Một người đàn ông tuấn tú cứ thế xuất hiện giữa tâm vụ nổ. Không sai, y có dung mạo giống hệt con người, khác biệt duy nhất là đôi mắt màu tím. Y vận một bộ trang phục màu đen trông vô cùng cao quý, bên trên điểm xuyết nhiều hoa văn màu tím sẫm, cổ áo dựng thẳng che kín phần cổ.
Làn da y trắng nõn, dung mạo tuấn mỹ. Đôi tay thon dài trắng trẻo dang ra hai bên thân thể, từng quả cầu ánh sáng tím đen từ những ngón tay thuôn dài bắn ra, lao vào đám người của Lục Đại Thánh Điện rồi bùng nổ thành những luồng quang mang tím sẫm.
Đám người Long Hạo Thần đứng rất gần người đàn ông tuấn tú đó, đương nhiên cũng trở thành mục tiêu của những quả cầu ánh sáng tím đen. Hắn giơ ngang tấm thuẫn, thi triển Thánh Thuẫn Thuật, dùng hết sức chống đỡ quả cầu ánh sáng đang bùng nổ.
Nhưng gã thanh niên áo đen quá mạnh. Chỉ một quả cầu ánh sáng tím đen nhỏ bé đã suýt nữa đánh văng cả người Long Hạo Thần bay ra xa. Thánh Thuẫn Thuật trên Huy Hoàng Thánh Thuẫn không chỉ bị phá vỡ, mà hào quang của tấm khiên cũng trở nên ảm đạm.
Đây là loại thực lực gì chứ? Mọi người kinh hãi, vội vàng bày xong trận hình, vô số ma pháp phòng ngự giáng xuống người Long Hạo Thần.
Những người khác không biết người đàn ông áo đen trông không khác gì nhân loại này thuộc chủng tộc nào, nhưng sao Long Hạo Thần lại không biết được? Bất kể là dung mạo hay cách ăn mặc, đây đều là một cường giả bát giai chính hiệu của Nguyệt Ma Tộc.
Trên chiến trường, đây cũng là lần đầu tiên bọn họ đối mặt với kẻ địch cấp tám.
Nhìn thấy y, lòng Long Hạo Thần trĩu nặng. Cường giả bát giai như Nguyệt Ma đáng lẽ phải chiến đấu trên không trung. Gã thanh niên áo đen trước mắt này có thể rảnh rỗi tham gia vào trận chiến dưới mặt đất, nghĩa là trên không trung, ma tộc vẫn còn dư dả sức lực. Đối với Liên Minh Thánh Điện và Trấn Nam Quan mà nói, đây tuyệt đối không phải là tin tốt.
Ánh mắt gã thanh niên Nguyệt Ma lộ rõ vẻ khinh thường. Y đứng bất động, hai tay liên tục bắn ra những quả cầu ánh sáng tím đen, không ngừng tước đoạt sinh mệnh của loài người.
Không ít ma pháp sư nhân loại tấn công y, nhưng tất cả đều bị màn hào quang màu tím y phóng ra chặn lại, không thể gây ra bất kỳ thương tổn nào.
Chỉ trong chốc lát, y đã giết gần trăm người.
Long Hạo Thần đột nhiên xoay người, nhìn về phía các đồng đội. Ai nấy đều nhìn thấy trong mắt hắn sự kiên định và quyết tuyệt.
“Hàn Vũ, mười chuẩn tắc của kỵ sĩ là gì?” Long Hạo Thần đột nhiên lớn tiếng quát hỏi.
Hàn Vũ không chút do dự cao giọng đáp:
“Khiêm tốn, thành thực, thương hại, dũng cảm, công chính, hy sinh, vinh dự, cố chấp, nhân từ, chính nghĩa!”
Long Hạo Thần nghiến chặt răng.
“Cùng ta xông lên!”
Nói xong, hắn đã nhét vào miệng hai viên đan dược, mang theo khí thế hào hùng chưa từng có, lao thẳng về phía Nguyệt Ma bát giai.
Khi Long Hạo Thần bước ra bước đầu tiên, mười hai người sau lưng hắn, bao gồm cả Thải Nhi đang được hắn cõng, đều cảm nhận được sự quyết tuyệt trong lòng Long Hạo Thần. Bọn họ có cùng một cảm giác, Long Hạo Thần là một kỵ sĩ chân chính!
Lúc này, trong lòng Long Hạo Thần không có vinh nhục, không có lợi ích. Điều hắn muốn làm, là cố gắng ngăn cản đòn tấn công của Nguyệt Ma, giúp cho càng nhiều chiến sĩ và ma pháp sư của Liên Minh Thánh Điện sống sót. Chỉ vậy mà thôi.
Hắn không phải đang xông vào chỗ khó, mà là đang đối mặt với cái chết không chút sợ hãi. Mỗi một bước chân, khí thế trên người Long Hạo Thần lại mạnh lên vài phần. Hiệu quả của Thị Huyết Đan và Bạo Linh Đan nhanh chóng phát huy, ánh sáng vàng đậm đặc không ngừng tuôn ra từ cơ thể hắn. Một giây sau, cảm giác nóng bỏng nơi lồng ngực Long Hạo Thần dâng lên đến tột đỉnh, ngay sau đó, luồng nhiệt nóng rực nhanh chóng lan ra khắp toàn thân.
Trong lồng ngực, dường như Thánh Dẫn Linh Lô và Giai Điệu Vĩnh Hằng đều biến mất. Ở nơi đó, dường như xuất hiện một hố đen, điên cuồng hấp thu quang nguyên tố trong không khí.
Năng lượng thần thánh bành trướng tựa như núi lửa phun trào từ trong người Long Hạo Thần. Thái Dương Hỏa rực cháy bùng lên. Đôi cánh vàng không một lời báo trước dang rộng ra từ sau lưng hắn.
Linh lực hóa cánh! Đúng vậy, đó chính là biểu tượng của Huy Diệu Kỵ Sĩ, linh lực hóa cánh!
Ai có thể ngờ rằng, Long Hạo Thần lại đột phá ngay trong khoảnh khắc này. Hắn đột phá, không phải nhờ vào dược lực của Thị Huyết Đan và Bạo Linh Đan, mà là nhờ chấp niệm trong lòng cùng với sự bộc phát đồng thời của Giai Điệu Vĩnh Hằng và Thánh Dẫn Linh Lô.
Hắn đã ở ngưỡng cửa đột phá mấy tháng nay, quá trình tu luyện trong mấy tháng đó có thể nói là đang tích lũy, gom góp lực lượng để đột phá. Ngay khoảnh khắc này, khi chấp niệm trong lòng hắn đạt tới đỉnh điểm, đối mặt với áp lực to lớn từ Nguyệt Ma bát giai mà vẫn chọn cách đương đầu, nội linh lực trong người cũng vì sự chấp nhất này mà bộc phát, cuối cùng phá tan bình cảnh cấp sáu. Trong trận chiến mà hắn có thể phải bỏ mạng, tu vi của hắn đã tiến lên cấp sáu Huy Diệu.
Tiềm lực của Quang Minh Chi Tử không chỉ nằm ở ngộ tính, mà còn là ý chí và tấm lòng tràn ngập ánh sáng.
Linh cánh của Long Hạo Thần dài khoảng một mét rưỡi, giương rộng sau lưng. Vì nó là hình thái năng lượng nên không ảnh hưởng đến Thải Nhi.
Cùng là cấp sáu, linh cánh của mỗi người mỗi khác. Linh cánh của Long Hạo Thần rất kỳ lạ, trên đôi cánh quang mang rực rỡ, dường như có vô số mặt trời nhỏ đang lấp lánh. Mỗi một chiếc lông vũ bằng linh lực đều hiện lên rõ ràng. Khi hắn dang rộng đôi cánh, quang nguyên tố trong không khí dường như tìm thấy cội nguồn, điên cuồng tụ tập về phía hắn. Đôi cánh rực rỡ chói mắt chiếu sáng phạm vi ít nhất trăm mét, muốn không bị người khác chú ý cũng khó. Quân đội phe ta trong phạm vi này đều cảm thấy linh lực dần hồi phục, vết thương cũng thuyên giảm.
Ánh mắt Long Hạo Thần lấp lánh quang mang, mái tóc đen lại biến thành màu vàng, cả người toát ra một khí chất độc đáo. Dường như chỉ cần có hắn ở đây, tất cả hắc ám sẽ bị xua tan.
Nguyệt Ma là kẻ đầu tiên cảm nhận được sự thay đổi của Long Hạo Thần, y theo bản năng xoay người lại. Khi y nhìn thấy đôi cánh quang mang vàng rực sau lưng Long Hạo Thần, trong mắt y lộ rõ vẻ chán ghét mãnh liệt. Y hừ lạnh một tiếng, vung một quyền hư không về phía Long Hạo Thần. Một luồng sáng tím đen có bán kính hơn một mét tức khắc ập đến trước mặt hắn.
Long Hạo Thần không hề né tránh. Được Bạo Linh Đan và Thị Huyết Đan gia tăng sức mạnh, hắn đã tiến cấp đến cảnh giới Huy Diệu Kỵ Sĩ. Trong khoảnh khắc này, hắn chỉ cảm thấy linh lực của mình dường như dùng không cạn. Huy Hoàng Thánh Thuẫn trong tay đột nhiên biến mất, nghênh đón một quyền của Nguyệt Ma là hai tay cầm kiếm chém ra một chiêu Tu La Trảm. Không ngờ hắn lại lấy công đối công.
Một tia sáng vàng bỗng xuất hiện trên không trung. Kiếm quang vàng lan rộng hơn một trượng. Âm thanh ma sát chói tai vang lên, tựa như tiếng gào thét trong Sợ Hãi Bi Khiếu Động, chấn động toàn trường.
Luồng sáng tím sẫm kia không ngờ bị Tu La Trảm chém thành hai nửa, rơi xuống hai bên người Long Hạo Thần và phát ra tiếng nổ đinh tai nhức óc. Nó đốt cháy mặt đất tạo thành hai hố sâu có đường kính hơn năm mét.
“Ồ?” Nguyệt Ma có chút kinh ngạc nhìn Long Hạo Thần, tuy đôi cánh của hắn tỏa ra quang mang cực mạnh, nhưng với tu vi của y có thể cảm nhận rõ ràng, đây chẳng qua chỉ là một kỵ sĩ nhân loại cấp sáu mà thôi. Chỉ là cấp sáu, sao hắn có thể đỡ được đòn tấn công của mình?
Huy Hoàng Thánh Thuẫn lại xuất hiện trong tay trái Long Hạo Thần. Cùng lúc đó, một luồng sáng trắng bạc từ ngực hắn tuôn ra. Nguyệt Ma muốn né tránh, nhưng phát hiện mình không thể. Luồng sáng trắng bạc kia đã rơi vào người y, tựa như một cây cầu, kết nối hai người lại với nhau.
Thánh Dẫn Linh Lô, hơn nữa còn là Thánh Dẫn Linh Lô đã tiến hóa. Khi tu vi của Long Hạo Thần đột phá cấp sáu, Thánh Dẫn Linh Lô của hắn cũng theo đó hoàn thành lần tiến hóa thứ hai.
Các cường giả của Liên Minh Thánh Điện đang bị áp chế xung quanh đồng loạt cất lên tiếng hoan hô đầy phấn khích.
Sự xuất hiện của Nguyệt Ma bát giai đã đẩy họ vào thế khó. Mà đúng lúc đó, một kỵ sĩ nhân loại với đôi linh cánh rực rỡ xuất hiện trên chiến trường, ngăn cản đòn tấn công của Nguyệt Ma, hơn nữa còn phóng ra Thánh Dẫn Linh Lô. Điều này có nghĩa là Nguyệt Ma tạm thời không thể tấn công họ được nữa. Cuộc phản công của nhân loại nhằm vào ma tộc tiếp tục được triển khai, khí thế không những không giảm mà còn tăng mạnh, điên cuồng xông về phía ma tộc.
“Hừ.” Đôi mắt tím của Nguyệt Ma tràn ngập vẻ băng lãnh, thân hình chợt lóe lên, không trung dường như xuất hiện một tia chớp tím, nháy mắt đã đến trước mặt Long Hạo Thần. Vẫn là tay không, tay phải y trực tiếp đánh về phía hắn.
Một chuỗi tiếng gầm rú từ nắm đấm của y phát ra. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, trước mặt Long Hạo Thần xuất hiện tám tầng ma pháp phòng ngự, hơn nữa mỗi một tầng đều là cấp năm. Đó là do Hạo Nguyệt, Hàn Vũ, Lâm Hâm, Lục Hi và Dịch Quân, năm người cùng chung tay thi triển.
Bát giai chính là bát giai, chênh lệch cấp bậc quá lớn. Cho dù tu vi đã tăng lên cấp sáu, lại thêm việc Long Hạo Thần dùng hai loại đan dược để kích phát tiềm năng trong nháy mắt, hắn vẫn bị đánh lui. Nếu không phải Linh Hồn Xiềng Xích có hiệu quả, chỉ sợ một kích kia đã khiến hắn bị thương nặng.
Như vậy tuyệt đối không được, không thể ngăn được đòn tấn công của y.
Khi thân thể Long Hạo Thần bị đẩy lùi, Lam Vũ, Quang Phù Dung cũng bay lên không trung, vẽ ra một đạo quang văn, đồng thời Diệt Ma Thiểm bộc phát, huyễn hóa ra ngàn vạn quang mang ngăn cản tốc độ của Nguyệt Ma.
Nhìn thấy quang văn, Vương Nguyên Nguyên, Tư Mã Tiên, Hàn Vũ, Trần Anh Nhi, Lâm Hâm, năm người đồng thời nuốt một viên đan dược. Thải Nhi sau lưng Long Hạo Thần cũng đã làm động tác tương tự khi hắn gồng lưng. Long Hạo Thần thì trực tiếp ném đan dược vào miệng. Đại Lực Đan, Liên Thể Tăng Linh Đan.
Ngọn lửa vàng rực cháy bỗng từ trong người Long Hạo Thần bộc phát. Quang nguyên tố nồng đậm khiến Nguyệt Ma phải dừng lại. Y kinh ngạc phát hiện, tuy gã kỵ sĩ nhân loại trước mắt yếu hơn mình rất nhiều, nhưng quang nguyên tố mà hắn phóng ra còn đậm đặc hơn cả ám nguyên tố mà y tu luyện. Điều này sao có thể? Mình là Nguyệt Ma Tộc cao quý cơ mà!
Người tỏa ra quang diễm không chỉ có một mình Long Hạo Thần, sáu đồng đội của hắn cũng đang bùng cháy những ngọn lửa quang diễm với màu sắc khác nhau.
Quang diễm trên người Thải Nhi là màu xám, Lâm Hâm màu hồng, Tư Mã Tiên và Hàn Vũ là màu vàng, Vương Nguyên Nguyên màu bạc, Trần Anh Nhi thì màu trắng hơi trong suốt.
Sáu ngọn lửa quang diễm tựa như được gió cuốn, trong nháy mắt hợp lại làm một rồi dung nhập vào cơ thể Long Hạo Thần.
Cùng lúc đó, một bóng tím đột nhiên từ bên cạnh nhảy vào người Long Hạo Thần. Tiếng rồng ngâm vang dội phát ra từ người hắn. Khí thế bùng phát trong chớp mắt khiến ngay cả Nguyệt Ma bát giai cũng phải lùi lại một bước, có chút nghi ngờ nhìn Long Hạo Thần đang toàn thân tỏa ra quang mang vàng rực.
Đây là chuyện gì? Tại sao mình lại cảm thấy nguy hiểm phát ra từ người hắn, hơn nữa còn là một mối nguy hiểm cực mạnh.
Liên Thể Tăng Linh Đan, có thể tập trung toàn bộ linh lực của người sử dụng vào một người, nguyên liệu chính là tinh hạch của Đại Ác Ma. Hơn nữa, mỗi một viên Liên Thể Tăng Linh Đan đều cần tiêu hao toàn bộ tinh hạch của một Đại Ác Ma, cộng thêm rất nhiều dược liệu quý giá mới chế tác thành. Đây là loại đan dược do Lâm Hâm tự chế, Săn Ma Đoàn số hai mươi mốt cấp hiệu cũng chỉ có hai bộ mà thôi. Lúc này là lần đầu tiên nó phát huy tác dụng trên chiến trường.
Đối mặt với Nguyệt Ma bát giai, Long Hạo Thần căn bản không có cơ hội chống cự. Lúc này không dùng, có lẽ sau này sẽ không còn cơ hội sử dụng nữa.
Bây giờ Long Hạo Thần không chỉ nhận được sự gia tăng sức mạnh từ Liên Thể Tăng Linh Đan, mà còn được Hạo Nguyệt dung hợp.
Khi linh lực từ sáu người sau lưng thông qua Liên Thể Tăng Linh Đan nhập vào cơ thể, Long Hạo Thần chỉ cảm thấy linh khiếu vừa mới ngưng tụ thành hình suýt bị luồng linh lực khủng bố này phá tan. Cho dù có Đại Lực Đan tăng cường ngoại linh lực, thân thể của hắn cũng thiếu chút nữa không chịu nổi. Phải biết hiện tại hắn đã dùng tổng cộng bốn viên đan dược, lại vừa mới đột phá tu vi cấp sáu, tất cả đều không ổn định. Linh lực trong người xung kích, suýt nữa khiến hắn tự tan vỡ. Dù sao Liên Thể Tăng Linh Đan cũng chỉ mới được thành lập trên lý thuyết, vì quá quý giá nên chưa từng được sử dụng trong thực chiến.
Và vào lúc nguy hiểm này, một luồng năng lượng thân thuộc tràn vào cơ thể Long Hạo Thần. Hắn chỉ thấy toàn thân ấm áp, luồng năng lượng thân thuộc này lập tức gom các nội linh lực đang tán loạn lại một chỗ, hơn nữa còn dung nhập vào chúng. Linh lực vẫn bành trướng nhưng không còn cuồng loạn nữa, trở nên nhu hòa hơn rất nhiều, có thể bị hắn khống chế.
Không cần nói, luồng năng lượng thân thuộc này đến từ Hạo Nguyệt. Chính sự dung hợp của nó đã giúp Long Hạo Thần có thể chân chính khống chế được luồng linh lực kinh khủng này.
Linh lực của các thành viên Săn Ma Đoàn số hai mươi mốt cấp hiệu đều đã đột phá 3.000, cộng thêm linh lực trên 4.000 của Long Hạo Thần sau khi đột phá, tổng linh lực đã lên tới 22.000. Đây chính là tu vi linh lực của cấp tám!
Đáng tiếc là, dù sao Long Hạo Thần cũng chỉ có tu vi cấp sáu, hắn vẫn chưa thông thạo cảnh giới cấp tám. Dù là vậy, sau khi dung hợp với Hạo Nguyệt, hắn vẫn đạt được thực lực đỉnh cấp bảy, hơn nữa linh lực lại lần nữa bạo tăng, đã tiếp cận 30.000.
Lúc này, đôi cánh sau lưng Long Hạo Thần đã tăng gấp đôi kích thước. Mỗi một chiếc lông vũ đều dài tới ba mét, rộng hơn, trông sống động như thật, trên đó còn có từng đạo hoa văn nhỏ màu vàng kim. Quang mang thì thu lại một chút, nhưng đôi cánh tựa như thân thể hắn, đều biến thành trong suốt. Đây là Thể Quang Diệu mà chỉ Kỵ Sĩ Thánh Điện cấp bảy mới có được. Hơn nữa còn là Thể Quang Diệu ở trạng thái cao nhất, lan tràn toàn thân.
Trên trán, chín quang văn màu tím rực rỡ chói mắt, ngay cả lông vũ trên linh cánh cũng ẩn hiện màu tím, hiển nhiên là tác dụng sau khi dung hợp với Hạo Nguyệt.
“Hàn Vũ, kiếm!” Long Hạo Thần hét lớn một tiếng, đồng thời bước ra một bước. Trên không trung dường như xuất hiện một tia chớp vàng. Thân thể chói sáng của hắn đã đến trước mặt Nguyệt Ma.
Sau lưng, một luồng sáng vàng lấp lánh, một vật rơi vào tay Long Hạo Thần, chính là Quang Phạt.
Có thể nói hiện giờ Long Hạo Thần đã lật hết bài tẩy của cả đội. Thời gian tác dụng của Liên Thể Tăng Linh Đan chỉ kéo dài ba mươi giây. Với linh lực hiện tại, hắn có thể cản được đòn tấn công của Nguyệt Ma trong vòng ba mươi giây không thành vấn đề. Nhưng ba mươi giây sau thì sao? Bởi vậy, hiện tại hắn không còn thích hợp làm Thủ Hộ Kỵ Sĩ nữa, mà đã hóa thân thành Trừng Giới Kỵ Sĩ.
Song kiếm trong tay, Diệt Ma Thiểm bộc phát, mang theo khí thế huy hoàng, linh lực của Long Hạo Thần tràn ngập sự quyết tuyệt và sát ý.
Quang nguyên tố tinh linh Nhã Đình bay sau lưng hắn, tiếng ngâm xướng sớm đã biến thành cao vút. Nó không phóng ra kỹ năng hỗ trợ nào nữa, mà là gia tăng ma pháp công kích vào người Long Hạo Thần.
Lam Vũ, Quang Phù Dung huyễn hóa ra ngàn vạn quang mang và những gợn nước lóng lánh. Quang Phạt thì biến thành màu hồng trong suốt, là Thái Dương Hỏa được nén ở mức độ cao. Hai thanh trọng kiếm khác nhau cùng phóng ra Diệt Ma Thiểm, tiếng kêu chói tai tựa như ở Sợ Hãi Bi Khiếu Động.
Đối mặt với đòn phản công mãnh liệt của Long Hạo Thần, Nguyệt Ma bát giai không dám khinh thường. Hai tay y huyễn hóa ra từng tầng quang văn tím đen huyền ảo trước người, ngưng tụ thành một bức tường màu tím đen, ngăn cản đòn tấn công của Diệt Ma Thiểm.
Nhưng cùng với thuộc tính gia tăng của Quang Phạt, lực công kích của Diệt Ma Thiểm của Long Hạo Thần kinh khủng đến mức nào. Trong tiếng kêu lớn, dưới ánh nhìn rung động của Nguyệt Ma, lớp phòng ngự của y không ngờ lại xuất hiện một lỗ hổng nhỏ. Khí thế sắc bén lập tức công kích vào thân thể y, phát ra một chuỗi tiếng va chạm.
“Muốn chết!” Nguyệt Ma gầm lên, thân hình chợt lóe, đã biến thành màu tím đen. Y sử dụng là Thể Ám Ma, hiệu quả tương tự Thể Quang Diệu, chỉ khác là lúc phát động thì chậm hơn Long Hạo Thần rất nhiều.
Hai tay chắp trước ngực, sau lưng hiện ra một vầng trăng khuyết màu tím đen. Bức tường ma văn trước mặt bỗng sáng rực lên, làm cho song kiếm Diệt Ma Thiểm của Long Hạo Thần vỡ nát.
Nhưng cùng lúc đó, một luồng sáng đỏ bỗng rơi trên người y, khiến Nguyệt Ma bát giai nhiễm một tầng màu đỏ. Kỹ năng của Trừng Giới Kỵ Sĩ, Tỏa Định.
Ngay sau đó, thân thể Long Hạo Thần tựa như một cơn lốc, nhanh chóng quay vòng, trên người hắn đồng thời lóe lên tia sáng chói mắt. Lam Vũ, Quang Phù Dung trong tay phải phóng ra như điện xẹt.
Thanh kiếm có hai thuộc tính quang và thủy này rời khỏi tay, không trung thậm chí vang lên hai tiếng rồng ngâm vang dội. Nguyệt Ma nhìn thấy cũng là hai vuốt rồng đang đập vào mặt.
Ba mươi giây quá ngắn ngủi, Long Hạo Thần lựa chọn điên cuồng, điên cuồng công kích.
Chỉ có như vậy, mới phát huy hết tác dụng của Liên Thể Tăng Linh Đan.
Tỏa Định, Hy Sinh, Thần Chú Nhất Kích, Quang Vũ Phù Dung Kích. Bốn kỹ năng được thi triển một cách lưu loát.
Mặc dù hiện tại Long Hạo Thần có tu vi đỉnh cấp bảy, nhưng các loại năng lực của hắn đều được xây dựng trên trạng thái cao nhất của cấp năm. Bất kể là kỹ năng cấp sáu hay cấp bảy, hắn đều chưa từng học hay tu luyện, đương nhiên không thể sử dụng được. Cho nên hắn chỉ có thể dùng những gì mình hiểu biết để phát động tấn công. Sử dụng những kỹ năng không bị cấp bậc hạn chế, thực lực càng cao thì uy lực càng mạnh.
Bức tường ma văn tím đen trước mặt Quang Vũ Phù Dung Kích hợp nhất bốn kỹ năng tỏ ra yếu ớt đến vậy. Một kích kia, Long Hạo Thần đã dùng tới hơn vạn linh lực. Đây vẫn là do linh lực ban đầu của hắn chỉ có 4.000, dùng Thần Chú Nhất Kích và Hy Sinh dẫn động linh lực không đủ nhiều.
Một vạn linh lực kết hợp với lực công kích khủng bố của Quang Vũ Phù Dung Kích, uy lực ngay cả Long Hạo Thần cũng khó tưởng tượng ra.
Lam Vũ, Quang Phù Dung biến thành hai con rồng nhỏ, mang theo thế công không gì cản nổi công phá phòng ngự của Nguyệt Ma, va chạm mạnh với song quyền của y.
Tiếng rồng ngâm, tiếng thét, hỗn hợp vang lên. Vầng trăng tím đen sau lưng Nguyệt Ma bát giai tỏa sáng dữ dội, một bóng trắng xẹt qua, cứng rắn chặt đứt hai con rồng do Quang Vũ Phù Dung Kích biến ảo thành.
Nhưng Nguyệt Ma cũng vì vậy mà sắc mặt biến tái nhợt, hơn nữa hai con rồng bị chém đứt không biến mất, mà là quấn lấy thân thể y. Sương khói nồng đậm cùng với tiếng hét thảm của Nguyệt Ma dâng lên.
Quang nguyên tố có tác dụng ăn mòn cực mạnh đối với hắc ám, huống chi còn có thủy hệ hỗ trợ. Quang Vũ Phù Dung Kích được rót đủ linh lực, hóa thân thành Quang Vũ Song Long Dẫn. Chẳng những có lực công kích cường đại, còn mang năng lực hạn chế cực mạnh. Cho dù là Nguyệt Ma thực lực bát giai, trong phút chốc cũng không thể trốn tránh, bị định tại chỗ.
Sự việc chỉ phát sinh trong giây lát, cơ hội như vậy, sao Long Hạo Thần có thể bỏ qua?
Hai tay nắm lấy Quang Phạt, giơ cao quá đầu, nhưng Long Hạo Thần không vội vàng chém xuống. Sương mù vàng nồng đậm như sóng nước dập dờn quanh người hắn, Súc Thế!
Linh lực của Long Hạo Thần, linh lực từ Liên Thể Tăng Linh Đan, linh lực của Hạo Nguyệt, quang nguyên tố từ Giai Điệu Vĩnh Hằng và linh lực hội tụ từ Quang nguyên tố tinh linh Nhã Đình, ngay lúc này hòa làm một, với tốc độ điên cuồng tràn vào Quang Phạt trong tay Long Hạo Thần.
Nếu đổi lại là Thánh Linh Kiếm trước đây, chỉ sợ đã bị luồng linh lực khủng bố này khiến tan vỡ. Nhưng Quang Phạt có chất liệu cứng cỏi hơn nhiều, biến hóa chỉ có quang mang mà nó phóng ra. Trong lúc này, quang mang vàng mà Long Hạo Thần phóng ra, cho dù là ở trên cao hay dưới Trấn Nam Quan đang đại chiến hỗn loạn cũng có thể nhìn thấy đầu tiên. Có thể thấy được lực công kích mà hắn bộc phát hiện tại khủng bố đến mức nào.
Thanh kiếm vàng bị linh lực điên cuồng rót vào, không ngờ lại phát sinh dao động vặn vẹo, hiển nhiên không phải bản thân thanh kiếm vặn vẹo mà là linh lực.
Quang Phạt tản mát ra uy nghiêm thần thánh, trong hơi thở quang minh nồng đậm này, tất cả ma tộc có thể cảm nhận được nó đều sinh ra sợ hãi.
Phần uy hiếp này ngay cả đám Long Hạo Thần cũng không ngờ tới. Không nghĩ đến sau khi rót vào linh lực khổng lồ, thanh trọng kiếm cấp Huy Hoàng này còn có loại hiệu quả đó. Hai tay Long Hạo Thần nắm Quang Phạt rất vững vàng, nhưng thân thể hắn đang run rẩy. Hắn có thể khẳng định, nếu không có Hạo Nguyệt dung nhập giúp hắn tăng sức chịu đựng, vậy sẽ không cách nào ổn định được chiêu Súc Thế.
Nhưng mặc kệ thân thể hắn phải chịu đựng bao nhiêu thống khổ, ánh mắt vẫn kiên định, lấp lánh tia sáng. Hắn lạnh lùng nhìn Nguyệt Ma bát giai cách xa vài mét.
Từ khi gã Nguyệt Ma cường đại xuất hiện, đây là lần đầu tiên y sinh ra cảm xúc khủng hoảng. Lực công kích của Quang Vũ Song Long Dẫn đã bị y triệt tiêu hơn phân nửa, chỉ bị thương nhẹ. Nhưng kỹ năng cường đại kết hợp thủy hệ và quang hệ lại sản sinh hiệu quả trói buộc, còn ăn mòn thân thể hắn.
Bởi vì liên tiếp chống cự hai đòn tấn công của Long Hạo Thần, y vừa dùng một kỹ năng cường đại cần thời gian hồi phục, trong lúc nhất thời không thể phá tan hạn chế của Quang Vũ Song Long Dẫn. Điều khiến y kinh hoàng là gã thanh niên đang Súc Thế trước mặt. Tuy một kiếm này còn chưa đánh xuống, nhưng khí thế sắc bén lạnh lẽo tỏa ra từ thân kiếm đã khiến y cảm thấy hơi đau.
Long Hạo Thần thật sự đã dốc toàn lực, không giữ lại chút nào. Sau khi đánh ra một kích này, hắn sẽ mất đi sức chiến đấu. Dù là vậy, hắn không hề lộ ra một chút hoảng loạn. Cho dù phải chết tại đây, hắn cũng phải phát động một kích cuối cùng này.
Bản thân Quang Phạt có kèm kỹ năng thánh kiếm, biến càng thêm trong suốt, so với thủy tinh còn trong hơn, phản xạ ra vô số lăng giác quang minh.
Long Hạo Thần đang chờ, hắn chờ khoảnh khắc Nguyệt Ma thoát khỏi Quang Vũ Song Long Dẫn, hoặc là thời gian của Liên Thể Tăng Linh Đan đã hết. Cho dù chỉ có thể tích lũy thêm một chút sức lực, hắn cũng sẽ dốc hết sức mình.
Linh khiếu vừa mới ngưng tụ thành, bởi vì linh lực trong người hắn quá nhiều, đã mất đi năng lực hấp thu quang nguyên tố bên ngoài. Nhưng Nhã Đình vẫn giữ trách nhiệm không ngừng đưa quang nguyên tố nhập vào Quang Phạt.
Sự khủng hoảng trong lòng Nguyệt Ma cùng với quang mang vặn vẹo trên Quang Phạt gia tăng mà càng sợ hãi hơn. Không thể chờ đợi thêm nữa, gã nhân loại này thật sự có thể uy hiếp đến sinh mệnh của mình.
Đôi mắt tím của Nguyệt Ma đột nhiên sáng rực lên, tựa như thủy tinh trong suốt. Vầng trăng tím đen sau lưng vốn đã trở nên hư ảo vì bị Quang Vũ Song Long Dẫn công kích, nay lại mạnh mẽ trở lại. Quang mang tím trên người y đột nhiên bành trướng, y bỗng phun ra một ngụm máu tím đen. Ngụm máu ở trên không trung nhanh chóng biến ảo thành phù văn màu tím đen. Vầng trăng khuyết sau lưng kịch liệt run rẩy, ngay sau đó một luồng sáng bỗng phát ra từ ngực Nguyệt Ma, cứng rắn đánh tan Quang Vũ Song Long Dẫn.
Phát động lần giãy dụa này hiển nhiên đã mang đến thương tổn nặng cho y. Khoảnh khắc y chấn vỡ Quang Vũ Song Long Dẫn, tia sáng tím trong mắt cũng trở nên ảm đạm.
Trong chớp mắt này, Long Hạo Thần động. Quang Phạt mang theo một âm thanh khó thể hình dung từ trên trời giáng xuống. Trong phút chốc, quang mang đi tới đâu, bầu trời bị chém ra một vết rách màu vàng đến đó. Không gian bị một kiếm kia xé rách, lực hấp dẫn mạnh mẽ khiến thi thể trên mặt đất xung quanh bị hút vào khe nứt không gian tối tăm kia.
Sắc bén, sắc bén không gì sánh kịp. Mọi người xung quanh đều cảm nhận được cảm giác sắc bén muốn cắt nát da thịt, loại cảm giác này thật quá đáng sợ, dường như thế gian không có lực lượng nào có thể ngăn cản nhát chém của hắn.
Nguyệt Ma đương nhiên không khoanh tay chịu chết. Khi y phát ra quang mang tím đánh văng Quang Vũ Song Long Dẫn thì tay phải đã vòng ra sau lưng, không ngờ lại bắt lấy vầng trăng khuyết sau lưng, từ phía dưới vung lên trên.
Nếu là chiến đấu trong tình huống bình thường, cho dù Long Hạo Thần ở cấp bậc này cũng chỉ có thể chịu bị áp chế. Chênh lệch giữa cấp bảy và cấp tám, so với cấp năm và cấp sáu còn lớn hơn nhiều.
Đáng tiếc tâm tình khác biệt đã quyết định thế công thủ của hai bên. Long Hạo Thần là thấy chết không sờn, liều mạng. Khi hắn bước về phía Nguyệt Ma, hắn đã không nghĩ mình có thể sống sót trở về. Mà Nguyệt Ma là cường giả bát giai, là một trong những quý tộc trẻ tuổi nhất trong Nguyệt Ma Tộc. Đương nhiên y không muốn chết, không hề xem Long Hạo Thần ra gì.
Cho nên mới bị thế công điên cuồng không màng hậu quả của Long Hạo Thần bức bách đến tình trạng này.
Súc Thế cộng thêm Tu La Trảm, một kích kia của Long Hạo Thần chỉ gồm hai kỹ năng này. Bởi vì linh lực khổng lồ đã vượt tầm kiểm soát của hắn, ngay cả Quang Chi Đãng Dạng cũng không thể sử dụng.
Nhưng chính là hai kỹ năng này chồng lên nhau, uy lực không hề yếu hơn Quang Vũ Song Long Dẫn có Hy Sinh và Thần Chú Nhất Kích, thậm chí về phương diện công kích còn vượt trội hơn.
Không nói quá, cho dù là kỵ sĩ cấp bảy, lĩnh ngộ về kỹ năng Súc Thế chỉ sợ cũng không sâu sắc bằng Long Hạo Thần. Hắn đã chuyên tâm tu luyện kỹ năng này một thời gian dài, hơn nữa còn nhờ nó mà đột phá cấp năm.
Trong thời gian ngắn ngủi, một kiếm Tu La Trảm gần như ngưng tụ hơn vạn linh lực, hơn nữa còn được phóng ra bằng cách nén chặt, uy lực có thể nghĩ.
*Xoẹt!*
Không có tiếng va chạm đinh tai, chỉ có một âm thanh kỳ dị, vết rách không gian dừng lại ở vầng trăng khuyết màu tím đen. Long Hạo Thần và Nguyệt Ma trong giây phút này tựa như bị đông cứng lại.
Nhưng sắc mặt Nguyệt Ma biến vô cùng tái nhợt, máu tím đen gần như cùng lúc chảy ra từ thất khiếu của y, khiến khuôn mặt vốn vô cùng tuấn tú bỗng trở nên dữ tợn.
*Keng!* Một tiếng giòn vang, vầng trăng khuyết do năng lượng hình thành xuất hiện một vết nứt. Ngay sau đó, tựa như bị lây lan, vết nứt nhanh chóng lan rộng ra. Cuối cùng, *bùm* một tiếng, nó nổ tung trên không trung.
Quang mang vàng theo đó hạ xuống, đâm sâu vào bả vai Nguyệt Ma.
Trong chớp mắt này, Long Hạo Thần và Nguyệt Ma giữ vững một trạng thái yên tĩnh kỳ dị. Có thể nhìn thấy rõ ràng, quang mang vàng trên người Long Hạo Thần và linh cánh sau lưng đang rút đi như thủy triều. Hiệu quả của Liên Thể Tăng Linh Đan đã phát huy đến cực hạn, còn chưa tới ba mươi giây thì hiệu quả đã biến mất.
Sắc mặt Long Hạo Thần trắng bệch như tờ giấy. Sau lưng hắn, sáu đồng đội cũng giống hệt. Linh lực của họ đã cạn kiệt. Hơn nữa hắn đã sử dụng kỹ năng Hy Sinh và Thần Chú Nhất Kích, cơ thể kiệt sức, ngay cả Hạo Nguyệt cũng bị bắn ra khỏi người hắn, yếu ớt nằm ở một bên.
“A!” Trong miệng Nguyệt Ma bỗng phát ra tiếng hét thảm.
Từ khi sinh ra đến nay, y chưa từng chịu thiệt thòi lớn đến vậy. Quang Phạt đâm sâu từ bả vai y kéo đến ngực phải, y suýt bị chém làm hai. Lượng lớn máu tím đen điên cuồng tuôn ra. Đổi lại là nhân loại, bị tổn thương nặng như vậy chắc chắn không thể sống được.
Nguyệt Ma không lùi, đôi mắt tím xuất hiện một tầng màu đỏ mỏng manh. Trên mặt y hiện lên sự phẫn nộ tột cùng, tay trái của y, không ngờ vẫn có thể ngưng kết ra một quả cầu ánh sáng tím sẫm, mạnh mẽ đánh vào ngực Long Hạo Thần. Y hận gã thanh niên loài người này đến tận xương tủy, cũng nhìn ra Long Hạo Thần lúc này đang yếu ớt.
Nhưng giây phút đó, một luồng sáng đỏ như hoa hồng xuất hiện chắn trước mặt Long Hạo Thần.
Trong tiếng nổ, bóng dáng màu đỏ bị bắn ra, mang theo cả tọa kỵ, té sang một bên, chính là Lý Hinh.
Lúc trước trận chiến hoàn toàn là do Săn Ma Đoàn số hai mươi mốt cấp hiệu ra sức, họ đã chứng kiến tất cả mọi việc. Lúc này trên người Long Hạo Thần có biến hóa, đương nhiên Săn Ma Đoàn số hai mươi hai cấp hiệu đều nhìn ra, Lý Hinh là người đầu tiên xông lên.
“Đừng dùng Liên Thể Tăng Linh Đan!” Long Hạo Thần hét lớn, thanh âm có chút khàn khàn, ngăn cản các thành viên của Săn Ma Đoàn số hai mươi hai cấp hiệu. Cùng lúc đó, hắn đột nhiên làm ra một động tác khiến mọi người khó hiểu. Cơ lưng đột nhiên căng cứng, không ngờ lại hất Thải Nhi bay về phía Vương Nguyên Nguyên. Cùng lúc đó, mọi người thấy trên thân hắn chợt lóe lên một tia sáng vàng, sau đó hắn nhanh chóng rút Quang Phạt ra.
Khi luồng sáng vàng lóe lên, trên mình sáu người của Săn Ma Đoàn số hai mươi mốt cấp hiệu cũng sáng lên. Khác biệt là quang mang vàng trên sáu người họ vẫn còn, nhưng quang mang trên người Long Hạo Thần đã biến mất.
Mặc dù thân thể đã cực kỳ yếu ớt, nhưng lúc này tâm trí Long Hạo Thần rất tỉnh táo.
Nguyệt Ma bị thương nặng không định trốn. Y đã hận chết mình, không cần nghi ngờ, mình sẽ trở thành mục tiêu công kích của y. Khoảng cách gần như vậy, với tình trạng hiện tại của Long Hạo Thần, sao có thể trốn được đòn tấn công liều mạng của Nguyệt Ma? Cho nên hắn trước tiên hất Thải Nhi ra, cưỡng ép cắt đứt liên kết của Linh Hồn Xiềng Xích. Nếu không, với lực công kích của Nguyệt Ma bát giai, bảy người họ chỉ sợ một người cũng không sống nổi.
Điều này còn phải cảm ơn Lý Hinh, nếu không có nàng ngăn cản một chiêu, Long Hạo Thần thậm chí không có cơ hội cắt đứt liên kết của Linh Hồn Xiềng Xích. Hơn nữa, dù sao Nguyệt Ma cũng bị thương nặng, tuy một kích kia khiến Lý Hinh phun máu bị thương, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.
Rút Quang Phạt ra, máu tím đen cuồng phun. Sinh mệnh lực của Nguyệt Ma quả thật ngoan cường. Một tầng quang mang tím sẫm xuất hiện từ chỗ vết thương, bảo vệ không cho máu chảy quá nhiều. Mà chính y thì một cước đá về phía Long Hạo Thần.
Một thân hình to lớn chắn trước mặt Long Hạo Thần. Cùng với một tiếng kêu, Hạo Nguyệt bị đá văng ra ba mét, toàn thân bộc phát luồng sáng tím đen. Có thể nhìn thấy rõ, vảy của nó đang bị màu tím đen kịch liệt ăn mòn.
“Hạo Nguyệt!” Hai mắt Long Hạo Thần như muốn nứt ra.
Ngay lúc này, hắn đã không nghĩ sẽ sống tiếp, dùng tất cả sức lực còn lại, đột nhiên nhào tới che trên người Hạo Nguyệt, ngăn lại một kích tiếp theo của Nguyệt Ma.
*Bốp bộp bộp!*