Virtus's Reader
Thần Cấp Đại Điếm Trưởng

Chương 2250: CHƯƠNG 2250: BẤT NGỜ CHƯA, MỚI QUA MỘT NGÀY THÔI ĐẤY

"Hệ thống, có đó không?"

"Có."

Lạc Xuyên đã không nhớ nổi cuộc đối thoại kiểu này đã lặp lại bao nhiêu lần.

Dường như dù ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào, vị "quản gia hệ thống" này cũng luôn chờ đợi mệnh lệnh của hắn, nghiêm túc thực hiện chức trách của một quản gia.

Chẳng biết từ bao giờ, sự tồn tại của hệ thống đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của hắn.

Có lẽ đây là thứ quan trọng thứ hai trên đời đối với Lạc Xuyên.

Thứ nhất đương nhiên là Yêu Tử Yên, điểm này không cần bàn cãi.

"Về giấc mơ của ta – những giấc mơ mà ta đã quên mất, có lẽ đó là ký ức trước đây của ta, phải không?"

Dù biết hệ thống nắm rõ những điều này, Lạc xuyên vẫn hỏi lại một lần nữa.

"Nhưng sau khi tỉnh lại, ta hoàn toàn không thể nhớ ra mình đã mơ thấy gì, có phải là do một loại hạn chế đặc biệt nào đó không? Xem ra, ta của trước kia có vẻ rất lợi hại. Ê, hệ thống, còn ngươi thì sao? Thân phận thật sự của ngươi là gì? Đến lúc này rồi mà vẫn không chịu hé lộ một chút sao?"

Lạc Xuyên vô cùng tò mò.

Hệ thống im lặng, cuối cùng đưa ra một câu trả lời mà Lạc Xuyên đã nghe không biết bao nhiêu lần: "Mời Lão Bản tự mình tìm hiểu."

Lạc Xuyên không khỏi thở dài: "Thôi được rồi, không nói thì thôi, dù sao sớm muộn gì ta cũng sẽ biết."

Sau đó, hắn kéo chăn lên, nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ nướng thêm một giấc.

Nhưng lại chẳng buồn ngủ chút nào.

Nhận ra điều này, Lạc Xuyên dứt khoát mò chiếc Điện Thoại Ma Huyễn ra, nằm trong chăn xem.

Còn chuyện dậy ư, thôi bỏ đi.

Dù sao vẫn còn sớm, dù đã tỉnh cũng phải nướng thêm trên giường, đây mới là thái độ sống chân chính.

*Xin hãy tập trung tại đây trong vòng nửa tiếng sau khi Thương Thành Khởi Nguyên mở cửa để chuẩn bị cho nhiệm vụ quay phim hôm nay, cũng như lựa chọn các vai diễn liên quan.*

Tin nhắn của Shinkai Seiko đột nhiên hiện lên.

Là trong nhóm chat chính thức của Thương Thành Khởi Nguyên.

Hôm nay là ngày thứ hai bắt đầu quay bộ phim mới của Shinkai Seiko, công tác chuẩn bị vẫn giống như hôm qua.

[Mấy chục chương trôi qua mà mới hết một ngày, hợp lý vãi!]

Quay phim à…

Trong mắt Lạc Xuyên thoáng hiện lên vẻ hoài niệm, bất giác đã một thời gian dài trôi qua kể từ lần hắn quay phim.

*Mong chờ phim mới của đạo diễn Shinkai!*

Lạc Xuyên dùng một cái nick clone gửi một tin nhắn trong nhóm chat, nhanh chóng chìm nghỉm như bọt sóng vỗ vào bờ cát rồi tan biến.

Nồi cháo nóng trên bếp đang sôi ùng ục, sủi những bọt khí lăn tăn, không khí cũng lan tỏa hương thơm ngọt ngào của thức ăn.

♪~♪~♪~

Tiếng ngân nga khe khẽ vang vọng, có thể nghe ra được chủ nhân của giọng hát đang có tâm trạng rất tốt.

Thiếu nữ bận rộn trong bếp, những âm thanh va chạm đan xen vào nhau tựa như một bản giao hưởng.

"Thơm quá!"

Anno chẳng biết đã đến nhà bếp từ lúc nào, khịt khịt mũi, đôi mắt như sáng rực lên.

"Chào buổi sáng."

Yêu Tử Yên thuận miệng chào một tiếng.

"Sáng." Anno cầm một quả trái cây lên gặm, một bên má hơi phồng lên, "Hôm nay tâm trạng của ngươi có vẻ tốt nhỉ."

"A, có sao?" Yêu Tử Yên hơi ngẩn ra, nàng cũng không để ý đến điều này.

Anno không biết nghĩ đến điều gì, trên mặt dần hiện lên nụ cười đầy ẩn ý, ghé sát lại gần Yêu Tử Yên để quan sát biểu cảm của nàng.

"Ngươi lại gần ta thế làm gì?" Yêu Tử Yên bất giác lùi lại một bước.

"Có phải mối quan hệ giữa ngươi và Lão Bản lại có bước tiến mới rồi không?" Nụ cười của cô nương tinh linh rất vi diệu, ánh mắt sáng rực lên vẻ hóng chuyện, "Kể ta nghe đi, kể ta nghe đi mà."

Anno nhớ rất rõ mối quan hệ của hai người lúc mới gặp, hoàn toàn khác với bây giờ.

Nàng có cảm giác như mình đang mang sứ mệnh chứng kiến một sự kiện trọng đại nào đó.

Động tác thái rau của Yêu Tử Yên hơi khựng lại, nàng quay đầu đi, vừa vặn nhìn thấy đôi mắt màu xanh băng tràn đầy khao khát tri thức của cô nương tinh linh.

"Không nói cho ngươi biết đâu."

"Nói đi mà~"

"Giúp ta gói hết chỗ bánh bao kia trước đã."

"Gói xong ngươi sẽ nói cho ta chứ?"

"Ngươi cứ gói xong đi rồi nói..."

Lạc Xuyên nghịch Điện Thoại Ma Huyễn một lúc, cảm thấy bữa sáng chắc cũng đã chuẩn bị xong, lúc này mới có chút miễn cưỡng rời khỏi chiếc giường ấm áp thoải mái.

Đến nhà bếp, hắn suýt nữa thì đâm sầm vào Anno đang chuẩn bị ra ngoài.

"A, Lão Bản, ta đang định đi gọi ngài đây."

Cô nương tinh linh né sang một bên, Lạc Xuyên nhìn vào trong, bữa sáng thịnh soạn tinh tế đã được bày sẵn trên bàn.

Đang phát sáng.

"Quả không hổ là món ăn do đầu bếp đặc cấp làm ra." Lạc Xuyên lẩm bẩm.

"Hửm? Chàng nói gì vậy?" Yêu Tử Yên đặt một bát cháo hoa quả vẫn còn bốc hơi nóng trước mặt Lạc Xuyên, tò mò hỏi.

"Ngày nào cũng ăn thế này sớm muộn gì ta cũng béo lên mất." Lạc Xuyên lo lắng cho nhan sắc của mình.

"Không sao đâu, em sẽ nấu cho chàng ăn mãi mãi." Yêu Tử Yên cười nói, huống hồ nàng không nghĩ Lạc Xuyên lại có thuộc tính béo lên được.

Anno im lặng ăn cơm.

Vẫn như mọi khi, mỗi lần hai người này ở bên nhau, nàng lại có cảm giác mình là người thừa.

Ăn nhanh rồi đi sớm thôi.

Bên tai là tiếng ồn ào, náo nhiệt của những người lùn, dường như bất kể có chuyện gì xảy ra cũng không thể ảnh hưởng đến họ chút nào.

Lạc Xuyên ngồi sau quầy, chống cằm nhìn từng tốp khách hàng người lùn lục tục kéo vào tiệm.

Thỉnh thoảng cũng có thể thấy vài vị khách thuộc các chủng tộc khác tò mò ghé qua, nhưng khi nhìn thấy bảng giá trong tửu quán, về cơ bản họ còn chẳng thèm bước vào cửa.

Có lẽ trong lòng họ đã xếp Tửu Quán Hearthstone vào loại hắc điếm hoặc tửu quán cao cấp, chỉ có những người lùn lắm tiền nhiều của mới tiêu thụ nổi.

Lạc Xuyên ngáp một cái.

Hắn cảm thấy việc danh tiếng của Tửu Quán Hearthstone lan truyền ra ngoài chỉ là vấn đề thời gian, đương nhiên trước đó chắc chắn sẽ là những khách hàng của Thương Thành Khởi Nguyên phát hiện ra đầu tiên.

Hắn rất mong chờ phản ứng của những vị khách đó, đến cả tiêu đề bài báo hắn cũng đã nghĩ sẵn rồi –

Về chuyện ta phát hiện ra Lão Bản mất tích đã lâu lại tiếp tục mở tiệm làm Lão Bản trong game của chính tiệm mình.

"Ha, Lão Bản, lâu rồi không gặp!"

Giọng oang oang quen thuộc vang lên từ cửa, Lạc Xuyên không cần nhìn cũng biết là ai đã đến tửu quán.

"Mới hôm kia vừa gặp."

Lạc Xuyên thuận miệng đáp lại, nhìn về phía phát ra âm thanh, Cự Phủ vẫn mặc bộ áo giáp và vác cây rìu như mọi khi, trên người vẫn còn vương hơi thở bụi bặm của đất đá, dường như vừa mới ra khỏi hầm mỏ đã đến thẳng tửu quán, trạng thái tinh thần trông vẫn ổn, không khác gì so với thường ngày.

"Hôm qua ta không hề đụng đến Hearthstone cả một ngày trời đấy."

Nếu phải phân cấp độ nghiện game, Cự Phủ chắc chắn thuộc loại cao nhất.

Lạc Xuyên chỉ cười cười, uống một ngụm trà nóng trong tách.

Cự Phủ đi đến trước quầy, hạ thấp giọng: "Lão Bản, ngài có biết hôm qua ta đi làm gì không?"

"Cũng đoán được phần nào." Lạc Xuyên khẽ gật đầu.

Có lẽ vì thân phận là người ngoại lai, Cự Phủ cảm thấy dù mình không nói thì Lạc Xuyên chắc chắn cũng sẽ nhận ra điều gì đó. Chi bằng cứ trực tiếp nói cho hắn biết tin tức này, biết đâu còn có thể nhận được sự giúp đỡ từ những người ngoại lai bí ẩn này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!