Vào cái thời đại xa xôi không biết từ bao giờ, khi Ngọn Lửa Sơ Khai dần tàn, bóng tối lặng lẽ kéo đến.
Thần linh biến mất, Rồng cũng bặt vô âm tín.
Người Khổng Lồ tìm cách duy trì ngọn lửa, nhưng tất cả chỉ là vô ích, không một phương pháp nào có thể ngăn ngọn lửa dần lụi tàn.
Cuối cùng, Người Khổng Lồ đã chọn biến chính mình thành củi lửa để duy trì Ngọn Lửa Sơ Khai.
…
Lạc Xuyên im lặng, hắn đang suy ngẫm về câu chuyện mà Yêu Tử Yên vừa kể.
Vào thời khắc một nền văn minh đối mặt với nguy cơ sinh tồn, những nhóm người phàm yếu đuối luôn có thể bộc phát ra sức mạnh không ngờ tới.
Dù cho trước thảm họa, họ chỉ như những đốm lửa đom đóm yếu ớt, họ vẫn sẽ nỗ lực để sinh tồn. Sự được mất của một chủng tộc vào lúc này đã không còn ý nghĩa gì nữa, tất cả những gì họ làm chỉ là để duy trì sự sống.
“Vậy còn loài người và tinh linh thì sao?” Lạc Xuyên hỏi.
Sức mạnh của Ngọn Lửa Sơ Khai được chia làm bốn phần, ngoài Rồng và Người Khổng Lồ, loài người và tinh linh cũng nhận được sức mạnh của nó.
“Họ cũng muốn giúp đỡ, nhưng bị Người Khổng Lồ từ chối.”
“Tại sao?”
“Bởi vì Người Khổng Lồ là huynh trưởng của họ.”
Lạc Xuyên há miệng, nhưng không nói nên lời.
Huynh trưởng ở đây dĩ nhiên không phải là cách xưng hô theo nghĩa huyết thống.
Người Khổng Lồ ra đời sớm hơn các chủng tộc khác, hơn nữa họ còn được chính thần minh tạo ra, vì vậy so với các chủng tộc khác, họ giống như những người anh cả.
Ngọn Lửa Sơ Khai cần củi lửa, nên họ đã biến chính mình thành củi lửa.
Ngọn lửa được thắp lên, truyền từ đời này sang đời khác.
“Sau đó thì sao?” Lạc Xuyên cố gắng trấn tĩnh lại tâm trạng, hỏi tiếp.
“Không biết nữa.” Yêu Tử Yên lắc đầu, “Những chuyện sau đó chỉ được kể lướt qua, trong sách không giải thích chi tiết, nhưng mà…”
“Nhưng mà sao?” Lạc Xuyên hít một hơi thật sâu, không nhịn được mà hối thúc.
Hắn cảm thấy Yêu Tử Yên dường như đã học được thói úp mở, đây tuyệt không phải là một thói quen tốt.
“Nhưng mà rất lâu sau đó, lại xảy ra rất nhiều chuyện, ta cảm thấy khá thú vị.” Yêu Tử Yên mỉm cười, “Lạc Xuyên, ngươi có muốn nghe không?”
“Kể đi.” Lạc Xuyên tự rót cho mình một ly nước rồi uống.
Dù sao rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, chi bằng nghe Yêu Tử Yên kể chuyện, nghe mỹ thiếu nữ kể chuyện cũng là một loại hưởng thụ.
“Bóng tối và ánh sáng cùng tồn tại, nhưng lại đối lập nhau. Nơi mà loài người, tinh linh và các chủng tộc có trí tuệ khác sinh sống chính là nơi có ánh sáng, nhưng bóng tối sẽ không bao giờ bị xua tan. Từ nơi sâu thẳm bị lãng quên của bóng tối, dần dần thai nghén ra những tồn tại mạnh mẽ được gọi là ác quỷ. Chúng xâm chiếm thế giới, mục đích là mang đến bóng tối tận thế, cuối cùng bị tám vị pháp sư huyền thoại phong ấn trong Vực Hư Vô Vô Tận…”
“Phụt… khụ khụ khụ…”
Ngụm nước Lạc Xuyên vừa uống vào miệng đã phun thẳng ra ngoài, hắn vừa dùng tay lau miệng vừa ho sặc sụa.
“Lạc Xuyên… ngươi sao vậy?”
Yêu Tử Yên tiện tay xóa đi màn sương nước trong không khí, hỏi với vẻ hơi kỳ lạ.
Phản ứng của Lạc Xuyên lớn như vậy, lẽ nào vừa rồi nàng đã nói điều gì kỳ quặc sao?
Yêu Tử Yên không hiểu, nàng cảm thấy mọi chuyện rất bình thường.
“Không sao.” Lạc Xuyên thở nhẹ ra một hơi rồi lắc đầu, “Chỉ là đột nhiên nhớ ra vài chuyện thôi.”
Ác quỷ, bóng tối tận thế, pháp sư huyền thoại, phong ấn, Vực Hư Vô Vô Tận…
Đây mà không phải nhiễu loạn thông tin thì chắc chắn là sở thích quái đản của tác giả nào đó rồi! Lạc Xuyên dám chắc!
“Thật sự không sao chứ?” Yêu Tử Yên hơi nhíu mày hỏi lại.
“Thật sự không sao.” Lạc Xuyên tiện tay vò đầu cô nàng, tâm trạng vốn đang chùng xuống vì câu chuyện về Ngọn Lửa Sơ Khai lúc trước cũng đã khá hơn nhiều.
Đương nhiên, kết quả là hắn nhận lại một tràng phàn nàn.
Sau một hồi ồn ào, bữa sáng gần như đã chuẩn bị xong, Yêu Tử Yên và Lạc Xuyên bắt đầu bận rộn múc ra bát, bày ra đĩa.
“Lạc Xuyên, ngươi thấy những truyền thuyết này có bao nhiêu phần trăm là thật?” Yêu Tử Yên véo một miếng xíu mại, cắn một miếng rồi hỏi với giọng hơi ngọng nghịu.
“Không biết.” Lạc Xuyên lắc đầu, cũng ném một miếng thịt xông khói vào miệng, “Ta nghĩ chắc chắn có một phần sự thật, không thể nào là tin đồn nhảm được.”
Thế giới Koro có sự tồn tại của sức mạnh siêu phàm, xác suất lịch sử liên quan được lưu truyền chính xác là rất lớn.
“Câu chuyện này là ngươi đọc được trong sách mượn từ An Nặc đúng không?” Lạc Xuyên nhớ ra một chuyện rất quan trọng.
“Ừm.” Yêu Tử Yên gật đầu, nàng cũng đoán được suy nghĩ của Lạc Xuyên, “Đây là loại sách rất phổ biến trong thế giới siêu phàm, An Nặc thích nên đã sưu tầm một cuốn.”
“Vậy à… Thế thì hết cách rồi.” Lạc Xuyên cảm thấy manh mối dường như đã đứt đoạn tại đây.
Nhưng vốn dĩ đây cũng chỉ là thông tin tình cờ có được, đứt thì đứt thôi, chỉ là cảm thấy hơi thất vọng một chút.
“Ta đi gọi An Nặc đến ăn cơm.” Yêu Tử Yên nói với Lạc Xuyên một tiếng rồi rời khỏi nhà bếp.
Lạc Xuyên nhìn bóng dáng thiếu nữ biến mất khỏi tầm mắt, trước tiên hắn tùy ý ăn vài miếng. Ở đây không có nhiều quy tắc như vậy, ngày thường mọi người chung sống rất thoải mái.
Có lẽ cảm thấy nhàm chán, Lạc Xuyên lấy Điện Thoại Ma Thuật ra, lướt xem danh sách bạn bè một cách ngẫu nhiên.
Rất nhanh, một tài khoản dùng ảnh tự sướng ngốc nghếch làm avatar đã lọt vào mắt hắn.
Lạc Xuyên hơi thay đổi tư thế ngồi, ngồi thẳng lưng hơn một chút, điều này cũng cho thấy thái độ của hắn đã trở nên nghiêm túc.
Ghi chú của tài khoản là “Thiếu nữ Long tộc chưa thành niên”, chính là An Vi Nhã.
Nếu hai thế giới có mối liên hệ, mà trong các truyền thuyết liên quan đều có sự tham gia của Long tộc, vậy thì việc tìm kiếm câu trả lời cho một số vấn đề dường như cũng không quá khó khăn.
Cứ hỏi thẳng đương sự là được rồi.
*“An Vi Nhã, có chuyện muốn hỏi cô một chút.”*
*“Lão bản vậy mà có thời gian nhắn tin cho em! Chuyện gì vậy ạ?”*
Phía sau tin nhắn còn có một sticker hồ ly nhỏ phiên bản chibi đang kinh ngạc, thể hiện rõ trạng thái hiện tại của thiếu nữ Long tộc chưa thành niên.
Trong ký ức của An Vi Nhã, Lạc Xuyên nếu không có chuyện gì thì tuyệt đối sẽ không tự tiện nhắn tin cho người khác, mà khi hắn có chuyện, thường lại không phải là chuyện nhỏ.
Vừa kinh ngạc, An Vi Nhã lại vừa tò mò, trong lòng đoán xem Lạc Xuyên sẽ hỏi chuyện gì.
*“Cũng không phải chuyện gì to tát.”*
…
Sương mù đen kịt cuồn cuộn sôi trào ở ranh giới, vô số ảo ảnh kỳ quái không ngừng sinh ra rồi tan biến, giống như một giấc mơ giao thoa giữa thực và ảo. Những dải sáng rực rỡ không nguồn không chất tựa như những tấm màn lụa yêu kiều lững lờ trôi trong bóng tối, điểm tô cho thế giới tĩnh lặng này.
Trung tâm của vùng đất tối tăm không một tiếng động này lại mang một phong cách hoàn toàn khác biệt so với xung quanh.
Vô số đồ đạc lơ lửng trong hư không, các loại đồ ăn vặt được bày biện tùy ý khắp nơi. Nhìn đống quần áo chất trên giá, có thể thấy chủ nhân nơi đây có thói quen sinh hoạt khá bừa bộn.
Một chiếc giường lớn được bao quanh bởi những vật dụng sinh hoạt lộn xộn này, ga giường mềm mại màu trắng tinh, chăn đã rơi xuống quá nửa.
Một thiếu nữ với thân hình nhỏ nhắn đang quỳ ngồi ở đầu giường, dường như vừa mới ngủ dậy, mái tóc dài hơi rối xõa trên vai. Nàng đang cầm chiếc Điện Thoại Ma Thuật do cửa hàng Origin sản xuất, ánh sáng dịu nhẹ từ màn hình phản chiếu trong đôi đồng tử dọc màu vàng kim của nàng.
【Nguồn cảm hứng cho tình tiết liên quan: Dark Souls, SCP Foundation, Jackie Chan Adventures】