"Này Lão Bản, tên tiệm đã là Thương Thành rồi, mà chỉ có hai món hàng thì ông không thấy hơi ít sao?"
Sau khi ăn Snack Cay và uống CoCa-CoLa xong, Bộ Ly Ca không nhịn được lên tiếng.
Snack Cay và CoCa-CoLa tuy ngon bá cháy, hiệu quả lại còn cực đỉnh, nhưng Bộ Ly Ca cảm thấy chúng có một nhược điểm chí mạng duy nhất: đó là số lượng quá ít!
Vụ thiếu hàng này, bản Lão Bản ta đây cũng bất lực chứ bộ, chẳng lẽ ta không muốn có thêm sản phẩm mới chắc?
Nghe Bộ Ly Ca nói vậy, Lạc Xuyên không khỏi thầm trợn mắt xem thường.
Tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng ngoài miệng hắn lại nói khác: "Sản phẩm mới sau này sẽ có thôi."
"Haiz, Lão Bản, câu này ông nói lần thứ ba rồi đấy." Bộ Ly Ca bĩu môi.
Lạc Xuyên không đáp lời.
Trò chuyện thêm vài câu, Bộ Ly Ca liền rời khỏi cửa tiệm…
Lúc này, một cỗ xe ngựa được trang hoàng lộng lẫy đang từ từ tiến vào thành Cửu Diệu từ cổng phía đông.
Xe ngựa do Thanh Lân Mã kéo, khí tức kinh người tỏa ra bốn phía.
Tương truyền Thanh Lân Mã mang trong mình huyết mạch của rồng, một khi trưởng thành, thực lực đã đạt tới cảnh giới Tạo Hóa!
Các tu luyện giả và người dân ven đường đều vội vàng né tránh, ánh mắt vừa kính nể vừa sợ hãi.
Phía trước xe ngựa còn có một huy hiệu vô cùng bắt mắt, đó là hình một vầng trăng bạc.
Người trong thành Cửu Diệu không ai là không biết huy hiệu này, bởi vì đây chính là biểu tượng của Ngân Nguyệt Phủ!
Ngân Nguyệt Phủ, một trong những đại tông phái hùng mạnh quanh Thiên Tinh Đế quốc, thực lực không hề thua kém hoàng thất!
"Chậc chậc, không ngờ bản thiếu gia lại có ngày đặt chân đến cái thành Cửu Diệu này."
"Thiếu phủ chủ, Phủ chủ đã dặn, chúng ta chỉ đến đây tìm chỗ dừng chân trước. Tuy nhiên, thực lực của Thiên Tinh Đại Đế không hề tầm thường, mong thiếu gia hành sự khiêm tốn một chút."
"Biết rồi, biết rồi…"
Tiếng trò chuyện từ trong xe ngựa vọng ra.
Thấy xe ngựa đã vào thành, một viên quan quân canh cổng sắc mặt ngưng trọng, hạ lệnh: "Mau bẩm báo bệ hạ, người của Ngân Nguyệt Phủ đã tiến vào thành Cửu Diệu!"
"Vâng!"
…
Gã thanh niên trong xe ngựa nhìn dòng người đông đúc ồn ào bên ngoài qua cửa sổ, ánh mắt không hề che giấu vẻ chán ghét.
Xe ngựa tiếp tục lăn bánh, khi đi ngang qua một con hẻm nhỏ, gã thanh niên chợt nhìn thấy cảnh tượng bên trong, ánh mắt lập tức sáng rực lên.
"Dừng lại!"
Xe ngựa khựng lại.
"Thiếu phủ chủ, có chuyện gì vậy?" Lão giả đánh xe có chút khó hiểu, vén rèm lên hỏi.
"Chậc chậc, mở một cửa tiệm ở nơi thế này, đúng là thú vị. Phúc bá, đi, theo ta vào xem thử."
Gã thanh niên bước xuống xe, đi thẳng vào con hẻm, Phúc bá vội vàng nối gót theo sau.
Rất nhanh, gã đã đứng trước cửa tiệm.
"Khởi Nguyên Thương Thành!"
Nhìn thấy cái tên trên bảng hiệu, gã thanh niên sững sờ, rồi bật cười khinh miệt: "Ha, khẩu khí cũng lớn thật!"
Sau đó, ánh mắt gã dừng lại trên người Lạc Xuyên đang nằm ườn trên ghế, thử cảm nhận một chút, không hề phát hiện ra dao động linh lực, liền thất vọng lắc đầu: "Chỉ là một kẻ tầm thường."
Cơ mà một kẻ tầm thường lại có thể sống an nhàn tự tại thế này, cũng coi như là lựa chọn khôn ngoan.
Nhưng khi ánh mắt gã thanh niên quét vào bên trong cửa tiệm, con ngươi chợt co rụt lại.
"Lưu ly! Toàn bộ đều là lưu ly thượng hạng!"
Gã thanh niên không giấu được vẻ vui mừng.
Chỉ là ngẫu hứng dạo chơi một chút, không ngờ lại gặp được vận may lớn thế này!
Tuy lưu ly chỉ là vật trang trí, nhưng vẻ ngoài tinh xảo của nó lại là thứ được vô số phú thương và tu luyện giả yêu thích.
Nếu là lưu ly có độ tinh khiết cao, một miếng nhỏ bằng lòng bàn tay cũng đã có giá mấy trăm linh tinh!
Nếu có thể lấy được toàn bộ số lưu ly trong cửa tiệm này, vậy thì sau này mình không cần phải lo về tiền tiêu vặt nữa rồi!
"Này, dậy đi! Cửa tiệm này của ngươi, ta mua!" Gã thanh niên hất hàm gọi Lạc Xuyên.