Hoàng hôn buông xuống nơi chân trời, nhuộm đỏ nửa khoảng không. Ráng mây che lấp ánh tà dương, mặt sông chảy qua thành Cửu Diệu phản chiếu bóng chiều tà, gợn sóng ánh vàng lấp lánh. Màn đêm lặng lẽ buông xuống, dãy núi trập trùng chìm trong ánh sáng mờ ảo, khiến người ta không thể nhìn rõ.
“Thế mà đã tối rồi à? Thời gian trôi nhanh thật, lần nào đến Thương Thành Khởi Nguyên ta cũng có cảm giác này.”
“Bình thường thôi, ai bảo mấy ứng dụng trong Thiết Bị Thực Tế Ảo hấp dẫn quá làm gì.”
“Ngày mai, ngày mai ta nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ kia, ta không tin là không làm được.”
“Mà này, không phải Lão Bản bảo sẽ ra mắt ba món hàng mới sao? Đã mấy ngày rồi mà hai món còn lại chả thấy tăm hơi đâu thế?”
“Sẽ có thôi, đừng vội – Lão Bản vừa nói thế đấy…”
Một ngày kinh doanh của Thương Thành Khởi Nguyên kết thúc, các khách hàng lần lượt rời đi, bàn tán đủ mọi chuyện.
“Lão Bản, đừng quên hàng mới nhé.”
Trước khi rời đi, Yêu Tử Nguyệt không quên chạy tới quầy, lè lưỡi trêu Yêu Tử Yên một cái rồi nhắc nhở Lạc Xuyên.
“Nhớ rồi.”
Lạc Xuyên ngáp một cái, ra vẻ lười biếng như cá muối, dường như chẳng để tâm đến bất cứ chuyện gì.
Khi vị khách cuối cùng rời đi, Lạc Xuyên đứng dậy đóng cửa tiệm, ngăn ánh hoàng hôn ấm áp ở bên ngoài. Yêu Tử Yên đang ở trên lầu chuẩn bị bữa tối, một ngày trôi qua vẫn như thường lệ.
Tuy nhiên, hôm nay lại có chút khác biệt.
Công tác chuẩn bị cho tửu quán đã hoàn tất. Việc còn lại là Lạc Xuyên sắp đặt những chiếc bàn chứa Lô Thạch. An Nặc đã sớm tò mò tại sao trong tửu quán có nhiều chỗ trống như vậy mà lại không mua bàn ghế, nhưng khi nàng hỏi thì hai người kia lại chẳng nói gì.
Chỉ bảo đến lúc đó sẽ biết, còn nói đó là vật phẩm chỉ có ở Tửu Quán Lô Thạch.
An Nặc nghe vậy cũng cạn lời.
Cái gì chứ, làm ra vẻ thần bí như vậy, nhưng quả thật nàng cũng bị khơi dậy trí tò mò, muốn xem thử thứ mà Lạc Xuyên nói rốt cuộc là gì.
“Lạc Xuyên, Tửu Quán Lô Thạch khi nào bắt đầu kinh doanh?”
Yêu Tử Yên vừa ăn vừa hỏi, mấy ngày nay đều là nàng và An Nặc bận rộn với công việc của tửu quán, còn vị lão bản nào đó thì tiếp tục làm chưởng quầy vung tay.
“Chắc là ngày mai.” Lạc Xuyên suy nghĩ một lát rồi nói. “Tối nay ta sẽ đặt các thiết bị Lô Thạch trước, tối mai chính thức khai trương.”
Hắn đã lên kế hoạch cả rồi.
“Tối mai?” Yêu Tử Yên chớp chớp mắt.
“Tối nay qua luôn cũng được.” Lạc Xuyên đáp tỉnh bơ, chẳng có chút nguyên tắc nào.
Yêu Tử Yên: “…”
So với lúc mới gặp thì đúng là hai người hoàn toàn khác biệt. Vị Lão Bản lạnh lùng cao ngạo ngày đó đâu mất rồi?
“Vậy thì hôm nay đi.” Yêu Tử Yên gắp một miếng rau bỏ vào miệng, mắt ánh lên ý cười. “Tốn nhiều thời gian như vậy rồi, kéo dài thêm một ngày cũng chẳng có ý nghĩa gì.”
“Ừm… nói cũng phải.” Lạc Xuyên gật đầu, khẽ thở ra một hơi. “Ăn nhanh lên, ăn xong chúng ta qua đó.”
“Vâng.” Yêu Tử Yên khẽ gật đầu.
Tiếp tục dùng bữa, Yêu Tử Yên kể vài chuyện thú vị thấy được trên Điện Thoại Ma Huyễn, tiện thể cùng Lạc Xuyên thảo luận về cốt truyện tiểu thuyết, thông qua cách này để tìm kiếm linh cảm mới.
“Đúng rồi Lạc Xuyên.” Yêu Tử Yên đột nhiên nhớ ra điều gì đó. “Vị trí của tửu quán thực ra ta đã cố tình chọn khu vực không có nhiều khách hàng, lỡ sau này các khách hàng khác phát hiện thì phải làm sao?”
Nếu tình huống đó thật sự xảy ra, Yêu Tử Yên thậm chí còn nghĩ sẵn cả tiêu đề tin tức trên Điện Thoại Ma Huyễn rồi –
《Về việc Lão Bản của Thương Thành Khởi Nguyên chạy đến thế giới kết nối trong Thiết Bị Thực Tế Ảo để mở tiệm》
Biết đâu còn có thể xuất hiện một loại thiết bị khác tên là “Thiết Bị Giả Lập”, khách hàng của thế giới Khoa Lạc có thể thông qua thiết bị này để đến Đại Lục Thiên Lan, và dùng cách này để thực hiện giao lưu giữa hai thế giới…
Yêu Tử Yên càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng.
“Phát hiện thì cứ để họ phát hiện thôi.” Lạc Xuyên hơi nghẹn, uống một ngụm cháo mới thấy dễ chịu hơn. “Ngay từ đầu ta đã nghĩ đến trường hợp này rồi. Dù sao sớm muộn gì họ cũng biết, chẳng phải chuyện gì to tát, không cần phải lo lắng. Khách hàng của hai thế giới giao lưu với nhau qua Lô Thạch, đây chính là bước đầu tiên để kết nối.”
Yêu Tử Yên nhìn Lạc Xuyên chằm chằm.
Thật lòng mà nói, nàng có chút không đoán ra được trong lòng Lạc Xuyên rốt cuộc đang nghĩ gì, là hứng lên làm bừa hay đã sớm vạch ra một kế hoạch hoàn chỉnh.
“Sao lại nhìn ta như vậy?” Lạc Xuyên cảm thấy ánh mắt của Yêu Tử Yên có chút kỳ lạ.
“Không có gì.” Yêu Tử Yên lắc đầu.
“Sao chỉ ăn rau thế, ăn thịt đi chứ.” Lạc Xuyên phát hiện Yêu Tử Yên dường như đặc biệt yêu thích rau xanh, không nhịn được bèn nhắc nhở.
Chỉ ăn một loại thức ăn chắc chắn là không tốt, phải kết hợp cả thịt lẫn rau mới cân bằng dinh dưỡng… Mặc dù đối với bọn họ mà nói thì điều này cũng chỉ là nói suông mà thôi.
“Còn có cách nói này nữa sao?” Yêu Tử Yên cảm thấy khó hiểu.
“Thôi bỏ đi, cứ coi như ta chưa nói gì.” Lạc Xuyên lắc đầu, đến dị giới đã hai năm, hắn vẫn còn một vài phương diện chưa hoàn toàn hòa nhập được với nơi này.
…
An Nặc ngồi bên bệ cửa sổ, chống cằm lặng lẽ nhìn ra ngoài, ngẩn người.
Bầu trời đêm trong vắt, có thể thấy rõ hai vầng trăng một lớn một nhỏ treo cao, rắc xuống ánh trăng trắng bạc mát lạnh như nước. Vô số vì sao điểm xuyết trên nền trời đen như mực.
Trong thành đèn đuốc rực rỡ, giăng thành những chuỗi bạc lấp lánh. Xa hơn nữa là các xưởng ma pháp do người lùn mở, những làn khói bụi ma lực tỏa ra ánh sáng mờ ảo chầm chậm bốc lên, nhuộm cả một khoảng trời trên thành phố.
An Nặc thu hồi ánh mắt, chậm rãi lật một trang sách đang đặt trên đùi.
Những lúc không có việc gì làm, nàng thường đọc sách, thói quen này đã kéo dài rất lâu rồi.
Dường như nghe thấy tiếng động gì đó, đôi tai nhọn của An Nặc khẽ rung lên vài cái. Vẻ vui mừng hiện lên trên mặt, nàng gấp sách lại, đặt xuống rồi nhanh chân rời khỏi phòng.
“Thế nào?”
“Chỉ thêm vài thứ, trông cũng không có gì thay đổi lớn.”
Lạc Xuyên quan sát môi trường bên trong tửu quán, ánh đèn dịu nhẹ và sáng sủa chiếu rọi lên sàn gỗ và quầy bar, trong góc đặt mấy chậu hoa cảnh, không khí thoang thoảng hương hoa trong lành thanh nhã. Ngoài ra chính là một khoảng không gian trống rất lớn, dùng để đặt bàn.
Yêu Tử Yên không khỏi đảo mắt xem thường, mấy ngày nay Lạc Xuyên không hề ghé qua một lần nào, tất cả đều do nàng và An Nặc bận rộn lo liệu.
Bây giờ xem ra việc tuyển một cô nương tinh linh đúng là lo xa chu đáo, nếu chỉ có một mình nàng thì quả thật rất phiền phức.
“Lão Bản, Tử Yên.”
Tiếng bước chân xuống lầu vang lên, bóng dáng An Nặc nhanh chóng xuất hiện trước mặt hai người. Cô nương tinh linh dường như rất tò mò Lạc Xuyên đã làm gì trong khoảng thời gian này. “Lão Bản, ngài bận làm gì vậy ạ?”
“Chuẩn bị vài thứ.” Lạc Xuyên đáp cho qua chuyện.
An Nặc ngẩn ra, xem chừng không ngờ sẽ nhận được câu trả lời như vậy, nhưng thấy Lạc Xuyên không có ý định giải thích, nàng cũng không hỏi thêm.
“Lão Bản, những việc cần chuẩn bị đều đã xong rồi, khi nào tửu quán có thể bắt đầu kinh doanh ạ?” An Nặc liếc nhìn khu vực trống trải. “Tử Yên nói không cần lo vấn đề bàn ghế, ngài sẽ giải quyết.”
“Ta đến đây chính là vì chuyện này.”
Dưới ánh mắt khó hiểu của An Nặc, Lạc Xuyên đưa tay lên, nhẹ nhàng búng một cái. Một sự thay đổi không thể diễn tả bằng lời tức thì xuất hiện trong tửu quán.