Virtus's Reader
Thần Cấp Đại Điếm Trưởng

Chương 111: CHƯƠNG 111: ỨNG VÔ CỰC ĐẾN THĂM

Cố Vân Hi và Giang Vãn Thường nghe Mộ Dung Hải Đường nói thế, bèn đồng thời dừng bước.

Hai người liếc nhìn nhau, đọc được suy nghĩ trong mắt đối phương.

"Hải Đường lão sư, chúng ta chỉ ra ngoài chơi một chút mà thôi!" Cố Vân Hi nở một nụ cười hết sức chân thành.

"Đúng đúng đúng, chúng ta quá tò mò về thành Cửu Diệu này nên muốn ra ngoài dạo quanh một vòng thôi!" Giang Vãn Thường bổ sung.

Hai người đều ăn ý không nhắc tới chuyện về Khởi Nguyên Thương Thành.

Dĩ nhiên rồi, tiệm của Lão Bản chỉ có mười máy, lỡ nhiều người kéo đến, mình không có suất thì phải làm sao?

Mộ Dung Hải Đường gật đầu, không nghĩ quá nhiều.

Nàng nói: "Đi dạo thì không có vấn đề gì nhưng phải chú ý an toàn. Thành Cửu Diệu hiện nay không được như xưa đâu."

Giọng nàng tràn đầy cảm khái.

Mộ Dung Hải Đường cảm thấy, trong thành Cửu Diệu này, một cường giả Vấn Đạo viên mãn như nàng cũng chẳng thể nào tùy ý hành động.

Nhưng cũng đành chịu thôi, ai bảo thời gian này đã có quá nhiều chuyện lớn chuyện bé tranh nhau xảy ra.

Ai biết rốt cuộc còn có bao nhiêu cường giả tuyệt thế chưa từng xuất hiện đang ẩn giấu trong đám đông.

Nghe Mộ Dung Hải Đường nói thế, cộng thêm vẻ mặt đầy cảm khái của nàng, Cố Vân Hi và Giang Vãn Thường tự dưng cảm thấy buồn cười thế nào ấy.

Hai người đã biết, những chuyện phát sinh lúc trước ở thành Cửu Diệu này đều do một tay Lão Bản gây nên.

Thành thật mà nói, cái cảm giác mình là người duy nhất biết chân tướng, còn mọi người xung quanh vẫn u mê không lối thoát, quả thật cũng thú vị phết.

"Khụ khụ, con biết rồi, thưa Hải Đường lão sư." Cố Vân Hi ngoan ngoãn đáp.

"À đúng rồi, Ứng Vô Cực lão sư đâu nhỉ?" Giang Vãn Thường đột nhiên phát hiện ra điều bất thường, bèn tò mò hỏi.

Ai cũng biết bình thường Ứng Vô Cực luôn ở lì trong Túy Nguyệt Hiên, mà với tính cách của hắn, chắc chắn sẽ không có chuyện đi ra ngoài dạo chơi lãng phí thời gian đâu.

Trong ấn tượng của đám học viên ở đây, Ứng Vô Cực cực kì xứng với danh xưng cuồng ma tu luyện!

Mộ Dung Hải Đường nói: "Hắn có chút việc riêng nên đi vắng rồi!"

"Ồ!" Hai người gật đầu, sau đó về phòng mình, bắt đầu tiêu hóa đám kinh nghiệm chiến đấu có được từ trong Tháp Thí Luyện.

Chỉ khi thực sự biến những kinh nghiệm này thành của mình, chúng mới có thể phát huy tác dụng, giúp nâng cao thực lực.

"Ài, không biết cái tay Ứng Vô Cực này rốt cuộc thế nào, đã lâu như vậy rồi mà!"

Sau khi hai người đi khuất, Mộ Dung Hải Đường mới thở dài, bất đắc dĩ lẩm bẩm một câu.

Đối với Ứng Vô Cực, sự lo lắng của nàng dành cho hắn đơn thuần là tình đồng nghiệp.

...

Khi Cơ Vô Hối cùng Bạch lão trở về hoàng thành, nhìn sơ một cái đã thấy Ứng Vô Cực đứng lù lù trước cổng chính.

Khí tức đặc biệt thuộc về cường giả Vấn Đạo viên mãn của Ứng Vô Cực thật quá sức chói mắt, không người nào có thể bỏ qua, nhất là đối với những cường giả tầm cỡ như Cơ Vô Hối và Bạch lão.

"Đây là... Ứng Vô Cực của Lăng Vân học viện?" Cơ Vô Hối nhíu mày, thoáng nghi hoặc hỏi.

Tối qua, khi Bạch lão độ kiếp, Ứng Vô Cực cũng từng có mặt, nhưng không hề ra tay.

Bạch lão và Cơ Vô Hối cũng có ấn tượng khá sâu sắc về người này.

Cường giả Vấn Đạo viên mãn, đạo sư của Lăng Vân học viện, hai thân phận này đủ để khiến người ta phải ghi nhớ!

"Hắn tới đây làm gì nhỉ?" Bạch lão cũng thắc mắc.

"Tham kiến bệ hạ!"

Hạ Thiên Vũ thấy hai người tới, bèn dẫn theo đám cấm vệ quân khom lưng chắp tay chào.

Khi Bạch lão và Cơ Vô Hối nhìn thấy Ứng Vô Cực, hắn ta cũng đã nhận ra hai người.

"Thiên Tinh Đại Đế, Bạch Y Thương Thần, hôm nay Ứng Vô Cực đến đây thăm hỏi." Ứng Vô Cực trầm giọng nói.

Cơ Vô Hối khoát tay, cười ha hả mà rằng: "Có thời gian thì vào trong nói chuyện đi, đạo đãi khách của Thiên Tinh đế quốc ta không phải như thế này!"

Ứng Vô Cực gật đầu, không từ chối lời mời, đi theo hai người vào trong Hoàng thành.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!