"Cà phê đâu thể cho không được, đúng không?" Lạc Xuyên tỉnh bơ đáp.
Nghe vậy, Yêu Tử Yên nhất thời không biết phản bác thế nào: "Ờm, nói thì nói vậy... Thôi, lão bản vui là được."
Sau đó, nàng cầm hai viên tinh thể khác màu mà La Nạp để lại lên ngắm nghía một hồi, cuối cùng cũng chẳng nhìn ra được gì.
"Lão bản, hai viên tinh thể này được vị khách kia để lại, chắc là có giá trị lắm nhỉ." Quan sát xong, Yêu Tử Yên lại nâng tách cà phê lên.
"Chắc vậy." Lạc Xuyên đặt chúng lên kệ đồ phía sau. "Nhưng với ta thì cũng không khác gì, dùng làm đồ trang trí cũng khá hay."
Yêu Tử Yên không nhịn được bật cười, xem ra cách nhìn của Lạc Xuyên đối với những vật phẩm mà đa số người cho là vô cùng quý giá này cũng nằm trong dự đoán của nàng.
"Đúng là tính cách của lão bản mà." Yêu Tử Yên nhấp một ngụm cà phê, nhìn ra ánh đèn xa xăm ngoài cửa sổ. "Thánh Ni Á trông có vẻ phồn hoa hơn Áo Lan nhiều."
"Hai thành phố này cách nhau rất xa, Thánh Ni Á gần như không bị ảnh hưởng nhiều trong trận Đại Họa Thứ Chín, vẫn giữ được tiến trình văn hóa vốn có," Lạc Xuyên nói.
"Không phải nói lúc Đại Họa Thứ Chín giáng xuống, sự băng hoại đã càn quét khắp Khoa Lạc sao?" Yêu Tử Yên nêu ra điểm nghi vấn trong lời nói của hắn.
"Sự băng hoại bùng nổ từ trung tâm là Hỗn Độn Chi Địa, sau đó lan rộng và ăn mòn ra bốn phía," Lạc Xuyên kiên nhẫn giải thích.
"Ta hiểu rồi, ý của lão bản là càng xa Hỗn Độn Chi Địa thì ảnh hưởng càng nhỏ," Yêu Tử Yên bừng tỉnh.
Lạc Xuyên bước ra từ sau quầy: "Cảm thấy hơi chán, ra ngoài xem sao. Thánh Ni Á là thành phố ven biển, diện tích còn lớn hơn Áo Lan không ít, có nhiều thứ thú vị lắm."
Hắn vẫn còn nhớ chuyện thịt nướng ở bờ biển, nhà hàng Hắc Thạch mới khai trương kia trông có vẻ rất ổn, chỉ là hơi xa chỗ này, không biết giờ này còn xe điện không nữa.
Khám phá mỹ thực gần như là một trong những việc Lạc Xuyên hứng thú nhất mỗi khi đến một nơi mới. Việc dùng Thiết Bị Thực Tế Ảo để đến Khoa Lạc cũng tương đương với việc có thêm một bản sao của cơ thể ngoài đời, thế nên hắn có thể thực hiện được mục tiêu ăn gấp đôi.
Yêu Tử Yên dĩ nhiên vui vẻ đồng ý, trong quán cà phê đã có hệ thống hỗ trợ các biện pháp an ninh, nên hai người cứ thế đóng cửa rồi rời đi.
"Ừm, quanh đây vắng vẻ thật đấy," Yêu Tử Yên nhìn quanh rồi kết luận.
Không ít đèn đường hai bên đều trong tình trạng cần sửa chữa, tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, lúc tỏ lúc mờ. Những tòa nhà gần đó trông cũng đã có tuổi, hơn nữa gần như đều tối om một mảng, chỉ có ánh đèn phía xa mới minh chứng cho sự phồn hoa của thành phố này.
Màn đêm đã buông xuống, vô số vì sao điểm xuyết trên bầu trời đen kịt, hai vầng trăng sáng vằng vặc soi chiếu lẫn nhau, rắc xuống ánh sáng lạnh lẽo.
"Nơi này khá yên tĩnh," Lạc Xuyên thuận miệng nói, hắn cũng không có suy nghĩ gì về môi trường xung quanh quán cà phê. "Chỉ là giao thông không tiện lắm, muốn đi xe ma đạo thì phải đi qua mấy con phố."
"Xe ma đạo?" Đôi mắt Yêu Tử Yên lóe lên vẻ tò mò.
Ở Thiên Lan Đại Lục không có phương tiện giao thông nào giống ô tô, về cơ bản đều dùng các loại yêu thú hoặc dã thú làm sức kéo, đây chính là điểm khác biệt trong đời sống thường ngày của các nền văn minh khác nhau.
Ngoài ra, Áo Lan là một thành phố tiền tuyến nên cũng không có công cụ như xe ma đạo, cộng thêm việc các chủng tộc sống hỗn tạp, đa số đều dùng ma thú da dày thịt béo để làm phương tiện di chuyển.
"Hơi giống ô tô trong cuốn sách ta viết," Lạc Xuyên nghĩ đến một thứ có thể so sánh. "Chỉ là năng lượng chúng sử dụng có khác biệt."
"Nghe thú vị thật," Yêu Tử Yên có vẻ rất muốn thử.
"Bây giờ hơi muộn rồi, không biết còn xe không, qua đó xem sao," Lạc Xuyên nói.
Dưới ánh đèn không mấy sáng sủa, những cái bóng có phần mờ ảo của hai người dần kéo dài ra phía sau, cho đến khi biến mất, rồi lại xuất hiện, cho đến khi bóng dáng hai người khuất sau góc phố...
Thánh Ni Á, khu phố Hồng Phong.
Trong thành phố, nơi đây hoàn toàn là khu vực của quý tộc, bất kể là môi trường sống hay giá cả, đều là nơi mà đại đa số cư dân chỉ có thể ngước nhìn.
Nhưng vì vụ nổ xảy ra vào tối hôm qua, đã có không ít người chọn cách rời đi, đội kỵ sĩ vệ đội chịu trách nhiệm bảo vệ cũng nhận được rất nhiều lời khiếu nại.
Kỵ sĩ trưởng Ngải Cáp Đức đúng là có nỗi khổ không nói nên lời, rất có thể là một cường giả cấp truyền kỳ trong truyền thuyết đã ra tay, làm sao mà phòng bị được?
Nhưng vẫn phải có lời giải thích cho việc này, cần phải xác nhận xem có đúng như suy đoán hay không, rồi những việc còn lại sẽ không thuộc thẩm quyền của hắn nữa.
Còn về việc làm thế nào để xác nhận và tìm ra hung thủ thật sự, thì phải nhờ đến đại thám tử Hách Mạn của Văn phòng Trúc Mộng.
Văn phòng Trúc Mộng những năm gần đây khá nổi danh ở Thánh Ni Á, thực lực của Hách Mạn dĩ nhiên là không cần phải bàn cãi.
Hiện tại, nơi ở xảy ra vụ nổ đã được các kỵ sĩ bảo vệ nghiêm ngặt để bảo toàn những dấu vết còn sót lại tại hiện trường.
"Nhiều kỵ sĩ thế này, hiện trường cũng được bảo vệ khá tốt, xem ra các người khá coi trọng vụ này nhỉ, quyết tâm bắt cho bằng được hung thủ sao?"
Người đàn ông mặc một bộ đồ kiểu vest, đầu đội mũ phớt tròn, tay cầm gậy batoong đen, tuổi chừng ba mươi, trên mặt có vài nếp nhăn, đường nét bên má góc cạnh như dao khắc. Hắn đang hứng thú nhìn đống đổ nát phía trước, cùng những kỵ sĩ đang đóng quân ở đây.
"Tùy tiện ra tay trong Thánh Ni Á, dù là cấp truyền kỳ cũng sẽ bị pháp luật trừng trị." Giọng của kỵ sĩ trưởng Ngải Cáp Đức mang theo sự trịnh trọng không thể nghi ngờ, ra dáng một kỵ sĩ công chính bảo vệ tài sản của công dân, sau đó hắn nhìn quanh, hạ giọng nói: "Địa vị của Á Bá Khắc chắc ngươi cũng biết, tuy danh tiếng không tốt lắm, nhưng cứ chết không rõ ràng như vậy chắc chắn là không được."
Mặc dù bên ngoài tuyên bố Á Bá Khắc · Ngõa Áo Lai Đặc sống chết không rõ, nhưng bọn họ đều biết, sống sót sau một vụ nổ ở mức độ này, xác suất cũng tương đương với việc giáo chủ đi trên đường nhặt được tiền.
Người đàn ông gật đầu, trên mặt nở nụ cười ôn hòa: "Là bằng hữu, vậy ta nói thẳng nhé. Ngươi vừa nói vụ nổ này rất có thể là do một cường giả cấp truyền kỳ nào đó ra tay, muốn tìm được dấu vết hung thủ để lại rất khó, hơn nữa nếu ta tham gia thì rủi ro phải chịu e là không nhỏ."
Nói đến cuối, Hách Mạn lắc đầu, nụ cười cũng biến mất, phiền não thở dài.
Ngải Cáp Đức cười lắc đầu, lấy từ trong túi ra một tờ chi phiếu đưa cho Hách Mạn: "Thù lao 1.000.000 Rick, đây là 500.000 trả trước, 500.000 còn lại sẽ được thanh toán sau khi nhiệm vụ hoàn thành."
Hách Mạn lại nở nụ cười ôn hòa, nhận lấy rồi cất đi: "Trước tiên qua xem tình hình tòa nhà hiện tại đã, đối với thám tử mà nói, khảo sát hiện trường là rất quan trọng."