Dân chúng thích nhất chuyện gì?
Đương nhiên là hóng drama rồi.
Cái tên "quần chúng hóng drama" không phải tự nhiên mà có đâu.
Dĩ nhiên, drama cũng có nhiều loại, những drama hiếm gặp thường thu hút sự chú ý của nhiều người hơn.
Nhất là mấy quả drama cực to liên quan đến các nhân vật lớn, lại càng khiến vô số người bàn tán say sưa.
"Lão bản, mọi chuyện đã hoàn thành theo lời ngài dặn." Hạ Thiên Vũ từ sớm đã đến Tuyết Phong Các để báo cáo tiến độ công việc cho Lạc Xuyên.
Cái gọi là "nhân vật lớn" kia dĩ nhiên là hư cấu, mục đích chỉ để phục vụ cho việc quay phim.
"Đã chuẩn bị xong cả rồi thì bắt đầu quay thôi." Đạo diễn Lạc Xuyên hạ lệnh.
Kể từ khi bắt đầu quay phim, Lạc Xuyên cảm thấy mình ngày càng có thiên phú làm đạo diễn.
Vì cần ghi lại phản ứng của dân chúng bình thường nên lần này phải giữ bí mật.
Hắn xoa xoa cái đầu to của con Husky, sau khi lên xe liền thẳng tiến đến địa điểm đã định.
Nửa giờ sau.
"Lão bản, mấy phóng viên mà ngài nói có ổn thật không đấy?" Yêu Tử Yên nhìn cảnh tượng trước mắt với vẻ mặt khó tả.
An Vi Nhã và những người khác đã thay đổi trang phục, đồng thời cũng thay đổi cả dung mạo để chuẩn bị vào vai phóng viên khách mời.
Dĩ nhiên còn có không ít gương mặt xa lạ, bọn họ đều là thị vệ, người hầu dưới trướng Đường Dật.
Đường Dật đã dặn dò kỹ lưỡng, họ biết mình nên làm gì, tuy cảm thấy nghi hoặc về chuyện này nhưng không dám hỏi nhiều.
Bọn họ đã tận mắt chứng kiến thái độ cung kính của Đường Dật khi đối xử với Lạc Xuyên và mọi người.
"Chắc chắn không vấn đề gì." Lạc Xuyên vừa ăn khoai tây chiên vừa nói, "Tiếng Nói Kỳ Xuyên đã đề cập đến nghề phóng viên rồi, dân chúng cùng lắm cũng chỉ tò mò chút thôi."
"Cũng đúng." Yêu Tử Yên thở dài, đồng ý với quan điểm của Lạc Xuyên, "Họ bắt đầu hành động rồi."
Dứt lời, những diễn viên quần chúng này dần tản ra, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.
Trên con phố ồn ào, chiếc xe Husky chầm chậm lăn bánh.
Người đi đường không ngừng đổ dồn ánh mắt kính sợ và tò mò. Bởi lẽ, những ai có thể ngồi trên chiếc xe Husky thường là những nhân vật tầm cỡ.
Không lâu sau, chiếc xe từ từ dừng lại bên đường, một thị vệ mặt mày hung dữ mở cửa xe, một người đàn ông trung niên ăn mặc sang trọng bước ra.
Trên người gã trung niên không có dao động linh lực, không phải là người tu luyện, ánh mắt nhìn người đi đường đầy vẻ thờ ơ, toát ra vẻ cao cao tại thượng.
"Gã này là ai mà trông vênh váo thế nhỉ."
"Suỵt, nói nhỏ thôi, ta thấy ngươi mới vênh váo đấy, chọc vào được hay sao mà la lối om sòm."
"Khoan đã, sao trông người này quen quen, hình như ta thấy ở đâu rồi."
"Đùa gì thế, ngươi thì quen biết được nhân vật lớn nào chứ."
"Ông ta chính là Tề Nguyên Minh được nói đến trên Tiếng Nói Kỳ Xuyên hôm qua..."
Người đi đường bắt đầu xì xào bàn tán, rất nhanh đã có người nhớ ra bức họa nhìn thấy trên Tiếng Nói Kỳ Xuyên tối qua.
Là người bình thường, đối với loại nhân vật lớn này, họ cùng lắm cũng chỉ có thể bàn tán vài câu sau lưng mà thôi.
Ngay khi họ chuẩn bị rời đi, một cảnh tượng đột ngột xuất hiện khiến họ đồng loạt dừng bước.
Ngay cả những người đi đường vốn không để ý đến nơi này cũng không khỏi đưa mắt nhìn sang.
Chỉ thấy trong đám đông bỗng có người lao về phía Tề Nguyên Minh, dường như không hề để tâm đến ánh mắt hung tợn của hộ vệ.
Mà trên mặt Tề Nguyên Minh thì lộ ra vẻ kinh ngạc, ngay khi hắn định rời đi, xung quanh đã nhanh chóng bị người ta bao vây.
"Xin hỏi Tề Nguyên Minh tiên sinh, ngài có suy nghĩ gì về lệnh triệu tập của hoàng đế bệ hạ?"
"Chúng tôi nghe nói mấy vạn linh thạch trong nhà ngài đều có được từ những kênh không chính thống, xin hỏi có đúng sự thật không?"
"Có lời đồn ngài liên quan đến hàng chục vụ án trẻ em mất tích, có thể cho chúng tôi biết chi tiết được không..."
Tề Nguyên Minh mặt không cảm xúc, hộ vệ cố hết sức ngăn cản đám đông chen lấn nhưng chẳng thấm vào đâu, hắn trả lời các câu hỏi bằng giọng bình thản.
"Không có suy nghĩ gì, được bệ hạ đích thân triệu tập là vinh hạnh của ta. Linh thạch trong nhà đều là do làm ăn mà có, những vụ án kia ta hoàn toàn không biết..."
Người đi đường trên phố vừa kinh ngạc đến ngây người vừa chẳng hiểu mô tê gì, rốt cuộc đây là tình huống gì vậy?
"Trong Tiếng Nói Kỳ Xuyên không phải đã nói có một loại người gọi là phóng viên sao, chắc là họ rồi?" Có người nhớ lại hình ảnh đã xem hôm qua.
Những phóng viên này thuộc nhóm tuyệt đối không thể chọc vào, vị nhân vật lớn trước mắt chính là một ví dụ điển hình, hoàn toàn không dám dùng vũ lực.
Dĩ nhiên, điều này có lẽ cũng liên quan rất nhiều đến việc cảnh giới của nhiều phóng viên đều mạnh hơn hộ vệ.
"Phóng viên đúng là một sinh vật đáng sợ." Yêu Tử Yên cảm thán, vẻ hoảng loạn mà người đóng vai Tề Nguyên Minh để lộ ra chắc chắn là cảm xúc thật.
Nơi họ đang ở là một căn phòng yên tĩnh, qua cửa sổ có thể nhìn rõ cảnh tượng diễn ra trên phố, các diễn viên quần chúng đã hoàn toàn bao vây người đóng vai Tề Nguyên Minh.
Nếu không phải các hộ vệ cố sức ngăn cản, e là họ đã dí thẳng thiết bị ghi hình bằng tinh thạch vào mặt hắn rồi.
"Cũng gần giống như ta tưởng tượng." Trên màn hình ảo bên cạnh Lạc Xuyên đang hiển thị cảnh quay từ Điện Thoại Ma Huyễn.
Những diễn viên quần chúng này đã tuân thủ nghiêm ngặt lời dặn của hắn, thành công thu hút sự chú ý của tất cả mọi người trên phố.
"Ồ, hiệu quả của Điện Thoại Ma Huyễn sắp phát huy rồi!" Yêu Tử Yên khẽ mở to mắt.
Lời vừa dứt, Tề Nguyên Minh đang tỏ vẻ mất kiên nhẫn, thuận miệng trả lời câu hỏi của các phóng viên bỗng ôm lấy ngực mình rồi bất ngờ ngã vật xuống đất.
Cổ họng hắn phát ra tiếng "khò khè", cơ thể cũng không ngừng co giật, khoảng vài giây sau thì không còn dấu hiệu của sự sống, đôi mắt vô hồn nhìn lên trời.
"Tề tiên sinh! Tề tiên sinh! Tề tiên sinh ngài sao vậy?!"
"Mau! Cứu người! Có ai biết y thuật không!"
"Chuyện gì vậy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì..."
Đường phố lập tức trở nên hỗn loạn, mỗi diễn viên quần chúng đều hoàn toàn nhập vai, không xảy ra một chút sai sót nào.
Người đi đường đối với tình huống đột ngột này cũng không khỏi sững sờ, cuối cùng sự tò mò trong lòng đã chiến thắng, đã có người bạo dạn tiến lên vây xem.
Chiếc Điện Thoại Ma Huyễn ở trạng thái tàng hình lơ lửng giữa không trung, ghi lại cảnh tượng trên phố từ mọi góc độ.
Đối với việc quay phim, Điện Thoại Ma Huyễn chẳng khác nào một món đồ hack game, lại còn có sự điều khiển của hệ thống.
Dĩ nhiên, quan trọng nhất vẫn là đạo diễn Lạc Xuyên.
Lạc Xuyên lấy Điện Thoại Ma Huyễn ra, gửi cho Đường Dật một tin nhắn: "Quay xong rồi."
Đường Dật trả lời rất nhanh, chưa đầy vài giây sau, một tin nhắn "Đã rõ" liền xuất hiện trên màn hình Điện Thoại Ma Huyễn.
Khoảng chưa đầy một phút sau, cuối phố đã xuất hiện những bóng người mặc khinh giáp màu trắng bạc, họ là binh lính dưới trướng Đường Dật.
Quần chúng hóng drama tự giác nhường đường cho những binh lính này, họ nhanh chóng đặt Tề Nguyên Minh lên cáng rồi vội vã rời đi.
Toàn bộ quá trình dọn dẹp hiện trường chỉ mất vài phút.
"Ủa, mấy người phóng viên kia đâu rồi?"
Đợi đến khi họ hoàn hồn, đám phóng viên đông đảo kia đã không biết biến mất từ lúc nào, giống hệt như lúc xuất hiện, không để lại chút dấu vết.