Sự thật đã chứng minh, một cuộc sống lạc quan và trọn vẹn mỗi ngày dường như chẳng có chút liên quan nào đến Lạc Xuyên.
Ra ngoài được nửa tiếng là hắn đã hối hận rồi.
Tại sao mình lại rảnh rỗi sinh nông nổi mà ra ngoài chứ, mặt trời to tổ chảng trên đầu, rõ ràng đây đâu phải thời tiết để đi chơi?
Có thời gian đó, nằm trên sofa, một tay cầm điện thoại ma pháp, một tay cầm ly cô-la lạnh không sướng hơn à?
Mà cái mấu chốt nhất là...
Bộ truyện này lấy chủ đề bán hàng mà, ê!
Những việc hắn đang làm bây giờ có bao nhiêu phần trăm phù hợp với chủ đề đó chứ?!
Lạc Xuyên thầm tự gạch trong lòng, tiện thể tìm một nơi trông giống quán nước giải khát rồi bước vào.
Một luồng khí mát lạnh tức thì ập đến, khiến hắn bất giác rùng mình.
Cảm giác này giống như giữa mùa hè nóng nực bỗng bước vào một căn phòng bật điều hòa, cái cảm giác kích thích ấy như khiến cả người sống lại.
Thánh Ni Á đương nhiên không có thứ gọi là điều hòa.
Là một thế giới lấy ma lực làm năng lượng, sự phát triển ở đây đương nhiên không hề đình trệ, từ đó sản sinh ra rất nhiều vật phẩm liên quan.
Ví dụ như ma pháp trận dùng để hạ nhiệt trước mắt đây.
Đối với thế giới này, ứng dụng của loại sức mạnh siêu phàm này cũng phổ biến tương đương với điều hòa không khí vậy.
Cho nên mới nói, đừng bao giờ tin vào những cảnh được miêu tả trong một vài bộ tiểu thuyết nào đó.
Người ta đã có ma pháp rồi, chẳng lẽ cuộc sống thường ngày lại không thay đổi sao?
Phải biết rằng, sự phát triển của văn minh luôn diễn ra trên mọi phương diện, đương nhiên, tiền đề là không có quá nhiều yếu tố bên ngoài can thiệp.
(Yếu tố bên ngoài ở đây là chỉ những thứ ở cấp độ khủng hoảng thế giới).
Lạc Xuyên cũng không biết mình có thói quen tự gạch trong lòng từ bao giờ nữa.
Hắn tùy tiện tìm một chỗ rồi ngồi xuống.
Rất nhanh đã có một nhân viên cửa hàng bước tới, là một cô gái còn khá trẻ.
Có lẽ là sinh viên đi làm thêm.
Trong lòng Lạc Xuyên chợt dâng lên một cảm giác hoài niệm khó tả.
"Chào ngài, ngài muốn dùng gì ạ?"
"Ừm..."
Lạc Xuyên nhìn vào thực đơn cô gái đưa qua.
Hay lắm, vẫn chẳng hiểu gì cả.
Tính năng Việt hóa của hệ thống thực ra cũng vô dụng trong một vài phương diện.
Giống như vô số món ăn của Hoa Hạ, ví dụ như Phật Thủ Chiên, Bách Điểu Triều Phụng, hay Cơm Chiên Tiêu Hồn... nếu lần đầu nghe tên, liệu ngươi có thể tưởng tượng ra nó rốt cuộc là món gì không?
Tình hình trước mắt chính là như vậy.
Hơn nữa còn có sự khác biệt về văn hóa.
Lạc Xuyên gấp thực đơn lại, tuy không đọc hiểu nhưng vẻ mặt vẫn không có nhiều thay đổi, giữ vững tâm thái bình tĩnh trong mọi tình huống là tố chất cần có của một lão bản.
"Cho một phần đồ uống đặc trưng của quán."
Lạc Xuyên nói ra câu mà mình vẫn thường hay nói.
Cô gái nhìn chằm chằm Lạc Xuyên, dường như đang ngẩn người.
Nghe thấy lời của người sau, nàng nhất thời không phản ứng kịp, mãi đến khi Lạc Xuyên ho nhẹ một tiếng mới hoàn hồn.
"Ồ ồ. Tôi biết rồi, ngài chờ một lát..."
Nói xong, cô bé liền đỏ mặt chạy về.
Lạc Xuyên thở dài.
Quả nhiên, đẹp trai quá cũng là một gánh nặng.
Vừa rồi đi trên đường, hắn đã thu hút không ít ánh mắt của người đi đường, còn có mấy cô gái nhiệt tình chủ động bắt chuyện.
Nhưng đều bị hắn mỉm cười từ chối.
Đối với tình huống này, Lạc Xuyên thực sự cũng rất bất lực, nhưng lại không có cách nào giải quyết, hắn không thể mỗi lần ra ngoài đều trùm áo choàng được chứ?
Haiz, nói chung đẹp trai quá đều là lỗi của hắn.
"Ê? Lão bản?!"
Bên tai đột nhiên vang lên một tiếng kêu kinh ngạc, chỉ nghe giọng thôi cũng đủ biết chủ nhân của nó đang kinh ngạc đến mức nào.
Nghe có chút quen tai.
Lạc Xuyên nhìn về phía phát ra âm thanh, người đến là một người đàn ông trông chưa đến ba mươi tuổi, mặc trang phục tựa như quý tộc Anh, đội mũ phớt, tay còn cầm một cây gậy.
Trời nóng thế này mà ăn mặc kín mít như vậy không thấy nóng à?
Trông cũng có chút quen mắt.
Ồ, nhớ ra rồi, Hách Mạn.
Hách Mạn cũng nhận ra giọng mình hơi lớn, bèn nở một nụ cười áy náy với những khách hàng đang nhìn về phía mình.
Lạc Xuyên khẽ gật đầu, xem như chào hỏi.
Hách Mạn cũng không khách sáo, ngồi thẳng xuống đối diện Lạc Xuyên: "Lão bản đi một mình sao?"
"Ừm." Lạc Xuyên gật đầu.
Một gã đàn ông như vậy ngồi đối diện mình, cảm giác cứ là lạ thế nào ấy. Lần sau đến đây có lẽ nên gọi cả Yêu Tử Yên theo nhỉ?
"Mấy ngày nay cửa hàng không mở cửa, lão bản gặp phải chuyện gì sao?" Thám tử Hách Mạn theo thói quen bắt đầu suy luận.
"Cũng gần như vậy, hơi tốn thời gian một chút." Lạc Xuyên không có ý định giải thích.
Nhận ra điều này, Hách Mạn cũng thức thời không hỏi nhiều.
Cô gái lúc nãy cũng bưng đồ uống của Lạc Xuyên tới: "Đồ uống của ngài đây ạ."
"Cảm ơn." Lạc Xuyên lịch sự cảm ơn.
Mặt cô gái càng đỏ hơn.
Vừa đẹp trai lại còn lịch sự, tuy quần áo rất bình thường nhưng khí chất đặc biệt đó tuyệt đối không thể che giấu được.
Lẽ nào là quý tộc của nước khác còn ở lại Thánh Ni Á sau khi Hội Chợ Vạn Hoa kết thúc?
Cô gái cảm thấy tim mình đập rất nhanh.
Sau đó nhìn sang vị khách ngồi đối diện: "Ngài muốn dùng... Thám tử Hách Mạn?!"
Cô gái khẽ mở to mắt, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.
"Ồ, xem ra cô nương nhận ra ta." Hách Mạn nở nụ cười hòa nhã.
"Vâng ạ, trước đây tôi từng đọc câu chuyện về ngài trên báo." Cô gái như thể gặp được thần tượng trong lòng, "Ngài có thể cho tôi một chữ ký được không ạ?"
"Đương nhiên là được." Hách Mạn vui vẻ đồng ý.
Xem ra xã hội loài người ở thế giới nào cũng có tục lệ đu idol nhỉ.
Lạc Xuyên hớp một ngụm thứ đồ uống màu xanh đậm, thầm nghĩ trong lòng.
Ừm, khá ngon đấy.
Mùi vị rất đặc biệt, giống như hỗn hợp của nhiều loại trái cây, lại man mát lạnh, dễ dàng xua tan đi hơi nóng còn sót lại trong cơ thể.
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại...
Lạc Xuyên nhìn Hách Mạn đang cười tủm tỉm và cô gái đang rối rít cảm ơn.
Vị thám tử của văn phòng Trúc Mộng này nổi tiếng đến vậy sao?
Thôi được, Lạc Xuyên thừa nhận, hắn có chút GATO rồi.
Dù gì hắn cũng là lão bản của cửa hàng Khởi Nguyên, mở tiệm lâu như vậy mà không một khách hàng nào xin chữ ký của hắn!
Các ngươi là lứa khách hàng tệ nhất mà ta từng gặp!
Cô gái xin được chữ ký của Hách Mạn, trước khi rời đi còn không quên nở một nụ cười ngọt ngào với Lạc Xuyên.
Lạc Xuyên hớp một ngụm đồ uống.
Tâm trạng bỗng vui vẻ trở lại.
Cô gái quay về nơi làm việc, bạn của nàng nhận ra điều khác thường.
"Này, mặt cậu sao đỏ thế?"
"Ưm... đẹp trai quá, Tiểu Tuyết ơi, tớ cảm thấy mình sắp yêu rồi."
"Là người mà cậu vừa nói đó hả? Ừm, đúng là đẹp trai thật."
"Phải không, phải không?"
"Nhưng người ta vừa nhìn đã biết là quý tộc rồi, cậu đừng tơ tưởng nữa."
"Tưởng tượng một chút cũng không được à?"
"Không được, cậu là của tớ."
"Ể?!..."
Lạc Xuyên loáng thoáng nghe thấy tiếng các cô gái trò chuyện từ phía sau quầy pha chế.
Mình chắc là nghe nhầm rồi.
Ừ, nghe nhầm thôi.
Thu lại suy nghĩ, Lạc Xuyên bắt đầu thưởng thức đồ uống của quán.
Mát lạnh, hương vị rất tuyệt.
... Hình như câu này vừa nói rồi thì phải?
Không quan trọng.
Ngon thật sự đấy, lát nữa về phải bảo Yêu Tử Yên làm thử một ít mới được.