Virtus's Reader
Thần Cấp Đại Điếm Trưởng

Chương 1679: CHƯƠNG 1679: VẬN MỆNH RỐT CUỘC LÀ GÌ?

Lạc Xuyên nhìn vào chiếc điện thoại ma thuật, những âm thanh ồn ào trong điếm tự động bị tai hắn lọc bỏ, toàn bộ tinh thần đều đắm chìm vào câu chuyện được miêu tả bằng con chữ.

Nội dung câu chuyện kể về nhân vật chính vô tình đến một thế giới xa lạ, sau mấy ngày lang thang không mục đích, cuối cùng nàng không chịu nổi cơn đói nên đã quyết định đi trộm tiền.

Có lẽ do tay nghề còn non, hoặc cũng có thể là do số quá nhọ, kế hoạch lần đầu của nàng đã kết thúc trong thất bại.

Đối phương không những không báo quan mà ngược lại còn mời nàng một bữa cơm, và nàng đã bái sư theo nguyên tắc ai cho ăn thì người đó làm thầy.

Sau đó là chiến tranh, chiến tranh, và chiến tranh…

Chiến tranh loạn lạc kéo dài nhiều năm, đương nhiên nàng cũng nhận ra sự khác biệt của mình, dung mạo không già đi, mấy chục năm trôi qua vẫn giữ nguyên dáng vẻ ban đầu.

Theo thời gian, thực lực của nàng cũng ngày càng mạnh hơn, những gương mặt quen thuộc lần lượt ra đi, căn nhà rộng lớn chỉ còn lại một mình nàng.

Nàng trước sau vẫn cô độc một mình, thân ở giữa dòng lũ lịch sử, tựa như một người khách qua đường bên bờ sông dài lịch sử, lại cũng tựa như một đóa bọt sóng giữa dòng sông ấy.

Những việc mình làm, cuối cùng cũng trở thành một phần của lịch sử, thì có thể thay đổi được gì đây.

Chỉ để hoàn thành tâm nguyện của lão sư, một bữa cơm đã đổi lấy mấy ngàn năm canh giữ…

Lạc Xuyên có chút thất thần, đây là vận mệnh đã được định sẵn ư?

Cuốn sách với chủ đề xuyên không này quả thực đã khiến hắn nảy sinh sự đồng cảm, làm hắn không nhịn được mà đặt mình vào hoàn cảnh đó, nếu lần xuyên không của mình cũng như vậy thì sẽ ra sao?

Ngàn năm cô tịch, vận mệnh đã định sẵn từ lâu, thân ở chốn phàm trần, chỉ có thể nhìn người bên cạnh dần già đi, cuối cùng chỉ còn lại nỗi cô đơn vô tận…

Khoan, không thể nghĩ như vậy được, nhân vật chính trong sách xuyên không thành con gái mà.

Đợi đã, rối rắm chuyện này hoàn toàn không cần thiết, hai mươi năm cuộc đời so với mấy ngàn năm thì thật sự không đáng kể.

Nghĩ kỹ lại, thật ra hình như cũng không tệ.

Không đúng, không đúng…

Lạc Xuyên liên tục lắc đầu, kéo dòng suy nghĩ đang lệch lạc trở về đúng quỹ đạo.

“Haiz…”

Dòng suy nghĩ xoay chuyển, cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng thở dài, viết truyện buồn thế này, tác giả, ta muốn gửi dao lam cho ngươi!

“Lão bản sao lại thở dài vậy?”

Giọng nói dịu dàng truyền vào tai, kéo dòng suy nghĩ không biết đã bay đến nơi nào của Lạc Xuyên trở về thực tại.

Trong mắt Yêu Tử Yên mang theo vẻ quan tâm, Bạch Vũ cao một mét hai đi theo bên cạnh, trên mặt nha đầu nhỏ lại tràn đầy tò mò.

“Không có gì.” Lạc Xuyên lắc đầu, “Giới thiệu xong rồi à?”

Yêu Tử Yên cúi đầu nhìn Bạch Vũ, đưa tay xoa đầu cô bé: “Ừm.”

Bạch Vũ thở dài như một bà cụ non, dường như đã chấp nhận số phận.

Lạc Xuyên không khỏi cảm thấy có chút buồn cười, tâm trạng nặng nề cũng trở nên nhẹ nhõm hơn nhiều: “Cảm thấy thế nào?”

“Lợi hại quá!” Vẻ mặt Bạch Vũ rất nghiêm túc, “Lão bản, ngài thật sự là thần minh sao?”

Mình rốt cuộc có phải là thần minh không?

Lạc Xuyên thật ra cũng không biết câu trả lời cho vấn đề này, hắn cảm thấy mình cũng không khác người thường là mấy, nhưng các khách hàng đều cho rằng hắn là thần minh.

“Có lẽ vậy.” Lạc Xuyên đáp nước đôi.

“Vậy thì đúng rồi.” Bạch Vũ gật đầu nghiêm túc, “Lợi hại quá!”

Ngươi chỉ biết mỗi câu này thôi à?

Yêu Tử Yên “phụt” một tiếng bật cười: “Thật ra mọi người cũng có suy nghĩ giống ngươi đó, đúng rồi, không phải ngươi nói muốn đi trải nghiệm Thiết Bị Thực Tế Ảo sao?”

“Ồ đúng rồi, vậy ta qua đó trước đây.” Bạch Vũ nói xong liền không thể chờ đợi được nữa mà chạy về phía khu vực đặt Thiết Bị Thực Tế Ảo.

Yêu Tử Yên và Bạch Vũ rời khỏi không gian bán vũ khí đương nhiên đã thu hút sự chú ý của các khách hàng trong điếm, ánh mắt của đa số bọn họ đều đổ dồn vào người Bạch Vũ.

Sau đó, mọi người đồng loạt ném cho Lạc Xuyên những ánh mắt đầy ẩn ý.

Lạc Xuyên: “…”

Hắn quay đầu nhìn Yêu Tử Yên: “Ngày thường ta có phải đã quá dễ dãi rồi không?”

Yêu Tử Yên chỉ cười mà không trả lời câu hỏi của Lạc Xuyên, nàng ngồi xuống bên cạnh hắn, nàng có thể cảm nhận được tâm trạng của Lạc Xuyên không được tốt cho lắm.

Lạc Xuyên nhìn ra ngoài điếm, lúc này mặt trời đã lên cao, ánh nắng rực rỡ chiếu xuống nền đá phiến, lấp lánh chói mắt.

“Tử Yên.” Ánh mắt Lạc Xuyên không có tiêu cự, dường như đang nhìn về một nơi nào đó, lại tựa như đang ngẩn người.

“Hửm?”

“Ngươi nói xem, trên thế giới này rốt cuộc có cái gọi là vận mệnh hay không?”

Vận mệnh…

Yêu Tử Yên nghe câu này của Lạc Xuyên, bất giác nghĩ đến tin tức mình thấy trên điện thoại ma thuật cách đây không lâu, bản thân được mệnh danh là Thần Vận Mệnh.

Đi hỏi Thần Vận Mệnh xem vận mệnh là gì sao?

Yêu Tử Yên mỉm cười, sắp xếp lại dòng suy nghĩ trong đầu: “Lão bản có biết mục tiêu cuộc đời của một bộ phận tu luyện giả ở Đại Lục Thiên Lan không?”

“Nói ta nghe thử xem.” Lạc Xuyên hứng thú, ngồi thẳng người một chút, lộ ra vẻ mặt chăm chú lắng nghe.

“Nghịch thiên mà đi.” Trên mặt Yêu Tử Yên mang theo nụ cười khó hiểu, “Bọn họ cảm thấy mình giống như những Thiên Mệnh Chi Tử trong tiểu thuyết, mỗi việc làm đều là đang đối đầu với ông trời.”

Thật lòng mà nói, Lạc Xuyên rất muốn cười.

Nhưng hắn là người đã qua huấn luyện chuyên nghiệp, nếu không phải nhịn không được thì tuyệt đối sẽ không cười.

“Sau đó thì sao?”

“Những người này về cơ bản đều là tự mình tu luyện, cũng chính là tán tu thường gọi, đương nhiên, chỉ là một bộ phận rất nhỏ, dù sao không phải ai cũng oán trời trách người như vậy.”

Lạc Xuyên không nói gì, chờ đợi những lời tiếp theo của Yêu Tử Yên.

Nụ cười của Yêu Tử Yên dần tắt, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc hơn nhiều: “Thật ra có lúc ta cảm thấy bọn họ làm vậy cũng không có gì sai, dù sao không phải ai cũng có dũng khí như vậy, đúng không?”

“Ừm, dũng khí đáng khen.” Lạc Xuyên gật đầu, chỉ khen ngợi dũng khí của bọn họ, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc hắn vẫn cảm thấy đám người này có vấn đề về não.

“Thật ra mọi người đều như vậy, đều đấu tranh với vận mệnh của chính mình, người thường thì vì cơm ăn áo mặc, vinh hoa phú quý, còn tu luyện giả thì là thân phận địa vị, cảnh giới thực lực. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tại sao đó lại không phải là vận mệnh đã được định sẵn từ trước? Vận mệnh đã định ngươi phải đấu tranh với vận mệnh, vận mệnh đã định ngươi phải làm những chuyện này, nghe có nực cười không?”

“Ta không thích những thứ thuộc về triết học cho lắm.” Lạc Xuyên lắc đầu, nhưng trên mặt lại nở nụ cười, “Nhưng quả thật rất thú vị.”

“Đúng vậy, thú vị, vận mệnh…” Yêu Tử Yên khẽ thì thầm, sau đó cũng bật cười, “Suy cho cùng cũng chỉ là thứ hư vô mờ mịt, tin hay không tin thật ra cũng không có quan hệ gì lớn, nếu tin thì là mệnh trời đã định, không tin thì cũng là mệnh trời đã định.”

Nói đến cuối cùng, Yêu Tử Yên còn nói đùa một câu, có lẽ là vì Lạc Xuyên đã trở về, có thể thấy tâm trạng của nàng rất tốt.

“Đúng là như vậy, cái gọi là vận mệnh hoàn toàn là thứ mà tin thì có, không tin thì không.”

Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía trước, Văn Thiên Cơ vô cùng tán thành mà liên tục gật đầu, xem ra lời của Yêu Tử Yên và quan niệm của hắn không hẹn mà gặp.

Điều này khiến Lạc Xuyên có chút không vui.

Tóm lại là không vui, chẳng cần lý do.

Lạc Xuyên thuận miệng nói: “Lời này nếu để người khác nghe được có lẽ không thích hợp cho lắm.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!