Đây đã là ngày thứ ba Tạ Mộng Vũ đến Khởi Nguyên Thương Thành.
Ngày đầu tiên chủ yếu là ở đây ăn ké một bữa tối, hai ngày tiếp theo mới có đủ thời gian tìm hiểu về các món hàng trong điếm.
Suy nghĩ ban đầu cũng tương tự như đa số khách hàng mới.
Hàng hóa trân quý như vậy, giá cả lại phải chăng đến thế, lão bản chắc không phải đang làm từ thiện đấy chứ.
Bây giờ suy nghĩ này đã thay đổi.
Bởi vì nàng đã hiểu, những món hàng vô cùng quý giá trong mắt khách hàng, trong mắt lão bản lại chẳng có chút giá trị nào.
Với thân phận và thực lực của lão bản, chắc chắn chẳng thèm để mắt tới chút linh thạch kiếm được từ việc bán những món hàng này.
Cho nên mục đích mở điếm, khả năng rất lớn chỉ là sở thích mà thôi.
Giống như Băng Sương, trước đây còn rảnh rỗi đến mức chạy tới Hỗn Loạn Chi Thành làm thành chủ một thời gian.
Sở thích của mỗi người mỗi khác, vị lão bản kia chắc chắn chỉ đơn thuần là thích mở điếm mà thôi.
Hơn nữa còn thích nuôi thú cưng.
Lúc nhìn thấy Cây Thế Giới và quả cầu đen nhỏ ở góc tường, nàng đã phải kinh ngạc một hồi lâu.
Chậu cây cảnh cấp bậc Thánh Nhân, thú cưng có hình thái sinh mệnh vô cùng đặc biệt…
Tạ Mộng Vũ đã không biết nên nói gì về chuyện này nữa.
Quả nhiên, sở thích của các nhân vật lớn đều có chút kỳ quái.
Mặc dù nói kỹ ra thì nàng cũng có thể được xem là một nhân vật lớn…
“Oran… ở thế giới này còn có quốc gia nào khác không?” Tạ Mộng Vũ đi trên đường phố Oran.
Xung quanh là cảnh đường phố phồn hoa, cư dân thuộc các chủng tộc khác nhau lướt qua, tiếng nói chuyện ồn ào không dứt bên tai.
Việc Băng Hoại đột ngột rút lui một cách khó hiểu vào khoảng thời gian trước đã khiến cư dân Oran thả lỏng hơn rất nhiều, đây là chuyện chưa từng xảy ra kể từ khi thiên tai ập đến.
Đã có không ít người đoán già đoán non, không biết khi nào Băng Hoại mới có thể hoàn toàn biến mất, để rồi họ có thể trở về quê hương ở Hỗn Loạn Chi Địa.
Dù trong lòng họ cũng biết, đây chỉ là một hy vọng xa vời.
Nhưng sống trên thế gian này, chung quy vẫn phải ôm ấp hy vọng.
“Chắc chắn là có rồi.” An Vi Nhã nói một cách đương nhiên, “Koro là một thế giới không hề thua kém Lục địa Thiên Lan đâu, hơn nữa không phải ngươi đã xem đoạn phim giới thiệu bối cảnh rồi sao?”
“Vậy sao các ngươi đều ở lại Oran?” Tạ Mộng Vũ có chút thắc mắc, “Ồ đúng rồi, còn có thành phố Amoged nữa.”
“Xa lắm.” An Vi Nhã cắn một miếng thức ăn vừa mới mua, “Oran cách những quốc gia văn minh kia một khoảng rất xa, rất khó vượt qua, hơn nữa chúng ta cũng không có thông tin vị trí chi tiết.”
Tạ Mộng Vũ: “… Nghe có vẻ hợp lý ghê.”
Băng Sương không nói gì, nàng chẳng có hứng thú với chuyện hai người đang thảo luận, ba người cứ thế đi dạo trên đường.
Chế độ giải trí, đúng như tên gọi, là một nơi tuyệt vời để thư giãn và nghỉ ngơi, du ngoạn thế giới khác chính là như vậy.
“Ê, ngươi nói xem thế giới Koro và Lục địa Thiên Lan có mối liên hệ nào không?” Tạ Mộng Vũ đột nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi.
“Chắc chắn… khụ, có lẽ là có đi.” An Vi Nhã ho một tiếng, ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh, “Lão bản dùng phương thức game để kết nối hai thế giới lại với nhau, chắc chắn không phải chỉ để chúng ta giải trí đâu.”
“Có lý.” Tạ Mộng Vũ gật đầu, tuy trong lòng có chút tò mò tại sao An Vi Nhã đột nhiên đổi giọng, nhưng cũng không hỏi nhiều.
Lạc Xuyên chống cằm, thất thần nhìn tuyết rơi ngoài điếm, thỉnh thoảng có khách hàng đội tuyết xông vào, hắn đã quen với cảnh này rồi.
“Chán quá.” Lạc Xuyên thở dài.
Vừa rồi xem điện thoại ma pháp một lúc, cảm thấy chẳng có gì thú vị.
Bây giờ trên đó toàn là khách hàng thảo luận về hướng dẫn làm ứng dụng, các chủ đề khác đều bị đè xuống hết.
Bản thân Lạc Xuyên chẳng có hứng thú gì với cái hướng dẫn này.
Bảo hắn động tay động chân rút một ứng dụng thì còn được, chứ dùng mấy cái minh văn phức tạp đó để làm ứng dụng…
Có thời gian này thà nằm ườn trên sofa còn hơn.
Hắn đột nhiên có chút mong chờ, không biết cảnh tượng sẽ thế nào nếu bộ phim được quay xong, liệu có thể tạo ra trào lưu trong giới khách hàng hay không.
Phải dùng linh thạch mới có thể xem, như vậy chắc chắn sẽ khiến không ít người nhìn thấy lợi ích trong đó.
Tiếp theo sẽ là một vòng tuần hoàn lành mạnh, các loại phim điện ảnh, phim truyền hình nối tiếp nhau ra đời…
Nghĩ thôi đã thấy mong đợi rồi.
Nhưng bây giờ cũng chỉ có thể tồn tại trong tưởng tượng.
Lạc Xuyên thở dài, cảm thấy đã đến lúc mình nên ra ngoài hoạt động một chút.
Đem quyển sổ tử thần ra quay thành phim.
Khởi Nguyên Thương Thành mở điếm lâu như vậy, tính toán kỹ lưỡng thì hắn cũng chỉ đi xa có hai lần.
Một lần là di tích thượng cổ do Hoàng tộc Yêu Thú triệu hồi, lần còn lại là đến vùng biển bằng quang môn dịch chuyển.
Tất cả đều vì nhiệm vụ tăng sao.
Bây giờ xem ra, cái gọi là cấp bậc sao của điếm trưởng cũng không còn quan trọng nữa.
Cho nên nói chính xác thì, mở điếm lâu như vậy, hắn chưa bao giờ thực sự cho mình một kỳ nghỉ dài đúng nghĩa.
Vài ngày nữa đi quay phim rời khỏi Khởi Nguyên Thương Thành, cứ coi như là cho mình nghỉ phép.
Mặc dù phương thức kinh doanh của Khởi Nguyên Thương Thành hiện tại đã không khác gì tự phục vụ, nhưng chung quy vẫn cần có người ở đây trông coi.
Quay phim à quay phim.
Cũng không biết những khách hàng đó sẽ có phản ứng gì khi biết chuyện này.
Về phần địa điểm quay phim, Lạc Xuyên cảm thấy cứ ở trong lãnh thổ Đế quốc Thiên Tinh là được rồi.
Là một quốc gia cũng có chút danh tiếng ở Trung Vực của Lục địa Thiên Lan, Đế quốc Thiên Tinh chiếm một diện tích vô cùng rộng lớn, tự nhiên không thể chỉ có một thành phố Cửu Diệu.
Lạc Xuyên cảm thấy cần phải đi dạo thêm vài nơi, dù sao thì không ít tình tiết trong phim xảy ra ở những địa điểm cách xa nhau.
Ừm, đây đều là việc cần thiết để lấy bối cảnh.
Trong lãnh thổ của Đế quốc Thiên Tinh, còn có cả núi lửa phân bố.
Nghe nói có vài thành phố có rất nhiều suối nước nóng, có lẽ có thể dẫn Yêu Tử Yên qua đó trải nghiệm một chút.
Dù sao thì mùa đông, vốn dĩ là mùa để tắm suối nước nóng mà.
Ừm, cứ quyết định vậy đi.
Nhưng bây giờ vẫn chán quá đi.
Yêu Tử Yên chú ý tới vẻ mặt của Lạc Xuyên, suy nghĩ một chút rồi lấy bàn cờ vây từ dưới quầy ra: “Lão bản, chơi với ta một ván cờ đi.”
Lạc Xuyên hoàn hồn, ho nhẹ một tiếng: “Chơi cờ? Cờ vây hay cờ caro?”
Vốn dĩ bàn cờ dùng cho cờ caro và cờ vây là khác nhau, nhưng hình thức cũng tương tự, không cần phải quá câu nệ.
“Đương nhiên là cờ caro, không phải lão bản không thích cờ vây sao?” Yêu Tử Yên cười nói.
“Không phải không thích, chỉ là cảm thấy phiền phức thôi.” Lạc Xuyên sửa lại lời của Yêu Tử Yên.
Yêu Tử Yên rõ ràng không để tâm đến lời của Lạc Xuyên, đã cầm lên một quân cờ trắng: “Biết rồi biết rồi, ai đi trước?”
“Ngươi đi trước đi.” Lạc Xuyên cũng cầm một quân cờ.
Yêu Tử Yên gật đầu, đặt quân cờ thẳng vào Thiên Nguyên trên bàn cờ.
Vẻ mặt Lạc Xuyên không có gì thay đổi, đặt quân cờ đen bên cạnh quân cờ trắng.
Cờ caro cũng không cần phải suy nghĩ sâu xa, tốc độ đặt cờ của hai người đều rất nhanh.
Sau khi thấy Lạc Xuyên lại đặt quân cờ đen ở một vị trí kỳ quái, Yêu Tử Yên lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ: “Lão bản, mới có hai quân cờ mà đã bắt đầu chặn rồi sao?”
Cách chơi của Lạc Xuyên rất kỳ lạ, chính là đủ mọi cách vây chặn, bắt đầu ngay từ khi mới có hai quân.
Vừa tự hủy trải nghiệm game của mình, vừa phá luôn trải nghiệm của đối thủ.