Cả năm người đều tiến vào Tháp Thí Luyện, Khởi Nguyên Thương Thành khôi phục sự bình tĩnh vốn có.
Nhưng sự yên tĩnh này nhanh chóng bị phá vỡ.
Bởi vì những tiếng gào thét của Giang Thánh Quân và Bộ Ly Ca thỉnh thoảng lại vang lên.
"Mẹ kiếp, không ngờ tên khốn Giang Thánh Quân nhà ngươi lại chơi bẩn!"
"Thế nào? Thua là thua, không phục à?"
"Ông đây không phục! Có ngon thì làm ván nữa!"
"Chiến thì chiến, ai ngán ai..."
Ừm, đại khái là thế.
Dù trong game có thể giao tiếp mà không cần phát ra tiếng ở ngoài đời, nhưng hai người họ lại thấy gào mồm lên như vậy mới có khí thế...
Cảm giác này giống hệt như khi solo trong game, thua nhưng cay cú muốn gỡ gạc lại danh dự.
Bạch lão và Cơ Vô Hối thấy phiền quá nên đã chủ động ngắt kết nối với thế giới bên ngoài.
Bộ Thi Ý thì ngược lại, nàng cảm thấy nghe hai người này la hét trong lúc chiến đấu có khi lại rèn luyện được khả năng chống nhiễu của mình...
Yêu Tử Yên ngồi sau quầy trông coi cửa tiệm.
Lạc Xuyên kéo một chiếc ghế tựa ra cửa tiệm, nằm ườn ra phơi nắng ban mai.
Muốn nâng cao thực lực thì cũng phải biết kết hợp giữa lao động và nghỉ ngơi, đâu thể cả ngày cắm mặt trong Tháp Thí Luyện được.
Đánh đánh giết giết mãi cũng không tốt, nằm phơi nắng vẫn là sướng nhất!
Còn chuyện cố gắng trở nên mạnh hơn á? Từ từ, không vội.
Lạc Xuyên híp mắt, hưởng thụ ánh nắng ấm áp, trong lòng cảm thấy bình yên...
Giống như ngày hôm qua, Cố Vân Hi và Giang Vãn Thường đi đến đầu hẻm.
Vừa bước vào con hẻm, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt họ chính là Lạc Xuyên đang nằm trên ghế tựa, vẻ mặt hưởng thụ phơi nắng.
"Sao ta cứ có cảm giác Lão Bản trông lười biếng thế nhỉ?" Cố Vân Hi không nhịn được thấp giọng nói.
"Trông như một kẻ không có lý tưởng sống vậy." Giang Vãn Thường nói thêm.
Dù biết Lạc Xuyên sở hữu thực lực kinh người, lại thường tỏ ra lạnh lùng, nhưng trên người hắn chẳng có chút uy thế nào của một cường giả tuyệt thế. Yêu Tử Yên cũng vậy.
Vì vậy, Cố Vân Hi và Giang Vãn Thường mới dám bình phẩm như thế.
Khởi Nguyên Thương Thành, đúng là một tiệm ăn kỳ quái!
Nói rồi, hai người đi tới trước mặt Lạc Xuyên.
"Lão Bản, lại ra cửa phơi nắng ạ!" Giang Vãn Thường cười chào hỏi.
Ánh nắng bị che khuất, Lạc Xuyên lười biếng mở mắt.
Thấy hai cô gái, hắn gật đầu, giọng điệu thản nhiên: "Hôm nay Tháp Thí Luyện có chế độ mới."
"Chế độ mới ư? Vãn Thường! Đi, vào xem thôi!" Mắt Cố Vân Hi sáng rực lên, kéo tay Giang Vãn Thường đi thẳng vào tiệm.
"Này này, cậu đừng kéo tớ..." Giang Vãn Thường trông bất đắc dĩ, nhưng vẫn không quên quay lại nói với Lạc Xuyên: "Lão Bản, chúng cháu vào trước nhé."
Lạc Xuyên gật đầu, lại tiếp tục nhắm mắt phơi nắng...
"Chào Tử Yên tỷ!"
Hai cô gái bước vào tiệm, chào Yêu Tử Yên đang ngồi sau quầy.
Yêu Tử Yên cười đáp: "Hôm nay vẫn chơi Tháp Thí Luyện à?"
"Đương nhiên rồi!" Cố Vân Hi gật đầu lia lịa. "Lão Bản vừa bảo Tháp Thí Luyện có chế độ mới, tỷ mau giới thiệu cho chúng em đi!"
Yêu Tử Yên chỉ về phía Bộ Ly Ca và Giang Thánh Quân: "Chế độ Đấu Trường, nơi người chơi có thể tự do giao đấu. Hai người họ đang chơi chế độ đó đấy."
Chẳng biết lại có chuyện gì, tiếng gào thét của Bộ Ly Ca và Giang Thánh Quân lại vang lên.
Cố Vân Hi: ...
Giang Vãn Thường: ...
Chơi game thôi mà, có cần phải nhập tâm đến thế không?
"Ồ? Hai người kia là ai?" Giang Vãn Thường chú ý tới Bạch lão và Cơ Vô Hối, có chút khó hiểu hỏi.
Dù hôm qua đã gặp Bạch lão, nhưng sự thay đổi của ông quá lớn, nên nhất thời hai cô không nhận ra.
Hơn nữa, tuy Mộ Dung Hải Đường và Ứng Vô Cực biết người độ kiếp đêm qua là Bạch lão, nhưng họ đã không nói cho các đệ tử biết.
Có lẽ họ không muốn đám đệ tử dính líu vào.
Còn về Cơ Vô Hối... thì không phải ai cũng biết mặt mũi của Thiên Tinh Đại Đế ra sao.
"Hôm qua hai em gặp rồi mà, quên nhanh vậy sao?" Yêu Tử Yên cười nói.
Cố Vân Hi và Giang Vãn Thường ngơ ngác.
Gặp hôm qua ư?
Sao chúng em không biết nhỉ?
"Vị đó chính là Bạch lão." Thấy hai cô gái vẫn còn ngơ ngác, Yêu Tử Yên giải thích.
"Tử Yên tỷ, tỷ đùa em à? Sao Bạch lão có thể trẻ như vậy được?" Cả hai đều tỏ vẻ không thể tin nổi.
"Tối qua, chính Bạch lão đã vượt qua lôi kiếp, đột phá thành công lên Vấn Đạo Cửu Phẩm, nên mới trẻ ra như vậy." Yêu Tử Yên giải thích.
Cố Vân Hi và Giang Vãn Thường chết lặng vì kinh ngạc.
Lúc này, hai cô mới sực nhớ đến dị tượng kinh thiên động địa tối qua.
Hóa ra là do Bạch lão độ kiếp