Trở lại lầu trên.
Yêu Tử Yên đã bày sẵn bữa cơm nóng hổi lên bàn.
Tổng cộng có hai món, là thịt heo xào vị cá và thịt kho tàu.
Còn có hai bát cơm trắng.
Món ăn tuy không nhiều nhưng lại tỏa ra hương thơm nồng nàn, khiến người ta ngon miệng hẳn lên.
Đương nhiên, trong đó còn ẩn chứa linh khí đậm đặc, xem ra nguyên liệu được sử dụng cũng chẳng phải tầm thường.
Sau khi ngồi xuống, Lạc Xuyên hơi ngạc nhiên hỏi: "Cô cũng học mấy món này từ trong tutorial nấu ăn à?"
Yêu Tử Yên gật đầu, cười nói: "Đúng vậy. Ta thấy cách làm hai món này rất mới lạ nên đã học thử."
"Vậy nguyên liệu..."
"Đều có sẵn trong phòng bếp."
Lạc Xuyên gật đầu, trong lòng dâng lên cảm giác sung sướng.
Không ngờ hệ thống cũng có lúc biết điều như vậy!
Dù là lần đầu nấu nướng, nhưng cả hai món đều cực kỳ ngon.
Lạc Xuyên ăn rất nhiều.
Bữa cơm này, hắn ăn ngon miệng lạ thường.
Bởi vì, nó mang lại một cảm giác ấm áp như ở nhà.
Buổi chiều, sau khi cơm no rượu say, Lạc Xuyên lại ra cửa tiệm phơi nắng như thường lệ.
Ba người Ngụy Khinh Trúc cũng cùng nhau đến Khởi Nguyên Thương Thành như mọi khi.
Không lâu sau, nhóm của Chu Hổ cũng bước vào tiệm.
Rất nhanh, bọn họ đều phát hiện ra sự thay đổi của các thiết bị giả lập.
Yêu Tử Yên giải thích sơ qua cho họ.
"Thật không ngờ, trong tiệm của Lão Bản lại có đồ miễn phí!" Ngụy Khinh Trúc khẽ cười nói.
Đồng thời, đôi mắt nàng nhìn về phía Lạc Xuyên đang ngồi trước cửa tiệm.
Lạc Xuyên nhắm mắt lim dim, không hề nhúc nhích.
Yêu Tử Yên bèn lên tiếng giải thích cặn kẽ cho mấy người.
Biết được có thể tự mình trải nghiệm cảm giác cường giả săn mồi, ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc.
"Chỉ tiếc là thời gian hơi ngắn, có mỗi một ngày." Chu Hổ thở dài, có chút bất đắc dĩ.
"Chu Hổ, ngươi đừng có được voi đòi tiên." Tống Thu Ảnh liếc xéo Chu Hổ một cái: "Đồ trong tiệm của Lão Bản miễn phí được một ngày đã là ngon lắm rồi, ngươi còn muốn gì nữa?"
Chu Hổ cười ngượng ngùng, không dám phản bác.
Gần như tất cả bọn họ đều lựa chọn tutorial nấu ăn mới ra mắt.
Không lâu sau, một loạt tiếng kinh hô vang lên.
Tuy gọi là tutorial nấu ăn, nhưng chẳng ai có ý định học nấu ăn thật cả.
"Đồ trong tiệm của Lão Bản, quả nhiên món nào món nấy đều không tầm thường!"
Tất cả mọi người đều có chung suy nghĩ này.
…
Thời gian lặng lẽ trôi.
Trong nháy mắt, mấy ngày đã qua.
Hôm nay có chút khác biệt, bởi vì kỳ hạn bảy ngày làm mới Quỳnh Tương Lộ cuối cùng cũng đã đến!
Sáng sớm, cửa tiệm vừa mở, bên ngoài vắng tanh vắng ngắt, không một bóng người.
Các khách quen của Khởi Nguyên Thương Thành đều biết, thời gian Lão Bản mở cửa mỗi ngày đều cố định.
Hơn nữa sau khi mở cửa, việc đầu tiên hắn làm chính là ăn sáng.
Nhân tiện phải nói thêm, thiên phú nấu nướng của Yêu Tử Yên cực kỳ khủng.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, tay nghề của nàng đã vượt xa Phượng Tiên Lâu.
Món ăn nàng làm ra ngon không thể tả!
Để tránh phải nhìn Lão Bản thưởng thức mỹ vị, các khách quen đều ngầm hiểu ý, đợi một lúc sau khi tiệm mở cửa mới ghé qua...
Ăn sáng xong, khi Lạc Xuyên đang chuẩn bị vào Tháp Thí Luyện để giãn gân cốt thì một tiếng bước chân vang lên.
Một người đàn ông mặc đồ đen đang đi tới.
Người đàn ông trông khoảng ba mươi tuổi, tướng mạo bình thường, thuộc kiểu người ném vào đám đông là chìm nghỉm không tìm thấy.
Trên người cũng không tỏa ra chút linh khí nào, trông như một người bình thường, nhưng thực chất là do linh lực đã hoàn toàn thu liễm.
Lạc Xuyên hơi nheo mắt đánh giá.
Ừm, không ngờ cũng là một Vấn Đạo, thực lực cũng tàm tạm.
Mà nói đi cũng phải nói lại, dạo này thành Cửu Diệu đúng là xuất hiện lắm cao thủ Vấn Đạo thật...
"Khởi Nguyên Thương Thành, Khởi Nguyên… Dám lấy cả khởi nguyên để đặt tên, tiệm này thú vị thật!"
Người đàn ông nhìn thấy bảng hiệu của Khởi Nguyên Thương Thành, trên mặt lộ ra vẻ hứng thú.