Virtus's Reader
Thần Cấp Đại Điếm Trưởng

Chương 163: CHƯƠNG 163: SUY ĐOÁN TÁO BẠO CỦA CƠ VÔ HỐI

Tam trưởng lão gật đầu: "Tuân lệnh."

Chẳng mấy chốc, các đệ tử Dược Cốc đã nhận lệnh, chuẩn bị lên đường tới thành Cửu Diệu…

Khi Dược Cốc còn đang rục rịch chuẩn bị vì tin tức Vệ Diệc gửi về, thì gia tộc Đệ Ngũ và thánh địa Dao Trì cũng đã bắt đầu hành động.

Tương tự Vệ Diệc, Đệ Ngũ Vô Ảnh và Liễu Như Ngọc cũng đã gửi tin tức về cho thế lực của mình.

Tính theo khoảng cách, chẳng bao lâu nữa, đội ngũ của cả ba thế lực lớn sẽ cùng tiến vào thành Cửu Diệu.

Đến lúc đó, thành Cửu Diệu sẽ dậy sóng đến mức nào, e rằng vẫn còn là một ẩn số…

Ăn trưa xong, Lạc Xuyên vẫn lười biếng nằm trên chiếc ghế dựa trước cửa tiệm phơi nắng như mọi khi.

Với hắn, đây có lẽ là khoảnh khắc thảnh thơi nhất trong ngày.

Ánh nắng ấm áp rọi lên người.

Dễ chịu vô cùng…

Không lâu sau, một loạt tiếng bước chân vang lên trong con hẻm nhỏ.

Tiếng bước chân nghe có chút lạ lẫm.

Lạc Xuyên hé mắt nhìn, thấy Bạch lão và Cơ Vô Hối đang đi tới.

"Lão Bản, đã lâu không gặp!"

"Lão Bản đúng là biết hưởng thụ thật!"

Cơ Vô Hối và Bạch lão cười ha hả chào hỏi.

Với thân phận của mình, hai người họ không thể nào ngày nào cũng ghé qua Khởi Nguyên Thương Thành được.

Hơn nữa, những món hàng mà Khởi Nguyên Thương Thành bày bán cũng không quá hấp dẫn đối với một vị hoàng đế như Cơ Vô Hối.

Vì vậy, mấy ngày nay cả hai đều không đến.

Lạc Xuyên chỉ thờ ơ gật đầu xem như đáp lời.

Cơ Vô Hối và Bạch lão cũng chẳng bận tâm, vì họ đã quá quen với cái nết của vị Lão Bản này rồi.

"Lão Bản, mấy ngày không gặp, trong tiệm có... món gì mới không?" Cơ Vô Hối tò mò hỏi.

Giọng Lạc Xuyên vẫn bình thản như nước: “Ừ, có.”

"Lão Bản, là món gì vậy?" Bạch lão hỏi.

Lạc Xuyên: "Giáo trình dạy nấu ăn."

Bạch lão: ??

Cơ Vô Hối: ??

Cả hai đơ mặt ra, vẻ mặt đầy hoang mang.

Cái quỷ gì thế?

Giáo trình dạy nấu ăn?!

Lão Bản học nói đùa từ khi nào thế, chả hợp với cái tính lạnh như băng của ngài ấy chút nào!

"Khụ khụ, Lão Bản, ngài đừng đùa nữa." Cơ Vô Hối cười khổ.

Lạc Xuyên nhíu mày khó hiểu: “Ta không đùa.”

Lần này thì Bạch lão và Cơ Vô Hối thật sự đứng hình.

Nghĩ đến việc các món hàng trong Khởi Nguyên Thương Thành đều không tầm thường, Bạch lão ngẫm nghĩ rồi hỏi: "Xin hỏi Lão Bản, giáo trình dạy nấu ăn này có... điểm gì đặc biệt không?"

"Đương nhiên là có." Lạc Xuyên gật đầu.

Bạch lão và Cơ Vô Hối khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Quả nhiên không ngoài dự đoán.

Đồ vật trong tiệm của Lão Bản, dù chỉ là một cuốn giáo trình dạy nấu ăn cũng ẩn chứa huyền cơ khác!

"Tương tự Tháp Thí Luyện, việc học nấu ăn cũng diễn ra trong một thế giới thực tế ảo. Chỉ khác là giáo trình này chỉ cho phép quan sát dưới góc nhìn thứ nhất, không thể tự mình điều khiển nhân vật." Lạc Xuyên giải thích thêm.

"Góc nhìn thứ nhất? Không thể điều khiển? Nghe cứ như là ngọc giản truyền thừa của cường giả vậy!"

Cơ Vô Hối lập tức thông suốt.

Ở Thiên Lan đại lục, một số tu luyện giả mạnh mẽ khi biết tuổi thọ mình sắp cạn sẽ chế tạo ra ngọc giản truyền thừa.

Người sử dụng ngọc giản có thể quan sát được những hình ảnh mà người chế tạo để lại.

Tuy không biết cái "giáo trình dạy nấu ăn" mà Lão Bản nói trông hình thù ra sao, nhưng Cơ Vô Hối dám chắc nó còn xịn hơn cả ngọc giản truyền thừa.

Nói thì nói vậy…

Nhưng nó vẫn chỉ là một cuốn giáo trình dạy nấu ăn mà thôi!

Hắn thật sự không tài nào nghĩ ra nổi nó thì liên quan quái gì đến việc tu luyện!

Lúc này, Cơ Vô Hối chợt nhớ đến hương vị phi phàm của những món hàng được bán trong Khởi Nguyên Thương Thành.

Đột nhiên, một suy đoán cực kỳ táo bạo loé lên trong đầu hắn.

Lẽ nào... mục đích thực sự của Lão Bản khi mở Khởi Nguyên Thương Thành... là để đào tạo ra các tu luyện giả chuyên làm đầu bếp?

Ừm, rất có khả năng là vậy

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!