Virtus's Reader
Thần Cấp Đại Điếm Trưởng

Chương 127: CHƯƠNG 127: HỆ THỐNG BỦN XỈN

"Hệ thống, ta có cảm giác mình vừa phát hiện ra một cái BUG của cửa hàng." Lạc Xuyên thầm gọi hệ thống trong đầu.

Ngay khi Lạc Xuyên nghĩ rằng hệ thống sẽ không thèm đáp lại, giọng nói của nó bỗng vang lên: "Bổ sung quy định của Khởi Nguyên Thương Thành, cấm đầu cơ trục lợi hàng hóa. Người vi phạm sẽ bị thêm vào sổ đen vĩnh viễn."

Lạc Xuyên: "Hệ thống."

Hệ thống: "Đây, ký chủ có chuyện gì?"

"Ta tìm được một lỗ hổng lớn như vậy, chẳng lẽ không có phần thưởng gì sao?"

Ngon, lại moi được thêm tí gì đó từ hệ thống rồi.

Hệ thống lại im lặng một lúc: "Tối qua đã phát phần thưởng trả trước rồi."

Lạc Xuyên: …

Không ngờ cuốn sách dạy nấu ăn hôm qua lại là phần thưởng trả trước ư?

"Đồ hệ thống lừa đảo!" Lạc Xuyên thầm mắng trong lòng.

"Cảnh cáo, nếu sau này ký chủ còn nói xấu hệ thống, bản hệ thống có quyền khấu trừ phần thưởng của ký chủ." Giọng nói máy móc của hệ thống lại vang lên.

Lạc Xuyên thầm bĩu môi.

Đúng là đồ nhỏ mọn!

"Khụ khụ, Khởi Nguyên Thương Thành có quy định mới."

Lạc Xuyên hắng giọng một tiếng, giọng nói thản nhiên của hắn vang vọng bên tai mỗi người.

Nghe vậy, ai nấy đều không khỏi sửng sốt.

Lạc Xuyên bình thản nói: "Cấm đầu cơ trục lợi hàng hóa của Khởi Nguyên Thương Thành, người vi phạm sẽ bị đưa vào sổ đen, vĩnh viễn không thể mua bất kỳ món hàng nào của tiệm."

Dứt lời, Lạc Xuyên lấy tấm bảng trắng nhỏ xuống.

Hắn viết thêm quy định mới vào góc dưới cùng.

"Ta nghi Lão Bản đang nhắm vào ta, nhưng ta không có bằng chứng."

Gã học viên lúc trước đòi mua lại mì của người khác với giá cao không nhịn được lẩm bẩm oán thán.

Nhưng chẳng ai thèm để ý đến hắn ta.

Sau đó, dưới sự hướng dẫn của Cố Vân Hi và những người khác, đám học viên mới mỗi người ôm một ly mì ăn liền đứng ăn tại chỗ.

Nước suối sinh cơ trong bình nước nóng lại một lần nữa khiến mọi người phải kinh ngạc thốt lên.

Còn về cái kệ vốn dùng để trưng bày Quỳnh Tương Lộ giờ đã trống trơn, chẳng ai buồn để mắt tới.

"Lão Bản, cơm xong rồi!"

Giọng của Yêu Tử Yên vang lên, nàng từ trên cầu thang đi xuống.

Trên tay nàng là hai bát cơm rang trứng vàng óng rực rỡ.

Từng hạt cơm trong bát đều tròn mẩy, được một lớp trứng vàng óng bao bọc đều tăm tắp.

Nhìn từ xa, bát cơm như đang tỏa ra một vầng hào quang vàng rực.

Trong nháy mắt, một hương thơm quyến rũ tràn ngập khắp Khởi Nguyên Thương Thành.

Những học viên kia nhìn lại ly mì ăn liền trên tay mình, bỗng thấy nó nhạt nhẽo hẳn đi.

Sau đó, khi nhìn thấy dung mạo của Yêu Tử Yên, tất cả học viên lần đầu đến tiệm đều không khỏi ngẩn người.

Về cô nhân viên Yêu Tử Yên này, Cố Vân Hi và nhóm của mình chỉ mới kể sơ qua mà thôi.

Bây giờ được tận mắt chứng kiến, gần như tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngỡ ngàng!

Lạc Xuyên đứng dậy, nhận lấy bát cơm rang trứng từ tay Yêu Tử Yên.

"Lần đầu em làm, Lão Bản nếm thử xem mùi vị thế nào nhé?" Yêu Tử Yên cười nói.

Lạc Xuyên gật đầu, ăn thử một miếng.

Hương vị quả thật rất tuyệt, bên trong còn ẩn chứa linh khí nồng đậm.

Thậm chí còn ngon hơn cả đồ ăn của Phượng Tiên Lâu.

Lạc Xuyên có chút kinh ngạc liếc nhìn Yêu Tử Yên, không ngờ nàng lại có thiên phú nấu nướng khủng đến vậy.

Nuốt miếng cơm trong miệng, Lạc Xuyên lộ vẻ tán thưởng: "Ngon lắm."

"Thật ạ?" Được Lạc Xuyên khen ngợi, trên khuôn mặt Yêu Tử Yên nở một nụ cười rạng rỡ.

"Nhìn cái gì mà nhìn, ăn mì của các ngươi đi!" Thấy đám học trò của mình cứ dán mắt vào Lạc Xuyên và Yêu Tử Yên, Mộ Dung Hải Đường liền trừng mắt.

Mọi người vội dời tầm mắt về lại ly mì của mình.

Hải Đường lão sư, không thể chọc vào, không thể chọc vào.

"Sáng nay cô ra ngoài một chuyến à?" Vừa ăn cơm rang trứng, Lạc Xuyên vừa thuận miệng hỏi.

Tuy Yêu Tử Yên là nhân viên của Khởi Nguyên Thương Thành, nhưng Lạc Xuyên cũng không tùy tiện hạn chế tự do cá nhân của nàng.

Huống hồ nàng còn là cao thủ cảnh giới Tôn Giả, về cơ bản sẽ không gặp phải nguy hiểm gì.

"Vâng." Yêu Tử Yên gật đầu: "Em thấy nguyên liệu nấu ăn trong bếp không được tốt lắm, nên đã đến dãy núi Cửu Diệu một chuyến."

Dám chê đồ hệ thống cung cấp không tốt, Yêu Tử Yên có lẽ là người đầu tiên.

Lạc Xuyên tỏ ra đã hiểu: "Vậy cô tìm được nguyên liệu gì?"

Yêu Tử Yên mỉm cười, chỉ vào bát cơm rang trứng của Lạc Xuyên: "Đương nhiên là thứ này rồi! Em phát hiện một con chim nhỏ có huyết mạch phượng hoàng ở ngoại vi dãy núi Cửu Diệu, thế là lấy trứng của nó về đây!"

Yêu Tử Yên không nói ra rằng, con chim nhỏ kia vốn dĩ không hề đẻ trứng.

Dưới sự uy hiếp của một Yêu thú Hoàng tộc cấp Tôn Giả, để bảo toàn mạng sống, nó mới phải rặn ra một quả trứng.

❅ Thiên Lôi Trúc ❅ Cộng đồng dịch

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!