Những lát thịt nướng chín tới vừa mềm vừa mọng nước, dù có chấm sốt hay không thì cũng ngon tuyệt đỉnh.
Dĩ nhiên, không chỉ có mỗi thịt nướng.
Còn có không ít loại rau củ và trái cây mà Lạc Xuyên không biết tên.
Nếu phân loại theo tiêu chuẩn của Đại Lục Thiên Lan, có lẽ chúng sẽ được xếp vào hàng linh dược.
Tóm lại dù thế nào đi nữa, mùi vị vẫn rất tuyệt.
Trái cây chua chua ngọt ngọt, giòn tan, bề mặt lại rắc thêm bột ớt.
Tuy nghe có vẻ mang phong cách ẩm thực kinh dị, nhưng ăn vào lại ngon không tưởng.
Hơi giống món xoài lắc muối ớt, nói chung là ngon bá cháy.
Bữa tối kết thúc, Lạc Xuyên ngả người trên ghế sô pha, thỏa mãn thở ra một hơi: “No rồi.”
Những lúc trong tiệm không có khách, hắn ngày càng trở nên tùy tiện hơn.
Yêu Tử Yên thì đang thu dọn đồ đạc.
Nàng không dùng linh lực hay tinh thần lực gì cả, chỉ dọn dẹp mặt bàn có chút bừa bộn một cách rất bình thường.
“Để ta giúp nàng.” Lạc Xuyên ngồi không yên, bèn đứng dậy.
Hắn cảm thấy mình cứ đứng nhìn như vậy thì hơi kỳ.
“Ừm.” Yêu Tử Yên không từ chối, chỉ gật đầu đồng ý.
Thời gian trôi như nước, lặng lẽ chảy.
Tiệm lại trở về vẻ sạch sẽ gọn gàng, trong quá trình đó hệ thống ít nhiều cũng góp một tay.
Rảnh rỗi không có việc gì làm, hai người bèn đến quán cà phê ở Thánh Niệm.
Cơn mưa bão hôm qua đã tạnh, ngoài cửa sổ trăng sáng sao thưa, ánh trăng bạc vằng vặc rải xuống, khiến vạn vật như phủ một màu trắng nhợt.
Yêu Tử Yên ngồi xổm xuống, Kỳ Mỹ Lạp đã chạy tới, kêu mấy tiếng cực kỳ thân mật.
Xem ra trong lòng tiểu gia hỏa này, Yêu Tử Yên vẫn quan trọng hơn.
Dù sao thì trong khoảng thời gian này, Lạc Xuyên chẳng đến được mấy lần, về cơ bản đều là Yêu Tử Yên qua đây.
Lạc Xuyên cũng không để tâm, hắn đi tới trước quầy.
Bắt đầu pha cà phê.
Quá trình cũng khá đơn giản, trực tiếp cho bột cà phê có sẵn vào ly, sau đó đổ nước nóng vào.
Thêm hai muỗng đường là một ly cà phê ngọt ngào đậm đà đã hoàn thành.
Các bước đơn giản, cực kỳ tiết kiệm công sức.
Chủ yếu là hắn lười tốn thời gian vào mấy chuyện này.
Đưa một ly cho Yêu Tử Yên, Lạc Xuyên ngồi xuống ghế sô pha.
Mềm mại thoải mái, cả người như lún sâu vào trong.
Về phải sắm mấy cái cho Cửa Hàng Khởi Nguyên mới được.
Ủa, khoan, câu này hình như mình nói rồi thì phải?
Lạc Xuyên không nhớ rõ lắm, nên dứt khoát không nghĩ nữa.
Yêu Tử Yên uống một ngụm cà phê, cảm nhận đầu tiên là vị ngọt đậm, lấn át cả hương thơm đặc trưng của cà phê.
Nàng híp mắt, dường như mỉm cười, vị này uống cũng không tệ.
“Ta thấy trong tiệm nên chia thêm một khu nghỉ ngơi nữa.” Lạc Xuyên đặt ly xuống.
“Khu nghỉ ngơi?” Yêu Tử Yên nghiêm túc suy nghĩ, “Nếu không thay đổi Thiết Bị Giả Lập thì chỉ có thể mở rộng trên nền tảng có sẵn thôi.”
Không gian trong tiệm vốn đã rất lớn, diện tích của Thiết Bị Giả Lập và các kệ hàng cộng lại gần bằng một sân bóng đá.
Vốn đã có vẻ hơi trống trải, nếu còn mở rộng thêm nữa, tổng cảm thấy có chỗ nào đó không thoải mái.
“Nói cũng phải.” Lạc Xuyên trước nay luôn tiếp thu ý kiến của Yêu Tử Yên, “Vậy không mở rộng nữa, đặt mấy cái ghế sô pha là được rồi.”
Đối với kiểu tùy tiện thay đổi quyết định này của Lạc Xuyên, Yêu Tử Yên đã quen không còn gì lạ.
Nàng chỉ khẽ cười, vuốt ve bộ lông mềm mượt của Kỳ Mỹ Lạp.
Dù ở đây, vẫn yên tĩnh như mọi khi. Lạc Xuyên nhìn ra ngoài tiệm.
Cho dù thành phố có lớn đến đâu, phát triển phồn hoa thế nào, cũng không thiếu những khu vực dường như bị người đời lãng quên.
Hoang vắng, cô tịch, không một bóng người, lẻ loi như thể tách biệt với cả thế giới.
Dù cho Hội Chợ Vạn Hoa sắp bắt đầu ở Thánh Niệm có rầm rộ đến đâu, ở đây cũng không có chút dấu vết nào.
Ảnh hưởng duy nhất có lẽ chỉ là hương hoa thoang thoảng theo gió nhẹ bay tới trong không khí.
“Đúng rồi, mấy ngày nay có khách nào tới không?” Lạc Xuyên đột nhiên hỏi.
Người hắn nói dĩ nhiên là Hách Mạn và La Nạp.
Hôm đó ở văn phòng Trúc Mộng ngồi một lúc làm quen với Hách Mạn, còn La Nạp thì đến giờ hắn vẫn chưa biết tên.
“Không biết.” Yêu Tử Yên lắc đầu, “Dù sao lúc ta đến thì không gặp khách nào cả.”
Lạc Xuyên gật đầu, hắn cũng không mấy quan tâm đến việc kinh doanh ở đây.
Thời gian tiếp theo, hai người tán gẫu bâng quơ, chủ đề cực kỳ tùy hứng.
Từ Đại Lục Thiên Lan đến Corot, rồi lại không hiểu sao lại nhảy sang chủ đề Hắc Vụ Chi Chủ.
“Lão bản, ngài nói mình đã ký khế ước với Hắc Vụ Chi Chủ?” Yêu Tử Yên chớp chớp mắt.
Thần minh trong truyền thuyết, có điều hơi kỳ lạ là ở Đại Lục Thiên Lan ngay cả truyền thuyết liên quan cũng không có.
Dường như ở thế giới đó, cái gọi là thần minh đã hoàn toàn biến mất.
Thay vào đó là những tu luyện giả có thực lực cường đại, và các cường giả của mỗi chủng tộc.
Những chuyện dời non lấp biển chỉ có trong tưởng tượng, đối với những tồn tại đỉnh cao mà nói, không phải là không thể hoàn thành.
“Khế ước à? Coi như là vậy đi, nhưng là đơn phương.” Vẻ mặt Lạc Xuyên có chút vi diệu.
Sao tự dưng lại liên tưởng đến câu “Cùng ta ký khế ước trở thành thiếu nữ ma pháp nhé” thế này?
Chậc, Kyubey phải chết.
Lạc Xuyên đứng dậy, lấy chiếc mặt nạ trên giá xuống, đưa cho Yêu Tử Yên: “Đeo cái này vào là có thể thấy được.”
Yêu Tử Yên nhận lấy, tự nhiên đeo lên mặt, nàng cực kỳ tin tưởng Lạc Xuyên.
Tinh thần thoáng chốc hoảng hốt, khi tỉnh táo lại, cảnh tượng trước mắt đã thay đổi long trời lở đất.
Trong không gian u ám tĩnh mịch, sương mù đen vô tận đang chậm rãi cuộn trào, những tia sáng chói lòa liên tục xuất hiện từ bên trong màn sương.
Sao trời sinh diệt, quy tắc đảo lộn, bất cứ ngôn từ nào cũng khó lòng miêu tả được cảnh tượng trước mắt, khiến người ta nghẹt thở.
Hơi thở của Yêu Tử Yên bất giác ngừng lại, đây chỉ là phản ứng vô thức khi nhìn thấy một vị thần mang thần tính.
Ngay lúc tâm trí nàng đang chấn động, một bàn tay ấm áp nắm lấy tay nàng, giọng nói của Lạc Xuyên vang lên bên tai.
“A Tát Nặc Tư, tên là vậy đó, trạng thái sống của Ngài ấy là như thế, không cần phải sợ hãi…”
Tâm trạng Yêu Tử Yên lập tức thả lỏng, sự kính sợ ban đầu thoáng chốc tan thành mây khói.
Cũng không biết có phải là ảo giác của nàng không, tần suất lóe sáng trong màn sương đen dường như đã giảm đi không ít.
Yêu Tử Yên tháo mặt nạ ra, cảnh tượng trước mắt cũng trở lại bình thường: “Vừa rồi chính là nơi A Tát Nặc Tư sống sao?”
Lạc Xuyên gật đầu, giờ đang cầm một miếng thịt khô trêu chọc Kỳ Mỹ Lạp: “Chắc là một không gian ở chiều không gian khác gì đó.”
Yêu Tử Yên không biết nghĩ tới điều gì, vẻ mặt đầy cảm khái: “Cảm thấy thế giới này thật phức tạp.”
Mặc dù bây giờ nàng đã chấp nhận thiết lập Corot là một thế giới thực, nhưng lại có thêm một chiều không gian khác cùng với thần minh, vẫn không khỏi có cảm giác hơi không chân thực.
“Nghĩ nhiều làm gì? Thân phận của chúng ta khi đến đây chỉ là khách qua đường mà thôi.” Lạc Xuyên định vị bản thân rất rõ ràng.
Hắn sẽ không rảnh rỗi đi can thiệp vào sự vận hành bình thường của thế giới này, dĩ nhiên khách hàng làm gì hắn cũng sẽ không ngăn cản.