"Tối nay á? Hôm nay không phải đang nghỉ lễ sao?"
"Nghỉ hay không chẳng phải do Lão Bản quyết định cả à."
"Nói cũng đúng ha."
"Lão Bản siêng năng thế này, hơi khác so với trong trí nhớ của tôi nha, có khi nào là Lão Bản giả không!"
"Cẩn thận Lão Bản đang xem Điện Thoại Ma Huyễn đấy..."
Khi Elena gửi tin nhắn vào nhóm chat, đám khách hàng rảnh rỗi y như Lạc Xuyên lập tức có chủ đề để bàn tán.
Từ tính cách của Lạc Xuyên cho đến cốt truyện của bộ phim, cuối cùng lại chuyển sang đoán mò về sản phẩm mới một cách khó hiểu.
"Lão Bản từng nói, sau khi quay xong phim sẽ cho ra mắt sản phẩm mới đấy."
"Mà này, các người có biết sản phẩm mới là gì không?"
"Lão Bản không nói, tôi cảm thấy chắc là món gì đó giống snack khoai tây chiên..."
Dựa theo nội dung phỏng đoán, những khách hàng này có thể chia thành mấy phái: phái snack, phái đồ uống, và phái game.
Các sản phẩm được bán trong Cửa Hàng Khởi Nguyên gần như đều thuộc mấy loại này.
Dĩ nhiên, có một điểm mà các khách hàng đều đồng thuận – hiệu quả của sản phẩm mới chắc chắn sẽ rất bá đạo.
"Này này này, game mà cũng tính là sản phẩm mới à?"
"Sao nào, coi thường dân chơi game hả?"
"Lão Bản, tôi biết ngài đang ở trong nhóm chat, tôi mãnh liệt đề nghị ra game mới."
"Không không không, vẫn là sản phẩm như đồ uống thì tốt hơn..."
Lạc Xuyên thoát khỏi giao diện chat nhóm, chán thật, không thể nói chuyện gì khác được sao.
Sản phẩm mới là gì chính hắn cũng có biết đâu.
Sau khi quay xong phim, hệ thống chỉ thưởng cho cơ hội rút thăm thôi, hắn chẳng qua chỉ là một công cụ hình người chuyên rút thưởng mà thôi.
Rút được sản phẩm gì hoàn toàn là ngẫu nhiên, có biết không?
"Việc rút sản phẩm là ngẫu nhiên đúng không, hệ thống?" Lạc Xuyên hỏi trong đầu.
Hệ thống: ...
Đấy, hệ thống còn chẳng thèm lên tiếng.
Không nói gì tức là ngầm thừa nhận, cho nên hắn hoàn toàn không biết sản phẩm mới là gì.
Lạc Xuyên vươn vai một cái, bắt đầu lên kế hoạch trong đầu cho buổi quay phim tối nay.
Trước hết, cần có vài vai phản diện làm nền, để nhân vật chính Giang Vãn Thường, sau khi dùng Quyển Sổ Tử Thần, có thể tận mắt chứng kiến đối phương chết ngay trước mặt mình.
Tuy thế giới này vốn đã có sự tồn tại của tu luyện giả, nhưng khi đối mặt với chuyện siêu nhiên vượt ngoài lẽ thường này, nàng vẫn không khỏi hoảng sợ mà bỏ chạy.
Viết tên đối phương lên quyển sổ là có thể giết người, chuyện này đã hoàn toàn vượt ra ngoài phạm trù của lẽ thường.
Mặc dù những thứ như bối cảnh thế giới đã được Lạc Xuyên chế lại theo phong cách ma ảo, thêm vào thiết lập tu luyện giả cho giống với Lục địa Thiên Lan, nhưng Quyển Sổ Tử Thần rõ ràng là vượt xa quy chuẩn rồi.
Loại vật phẩm có thể thay đổi thực tại này đã hoàn toàn thuộc về lĩnh vực của thần minh.
Sau khi Giang Vãn Thường chạy đến một con phố hẻo lánh không người, tiếp theo sẽ là cảnh tử thần xuất hiện.
Tuy dùng lời văn kể ra thì rất đơn giản, nhưng làm thế nào để biến nó thành hình ảnh, rồi dùng Điện Thoại Ma Huyễn quay lại thì có chút khó khăn.
Thiệt tình, tại sao mình lại chọn đi quay phim cơ chứ?
Ngoan ngoãn ở trong điếm không được sao, ra ngoài lượn lờ không hợp với thiết lập nhân vật của mình chút nào.
Lạc Xuyên có chút bất đắc dĩ thở dài.
Ánh mắt hắn đột nhiên chú ý đến Yêu Tử Yên đang ngồi bên cạnh.
Không đúng, hắn xin rút lại suy nghĩ vừa rồi, quay phim là rất cần thiết!
"Lão Bản, ngài đang nhìn gì vậy?" Yêu Tử Yên nhận ra ánh mắt của Lạc Xuyên.
"Ngắm nàng chứ gì." Lạc Xuyên buột miệng đáp.
Gò má Yêu Tử Yên hơi ửng hồng, nàng cúi đầu nhìn chiếc Điện Thoại Ma Huyễn trong tay, tim bất giác đập nhanh hơn rất nhiều.
"Tỷ tỷ, sao mặt tỷ đỏ thế, bị bệnh à?" Yêu Tử Nguyệt phát hiện ra sự khác thường của Yêu Tử Yên.
Yêu Tử Yên: "... Ta là Tôn Giả, ngươi từng nghe nói hoàng tộc yêu thú cảnh giới Tôn Giả mà cũng bị bệnh bao giờ chưa?"
Yêu Tử Nguyệt nghiêm túc suy nghĩ một lúc: "Ờ, hình như cũng đúng."
Sống ở quốc gia của loài người lâu quá, nàng suýt thì quên mất mình là hoàng tộc yêu thú.
Tâm trạng Lạc Xuyên rất tốt, cảm giác nhàm chán lúc trước đã sớm bị ném lên chín tầng mây, cuộc sống hiện tại thú vị như vậy, chán chỗ nào chứ.
Vẫn còn một lúc nữa mới đến tối, cứ xem Điện Thoại Ma Huyễn một lát đã.
Tiểu thuyết chẳng có gì hay để xem, mấy bộ đang theo dõi cơ bản đều đã đọc hết, livestream cũng không có nhiều chương trình thú vị, kênh sinh tồn trong rừng mà hắn thích nhất hôm nay lại xin nghỉ...
Sau khi dùng acc clone lướt diễn đàn chém gió một hồi, Lạc Xuyên ném chiếc Điện Thoại Ma Huyễn sang bên cạnh.
Không được, không thể tiếp tục lãng phí thời gian như thế này, vẫn còn rất nhiều việc phải làm.
Tựa lưng vào ghế sofa, ý thức của hắn tiến vào không gian phát triển game.
Chẳng có gì khác biệt so với lần trước hắn rời đi, Lục địa Vinh Quang rộng lớn lơ lửng giữa hư không, những nhân vật Vinh Quang với thân hình cao lớn đang lặng lẽ nhìn xuống thế giới này.
Trước mặt Lạc Xuyên, vị Thần Tự Nhiên mới hoàn thành được một nửa trông có chút lạc lõng trong khung cảnh này.
Lạc Xuyên duỗi người một cái, đi đến trước mặt Thần Tự Nhiên.
Làm việc, trong lòng hắn bây giờ chỉ có công việc!
Một giờ sau.
Lạc Xuyên nhìn vị Thần Tự Nhiên trước mặt, đường nét đã chi tiết hơn nhiều so với trước, rồi vươn vai một cái thật sâu.
Mệt quá, hôm nay làm tới đây thôi, phần còn lại để sau tính.
Dù sao đối với khách hàng mà nói, chuyện nhân vật mới của Vinh Quang chắc chắn không quan trọng bằng sản phẩm mới và bộ phim.
Cũng đâu cần vội vàng nhất thời, đúng không?
Hơn nữa, điểm mấu chốt nhất là Lạc Xuyên chưa hề tung ra tin tức về nhân vật mới.
Cho nên việc chế tác nhân vật Thần Tự Nhiên Mục Lộc, hắn muốn dùng bao nhiêu thời gian cũng được, cho dù có cà kê đến lúc quay xong phim rồi mới ra mắt thì cũng chẳng ai nói gì đâu.
Phim ảnh, nhân vật mới của Vinh Quang, sản phẩm mới, đối với khách hàng đây tuyệt đối là một bất ngờ siêu to khổng lồ.
Ngoài ra, Lạc Xuyên nghe nói Đế quốc Thiên Tinh có lễ hội mừng năm mới, hắn sẽ cố gắng quay xong phim trước thời điểm đó.
Rời khỏi không gian phát triển game, Lạc Xuyên phát hiện trên người mình đang đắp một chiếc chăn mỏng.
Sao cảnh này có vẻ quen quen nhỉ?
Lúc này vẫn còn một lúc nữa mới đến chạng vạng, sắc trời bên ngoài đã bắt đầu tối dần, tuyết lớn không hề có dấu hiệu ngừng rơi.
Có lẽ vì trông hắn giống như đang ngủ, nên các khách hàng trong đại sảnh đều bất giác hạ thấp giọng nói chuyện, gần như không nghe thấy tiếng ồn ào.
"Lão Bản, ngài tỉnh rồi à." Yêu Tử Yên ngồi ngay bên cạnh, Lạc Xuyên có thể ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng dễ chịu.
Hắn cảm thấy cần phải giải thích rằng mình hoàn toàn không ngủ.
Thôi vậy, sau này có cơ hội rồi nói.
"Lại thua rồi, Trần Y Y, cô không hợp với game Vinh Quang này đâu." Bộ Ly Ca thở dài thườn thượt.
Bản chất của Vinh Quang là khách hàng sẽ nhập vai vào các nhân vật trong đó, sức chiến đấu mà nhân vật có thể phát huy có mối quan hệ mật thiết với người chơi.
Nhưng không phải tu luyện giả nào cũng có năng lực thực chiến cao siêu.
Giống như các luyện dược sư của Dược Cốc, kỹ năng gần như đều cộng hết vào luyện dược rồi, nếu đánh nhau thì e rằng còn không bằng một tu luyện giả thấp hơn cả một đại cảnh giới.
Trần Y Y rõ ràng là trường hợp như vậy.
"Không giỏi chiến đấu thì không được chơi à?" Trần Y Y nói với vẻ bực tức, "Lão Bản còn chưa từng nói chơi Vinh Quang cần yêu cầu thực lực gì cả."