Với suy nghĩ "dù sao cũng miễn phí, tin một chút cũng chẳng sao", Dược Hồi Trần và những người khác thành tâm cầu nguyện với vị Thần Vận Mệnh vĩ đại.
Trong lúc đó, có mấy vị trưởng lão không nhịn được mà bật cười.
Hiệu quả hay không thì chưa biết, nhưng ít nhất không khí đã thoải mái hơn hẳn, trên mặt ai nấy cũng ít nhiều nở nụ cười.
"Nếu đã chuẩn bị xong xuôi, vậy thì... xuất phát!"
Đạt tới cảnh giới Vấn Đạo là có thể nắm giữ năng lực phi hành.
Trước đó, nếu có võ kỹ hoặc pháp thuật đặc biệt nào đó thì cũng có thể trải nghiệm cảm giác bay lượn sớm hơn.
Khi linh lực của Ngũ Trưởng Lão tiêu tan, dị tượng trên bầu trời đã lắng xuống, khói bụi vàng vọt che khuất cả ánh mặt trời.
Cách để tiến vào Di Tích Thượng Cổ rất đơn giản, chỉ cần dùng linh lực cưỡng ép phá vỡ bức tường không gian giữa di tích và hiện thực là được.
Giữa không trung.
Dược Hồi Trần chắp tay sau lưng, bạch bào tung bay, trông ra dáng một bậc tiên nhân đạo cốt, thoát tục.
"Chưởng Môn, đừng có làm màu nữa, ở đây ngoài chúng ta ra thì có ai ngắm ngài đâu." Đại Trưởng Lão thở dài, bất đắc dĩ nhắc nhở.
Dược Hồi Trần chẳng hề bận tâm.
Hắn mỉm cười, sau đó vẻ mặt trở nên nghiêm túc.
Giơ tay lên, linh lực trong suốt như lưu ly bao phủ lấy bàn tay hắn.
Sau đó, hắn lấy tay làm đao.
Không có bất kỳ động tác thừa thãi nào, hắn cứ thế vạch một đường ngay trước không gian.
Tựa như một bức tranh bị cắt làm đôi.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một vết nứt xuất hiện ngay tại nơi bàn tay hắn lướt qua, bên trong vết nứt có thể lờ mờ trông thấy cảnh đẹp như tranh vẽ.
Đồng thời, linh lực nồng đậm cũng tuôn ra từ đó.
"Linh lực thuần khiết đến thế này." Mắt Dược Hồi Trần tức thì sáng rực lên.
Các vị trưởng lão cũng xúm lại, nghển cổ nhìn vào trong vết nứt.
"Di tích này không tầm thường đâu nha."
"Ngũ Trưởng Lão đúng là may mắn thật."
"Không biết bên trong có nguy hiểm gì không."
"Chúng ta đông người thế này, Chưởng Môn cũng ở đây, có gì mà phải sợ..."
Tiếng bàn tán vang lên không ngớt.
Ai nấy đều tỏ ra vô cùng kích động.
Linh lực dồi dào đồng nghĩa với việc có nền tảng cho linh dược sinh trưởng, nói cách khác, mười phần thì hết chín phần là dược điền có thật.
Dược Hồi Trần đột nhiên nảy ra một ý tưởng táo bạo: "Ta thấy có thể thử kéo cả cái di tích này về Dược Cốc của chúng ta."
Về bản chất, Di Tích Thượng Cổ tương đương với một không gian bị vỡ, cũng có thể xem như một tiểu thế giới độc lập.
Di Tích Thượng Cổ tồn tại dựa vào đại thế giới là Đại Lục Thiên Lan.
Xét từ góc độ kỹ thuật, ý tưởng của Dược Hồi Trần không phải là không thể, chỉ là độ khó để thực hiện không phải dạng vừa.
"Chưởng Môn, ngài không đùa đấy chứ?" Đại Trưởng Lão không nhịn được hỏi.
"Sao lại đùa?" Dược Hồi Trần như cười như không, "Dược Cốc của chúng ta chẳng phải đang thiếu một dược điền thượng hạng sao?"
"Chỉ dựa vào chúng ta thì e là hơi khó để làm được việc này."
"Vậy thì gọi thêm người, Văn Thiên Cơ chắc chắn sẽ rất vui lòng giúp đỡ. Nếu hắn không đồng ý, hỏi Lão Bản cũng không phải là không được."
"Ờm, tôi nghĩ Lão Bản chắc không rời khỏi Cửa Hàng Khởi Nguyên đâu."
"Đến lúc đó rồi tính, biết đâu lại giống như Di Tích Thượng Cổ lần trước, Lão Bản tự mình mò đến thì sao."
Cuộc trò chuyện tạm thời dừng lại.
Mọi người bắt đầu tự thiết lập cho mình đủ loại ma pháp phòng hộ tinh thần, pháp thuật kích hoạt khi gặp nguy hiểm, lá chắn kháng năng lượng...
Tóm lại, tất cả các loại ma pháp, pháp thuật, vật phẩm bảo vệ đều được lôi ra hết.
Trông chẳng khác gì mấy nhân vật max cấp full đồ thần trong web game, ai nấy đều tỏa ra ánh sáng chói lòa đủ để làm mù mắt người khác.
Miệng thì nói không sao, nhưng phòng bị thì không thể thiếu được.
Suy cho cùng, chẳng ai biết được sẽ gặp phải thứ gì trong di tích, cẩn thận một chút vẫn hơn.
"Chậc chậc chậc, các người đó."
Nhìn các vị trưởng lão đang bận rộn, Dược Hồi Trần lắc đầu thở dài, đồng thời tiện tay gia cố thêm cho mình một đạo Gông Xiềng Linh Hồn.
Vài phút sau.
Mọi người cuối cùng cũng đã chuẩn bị xong.
Lúc này, trời cũng dần tối sầm lại, có lẽ do cát bụi mịt mù nên nửa khoảng trời cũng hiện ra màu sắc vô cùng kỳ dị.
Giống như một bức tranh trừu tượng được vẽ bằng màu nước, không hiểu sao lại có thêm vài phần không khí quái gở.
"Nơi này có chút giống với môi trường trong di tích xuất hiện ở Đế Quốc Thiên Tinh dạo trước." Tam Trưởng Lão đột nhiên lên tiếng.
"Cũng chỉ là hơi giống thôi, chứ mức độ hoang tàn thì còn kém xa."
"Ừm, trước đây ta có vào xem thử, toàn là phế tích, chẳng có gì cả."
"Chỉ có loại linh dược tên là Hoa Băng Lam kia là tương đối đặc biệt..."
Đi xuyên qua vết nứt không gian do Dược Hồi Trần tạo ra, họ dễ dàng tiến vào bên trong di tích.
Toàn bộ quá trình không xảy ra bất kỳ tình huống ngoài dự đoán nào.
Cũng chẳng có mấy tình tiết lố bịch như trong tiểu thuyết trên Điện Thoại Ma Huyễn, không khí trong lành ngay lập tức thổi bay lớp bụi bặm trên người họ.
Khung cảnh gần giống với những gì họ thấy trong ảo ảnh, phóng tầm mắt ra xa là non xanh nước biếc, trời xanh mây trắng.
Tuy không có mặt trời, nhưng vẫn có ánh nắng chan hòa chiếu rọi.
Vấn đề này liên quan đến quy tắc của thế giới, có lẽ quy tắc của thế giới thu nhỏ này bao gồm cả việc "có thể tự dưng xuất hiện ánh nắng"...
Dĩ nhiên.
Cũng có thể là nó trực tiếp lấy ánh sáng từ thế giới bên ngoài, dù sao thì thông thường một hành tinh vẫn có một nửa là ban ngày, một nửa là ban đêm.
Dược Hồi Trần cảm nhận sự mềm mại của thảm cỏ dưới chân, khẽ nhíu mày.
Không hiểu sao, vừa rồi hắn lại có cảm giác như đang bị ai đó theo dõi.
Ảo giác ư?
Hay là yêu thú canh gác mà Ngũ Trưởng Lão đã nhắc đến?
Thú vị đây.
"Dược điền mà ngươi nói ở hướng nào?" Dược Hồi Trần nhìn về phía Ngũ Trưởng Lão.
"Không biết." Ngũ Trưởng Lão lắc đầu.
Dược Hồi Trần thở dài, hắn đã lường trước được câu trả lời này: "Chúng ta chia nhau ra tìm kiếm nhé? Như vậy sẽ hiệu quả hơn."
"Ừm... theo như kịch bản trong mấy cuốn tiểu thuyết trên Điện Thoại Ma Huyễn, thường thì cứ chia ra hành động là cả đám bị diệt sạch." Đại Trưởng Lão suy nghĩ một lúc rồi nói.
"Bình thường không phải ngươi bảo không xem Điện Thoại Ma Huyễn à? Tốn thời gian."
"Khụ khụ, thỉnh thoảng, thỉnh thoảng cũng có xem."
Dược Hồi Trần cũng chỉ thuận miệng hỏi, rồi nhanh chóng đưa ra quyết định: "Chia làm hai nhóm đi, như vậy cũng nhanh hơn, cứ liên lạc trực tiếp qua Điện Thoại Ma Huyễn."
Mọi người cũng không lãng phí thời gian.
Kiểm tra sơ qua các biện pháp bảo vệ của mình, sau đó họ liền tiến về các hướng khác nhau.
Dĩ nhiên là không bay thẳng trên trời.
Trời mới biết bên trong di tích có thứ quái quỷ gì, bay lượn trên không khi chưa thăm dò rõ tình hình thì chẳng khác nào bia sống.
...
Sa mạc trắng xám trải dài đến tận cuối tầm mắt, thỉnh thoảng có cơn gió nhẹ thổi qua, cuốn theo từng đợt khói bụi màu xám.
Bầu trời cũng mang một màu trắng bệch, một vài khu vực còn lơ lửng những hình bóng đen kỳ quái, cả thế giới tựa như một bộ phim đen trắng, tràn ngập một bầu không khí kỳ dị và phi lý.
Bóng dáng của Dược Hồi Trần và những người khác hiện lên ở đây với kết cấu như những nét vẽ đơn giản, vô số sinh vật tựa như bóng đen đứng trên sa mạc trắng xám, lặng lẽ nhìn về hướng họ rời đi.
"Hắn thấy được chúng ta sao?"
"Hắn không thấy được."
"Hắn thấy được à?"
"Hắn không thấy được..."
Những lời nói tựa như mớ ngủ vang vọng, phiêu tán trong cát bụi.