Khi Lạc Xuyên nhìn thấy gương mặt của những người đang chạy đến, hắn không khỏi sững sờ.
Những người này, chẳng phải đều là khách hàng của Khởi Nguyên Thương Thành hay sao?
Tại sao bọn họ lại đến đây?
"Ha ha, ta biết ngay mà! Lão Bản chắc chắn sẽ không sao đâu!" Bộ Ly Ca cười ha hả.
"Với thực lực của Lão Bản, đây chẳng phải là chuyện hiển nhiên sao?" Giang Thánh Quân khẩy cười.
"Kết thúc nhanh quá, ta còn định đến giúp Lão Bản một tay đây này!" Chu Hổ gãi đầu.
"Thôi đi, với cái thực lực cảnh giới Thần Hồn của ngươi, không gây thêm phiền phức đã là tốt lắm rồi!" Nguỵ Khinh Trúc cười mắng.
"Phù. Không có việc gì là tốt rồi." Mộ Dung Hải Đường nhìn Khởi Nguyên Thương Thành bình yên vô sự, thở phào nhẹ nhõm.
Mặc dù không quen biết nhau, nhưng lúc này mọi người đều trò chuyện vô cùng vui vẻ.
Bởi vì bọn họ đến đây đều là vì Khởi Nguyên Thương Thành.
Nhìn những gương mặt này, không hiểu sao trong lòng Lạc Xuyên lại dâng lên một cảm xúc khó tả.
Tuy hắn biết rõ với thực lực của bọn họ thì chẳng giúp được gì nhiều trong trận chiến này, nhưng họ vẫn không hề do dự mà chạy đến đây!
Hóa ra, người tu luyện ở thế giới này cũng có một thứ tình nghĩa chân thành và thuần khiết đến vậy...
"Ha ha, đông vui quá nhỉ? Trẫm không đến muộn chứ?"
Một tiếng cười sảng khoái vang lên.
Cơ Vô Hối và Bạch lão đi tới.
Đối với hai người này, tất cả mọi người ở đây đều nhận ra.
Hoàng đế của Thiên Tinh đế quốc Cơ Vô Hối, và Bạch lão bên cạnh ngài.
"Bệ hạ."
"Bái kiến bệ hạ…"
Mọi người đều cất lời chào.
"Lão Bản." Cơ Vô Hối nhìn về phía Lạc Xuyên.
Lạc Xuyên phất tay áo, xoay người đi vào trong tiệm.
Cơ Vô Hối khẽ thở phào.
Xem ra Lão Bản không trách tội hắn.
"Các ngươi không biết đâu, trong tiệm của Lão Bản có hàng mới đó!" Cố Vân Hi và Bộ Thi Ý nói.
"Hàng mới ư? Mới có một ngày mà Lão Bản đã ra đồ mới rồi sao?" Bộ Thi Ý kinh ngạc.
Những người còn lại cũng nghe thấy cuộc nói chuyện của hai người, tò mò vây quanh lại.
Hàng hóa của Khởi Nguyên Thương Thành, không một thứ nào là tầm thường cả.
Món hàng mới này sẽ là thứ gì đây?
"Hàng mới là gì thế?" Bộ Ly Ca hỏi.
"Chế độ giải trí của Tháp Thí Luyện." Tiêu Thành đáp.
Chế độ giải trí?
Mọi người ngơ ngác.
Nghe cái tên này dường như không liên quan nhiều đến việc tu luyện cho lắm!
Ừm…
Dường như tên của hầu hết các sản phẩm trong Khởi Nguyên Thương Thành đều chẳng liên quan mấy đến việc tu luyện…
Sau đó, đám người Cố Vân Hi giải thích cho họ một phen.
Nguỵ Khinh Trúc có chút trầm ngâm: "Một thế giới giả tưởng nơi tất cả người chơi đều có chung vạch xuất phát à? Nghe có vẻ thú vị đấy."
Thân là lính đánh thuê, nàng đương nhiên hiểu biết về sự sinh tồn nhiều hơn những học viên này.
Nguỵ Khinh Trúc có thể nhận ra một cách nhạy bén, chế độ giải trí có lẽ sẽ mang lại nhiều lợi ích hơn cho người chơi so với những chế độ khác!
Chẳng qua vì điểm xuất phát của mỗi người đều giống nhau, đều là người thường không có tu vi.
Cho nên không thể khai quật ra lợi ích mà thôi.
"Đúng rồi, Khởi Nguyên Thương Thành cũng được sửa sang lại, hiện tại đã có hai mươi ghế ngồi!" Giang Vãn Thường nói tiếp.
"Hai mươi chỗ á? Tuyệt vời! Cuối cùng thì lúc đông người cũng không cần phải xếp hàng chờ nữa rồi!" Chu Hổ không nhịn được mà bật cười.
Thường ngày chỉ có mười chỗ, vì có học viên của học viện Lăng Vân tới nên hầu hết thời gian đều phải chờ một lúc mới có chỗ.
Nhưng bây giờ thì sao?
Số chỗ ngồi tăng thẳng lên hai mươi, gấp đôi chứ ít gì!
Không thể không nói, pha xử lý này của Lão Bản khiến các khách hàng vô cùng kinh ngạc và vui mừng!
Đám người Hạ Nguyên, Ứng Vô Cực rời đi.
Sau đó, những người vừa tới đều tiến vào Khởi Nguyên Thương Thành.
Mười mấy người đồng thời bước vào mà không khiến cửa tiệm trông chật chội chút nào.
Trận pháp không gian của hệ thống quả là khủng bố!
"Tử Yên tỷ, mỗi món trong tiệm cho ta một phần!" Nguỵ Khinh Trúc hô lớn.
"Hiện tại Quỳnh Tương Lộ không có hàng." Yêu Tử Yên cười trả lời.
Nguỵ Khinh Trúc hơi xấu hổ, ho khan một tiếng, khuôn mặt có chút ửng đỏ: "Ý ta là mì ăn liền, CoCa-CoLa với cả Snack Cay ấy. Chứ có Quỳnh Tương Lộ thì ta cũng không mua nổi đâu!"
Nghe nàng nói vậy, mọi người lập tức bật cười đầy thiện ý.