Trận đối đầu giữa Vong Linh Tế Tự Tu Tạp và Quang Minh Thánh Đồ La Lan nhanh chóng ngã ngũ. Lúc này, số tinh thể pháp lực chỉ còn lại vỏn vẹn năm viên, Yêu Tử Yên còn chưa kịp dùng lá bài nào trong tay.
Nàng cũng không thấy thất vọng lắm, bởi đã hiểu rõ khuyết điểm trong bộ bài của mình nằm ở đâu. Ngoài ra, có một chuyện khác khiến Yêu Tử Yên vô cùng tò mò.
"Lạc Xuyên, câu 'Xin lỗi' đó có ý nghĩa gì vậy?"
'Xin lỗi' là câu thoại có sẵn của mỗi nhân vật, chỉ cần nhấn vào là sẽ vang lên. Điều Yêu Tử Yên không hiểu là tại sao Lạc Xuyên lại điều khiển nhân vật nói câu đó vào thời khắc cuối cùng.
"Trước khi hạ gục đối thủ để giành chiến thắng, nói một câu 'Xin lỗi' là sự tôn trọng cơ bản nhất dành cho họ."
Yêu Tử Yên ngờ vực nhìn Lạc Xuyên, vẻ mặt hắn vẫn bình thản, không hề có ý đùa cợt, khiến nàng không khỏi lẩm bẩm: "Cứ cảm thấy có gì đó không đúng lắm..."
Ván đấu vẫn tiếp tục. Yêu Tử Yên nghe theo lời khuyên của Lạc Xuyên, kết quả là, vị lão bản nào đó đã thành công nhận được vô số lời hỏi thăm "Xin lỗi", "Tôi rất xin lỗi".
"Xin lỗi."
Giọng nói của Hải Yêu Y Na đến từ biển sâu du dương như tiếng hát, sau khi nhẹ nhàng thốt ra câu đó, nàng liền điều khiển dòng nước cuồn cuộn xé nát Tài Quyết Giả Hách Nhĩ Lai Mỗ ở phía đối diện thành từng mảnh. Tiện thể nhắc luôn, nhân vật mà Hách Nhĩ Lai Mỗ đại diện là một thích khách đến từ bóng tối.
"Trễ rồi, đến giờ đi ngủ thôi." Lạc Xuyên ngáp một cái.
"Không phải vẫn còn sớm sao..." Yêu Tử Yên bất giác nhìn ra ngoài điếm, màn đêm đã dày đặc, ánh trăng mỏng manh như lụa khiến mặt đất tựa như được phủ một lớp sương trắng. "Ừm, xem ra đúng là muộn thật rồi, cảm giác như thời gian chẳng trôi qua bao lâu cả."
"Chẳng phải lúc ngươi đọc tiểu thuyết cũng khó mà nhận ra thời gian trôi qua hay sao?" Lạc Xuyên đưa ra một ví dụ tương tự.
"Cũng đúng." Yêu Tử Yên gật đầu, đứng dậy vươn vai.
Lạc Xuyên khẽ búng tay, chiếc bàn gỗ Hearthstone vẫn còn trong giai đoạn bán thành phẩm liền hóa thành những đốm sáng rồi tan biến. Hiện tại, Lạc Xuyên tạm thời không muốn tiết lộ thông tin liên quan, với lại chuyện lồng tiếng cũng nên được đưa vào kế hoạch rồi.
Yêu Tử Yên chưa định đi nghỉ ngay, lúc Lạc Xuyên lên lầu, nàng vẫn đang ngồi trên ghế sô pha lướt điện thoại ma ảo.
Đẩy cửa phòng ra, ánh sáng dịu nhẹ soi rọi khắp căn phòng. Bên ngoài cửa sổ là vạn ánh đèn của thành Cửu Diệu, soi bóng lên dải ngân hà lấp lánh trên bầu trời đêm. Lạc Xuyên quăng mình lên chiếc giường lớn mềm mại, lấy điện thoại ma ảo ra, dùng khuỷu tay chống người rồi lướt xem bâng quơ.
Thông tin liên quan đến bộ phim là nhiều nhất, các khách hàng đã khai thác sâu hơn về tình tiết của phim, đại khái bao gồm những chủ đề như "Thân phận thật sự của Tử Thần là gì?", "Tôi cảm thấy vị quản gia tên Lạc kia không đơn giản đâu" vân vân, thậm chí có người còn đoán rằng quản gia do Lạc Xuyên thủ vai thực chất là đối thủ của Tử Thần, hay nói cách khác là thiên sứ.
Thú thật, chính Lạc Xuyên cũng không nghĩ đến những điều này.
Quả nhiên, sau khi "đào hố", cách "lấp hố" tốt nhất không phải là vắt óc suy nghĩ tình tiết hợp lý, mà cứ để khán giả tự não bổ là khỏe re nhất. Hơn nữa, họ còn có thể tự mình giúp bạn diễn giải tính hợp lý từ nhiều khía cạnh khác nhau, về sau thậm chí có thể trực tiếp lấy dùng luôn.
Khi tình huống này xảy ra, họ gần như sẽ không cho rằng tác giả trực tiếp mượn ý tưởng, mà sẽ cảm thấy "Thấy chưa, tác giả nghĩ y hệt mình", và còn cực kỳ phấn khích vì điều đó.
Khụ, lạc đề rồi.
Lạc Xuyên lại mở "Nhật Ký Chung Mạt Giáo Trưởng" của Hồn Tỏa ra xem lướt qua, số lượt bình luận đã gần một ngàn, rất được các khách hàng yêu thích, chỉ là không có nhiều người xem đó là câu chuyện có thật, đồng thời cũng tò mò về danh tính của tác giả.
Lạc Xuyên đã một thời gian không xem, hắn định tích trữ thêm nhiều chương để đọc một lần cho đã.
Vẫn chưa buồn ngủ lắm, hắn tiện tay mở Origin Live lên, vẫn là phòng livestream "Sinh Tồn Trong Rừng" quen thuộc.
Dựa vào khung cảnh trong hình, có lẽ vẫn là dãy núi Cửu Diệu, chỉ không biết là ở nơi nào. Màn đêm âm u, xa xa là khu rừng rậm mờ ảo. Chàng thanh niên đang ở một bãi cỏ bằng phẳng ven hồ. So với lúc mới bắt đầu livestream, trông cậu ta đã trưởng thành và già dặn hơn nhiều, nói đơn giản là đã biến thành một thanh niên từng trải, phong trần.
Chàng thanh niên ngồi trên bãi cỏ, lặng lẽ ngắm nhìn mặt hồ phía trước. Mặt hồ phẳng lặng như gương phản chiếu bầu trời đêm trong vắt, bức màn sao lộng lẫy tráng lệ trải dài, mang đến một cảm giác bao la của đất trời. Dãy núi trập trùng cũng hóa thành những bóng đen mờ ảo, gần như hòa vào màn đêm đặc quánh như mực.
Tiếng than thở của chàng thanh niên vang vọng rất xa: "Thèm xem phim quá đi..."
Soạt!
Tiếng nước đột nhiên vang lên, nghe khá chói tai trong đêm tối tĩnh lặng. Từng gợn sóng lan tỏa từ mặt hồ cách bờ không xa, biến hình ảnh phản chiếu của bầu trời đêm thành những vệt sáng vỡ vụn. Thấp thoáng có thể thấy một thân hình khổng lồ lướt qua dưới mặt nước, kéo theo từng dòng nước xiết.
"Cắn câu rồi!"
Chàng thanh niên lập tức kinh ngạc thốt lên.
Lạc Xuyên thầm gật đầu, đây mới đúng là hương vị quen thuộc chứ. Cái cảnh đầy chất thơ lúc nãy rõ ràng là lạc quẻ mà, có được không hả? Giờ thì Lạc Xuyên đã bắt đầu mong chờ xem chàng thanh niên sẽ thưởng thức bữa tối của mình như thế nào.
Sau một hồi vật lộn, con mồi cuối cùng cũng bị bắt lên. Đó là một loài cá khổng lồ có vài nét tương đồng với cá sấu, nhưng mõm lại biến dị thành hình dạng của cá mập răng kiếm, những chiếc răng trắng ởn xếp thành hàng dọc xen kẽ nhau, còn vây lưng thì hoàn toàn là kết cấu xương hóa.
Lạc Xuyên đã sớm từ bỏ việc suy nghĩ về hướng tiến hóa của sinh vật trên Đại Lục Thiên Lan rồi, quan niệm ở Trái Đất hoàn toàn không thể áp dụng vào thế giới này. Ai mà biết được linh lực đã đóng vai trò gì trong quá trình đó, vạn vật đều tuân theo quy tắc của thế giới này.
Khi chàng thanh niên bắt đầu thưởng thức bữa tối, Lạc Xuyên liền tắt livestream, hắn không muốn phải đi đánh răng thêm lần nữa. Đúng lúc này, cửa phòng bỗng có tiếng gõ.
"Không khóa."
Lạc Xuyên thuận miệng nói, người gõ cửa chắc chắn là Yêu Tử Yên rồi, cô nương này tối muộn còn tìm mình làm gì.
Cửa phòng được đẩy ra, một chiếc chăn bông màu hồng xuất hiện trong tầm mắt Lạc Xuyên... chính xác hơn, là Yêu Tử Yên trong trạng thái của một tinh linh chăn bông.
"Không ngủ được."
Yêu Tử Yên nói ra lý do mình đến đây, sau khi cuộn chăn vào giường, nàng còn không khách sáo mà chen sát vào phía Lạc Xuyên, không hề có chút ý tứ giữ kẽ nào.
Lạc Xuyên ngửi thấy mùi hương ngọt ngào thoang thoảng từ người Yêu Tử Yên, xem ra cô nương này vừa mới uống một ly trà sữa.
"Lạc Xuyên, ban nãy ngươi xem gì thế?" Yêu Tử Yên tò mò liếc nhìn điện thoại ma ảo trong tay Lạc Xuyên.
"Livestream, vẫn là cái kênh sinh tồn đó, nhưng ta thoát ra lúc cậu ta chuẩn bị ăn tối rồi."
"Tại sao?"
"Ta đánh răng rồi."
"Ừm..."
Lý lẽ đanh thép, logic chặt chẽ, hoàn toàn không tìm ra được điểm nào để phản bác.
Yêu Tử Yên khẽ chớp mắt, đôi đồng tử màu tím ánh lên ý cười dịu dàng.
Lạc Xuyên cảm nhận được một luồng ấm áp mềm mại từ bên cạnh, Yêu Tử Yên ôm cánh tay hắn vào lòng rồi yên tâm nhắm mắt lại: "Ngủ ngon."