"Ngày mai ta sẽ quay lại."
Cự Phủ lại liếc nhìn thiết bị Lô Thạch một lần nữa, lúc này mới lưu luyến uống cạn chỗ rượu còn lại, cố gắng dằn lại ý nghĩ muốn chơi thêm một ván nữa rồi chuẩn bị rời đi.
Hắn đã vạch sẵn kế hoạch trong lòng, nhất định phải gọi hết đám người lùn trong tộc đến đây. Cả ngày đào khoáng thì tay chân yếu xìu, nhưng mấy trò chơi nhàm chán như vật tay thì lại nhiệt tình hơn bất cứ ai, hắn chịu đủ lắm rồi.
"Ngài Cự Phủ, đừng quên hộp thẻ của ngài."
Lạc Xuyên chỉ vào khe cắm của thiết bị Lô Thạch, nhắc nhở Cự Phủ đừng quên lấy đồ của mình, dù sao đây cũng là vật phẩm trị giá một đồng vàng, nhưng giá trị thực tế thì... một chiếc thẻ bài được chế tác từ Tinh Thể U Năng, có lẽ không ai có thể ngờ được dưới vẻ ngoài tầm thường kia lại ẩn chứa nguồn năng lượng khủng bố hơn xa những vật phẩm siêu phàm thông thường.
"Suýt thì quên mất." Cự Phủ dùng bàn tay to như quạt hương bồ của mình nắn hộp thẻ ra, rồi đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, quay đầu nhìn Lạc Xuyên, "Thứ nhỏ thế này, lỡ làm mất thì phải làm sao?"
"Về việc này thì ngài cứ yên tâm." Lạc Xuyên mỉm cười, "Mỗi hộp thẻ chỉ có thể được kích hoạt và sử dụng bởi chính chủ, người khác dù có nhặt được cũng vô dụng."
"Là loại ma pháp xác thực danh tính à?" Cự Phủ đưa thẻ bài lên trước mắt.
Chất liệu là pha lê màu xanh lam nhạt trong suốt, trông như chỉ cần dùng sức một chút là sẽ vỡ tan, nhưng Cự Phủ biết, độ cứng của thứ này chắc chắn vượt xa sức tưởng tượng, vừa rồi hắn đã thử bẻ mấy lần nhưng nó không hề suy suyển.
"Có thể hiểu như vậy." Lạc Xuyên gật đầu, "Hộp thẻ đã được liên kết với danh tính của ngài, và chỉ có thể sử dụng trong Tửu Quán Lô Thạch. Dữ liệu thẻ bài bên trong đều được niêm phong và lưu trữ, người khác hoàn toàn không thể sửa đổi. Ngoài ra, nếu không may làm mất, ngài chỉ cần bỏ ra một đồng vàng để làm lại là được."
Trước đây An Nặc hình như cũng từng hỏi vấn đề tương tự, xem ra mọi người đều rất quan tâm đến chuyện này.
Lạc Xuyên cảm thấy mình nên treo một tấm bảng trắng trong tửu quán, giống như ở Cửa Hàng Khởi Nguyên, ghi lại những câu hỏi thường gặp để tránh việc mỗi khách hàng đến lại hỏi một lần, như vậy phiền phức quá.
"Vậy thì tốt rồi."
Cự Phủ gật đầu, lúc này mới có chút miễn cưỡng rời khỏi tửu quán.
"Lão bản, tửu quán của chúng ta buổi tối không mở cửa sao?" An Nặc sau khi dọn dẹp những chiếc cốc và thùng rượu mà Cự Phủ để lại liền quay sang hỏi Lạc Xuyên.
"Hôm nay là ngày đầu tiên, chỉ có một mình Cự Phủ là khách, mở cửa thâu đêm vì một người thì không đáng. Đợi ngày mai khách đông hơn rồi tính." Lạc Xuyên ngáp một cái, "Vị trưởng lão Cự Phủ kia sau khi về chắc chắn sẽ chủ động giúp chúng ta quảng bá Tửu Quán Lô Thạch, đến lúc đó nhất định sẽ có không ít người lùn ghé qua."
"Cũng phải." An Nặc gật đầu, rất tán thành với suy đoán của Lạc Xuyên.
"Được rồi, cũng không còn sớm nữa, ta đi ngủ trước đây." Lạc Xuyên đã lâu không thức khuya, từ nãy đến giờ đã cảm thấy buồn ngủ rũ rượi.
Nói xong câu đó, Lạc Xuyên liền đi lên lầu.
"Ngươi không đi ngủ sao?" An Nặc nhìn Yêu Tử Yên.
"Ta không buồn ngủ lắm." Yêu Tử Yên lắc đầu.
"Vậy chúng ta chơi Lô Thạch nhé?" An Nặc đề nghị, cô nương tinh linh dường như đã nghiện game mất rồi.
"Cũng được." Yêu Tử Yên thuận miệng đáp, dù sao nàng cũng không có việc gì làm.
Màn đêm dần buông, ánh trời sẫm tối dần bao trùm lên Thành Phố Sắt Thép đèn đuốc huy hoàng, những hạt bụi ma lực lấp lánh như sao trời giao hòa cùng vòm trời đầy sao, tựa như một dải ngân hà lộng lẫy khác.
Lạc Xuyên trở về phòng, tắm rửa qua loa, vốn đã nằm trên giường tắt đèn chuẩn bị ngủ thì đột nhiên nhớ ra một chuyện vô cùng quan trọng.
Bệnh nặng hấp hối bỗng bật dậy, chợt nhớ ra một chuyện động trời.
Những đốm sáng li ti như đom đóm hội tụ lại, hóa thành một màn sáng phát ra ánh huỳnh quang nhàn nhạt, trông vô cùng nổi bật trong căn phòng tối om, chính là bảng thông tin cá nhân đã lâu không xuất hiện.
Ánh mắt Lạc Xuyên dời xuống, dừng lại ở khu vực nhiệm vụ, nhiệm vụ duy nhất đã hiển thị hoàn thành.
『Cuộc sống tửu quán ở dị giới bắt đầu từ con số không (Không sai đâu)
Yêu cầu nhiệm vụ: Mở thành công tửu quán, và đưa việc kinh doanh đi vào quỹ đạo.
Phần thưởng nhiệm vụ: Một lần rút thưởng.
Thời hạn: Không.
Trạng thái hiện tại: Đã hoàn thành.』
Nói đi cũng phải nói lại, nhiệm vụ này đã ra mắt được một thời gian, độ khó nói cao thì không cao, mà nói thấp cũng chẳng thấp, tóm lại là bây giờ đã hoàn thành rồi.
『Có nhận phần thưởng nhiệm vụ không?』
Lạc Xuyên dĩ nhiên sẽ không từ chối, trực tiếp chọn nhận.
『Nhận phần thưởng nhiệm vụ thành công, có sử dụng ngay không?』
"Sử dụng."
Lạc Xuyên cũng không lãng phí thời gian, trực tiếp xác nhận, dù sao cũng không phải lần một lần hai, hắn đã quá quen thuộc với màn rút thưởng của hệ thống.
Lối đi không gian ngưng tụ, Lạc Xuyên trực tiếp tiến vào.
Vẫn là không gian rút thưởng mênh mông vô ngần, vòng quay rút thưởng khổng lồ tựa như tinh tú lơ lửng tĩnh lặng giữa hư không, không thấy được điểm cuối.
Lạc Xuyên đang chuẩn bị bắt đầu lần rút thưởng hôm nay thì đột nhiên phát hiện ở phía không xa dường như có thứ gì đó đang bay vụt tới với tốc độ cực nhanh, nhưng lại không hề phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, thứ đó đã lướt qua trước mặt Lạc Xuyên.
Rõ ràng đó là một chiếc lá cây màu xanh biếc khổng lồ có kích thước gần bằng một sân bóng đá.
Ừm...
Nói vậy thì, lá của Cây Thế Giới quả thực rất lớn, nếu dùng để pha trà không biết có thể uống được bao lâu.
Lúc đó Lạc Xuyên đã trực tiếp thu Cây Thế Giới vào không gian rút thưởng, trong quá trình đó khó tránh khỏi việc làm rơi một vài thứ ở đây, giống như trong không gian hệ thống Lạc Xuyên cũng không biết rốt cuộc đã cất giữ bao nhiêu thứ, chiếc lá cây khổng lồ trước mắt hẳn là chiếc lá rụng từ Cây Thế Giới lúc đó.
Lạc Xuyên không mấy để tâm, lặng lẽ nhìn chiếc lá hóa thành sao băng bay về phía xa.
Có lẽ rất lâu rất lâu sau này, lấy chiếc lá kia làm trung tâm sẽ tiến hóa thành một hệ sinh mệnh mới, lấy năng lượng trôi nổi trong vũ trụ hư không làm nguồn sống, rồi gọi chiếc lá Cây Thế Giới là khởi nguyên của tạo hóa hay gì đó...
Miên man suy nghĩ một hồi, Lạc Xuyên lại tập trung sự chú ý vào vòng quay rút thưởng.
Theo mệnh lệnh "Rút thưởng" được ban ra, vòng quay rút thưởng với kích thước không thể đo đếm bắt đầu chậm rãi chuyển động, tốc độ cũng tăng lên với mức độ mắt thường có thể thấy được. Toàn bộ quá trình không hề có bất kỳ âm thanh hay sự rung động nào của không khí, không gian, dường như quy tắc "có thể can thiệp vào thế giới thực" đã bị xóa bỏ.
Nhân tiện nói luôn, rượu bán ở tửu quán tại Thành Phố Sắt Thép đa phần là rượu lúa mạch, hay còn gọi là bia, uống vào sảng khoái tột độ.
Quỳnh Tương Lộ trong Cửa Hàng Khởi Nguyên thì tương tự như rượu hoa quả, hương vị ngọt thanh, ôn hòa, hoàn toàn có thể uống như nước giải khát.
Vậy thì Tửu Quán Lô Thạch nên có loại rượu nào thì tốt hơn?
Lạc Xuyên có chút rối rắm, cái nào cũng muốn, hội chứng khó lựa chọn lại tái phát rồi.
Thôi kệ, trúng gì thì lấy nấy vậy.
Lạc Xuyên giao quyền quyết định cho hệ thống, giống như mọi khi ăn cơm hắn luôn để Yêu Tử Yên quyết định xem nên ăn gì.
Theo mệnh lệnh "Dừng lại" được ban ra, tốc độ của vòng quay rút thưởng chậm dần, cuối cùng dừng hẳn. Kim chỉ cũng đứng yên tại một khu vực có biểu tượng rượu, và thông báo tương ứng liền xuất hiện trước mặt Lạc Xuyên.