Virtus's Reader
Thần Cấp Đại Điếm Trưởng

Chương 1490: CHƯƠNG 1490: NHÓC SỐ NHỌ MÃI MÃI LÀ NHÓC SỐ NHỌ

"Với thực lực của Lão Bản, muốn tìm kiếm đáp án cho những vấn đề trong lòng chắc hẳn rất đơn giản nhỉ?" An Vi Nhã nhíu mày hỏi.

Thực lực của Lạc Xuyên thì khỏi phải bàn rồi.

Rất lợi hại, cực kỳ lợi hại.

Thuộc dạng hoàn toàn không thấy được giới hạn.

Nếu không thì An Vi Nhã cũng chẳng gọi Lạc Xuyên là thần minh làm gì.

Hơn nữa ở một vài phương diện, Lạc Xuyên thậm chí còn làm được những việc mà ngay cả thần minh cũng bó tay – ví dụ như việc cố định hóa Thâm Uyên ở Thương Thành Khởi Nguyên.

Cái thứ quái quỷ này mà cũng cố định hóa được á?!

Đây chính là suy nghĩ thật sự trong lòng An Vi Nhã khi lần đầu tiên nhìn thấy nó.

Dù sao thì, nếu nói một cách chính xác, Thâm Uyên không thuộc về vật chất, thậm chí cũng không thuộc về năng lượng, nó trông như một hoa văn trên mặt phẳng hai chiều, nhưng lại có đặc tính ăn mòn vạn vật.

Thế giới được cấu thành từ thông tin, còn Thâm Uyên là tập hợp của các loại thông tin hỗn loạn.

Nếu ví thế giới như một hệ điều hành, thì Thâm Uyên còn chẳng được tính là virus, bởi vì virus ít nhất cũng có quy luật để lần theo.

Thâm Uyên thuần túy là những đoạn mã hỗn loạn vô trật tự, có thể ăn mòn những phần có trật tự khác, nếu cứ mặc kệ thì cuối cùng sẽ khiến toàn bộ hệ thống sụp đổ.

Hậu quả của việc hệ thống sụp đổ ư, nói đơn giản chính là thế giới diệt vong.

Bởi vậy, ấn tượng đầu tiên của An Vi Nhã về Lạc Xuyên khi đó là gã này bị điên.

Mang cái thứ Thâm Uyên này vào tiệm của mình, có tìm đường chết cũng không đến mức này chứ?

Còn những chuyện sau đó thì không cần kể nhiều nữa, tóm lại An Vi Nhã cũng đã trở thành một khách hàng quang vinh của Thương Thành Khởi Nguyên.

Những thắc mắc ban đầu cũng sớm bị nàng ném lên chín tầng mây, dù sao thì Lão Bản có làm ra chuyện gì cũng đều là bình thường.

"Vì lười." Lạc Xuyên trả lời.

"Hả?" An Vi Nhã lập tức trợn tròn mắt.

Nàng hơi nghi ngờ tai mình, vừa rồi mình đã nghe thấy cái gì vậy?

Lúc này Lạc Xuyên cũng nhận ra mình vừa nói gì, đối mặt với câu hỏi của An Vi Nhã, hắn hoàn toàn buột miệng nói ra theo tiềm thức.

Hắn khẽ ho một tiếng, quyết định cứu vớt lại hình tượng của mình: "Chủ yếu là không có thời gian, ta phải trông chừng Thương Thành Khởi Nguyên mà."

An Vi Nhã ngơ ngác gật đầu, cũng không biết có nghe lọt tai hay không.

"Hơn nữa trên thế giới này cũng tồn tại rất nhiều thứ mà ta không hề hay biết, nếu như biết trước tất cả đáp án, ngươi không cảm thấy quá nhàm chán sao?" Lạc Xuyên nói tiếp.

An Vi Nhã tiếp tục gật đầu: "Hình như... đúng là vậy thật."

"Cho nên, ta chưa bao giờ chủ động sử dụng sức mạnh của mình để trực tiếp tìm kiếm chân tướng, cứ từng bước từng bước thế này mới có tính thử thách." Lạc Xuyên nói đến mức chính mình cũng sắp tin rồi.

"Thì ra là vậy." An Vi Nhã bừng tỉnh.

Bảo sao Lão Bản ngày thường gần như chẳng mấy khi ra khỏi cửa, thì ra là vì thế!

Đúng rồi, với thực lực của Lão Bản, muốn biết chuyện gì mà chẳng dễ như trở bàn tay, nhưng cuộc sống như vậy thì có gì thú vị chứ?

Chỉ có cuộc sống mở tiệm mỗi ngày, thỉnh thoảng quay phim như hiện tại mới là thú vị nhất.

Hơn nữa với thực lực của Lão Bản, có lẽ đã sớm chán ghét những tranh chấp vô vị, chỉ muốn sống một cuộc sống bình bình đạm đạm như thế này.

Quả nhiên, tầm nhìn của Lão Bản không phải là thứ nàng có thể hiểu được!

Những lời tiếp theo của Lạc Xuyên cũng đã chứng thực cho suy nghĩ của An Vi Nhã.

"Vả lại ta chỉ hứng thú với những chuyện này thôi, đâu cần thiết phải vì lý do đó mà đi truy tận gốc rễ, cứ sống yên yên ổn ổn như thế này không tốt sao?"

"Ta hiểu rồi." An Vi Nhã hít sâu một hơi, gật mạnh đầu, nàng đã hiểu ý của Lạc Xuyên.

Lạc Xuyên khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra An Vi Nhã chắc đã quên mất câu nói buột miệng của hắn rồi.

"Đúng rồi Lão Bản, vừa rồi ngài nói 'vì lười' là có ý gì vậy ạ?"

"... Ngươi nghe nhầm rồi."

"Ế, vậy sao?"

An Vi Nhã nghi hoặc gãi gãi đầu, thầm nghĩ không biết mình có thật sự nghe nhầm không.

Nàng lại liếc nhìn Lạc Xuyên, vẻ mặt Lão Bản không giống như đang nói đùa.

Có lẽ, chắc là, khả năng là... mình thật sự nghe nhầm rồi...

Đối với câu hỏi của An Vi Nhã, Lạc Xuyên bình tĩnh gật đầu, hắn biết lúc này tuyệt đối không được có bất kỳ thay đổi nào trên nét mặt.

Tuy hình tượng nam thần lạnh lùng của hắn đã sụp đổ gần hết rồi, nhưng Lạc Xuyên vẫn muốn cứu vãn một chút.

Biết đâu vẫn còn sót lại chút tàn tích thì sao.

"Vậy Lão Bản cứ tiếp tục bận đi ạ." An Vi Nhã quyết định không xoắn xuýt chuyện này nữa, "Đúng rồi, tiểu thuyết Lão Bản viết sắp kết thúc rồi phải không?"

"Phần một cũng sắp kết thúc rồi." Lạc Xuyên nói.

"Ồ." An Vi Nhã gật đầu, rồi hạ thấp giọng, "Vậy Lão Bản có thể tiết lộ một chút không, đệ đệ của nhân vật chính rốt cuộc là ai, có phải là Long Vương không?"

An Vi Nhã cũng là một độc giả của Lạc Xuyên.

Là một thành viên của Long tộc, đọc một "Long Tộc" hoàn toàn khác do Lạc Xuyên viết ra, cảm giác này cũng khá là kỳ diệu.

"Không biết." Lạc Xuyên lắc đầu.

"Không biết? Lão Bản là tác giả mà!" An Vi Nhã tỏ vẻ bất mãn.

"Ta là tác giả thật, nhưng ta viết truyện chưa bao giờ có dàn ý gì cả, hoàn toàn là nghĩ đến đâu viết đến đó thôi." Lạc Xuyên dang hai tay ra.

"Thì ra là vậy sao?" An Vi Nhã không biết nghĩ đến điều gì, khẽ nheo mắt lại, "Lão Bản viết đến đoạn sau sẽ không nát đấy chứ?"

"Chắc chắn không." Lạc Xuyên vẫn rất tự tin vào khả năng kiểm soát tình tiết của mình.

Giống như quyển này hiện tại, từ đầu đến cuối đều giữ cùng một nhịp điệu, chưa bao giờ xuất hiện tình tiết gây khó chịu hay tình tiết vô lý gì cả.

Nhưng hắn không hiểu tại sao người đọc lại ngày càng ít đi?

Tại sao?!

Thôi được rồi, thật ra nguyên nhân thì hắn cũng đoán được sơ sơ, chẳng qua là vì tình tiết đời thường quá nhiều nên gây ra mệt mỏi thẩm mỹ.

Nhưng mà, chú ý là nhưng mà.

Hắn mở tiệm chẳng phải là như vậy sao, lẽ nào phải giống như các nhân vật xuyên không trong những truyện khác, suốt ngày chém giết đoạt bảo, xông vào bí cảnh?

Cho dù thật sự xảy ra chuyện như vậy, với thực lực của hắn chẳng phải chỉ cần sửa đổi hiện thực một chút là có thể giải quyết mọi vấn đề sao?

Đây không phải là bắt nạt người khác sao?

Huống chi Lạc Xuyên cũng chẳng có hứng thú gì với việc đánh đánh giết giết đó, thà ở trong tiệm ngủ một giấc trưa, xem điện thoại ma thuật, tán gẫu với Yêu Tử Yên còn hơn.

Thế chẳng phải thú vị hơn đi thám hiểm sao?

"Vậy thì tốt rồi." Nhận được lời đảm bảo của Lạc Xuyên, An Vi Nhã lập tức thở phào nhẹ nhõm, "Ngoài ra ta còn một câu hỏi nữa, Lão Đường có nhất thiết phải chết không?"

Một bộ tiểu thuyết hay, mỗi nhân vật trong đó đều sẽ để lại ấn tượng sâu sắc cho độc giả, những trải nghiệm của họ đều sẽ khiến độc giả đồng cảm.

Còn về vấn đề chết hay không, suy nghĩ của đa số độc giả về cơ bản là giống nhau – tác giả mà dám viết hắn/nàng chết thì tôi dám gửi dao lam cho ông!

Đại khái là như vậy.

"Nhân vật chính đều cần phải trưởng thành, trong quá trình trưởng thành đương nhiên phải trả giá." Lạc Xuyên xé một gói khoai tây chiên.

"Nhưng cũng không nhất thiết phải..."

"Đây là điều cần thiết, ký ức và ảnh hưởng do sinh tử mang lại mới là sâu sắc nhất." Lạc Xuyên hơi ngừng lại, "... Nhưng nhóc số nhọ dù thay đổi thế nào thì vẫn mãi là nhóc số nhọ thôi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!