Cảm giác mới lạ do môi trường mới mang lại có lẽ sẽ không phai nhạt trong một thời gian ngắn. Một ngày ngắn ngủi đương nhiên không thể tham quan hết Dược Cốc, nhưng may là mọi người đều nhớ mục đích mình đến đây nên đã nhanh chóng điều chỉnh lại trạng thái.
Việc quay phim diễn ra có trật tự theo kế hoạch, tiến độ hoàn toàn là một trời một vực so với lúc ở Kỳ Xuyên trước đây.
Có kinh nghiệm từ Học Viện Lăng Vân, mọi người đã thấy nhiều không lạ nữa, nhiều nhất cũng chỉ bàn tán riêng với nhau xem nguyên nhân nào khiến lão bản nào đó thay đổi lớn đến vậy.
Không ngoài dự đoán, việc quay phim đương nhiên đã thu hút sự hứng thú của rất nhiều người trong Dược Cốc.
Trong đó không thiếu đệ tử Dược Cốc, thậm chí có cả những luyện dược sư không màng thế sự. Phần lớn bọn họ đều bị học trò, đệ tử của mình ép đến, ngơ ngác nhìn cảnh tượng náo nhiệt, còn tưởng Dược Cốc đang có lễ hội gì.
Vốn dĩ Lạc Xuyên định cấm người ngoài xem, nhưng thấy cảnh này đành phải bỏ ý định đó đi.
Xem thì cứ xem thôi, dù sao cũng chỉ là vài cảnh quay ngoài trời không quan trọng, nhiều người ồn ào như vậy thì họ xem hiểu được cái gì chứ? Hơn nữa, những gì tận mắt nhìn thấy và hình ảnh được quay, dựng bằng điện thoại ma huyễn có thể nói là hai thứ hoàn toàn khác biệt.
Sau một thời gian náo nhiệt, sức nóng do việc quay phim tạo ra ở Dược Cốc nhanh chóng hạ nhiệt. Nguyên nhân rất đơn giản, bọn họ phát hiện ra việc quay phim cũng chỉ có thế mà thôi. Cả quá trình chỉ là mấy người đứng nói chuyện, xung quanh có một đám người vây xem, bệnh ngại giùm cũng tái phát luôn rồi! Mấy diễn viên kia có thể nói lời thoại mà mặt không đổi sắc cũng thật là lợi hại.
Đương nhiên, phản ứng của Dược Cốc không có bất kỳ liên quan gì đến Lạc Xuyên và mọi người.
Việc quay phim vẫn diễn ra có trật tự theo kế hoạch ban đầu, thỉnh thoảng cũng gặp phải một vài tình huống đột xuất nhưng không gây ảnh hưởng quá lớn.
Tình tiết còn lại thật ra không phức tạp lắm, tóm gọn lại chính là cuộc đối đầu giữa L và Nguyệt – loại đối đầu không gặp mặt. Nguyệt duy trì cuộc sống bình thường trước đây dưới ống kính giám sát, còn L thì cố gắng tìm kiếm bằng chứng đối phương là Kira qua màn hình theo dõi.
Đúng như L đã nói khi lần đầu xuất hiện, tất cả chuyện này thực ra chỉ là một trò chơi của hai người.
Kịch bản không phải là bất biến, đôi khi Lạc Xuyên đột nhiên có linh cảm liền tiến hành sửa đổi một chút, loại sửa đổi không ảnh hưởng đến mạch truyện chính. So với tình tiết trong ký ức, phiên bản Death Note mà Lạc Xuyên quay đã có sự thay đổi cực lớn.
Phim trường này được dựng mới hoàn toàn, mô phỏng gần như 100% bối cảnh lúc quay ở Học Viện Lăng Vân. Đối với người tu luyện, việc cải tạo kiểu này không có gì khó khăn.
Bây giờ hắn đang quay một đoạn tình tiết tự sáng tác khác.
Các thành viên đội điều tra đều đã rời đi, trong phòng chỉ còn lại Yêu Tử Yên và Lạc Xuyên. Người trước vẫn mặc bộ đồ ở nhà rộng rãi, cả người co rúc trên ghế sô pha, trông nhỏ nhắn như một cục bông, đang dán chặt mắt vào màn hình giám sát, sợ bỏ lỡ điều gì.
Đối diện nàng, Lạc Xuyên ngồi đó, đang lật xem sách, vẻ mặt khá nghiêm túc, không có chút dáng vẻ lười biếng thường ngày, trông như biến thành một người khác. Mọi người đã thấy nhiều không lạ nữa, thiên phú của Lạc Xuyên ở phương diện này cũng thuộc hàng thiên tài.
"Lạc, ngươi thấy Nguyệt này có phải là Kira không?" Yêu Tử Yên đột nhiên lên tiếng.
Lạc Xuyên lật trang sách, tiếng giấy sột soạt rất rõ ràng: "Trong lòng ngươi không phải đã có đáp án rồi sao? Nhưng đã là trò chơi thì đương nhiên phải tuân thủ quy tắc của trò chơi."
Lúc này, hắn hoàn toàn khác với hình tượng quản gia thường ngày, mối quan hệ giữa hắn và L rõ ràng không giống như đã nói với Dạ Thần trước đó.
"Nếu quy tắc bị phá vỡ thì trò chơi sẽ không còn vui nữa." Yêu Tử Yên mỉm cười. "Ta rất tò mò nàng ta làm thế nào để khống chế được sức mạnh đó, thứ không nên tồn tại trong thế giới của chúng ta."
...
Yêu Tử Nguyệt nhìn hai người đối thoại, chép miệng, hạ thấp giọng: "Tỷ Thanh Diên, em cảm thấy lượng thông tin hơi lớn nha."
Phần tình tiết này là do Lạc Xuyên mới nghĩ ra cách đây không lâu, các thành viên khác trong đoàn phim còn chưa biết. Dù sao cũng chỉ có hắn và Yêu Tử Yên diễn, họ biết hay không cũng chẳng sao.
"Quản gia không hẳn là quản gia, L cũng không hẳn là L." Thanh Diên khoanh tay trước ngực, nở nụ cười đầy hứng thú. "Ta càng ngày càng thấy thú vị rồi đấy."
Cuộc trò chuyện của Yêu Tử Yên và Lạc Xuyên không đề cập rõ ràng đến một số chuyện, nói đơn giản là thuộc loại dù nghe không hiểu nhưng theo bản năng vẫn cảm thấy rất lợi hại.
Tình tiết nhanh chóng kết thúc.
Lạc Xuyên tiện tay ném cuốn sách sang một bên, nằm dài ra lưng ghế sô pha. Ngồi nghiêm chỉnh thật sự quá mệt, trạng thái tùy ý thế này hợp với hắn hơn.
Yêu Tử Yên cũng khẽ thở phào, xem ra đoạn tình tiết này không có vấn đề gì. Nàng không thích quay đi quay lại, rất lãng phí thời gian.
Cố Vân Hi vội vàng chạy đến bên cạnh Lạc Xuyên: "Lão bản, lão bản, thân phận thật sự của quản gia là gì vậy?"
"Giữ giá chút đi, giữ giá chút đi, dù gì cũng là con gái." Lạc Xuyên tiện tay đè đầu Cố Vân Hi, không cho nàng sáp lại gần mình. "Quản gia thì là quản gia, còn có thể có thân phận gì nữa?"
Cố Vân Hi bĩu môi: "Ngươi nghĩ ta sẽ tin sao? Đừng tưởng ta không biết, mấy người viết lách các ngươi toàn thích đào hố ở những chỗ kỳ quái này!"
Xem ra cô nương này vẫn là một độc giả trung thành của Khởi Nguyên Duyệt Độc.
"Thật ra ta cũng chưa nghĩ ra." Lạc Xuyên quyết định nói thật. "Nhưng ngươi nói cũng đúng, thân phận của quản gia này không đơn giản như vậy đâu."
"Nhưng trong kịch bản đâu có viết." Cố Vân Hi không nhịn được nói.
"Quên viết rồi." Lạc Xuyên nhún vai.
Cố Vân Hi: "..."
Giữa nàng và lão bản chắc chắn có một người hơi có vấn đề!
Trời dần tối, ánh tà dương nhuộm đỏ cả một góc trời. Bạch Vũ đã kéo rèm cửa sổ ra, đang cùng ÁI Lâm Na ghé vào đó ngắm cảnh Dược Cốc. So với Học Viện Lăng Vân, nơi này rõ ràng có thêm vài phần thong dong, nhàn nhã.
Ầm!
Tiếng nổ trầm đục như sấm rền từ xa vọng lại. Sâu trong dãy núi trập trùng phía xa, khói bụi như mây mù từ từ bốc lên, dưới ánh hoàng hôn lại ánh lên một màu vàng đỏ, tựa như tấm màn lộng lẫy nhất, điểm tô cho thế giới bao la này.
"Đây là lần thứ mấy rồi?"
"Năm lần, cách lần nổ trước một phút rưỡi."
"Chậc, lại thua rồi."
"ÁI Lâm Na, ngươi nợ ta hai gói Snack Cay rồi đó..."
ÁI Lâm Na và Bạch Vũ đang dùng một loại "hiện tượng tự nhiên" nào đó của Dược Cốc để cá cược. Từ tình hình hiện tại, có vẻ như người sau đang chiếm thế thượng phong rõ rệt.
Cảnh quay kết thúc, mọi người đương nhiên không cần phải ở lại đây nữa. Bận rộn cả một ngày trời, ai nấy cũng đều hơi mệt, không phải mệt mỏi về thể xác mà chủ yếu là về mặt tinh thần. Thôi được rồi, thật ra thể xác cũng khá mệt, lão bản nào đó không hài lòng là phải quay lại, cảnh ngắn thì vài lần, cảnh dài thậm chí đến mấy chục lần.
Ngoại trừ những người hóng chuyện hoặc ngồi chơi xơi nước cả buổi, về cơ bản ai cũng trông phờ phạc, chỉ muốn mau chóng trở về nghỉ ngơi, tiện thể thầm tính trong lòng xem rốt cuộc bao giờ mới quay xong cái thứ này đây...