Virtus's Reader
Thần Cấp Đại Điếm Trưởng

Chương 1925: CHƯƠNG 1925: CA NỮ NÀO BIẾT HẬN MẤT NƯỚC

Cảnh tượng bên trong Lạc Tuyết Lâu gần như khiến Từ Tiên hoa cả mắt.

Cành ngọc cây quý, gió thoảng hương rượu. Váy lụa thướt tha, má phấn môi son.

Cách bài trí vừa xa hoa lại cực kỳ tao nhã, xung quanh treo rất nhiều tranh thủy mặc và thư pháp, qua sự sắp đặt đặc biệt, vẻ xa hoa lại pha thêm đôi chút thanh cao. Những nữ tử xinh đẹp trong bộ xiêm y mỏng manh sặc sỡ bưng rượu đi qua, mang theo từng cơn gió thơm, khiến cho kẻ thô lỗ nhất cũng phải ngại ngùng, chẳng dám giở trò bậy bạ.

Từ Tiên nhìn lại quần áo của mình, miễn cưỡng coi như sạch sẽ gọn gàng, rồi lại nhìn người khác... Hoàn toàn không thể so sánh được. Ở đây, không phải quan lớn quý nhân thì cũng là cường giả siêu phàm, chẳng ai thèm để ý đến một vai phụ không quan trọng như hắn. Điều này cũng khiến Từ Tiên khẽ thở phào nhẹ nhõm.

"Này, huynh đệ, ngươi cũng lén chạy tới đây à?"

Tiếng nói đột ngột vang lên bên cạnh khiến Từ Tiên giật nảy mình. Đó là một thiếu niên mặc cẩm y màu đen, bên hông đeo một miếng ngọc bội màu trắng ngà, trông không phải vật tầm thường, có lẽ là một vật phẩm siêu phàm. Lúc này, cậu ta đang tò mò đánh giá Từ Tiên.

"Ừm, cũng gần như vậy." Từ Tiên cảm thấy nói thế chắc không có vấn đề gì.

"Lợi hại thật." Ánh mắt thiếu niên áo đen lộ rõ vẻ khâm phục. "Ngươi cải trang y như thật luôn, nếu không phải ta tình cờ liếc qua thì cũng chẳng phát hiện ra đâu."

Từ Tiên cảm thấy nếu cứ tiếp tục chủ đề này thì chắc chắn sẽ bị lộ, bèn dời tầm mắt sang sân khấu cách đó không xa: "Những người kia đang làm gì vậy?"

Trên sân khấu, có mấy người trông như tiểu nhị đang bận rộn sắp xếp đồ đạc.

"À, cái này thì ngươi đến đúng lúc lắm." Thiếu niên áo đen khá là hoạt ngôn. "Vừa rồi, có một vị kiếm khách bỏ ra mấy chục Linh Tinh để mời vị cầm sư mới tới lên sân khấu độc tấu một khúc. Chậc chậc chậc, ra tay thật hào phóng, bằng cả tháng tiền tiêu vặt của ta đó."

Từ Tiên lặng im không nói, mấy chục Linh Tinh, với mức lương hiện tại của hắn, không ăn không uống mấy chục năm chắc mới dành dụm được bấy nhiêu.

"Tới rồi, tới rồi." Thiếu niên áo đen đột nhiên kích động hẳn lên.

Từ Tiên bất giác ngẩng đầu nhìn, rồi ngây người tại chỗ.

...

Sau khi sân khấu được dọn dẹp xong, Bạch ôm cổ cầm đi về phía trước, vén tấm rèm che bằng lụa mỏng, đôi mắt khẽ nheo lại vì ánh đèn sáng rực bất ngờ.

Trong khoảnh khắc, tất cả những người đang kinh ngạc trước sự hào phóng của vị hiệp khách cầm kiếm đều sững sờ tại chỗ, cả đại sảnh lặng ngắt như tờ.

Ánh sáng từ linh lực dịu dàng mà tươi sáng, soi rọi bóng hình xinh đẹp trên sân khấu. Váy dài trắng như tuyết ôm lấy thân hình nhỏ nhắn, mảnh mai, mái tóc đen dài được búi lên đơn giản, gương mặt thanh thuần tựa vẻ đẹp không thuộc về nhân gian.

Nàng chỉ trang điểm nhẹ nhàng, trong trẻo tựa mây trôi.

Vốn dĩ Bạch không thích mấy thứ son phấn này, nhưng vì Tiểu Nhu nài nỉ nên nàng mới miễn cưỡng thoa một chút. Nàng còn soi gương mãi, cảm thấy cũng chẳng khác gì, không hiểu tại sao cứ phải làm vậy, mùi son phấn cứ làm nàng muốn hắt xì.

"Trên đời lại có tuyệt thế giai nhân như vậy."

"Giữa mưa bụi Giang Nam, liễu rủ tranh xuân. Tuyệt đại giai nhân, Lạc Tuyết lặng tiếng."

Bất kể là nam hay nữ, tất cả đều kinh ngạc trước vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của nàng.

Đại sảnh nhanh chóng trở nên ồn ào, ngay cả vị hiệp khách cầm kiếm cũng không khỏi nhìn thêm vài lần, có lẽ không ngờ được người có thể đàn ra khúc nhạc đầy ý cảnh như vậy lại là một cô gái xinh đẹp đến thế.

Bạch đặt cổ cầm xuống, đôi mắt đẹp nhìn quanh, dừng lại trên người kiếm khách rồi chìa tay ra.

"Linh Tinh đâu?"

Một câu nói đơn giản đã dễ dàng phá vỡ hình tượng tiên tử lạnh lùng. Vị kiếm khách lạnh lùng cũng phải dở khóc dở cười, đưa Linh Tinh cho nàng, cảm thấy như vậy cũng tốt, ít nhất còn hơn những kẻ tự cho mình là thanh cao, trước mặt một kiểu sau lưng một kiểu, thật đáng ghê tởm.

Nhận được Linh Tinh, gương mặt thanh thuần của nàng nở một nụ cười rạng rỡ từ tận đáy lòng, đất trời như thể mất đi sắc màu, lại khiến vô số người ngây ngẩn.

Vô tình liếc thấy Từ Tiên trong đám đông, trong lòng nàng thoáng chút nghi hoặc sao người này lại ở đây, nhưng cũng không quá để tâm.

Ngón tay trắng nõn lướt trên dây đàn, tấu lên những âm thanh du dương...

Từ Tiên có thể khẳng định, cô gái áo trắng trên sân khấu chính là người hắn đã gặp trên cầu đá lúc trước. Sau khi thấy cảnh tượng này, không hiểu sao trong lòng hắn lại thở phào nhẹ nhõm, hóa ra nàng chỉ là cầm sư ở Lạc Tuyết Lâu. Hắn tự thấy mình thật buồn cười, đôi bên chẳng quen biết, cớ gì hắn phải quan tâm nhiều như vậy.

Tiếng đàn thật sự rất hay, tựa trăng lạnh sao thưa, tựa suối sâu trong rừng vắng. Cô gái áo trắng ngồi đó, thật sự giống như một tiên tử hạ phàm.

Một khúc nhạc kết thúc, cả đại sảnh lặng ngắt như tờ.

Theo lẽ thường, sau một khoảng lặng ngắn ngủi sẽ là những tiếng reo hò tán thưởng vang dội, tiếc là luôn có những kẻ thích chơi trội.

Một thanh niên áo lam đứng dậy từ trong đám đông, xét theo khí chất thì hẳn là một văn nhân, ánh mắt tang thương u uất, có lẽ đã trải qua nhiều chuyện, nhưng trông càng giống như cố tình làm ra vẻ. Lúc này mọi người đều chưa có động tĩnh gì, gã thanh niên áo lam đột nhiên đứng dậy tự nhiên thu hút sự chú ý của tất cả.

"Tại hạ từng nghe bạn hiền ngâm vài câu thơ, trong đó có một câu đến nay vẫn nhớ như in."

Gã khẽ ngừng lại, vẻ mặt đầy hoài niệm, thần sắc trở nên có chút bi thương, xem ra đang dồn nén cảm xúc.

"Ca nữ nào biết hận mất nước, cách sông vẫn tấu khúc cổ cầm. Haizz, hiện nay khắp nơi sóng gió bấp bênh, các người là ca nữ nào biết nỗi hận vong quốc đáng sợ ra sao, vẫn còn ở chốn ăn chơi hưởng lạc này đàn ca sáo phách, thật đáng buồn thay!"

Lời này vừa thốt ra, ánh mắt mọi người nhìn gã thư sinh trẻ tuổi đã ẩn chứa vẻ không thiện cảm. Mấy câu nói đơn giản mà hiệu ứng cà khịa tập thể đạt max level.

Bạch phải một lúc sau mới nhận ra người này đang nói móc mình. Từ cổ trại Tịch Tịch đến vùng Giang Nam, trên suốt chặng đường này, nàng quả thực đã thấy không ít cảnh khói lửa loạn lạc, vô số thường dân phải ly tán khắp nơi, hậu quả của những cuộc giao tranh giữa các đội quân cuối cùng vẫn đổ lên đầu dân thường.

Vùng Giang Nam cũng có chiến loạn, hình như là do phản quân gây nên. Vương quốc của loài người chính là như vậy, thành lập, hưng thịnh, rồi sụp đổ, chỉ là những vòng luân hồi mà thôi, sống mấy trăm năm nàng đã thấy quá nhiều lần rồi.

Bạch rất hoang mang, chuyện này thì liên quan quái gì đến nàng? Nàng chỉ là một khách qua đường bình thường, loài người tranh giành địa bàn với nhau, nàng đi lo chuyện bao đồng làm gì? Hơn nữa, trên đường tới đây nàng cũng đã cứu không ít người thường gặp nguy hiểm, là một xà yêu ở cảnh giới Vấn Đạo, Bạch cảm thấy mình đã đủ lương thiện lắm rồi.

Bạch mặt không cảm xúc vẫy tay với gã thư sinh.

"Ngươi lại đây."

Gã thư sinh khinh thường hừ lạnh một tiếng, ưỡn ngực ngẩng đầu đi đến trước sân khấu, ánh mắt vô cùng cao ngạo.

Từ Tiên mấp máy môi, dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ khẽ thở dài, ánh mắt vẫn không rời khỏi sân khấu.

Không ít người nhìn gã thư sinh với ánh mắt không mấy thiện cảm, rõ ràng những lời nói của gã đã đắc tội với rất nhiều người.

"Hừ, một tên thư sinh quèn, thật sự cho rằng mình là cái thá gì sao?" Thiếu niên áo đen híp mắt lại, tỏa ra một luồng khí tức nguy hiểm.

Khóe miệng Bạch khẽ nhếch lên, nụ cười trong sáng rạng rỡ, gã thư sinh bất giác ngây người ra nhìn, rồi... bị Bạch một tay túm tóc, tay kia nắm lại đấm một cú vào bụng, gương mặt vốn phong độ nho nhã lập tức đỏ bừng, bật ra một tiếng hự.

"Ta đánh chết ngươi! Suốt ngày ra rả tu thân trị quốc bình thiên hạ, có giỏi thì tự mình đi tham quân dẹp loạn đi! Ở đây làm người khác buồn nôn thì hay ho lắm à! Ta dựa vào sức lao động để kiếm tiền nuôi thân, ngươi còn mặt mũi ở đây ngâm thơ chế giễu! Còn ca nữ! Còn khúc cổ cầm! Nói nữa đi..."

Mọi người dưới sân khấu chết lặng, ngây ngốc nhìn tiên tử áo trắng đang đấm đá thư sinh túi bụi, không biết nên phản ứng thế nào...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!