Virtus's Reader
Thần Cấp Đại Điếm Trưởng

Chương 2070: CHƯƠNG 2070: MỘT CHI TIẾT KHÔNG CÓ TRONG CÁC TRUYỆN KHÁC

"Tửu quán Hearthstone... chắc là ở đây rồi."

Vương Cổ Lạp Tư dừng bước, ngẩng đầu nhìn tòa nhà trước mặt. Tấm biển hiệu có dòng chữ "Tửu quán Hearthstone" đang tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt trong màn đêm. Xuyên qua khung cửa sổ bằng tinh thạch trong mờ, hắn có thể lờ mờ trông thấy cảnh tượng bên trong tửu quán.

Chắc hẳn nơi này đã được bố trí ma pháp cách âm nên không thể nghe thấy chất giọng oang oang đặc trưng của người lùn, điều này quả thật hiếm thấy.

Thường thì ở những tửu quán khác trong Thành Phố Thép, dù đứng cách rất xa vẫn có thể nghe thấy tiếng la hét của người lùn. Đối với một tửu quán, đây được xem như một niềm vinh dự, cho thấy mức độ nổi tiếng của họ trong cộng đồng người lùn.

Xem ra, tửu quán Hearthstone có chút khác biệt so với những nơi khác.

Lý do Vương Cổ Lạp Tư đến đây cũng rất đơn giản. Hội nghị Trưởng Lão đã kết thúc, mọi người cũng lục tục giải tán, dù sao hắn cũng không có việc gì nên ghé qua luôn, vừa hay cũng đang rất tò mò về món đồ siêu phàm mang tên Hearthstone có sức hấp dẫn lớn đến vậy đối với Cự Phủ.

Về phần những người khác, Vương Cổ Lạp Tư cũng đã ngỏ lời mời, tiếc là Khoa Á có việc, Âu Văn cũng rất bận, Tháp Toa và Mộc thì không hứng thú, còn Elizabeth thì... Vương Cổ Lạp Tư không dám chọc vào nàng.

Thế nên hắn đành tự mình đến đây.

Hơn nữa, Vương Cổ Lạp Tư không chỉ đơn thuần tò mò, hắn đến tửu quán Hearthstone còn vì một lý do khác cực kỳ quan trọng.

Theo thông tin hắn biết, giấy phép kinh doanh của tửu quán Hearthstone chỉ là của một tửu quán bình thường, nhưng thực chất nơi đây lại là một cửa tiệm siêu phàm.

Thành Phố Thép có những quy định quản lý khác nhau đối với hai loại cửa tiệm này. Có thể nói, cách làm của tửu quán Hearthstone đã vi phạm pháp luật và các quy định liên quan, tồn tại vấn đề trốn thuế. (Chi tiết này chắc chắn ngươi chưa từng thấy trong mấy truyện khác đâu nhỉ?).

Nếu Lạc Xuyên mà biết chuyện này, e là vẻ mặt của hắn sẽ đặc sắc lắm đây, phải biết rằng cửa hàng Origin ở Thành Cửu Diệu chưa bao giờ phải trải qua những chuyện như thế này.

Lẽ nào về phương diện này, sự phát triển của Thành Phố Thép lại hoàn thiện hơn cả Thành Cửu Diệu sao?

"Tránh ra, tránh ra nào."

Giọng của một người lùn vang lên từ sau lưng, Vương Cổ Lạp Tư bị đẩy sang một bên vì bị cho là chắn đường.

"Ta vừa mới build một bộ bài mới, có tới năm thẻ bài Truyền Thuyết, chắc chắn pro vãi!"

"Tên này hên vãi."

"Truyền Thuyết... hôm nay ta nhất định phải khui ra một thẻ bài Truyền Thuyết!"

"Mà nói chứ, cái thẻ Ma Bạo Thuật kia dùng ngon phết, lúc đào hầm mỏ tiện vãi."

"Ngươi làm thế là không đúng quy định an toàn đâu, bị trưởng lão biết được có khi lại bị ném vào ổ của Rồng Tinh Thạch đấy..."

Những người lùn vừa trò chuyện vừa bước vào tửu quán Hearthstone, trông họ đã là khách quen ở đây, toàn nói những chuyện mà Vương Cổ Lạp Tư nghe không hiểu gì cả.

Theo hắn hiểu, đó hẳn là những thuật ngữ trong Hearthstone.

"Hearthstone..."

Vương Cổ Lạp Tư lẩm bẩm một câu rồi cũng bước theo vào trong.

"Truyền Thuyết! Truyền Thuyết!"

"Ta là... Hỏa Xa Vương!"

"Ta chính là hiện thân của sự hủy diệt!"

"Ngươi đánh sai rồi, còn hai giọt máu mà cũng tính sót..."

Sóng âm gần như hữu hình ập vào mặt, khiến Vương Cổ Lạp Tư suýt nữa thì đứng hình. Đồng thời, hương rượu nồng nàn lan tỏa trong không khí, nhưng không hề hắc mũi, ngược lại còn mang đến cảm giác vô cùng dễ chịu.

Phải mất hơn mười giây, Vương Cổ Lạp Tư mới miễn cưỡng thích nghi được với môi trường bên trong tửu quán.

Thực ra, cái cảm giác ồn ào náo nhiệt này, nếu quen rồi thì cũng rất tuyệt, khiến người ta cảm thấy vô cùng hưởng thụ.

Vương Cổ Lạp Tư nhìn quanh một lượt, rất nhanh đã phát hiện ra bóng dáng quen thuộc, cùng với chất giọng oang oang quen thuộc, và cả cây đại phủ quen thuộc, dù sao thì cây búa mới là bản thể.

"Mấy thằng nhóc kia lại đây mà xem, Hearthstone phải chơi như thế này, chứ không phải cứ vứt hết bài trên tay xuống là xong đâu!"

Cự Phủ oang oang la lớn, xung quanh ông ta là một đám người lùn đang vây xem.

Trong trò chơi Hearthstone này, Cự Phủ rõ ràng có thiên phú cực cao, nếu vận may trong trận đấu không quá tệ thì về cơ bản ông ta đều giành được chiến thắng.

Ông ta còn nghe Lạc Xuyên nói rằng một thời gian nữa Hearthstone sẽ ra mắt hệ thống xếp hạng, trong đó cấp bậc cao nhất là hạng Truyền Thuyết, và ông ta đang chuẩn bị cho điều đó.

Vương Cổ Lạp Tư tò mò bước tới.

Trước mặt Cự Phủ là một thiết bị đặc biệt đang hoạt động, hẳn là thuộc loại vật phẩm siêu phàm, đồng thời những hình chiếu trông như thẻ bài lơ lửng giữa không trung, mỗi thẻ bài đều có sự khác biệt, có lẽ đó chính là Hearthstone.

Vương Cổ Lạp Tư nhìn kỹ vài lần, hoàn toàn không hiểu gì sất.

"Vì Bộ Lạc!"

"Vì Liên Minh!"

Hai giọng nói khác nhau vang lên, một ván đấu Hearthstone mới chính thức bắt đầu.

Vương Cổ Lạp Tư dứt khoát đứng yên một bên, chuẩn bị tìm hiểu kỹ hơn về trò chơi thẻ bài mang tên Hearthstone này... Mà nói đi cũng phải nói lại, một món đồ siêu phàm như thế này mà lại được xem như một trò chơi thẻ bài, liệu có ổn không nhỉ?

An Nặc, trong vai một thiếu nữ văn chương, ngẩng đầu nhìn về phía Cự Phủ, thực ra nàng đã sớm chú ý đến sự xuất hiện của Vương Cổ Lạp Tư.

Dù sao thì trong một cửa tiệm toàn người lùn, một con người bước vào muốn không để ý cũng khó, chiều cao quá mức nổi bật. Hơn nữa, An Nặc cũng biết Vương Cổ Lạp Tư là một trong những thành viên của Hội nghị Trưởng Lão, lại rất thân với trưởng lão Cự Phủ, chắc hẳn là nhận được lời mời nên mới đến tửu quán.

Nói đi nói lại, đây đã là thành viên thứ hai của Hội nghị Trưởng Lão ghé qua rồi, xem ra tửu quán Hearthstone phát triển nhanh thật.

An Nặc lại rót cho mình một tách trà, thầm nghĩ trong lòng rồi tiếp tục đọc câu chuyện về ma nữ trong sách, nàng đang rất tò mò về diễn biến tiếp theo của Vương quốc Trung Thực...

"Cũng thường thôi."

Người lùn mặc trọng giáp đặt cây búa trong tay xuống, cất giọng khinh thường. Tên thú nhân đối diện quỳ một gối xuống đất, dù ánh mắt không cam lòng nhưng cũng chẳng thể làm gì khác, thân thể dần tan biến.

Ván đấu Hearthstone hạ màn.

"Trưởng lão lại thắng rồi."

"Trưởng lão thắng liên tiếp bao nhiêu ván rồi nhỉ?"

"Nếu mà mở xếp hạng, chắc chắn trưởng lão lên hạng Truyền Thuyết dễ như bỡn nhỉ?"

"Nếu ta mà có nhiều thẻ bài Truyền Thuyết như vậy thì cũng pro như thế..."

Đám người lùn ồn ào bàn tán, Cự Phủ đã sớm quen với điều này. Ông ta cầm cốc rượu lên, uống cạn sạch bia lúa mạch bên trong, ánh mắt chợt chú ý đến Vương Cổ Lạp Tư đang đứng bên cạnh, vẻ mặt khá kinh ngạc.

"Ủa, Lão Vương, ngươi đến từ lúc nào thế?"

"Mới đến một lúc." Lão Vương vô thức đáp, nhưng nhanh chóng nhận ra có gì đó không ổn. "Đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng gọi ta là Lão Vương, cứ gọi thẳng tên Vương Cổ Lạp Tư là được."

"Rồi rồi rồi, Lão Vương chứ gì, ta biết rồi." Cự Phủ gật đầu lia lịa, chẳng biết có nghe lọt tai chữ nào không, nhưng mười phần thì hết chín phần là không.

Vương Cổ Lạp Tư thở dài, tạm thời chọn cách bỏ cuộc.

"Mà này, ngươi cũng nghe nói về Hearthstone nên mới đến đây à?" Cự Phủ đặt cốc rượu xuống, hỏi về lý do Vương Cổ Lạp Tư đến đây.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!