Virtus's Reader
Thần Cấp Đại Điếm Trưởng

Chương 1330: CHƯƠNG 1330: VƠ ĐŨA CẢ NẮM

"Lão bản." Thấy Lạc Xuyên ngáp dài đi ra đại sảnh, các khách hàng lần lượt chào hỏi.

Lão bản?

Hàn Mặc đang đắm chìm trong việc quan sát trận đấu Vinh Quang nghe thấy tiếng gọi thì lập tức hoàn hồn.

Mục đích hắn đến đây chính là để xem vị lão bản của Thương Thành Khởi Nguyên trong truyền thuyết rốt cuộc là người như thế nào.

Trông cũng chẳng có gì đặc biệt.

Vẫn còn đang ngáp, dáng vẻ như thể còn chưa tỉnh ngủ.

Nhìn bề ngoài chỉ là một thanh niên bình thường, trên người không có chút hơi thở năng lượng nào.

Ngoài việc trông khá đẹp trai ra thì chẳng có điểm nào khác thường.

Thế nhưng, trên người vị lão bản này, Hàn Mặc lại cảm nhận được một khí chất lười biếng rất đặc biệt.

Tựa như chẳng có hứng thú với bất cứ điều gì, một kiểu thờ ơ, không quan tâm.

Chậc, quả không hổ là lão bản của Thương Thành Khởi Nguyên, đã không coi cả thế giới này ra gì rồi sao?

Mở Thương Thành Khởi Nguyên ở đại lục Thiên Lan có lẽ chỉ là một trò chơi không hơn không kém, cốt để tìm chút niềm vui trong cuộc đời dài đằng đẵng và nhàm chán.

Còn về ngoại hình trẻ trung kia…

Tu luyện giả đạt tới cảnh giới nhất định là có thể chủ động kiểm soát được, cho nên nó cũng không có nhiều giá trị tham khảo.

Đồng thời, Hàn Mặc cũng để ý thấy ánh mắt trao đổi giữa Lạc Xuyên và Yêu Tử Yên, bất giác khẽ nheo mắt lại.

Nghe nói trong Thương Thành Khởi Nguyên ngoài lão bản ra còn có một nhân viên cửa hàng, xem ra chính là vị này rồi, chỉ không biết cô ấy cứ cầm Điện Thoại Ma Huyễn xem cái gì.

"Hàn Mặc, chúng ta làm sao bây giờ?" Một thiếu nữ mặc áo xanh cũng chú ý tới Lạc Xuyên, hạ thấp giọng hỏi.

"Qua đó chào hỏi một tiếng." Hàn Mặc suy nghĩ một lát rồi quyết định, dù sao thì bọn họ cũng không mời mà đến, vả lại vị lão bản kia trông cũng không phải người khó tính.

Lạc Xuyên đương nhiên đã chú ý tới những gương mặt xa lạ trong đại sảnh.

Hắn có chút ấn tượng về họ, hình như là mấy người trẻ tuổi gặp được lúc mới đến Tuyết Phong Các.

Mấy hôm trước Bộ Ly Ca hình như còn vì bọn họ mà đặc biệt hỏi hắn rốt cuộc có mở chi nhánh không?

Đây là không kìm được sự tò mò của mình rồi sao?

Lạc Xuyên không mấy để tâm, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Yêu Tử Yên.

"Lão bản, hình như họ tới tìm ngài đấy." Yêu Tử Yên vẫn đang nhìn vào Điện Thoại Ma Huyễn.

"Ừm, ta biết." Lạc Xuyên gật đầu, bọn họ đến đây không ngoài mục đích là vì các món hàng của Thương Thành Khởi Nguyên.

Có điều bộ phim chỉ vừa mới bắt đầu quay, hắn không định để tin tức về Thương Thành Khởi Nguyên lan truyền ở Kỳ Xuyên ngay bây giờ.

Ít nhất cũng phải đợi sau khi việc quay phim ở đây kết thúc rồi mới tính.

"Chà, họ qua đây rồi kìa." Yêu Tử Yên ngẩng đầu lên liếc một cái, rồi lại tiếp tục làm nhiệm vụ của mình.

"Chào lão bản." Hàn Mặc và những người khác đồng thanh nói.

"Ừ." Lạc Xuyên gật đầu, coi như là lời đáp lại với những khách hàng tương lai của Thương Thành Khởi Nguyên.

"Lão bản, kia hẳn là Thiết Bị Thực Tế Ảo của Thương Thành Khởi Nguyên phải không ạ?" Hàn Mặc đã biết được rất nhiều thông tin về Thương Thành Khởi Nguyên từ miệng của Bộ Ly Ca.

Những thông tin này bao gồm đủ mọi phương diện, từ khách hàng của Thương Thành Khởi Nguyên cho đến các món hàng được bán trong tiệm, trong đó có cả cách mà các khách hàng thường gọi Lạc Xuyên.

Lạc Xuyên tiếp tục gật đầu, xem ra đám người này đã đến đây được một lúc rồi, chắc chắn Bộ Ly Ca đã giới thiệu cho họ, hắn cũng không cần phải tốn thêm nước bọt nữa.

Hàn Mặc quyết định đi thẳng vào vấn đề, trước đó Bộ Ly Ca cũng nói rằng Lạc Xuyên không thích vòng vo tam quốc: "Về các món hàng của Thương Thành Khởi Nguyên, lão bản định khi nào sẽ bắt đầu bán ạ?"

Đến Thương Thành Khởi Nguyên để làm gì? Đương nhiên là vì đủ loại hàng hóa được bày bán rồi.

Dù cho bây giờ Hàn Mặc vẫn chưa được tính là khách hàng của Thương Thành Khởi Nguyên, hắn cũng đã hiểu rõ đạo lý này.

"Chuyện này cần chút thời gian." Lạc Xuyên đặt Điện Thoại Ma Huyễn xuống, "Ít nhất phải đợi sau khi chúng tôi hoàn thành mục đích đến Kỳ Xuyên."

Về việc khi nào bắt đầu bán các món hàng của Thương Thành Khởi Nguyên, Lạc Xuyên thực ra đã sớm nghĩ tới, sau khi quay phim xong chính là lựa chọn tốt nhất.

"Vậy sao ạ, tôi hiểu rồi." Hàn Mặc gật đầu, không hỏi thêm nữa.

Hắn biết rõ cái gì nên biết và cái gì không nên biết, về mục đích của Lạc Xuyên và những người khác khi đến Kỳ Xuyên rõ ràng thuộc phạm trù không nên biết.

Mấy người trẻ tuổi khác mở miệng, rõ ràng có điều muốn nói, nhưng khi thấy ánh mắt của Hàn Mặc thì đành phải nuốt lời vào trong bụng.

Kết thúc cuộc trò chuyện với Lạc Xuyên, Hàn Mặc và những người khác lại gia nhập vào đội ngũ người xem.

"Lão bản, bọn họ đều đến vì các món hàng trong tiệm đấy." Yêu Tử Yên đã hoàn thành nhiệm vụ hôm nay, đặt Điện Thoại Ma Huyễn xuống và bắt đầu trò chuyện với Lạc Xuyên.

"Ta biết, nhưng nếu thực sự bán cho họ, e rằng ngày hôm sau cả Kỳ Xuyên đều sẽ biết Thương Thành Khởi Nguyên đã đến đây." Lạc Xuyên nói.

Cho dù bọn họ có đảm bảo rằng mình chắc chắn sẽ không để lộ những thứ như Điện Thoại Ma Huyễn ra ngoài, Lạc Xuyên cũng sẽ không thay đổi suy nghĩ của mình.

Khi con người ta hứa hẹn, họ đều thực sự cảm thấy mình nhất định sẽ không phản bội lời hứa, và khi họ nuốt lời, họ cũng thực sự cảm thấy mình không thể làm được.

"Ừm, con người đúng là rất khó tin tưởng." Yêu Tử Yên gật đầu tán thành.

Lạc Xuyên: ...

Cô nương à, đây là lần thứ hai trong ngày hôm nay cô vơ đũa cả nắm rồi đấy.

"Ơ, lão bản, tôi không có nói ngài." Yêu Tử Yên nhận ra lời nói của mình không ổn, mặt hơi ửng đỏ bổ sung.

"Ta biết." Lạc Xuyên bất đắc dĩ gật đầu.

Hàn Mặc và những người khác lại quan sát thêm một lúc nữa, sau đó chào tạm biệt rồi rời khỏi Tuyết Phong Các.

Việc này giống như đứng trong quán net xem người khác chơi game vậy, lúc đầu cảm thấy rất thú vị, nhưng theo thời gian sẽ dần cảm thấy nhàm chán.

Quan trọng nhất là mình còn không có cơ hội được trải nghiệm game, điều này càng khiến người ta khó chịu hơn.

Khách hàng trong đại sảnh ồn ào náo nhiệt, Lạc Xuyên ném Điện Thoại Ma Huyễn sang một bên, hắn cảm thấy bây giờ thật là nhàm chán.

Giang Vãn Thường đang ngồi trên ghế sô pha, nhắn tin với Mộ Dung Hải Đường, chủ đề thảo luận chính là chuyện bài tập về nhà.

"Vãn Thường."

"A, lão bản có chuyện gì ạ?"

Giang Vãn Thường ngẩng đầu nhìn Lạc Xuyên, ánh mắt tỏ vẻ dò hỏi.

"Quay cảnh viết tên đi." Lạc Xuyên cảm thấy dù sao cũng đang rảnh rỗi, chi bằng quay thêm một chút nội dung cho bộ phim.

"Là cảnh lúc đầu viết tên lên Death Note ạ?" Giang Vãn Thường chớp chớp mắt.

"Đúng vậy." Lạc Xuyên gật đầu.

"Bây giờ luôn ạ?" Giang Vãn Thường nhớ lại nội dung được viết trong kịch bản.

Phần mở đầu của bộ phim, ngoài việc thể hiện các kiểu chết khác nhau, còn bao gồm cả cảnh Nguyệt dùng Death Note để giết người.

Nội dung khá đơn giản, trong một căn phòng tối đen chỉ có một chiếc bàn, Nguyệt ngồi trên chiếc ghế duy nhất, khuôn mặt ẩn trong bóng tối.

Cảnh tượng có thể thấy rõ chỉ có Nguyệt cầm bút từ từ viết tên lên Death Note, viết đến tên ai thì người đó toi mạng.

Không gian u ám, ánh đèn cô độc, tiếng bút sột soạt...

Bối cảnh đơn giản nhưng lại khắc họa đến tột cùng một bầu không khí huyền bí, quỷ dị.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!