Nói ra thì những lần Lạc Xuyên gặp phải nhiễu loạn thông tin cũng không ít, từ Yêu Đế, Nguyệt Linh, Sở Dương lúc ban đầu, cho đến Hải Yêu, Tân Hải Thành Tử, Tô Nam sau này, cùng với vô số tình huống kỳ quái khác.
Lạc Xuyên cảm thấy dường như mình đã có sức đề kháng với chuyện này rồi.
Nhưng sự thật chứng minh, hắn đã nghĩ nhiều rồi.
Sau khi Yêu Tử Yên nhắc đến câu chuyện của Bạch, hắn vẫn không nhịn được mà tâm thần chấn động một hồi lâu.
Đây chẳng phải là Bạch Xà Truyện phiên bản gốc hay sao! Mà còn là phiên bản ma cải nữa chứ!
Lạc Xuyên đã hoàn toàn không đoán nổi trong đầu vị tác giả nào đó đang nghĩ cái gì nữa, trời mới biết tình tiết sau này sẽ phát triển đến mức nào! Có lẽ ngay cả chính vị tác giả đó cũng không biết.
… Khụ khụ.
Lạc đề rồi, trở lại chuyện chính thôi.
“Lạc Xuyên, sao ngươi phản ứng lớn thế?” Giọng nói của Yêu Tử Yên vẫn chưa dứt.
Lạc Xuyên lắc lắc đầu, gạt bỏ những suy nghĩ hỗn loạn vừa tràn ngập trong đầu: “Ừm… ta nghĩ đến một vài chuyện.”
“Chuyện gì vậy?” Trong mắt Yêu Tử Yên ánh lên vẻ tò mò.
“Không có gì.” Lạc Xuyên lắc đầu, tạm thời không muốn nói cho Yêu Tử Yên biết những điều này.
“Thôi được rồi, không nói thì thôi.” Yêu Tử Yên thở dài một tiếng, cũng đã quen với Lạc Xuyên rồi.
Nàng dùng đũa gắp một miếng rau xanh đưa vào miệng, nhẹ nhàng nhai.
“Ừm, đúng rồi Lạc Xuyên, chiều nay Tân Hải Thành Tử có nhắn tin cho ta.” Yêu Tử Yên đột nhiên nói.
Vì đang ăn nên một bên má nàng hơi phồng lên, miệng không ngừng cử động theo nhịp nhai, trông khá đáng yêu như một chú thỏ con đang ăn cỏ.
“Lạc Xuyên.”
Yêu Tử Yên khá bất mãn chọt chọt vào người lão bản nào đó đang ngẩn người nhìn mình, “Ngươi có nghe ta nói gì không đấy?”
“A, khụ, có nghe có nghe.” Lạc Xuyên vội vàng gật đầu.
“Vậy vừa rồi ta nói gì?” Yêu Tử Yên cười như không cười.
“Ừm… cái này…” Lạc Xuyên ấp úng một lúc rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, “Ha, thời tiết tối nay đẹp thật nhỉ, đúng không.”
Ầm!
Tiếng sấm rền từ xa vọng lại, mây đen che kín bầu trời, chẳng thấy trăng sao đâu.
Yêu Tử Yên nhìn theo hướng Lạc Xuyên, rồi lại nhìn hắn, nụ cười vẫn không đổi.
Lạc Xuyên: “…”
Thế giới này có vẻ không nể mặt hắn lắm.
“Khụ khụ, cái đó, vừa rồi ngươi nói gì thế?” Lạc Xuyên ho nhẹ một tiếng, cố gắng làm cho vẻ mặt mình trông nghiêm túc hơn.
Yêu Tử Yên lườm một cái, quyết định không so đo với Lạc Xuyên nhiều.
Biết sao được, ai bảo nàng lại chọn hắn cơ chứ.
“Tân Hải Thành Tử nhắn tin cho ta.” Yêu Tử Yên nói thẳng, “Nàng ấy liên lạc với ngươi qua Điện Thoại Ma Huyễn trước, nhưng ngươi không trả lời, nên đành phải tìm ta.”
“Ờ, chắc là do ta ít khi xem Điện Thoại Ma Huyễn.” Lạc Xuyên gãi gãi đầu.
Là lão bản của Thương Thành Khởi Nguyên, mỗi ngày có không ít khách hàng nhắn tin cho hắn. Ban đầu Lạc Xuyên còn thấy khá thú vị, nhưng dần dần lại thấy nhàm chán, thế là dứt khoát tắt luôn chức năng này.
“Tân Hải Thành Tử tìm ta làm gì?” Lạc Xuyên hỏi.
“Bộ phim của nàng ấy đã chuẩn bị xong rồi.” Yêu Tử Yên lướt Điện Thoại Ma Huyễn đến trang lịch sử trò chuyện rồi đưa cho Lạc Xuyên, “Tìm ngươi chủ yếu là muốn chiếu phim ở rạp chiếu phim của Thương Thành Khởi Nguyên, hỏi ý kiến của ngươi.”
Lạc Xuyên nhận lấy chiếc Điện Thoại Ma Huyễn từ tay Yêu Tử Yên.
*Tử Yên, có rảnh không?*
*Có chứ, sao vậy?*
*Bộ phim đã chuẩn bị xong rồi.*
*!!!! Lâu như vậy cuối cùng cũng xong rồi! Cố tình đến báo cho ta biết à?*
*Ừm… không hẳn.*
*?*
*Ta muốn chiếu bộ phim này ở Thương Thành Khởi Nguyên, liên lạc với lão bản mà hắn chẳng thèm để ý đến ta, đành phải tìm Tử Yên ngươi thôi (thở dài bất lực.jpg).*
*Ra là vậy, yên tâm đi, ta sẽ nói chuyện này với Lạc Xuyên, hắn mong chờ lâu lắm rồi đó.*
*Chắc chắn sẽ không làm hai người thất vọng đâu. Đúng rồi, hai người đi đâu vậy? Lâu thế rồi không đến Thương Thành Khởi Nguyên, có phải gặp rắc rối gì không?*
*Rắc rối à, không có đâu.*
*Để ta đoán xem, có phải là…*
Lúc đầu nội dung thảo luận đúng là liên quan đến bộ phim, nhưng càng xem xuống dưới, Lạc Xuyên phát hiện chủ đề hình như đã dần thay đổi.
Nhưng chưa kịp xem hết, chiếc Điện Thoại Ma Huyễn đã bị Yêu Tử Yên giật lại.
Cô nương này ôm khư khư Điện Thoại Ma Huyễn trước ngực, vẻ mặt cảnh giác nhìn chằm chằm hắn: “Lạc Xuyên, đây là chuyện giữa con gái với nhau, ngươi không được xem bậy.”
“Ta chỉ tò mò xem các ngươi đã nói những gì thôi.” Lạc Xuyên nói ra suy nghĩ của mình.
“Chuyện chúng ta nói à…” Yêu Tử Yên khẽ híp đôi mắt tím lại, khóe miệng cũng cong lên một đường cong nhàn nhạt, “Không nói cho ngươi biết đâu.”
Lạc Xuyên “chậc” một tiếng: “Không nói thì thôi.”
“Ngươi không cố nài nỉ thêm chút à? Biết đâu ta lại nói thì sao.” Yêu Tử Yên kéo kéo tay áo Lạc Xuyên, khẽ nhắc nhở.
“Theo như ta hiểu về ngươi thì có nài nỉ cũng vô ích thôi.” Lạc Xuyên rất hiểu tính cách của Yêu Tử Yên.
“Ừm… hình như đúng là vậy thật… Thôi, ăn cơm ăn cơm…”
Yêu Tử Yên cúi đầu lặng lẽ ăn cơm, đặt Điện Thoại Ma Huyễn bên cạnh đùi, không nhịn được nhớ lại những lời Tân Hải Thành Tử nói trên Điện Thoại Ma Huyễn lúc chiều, mặt bất giác nóng lên.
Hưởng tuần trăng mật, sinh em bé…
Trong đầu Tân Hải Thành Tử suốt ngày nghĩ cái quái gì không biết!
Cách một cái Điện Thoại Ma Huyễn mà Yêu Tử Yên cũng có thể đoán được nụ cười trên mặt nàng ấy khi gửi những tin nhắn đó.
Rõ ràng bản thân cực kỳ kháng cự chuyện này, nhưng lại thích sáng tạo những câu chuyện về nó, dường như cũng rất hứng thú với tình huống tương tự của người khác, thật quá kỳ lạ.
Thật ra trong lòng Yêu Tử Yên, hình tượng của Tân Hải Thành Tử thuộc kiểu người cao lãnh ít nói, lúc quay phim nàng ấy cũng đúng là như vậy.
Nhưng bây giờ xem ra… chỉ có thể nói là vẻ ngoài và nội tâm của một số người thực sự khác nhau một trời một vực.
Giống như Lạc Xuyên, lần đầu gặp mặt chính là một nam thần cao lãnh đích thực, đến khi thân quen rồi thì bắt đầu dần dần bung xõa bản thân.
Ngoài ra, Yêu Tử Yên cũng vô cùng nghi ngờ rằng lúc Tân Hải Thành Tử nói chuyện với mình, chắc chắn Thanh Diên đang ở bên cạnh, thói quen nói chuyện trong những tin nhắn đó rất giống nàng ấy.
Thật là đủ rồi!
“Sao mặt ngươi đỏ thế?”
Giọng nói của Lạc Xuyên kéo những suy nghĩ không biết đã bay đến phương nào của Yêu Tử Yên trở về thực tại.
“Không có gì!”
Yêu Tử Yên lớn tiếng trả lời, cúi đầu ăn lấy ăn để, như thể đó là mỹ thực vô thượng.
Lạc Xuyên nhìn Yêu Tử Yên, hắn cảm thấy cô nương này có chút là lạ.
Nghĩ một lúc cũng không hiểu ra, hắn dứt khoát không để ý nữa, tập trung tiêu diệt mỹ thực trước mặt.
Lãng phí thức ăn là không đúng, nhất là khi chúng ngon đến như vậy.
…
Màn đêm màu xanh mực lặng lẽ bao trùm mặt đất, ánh đèn vạn nhà xua tan bóng tối, ánh sáng rực rỡ nhuộm cả thành phố thành một thành phố không ngủ.
Tại một con hẻm nhỏ nào đó ở Thành Cửu Diệu, không khí tĩnh lặng không hề bị ảnh hưởng.
Ánh sáng rực rỡ từ một cửa tiệm trong hẻm chiếu ra, rải những vệt sáng trên mặt đất, loáng thoáng còn có thể nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ vọng ra từ bên trong.
Thương Thành Khởi Nguyên về đêm, khác với sự huyên náo ban ngày, luôn yên tĩnh và nhàn nhã.