Tại Đại Lục Thiên Lan, Tôn Giả tuyệt đối là những tồn tại đứng trên đỉnh kim tự tháp.
Bình thường rất khó thấy được tung tích của họ, trước nay vẫn luôn là thần long thấy đầu không thấy đuôi.
Đối với họ mà nói, vung tay là có thể dễ dàng xé rách không gian, hơn nữa còn có thể bước đầu nắm giữ sức mạnh của pháp tắc.
Những điều này đều là Hàn Mặc đọc được trong sách.
Dù sao ở nơi như Kỳ Xuyên, cảnh giới Quy Nguyên đã là siêu cao thủ hiếm thấy ngày thường rồi.
Vấn Đạo, Tôn Giả hoàn toàn chỉ là những ghi chép trong sách vở.
Theo Hàn Mặc thấy, đòn tấn công của Tôn Giả chắc chắn phải ở cấp độ hủy thiên diệt địa.
“Điện Thoại Ma Huyễn có thể chống lại đòn tấn công của Tôn Giả sao?” Hàn Mặc nhìn chiếc điện thoại to bằng lòng bàn tay, mắt hơi mở to, đùa kiểu này hơi quá rồi đấy.
“Trước đây có khách hàng thử rồi, đúng là như vậy.” Bộ Ly Ca gật đầu chắc nịch.
Khoan đã, thử rồi á?
Tâm trạng Hàn Mặc đã không thể bình tĩnh nổi nữa, hắn nuốt nước bọt theo phản xạ: “Vị khách thử nghiệm đó không phải là Tôn Giả đấy chứ?”
Tôn Giả cơ đấy, tồn tại đỉnh cao nhất của Đại Lục Thiên Lan, lại có thể rảnh rỗi sinh nông nổi đi làm chuyện này sao?
“Dĩ nhiên rồi, nếu không sao ta lại nói Điện Thoại Ma Huyễn có thể chống lại đòn tấn công của Tôn Giả được chứ.” Bộ Ly Ca kỳ quái liếc Hàn Mặc một cái, tỏ vẻ nghi ngờ chỉ số IQ của hắn.
Tên này bình thường không phải thông minh lắm sao, sao cứ thấy sản phẩm của Lão Bản là lại ngáo ngơ thế này, lẽ nào đây chính là “đả kích giảm trí tuệ” trong truyền thuyết của tiểu thuyết?
Bộ Ly Ca rất thích đọc mấy cuốn tiểu thuyết trên Điện Thoại Ma Huyễn, nhưng đã là thứ được viết ra thì chắc chắn không thể thiếu vài tình tiết kỳ quái.
Bộ Ly Ca đã thấy không ít lần.
Nhân vật chính dưới sự gia trì của hào quang nhân vật chính, làm gì cũng thuận buồm xuôi gió, đi dạo sạp ven đường nhặt được bảo vật, đến buổi đấu giá cũng gặp được bảo vật, rơi xuống vách núi cũng tìm được bảo vật…
Thôi được, những cái đó cũng chẳng là gì, dù sao cũng là nhân vật chính mà, tình tiết yêu cầu thế.
Hỏi thì cứ bảo là con cưng của trời, được ý chí vũ trụ phù hộ, bị thế lực thần bí mang tên “tác giả” can thiệp.
Dĩ nhiên, thật ra theo Bộ Ly Ca thấy thì mấy cái đó chẳng là gì, nếu không như vậy thì còn gọi gì là nhân vật chính nữa?
Thứ hắn không thể nuốt trôi nổi chính là tình tiết các nhân vật phụ bị giảm IQ một cách khó hiểu.
Vãi chưởng, hào quang nhân vật chính còn đi kèm hiệu ứng giảm IQ nữa, thế này thì chơi bời gì nữa.
Trên Điện Thoại Ma Huyễn, các khách hàng gọi chung tình huống này là “đả kích giảm trí tuệ”, mỗi khi nó xuất hiện là y như rằng có cả đống bình luận tương tác.
Bây giờ Bộ Ly Ca cảm thấy IQ của Hàn Mặc đã tụt mất mấy phần trăm rồi.
Hàn Mặc hít sâu một hơi, dĩ nhiên hắn đã để ý đến ánh mắt kỳ quái của Bộ Ly Ca, dễ dàng đoán được suy nghĩ trong lòng cậu ta, chỉ là lười chấp nhặt mà thôi.
“Hơn nữa không chỉ vậy, Điện Thoại Ma Huyễn còn có rất nhiều chức năng khác, ví dụ như chống cháy, chống nước các kiểu, lỡ làm rơi cũng không sao, vì nó đã được trói định với thông tin cá nhân rồi, có thể trực tiếp dịch chuyển không gian về bên cạnh chủ nhân.” Bộ Ly Ca lấy Điện Thoại Ma Huyễn của mình ra, tung hứng trên tay.
Ánh mắt Hàn Mặc di chuyển theo chiếc Điện Thoại Ma Huyễn trên tay Bộ Ly Ca, thật lòng mà nói hắn khá lo không biết Bộ Ly Ca có bắt trượt mà làm rơi điện thoại không.
Rất nhanh, nỗi lo của hắn đã thành sự thật.
Một tiếng “choang” giòn tan vang lên, Điện Thoại Ma Huyễn của Bộ Ly Ca rơi xuống đất.
Bộ Ly Ca lại chẳng hề bận tâm, cúi người nhặt nó lên, còn huơ huơ trước mặt Hàn Mặc: “Thấy chưa, chẳng xi nhê gì cả.”
Hàn Mặc nhìn chiếc Điện Thoại Ma Huyễn vừa mua trong tay mình, dù biết chất lượng của nó rất tốt, hắn cũng sẽ không bao giờ dùng nó kiểu như Bộ Ly Ca.
Mở Diễn đàn Khởi Nguyên đã tải lúc trước, vô số thông tin mới lạ lập tức hiện ra trước mắt Hàn Mặc, khiến hắn nhìn không xuể.
“Cái bài ghim trên cùng này là sao vậy?” Hàn Mặc nhanh chóng chú ý đến bài đăng ở đầu trang.
“À, là bài của tỷ Tử Yên đăng cho khách mới phải đọc đó, giới thiệu về Cửa Hàng Khởi Nguyên thôi.” Bộ Ly Ca liếc nhìn Điện Thoại Ma Huyễn của Hàn Mặc rồi nói.
“Tỷ Tử Yên?” Hàn Mặc lộ vẻ nghi hoặc.
“Chính là người kia.” Bộ Ly Ca chỉ vào Yêu Tử Yên trên ghế sô pha.
Yêu Tử Yên và Lạc Xuyên ngồi rất gần nhau, hình như đang bàn luận chuyện gì đó.
“Nàng và Lão Bản có quan hệ gì?” Hàn Mặc cảm nhận được một tia bất thường.
“Tỷ Tử Yên là nhân viên cửa hàng của Cửa Hàng Khởi Nguyên mà.” Bộ Ly Ca buột miệng đáp, “Dĩ nhiên ngươi coi là bà chủ cũng không sai.”
Dù sao thì trước đó Lạc Xuyên cũng đã lên Điện Thoại Ma Huyễn đính chính rồi, khách hàng về cơ bản đều biết chuyện này.
Thật ra, theo cá nhân Bộ Ly Ca thấy, mục đích mở tiệm của Lạc Xuyên có lẽ không phải để bán hàng, mà chỉ là để tìm vợ thôi.
Lúc hắn mới phát hiện ra Cửa Hàng Khởi Nguyên, chỉ có một mình Lão Bản trông coi cửa hàng, sản phẩm cũng chỉ có Snack Cay và CoCa-CoLa.
Sau đó không mấy ngày, Yêu Tử Yên đã trở thành nhân viên cửa hàng của Cửa Hàng Khởi Nguyên, hắn chính là người đã chứng kiến mối quan hệ của hai người từ ông chủ và nhân viên bình thường lúc ban đầu trở thành như bây giờ.
Sao tự dưng lại có cảm giác vui mừng khó tả thế này nhỉ?
Dĩ nhiên, những suy nghĩ này Bộ Ly Ca cũng chỉ dám nghĩ trong đầu thôi, hắn cảm thấy nếu nói ra, mười phần thì hết chín phần Lạc Xuyên sẽ chọn cách diệt khẩu.
Đến lúc đó, Lão Bản sẽ lạnh lùng nhìn hắn, thốt ra câu “Ngươi biết quá nhiều rồi đấy”, rồi nhẹ nhàng búng tay một cái, thế là toàn bộ thông tin về hắn trên thế giới này sẽ bị xóa sổ trong nháy mắt…
“Ta biết mà.” Hàn Mặc gật đầu.
Từ mấy hôm trước khi đến Tuyết Phong Các, hắn đã gần như nhìn ra mối quan hệ giữa Lạc Xuyên và Yêu Tử Yên rồi.
Bây giờ chỉ là được xác thực qua lời của Bộ Ly Ca mà thôi.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, thật ra ban đầu trong lòng hắn, Lão Bản của Cửa Hàng Khởi Nguyên trong truyền thuyết là một người vô cùng thần bí, nhưng sau khi tận mắt thấy rồi thì…
Hoàn toàn khác xa so với tưởng tượng!
Có thể nói, lúc bình thường chẳng khác gì người thường cả.
Nói vậy, đây chính là “phản phác quy chân” trong truyền thuyết sao?
“À đúng rồi, tỷ Tử Yên cũng là cường giả cảnh giới Tôn Giả đấy.” Bộ Ly Ca không biết nghĩ đến cái gì, đột nhiên bồi thêm một câu.
“Tôn Giả sao.” Hàn Mặc lại đưa mắt nhìn về phía Yêu Tử Yên và Lạc Xuyên.
“Còn vị mặc đồ đỏ kia là tỷ Mộng Vũ, Hỗn Loạn Chi Chủ nghe qua chưa, à mà ngươi chắc chắn không biết rồi, còn người đang xem Điện Thoại Ma Huyễn kia là Băng Sương, và cả…”
Bộ Ly Ca giới thiệu cho Hàn Mặc từng khách hàng trong đại sảnh, “Bọn họ đều là Tôn Giả.”
Hàn Mặc không biết nên đáp lại thế nào.
Những siêu cao thủ trong truyền thuyết vốn có hành tung bí ẩn khó lường, giờ lại xuất hiện ngay trước mắt hắn.
Không phải một người, mà là cả một đám!
Hắn cảm thấy cổ họng mình hơi khô, không nhịn được nuốt nước bọt.
Thật ra trước đó hắn đã lờ mờ đoán được thực lực của những người này, chỉ là không dám xác nhận, ép mình phải lờ đi chuyện đó.
Nhưng xem ra bây giờ, những người có thể ở cạnh Lão Bản về cơ bản đều không phải người thường!
Ừm, ngoại trừ tên Bộ Ly Ca này.
Chỉ là những siêu cường giả hiếm thấy này lại không hề toát ra chút khí thế đặc trưng nào của cường giả.
Giống hệt Lão Bản, trông họ chẳng khác gì người bình thường.