"Hôm nay tới đây thôi." Nguyệt Linh lẩm bẩm rồi lấy Điện thoại ma huyễn ra.
Rảnh rỗi lướt Điện thoại ma huyễn xem có tin gì mới đã trở thành thói quen hằng ngày của nhiều khách hàng.
Vừa lướt qua, mắt nàng hơi mở to: "Nhân vật mới của Vinh Quang... Táng Tống Sứ Giả..."
Ngay lập tức, nàng chẳng còn tâm trạng nào để ở lại đây nữa, liền đứng dậy, nhanh chóng thu dọn những linh kiện vương vãi trên bàn.
"Hứa Huyền trưởng lão, vậy ta đi trước nhé." Nguyệt Linh đến bên cạnh Hứa Huyền đang bận rộn nói một tiếng.
Mọi việc lớn nhỏ trong dị không gian đều do Hứa Huyền trực tiếp quản lý. Thành viên của Thiên Cơ Các vốn đã ít, nên cũng chẳng có chuyện tài lớn dùng vào việc nhỏ.
"Ừ, được." Hứa Huyền gật đầu.
"Lợi hại thật." Một nữ tử nhìn bóng lưng Nguyệt Linh rời đi, không kìm được mà cảm thán.
"Đúng là lợi hại thật." Hứa Huyền vô cùng tán thành. "Việc kết hợp hai loại minh văn khác nhau có thể giúp hiệu suất chuyển hóa linh lực tăng gần gấp đôi, tiếc là tính ổn định không cao lắm."
"Các chủ từng nói, nếu thật sự giải quyết được vấn đề về tính ổn định, trận pháp khắc trên linh khí sẽ đủ sức tạo ra một cuộc cách mạng." Nữ tử nhớ lại lời Văn Thiên Cơ đã nói.
Nhờ có Lạc Xuyên tiến cử, quá trình Nguyệt Linh đến Thiên Cơ Các vô cùng nhẹ nhàng, không gặp phải khó khăn gì.
Vốn dĩ, một thời gian trước Văn Thiên Cơ đã có ý mời Nguyệt Linh gia nhập Thiên Cơ Các, nhưng bị nàng khéo léo từ chối.
Tuy bây giờ nàng vẫn chưa đồng ý, nhưng trong mắt những người ở Thiên Cơ Các, Nguyệt Linh đã được xem như nửa thành viên của các rồi.
Ngoài việc trắc toán thiên cơ, sự am hiểu về trận pháp của Thiên Cơ Các cũng đứng đầu Đại Lục Thiên Lan, dù sao thì Văn Thiên Cơ cũng được xem là đệ nhất nhân về trận pháp.
Còn những vũ khí kỳ lạ mà Nguyệt Linh tự chế tạo đều là thành quả từ sự cách tân trận pháp của chính nàng.
Trần Y Y ngồi bên bàn đá, chán muốn chết nhìn biển mây xa xăm.
Mây mù lượn lờ, trời quang rực rỡ, xa xa là mặt biển xanh biếc, lấp lánh ánh sáng dưới nắng mai.
Cảnh sắc rất đẹp, rung động lòng người, nhưng nhìn quen rồi cũng thấy thường thôi.
Giờ đây, nàng đang chống cằm, vô thức đung đưa đôi chân nhỏ.
Nhận ra có người đến từ phía sau, nàng quay đầu lại, mặt mày mừng rỡ: "Tỷ Nguyệt Linh, tỷ chuẩn bị đi à?"
Nguyệt Linh cười gật đầu: "Ừ, ta đến Thương Thành Khởi Nguyên, nghe nói lão bản lại ra nhân vật mới cho Vinh Quang rồi."
Trần Y Y đảo mắt mấy vòng, nở một nụ cười ranh mãnh rồi đứng bật dậy: "Em cũng đi nữa!"
"Hôm nay không phải muội có buổi thực hành trận pháp sao?" Nguyệt Linh hơi thắc mắc.
Là đệ tử của Văn Thiên Cơ, Trần Y Y đương nhiên không thể cả ngày ăn không ngồi rồi, có rất nhiều môn cần phải học.
"Không đi nữa! Trốn học!" Trần Y Y tuyên bố hùng hồn, tỏ vẻ đã quá quen với việc này.
Nguyệt Linh: "...Muội làm vậy có ổn không?"
"Dù gì cũng đâu phải lần đầu." Trần Y Y cười hì hì, phủi quần áo. "Đi thôi."
"Thôi được rồi, muội vui là được." Nguyệt Linh bất đắc dĩ thở dài, nàng cảm thấy chắc Văn Thiên Cơ cũng không nổi giận vì chuyện cỏn con này đâu.
Sương mù trắng nhạt bay lượn như dải lụa mỏng, vạn vật dưới ánh bình minh như được dát một lớp vàng óng ánh.
"Ể? Sư muội đi đâu rồi?" Trần Mặc nhìn quanh, không thấy bóng dáng quen thuộc đâu, bèn gãi đầu thắc mắc. "Hôm nay còn có buổi thực hành mà nhỉ."
Vừa rời khỏi lối đi không gian tạm thời do trận pháp truyền tống mở ra, cảnh tượng xung quanh lập tức biến thành một màu trắng xóa.
Tầm mắt bao trọn một màu tuyết bay lả tả, chẳng có mấy người qua lại. Xa xa, đám thành vệ quân đang túm tụm dưới cổng thành sưởi ấm bên chậu than.
"Cứ cảm thấy đám thành vệ quân này càng ngày càng sa đọa." Nguyệt Linh thấy vậy không nhịn được mà cà khịa. Hồi nàng mới đến Cửu Diệu Thành, hình tượng của thành vệ quân khác một trời một vực so với bây giờ.
"Dù sao trời cũng lạnh mà." Trần Y Y cười nói.
Khu vực của Thiên Cơ Các được bao phủ bởi trận pháp do Văn Thiên Cơ khắc nên, không chỉ có linh lực dồi dào mà nhiệt độ cũng ấm áp như mùa xuân.
Ừm, trận pháp đúng là đa năng thật.
Khi hai người đội gió tuyết đến Thương Thành Khởi Nguyên, hơi ấm bên trong nhanh chóng xua đi cái lạnh trên người họ.
"Trong điếm của lão bản ấm thật." Trần Y Y không kìm được mà cảm thán.
"Lão bản, sao lại không có Đường phèn lê tuyết nữa rồi?" Nguyệt Linh quen đường quen lối đi đến quầy.
"Có trà sữa, muốn uống thì tự đi mà mua." Lạc Xuyên ngẩng đầu liếc nàng một cái, chỉ tay về phía máy bán trà sữa.
Nguyệt Linh cười cười, chẳng bận tâm, quay người đi về phía cái máy.
Nhân vật mới của Vinh Quang đã dấy lên một làn sóng thảo luận sôi nổi trong giới khách hàng, một vài Hải tộc và Hải yêu cũng vì tò mò mà đến Thương Thành Khởi Nguyên trải nghiệm thử.
Dù bên ngoài tuyết rơi dày đặc, Thương Thành Khởi Nguyên vẫn tấp nập như thường, không hề bị ảnh hưởng bởi thời tiết.
Trời đã về khuya, đêm đen như mực, tuyết vẫn rơi lả tả, phủ lên mặt đất một màu trắng xám.
Giữa không trung gợn lên từng đợt sóng, Tạ Mộng Vũ trong bộ váy đỏ bước ra, phóng tầm mắt về phía thành trì xa xôi.
Màn tuyết dày đặc khiến ánh đèn thành thị trở nên mờ ảo, nhìn từ xa trong đêm tuyết, trông nó cứ như một con mãnh thú khổng lồ đang say ngủ.
"Cửu Diệu Thành... Cuối cùng cũng tới nơi, không ngờ lại xa đến thế, mệt quá đi..."
Nàng lẩm bẩm, bóp bóp cánh tay, cảm nhận được sự mệt mỏi đang âm ỉ.
Khoảng cách giữa Hỗn Loạn Chi Thành và Cửu Diệu Thành, đối với tu luyện giả bình thường mà nói, có thể xem là một con số thiên văn, thậm chí cả đời cũng không thể vượt qua.
Cũng chính vì vậy, trận pháp truyền tống siêu cự ly có một vai trò không thể thay thế ở Đại Lục Thiên Lan, chỉ là yêu cầu để xây dựng và khắc trận văn rất cao mà thôi.
Tạ Mộng Vũ có thể đến đây nhanh như vậy, đương nhiên là nhờ công của trận pháp truyền tống.
Trên đường đi, nàng cũng đã đi qua không ít quốc gia và thế lực, tiện thể dò hỏi tin tức về Thương Thành Khởi Nguyên.
Còn về kết quả thì... những quốc gia hay thế lực yếu hơn một chút thậm chí còn chẳng biết Thương Thành Khởi Nguyên là cái gì.
Thỉnh thoảng ở những thành thị lớn, nàng cũng nghe được vài mẩu tin tức, nhưng chúng đều bị xem như truyền thuyết.
Thậm chí còn không biết nhiều bằng nàng.
Sau khi nhận ra điều này, nàng dứt khoát không lãng phí thời gian nữa mà đi hết tốc lực.
Dựa vào việc biết phương hướng đại khái, nàng lại mượn nhờ trận pháp truyền tống của các thế lực lớn vài lần.
Dù đã là cảnh giới Tôn Giả, nàng vẫn mất một thời gian rất dài mới đến được đây.
Tạ Mộng Vũ hứng thú đánh giá Cửu Diệu Thành ở phía xa, khẽ lẩm bẩm.
"Nhìn từ xa thế này cũng hoành tráng phết, nhưng mà nhỏ hơn Hỗn Loạn Chi Thành một chút, và cũng sầm uất hơn nhiều."
"Con sông giữa thành rộng ghê, trời lạnh thế này mà không đóng băng."
"Linh lực cũng đậm đặc hơn những nơi khác nhiều."
"Chà, Thương Thành Khởi Nguyên trong truyền thuyết, cuối cùng cũng được tận mắt thấy rồi..."
Khi bóng dáng Tạ Mộng Vũ biến mất, lời thì thầm của nàng cũng nhanh chóng tan vào cơn gió lạnh của đêm tuyết.