Vừa nhấn vào biểu tượng Tháp Thí Luyện, không gian xung quanh hắn lập tức chìm vào bóng tối.
"Đây là chế độ mới à?"
Hạ Nguyên thấy vô số kiến trúc hư ảo nhỏ bé hiện ra, ánh mắt không giấu nổi vẻ tò mò.
Kiến trúc này... trông y hệt một chiếc ghế dựa.
Ừm, giống hệt cái ghế Lão Bản hay nằm phơi nắng trước cửa…
Dù cảm thấy có gì đó sai sai, Hạ Nguyên vẫn nhấn chọn.
Ngay lập tức, cảnh vật xung quanh hắn thay đổi.
Hạ Nguyên phát hiện mình đang đứng giữa một khu rừng rậm.
Trước mặt hắn là một hồ nước rộng mênh mông, nhìn không thấy bến bờ.
Mặt hồ gợn sóng lăn tăn, thỉnh thoảng lại có vài con cá nhảy vọt lên khỏi mặt nước.
Khung cảnh hệt như một chốn đào nguyên tách biệt với đời.
Hạ Nguyên không tài nào hiểu nổi, cảnh vật xung quanh rõ ràng rất bình thường, nhưng tại sao hắn vẫn cảm thấy có gì đó không đúng!
Suy nghĩ một lát, Hạ Nguyên nhấn vào biểu tượng tùy chọn ở góc tầm nhìn.
Biểu tượng này luôn nằm ở đó.
Bên trong có rất nhiều chức năng, bao gồm cả phần giới thiệu về chế độ mới.
Hạ Nguyên cẩn thận xem xét.
"Chế độ hiện tại: Chế độ giải trí.
Giới thiệu: Mời người chơi tự mình khám phá.
Chúc bạn chơi vui vẻ."
Hạ Nguyên: …
Nhìn dòng thông báo ngắn gọn trên màn hình ảo, khóe miệng Hạ Nguyên giật giật, cạn lời.
Giới thiệu cái đếch gì chứ?
Tự mình khám phá là cái quái gì!
Vô trách nhiệm hết sức!
"Chế độ mới này... có vẻ thú vị phết nhỉ!"
Đám đông đang hóng chuyện nhìn hình ảnh trên màn hình, cũng chẳng biết nói gì hơn, một người lúng túng lên tiếng.
"Lão Bản, rốt cuộc chế độ giải trí này dùng để làm gì vậy?" Cố Vân Hi hít sâu một hơi, quay sang hỏi Lạc Xuyên.
Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Lạc Xuyên, chờ đợi câu trả lời của hắn.
Giọng Lạc Xuyên bình thản vang lên: "Như mọi người thấy đấy, chế độ giải trí là để giải trí. Về hiệu quả cụ thể, chẳng lẽ mọi người không thấy tự mình khám phá mới là thú vị nhất sao?"
Mọi người: …
Bọn họ rất muốn gào lên rằng mình không thấy thế chút nào.
Thế nhưng nghĩ đến thân phận và thực lực của Lão Bản, họ chỉ đành nén lương tâm mà hùa theo.
"Đúng vậy, đúng vậy! Lão Bản nói chí phải, quá có lý luôn!" Giang Vãn Thường cười như không cười nói.
Vào tiệm lâu như vậy, nàng đã sớm nắm được tính cách của Lạc Xuyên.
Chỉ cần không chạm đến giới hạn của Lão Bản, cà khịa một chút thì hắn cũng chẳng thèm để ý!
"Đúng thế, đúng thế! Chúng tôi cũng thấy vậy!"
"Lão Bản vạn tuế…"
Ừm…
Hình như có gì đó sai sai lọt vào rồi thì phải.
Thực ra, về phần giới thiệu chi tiết của chế độ giải trí, hệ thống đã gửi vào đầu Lạc Xuyên ngay sau khi hắn nhận phần thưởng ngày hôm qua.
Chỉ là tối qua Lạc Xuyên buồn ngủ quá nên chưa xem.
Vừa rồi, hắn mới đọc xong.
Nói tóm lại, cái gọi là chế độ giải trí thực chất là một thế giới ảo hoàn chỉnh.
Ngoại trừ việc nó là ảo, mọi thứ khác không khác gì thế giới thực!
Đây chẳng khác nào một bản đồ thế giới mở, cho phép người chơi tự do khám phá.
Đúng vậy, tất cả người chơi sẽ cùng ở trên một bản đồ!
Trong này cũng có đủ loại di tích cổ xưa nằm rải rác trong vùng hoang dã, chờ người chơi tìm kiếm!
Đương nhiên, còn có các loại linh dược nữa!
Các loại công pháp, võ kỹ và vân vân tìm được đều là hàng thật, có thể sử dụng ngoài đời thực!
Cho nên, chế độ giải trí này chẳng khác nào một thế giới thứ hai song song với hiện thực!
Lạc Xuyên không nói ra thông tin này cho mọi người, một phần cũng vì sợ họ không tin nổi…
Không thể trách được, tin tức này thật sự quá kinh thế hãi tục.
Sau khi biết chuyện, liệu họ có chấp nhận nổi không lại là một vấn đề lớn.
❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch cộng đồng