Virtus's Reader
Thần Cấp Đại Điếm Trưởng

Chương 2148: CHƯƠNG 2148: PHẢI ĐỂ NGƯỜI TA NÓI HẾT LỜI CHỨ

Mùa lá phong mưa rơi lất phất, bất giác chẳng hay thu đã đậm.

Trên đường phố, người đi lại lác đác vài bóng, bước chân đa phần đều vội vã, trong tiết trời thu mưa này cũng thêm mấy phần sầu muộn.

Trong màn mưa dần hiện ra một bóng hình trong suốt, trong nháy mắt đã hóa thành một nữ tử cầm ô bước đi, không có một chút tì vết nào, chỉ cảm thấy nàng là tuyệt sắc nhân gian.

Thế nhưng không một ai trên đường nhận ra.

Có lẽ đối với họ, chuyện này vốn dĩ là điều hết sức bình thường, giống như mặt trời mọc rồi lặn, sao dời vật đổi, nữ tử ấy dường như đã tồn tại ở đây từ đầu đến cuối.

Tô Nam ngẩng đầu nhìn về phía trước, tiệm nhỏ của Viên Quy đã hết giờ kinh doanh buổi sáng, Viên Quy đang dọn dẹp đồ đạc sau cánh cửa.

Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của Tô Nam, Viên Quy quay đầu lại nhìn, khẽ gật đầu với nàng.

Tô Nam mỉm cười gật đầu đáp lại, xem như đã chào hỏi.

Thật ra số lần nàng đến tiệm của Viên Quy ăn cơm chỉ đếm trên đầu ngón tay, nguyên nhân cũng rất đơn giản, giá cả đồ ăn bên trong đối với nàng mà nói vẫn còn hơi đắt.

Dù bây giờ đã có công việc giảng viên ở Học Viện Lăng Vân, nhưng thật ra Tô Nam vẫn không có bao nhiêu tiền của.

Nàng không giữ được tiền.

Có lẽ là không có thói quen này, lại có lẽ là có quá nhiều nơi cần tiêu tiền... nhưng đã lâu như vậy rồi, nàng cũng sớm quen rồi.

Băng qua con hẻm quen thuộc, nàng bước vào Thương Thành Khởi Nguyên.

Hơi ấm tức thì xua tan đi cái lạnh còn sót lại trên người, Tô Nam gập ô lại, cẩn thận cất vào nhẫn trữ vật.

Trong tiệm vẫn ồn ào náo nhiệt như mọi khi, tạo thành một sự tương phản rõ rệt với không khí sầu muộn, mưa rơi tí tách bên ngoài.

Có lẽ nhìn từ một góc độ nào đó, Thương Thành Khởi Nguyên đối với phần lớn khách hàng, ngoài việc là một cửa hàng ra, nó càng giống một trạm dừng chân để điều chỉnh tâm trạng và thư giãn. Ở đây, họ có thể trải nghiệm được cảm giác thoải mái mà không nơi nào khác có được, không có những màn lừa gạt đấu đá thường thấy...

Thôi được rồi, tạm thời không bàn đến mấy vụ cờ vua, Đấu Trường Vinh Quang, chế độ giải trí hay nhiệm vụ đồng đội.

“Tô Nam, lại đây chơi mạt chược đi, ba thiếu một, còn thiếu mỗi ngươi thôi.” Thanh Diên vẫy tay ra hiệu với Tô Nam.

“Được.” Tô Nam đáp lời rồi bước tới.

Ừm, còn có cả mạt chược nữa.

“Tấm ảnh mà Tống Thu Ảnh gửi trong nhóm chat tối qua, các ngươi xem chưa?” Tô Nam vừa xoa mạt chược vừa hỏi.

“Ảnh á?” Thanh Diên gật đầu, “Tất nhiên là xem rồi, Cửu Diệu Thuần Tinh đẹp quá trời, ta định khi nào rảnh sẽ đi mua mấy viên về làm đồ trang sức, không biết Lão Bản có bán không nữa.”

“...Ta không nói cái đó.”

“Không phải cái đó à?” Thanh Diên có chút hoang mang.

“Aiya, tỷ Tô Nam nói là tấm ảnh gửi lúc đầu cơ.” Yêu Tử Nguyệt nghe không nổi nữa lên tiếng nhắc nhở, “Tấm chụp Bạch ấy.”

“Ồ, ra là tấm đó.” Thanh Diên bừng tỉnh, “Chụp đẹp phết, không biết Tống Thu Ảnh có lén đi học lớp nhiếp ảnh nào không. À phải rồi, Bạch bây giờ đang cùng An Vi Nhã ở trong không gian mở rộng dùng Thiết Bị Thực Tế Ảo đấy, Tô Nam nếu ngươi muốn gặp thì đợi nàng ấy ra là được.”

“Ở ngay đây sao?” Tô Nam ngẩn ra, nhưng vẻ mặt nhanh chóng trở lại bình thường.

Đã đến Thành Cửu Diệu thì việc đầu tiên là ghé Thương Thành Khởi Nguyên cũng là chuyện rất hợp lý.

“Ê ê, Nam tỷ, tỷ còn chưa biết đâu nhỉ, Bạch đó là một dạng khác của rồng đấy, chính miệng An Vi Nhã nói đó.” Yêu Tử Nguyệt ghé sát lại, hạ giọng nói, như thể sợ người khác nghe thấy.

Tô Nam mỉm cười lắng nghe.

Rồng sao...

Nàng thầm thì trong lòng.

Là một người xuyên không, hơn nữa còn sống lâu như vậy, Tô Nam đương nhiên biết rất nhiều chuyện.

Sự thay đổi trên người Bạch, nàng đã chú ý ngay từ đầu, dù sao nàng cũng là người nhìn Bạch từ một tiểu xà yêu trưởng thành đến lúc hóa hình. Có điều lúc nàng rời đi năm đó, Bạch và loài rắn bình thường chỉ có một vài khác biệt nhỏ.

Xem ra bây giờ, sự thay đổi chắc hẳn còn nhiều hơn nữa.

Tô Nam cũng không nghĩ theo hướng rồng, chủ yếu là vì nàng chưa từng gặp qua, năm đó chỉ cảm thấy Bạch có chút đặc biệt, vẻn vẹn thế thôi.

Đây là cơ duyên của riêng Bạch.

“Nam tỷ, tỷ và Bạch quen nhau à?” Yêu Tử Nguyệt nhạy bén nhận ra sự thay đổi nhỏ trong sắc mặt của Tô Nam, tỏ ra vô cùng tò mò.

Nàng biết đôi chút về câu chuyện của Tô Nam, chủ yếu là nhờ những lúc rảnh rỗi nhàm chán cứ bám riết lấy Yêu Tử Yên trên Điện Thoại Ma Huyễn, người sau bị làm phiền hết cách đành phải lựa vài chuyện không quan trọng kể cho nàng nghe như kể chuyện cổ tích.

Lúc còn nhỏ, thật ra nàng cũng thường làm vậy, Yêu Tử Yên cũng đều sẽ kể lại những trải nghiệm của mình như những câu chuyện.

“Ừm, quen biết.” Tô Nam cười gật đầu.

“Quen nhau thế nào vậy?” Tạ Mộng Vũ cũng hứng thú.

Động tác xoa mạt chược của Tô Nam hơi khựng lại: “Đó là chuyện của rất lâu về trước rồi...”

...

“...Đại khái là vậy đó, ngươi muốn trải nghiệm cái nào trước?” An Vi Nhã vừa giải thích sơ qua cho Bạch về chức năng và cách chơi chính của các ứng dụng trong Thiết Bị Thực Tế Ảo.

Bạch ngắm nghía hình ảnh 3D thu nhỏ trước mặt, nghiêm túc suy nghĩ, cuối cùng ánh mắt lại dừng trên khối nước màu trắng bạc.

“Này, ngươi không phải lại muốn chơi cái này đấy chứ?” An Vi Nhã bắt đầu nghi ngờ Bạch có khuynh hướng bị ngược đãi.

“Ừm... Ta thấy hình như lúc nãy chủ yếu là do chưa chuẩn bị tâm lý, nên mới bị đá ra nhanh như vậy.” Bạch cảm thấy mình đã tìm ra được biện pháp đối phó. “Lần này ta đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, dù sao đồ vật bên trong đều là giả, chỉ cần ghi nhớ kỹ điểm này thì chắc chắn không có vấn đề gì!”

Bạch nắm chặt quả đấm trắng nõn nà, trông vô cùng tự tin.

An Vi Nhã há miệng, thật ra nàng rất muốn nói rằng không ít khách hàng cũng từng có suy nghĩ này, nhưng thực tế đã dạy cho họ biết cách nhận rõ bản thân.

Nhưng cũng giống như lịch sử nhân loại, bài học duy nhất mà con người học được từ lịch sử chính là không bao giờ tin vào bài học của lịch sử, về cơ bản thế hệ nào cũng tự cho mình là phi thường.

An Vi Nhã cảm thấy dù mình có lên tiếng khuyên can cũng vô dụng, chi bằng cứ để Bạch nếm chút khổ sở, như vậy nàng ấy sẽ hiểu rằng những thứ trong Thương Thành Khởi Nguyên tuyệt đối không thể nhìn nhận bằng lẽ thường, bất kỳ kinh nghiệm nào cũng đều do vô số khách hàng dùng chính trải nghiệm của bản thân để đổi lấy.

“Haiz, được rồi.” An Vi Nhã thở dài, một luồng sáng trắng vô hình ngưng tụ thành một chiếc ghế rộng rãi thoải mái sau lưng, nàng ung dung ngồi xuống, vẫy tay với Bạch, “Đi đi, ta ở đây chờ ngươi, dù sao ta cũng chẳng có việc gì làm.”

“Vâng.” Bạch gật mạnh đầu, vươn tay về phía khối nước màu trắng bạc.

“Bạch, cố lên!” An Vi Nhã hét về phía Bạch, “Ngươi nhất định sẽ trở thành khách hàng đầu tiên chinh phục thành công Không Gian Ác Mộng!”

Tiếc là An Vi Nhã vừa dứt câu đầu tiên thì bóng dáng của Bạch đã biến mất khỏi tầm mắt nàng, xem ra chắc là không nghe được câu thứ hai rồi.

Không Gian Ác Mộng được xem là một ứng dụng dạng thử thách, giống như Đấu Trường, nó cũng có Bảng Xếp Hạng. Có điều cho đến tận hôm nay, Bảng Xếp Hạng vẫn trống trơn, điều này cũng đủ nói lên nhiều vấn đề rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!