, Long Hạo Thần nói:
“Mọi người khoan hãy đi, đem trang bị mua được lấy ra xem thử, để chúng ta cùng làm quen.”
Lần này mục tiêu là mua trang bị cấp Huy Hoàng, mỗi món đều có thể tăng cường tu vi, năng lực của mỗi người đương nhiên sẽ có biến hóa. Sau khi làm quen rồi mới có thể duy trì sự ăn ý như trước.
Lâm Hâm nói:
“Ta nói trước nhé. Ta mua toàn là vật phẩm tiêu hao. Ta không biết công kích, nhưng ta có dược. Tiền bán dược ta đều đổi thành quyển trục ma pháp, đến lúc mấu chốt, chỉ cần quăng quyển trục ra cũng đủ chống đỡ một lúc. Trong đó có mười quyển trục ngũ giai, năm quyển trục lục giai, còn có một quyển trục thất giai ta phải dùng tới một vạn công huân mới mua được. Cụ thể thì sau này lúc ra tiền tuyến, ta sẽ lấy ra cho mọi người xem. Về phần trang bị, ta không mua gì cả. Có pháp trượng Hỏa Vân Tinh, ta tạm thời không cần trang bị khác, đợi đột phá lục giai rồi tính sau.”
Long Hạo Thần nói:
“Tốt, Nguyên Nguyên, nàng thì sao?”
Vương Nguyên Nguyên nói:
“Cự Linh Thần Thuẫn của ta vừa là vũ khí vừa là khiên, nên không cần gia tăng gì thêm. Hơn nữa ta không giỏi phòng ngự, vẫn thích dùng khiên bằng cả hai tay hơn. Vì vậy vũ khí không thay đổi. Ta có mua một bộ áo giáp thuộc tính không gian cấp Huy Hoàng, tên là Không Gian Thủ Hộ, tốn hết ba vạn công huân.”
Nói đến đây, mặt nàng hơi đỏ lên. Lần này cả nhóm mua trang bị, bộ giáp của nàng có giá khá đắt.
Long Hạo Thần mỉm cười nói:
“Kỹ năng kèm theo là gì?”
Vương Nguyên Nguyên nói:
“Kèm theo là Không Gian Hộ Thuẫn ngũ giai, chỉ cần ta phóng thích một phần năm linh lực so với khi một Không Gian Ma Pháp Sư sử dụng kỹ năng này là có thể kích hoạt. Đồng thời nó còn có tác dụng tăng ba phần trăm tốc độ tụ linh. Vật liệu có thêm bí ngân, giúp toàn diện nâng cao thực lực của ta.”
Long Hạo Thần giơ ngón cái lên.
“Đáng giá. Bộ áo giáp này nếu mua bên ngoài chắc phải là một con số thiên văn. Nguyên Nguyên có mắt nhìn không tồi.”
Vương Nguyên Nguyên cười nói:
“Ít nhất có thể dùng đến thất giai, trước khi tới thất giai thì ta sẽ không đổi áo giáp.” Hiển nhiên nàng rất hài lòng với bộ giáp Không Gian Thủ Hộ.
Long Hạo Thần hỏi:
“Nàng còn mua gì khác không?”
Vương Nguyên Nguyên lè lưỡi:
“Đã xài tới ba vạn công huân, còn mua thêm chắc ta chết mất.”
Long Hạo Thần nói:
“Những người khác đâu? Ai nói trước nào?”
Trần Anh Nhi giơ tay:
“Tới ta, tới ta. Ta cũng không mua thứ gì đắt tiền, chỉ là một ít đan dược chuyên dùng cho ma thú ăn. Thứ này Dược ca không luyện chế được, ta cảm thấy Mạch Đâu sắp thăng cấp. Tổng cộng tốn bốn ngàn công huân.”
Hàn Vũ nói:
“Ta đổi một tấm Thuẫn Bài cấp Huy Hoàng, tên là Quang Chi Phản Xạ, kèm theo ba loại quang nguyên tố gia trì vào hộ thuẫn. Lực phòng ngự có thể so với Thần Ngự Thuẫn. Đồng thời còn có tác dụng phản đòn ma pháp công kích. Những thứ khác không đổi, tiêu tốn một vạn một ngàn công huân.”
Đến phiên Tư Mã Tiên.
“Đại ca, ta mua hơi nhiều đồ, đừng trách ta nhé! Cậu nói đúng, ta không thể cứ mặc áo choàng ma pháp mãi được. Ta mua một bộ áo giáp nửa người, thuộc tính quang minh, có thể tăng một ngàn ngoại linh lực, đồng thời kèm theo kỹ năng kéo dài, có thể kéo dài thời gian thi triển tất cả kỹ năng, giúp ích rất lớn cho trạng thái cuồng hóa của ta. Bộ giáp này tốn tám ngàn công huân. Còn nữa, ta đã đổi vũ khí, để cho các ngươi xem này. Vũ khí này gần như làm chật cả nhẫn trữ vật của ta luôn, hi hi.”
Nói xong, gã vô cùng đắc ý cười lên. Chỉ thấy trong tay gã chợt lóe lên một luồng sáng vàng, rồi bỗng khuếch tán ra kim quang nồng đậm. Một vật khổng lồ xuất hiện trong lòng gã.
Thứ này thật sự có chút khoa trương, lúc nhìn thấy nó, ngay cả Long Hạo Thần cũng phải trợn tròn mắt, thì thầm:
“Thứ này... bạo lực quá rồi đấy.”
Tư Mã Tiên cười ha hả:
“Lão đại, ta vốn đi theo con đường bạo lực mà! Ngoại linh lực bẩm sinh của ta mạnh hơn người thường, lại còn được tăng phúc của quang minh thêm một ngàn ngoại linh lực, không dùng loại vũ khí này thì thật có lỗi với chính mình.”
Vũ khí trong tay gã rất đặc biệt. Nói đơn giản thì đó là một quả cầu sắt khổng lồ.
Thứ này không có chút hoa mỹ nào, đường kính khoảng một mét. Quả cầu sắt bóng loáng tỏa ra quang nguyên tố nồng đậm. Cho dù với thân hình như Tư Mã Tiên, ôm nó cũng có chút vất vả. Tuy không biết làm bằng vật liệu gì, nhưng e rằng nó nặng ít nhất cũng hơn ngàn cân.
Tư Mã Tiên đắc ý giới thiệu “bạn đồng hành” của mình:
“Vũ khí của ta tên là Quang Chi Đại Lực Hoàn, nói ra thật là may mắn. Bởi vì thứ này không ai thèm lấy, nên ta đã mua được với giá hời, chỉ tốn một vạn sáu ngàn công huân. Phải biết là bên trên nó được tráng một lớp kim tinh. Trong cấp Huy Hoàng, nó tuyệt đối là hàng đỉnh cấp. Trang bị nào ở cấp độ này, ít nhất cũng phải khởi điểm ba vạn công huân. Kỹ năng kèm theo của Quang Chi Đại Lực Hoàn là Phấn Toái. Chỉ có một kỹ năng này thôi, ta chưa thử uy lực. Nghe nói bên trong Quang Chi Đại Lực Hoàn là một viên ma tinh của quang ma thú thất giai. Ta mua nó từ phía chính phủ, nghe nói nếu có thể đổi thành ma tinh của ma thú bát giai, Quang Chi Đại Lực Hoàn của ta sẽ thăng cấp thành trang bị truyền kỳ. Nếu có đủ kim tinh dung nhập vào, có khả năng đạt tới trang bị cấp đỉnh truyền kỳ.”
Cẩn thận xem xét quả cầu sắt này có thể phát hiện, phía bên mép có một tay nắm, ngoài ra còn có một sợi dây xích vàng dài hơn ba mét, to bằng cánh tay của Tư Mã Tiên.
Long Hạo Thần không nhịn được nói:
“Đây chẳng phải là phiên bản phóng đại của Lưu Tinh Chùy sao?”
Tư Mã Tiên cười hì hì:
“Cũng có thể coi là vậy. Ta còn thấy sợi xích hơi ngắn một chút, nhưng với sức mạnh hiện tại của ta thì cũng đủ rồi. Chờ sau này tu vi tăng cường, nhất định sẽ chế tạo lại nó. Lúc mới thấy thứ này, ta đã yêu nó tha thiết. Ta quyết định sẽ xem nó là trang bị cả đời của mình. Sau này ta nhất định sẽ tìm cách tăng cấp cho nó.”
Hàn Vũ vỗ trán.
“Tư Mã, sau này ra đường tuyệt đối đừng nói với người ta ngươi đi ra từ Mục Sư Thánh Điện, nếu không Mục Sư Thánh Điện sẽ tìm ngươi tính sổ đấy. Còn nữa, lúc ngươi đến Mục Sư Thánh Điện học ma pháp, đừng bao giờ mang theo thứ này…”
Tư Mã Tiên hừ một tiếng:
“Ta có làm mất mặt Mục Sư Thánh Điện đâu, sợ cái gì? Nói không chừng Mục Sư Thánh Điện còn lấy ta làm vinh quang ấy chứ.” Nói rồi, gã tung quả cầu sắt khổng lồ lên hai lần. Tuy nó chỉ rời khỏi tay gã khoảng một mét, nhưng khi gã chụp được, mặt đất dưới chân cũng có chút rạn nứt.
Long Hạo Thần hỏi:
“Hết rồi sao? Các ngươi chỉ mua bấy nhiêu trang bị thôi à?”
Năm người bí hiểm liếc nhau, trên mặt đều hiện lên nét cười.
Lâm Hâm đắc ý nói:
“Đại ca, biết ngay cậu sẽ nói thế mà. Chúng ta đương nhiên biết không cần giữ lại nhiều công huân. Vừa rồi là trang bị chúng ta mua cho mình, tiếp theo là mua cho cậu.”
“Ta?” Long Hạo Thần ngẩn ra, nhìn mọi người với vẻ mặt cười xấu xa. “Các ngươi…”
Hàn Vũ nói:
“Đoàn trưởng, chúng ta đều thấy cậu đi dạo trong trung tâm giao dịch. Cậu chỉ tiêu công huân của Lâm Hâm để mua hai bộ trang bị cho phó đoàn trưởng mà thôi. Nhưng còn chính cậu thì sao? Chúng ta hiểu rõ, cậu hy vọng tiết kiệm công huân cho mọi người dùng. Nhưng cậu có từng nghĩ, cậu là hạt nhân của đội chúng ta, là trụ cột vững vàng. Chỉ có cậu tăng thực lực, mới có thể bảo đảm an toàn cho cả đội trong chiến tranh. Đây tuyệt đối không phải ích kỷ, mà là việc nhất định phải làm. Cho nên, mọi người đã cùng nhau tự tiện mua ba bộ trang bị cho cậu.”
Nói xong, trong tay Hàn Vũ chợt lóe lên luồng sáng vàng, xuất hiện một thanh kiếm có hình dáng cổ xưa.
Thanh kiếm này có chiều dài gần bằng Thánh Linh Kiếm, đều khoảng bốn mét, nhưng rộng hơn Thánh Linh Kiếm vài phần. Trên thân kiếm có hai rãnh máu, chạy từ mũi kiếm đến chuôi kiếm. Trong hai rãnh này đều có ma văn hình rồng. Không có chỗ khảm bảo thạch, nhưng khi thanh trọng kiếm này được lấy ra, không khí trong cả căn nhà dường như hạ xuống vài phần. Sát khí nồng đậm ập vào mặt. Bị một thanh trọng kiếm có rãnh máu lớn như vậy đâm trúng, chỉ riêng mất máu thôi cũng đủ chết rồi.
Hàn Vũ nghiêm túc nói:
“Trọng kiếm này tên là Quang Phạt, giá một vạn sáu ngàn công huân. Giống như Quang Chi Đại Lực Hoàn của Tư Mã, chúng ta đã mua nó với giá hời. Bởi vì yêu cầu sử dụng nó khá đặc biệt, người thường không dùng được. Nó yêu cầu người sử dụng phải có thuộc tính quang minh, hơn nữa nội linh lực bẩm sinh phải vượt qua bảy mươi.”
“Thanh Quang Phạt này nghe nói là do một tiền bối Trừng Giới Kỵ Sĩ truyền lại, luôn được cất trong kho của trung tâm giao dịch. Dù sao kỵ sĩ có nội linh lực bẩm sinh vượt qua bảy mươi quá hiếm gặp. Nó có kỹ năng phóng Thuấn Phát Thánh Kiếm, dùng nó phóng ra Thánh Kiếm, linh lực tiêu hao không khác gì bình thường, nhưng kỹ năng lại là tức thời. Kèm theo đó là kỹ năng hút linh lực. Một khi đâm trúng kẻ địch, nhất định sẽ hấp thu vài chục điểm linh lực chuyển hóa thành quang minh linh lực trả về cho người sử dụng.”
“Kiếm tốt!” Long Hạo Thần bật thốt.
Có lẽ thanh Quang Phạt không thể so sánh với Lam Vũ, Quang Phù Dung của hắn, nhưng phẩm chất cũng đã rất tốt, hơn nữa còn kèm theo hai kỹ năng rất thực dụng. Thuấn Phát Thánh Kiếm, tuy tiêu hao linh lực như nhau, nhưng việc đột ngột bộc phát một kỹ năng ngũ giai trong chiến đấu sẽ mang lại tác dụng không thể lường trước. Còn về năng lực hút linh lực thì cực kỳ thích hợp cho quần chiến, đặc biệt là khi đối phó với ma tộc cấp thấp. Đâm trúng một cái có thể thu về mười điểm linh lực, nếu đối mặt với Bích Lục Song Đao Ma, Long Hạo Thần chỉ cần một chiêu Diệt Ma Thiểm hoặc Thiểm Điện Thứ bình thường đâm ra, bao phủ mười kẻ địch là có thể! Không cần nghi ngờ, nó sẽ tăng mạnh khả năng chiến đấu kéo dài của hắn trên chiến trường. Một vạn sáu ngàn công huân thật sự không đắt.
Hàn Vũ mỉm cười nói:
“Đợi sau này Long Hạo Thần có lựa chọn tốt hơn, thanh kiếm này có thể cho ta sử dụng, xem như nhất cử lưỡng tiện.”
Long Hạo Thần mới định cảm ơn thì trong tay Vương Nguyên Nguyên cũng chợt lóe lên luồng sáng vàng. Một tấm Thuẫn Bài cao khoảng hai mét xuất hiện trên tay cô.
“Huy Hoàng Thánh Thuẫn Bài, kèm theo kỹ năng Thánh Thuẫn Thuật. Tuy chỉ có một kỹ năng, nhưng Thánh Thuẫn Thuật là kỹ năng lục giai của Thủ Hộ Kỵ Sĩ các ngươi. Giống như Quang Phạt, Thánh Thuẫn Thuật trên tấm khiên này chỉ cần tiêu hao linh lực, nhưng là thuấn phát. Tuy nhiên, Thánh Thuẫn Thuật tiêu hao khá lớn, sử dụng một lần dường như cần tiêu hao ba trăm linh lực, có hiệu quả kéo dài mười giây.”
Lâm Hâm vươn tay phải ra, một luồng sáng vàng trực tiếp rơi trên mặt đất, rồi bỗng chốc biến lớn. Một bộ giáp có cả mũ trụ xuất hiện trước mắt Long Hạo Thần.
Bộ giáp này toàn thân màu vàng sẫm, bên trên có hoa văn cổ kính sâu sắc. Tuy không chói mắt nhưng chỉ cần bộ giáp đứng đó, cũng đủ khiến người ta có cảm giác uy nghiêm.
“Huy Hoàng Thánh Giáp, cùng với Huy Hoàng Thánh Thuẫn Bài là một bộ sáo trang, kèm theo kỹ năng Thánh Linh Thủ Hộ của Thủ Hộ Kỵ Sĩ lục giai. Giống như Thánh Thuẫn Thuật, thi triển Thánh Linh Thủ Hộ cũng là thuấn phát, mỗi lần tiêu hao ba trăm điểm linh lực. Hơn nữa, hai món này là sáo trang, khi sử dụng đồng thời sẽ kích hoạt kỹ năng sáo trang, gọi là Huy Hoàng. Kỹ năng này giúp giảm một phần ba linh lực tiêu hao khi phát động kỹ năng của hai trang bị, đồng thời uy lực kỹ năng cũng tăng một phần ba.”
Cực phẩm! Có thể nói cả ba món trang bị cấp Huy Hoàng này đều có thể dùng từ “cực phẩm” để hình dung. Hai món sáo trang Huy Hoàng đều kèm theo kỹ năng phòng ngự lục giai, cho dù là một Huy Diệu Kỵ Sĩ có được chúng, cũng tuyệt đối là trang bị đỉnh cấp. Lại còn có kỹ năng sáo trang thực dụng. Ba trang bị này đều dành cho Long Hạo Thần, gần như vũ trang cho hắn đến tận răng. Khi làm Thủ Hộ Kỵ Sĩ, tổng thể lực phòng ngự của hắn sẽ tăng lên một bậc, cho dù chưa đột phá, cũng có thể xem như là một Thủ Hộ Kỵ Sĩ cấp Huy Diệu.
“Các ngươi…” Hốc mắt Long Hạo Thần nóng ran. Mặc kệ hắn có thiên phú giỏi đến đâu, năng lực phòng ngự trời sinh tăng tiến nhiều ít thế nào, dù sao hắn cũng chỉ là một thiếu niên mười lăm tuổi. Đối diện với những người bạn hết lòng vì mình, sao hắn có thể không cảm động cho được?
Vương Nguyên Nguyên nói:
“Đoàn trưởng, lời khách sáo không cần nói. Chúng ta là đồng đội, cậu là hạt nhân của chúng ta. Không có cậu, chúng ta không thể nào sống sót trở về từ lãnh địa ma tộc. Cậu mạnh, thì đoàn đội cũng mạnh. Chỉ khi cậu đủ mạnh, chúng ta đối mặt với kẻ địch mới có cơ hội sống sót.”
Bọn họ chọn bộ trang bị này cho Long Hạo Thần hoàn toàn là thật lòng. Sự thật là họ thậm chí đã lựa trang bị cho Long Hạo Thần trước, rồi mới dùng số công huân còn lại để mua đồ cho mình. Mỗi khi gặp cường địch, Long Hạo Thần vĩnh viễn là Thủ Hộ Kỵ Sĩ chắn trước mặt họ. Thánh Dẫn Linh Lô của hắn vĩnh viễn kéo lấy đối thủ cường đại nhất, bất kể đối thủ đó hắn có thể ngăn được hay không. Tất cả những gì hắn làm, các đồng đội đều nhìn thấy.
Lâm Hâm cười hì hì:
“Đại ca, mau nhận đi. Ta phải đi ngủ đây. Ngày mai phải tranh thủ thời gian luyện thêm ít đan dược. Hiện tại số công huân còn lại chưa tới mười vạn, nhưng tin rằng sau khi chấp hành nhiệm vụ lần này trở về, chúng ta có thể bù lại phần thiếu hụt này.”
Ánh mắt hoe đỏ của hắn lướt qua từng người.
“Ta sẽ không nói cảm ơn, như vậy khách sáo quá. Mọi người nghỉ sớm đi, trước khi xuất phát cố gắng điều chỉnh trạng thái đến mức cao nhất.”
Nói xong, Long Hạo Thần đem ba bộ trang bị trước mặt lần lượt thu vào, rồi ôm Thải Nhi trở về phòng.
Năm người nhìn nhau cười, cũng vui vẻ cầm trang bị của mình về phòng. Trải qua cuộc mua sắm hôm nay, tuy không thể nói mỗi người đều được vũ trang đến tận răng, nhưng cũng đủ để thực lực toàn đội tăng lên một bậc. Phải biết rằng, cho dù là trong các Liệp Ma Đoàn cấp suất, kỵ sĩ có thể sở hữu nguyên bộ trang bị cấp Huy Hoàng như Long Hạo Thần cũng rất hiếm hoi. Huống chi đội của họ mới chỉ là cấp hiệu. Đem toàn bộ công huân đổi thành chiến lực nhất định có thể nâng cao khả năng sinh tồn trên chiến trường.
Ba ngày trôi qua trong nháy mắt. Sáng sớm, bên ngoài khu nhà của Liệp Ma Đoàn, bốn mươi hai chiếc xe ngựa đã yên lặng chờ sẵn. Trên thùng xe đều có đánh số. Trong đó có bốn chiếc cấp sĩ, chín chiếc cấp hiệu, hai mươi hai chiếc cấp suất, bốn chiếc cấp vương, và ba chiếc xe không có đánh số, chúng đứng ở phía trước đoàn xe.
Bốn mươi hai đội Liệp Ma Đoàn cùng xuất phát làm nhiệm vụ, một cảnh tượng hiếm thấy trong Liên Minh Thánh Điện. Hơn hai trăm tinh nhuệ của liên minh, những cường giả đã từng sinh tử chiến đấu với ma tộc, lần lượt lên xe theo số thứ tự. Mãi đến hiện tại, họ vẫn không biết nhiệm vụ của mình là gì, chỉ biết mục tiêu là Trấn Nam Quan, nơi đóng quân của Mục Sư Thánh Điện.
Cùng hành động với bốn mươi hai đội Liệp Ma Đoàn, còn có một đội quân tinh nhuệ trực thuộc Liên Minh Thánh Điện, tổng số khoảng năm ngàn người, thuộc Lục Đại Thánh Điện, thực lực của họ là không thể nghi ngờ. Trong đó, viện quân do Kỵ Sĩ Thánh Điện phái ra là mạnh nhất, do Thánh Kỵ Sĩ Trưởng Hàn Khiếm trực tiếp thống lĩnh một đội kỵ sĩ một trăm người, toàn bộ đều là cường giả thất giai của Kỵ Sĩ Thánh Điện. Càng đáng sợ hơn là, toàn bộ kỵ sĩ trong đội này đều là Bí Ngân Cơ Tòa Kỵ Sĩ. Họ là tinh nhuệ trụ cột thực sự của Kỵ Sĩ Thánh Điện. Từ đó có thể thấy nguy cơ ở Trấn Nam Quan lớn đến mức nào.
Thánh Kỵ Sĩ Trưởng Hàn Khiếm của Kỵ Sĩ Thánh Điện cũng là tổng chỉ huy của lần hành động này. Bốn mươi hai đội Liệp Ma Đoàn, năm ngàn viện quân tinh nhuệ từ Lục Đại Thánh Điện toàn bộ đều nghe theo sự điều khiển của ông.
Long Hạo Thần và các đồng bạn lên chiếc xe có số hai mươi mốt cấp hiệu. Họ nhận được nhiệm vụ rất đơn giản, đi theo đại đội hướng đến Trấn Nam Quan, nhiệm vụ chiến tranh cụ thể sẽ được phân phối sau khi tới nơi.
Bởi vì Thánh Thành nằm ở trung tâm của Liên Minh Thánh Điện, nên khoảng cách từ đây tới các quan ải lớn không khác biệt nhiều. Dưới tình huống hành quân gấp, chỉ vài ngày sau, đại đội viện quân đã tới nơi cách Trấn Nam Quan khoảng ngàn dặm.
Nhưng chỉ mới đến đây, không khí của toàn đội viện quân bỗng trở nên nặng nề. Bởi vì cho dù cách xa ngàn dặm, họ vẫn có thể nhìn thấy khói lửa bốc lên ở phương xa, hướng đó chính là Trấn Nam Quan.
Thánh Kỵ Sĩ Trưởng Hàn Khiếm phản ứng rất nhanh, lập tức ra lệnh tăng tốc hành quân. Cùng lúc đó, ông tự mình dẫn đầu đoàn Kỵ Sĩ Thánh Điện, bốn Liệp Ma Đoàn cấp vương, và ba chiếc xe không rõ cấp bậc, tách khỏi đội hình chính, xông thẳng về phía Trấn Nam Quan.
Nhóm Long Hạo Thần nhìn ra từ cửa sổ xe, thấy từ bảy chiếc xe phía trước phóng ra hai mươi bóng người. Tốc độ của họ nhanh như điện xẹt, tu vi ít nhất cũng trên thất giai. Trong đó, sáu người từ trong xe ngựa, Long Hạo Thần chỉ thấy được bóng dáng màu xanh.
“Nếu phải đánh nhau, bóp chết lũ ma tộc nhãi con!” Tư Mã Tiên vẻ mặt hưng phấn vung nắm đấm. Gã là một tên hiếu chiến chính hiệu.
Một đường đi tới, vì hành quân vội vã, mọi người đa số đều ở trên xe ngựa, thật sự rất bức bối. Đặc biệt là Tư Mã Tiên vừa có được Quang Chi Đại Lực Hoàn, sớm đã không thể kiềm chế. Gã đã lấy Quang Chi Đại Lực Hoàn ra thử nghiệm uy lực một lần. Đối tượng thực nghiệm đương nhiên là Long Hạo Thần.
Nên nói sao đây. Khi Tư Mã Tiên nắm sợi xích, để uy lực của Quang Chi Đại Lực Hoàn phát huy hoàn toàn, Long Hạo Thần phải dựa vào kỹ năng phụ Thánh Thuẫn Thuật của Huy Hoàng Thánh Thuẫn Bài, cộng thêm Thần Ngự Thuẫn của mình, mới miễn cưỡng chặn lại được, nhưng cũng bị đẩy lùi sáu bước, suýt nữa ngã quỵ, hai tay tê rần.
Đương nhiên, sau một kích đó, Tư Mã Tiên muốn phát ra một đòn công kích uy lực như vậy cũng cần thời gian tích tụ.
Sở dĩ có thể phát huy ra uy lực lớn như vậy, thật sự là do Quang Chi Đại Lực Hoàn quá biến thái. Bản thân nó có kỹ năng phụ Phấn Toái với sức bật siêu mạnh. Hơn nữa, kỹ năng này được khắc vĩnh viễn trên Quang Chi Đại Lực Hoàn, và ma tinh bên trong nó có thể tự hấp thu quang nguyên tố trong không khí. Cho nên, kỹ năng Phấn Toái này thậm chí không cần tiêu hao linh lực của Tư Mã Tiên.
Đáng sợ hơn là, kỹ năng Phấn Toái và Quang Chi Đãng Dạng do Long Hạo Thần sáng tạo ra lại có hiệu quả cộng hưởng. Có thể nói là lửa gặp gió, uy lực tăng gấp bội, ngay cả Long Hạo Thần cũng suýt nữa không đỡ nổi.
Sau lần thử nghiệm đó, Tư Mã Tiên sớm đã nôn nao, muốn dùng ma tộc để thử vũ khí của mình. Gã đúng là yêu chết cái Quang Chi Đại Lực Hoàn này. Nếu không phải không gian trong xe có hạn, gã hận không thể ôm lấy bảo bối sắt thép này.
Hàn Vũ nói với Long Hạo Thần:
“Đoàn trưởng, cậu nói xem ba chiếc xe ngựa phía trước là Liệp Ma Đoàn cấp mấy?”
Long Hạo Thần nói:
“Chắc là cấp đế.”
Hàn Vũ có chút hưng phấn:
“Vậy có phải là cấp danh hiệu không? Giống như sáu vị nhân vật truyền kỳ mà chúng ta gặp ở Khu Ma Quan lúc trước?”
Long Hạo Thần lắc đầu:
“Khả năng không lớn.”
Lâm Hâm ở một bên nói:
“Phải nói là không có khả năng mới đúng. Liệp Ma Đoàn cấp danh hiệu không nhận bất cứ nhiệm vụ nào của liên minh. Họ đều là những anh hùng thực sự của liên minh, và cũng sẽ không ở lại Thánh Thành. Các thành viên của Liệp Ma Đoàn cấp danh hiệu nhất định là tu vi cấp chín, nhưng tu vi cửu giai không nhất định sẽ trở thành Liệp Ma Đoàn cấp danh hiệu. Theo ta thấy, trong ba chiếc xe ngựa đó chắc là Liệp Ma Đoàn cấp đế, chẳng qua thực lực khác nhau mà thôi. Chiếc xe ngựa dẫn đầu rất có thể là một Liệp Ma Đoàn cường đại được tạo thành từ sáu vị cường giả cửu giai.”
Vương Nguyên Nguyên gật đầu:
“Dược ca nói không sai. Với thực lực như chúng ta, chưa chắc đã làm được chủ lực, cùng lắm là đứng ngoài cổ vũ thôi. Giết được bao nhiêu thì tốt bấy nhiêu.”
Cô nàng này cũng hiếu chiến thật! Một chút cũng không thua kém Tư Mã Tiên.
Hai tiếng đồng hồ sau, khi viện quân rốt cuộc đến Trấn Nam Quan, nhóm Long Hạo Thần cuối cùng cũng hiểu vì sao liên minh lại khẩn cấp ban hành nhiệm vụ chiến tranh.
Khói đặc hỗn hợp với mùi máu tươi cùng tiếng chém giết ập vào mặt. Vừa mới xuống xe ngựa, sắc mặt Long Hạo Thần đã trở nên trầm trọng. Bởi vì hắn kinh hãi nhìn thấy, có tổng cộng mười hai cột sáng khổng lồ phóng lên trời. Bảy mươi hai Trụ Ma Thần của ma tộc không ngờ lại xuất hiện tới mười hai vị?
Khói đặc từ Trấn Nam Quan bốc lên, tiếng chém giết đinh tai nhức óc. Không ngờ chiến trường lại ở bên trong Trấn Nam Quan, xem ra tòa hùng quan này sắp không thể trụ nổi.
Quan chỉ huy tạm thời thay thế Hàn Khiếm chỉ huy viện quân lập tức ra lệnh, tất cả Liệp Ma Đoàn tự do tham gia chiến đấu. Viện quân của Lục Đại Thánh Điện thì do quan chỉ huy của mỗi thánh điện phụ trách, tiến vào Trấn Nam Quan.
Có lẽ vì lúc trước Hàn Khiếm đã mang một đội viện quân tới Trấn Nam Quan, nên cửa thành vẫn mở rộng. Long Hạo Thần mới chuẩn bị dẫn đội vào thành thì đã bị gọi lại.
“Hạo Thần!” Lục Hi, Lý Hinh và các thành viên của Liệp Ma Đoàn số hai mươi hai cấp hiệu đều chạy tới, tụ hợp cùng nhóm Long Hạo Thần.
Không chỉ có họ, Dương Văn Chiêu dẫn theo Liệp Ma Đoàn số hai cấp sĩ, và Đoạn Ức dẫn Liệp Ma Đoàn số ba cấp sĩ cũng vây quanh lại đây.
Lục Hi nhanh chóng đi tới trước mặt Long Hạo Thần.
“Hạo Thần, chúng ta lúc trước đã hợp tác quen thuộc, lần này cũng đi chung nhé. Chúng ta đều nghe cậu chỉ huy, tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh của cậu.”
Gã nói giọng không lớn, nhưng lời lẽ rất kiên định, chém đinh chặt sắt, thái độ muốn bám theo người mạnh đã quá rõ ràng.
Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức cũng nhanh chóng đi tới. Dương Văn Chiêu nói:
“Hạo Thần, bốn đội chúng ta đều là Tân Liệp Ma Đoàn. Tình hình của Trấn Nam Quan còn chưa rõ, nhưng rất có thể sẽ gặp phải cường địch, chúng ta cùng nhau hành động nhé?”
Đoạn Ức gật đầu, biểu thị đồng ý với lời của Dương Văn Chiêu.
Bọn họ đều là những kỵ sĩ ưu tú của Kỵ Sĩ Thánh Điện, đương nhiên rất thông minh. Tuy họ không biết nhóm Long Hạo Thần đã trải qua những gì trong lần đầu làm nhiệm vụ, nhưng với thân phận là cháu của minh chủ Liên Minh Thánh Điện, Dương Văn Chiêu muốn hỏi thăm về các Liệp Ma Đoàn đã cùng nhóm Long Hạo Thần hoàn thành nhiệm vụ thì không hề khó khăn.
Khi họ thấy Liệp Ma Đoàn số bốn cấp sĩ leo lên chiếc xe ngựa mang số hai mươi hai cấp hiệu, Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức đã cực kỳ kinh ngạc.
Đây là chuyện gì? Nhóm Long Hạo Thần kiếm được số công huân lớn trong lúc rèn luyện, nhưng còn nhóm của Lục Hi thì sao? Dương Văn Chiêu thậm chí còn nghe được rằng nhóm Lục Hi đã đặt mua một lô Thánh Linh Đan để tăng thực lực.
Dưới tình huống này, nếu Dương Văn Chiêu và Đoạn Ức không phát hiện ra chuyện này có liên quan đến nhóm Long Hạo Thần thì đúng là đồ ngốc. Lại thêm năng lực chỉ huy ưu tú mà Long Hạo Thần đã thể hiện trong nhiệm vụ rèn luyện ban đầu, trước tình hình không rõ ràng của Trấn Nam Quan, hai người đã tính toán và dẫn theo đội viên của mình đi tới.