"Ngươi có biết kiếm chiêu không?"
"Kiếm chiêu?"
"Chính là mấy loại như Độc Cô Cửu Kiếm, Thánh Linh Kiếm Pháp, Thiên Ngoại Phi Tiên, Lục Mạch Thần Kiếm gì đó, có kiếm phổ cố định ấy."
"Trước đây thỉnh thoảng có học vài chiêu, cảm thấy chẳng có tác dụng gì, nhưng mấy cái Lạc Xuyên ngươi nói ta đều chưa nghe qua, sao đột nhiên lại hỏi vậy?"
Yêu Tử Yên nhìn Lạc Xuyên với vẻ mặt hơi kỳ lạ, không hiểu tại sao hắn lại nhắc đến chủ đề này, nàng vẫn nhớ như in bài giảng ở học viện Lăng Vân.
Lợi kiếm vô ý, nhuyễn kiếm vô thường, trọng kiếm vô phong, mộc kiếm vô trù, vô kiếm vô chiêu, còn có cả "Thiên hạ võ công, không gì không phá, chỉ có nhanh là không thể phá".
"Ta không biết kiếm chiêu." Lạc Xuyên nói thật.
"Sao có thể chứ." Yêu Tử Yên không tin, cảm thấy Lạc Xuyên lại đang troll nàng rồi, dù sao chuyện này cũng đâu phải lần một lần hai.
"Ngươi xem đôi mắt trong veo này của ta đi, có giống đang lừa ngươi không?" Lạc Xuyên chỉ vào mắt mình, còn chớp chớp hai cái.
Yêu Tử Yên quan sát kỹ lưỡng, quả quyết gật đầu: "Giống."
Ngừng một chút, nàng lại bồi thêm một câu: "Hơn nữa ban nãy ngươi không chỉ sờ đùi ta, mà còn sờ cả chân ta nữa."
"...Vậy ta sờ thêm hai cái nữa được không?"
"Không được!" Yêu Tử Yên giữ chặt váy, cảnh giác như một con mèo con lạc vào môi trường lạ, chỉ cần một chút kích thích là xù lông ngay.
Lạc Xuyên cũng chỉ định trêu Yêu Tử Yên một chút chứ không định làm gì thật.
Yêu Tử Yên nhận ra điều này thì khẽ thở phào, đồng thời cũng có chút tò mò: "Tại sao lại không biết? Rõ ràng lúc trước ngươi nói hay như vậy..."
Năm loại kiếm cảnh, nàng nghe xong mà cũng có cảm giác như được khai sáng.
"Đó chỉ là ta chém gió với bọn họ thôi... Thôi được rồi, cũng không hẳn là chém gió, dù sao cũng không phải do ta tự nghĩ ra." Lạc Xuyên chẳng ngại nói thật với Yêu Tử Yên, dù sao cô nương này cũng sẽ không đi kể cho người khác. "Cũng giống như người kể chuyện ở trà lâu thôi – ngươi biết người kể chuyện chứ, chính là người kể cổ tích ấy, nói thì hoa lá cành cứ như thật, nhưng gặp phải mãnh thú ăn thịt cỡ lớn là chân mềm nhũn ngay."
"Nhưng Lạc Xuyên ngươi rất lợi hại."
"Ta biết ta lợi hại, nhưng chuyện đó thì có liên quan gì đến việc ta không biết kiếm chiêu đâu?"
Yêu Tử Yên nghiêm túc suy nghĩ, cảm thấy cũng đúng, cũng giống như thích ăn mỹ thực chưa chắc đã biết nấu ăn, thích đọc tiểu thuyết chưa chắc đã biết viết tiểu thuyết vậy, Lạc Xuyên thích chém gió về kiếm đạo, nhưng thực tế lại là một kẻ mù tịt về kiếm chiêu.
"Lạc Xuyên ngươi muốn học không, ta có thể dạy ngươi." Yêu Tử Yên đột nhiên nảy ra ý định làm lão sư.
"Không muốn, ta lười biếng thế nào ngươi còn không biết sao." Lạc Xuyên lắc đầu, nằm không sướng hơn à, ai rảnh rỗi đi học mấy thứ đó chứ, dù sao đối với hắn cũng chẳng có tác dụng gì, biết hay không biết cũng như nhau.
Yêu Tử Yên bĩu môi, lại có thêm một nhận thức mới về vị lão bản nào đó.
"Ê, Tiểu Yên, hay ngươi múa vài đường xem nào." Lạc Xuyên đang nằm ườn như cá muối bỗng ngồi bật dậy, chọc chọc vào cánh tay Yêu Tử Yên, tay còn múa may vài đường, miệng tự mình lồng tiếng, "Giống như cái gì mà, ‘Kiếm quang như ta, chém sạch lòng bò’!"
"Tiểu Yên là cái tên gì vậy, nhưng nghe cũng không tệ." Yêu Tử Yên đầu tiên là tự "cà khịa" tên mình, "Còn cái 'kiếm quang như ta, chém sạch'... chém sạch cái gì? Đây là khẩu quyết kiếm chiêu à?"
"Đúng, Kiếm quang như ta, chém sạch lòng bò! Có phải ngầu bá cháy không?"
"...Ta thấy Lạc Xuyên ngươi có gì đó không ổn."
"Múa vài đường cho ta xem đi, nhớ là phải có cả khẩu hiệu và hiệu ứng ánh sáng đấy, à đúng rồi, có cần ta quay phim giúp ngươi không?"
"...Lạc Xuyên ngươi kỳ lạ thật."
...
Màn đêm dần buông, bầu trời vừa rồi còn lấp lánh ánh sao, chẳng biết từ lúc nào đã không còn thấy một vì tinh tú nào nữa, mặt trăng cũng biến mất tăm, chỉ còn lại những đám mây đen kịt cuộn trào không ngớt. Dãy núi trập trùng phía xa hóa thành những hình bóng đen mờ ảo, tựa như những gã khổng lồ đang say ngủ trong bóng tối. Đường ray xe lửa vẫn sáng rực, kéo dài vào sâu trong bóng đêm cho đến khi bị nuốt chửng hoàn toàn.
Tô Nam ngồi bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn ra ngoài. Cửa sổ sạch sẽ sáng bóng, phản chiếu khuôn mặt nàng. Nàng thấy đôi mắt của mình, đen láy và tĩnh lặng.
Tô Nam mỉm cười, cô gái trong ảnh phản chiếu cũng hiện lên vài phần dịu dàng nơi khóe mắt chân mày, nhưng rồi nhanh chóng tan đi. Nàng có chút thất thần nhìn thế giới trong màn đêm, không biết trong lòng đang suy nghĩ điều gì.
Tiếng bánh xe lăn trên đường ray từ xa vọng lại gần, một cô gái xinh đẹp mặc đồng phục đen trắng của nhân viên đẩy một chiếc xe nhỏ đi tới, trên xe chất đầy các loại đồ ăn vặt, nước giải khát, còn có cả những suất cơm nóng hổi vừa mới nấu xong, cả toa tàu đều phảng phất mùi thơm hấp dẫn.
Không có tiếng rao, chỉ lặng lẽ đi qua, người cần mua tự nhiên sẽ mua, người không mua dù có rao lớn đến mấy cũng sẽ không mua.
Chiếc xe nhỏ thỉnh thoảng dừng lại, ngay cả tiếng mua đồ cũng rất nhỏ. Trời đã khuya, cả toa tàu chìm trong không khí yên tĩnh.
Khi chiếc xe đi ngang qua, Tô Nam mua một phần thức ăn và một ít đồ ăn vặt. Cô nhân viên lúc nhìn thấy Tô Nam còn ngẩn ra một lúc, sau đó mắt sáng rực lên nhìn chằm chằm linh thú trên vai nàng, đa số các cô gái đều không có sức chống cự trước những thứ đáng yêu.
Một lát sau, tiếng bánh xe dần xa.
Linh thú vò nát một lọn tóc của Tô Nam để trút giận, còn Tô Nam thì đang ăn một món giống như mì xào, có cho ớt, bên trong còn có thịt, giá cả rất phải chăng. Chủ yếu là nhờ linh thú được sờ mấy cái mà nàng được giảm giá, Tô Nam cảm thấy như vậy rất tốt, có thể tiết kiệm được không ít tiền.
Nàng cũng không quên gắp một miếng đưa cho linh thú, con thú nhỏ mới tha cho lọn tóc đáng thương kia, vui vẻ gặm đồ ăn.
Ăn xong miếng mì xào cuối cùng, uống một ngụm nước giải khát vừa mua, lau sạch đôi môi dính dầu mỡ, nàng mới đứng dậy đem rác vứt vào thùng ở cuối toa tàu.
Lúc quay về, nàng gặp hai thanh niên muốn làm quen nhưng đều từ chối.
Tô Nam ôm linh thú vào lòng, tiếp tục ngẩn người nhìn màn đêm bên ngoài. Bầu trời âm u, ngoài những bóng đen mờ ảo ra thì thực ra chẳng thấy gì cả. Thế giới thực ra vẫn rất yên bình, đại lục Thiên Lan cũng không phải nơi nào cũng chém chém giết giết.
Tí tách...
Những giọt mưa rơi xuống bên ngoài cửa sổ kính trong suốt, rồi lại bị cơn gió mạnh thổi tan đi.
Tô Nam nhìn lên bầu trời đêm, thỉnh thoảng có tia chớp lóe lên, soi sáng cả thế giới tăm tối. Những đám mây đen kịt như mực tựa một loài sinh vật thân mềm khổng lồ không ngừng cuộn trào, vĩnh viễn không ngừng nghỉ. Hiệu quả cách âm của tàu hỏa khá tốt, chỉ có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng sấm ầm ầm.
Chỉ trong vài phút, những dòng nước mưa chảy xiết bên ngoài cửa sổ đã hoàn toàn làm mờ đi tầm nhìn.
Tô Nam thu lại ánh mắt, từ trong túi lấy ra cuốn sổ tay nhỏ được phát lúc lên tàu. Mỗi hành khách đều có một cuốn, dù sao tàu hỏa chạy trên đường ray cũng mới xuất hiện không lâu, để giảm thiểu các sự cố ngoài ý muốn, phát một cuốn sổ tay phổ biến kiến thức là cách đơn giản nhất.
Thiên Tinh đế quốc từ rất lâu trước đây đã có những biện pháp phổ cập giáo dục, nói theo cách hiện đại thì chính là chín năm giáo dục bắt buộc và hoạt động xóa mù chữ, người không biết chữ rất ít.
Tô Nam nhìn lịch trình của chuyến tàu trong cuốn sổ tay, phải đến tối ngày hôm sau mới tới được thành Cửu Diệu, tốc độ đã rất nhanh rồi, đương nhiên là không thể so với việc nàng đi hết tốc lực.
Thời gian trôi chậm rãi, thỉnh thoảng thử trải nghiệm những điều khác biệt cũng là một lựa chọn không tồi.