Ứng Vô Cực gật đầu đồng ý.
Nợ ân tình là thứ khó trả nhất!
Huống hồ, đây còn là món nợ ân tình của một cường giả Vấn Đạo.
Có điều, so với phương pháp bổ sung sinh cơ, đừng nói là một món nợ, cho dù là mười món nợ ân tình, Ứng Vô Cực cũng sẽ đồng ý.
Sau đó, Bạch lão kể lại chuyện về Khởi Nguyên Thương Thành cho Ứng Vô Cực nghe.
Thành thật mà nói, sau khi nghe Bạch lão kể xong, phản ứng đầu tiên của Ứng Vô Cực là không thể tin nổi.
Tu luyện giả bình thường nếu may mắn có được một món thần vật với công hiệu bổ sung sinh cơ thì ai mà chẳng giấu như mèo giấu cứt, hoặc giữ lại cho bản thân sử dụng.
Người này lại công khai treo giá bán, hơn nữa, giá chỉ có một trăm ngàn linh tinh, đây quả là một hành vi phá của điên rồ!
Thế nhưng, có chuyện lạ từng xảy ra trên người Bạch lão làm bằng chứng, tin tức này tám chín phần mười là thật.
Ứng Vô Cực không tin Bạch lão lại rảnh rỗi đến mức bịa chuyện ra lừa hắn cho vui.
"À phải rồi." Bạch lão bỗng nhớ ra điều gì đó, bèn nói thêm: "Quỳnh Tương Lộ trong tiệm của Lão Bản cứ bảy ngày mới bán một bình, hôm nay là ngày thứ ba sau khi ta mua hàng."
Ứng Vô Cực gật đầu.
Ba người lại trò chuyện thêm một lát rồi Ứng Vô Cực mới cáo từ, rời khỏi Hoàng thành.
"Bạch lão, tiết lộ tin tức về Khởi Nguyên Thương Thành ra ngoài, thật sự không có vấn đề gì sao?"
Thấy Ứng Vô Cực đã đi, Cơ Vô Hối mới lẩm bẩm, dường như đang hỏi Bạch lão.
"Bệ hạ, tin tức về tiệm của Lão Bản sớm muộn gì cũng sẽ lan truyền ra ngoài thôi." Bạch lão cười nói: "Bây giờ chúng ta có thể dùng tin tức này để đổi lấy một món nợ ân tình của một cường giả Vấn Đạo viên mãn, đây là một cuộc trao đổi chỉ có lời chứ không có lỗ."
...
"Xem ra vị Lão Bản của Khởi Nguyên Thương Thành này hẳn không phải người tầm thường!"
Trên đường trở về, Ứng Vô Cực vẫn đang miên man suy nghĩ về những thông tin mà Bạch lão vừa nói cho hắn.
Ứng Vô Cực không ngốc, Bạch lão nói cho hắn biết về Khởi Nguyên Thương Thành nhưng lại không nói thẳng thân phận của Lạc Xuyên.
Nhưng kết hợp với những chuyện xảy ra gần đây ở thành Cửu Diệu, Ứng Vô Cực đã xâu chuỗi chúng lại với nhau, đoán ra gần hết sự thật.
Vị Lão Bản thần bí của cửa tiệm kia gần như chắc chắn là vị cường giả đứng sau giật dây những chuyện đó.
Trong lúc suy tư, Ứng Vô Cực đã quay về đến Túy Nguyệt Hiên.
"Về rồi à, kết quả thế nào?" Mộ Dung Hải Đường thấy Ứng Vô Cực trở về liền vội vàng hỏi.
Cái tên Ứng Vô Cực này là đồ mặt liệt ngàn năm không đổi, muốn nhìn sắc mặt hắn để đoán ra kết quả là chuyện hoàn toàn không thể, cho nên chỉ đành mở miệng hỏi.
Ứng Vô Cực gật đầu: "Bạch lão đã nói cho ta biết cách bổ sung sinh cơ."
Mộ Dung Hải Đường lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Nói như vậy, việc bổ sung sinh cơ cho Ứng Vô Cực đã có hy vọng.
Mộ Dung Hải Đường cũng có chút tò mò, sau một hồi do dự, nàng không nhịn được hỏi: "Nếu tiện thì có thể nói cho ta nghe một chút được không?"
Ứng Vô Cực nói thẳng: "Bạch lão nói, ở thành Cửu Diệu có một cửa tiệm bán Quỳnh Tương Lộ, một loại nước có thể bổ sung sinh cơ."
Sau đó, hắn ngẫm nghĩ một chút rồi bổ sung: "Một trăm ngàn linh tinh một bình."
Mộ Dung Hải Đường: ???
Nghe Ứng Vô Cực nói vậy, Mộ Dung Hải Đường chợt nghĩ, lẽ nào tên mặt liệt này lại biết đùa rồi sao?
Nhưng ngay sau đó, nàng đã gạt phắt suy nghĩ này đi, bởi vì một người như Ứng Vô Cực tuyệt đối không thể nào biết chữ "đùa" viết ra sao.
Có điều, Mộ Dung Hải Đường vẫn không chắc chắn hỏi lại: "Ngươi thật sự không nói giỡn với ta đấy chứ?"
Ứng Vô Cực gật đầu: "Đây là tin tức mà Bạch lão và bệ hạ nói cho ta, bọn họ sẽ không lừa ta đâu."
"Vậy ngươi định khi nào đến cửa tiệm kia xem thử?" Mộ Dung Hải Đường hỏi tiếp.
"Sáng mai đi." Ứng Vô Cực suy nghĩ một lát rồi nói: "Ta vẫn còn nghi ngờ, liệu Lão Bản của cửa tiệm đó có phải là người đứng sau những chuyện xảy ra ở thành Cửu Diệu gần đây hay không, cho nên muốn đến đó xem trước tình hình."
Sau đó, Ứng Vô Cực kể cho Mộ Dung Hải Đường nghe những suy đoán của mình.
Mộ Dung Hải Đường nghe Ứng Vô Cực nói xong, bất giác rơi vào trầm tư.
Nếu quả thật là như vậy, thì vị cường giả thần bí kia chắc chắn đang có mưu đồ gì đó.
Mưu đồ điều gì, còn phải hỏi sao?
Tất nhiên là di tích thượng cổ mới mở ra gần đây rồi!
Nhưng, một người dám đem cả thần vật có khả năng bổ sung sinh cơ ra bán thì trong di tích thượng cổ thật sự có thứ gì khiến người đó để mắt tới sao?
Hay là, tất cả những gì hắn làm, chỉ là để trêu đùa đám thế lực bị thu hút tới đây mà thôi?